Kiểu như dân nhậu nói: “uống, nói mới tin”, thì có lẽ bàn chuyện cưới xin mà chưa kinh qua “trận mạc” sẽ không thuyết phục. Nếu vậy thì tôi cũng mạo muội đôi điều, vì dù sao cũng đã… một lần cưới vợ (!)Nhớ, thi sĩ Lê Minh Quốc có câu thơ đại ý: “mỗi lần đi đám cưới lại thêm một lần… muốn cưới vợ”. Nghe mà sợ. Nếu tính trung bình mỗi tháng đi một đám cưới thì một năm vị chi mười hai lần muốn lấy vợ, tức một năm cưới… mười hai nàng. Chỉ mới nghe đã lùng bùng lỗ tai. Nhưng, nói vui thế thôi, chứ có muốn cũng không được, mà lấy vợ nhiều có mà… chết sớm. Riêng tôi, nghiêm túc mà nói rằng, đời một lần cưới vợ là… quá đủ (!) Trong câu chuyện của riêng mình, cũng chẳng phải là thời lâu lắc gì, tôi nhớ khi yêu nhau, nhưng sao chẳng hề nghĩ đến chuyện… cưới nhau. Dù rằng, đó hoàn toàn là một tình yêu nồng nàn, chân thật. Dường như, khi yêu nhau, hai người chỉ muốn nắm tay nhau đi dạo mãi dưới thế gian này, lẫn dạo bước trên mây; chứ hiếm ai nghĩ đến chuyện… đến ủy ban phường để đăng ký kết hôn. Nhưng rồi, mọi cuộc dạo chơi cũng có lúc dừng bước.
Mà, thông thường người chủ động dừng cuộc dạo bộ có nguy cơ kéo dài hơn lâu này là… các nàng.
Nói thật, khi nàng đề nghị cưới, tôi không phân vân gì. Lúc ấy, chợt nghĩ đến một câu rất hay của Jose Marti: “Trong cuộc đời, mỗi người nên trồng một cái cây, đẻ một đứa con và viết một cuốn sách”. Trồng cây thì không chỉ một cây mà thời học sinh phổ thông đã đi trồng rừng bạch đàn, riêng bản thân chắc trồng (sống) cũng được vài chục cây, còn trong vườn nhà thì hầu hết cây đều do tôi trồng. Sách thì trước khi chưa vợ đã kịp in hai cuốn, tức là đã vượt chỉ tiêu. Còn con, tất nhiên là chưa, vì tự mình thì… không thể đẻ được (!).
Cái lí do cưới vợ nhiều khi chỉ đơn giản là vậy: đẻ một đứa con.
2.
Nhưng cái thời ấy nghèo túng và ngơ ngác quá. Sau khi mọi “thủ tục” đâu đó, mới nghĩ đến chuyện mướn nhà hàng đãi khách. Nhưng, gấp quá không kiếm được nơi cho kịp ngày giờ tốt mà “ông thầy” đã coi. Trong lúc bí, chợt nghĩ đến một chỗ quen mà thời sinh viên tôi có đi làm cu-li bồi bàn, đó là hoa viên khu du lịch Hòa Bình (bây giờ vẫn nằm ở góc đường Trương Định – Võ Văn Tần, Q3). Đây là một câu chuyện dài khác. Chỉ xin nói ngắn, thời đó làm bồi bàn tiền lương rất hẻo, cái được là thức ăn thừa mang về. Tất nhiên là không được công khai, mà chúng tôi phải “nhanh tay lẹ mắt” bỏ vào túi ni lông rồi dúi vào mấy chậu hoa bụi cây, kho về len lén lấy. Giờ mỗi lần đi qua ấy, mắt lại nhìn… nhung nhớ những chậu hoa, bụi cây thuở nào.
Gặp tôi, mấy chị phụ trách nhà hàng rất vui, sẵn sàng giúp đỡ. Nhưng ngày giờ cận kề quá, không thể xếp vào buổi tối mát mẻ, mà phải làm trong một buổi trưa nắng hè. Nhưng đám cưới cũng vui tưng bừng. Vui nhất là sau khi dự đám cưới về, rất nhiều người đã… đi tăng hai. Có hai lý do xảy ra: “Bia ít uống chưa đã”, hoặc: “Vui quá, đi uống tiếp”. Tôi nghĩ là có cả hai nguyên do trên.
3.
Nhà đông anh em, bạn bè giang hồ nhiều, nên đi dự đám cưới cũng khá nhiều. Vui buồn cũng nhiều. Những xúc động nhất là đám cưới em trai kế. Đứa em khờ dại ấu thơ, đứa em cơ cực thời đại học, đứa em bao bọc cả gia đình khi thành công… Là một đám cưới hoành tráng có “truyền hình trực tiếp” theo kiểu “công nghệ cưới”, không phải đểkhoe mà để vui là chính. Trong tiệc cưới của em trai, tôi thấy nỗi xúc động của ba má, niềm vui của bà con anh em. Chợt hiểu thêm một điều giản dị: “Đám cưới, dù sang hay nghèo không quan trọng, điều quan trọng là tạo được một không khí vui tưng bừng”.
Cái không khí ấy chẳng phải là khoảnh khắc đẹp trong ký ức của mỗi người hay sao?
Cũng bởi vì thế mà có ai đó đã… ngụy biện rằng, không phải anh ta cưới vợ mà là: “Cưới một mùa xuân”. Trong tiết xuân mát mẻ, ai cũng thấy yêu đời, nên chẳng hề nghĩ đến chuyện… hiểm nguy phía trước. Nhưng đâu chỉ mùa xuân, mùa đông lạnh lẽo cũng đáng để lấy vợ lắm chứ. Còn mùa thu? Nghe Ngô Thụy Miên: “Và em có nghe khi mùa thu tới/mang ái ân mang tình yêu tới”… thì muốn cưới ngay thôi. Còn mùa hạ thì sao? Trong tất cả các mùa, thì có lẽ mùa hạ ít có lý do thuyết phục để cưới nhau. Nhưng mà tôi đã cưới vào mùa hạ đấy thôi. Vậy thì xin thưa, chẳng có mùa nào mà không thể cưới nhau. Cưới bốn mùa. Nhưng, bạn tôi một người vốn thực tế dễ thương lại khuyên rằng: “Tốt nhất nên cưới vào… mùa khuyến mãi” (!)
Sài Gòn, mùa cưới 2008