Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8812 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần kết

Christopher Farrington ngồi một mình trong dinh thự ở West Hill, Portland, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ phòng làm việc. Bà vú em đã cho Patrick đi ngủ và ngôi nhà chìm vào tĩnh lặng. Ngọn lửa trong lò sưởi bằng đá đang chiến đấu với cái lạnh do cơn mưa rào mãi không dứt mang đến. Tháng 2 ở Oregon ẩm ướt, lạnh giá và u ám, hệt như những ý nghĩ đang ám ảnh ông.

Cuộc đời đã không còn tử tế với Farrington kể từ khi Claire bị bắt. Bất chấp những nỗ lực hết sức của Holliday “Phá ngục”, Claire vẫn không được bảo lãnh. Con số các vụ án mạng và sự giàu có của Claire đã chống lại bà khi công tố viên chỉ ra bà có động cơ và khả năng đào tẩu tới một địa phận pháp lí không có luật dẫn độ. Lần duy nhất Christopher đến thăm Claire trong tù là một cơn ác mộng. Sau khi trốn khỏi một đám thợ săn ảnh, ông bị buộc phải nghe những lời giận dữ điên cuồng của Claire. Bà đổ mọi tội lỗi lên đầu ông, khẳng định ông đã đẩy bà đến chỗ giết người để bảo vệ cuộc hôn nhân của họ và ám chỉ một cuộc trả thù khi bà được tại ngoại.

Và còn cảnh ngộ của chính ông nữa. Ông chưa nghỉ hưu nhưng trừ cánh báo chí điên cuồng theo đuôi ông như một bầy chó rừng, tất cả mọi người đều xa lánh và tẩy chay ông. Khi dòng suối câu hỏi hỗn loạn của báo giới ngừng lại, đồng hành cùng ông chỉ còn sự im lặng lạnh lùng. Không ai tới thăm ông, không ai gọi điện, trừ các vị luật sư tới bàn về vụ án của Claire và vụ kiện dân sự chống lại họ.

Thật không công bằng. Tất cả những gì ông làm chỉ là một chút trăng hoa. Những tổng thống khác cũng vậy cơ mà. Trời ạ, Kennedy còn quan hệ với gái giang hồ, còn Eisenhower nghe nói còn có cả nhân tình. Đấy là ông còn chưa nhắc tới Clinton. Ông có sai gì đâu? Tại sao Claire không thể thấy chúng chỉ là chuyện vô hại? Tại sao bà lại phản ứng thái quá với những chuyện tình ái mà ông quên ngay khi xong việc?

Farrington đoán lỗi lầm duy nhất của ông là đã thú nhận chuyện làm tình với Rhonda Pulaski ở sau xe limousine khi đưa cho cô ta tấm séc. Ông cần tiền của Claire để dàn xếp với gia đình cô bé, mà bà lại không chịu nói chuyện với bố cho đến khi đã biết hết từng chi tiết. Ông đã ăn năn tới mức tin chắc rằng bà sẽ tha thứ cho ông, và bà đã không nói gì khiến ông nghĩ bà có thể phản ứng tiêu cực đến vậy.

Chính Chuck đã cho ông biết về vụ đâm người rồi bỏ trốn và rằng ông phải cung cấp bằng chứng ngoại phạm cho Claire nếu cần. Tạ ơn Chúa, nhờ có Chuck thu dọn đống lộn xộn cho Claire, ông đã không phải ra làm chứng, nhưng giết người... Trời đất, ông không ngờ bà có thể làm thế.

Rồi bà lại ra tay lần nữa. Farrington thậm chí không tưởng tượng được sự nghiệp của ông sẽ đi về đâu nếu Chuck không lao về dinh thống đốc và thủ tiêu cái xác trước khi có người tìm được nó.

Farrington chợt ngừng lại. Tất nhiên ông tưởng tượng được. Giờ nó đang xảy ra đấy thôi. Nhưng ông đâu có lỗi gì trong những chuyện này? Người có lỗi là Claire. Bà đã giết các cô gái kia. Tất cả những gì ông làm là gợi ý cho Chuck giúp đỡ vợ mình. Ông đâu có phạm tội gì, đúng không?

Trước khi ông giải tỏa xong mớ bòng bong đạo đức này thì hai ánh đèn pha trên lối xe chạy đã kịp làm Farrington tạm quên những ý nghĩ u ám. Ông bước đến cửa sổ và thấy một chiếc Town Car đỗ ở cửa trước. Một người trong đội vệ sĩ đang nói chuyện với tài xế. Vài phút sau, người tài xế mở cửa sau và Susan Tuchman bước ra, chui vào dưới mái cổng.

Farrington vội vã ra tiền sảnh để đón bà ta. Ông hi vọng bà ta mang tới tin tốt lành. Từ khi biết chuyện ngoại tình của ông, gia đình Claire đã cắt hết mọi nguồn viện trợ tài chính; các lời mời tham dự các buổi tọa đàm với thù lao hậu hĩnh thường dành cho cựu tổng thống cũng không đến; một lời đề nghị viết sách hào phóng cũng đã bị tạm ngưng trong lúc luật sư nghiên cứu về những vụ kiện do các gia đình nạn nhân của Claire đệ đơn. Kể cả nếu viết sách, phần nhuận bút của ông cũng có thể phải chia cho họ.

“Susan,” Chris nói, buộc mình nở nụ cười ấm áp khi vị luật sư bước vào nhà.

“Chris,” Susan nghiêm nghị trả lời.

Ông để ý thấy bà ta đã không đáp trả nụ cười của ông. “Mời vào phòng làm việc. Tôi đang bật lò sưởi. Tôi mời cô chút gì nhé?”

“Không, cảm ơn. Tôi sẽ không ở lâu. Tôi sắp có cuộc họp với các nhà đầu tư nước ngoài đang cân nhắc hợp tác với một trong các thân chủ của chúng tôi.”

“Cô không bao giờ nghỉ ngơi sao?” Chris hỏi, cố giữ cho cuộc nói chuyện nhẹ nhàng.

Tuchman không trả lời.

“Vậy có chuyện gì thế?” Chris hỏi khi cả hai đã yên vị.

“Tôi e không mang tới tin tốt,” Tuchman trả lời. “Các cộng sự đã cân nhắc lời đề nghị làm cố vấn của anh với hãng. Chúng tôi đi đến quyết định, sau khi cân nhắc tình cảnh của anh và thời điểm hiện tại, việc đó không thích đáng.”

Farrington muốn hỏi tại sao các bạn bè cũ đều lần lượt bỏ rơi ông, nhưng ông biết câu trả lời sẽ càng làm ông thêm nhục.

“Còn một lí do nữa khiến tôi đến đây. Một lí do rất khó chịu nhưng vì chúng ta đã là bạn bè lâu năm, tôi thấy mình cần phải đích thân thông báo cho anh.”

Chris cố lắm mới giữ được nụ cười trên môi.

“Như anh đã biết, tôi ở trong ban quản trị câu lạc bộ thể thao ngoài trời Westmont. Tối qua chúng tôi đã có một buổi họp đặc biệt. Đa số ban quản trị muốn loại bỏ tư cách thành viên của anh và Claire. Tôi đã thuyết phục được họ là sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người nếu anh tự rút tên ra khỏi câu lạc bộ.”

Farrington choáng váng. Westmont là câu lạc bộ thể thao ngoài trời có uy tín nhất của Portland. Thành viên của nó là những người bạn thân nhất của vợ chồng ông, và cũng là những nhà bảo trợ chính trị trung thành nhất của ông. Đó là thiên đường để ông được yên ổn chơi một ván golf hay thưởng thức một li rượu.

“Tôi không hiểu.”

Trong lòng Susan dâng lên một cảm xúc xa lạ với bà - hổ thẹn. Bà cố lắm mới có thể nhìn thẳng vào mắt bạn mình.

“Chúng ta đã quen biết nhau từ lâu, Chris. Anh biết tôi luôn sát cánh bên anh, nhưng tình huống này. thực quá sức.”

“Claire chưa bị kết án. Đây là Hoa Kỳ. Cho đến giờ, cô ấy vẫn là người vô tội.”

“Luật ấy chỉ được áp dụng ở tòa chứ không phải ở Westmont. Chúng tôi đã tổ chức một hội đồng đặc biệt để xem xét các tình tiết trong vụ của Claire. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra ở tòa. Travis Holliday có tiếng là mát tay với các bồi thẩm đoàn. Nhưng cả hai ta đều biết Claire phạm phải tội giết người đến mấy lần. Còn những vụ lăng nhăng của anh nữa, Chris. Cả ba đều còn trẻ, và tất cả đều chết vì anh.”

“Cô không nghĩ tôi dính dáng gì đến những vụ giết người đấy chứ?”

“Tôi không biết anh nắm rõ về các hành động của Claire đến đâu. Nhưng Pulaski là thân chủ của anh, Erickson là cô trông trẻ của anh, còn Walsh hoạt động trong chiến dịch tranh cử của anh. Nếu anh không thấy có lỗi khi ngủ với họ, tôi cũng chẳng biết giải thích sao với anh nữa. Tôi khuyên anh nên sớm từ bỏ quyền thành viên của câu lạc bộ. Nếu anh rút lui thì trong tương lai, khi các vấn đề của anh được giải quyết êm thấm, anh vẫn có thể xin vào hội.”

“Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội lựa chọn và cảm ơn vì cô đã đích thân tới thông báo.”

Susan chạm vào tay Farrington.

“Tôi chúc anh những điều tốt đẹp nhất, Chris.” Bà ta đứng dậy. “Giờ tôi phải đi đây.”

Farrington cũng đứng lên. “Tôi hiểu.”

Ông tiễn bà ta ra cửa và nhìn chiếc Town Car lăn bánh. Khi nó đã đi khuất, ông liền trở lại phòng làm việc. Chỉ vài tháng trước thôi, ông là người quyền lực nhất trên trái đất. Ông có thể hủy diệt thế giới chỉ bằng một cái bấm nút.

Thế mà...

Farrington nhìn chăm chăm vào đống lửa. Ngọn lửa tuy phát ra hơi ấm nhưng không xua nổi cái giá lạnh ám vào bầu không khí.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin