Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

- Lời cảnh cáo cuối cùng. Cho biết ngay các người là ai.

Tallon mở hệ thống liên lạc.

- Chúng ta hãy thử làm khác đi một lần xem sao nhỉ, - anh đáp. - Tại sao ông không nói ông là ai?

Im lặng một lát, và đến khi tiếng nói lại cất lên thì anh nghe thấy trong giọng có pha chút phẫn nộ.

- Tôi xin nhắc lại lời cảnh cáo này lần cuối cùng: tên lửa đang phóng về phía các người rồi đấy.

- Ông hãy thu hồi chúng lại đi, - Tallon vừa thư thái nói vừa đặt ngón tay lên nút bấm điều khiển bước nhảy vào hệ phi không gian. - Chúng không đụng đến tôi được đâu. Tôi xin nhắc lại: tôi mới là người đang muốn biết tên và cấp bậc của ông.

Lại im lặng.

Tallon ngồi thụp sâu xuống ghế bành. Anh biết là anh đang tỏ ra khó chịu không cần thiết, nhưng cái quãng đường 35.000 năm ánh sáng đã làm biến mất trong anh mọi dấu tích của lòng khoan dung đối với cái hệ thống chính trị quân phiệt mà trong đó anh đã trải qua phần lớn nhất của cuộc đời mình. Trong khi chờ câu trả lời, anh đặt chương trình cho con tàu Lyle Star nhảy vào hệ phi không gian - nhưng chỉ cách xa một triệu kilômét thôi, và anh đặt nó trong tình trạng chờ đợi. Anh vừa lập xong chương trình thì nhìn thấy có mấy đốm sáng đèn màu nhấp nháy trên màn hình trước mặt anh. Ở đâu đó các chuyên gia kỹ thuật liên lạc chắc là đang cố gắng hết sức để thiết lập đường dây liên lạc thị giác với con tàu vũ trụ của anh.

Các ánh đèn màu bỗng lóe sáng và hòa tan với nhau để làm thành hình ảnh ba chiều của một người đàn ông có bộ mặt nghiêm khắc với mái tóc muối tiêu và trên người mặc bộ quân phục cấp tướng sẫm màu. Ông đang ngồi, và hình ảnh rõ nét đến nỗi Tallon có thể nhìn thấy cả những mao mạch tí xíu màu đỏ trên hai gò má ông. Vị tướng cúi người về phía trước với vẻ hoài nghi.

- Xin ông cho biết tên, - Tallon nói xẵng vẻ kiên quyết. Anh không cần lo nghĩ đến ấn tượng mà khuôn mặt anh có thể gây ra đối với vị tướng.

- Tôi không biết anh là ai, - viên tướng thong thả nói, - nhưng anh vừa mới quyết định tự giết chết mình. Tên lửa của chúng tôi đang bay đến gần anh tới mức chúng tôi không thể ngăn được chúng nữa.

Tallon mỉm cười. Anh cho phép mình tỏ ra hoang tưởng tự đại một chút. Và khi anh nghe thấy những tiếng rú kéo dài cho biết là tên lửa đang đến gần thì anh liền ấn nút bấm điều khiển bước nhảy.

Một ánh chớp sáng lòa đốt cháy mắt anh, nhưng đó chỉ là ánh chớp mà giờ đây đã trở nên quen thuộc của hệ phi không gian. Khi con tàu Lyle Star xuất hiện trở lại trong vũ trụ không gian thông thường thì anh thấy một cánh cửa sổ của con tàu được chiếu sáng rực bởi đám cháy khổng lồ của những quả tên lửa nổ cách đó một triệu rưỡi kilômét. Viên tướng đã biến mất; nhưng mấy giây sau ánh đèn màu lại bắt đầu nhấp nháy và cái hình ảnh tỏ ra rắn rỏi của ông lại hiện lên trên màn hình. Ông có vẻ sửng sốt.

- Tại sao anh có thể làm được như vậy?

- Xin ông cho biết tên.

- Tướng James J. Jennings, đang chỉ huy tuyến quân thứ ba thuộc Đại Hạm đội Vũ trụ của Đế quốc Trái Đất.

Viên tướng cựa quậy trên ghế có vẻ lúng túng. Trông ông giống như vừa nuốt một viên thuốc khá đắng.

- Tướng quân, xin ông hãy chú ý nghe tôi nói đây. Đây là những điều ông sẽ phải làm...

- Ai cho phép anh có quyền...

- Ông hãy im đi và nghe tôi nói đây, - Tallon lạnh lùng ngắt lời. - Tôi là Sam Tallon, thuộc Liên hiệp các Cơ quan Tình báo. Và tôi đang lái con tàu Lyle Star được phái lên hành tinh Emm Luther để đón tôi. Ông có thể dễ dàng xác minh những gì tôi vừa nói.

Viên tướng nghiêng mình sang bên phải lắng nghe những thông tin không được truyền trong hệ thống liên lạc với con tàu của anh. Ông gật đầu nhiều lần rồi lại quay sang phía Tallon.

- Tôi vừa mới xác minh xong. Đúng là con tàu Lyle Star đã được phái lên hành tinh Emm Luther. Nhưng nó đã gặp chuyện phiền toái. Có ai đó đã làm cho con tàu nhảy vào cõi xa lạ. Khi ấy Tallon đang có mặt trên tàu. Vậy là anh nói dối.

- Tướng quân, tôi vừa từ nơi xa trở về, - Tallon bắt đầu phát điên lên vì giận, - và nếu ông tin rằng tôi sẽ bỏ phí thời gian để nói chuyện với ông, thì điều đó sẽ kết thúc...

Anh ngừng lời, bởi vì viên tướng bỗng đứng dậy khỏi ghế. Ông ta biến mất một lát. Sau đó ông lại trở lại.

- Mọi việc ổn rồi, Tallon, - viên tướng liền nói với một vẻ kính nể mới mẻ. - Các chuyên gia kỹ thuật đã nhìn thấy được con tàu của anh. Họ đã xác minh tất cả. Nó đúng là con tàu Lyle Star .

- Ông có chắc không? Vì tự tay tôi có thể viết tên lên vỏ tàu được chứ?

- Đúng vậy, - Jennings đáp. - Nhưng không phải là chỉ nhờ có cái tên tàu mà chúng tôi mới có thể xác minh được những gì anh nói. Có thể anh không biết rằng anh đã đem theo tàu một phần của bệ phóng và vài nghìn mét vuông nền bêtông của sân bay. Ngoài ra còn có hai cái xác mặc quân phục Luther cùng bay xung quanh anh.

Quả thực, Tallon đã quên mất rằng con tàu Lyle Star hẳn là phải nhổ lên và đem theo vào hệ phi không gian một miếng đất to của hành tinh Emm Luther trong phạm vi trường sức của nó.

Cái khoảng trống tức thời được tạo ra bởi cú xuất phát của con tàu vũ trụ chắc là đã gây tàn phá cho một phần sân bay quanh đấy. Và khi ấy thi thể của Hélène đang nằm sát ngay khu vực đó... Cái nhu cầu cần có nàng của anh, cho đến nay đã bị lãng quên hoặc lu mờ đi bởi cơn nguy khốn cùng nỗi tuyệt vọng, nay lại xuất hiện trở lại và mãnh liệt hơn bao giờ hết, nó xóa đi mọi thứ khác trong trí óc anh. Ôi! giá mà ta có thể có mặt ở nơi Hélène đang nằm ...

- Anh Tallon, tôi xin lỗi anh, - Jennings nói tiếp. - Chiến tranh đã nổ ra giữa Trái Đất và Emm Luther ba ngày nay rồi. Chính vì thế mà chúng tôi hơi bồn chồn khi phát hiện ra con tàu của anh ở quá gần Trái Đất và quá xa một cửa ải. Chúng tôi tưởng người ta muốn tấn công bất ngờ chúng tôi.

- Không cần phải xin lỗi, thưa tướng quân. Ông có thể nối đường dây cho tôi liên lạc trực tiếp với Trung tâm không?

- Nhưng đường dây có thể không an toàn...

- Không quan trọng, tạm thời tôi chẳng có gì bí mật để nói với họ cả.

- Chúng tôi rất vui khi biết anh đã trở về, anh Tallon ạ, nhưng mọi việc thật là quá bất thường.

Đại diện cho Trung tâm là một người mà Tallon chưa bao giờ nhìn thấy trước đây. Nước da hồng hào, hai bàn tay to bè màu nâu, cùng với bộ quần áo thể thao, tất cả làm cho ông trông giống như một tiểu nông vừa mới thành đạt. Hình ảnh ông nổi bật lên trên một cái phông được cố ý sắp đặt sao cho không có gì là đặc biệt, một thứ giống như tấm vải phòng lờ mờ một màu xanh nhạt.

- Có thể là bất thường, nhưng quan trọng. Ông có phải là một trong các sếp của Trung tâm không?

Người kia ngước mắt lên. Ông ta ném cho anh một cái nhìn lạnh lùng không thương xót. Và Tallon hiểu rằng anh đang phải làm việc với một trong các ông sếp của mình.

- Tôi là Seely. Nhưng anh Tallon này, trước khi anh muốn nói gì thì nói, anh hãy để cho tôi nhắc nhở anh rằng chúng ta đang nói chuyện không phải trên đường dây kín. Tôi cũng muốn...

- Ông có chấm dứt ngay những chuyện ngớ ngẩn này không? - Tallon sốt ruột ngắt lời. - Chúng ta hãy bàn đến những gì mà tôi đã đề nghị các ông.

- Tallon! - Seely đứng lên khỏi ghế, sau đó ông ta có vẻ như bình tĩnh lại, ông ngồi xuống và mỉm cười. - Chúng ta hãy nhanh chóng chấm dứt ngay cuộc nói chuyện này. Rõ ràng là anh vừa trải qua một giai đoạn khá khó khăn. Trong tình cảnh của anh, rất có thể anh sẽ đề cập đến một số vấn đề cần phải giữ bí mật. Tôi tin chắc rằng tôi chỉ cần nói qua như thế là anh đã hiểu.

- Tất nhiên rồi. Ông đang sợ là tôi sẽ nói đến cái bọc nhỏ vẫn còn đang nằm trong não tôi chứ gì? Cái bọc đó chứa đựng mọi thông tin về tuyến đường cho phép bay tới được hành tinh mới của Emm Luther.

Đôi má đỏ rám nắng của Seely trở nên tím ngắt.

- Tôi thực sự lấy làm tiếc là anh thích nói năng theo kiểu như vậy, Tallon ạ. Vậy thì mặc kệ anh. Tôi không muốn nghe anh nữa. Tôi sẽ hỏi cung anh tại Trung tâm. Tướng Jennings đã nhận được chỉ thị là phải dẫn anh về đây càng nhanh càng tốt. Tạm thời chỉ có thế.

- Tướng Jennings sẽ không thể tuân lệnh ông được đâu, - Tallon tự tin đáp lại. - Ông hãy hỏi ông ta xem chuyện gì đã xảy ra khi cách đây nửa giờ ông ta định tấn công tôi bằng mấy quả tên lửa.

Seely hạ cần điều khiển trên bàn giấy xuống để cắt âm thanh. Sau đó ông nói chuyện với ai đó ở ngoài tầm quay của camera. Rồi ông lại nối công tắc âm thanh và quay sang chăm chú nhìn Tallon với vẻ hoài nghi.

- Người ta vừa nói với tôi một số việc khá ly kỳ về anh, anh Tallon ạ. Theo tin tức đầu tiên của chúng tôi thì con tàu của anh xuất hiện trong vũ trụ không gian thông thường ngay giữa hệ Mặt Trời. Anh đã xác lập được một cửa ải mới sao?

- Cửa ải đã thuộc về quá khứ rồi, ông Seely ạ. Tôi đã giải quyết được vấn đề du hành vũ trụ trong hệ phi không gian. Tôi có thể đi đến bất cứ nơi nào tôi muốn mà không cần cửa ải.

Seely đan chéo những ngón tay to mập vào nhau và nhìn Tallon không một chút nhã nhặn.

- Nếu thế tôi sẽ chỉ còn một việc phải làm. Tôi sẽ ra lệnh ngừng mọi liên lạc trong hệ Mặt Trời cho đến khi người ta tìm thấy anh và dẫn anh về đây để chúng tôi hỏi cung.

- Nếu ông làm thế, - Tallon nhã nhặn nói, - ông sẽ không bao giờ còn gặp lại tôi được nữa. Tôi sẽ đi thăm tất cả các hành tinh có người ở của Đế quốc Trái Đất, bắt đầu bằng hành tinh Emm Luther, và tôi sẽ phổ biến cái phương pháp của tôi trên tất cả mọi làn sóng thông tin hiện hành.

- Nhưng làm sao anh có thể thoát khỏi được chúng tôi? Tôi có thể bao vây... - Seely ngập ngừng.

- Ông muốn nói là bao vây mỗi cửa ải chứ gì, - Tallon ngắt lời, cơn giận đang dần dần xâm chiếm lòng anh. - Nhưng ông Seely này, ngay từ bây giờ ông đã là một con người hoàn toàn lỗi thời. Ông, cùng với những cửa ải và Trung tâm của ông, tất cả chỉ còn là một câu chuyện cũ rích. Từ nay trở đi chúng ta đã chấm dứt những trò tranh chấp ngu ngốc về một nhúm hành tinh được phát hiện một cách ngẫu nhiên. Giờ đây, chúng ta có thể đến được mọi hành tinh của thiên hà. Sẽ có chỗ cho tất cả mọi người. Thậm chí cho cả ông và những hạng người như ông - nhưng các người cần phải thay đổi thái độ đi. Sẽ không có ai còn chịu ở quanh bên các người để làm một anh lính bé nhỏ trong trại lính ở cái xó xỉnh hẻo lánh của các người nữa đâu, khi mà có hàng trăm nghìn hành tinh mới đang đợi chúng ta, những hành tinh mà trên đó chúng ta có thể sống được .

Bây giờ ông có chịu nghe tôi không, hay là tôi phải nói lời vĩnh biệt ông? Tôi đã mất quá nhiều thời gian rồi.

Tallon đưa ngón tay vào nút bấm màu đỏ của bộ phát động nhảy vào hệ phi không gian. Lần này, con tàu chưa được đặt chương trình cho một bước nhảy có điều khiển xuất phát từ vị trí hiện tại của anh. Cho nên nếu anh ấn vào chiếc nút bấm màu đỏ đó thì có thể anh sẽ phóng con tàu Lyle Star vượt ra khỏi cả giới hạn của thiên hà. Nhưng tất cả những cái đó chẳng còn ý nghĩa quan trọng gì, - anh tự nhủ với một niềm vui sướng tràn trề.

- Được rồi, Tallon, - Seely nói với vẻ hoàn toàn bất lực. - Vậy thì anh muốn gì?

- Tôi muốn ba điều. Trước hết, ngừng ngay chiến sự với Emm Luther; sau đó,chính thức công bố chi tiết cái kỹ thuật du hành trong hệ phi không gian cho tất cả những ai muốn sử dụng nó. Cuối cùng tôi muốn trưng dụng chiếc kỳ hạm của tướng Jennings để lập tức bay tới hành tinh Emm Luther.

Seely mở miệng định đáp thì có một tiếng nói cất lên.

- Đồng ý.

Tallon nhận ra giọng của Caldwell Dubois, đại diện của Trái Đất và của bốn hành tinh thuộc địa có người ở trong hệ Mặt Trời.

Hai mạn sườn bóng loáng của con tàu Wellington , chiếc kỳ hạm một nghìn mét vuông của tướng Jennings, tổng tư lệnh hạm đội vũ trụ, đang tỏa sáng lấp lánh như thể chúng được phủ sương giá trong bầu khí quyển thưa thớt bên trên thành phố New Wittenberg. Giờ đây nó là con tàu thứ hai tiến hành một chuyến bay có điều khiển trong hệ phi không gian và là con tàu đầu tiên thực hiện nó từ Trái Đất đến Emm Luther. Một giờ đã qua kể từ khi các máy phát cực mạnh của nó gửi đi bức thông điệp cho toàn hành tinh.

Wellington là một con tàu quá khổng lồ đối với cả những bệ phóng lớn nhất của sân bay vũ trụ ở New Wittenberg. Đến nỗi nó phải đỗ lại ở trên trời, nhưng không phải trên quỹ đạo, tạo ra một cảnh tượng kỳ vĩ cho những người ở dưới mặt đất, và nó tượng trưng cho một sức mạnh khổng lồ mà cuối cùng đã trở thành một sức mạnh của hòa bình. Một vật hình nón tách ra khỏi vỏ tàu và từ từ hạ xuống. Chẳng mấy chốc người ta thấy rằng đó là một con tàu cứu nạn đáy bằng.

Tallon đứng trước màn hình lớn của con tàu ngắm nhìn cái lục địa dài duy nhất của hành tinh Emm Luther đang lướt qua dưới chân anh. Anh nhìn thấy nó to dần lên. Anh vẫn đeo kính nhìn, nhưng trên đường bay đến đây, anh đã có thể sử dụng khả năng kỹ thuật vô hạn của xưởng điện tử của con tàu Wellington . Người ta đã gắn vào máy nhìn của anh một chiếc camera truyền hình nhỏ bằng hạt đậu và người ta đã mã hóa cho tín hiệu phát sóng của nó theo thiết kế ban đầu của Tallon. Vậy là anh lại có đôi mắt mới của mình, chúng cho phép anh nhìn rất rõ, mặc dù chỉ nhìn bằng một ống kính. Người ta hứa với anh rằng sau này người ta sẽ gắn camera vào cả hai bên mắt cho anh.

Trong ánh chiều tà, lục địa Emm Luther đang trải dài những đường cong của nó; những đường dây điện màu xám và những dải đất màu son hòa quyện vào nhau, được giới hạn bằng một dải đăng ten bọt trắng, đó là nơi tiếp giáp với đại dương không có thủy triều của hành tinh. Chỉ bằng một cái liếc mắt Tallon cũng có thể bao quát được toàn bộ đất nước mà anh đã vượt qua trong cuộc hành trình tăm tối của mình. Anh nhìn thấy con đường mòn của cuộc hành trình từ nam lên bắc, nhưng anh không thể nhìn thấy được những điểm chuẩn bé tí xíu đã đặt mốc cho con đường, đó là khu Nhà chòi ẩn náu dưới lớp sương mù, là bãi đầm lầy, là thành phố Sweetwell, là quán ăn Con mèo Ba Tư , là nhà máy chế tạo thiết bị thăm dò vũ trụ, nơi mà anh đã bị thương. Rồi đến lãnh địa của Karl Juste, và khách sạn trên sườn núi nơi anh đã sống năm ngày cùng với Hélène. Cuối cùng là sân bay vũ trụ mà ở đó Cherkassky đã bắn Hélène.

Trong lúc này anh đang là một nhân vật quan trọng nhất và nổi tiếng nhất của Đế quốc Trái Đất, danh tiếng của anh đang truyền đi từ hành tinh này sang hành tinh khác, và mọi người sẽ còn nhớ mãi tên anh chừng nào người ta còn viết sử. Nhưng anh sợ không dám đòi hỏi cái điều duy nhất có ý nghĩa quan trọng đối với anh. Nếu nàng đã chết thật rồi thì ta không muốn nhắc đến nàng nữa, - anh tự nhủ. Anh ngồi im, lòng bàng hoàng bởi dòng kỷ niệm đang tràn về dội vào ý thức anh, như thể trước đây anh đã có chính những cảm xúc ấy, như thể anh đã yêu Hélène ở một kiếp khác, và anh đã mất nàng ở một kiếp khác.

- Chúng ta sẽ tiếp đất trong vòng chưa đầy một phút nữa, - tướng Jennings nói với anh. - Anh đã sẵn sàng đương đầu với sự thử thách chưa?

Tallon gật đầu. Sân bay vũ trụ hiện to dần lên trên màn hình. Anh đã có thể nhìn rõ các dãy tàu, nhìn rõ mạng lưới tuyến đường và vỉa hè di động đang chật ních người. Sau đó anh nhìn thấy cách không xa dãy phòng đón tiếp là một khoảng không rộng rãi mà người ta đã dọn quang để cho tàu của họ hạ cánh.

Mấy giây sau anh đã có thể phân biệt được những bóng người mặc lễ phục sẫm màu trong ban đón tiếp, nhìn thấy các quan khách đang đứng đợi. Người ta cho anh biết rằng đích thân Quan Điều tiết Thế tục cũng có mặt tại đây. Các phóng viên nhiếp ảnh báo chí cùng các camera truyền hình đang đợi quay phim cuộc viếng thăm của anh để truyền đi cho toàn Đế quốc được chứng kiến.

Bất giác anh nhận ra khuôn mặt trái xoan xanh xao của Hélène đang ngước nhìn lên. Nàng đứng lẫn trong đám quan khách mặc đồ sẫm.

Thế là những cảm xúc xáo động của anh liền lắng xuống, nhường chỗ cho một sự thanh thản sâu xa của tâm hồn. Anh chưa bao giờ tin là mình lại có thể có được một sự yên tâm như vậy.

- Chúng ta chỉ có chỗ vừa đủ rộng để hạ cánh, - viên hoa tiêu kêu lên. - Cả một biển người đang ở dưới kia! Hành tinh này quả là chật chội đúng như người ta nói!

- Đó chỉ là tạm thời thôi, - Tallon quả quyết đáp lại. - Chẳng bao lâu mọi sự sẽ thay đổi.

Khuôn mặt Hélène vẫn ngước nhìn con tàu. Nhưng có thể nàng đang nhìn lên phía trên đầu anh. Có thể nàng đang ngắm nhìn những ngôi sao đang xuất hiện trên bầu trời hoàng hôn.

Và ở bên kia hiện tại, có thể nàng đang nhìn thấy trong tương lai cái ngày chủ nhật vĩnh viễn yên tĩnh trong đó cả những đôi uyên ương cuối cùng cũng tìm được sự bình yên, như lời một bài thơ cổ mà anh vừa nhớ lại.

Câu cuối cùng của bài thơ đó là thế nào nhỉ? Và Trái Đất chỉ còn là một ngôi sao đã tắt.

Nhưng giờ đây, Hélène, anh, cùng tất cả mọi giống người, đều không còn phải lo lắng đến điều đó nữa.

Một ngày nào đó, cái hành tinh quê hương, hành tinh mẹ của tất cả mọi hành tinh, sẽ già đi và trở nên cằn cỗi. Nhưng khi ấy những đứa con của nó sẽ lớn lên xung quanh nó, cao lớn, khỏe mạnh và đẹp đẽ.

Và chúng sẽ sinh sôi đông đúc.

HẾT

« Lùi
Tiến »