Việc mời đạo sư Hoàng Nhật Tân tới đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Với tu vi hiện tại của hắn, việc chống đỡ các trận pháp ở vòng ngoài đã bắt đầu có chút gắng gượng. Hắn phải tiêu hao cực kỳ nhiều tâm thần mới có thể giữ cho tâm trí thanh minh, không bị kéo vào huyễn trận. Còn về phần các trận pháp bên trong, uy thế đó nếu không phải hắn né tránh nhanh thì e rằng đã bị thương rồi...
Cho nên, hắn chỉ có thể mời những đạo sư khác tới. Mà đạo sư Hoàng Nhật Tân không những là một trận đạo đại sư, bản thân tu vi cũng đủ mạnh mẽ, quan trọng nhất là ông không tranh giành.
Nếu bên trong thực sự có đồ tốt, chỉ cần không phải là trọng bảo quá mức quý giá, tin rằng với nhân cách của đạo sư Hoàng Nhật Tân, ông sẽ không tranh đoạt với hắn. Mà dù cho cuối cùng món đồ đó có rơi vào tay đạo sư Hoàng Nhật Tân, nghĩ lại thì ông cũng sẽ đưa ra một phần bồi thường khiến hắn hài lòng.
---❊ ❖ ❊---
"Bây giờ chúng ta còn cần phải ngăn cản nữa không?" Một lúc lâu sau, Trương Vũ Dương có chút do dự lên tiếng.
"Sự việc đã ầm ĩ đến mức này rồi, ngăn cản còn có ích sao? Họ có tin chúng ta không?" Tiền Hiểu Minh vặn hỏi lại.
"Chờ đi, xem kịch thôi." Tần Hạo tỏ ra rất bình thản, đứng tại chỗ lặng lẽ chờ đợi sự việc phát triển.
Rất nhanh, lại có thêm vài học viên nữa được Triệu Lỗi đưa ra khỏi trận pháp. Không ngoại lệ, những học viên này đều rơi vào trạng thái hôn mê, trong đó bao gồm cả Đường Phương, nam học viên khóa trên trước đó từng hăm hở muốn tiến vào tìm bảo vật.
Nửa giờ trôi qua, đúng lúc Triệu Lỗi giải cứu xong những học viên bị mắc kẹt trong trận pháp, cuối cùng cũng có thêm các đạo sư khác đến nơi.
Ngoài đạo sư Hoàng Nhật Tân ra, đạo sư Tần Khanh, đạo sư Phương Chấn Hoa và cả đạo sư Quách Vân Sơn đều đã bị thu hút tới đây.
"Hoàng đạo sư, Phương đạo sư, Quách đạo sư, còn có Tần Khanh, các vị đã tới rồi."
Tâm thần Triệu Lỗi tiêu hao quá độ, sau khi đã tận mắt chứng kiến uy lực của trận pháp, lúc này hắn cũng không dám ôm mộng độc chiếm bảo vật nữa. Vì thế khi thấy các đạo sư tới, vẻ mặt hắn không có gì thay đổi, chỉ lộ vẻ mệt mỏi bước tới chào hỏi lần lượt từng người.
Duy chỉ có lúc đối mặt với đạo sư Tần Khanh, giọng điệu của hắn mới thoáng lộ ra vài phần thân cận.
Tần Khanh khẽ nhíu đôi mày thanh tú, không đáp lại mà nhìn về phía nơi bị sương mù bao phủ, trong lòng cũng dấy lên chút nghi hoặc.
"Đây chính là nơi trọng bảo xuất thế, trận pháp bên trong khá lợi hại. Tôi từng vào thăm dò một lần, phát hiện trận pháp chia làm hai tầng trong ngoài. Bên ngoài chỉ là một huyễn trận, với ý chí của tôi thì có thể chống đỡ rất dễ dàng, chỉ là trận pháp công kích bên trong uy lực không hề nhỏ. Tuy tôi có nắm chắc có thể xông vào, nhưng vì lo ngại cho các học viên ở đây nên vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ."
Triệu Lỗi vội vàng giới thiệu tình hình. Đương nhiên hắn không dám nhắc đến chuyện mình suýt nữa thì chịu thiệt, hơn nữa lại có đạo sư Tần Khanh mà hắn hằng ngưỡng mộ ở đây, giọng điệu không tránh khỏi có vài phần khoe khoang.
"Trận pháp này..." Hoàng Nhật Tân vốn là một trận đạo đại sư, bản tính lại cực kỳ say mê trận pháp, không cần Triệu Lỗi giới thiệu đã bắt đầu nghiên cứu. Rất nhanh, ông đã có phát hiện mới, kinh ngạc thốt lên: "Bách Tiết Trận, đây là một Bách Tiết Trận."
"Bách Tiết Trận? Vậy bảo vật bên trong phải quý giá đến nhường nào?" Đạo sư Quách Vân Sơn cũng có chút giật mình.
Pháp bảo có linh tính, một khi xuất thế sẽ dẫn động thiên địa chi lực gia trì bản thân, mượn đó mà tự thành trận pháp là chuyện thường tình.
Nhưng thông thường, trận pháp do pháp bảo tự hình thành không có đẳng cấp cao, võ giả Luyện Khí Cảnh bỏ chút thời gian là có thể phá giải. Nhưng một khi trận pháp đạt đến mức Bách Tiết, uy lực hoàn toàn khác biệt. Pháp bảo có thể dẫn động trận pháp cấp bậc này chắc chắn là một tồn tại cực kỳ quý hiếm.
"Không giống..." Đạo sư Hoàng Nhật Tân nhíu chặt mày, dường như đã phát hiện ra điều gì đó, không khỏi tiến lại gần hơn.
Quách Vân Sơn đang định đi theo nhưng bị Tiền Hiểu Minh cản lại. Cậu ta mấp máy môi, nói nhỏ: "Sư phụ, hình như ở đây không có bảo vật gì đâu ạ."
Nếu là người khác, Tiền Hiểu Minh tuyệt đối sẽ không tốn công tới nhắc nhở, nhưng sư phụ của cậu là chế phù đại sư Quách Vân Sơn cũng ở đây, cậu không thể tiếp tục im lặng được nữa.
"Thằng nhóc con thì biết cái gì." Quách Vân Sơn lườm cậu một cái rồi nói.
"Thật mà, đây là nơi ở của một người bạn con. Cậu ấy rất tinh thông trận pháp, trận pháp ở đây rất có khả năng là do cậu ấy bày ra." Tiền Hiểu Minh vội vàng giải thích.
"Xì!"
Giọng Tiền Hiểu Minh tuy nhỏ, nhưng các đạo sư có mặt ở đây đều là những người thực lực không tầm thường, thấp nhất cũng là tu vi Luyện Khí Cảnh hậu kỳ, tai thính mắt tinh. Triệu Lỗi nghe thấy lời Tiền Hiểu Minh, không khỏi cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt:
"Cậu thì biết cái gì? Bách Tiết Trận, cậu có biết Bách Tiết Trận là gì không? Bạn của cậu cũng là tân sinh năm nay đúng không? Đã nhập môn trận pháp chưa? Có biết bày trận hay không còn là chuyện khác, mà dám nói Bách Tiết Trận này là do cậu ta bày ra?"
"Con nghĩ chắc chắn là trận pháp do cậu ấy bày ra." Tiền Hiểu Minh nói nhỏ, giọng điệu lại không còn tự tin như trước nữa.
"Hừ, nói vậy bạn cậu là trận đạo đại sư rồi? Sang một bên đi, đừng làm phiền chúng tôi phá trận." Triệu Lỗi hừ một tiếng, sau đó có lẽ vì nể mặt Quách Vân Sơn nên không so đo với Tiền Hiểu Minh, phất tay đầy thiếu kiên nhẫn rồi đuổi theo đạo sư Hoàng Nhật Tân.
"Thật sự là nơi ở của bạn em sao?" Đạo sư Tần Khanh vốn tâm tư tinh tế, đương nhiên cũng nghe thấy cuộc đối thoại của mấy người, không khỏi lên tiếng hỏi.
"Đúng vậy ạ." Tiền Hiểu Minh vội gật đầu, cậu thường xuyên tới đây, sao có thể nhận nhầm được.
"Bạn em tên là gì?" Phương Chấn Hoa cũng hỏi một câu.
"Hạng Thượng, cậu ấy tên Hạng Thượng, là người đứng đầu bảng chiến lực cuối tháng trước, hiện là tân sinh duy nhất nhận danh hiệu học viên trọng điểm, là bạn tốt của Tiền Hiểu Minh con đây." Trên mặt Tiền Hiểu Minh lộ ra nụ cười đầy tự hào.
Cậu vốn luôn ngưỡng mộ Hạng Thượng, lúc này đối mặt với các vị đạo sư, giọng điệu thậm chí còn có chút cảm giác vinh dự lây.
"Là hắn..." Đạo sư Tần Khanh khẽ kêu lên, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Cô không ngờ Hạng Thượng mới chỉ rời khỏi cô một lát đã gây ra động tĩnh lớn đến thế. Không những khiến các học viên chấn động, thu hút ngày càng nhiều người tới, mà ngay cả các đạo sư cũng đã tới năm sáu người.
Ngay cả bản thân cô cũng vì nghe tin nơi này đột nhiên xuất hiện trận pháp mới vội vàng chạy tới đây.
Đối với Hạng Thượng, cô càng lúc càng cảm thấy không nhìn thấu được nữa.
Vốn tưởng chỉ là một thiên tài võ đạo thiếu hụt thiên phú nhưng ngộ tính cực cao. Nhưng những gì Hạng Thượng thể hiện... thực lực tăng trưởng nhanh chóng có lẽ có thể giải thích là "tích lũy dày đặc mới phát huy", nhưng chỉ dựa vào hai vết đao của võ giả Tiên Thiên Cảnh mà lĩnh ngộ được đao ý sơ khai, học trận pháp chưa bao lâu đã có thể bày ra trận pháp kinh người như vậy, thì tuyệt đối không chỉ gói gọn trong hai chữ "thiên tài" được.
Yêu nghiệt...
Hai chữ này chiếm trọn tâm trí cô.
Phương Chấn Hoa đứng bên cạnh cũng lộ vẻ ngạc nhiên. Về cái tên Hạng Thượng, ông cũng từng nghe qua, biết đây là tân sinh đầu tiên của học viện giành được danh hiệu học viên trọng điểm, thiên phú rất xuất chúng. Chỉ là không ngờ không chỉ thiên phú võ đạo kinh người, nhìn tình hình hiện tại, thiên phú về trận đạo của cậu ta mới là điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả.