"Đây chính là bên trong di tích sao?"
Cho đến tận lúc này, Hạng Thượng mới bắt đầu quan sát môi trường xung quanh.
Hoang vu, tàn tạ, khô héo...
Khác với những gì Hạng Thượng tưởng tượng, nơi này hoàn toàn không có sự sống tràn trề như bên ngoài, mà ngược lại, tràn ngập một hơi thở mục nát.
Lúc này, Hạng Thượng đang đứng trên một bãi đất trống, không xa phía trước bị trận pháp bao phủ, tựa như bị tách biệt hẳn ra, khiến người ta cảm thấy hoang mang khó hiểu, không dám lại gần.
Trước mặt Hạng Thượng là một tòa đại điện, cũng chính là lối vào chính của di tích.
Thế nhưng, tòa đại điện lúc này chẳng còn chút vẻ nguy nga tráng lệ nào vốn có, có lẽ do trải qua đại chiến nên đã đổ sụp một nửa, ngay cả những cây cột chống điện cũng bị chôn vùi trong đống đổ nát.
"Thần Tiêu Các..."
Trên đỉnh đại điện chính là tên của di tích này, được viết bằng cổ tự, tràn đầy hơi thở của thời gian, dù vẫn còn treo ở đó nhưng đã nghiêng ngả một nửa.
"Thời đại viễn cổ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao rất nhiều di tích sau khi được phát hiện đều tàn tạ, dường như đều từng trải qua một trận đại chiến kinh thiên động địa?"
Nhìn cảnh tượng hoang vu trước mắt, Hạng Thượng liên tưởng đến những thông tin được tiết lộ trong một vài di tích, hình như đều từng xảy ra đại chiến...
Chỉ là rốt cuộc vì nguyên nhân gì thì Đại Hạ Liên Minh vẫn chưa đưa ra lời giải thích, một vài thông tin mơ hồ lại quá hỗn loạn, khiến người ta không thể phân biệt được đâu là sự thật.
Trước đây Hạng Thượng cũng như bao người dân khác, không hề có ý định đào sâu tìm hiểu, nhưng lúc này, nhìn cảnh tượng trước mắt, anh không khỏi nảy sinh những liên tưởng không mấy tốt đẹp.
"Mặc kệ thế nào, vào trong trước đã." Hạng Thượng thầm nghĩ, phóng thích hoàn toàn tinh thần lực của mình.
"Trận pháp áp chế thật sự rất lớn." Hạng Thượng càng thêm cẩn trọng.
Vốn dĩ tinh thần lực của anh sau khi đột phá tiến vào Hoán Tủy Cảnh đã có thể khuếch tán ra xung quanh ba mươi mét, nhưng giờ đây trong đại điện này, nó chỉ có thể lan tỏa trong phạm vi ba mét, chênh lệch gấp mười lần.
"Nơi này hẳn là tiền điện của toàn bộ di tích, không có vật gì quá trân quý. Cho dù có, cũng đã bị người đi trước lấy mất rồi." Hạng Thượng dò xét toàn bộ đại điện một lượt, rất nhanh đã chuyển mục tiêu sang nơi khác.
Mặc dù tòa đại điện này rất lớn, nhưng Hạng Thượng vẫn không thu hoạch được gì, trái lại, trong quá trình dò xét, anh đã phát hiện ra một vài dấu vết.
Những dấu vết này rất mới.
Tuy không phải mới để lại gần đây, nhưng cũng đủ khiến Hạng Thượng có những suy đoán trong lòng.
Những dấu vết này rất có khả năng là do người đã tiến vào di tích trước Hạng Thượng để lại.
Mà theo những gì Hạng Thượng biết, người tiến vào di tích trước anh chỉ có Trương Hàng Sơn mà thôi.
Rõ ràng khi Trương Hàng Sơn tiến vào di tích cũng đi từ lối này, và đã dừng chân tại đại điện này không ít thời gian.
Từ tiền điện đi về phía sau là một con đường đá đi lên, nhìn từ dưới lên có thể thấy thấp thoáng ở cuối con đường đá, một tòa điện đường trông còn hoàn chỉnh và huy hoàng hơn cả tiền điện đang sừng sững ở đó.
"Linh tài, thiên tài địa bảo?" Mắt Hạng Thượng quét qua hai bên đường, trong lòng kinh ngạc.
Hai bên con đường đá này lại chính là những mảnh dược điền, trên đó mọc đầy linh tài. Đã mấy ngàn năm không có ai chăm sóc, rất nhiều linh tài đã có niên đại cực kỳ lâu đời. Hạng Thượng liếc mắt nhìn qua, linh tài có niên đại trên ngàn năm không dưới mấy chục gốc, những gốc có niên đại cao hơn cũng không phải là không có.
Còn về những linh tài vài trăm năm thì nhiều không kể xiết.
Cảnh tượng như vậy, dù Hạng Thượng vốn đã có kỳ vọng vào di tích này cũng không khỏi vui mừng khôn xiết.
Nhưng rất nhanh, Hạng Thượng đã lấy lại bình tĩnh.
Nếu những thiên tài địa bảo này dễ hái như vậy thì Trương Hàng Sơn đi trước anh tuyệt đối sẽ không bỏ mặc ở đây cho chúng tự sinh trưởng.
"Những linh tài này đều bị trận pháp bao phủ." Hạng Thượng cẩn thận ném một hòn đá nhỏ về phía dược viên, lập tức một tia chớp hung hãn xuất hiện, đánh nát hòn đá thành bụi phấn.
Cùng lúc đó, lại một tia chớp nữa đột ngột xuất hiện, lao tới dọc theo hướng hòn đá bay qua.
Hạng Thượng vội vàng lách mình lùi lại mấy chục mét mới tránh được đòn tấn công của tia chớp, trong lòng không khỏi kinh hãi.
"Trận pháp bảo hộ trên trăm tiết? Thế này thì lấy kiểu gì?" Sắc mặt Hạng Thượng hơi tái đi, trận pháp bảo hộ này đối với Hạng Thượng hiện tại mà nói thực sự là quá cao siêu.
Trận pháp dưới năm mươi tiết thì Hạng Thượng còn nắm chắc, nhưng trận pháp trên trăm tiết thì không phải thứ mà anh có thể phá giải vào lúc này.
Đi dọc theo con đường đá lên trên, Hạng Thượng nhìn sang hai bên, lòng đầy thèm khát, đây đều là tiền cả đấy, đặc biệt là sau khi anh học luyện đan, càng hiểu rõ giá trị của chúng.
Linh khí phục hồi mới được trăm năm, linh tài ngoài hoang dã đừng nói là ngàn năm, ngay cả loại trăm năm cũng cực kỳ hiếm thấy.
"Ơ..."
Đột nhiên, Hạng Thượng nhìn về một phía bên cạnh con đường đá.
Khác với chân núi bị trận pháp bao phủ kín mít, trận pháp bảo hộ ở đây đã sụp đổ, tuy vẫn còn dư âm của trận pháp nhưng đã xuất hiện một lỗ hổng.
Và tại đây, Hạng Thượng cũng nhìn thấy một vài linh tài đang sinh trưởng mạnh mẽ.
"Đáng tiếc, mấy loại linh tài dễ hái đã bị Trương Hàng Sơn nhanh chân đến trước lấy mất rồi, vài gốc còn lại thì không dễ ăn như vậy."
Hạng Thượng hơi tiếc nuối nghĩ.
Anh đương nhiên nhìn thấy, ở bên cạnh lỗ hổng, những nơi trận pháp không bao phủ tới, có vài chỗ đất có dấu vết bị đào xới. Mặc dù nhìn có vẻ thời gian đã trôi qua rất lâu, vết tích không còn sâu, nhưng so với những nơi khác thì đương nhiên vẫn rất dễ nhận thấy.
"Tuy nhiên, ba gốc linh tài còn lại cũng không phải là không có cơ hội." Hạng Thượng thầm nghĩ, cẩn thận bước từ lỗ hổng vào trong dược điền.
Ba gốc linh tài còn lại đều có niên đại trên năm trăm năm, đặc biệt có một gốc linh tài niên đại hiển nhiên đã đạt trên ngàn năm, đã thuộc cấp bậc thiên tài địa bảo. Cứ cách vài hơi thở, nó lại hút một lượng lớn thiên địa linh khí vào trong rễ, hóa thành dưỡng chất cho mình.
Ba gốc linh tài này đều cách nhau một khoảng, cũng đang nằm trong trạng thái bị trận pháp bao phủ.
Chỉ là, có lẽ do trận pháp sụp đổ nên Hạng Thượng phát hiện ra trận pháp bao phủ mấy gốc linh tài này mỏng manh hơn nhiều so với những nơi khác.
Hạng Thượng tỏ ra vô cùng thận trọng.
Trận pháp tuy đã yếu đi nhưng không có nghĩa là không nguy hiểm, vì vậy Hạng Thượng cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.
"Nếu mình đoán không lầm, thứ bảo vệ dược điền hẳn là Ngũ Hành Sinh Lôi Trận, có thể chuyển hóa ngũ hành, hình thành sấm sét để tấn công. Tuy vì trận pháp tàn tạ nên uy lực giảm đi rất nhiều, nhưng uy lực chắc chắn vượt xa Luyện Khí Cảnh, nếu không Trương Hàng Sơn đã không để lại cho mình rồi."
"Uy lực của loại trận pháp này tuy không tồi nhưng cũng có một nhược điểm rất rõ ràng, đó là cần cảm ứng được kẻ xâm nhập mới hình thành sấm sét để tấn công. Mà một khi có thủ đoạn khiến nó không thể cảm ứng được, thì rất có khả năng sẽ tiến vào trong một cách an toàn."
Đương nhiên, tất cả những điều này đều là phán đoán dựa trên tình trạng trận pháp đã tàn tạ, một khi trận pháp còn nguyên vẹn thì tình hình sẽ hoàn toàn khác.