Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8758 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

Đêm bầu cử, Brad Miller khoác vai Ginny Striker và họ cùng nhau lách qua đám đông đang chen lấn trong sảnh khách sạn Benson ở trung tâm thành phố Portland rồi bước ra ngoài cơn mưa phùn đã kéo dài suốt tối. Từ sau ngày đệ nhất phu nhân bị bắt, chẳng còn ai nghi ngờ chiến thắng của Maureen Gaylord. Về phần tổng thống, sau khi nhà Pulaski và bà Marsha Erickson xuất hiện trên các kênh truyền hình để kể về chuyện ông ta đã dùng tiền để mua sự im lặng của họ như thế nào, ông ta càng thê thảm hơn.

“Hẳn người dân Hoa Kỳ không muốn có một tên giết người hàng loạt và một kẻ bệnh hoạn sống trong Nhà Trắng đâu,” Ginny nói khi đài NBC tuyên bố tại bang Ohio, số phiếu ủng hộ thượng nghị sĩ Gaylord chiếm đa số. Thậm chí cả bang Oregon cũng bỏ phiếu chống đứa con của mình lãnh đạo đất nước.

“Giá cả hai đều ngồi tù thì tốt quá,” Brad nói.

“Anh hãy đợi đấy.”

“Đáng đời họ mà.”

“Có vẻ như những kẻ giàu có và quyền lực có thể phạm tội mà không bị trừng phạt” Ginny nói lúc cả hai tìm lối lách qua đám đông huyện náo trước cửa khách sạn. “Một vài nhà phân tích pháp luật cho rằng các bằng chứng chống Claire Farrington quá yếu và sẽ khó lòng khởi tố bà ta,” Brad chán nản nói.

Ginny cầm tay anh và siết chặt. “Giờ đó không phải vấn đề của chúng ta nữa. Em mừng vì mọi chuyện đã kết thúc. Em đang mong chờ một khởi đầu mới.”

“Anh hi vọng em thích công việc mới trong hãng luật ở D.C hơn chức vụ ở Reed, Briggs ,” Brad nói.

“Có thể là không, nhưng em vẫn phải trả khoản nợ vay đi học và trang trải tiền nhà vì chưa trông vào anh được.”

Brad cười toe. Đó là sự thật. Chức vụ thư kí Tòa án Tối cao Hoa Kỳ không cho anh mức lương như của Ginny, nhưng lại mở ra mọi cánh cửa dẫn tới tất cả các công việc liên quan đến pháp luật trên đất nước này.

“Em có phiền nếu anh cưới em chỉ vì tiền không?” Brad hỏi.

“Em tưởng anh chỉ quan tâm tới thân thể em.”

“À cả cái đó nữa. Em mà biết nấu ăn thì quá hoàn hảo.”

“Với tư cách là trai bao, anh hơi bị kén chọn đấy. Đáng ra anh nên hài lòng với những gì mình có.”

“Chắc em cũng tạm đủ dùng đến khi một người phụ nữ giàu có, gợi tình, tốt nghiệp trường Cordon Bleu* xuất hiện.”

Ginny tét vào đầu Brad và anh hôn cô. Cuộc đời thật là đẹp và giờ anh chỉ phải lo sẽ làm chánh án Kineer thất vọng. Chính ông đã lo liệu cho anh một vị trí trong tòa. Anh biết các thư kí khác đều từng là tổng biên tập của các tờ khảo cứu luật tại Harvard, Penn, NYU* cùng những trường luật nổi danh khác và anh hơi hồi hộp trước công việc của mình tại thánh đường trí tuệ. Nhưng mỗi khi lo lắng về khả năng làm việc của bản thân, anh lại nhớ đến lời trấn an của chánh án Kineer: Ông thà chọn một người từng đối mặt với bọn sát thủ, hạ bệ một đệ nhất phu nhân và chứng minh vị cựu chánh án của Hoa Kỳ là kẻ đần độn còn hơn chọn một tay mọt sách vào vị trí thư kí tòa án.

Trong lúc hai người lái xe về căn hộ của Brad, cơn mưa phùn dần nặng hạt hơn. Cặp đôi chạy vội từ bãi đỗ xe tới trước cửa, vừa chạy vừa núp để tránh mưa. Brad bật đèn ở tiền phòng ngay khi họ vào trong.

“Em vào nhà vệ sinh để sấy tóc đây,” Ginny thông báo.

“Anh sẽ bật nước pha trà.”

Brad cởi áo mưa và treo lên mắc. Đang định vào bếp thì anh nhìn thấy một chiếc phong bì trắng mỏng nằm trên sàn nhà. Anh cúi xuống nhặt. Tên và địa chỉ của anh được viết bên ngoài phong bì nhưng không có địa chỉ người gửi. Trên thư cũng không có tem, chứng tỏ nó được ai đó đích thân mang đến và nhét qua khe cửa. Bên trong phong bì là một tờ giấy kẻ ngang, màu vàng kiểu văn bản. Brad đọc những điều viết trên giấy và cảm thấy lạnh buốt sống lưng, nhưng không phải vì thời tiết.

Brad thân mến,

Tôi biết mình đã đúng khi tin tưởng cậu. Tôi vừa được biết nhờ cậu mà tội giết hại Erickson của tôi đã được xóa bỏ. Tôi vẫn sẽ bị xử tử và mong cậu bỏ quá cho trò chơi chữ, nhưng tôi “sống” được với cái đó. Tôi định mời cậu tới xem xử nhưng tôi biết cậu là đồ thỏ đế. Nỗi hối tiếc duy nhất của tôi là không được đến tòa để xem xử lại. Tôi có thể được chiêm ngưỡng bộ sưu tập ngón tay đáng yêu của mình một lần chót. Ôi chà, đời người mấy ai được như mong muốn. Chúc cậu may mắn trong công việc mới và trong cuộc hôn nhân với cô nàng Ginny đáng yêu. Cô ấy là người tốt. Tiếc là tôi không có cơ hội quen biết cô ấy.

Bạn của cậu,

Clarence

Brad vò nhàu cả thư lẫn phong bì và vội vã đi đến thùng rác trong bếp. Anh nhét chúng xuống dưới những thứ rác rưởi khác Ginny không bao giờ trông thấy.

“Này, anh đang run đấy,” Ginny nói khi bước vào bếp. “Để em giúp nhé.”

Cô vòng tay ôm Brad và dụi đầu vào anh. Thông thường Ginny có thể làm Brad tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng cái ôm của cô không xua nổi cảm giác ớn lạnh do lá thư của Little mang lại. Làm sao hắn biết về Ginny? Ai đã đưa lá thư đến? Cơn giận thay thế nỗi sợ khi Brad nhận ra Clarence đang buồn chán và lại chơi trò cân não với anh. Hắn trông đợi Brad sẽ hộc tốc tới Salem để bàn về lá thư. Còn lâu nhé! Anh sẽ để Clarence ngồi một mình trong xà lim và chờ đến ngày phán quyết. Không còn trò vui và câu đố nữa đâu, ông Little thân mến. Hắn đừng hòng xoay Brad như chong chóng nữa.

Brad ôm chặt Ginny rồi hôn cô thắm thiết.

“Chà, quý ông của tôi, anh bị gì nhập đấy?”

“Làm gì có, Ginny. Em đã đuổi hết ma quỷ trong lòng anh đi: Bridget Malloy, Clarence Little, Susan Tuchman, tất cả đã chuyển sang làm phiền kẻ khác rồi. Từ giờ trở đi chỉ còn anh và em thôi, cô bé ạ.”

Ginny mỉm cười và hôn Brad. Anh cười với cô. Cuộc sống thật tươi đẹp, và anh có cảm giác nó sẽ ngày càng đẹp hơn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin