
Bọn biệt kích tiến một cách hết sức dè dặt. Mặc dù tên thiếu úy Lô-răng nắm được tấm bản đồ trong tay, nhưng hắn biết rằng không phải hắn đã hoàn toàn chiếm ưu thế tuyệt đối. Con đường hắn đi đây, chính Việt Minh đã vạch ra. Họ tất phải thông thuộc tường tận. Như vậy thì hắn có thể bị phục kích, đánh úp bất ngờ bất cứ lúc nào. Luôn luôn hắn nắm chặt sợi dây da, giữ con chó trinh sát bên cạnh.
Tên Khả xông xáo đi trước mở đường. Từ cái đêm tên Võ trúng mũi tên độc, thằng Khả càng tỏ ra hung hăng, táo tợn. Hắn đã lập được nhiều công trạng, được tên Lô-răng tin cậy thì trước sau gì hắn cũng lên thay tên Võ. Chức chỉ huy phó không thể lọt vào tay một đứa nào khác.
- Dũng, sao mày cứ đi lùi lũi mãi đằng sau vậy? Tiến lên chớ! - Tên Khả quay lại quát gọi Dũng.
- Quãng này đường thấp lắm. Tôi sợ bị họ phục kích, từ trên bắn xuống thì không còn lối nào thoát được. Nên vòng ra ngoài. - Dũng thản nhiên nói chậm rãi, như đã đắn đo suy tính kĩ rồi vậy.
- Mày muốn dẫn tụi tao đi lạc hướng hả?
- Đó là ý kiến tôi muốn đề nghị...
- Không đề nghị đề ngọt gì ráo. Đừng có quen theo thói Việt Minh. Ở đây chỉ có mệnh lệnh và phục tùng thôi! - Tên Khả gõ mũi súng lục trên tay, nheo một bên mắt nhìn chằm chằm vào mặt Dũng.
- Nó nói có lí đấy! - Tên thiếu úy Lô-răng hất hàm bảo Khả.
Tên Khả tức muốn điên lên. Hắn nheo mắt, bụng bảo dạ: “Để thằng này sống như cái gai chọc vào mắt mình. Trước sau gì rồi cũng phải cho nó một phát đạn.”
Bọn biệt kích dừng lại. Chúng đứng lựng xựng dọc theo bờ con suối.
- Thằng “bé con” lên trước dẫn đường! - Tên Lô-răng ra lệnh cho Dũng.
Dũng đi từng bước, mắt cứ ngóng nhìn quanh quất, thỉnh thoảng lại rút súng lục ra, gườm gườm nhìn vào các lùm cây rậm. Trông thấy động đậy bụi cỏ đàng trước, Dũng lập tức nằm phục xuống. Cả bọn hoảng hốt nằm rạp theo. Ngoằn ngoèo như con rắn lượn, Dũng dắt bọn biệt kích đi từ sáng đến trưa, ngoái trông lại, lùm cây rậm chỗ bờ suối vẫn còn sau lưng.
Tên Khả theo phò sát tên Lô-răng:
- Thưa thiếu úy, rõ ràng là thằng Dũng cố làm chậm bước tiến của chúng ta.
Tên Lô-răng “xuỵt” một tiếng:
- Nhưng tao cần có nó.
- Tôi thấy thiếu úy tin nó hơn tôi. - Khả nhăn nhó nói.
Tên Lô-răng nhìn vào mặt thằng Khả hồi lâu, nhếch mép cười:
- Chúa Giê-su có bảo tao tin chúng mày thì tao cũng tin phân nửa thôi. Mày không nên hỏi tao có tin đứa nào không? Đứa nào lập được công tới chừng nào, tao thưởng tới chừng nấy.
Tên Khả cúi mặt xuống, đi. Ngón tay hắn sờ sờ vào cò súng, có một cái gì thôi thúc bắt hắn cứ phải ngước lên nhìn vào gáy Dũng một cách không giấu giếm được.
Nắng mỗi ngày một thêm gay gắt. Trời xanh lặc lè không một gợn mây. Cây cỏ cháy vàng rũ gục dưới bóng mặt trời như thiêu như đốt. Chỉ còn những lùm cây tra mọc theo bờ suối là còn giữ được sắc lá xanh. Thú lớn thú nhỏ dồn theo dòng suối xuống uống nước, mỗi khi động bước chân người, hươu, nai, chồn, sóc phóng lên chạy tứ tung. Ban đêm, hổ dò theo thịt, dắt đi từng bầy. Một tên biệt kích đi sau bị hổ vồ tha mất. Tên Lô-răng lại ra lệnh không được phép nổ súng. Bọn biệt kích nhiều đứa hãi quá, cứ vừa sụp mặt trời thì nép sát vào nhau, lò dò từng bước như rùa.
Nhưng rồi chúng cũng đến được nền kho số 2. Hai ngày sau, chúng tới nền kho số 3 theo đúng đường chỉ dẫn trong tấm bản đồ nhặt được. Cả bọn đứa nào cũng thấm mệt. Tên Lô-răng bèn cho phép dừng lại nghỉ lấy sức.
Bọn biệt kích rủ nhau đi tắm giặt, trải bạt nằm dưới các bóng cây. Có mấy tên mò vào lùm bụi tìm hái trái gùi, trái cơm nguội mang về ngồi ăn, nói chuyện tục tĩu, chửi thề inh ỏi.
Một tên biệt kích mang máy truyền tin vô tuyến ngồi tựa lưng khuất sau mỏm đá, cách bọn kia chừng mười thước. Hắn móc trong túi ra một chùm quả xanh, ngắt từng quả bỏ vào mồm nhấm nháp. Trong bọn, hắn là một tên phàm ăn tục uống nhất. Lãnh khẩu phần xong, lần nào hắn cũng ngồi biệt ra một nơi, nhai nuốt ngốn ngấu một thoáng đã hết sạch. Sau đó, hắn mới đứng dậy đảo quanh tìm ăn ghé vào phần mấy đứa khác.
Nhiều lần hắn bỏ máy nằm đó, mò theo xin bánh, xin thuốc lá bọn kia. Dũng cứ đứng xa xa nhìn cái máy, nhưng không lần nào đến gần được để thừa những lúc sơ hở ấy mà phá máy. Cái máy truyền tin vô tuyến, thằng Khả, và con chó trinh sát còn lại là ba mục tiêu ngày đêm Dũng bám riết, tìm cơ hội hủy diệt. Và còn một điều nữa khiến Dũng đặc biệt chú ý tên này, là hắn có khẩu súng côn cỡ nòng của khẩu súng Dũng đang đeo, bên thắt lưng hắn lúc nào cũng cài bốn băng đạn còn vàng chóe.
Hắn ngồi nhịp chân, bứt từng quả tròn xanh xanh bằng đầu ngón tay có vị chua chua chát chát cho vào mồm nhằn hạt. Một lúc, bỗng thấy đầu óc choáng váng như người say rượu, hắn ngã chúi xuống, bọt mồm bọt miệng trào ra, lăn lộn trong cỏ. Dũng là người trông thấy và chạy đến trước hết. Nhanh như chớp Dũng rút băng đạn bên thắt lưng hắn ra, tráo ngay cái băng đạn của mình vào không đứa nào thấy kịp. Và Dũng lùi ra, gọi to:
- Có người ngộ độc!
Cả bọn ùa đến, đứng vây chung quanh. Tên biệt kích vẫn lăn lộn trong cỏ, hai tay cào cào vào ngực, vào cổ, hắn ụa ụa nôn mãi mà chẳng thốc được chút gì ra, mặt xám ngoét như người sắp chết.
Mấy thằng trong bọn chúng quýnh quáng giở sách ra. Chẳng thấy có quả độc nào chỉ dẫn trong đó giống như quả này.
Dũng biết là tên này bị say vì ăn phải trái cà tăng. Độ nửa giờ sau, hết cơn say, sẽ khỏi thôi. Nhưng Dũng làm mặt quan trọng, nói:
- Chỉ có một thứ lá chữa được. Không có thì đành chịu chết thôi!
- Lá gì? Lá gì? Mày biết sao không nói? - Bọn chúng la hét ầm lên.
Dũng nhìn xuống bờ suối, thấy mọc đầy cỏ mực, bèn nói:
- Tìm coi có lá cỏ mực không? Lá cỏ mực mới chữa được.
Một thoáng sau, chúng đã nhổ bê lên một ôm. Tên Lô-răng đứng chống nạnh xem Dũng chữa cho tên bị ngộ độc.
- Có ai mót đái, đái cho y uống chừng nửa bát đi!
Dũng vừa nói vừa vò lá cỏ mực nhét vào mồm thằng ăn tham. Ba bốn tên biệt kích khom lưng cố rặn, nhưng vẫn không đái được, sau cùng, một đứa khom khom nhấc giò chạy đến, hỏi:
- Bát đâu? Bát đâu?
- Không có bát!
- Vén quần cho mẹ nó ngay vô miệng đi. Chén với bát cũng vậy thôi!
Bọn chúng nói sao làm vậy thật. Thằng ngộ độc nuốt ừng ực vào cổ, nôn ọe ra, chửi rầm lên. Một chốc sau, hắn ngồi dậy được.
Tên Khả nhổ nước bọt, chửi thề:
- Mẹ nó, thuốc gì mà lạ vậy? Thằng chó đểu muốn xỏ tụi tao hả?
Tên mang túi thuốc cứu thương trong bọn biệt kích tỏ sự hiểu biết của hắn, làm thằng Khả đỏ mặt tía tai:
- Chất ác-mô-nhắc tươi đấy. Người khỏe như mày mà bị xỉu thì cũng phải mần có khi đến ba bát mới tỉnh!
Suốt ba ngày liền, Dũng không dám cầm súng lục ra tay. Lúc nào Dũng cũng ngay ngáy, dường như cặp mắt xanh lè của tên Lô-răng cũng nhìn thấy vào tận ruột những viên đạn trong băng Dũng vừa tráo được. Quả tên Lô-răng có chú ý tới những cử chỉ lung túng không tự nhiên của Dũng thật. Không biết hắn có đoán được điều ấy hay không, mà có một lần trông thấy con cáo mèo nằm trên nhánh cây vắt ngang qua suối, hắn bảo Dũng:
- Gì như con beo. Mày đuổi bắn nó một phát coi!
Phát súng bắn ra mà nổ thì Dũng mất mạng với hắn ngay. Dũng trấn tĩnh, nghiêng người chồm ra suối, quay lưng về phía hắn, kéo “rốp” một tiếng, viên đạn trong băng vừa chồi lên chưa kịp chui vào nòng đã bị Dũng ấn đầu ngón tay trỏ nhận trở xuống, đoạn Dũng cất nòng súng lên ngắm.
- Bắn đi! - Tên Lô-răng chống nạnh nhìn vào khẩu súng trên tay Dũng.
Dũng bấm cò. Kim hỏa thoại ra chỗ nòng rỗng kêu rắc một tiếng. Không nổ thật. Dũng giật quy-lát nhấp nháy hai cái liền cho viên đạn lên nòng văng ra rơi tõm xuống nước.
- Cho tôi bắn một phát nữa được không, thưa thiếu úy? - Dũng cố nén giọng run run.
Tim Dũng đập rộn lên. Nếu hắn ra lệnh cho Dũng bắn tiếp thì viên đạn này Dũng phải bắn ngay vào đầu hắn trước khi bị chúng hạ sát. Chắc chắn là anh sẽ không chạy thoát được bọn kia rồi.
Nhưng tên Lô-răng khoát tay bảo thôi. Dũng nhét súng vào bao, còn nghe tiếng mạch đập trong tai ù ù.
Gần giữa trưa ngày hôm sau, bọn biệt kích mò đến nền kho số 4. Con chó trinh sát cứ chạy vòng theo các bụi cỏ, thỉnh thoảng lại sủa váng lên, cào cào hai chân trước xuống đất.
- Có vết bùn ở đây! - Tên Khả reo lên. - Hình như có người vừa ở đây!
Bọn chúng chia nhau sục sạo các lùm bụi chung quanh. Tên Lô-răng lại ném cái áo bà ba rách ra cho con chó đánh hơi. Con vật chồm chồm vẫy đuôi, hít vào các bụi cỏ, vươn cổ dài ra chạy tới.
- Đúng là cái bọn đánh rơi tấm bản đồ. Chúng đến đây trước ta rồi! - Tên Lô-răng hét rầm lên. - Bọn chúng nó chắp cánh bay sao chứ?
Tên Khả hỏi Dũng:
- Như vậy thì có con đường tắt khác. Sao mày không dắt tụi tao đi?
- Tôi làm sao biết được?
Tên Khả lồng lộn nhe mấy cái răng vàng như muốn cắn Dũng:
- Lúc nào mày cũng không biết, không biết! Để rồi mày coi tao!
Tên Lô-răng quát thằng Khả:
- Bọn nó có một tiểu đội mà mày không làm gì nổi, thật nhục quá. Còn ở đây cãi nhau à?
- Thưa thiếu úy, nếu như được ngài cho phép tôi chỉ huy...
- Cho mày lên thế chức thằng Võ! - Tên Lô-răng hất hàm bảo Khả - Không tiêu diệt được chúng nó thì mày tự sát đi, đừng để tao phải xử mày!
- Xin tuân lệnh! - Tên Khả rập chân đứng nghiêm, đưa tay lên chào tên thiếu úy, liếc mắt gườm Dũng.
Bọn biệt kích do tên Khả dắt chó dẫn đầu lập tức đuổi theo. Trước mắt chúng là một cánh đồng lau sậy khô vàng chạy hút đến chân trời. Xa xa, nổi lên những cụm cây chà là, lùm bụi gai góc và những đám chuối nước còn xanh như những hòn đảo trên biển cả. Con chó trinh sát vẫn cúi rạp xuống, hai cánh mũi bóng nhãy luôn luôn động đậy, mõm rà qua rà lại đánh hơi, chạy theo dấu chân những người vừa qua đây không lâu.
Đến một gò cây, tên Khả dừng lại:
- Thằng nào trèo lên cây chà là coi chúng nó đi hướng nào?
Một tên biệt kích cởi giày toan trèo lên, vụt nhảy ra:
- Gai dữ quá. Con chồn cũng không lên được.
- Mang giày vào, trèo lên! - Tên Khả vừa quát vừa cầm dao phạt mấy bẹ thấp tua tủa những chùm gai sắc như kim xòe ra chung quanh gốc.
Tên biệt kích tròng giày vào chân, bám bẹ lên được một quãng, lại buông tay phóc xuống:
- Không thấy gì cả. Chắc tụi nó đi xa rồi!
- Thằng “bé con” trèo lên coi! - Tên Lô-răng trỏ ngón tay lên ngọn chà là bảo Dũng. - Mấy đứa này chỉ là quân ăn hại.
Từ nãy giờ Dũng cũng đã có ý muốn trèo lên. Một là xem có thấy đội truy tầm không, anh em đi đến đâu. Hai là, nếu trông thấy họ, Dũng sẽ chỉ vu vơ về phía khác, đánh lạc hướng bọn địch. Dũng một tay bám bẹ, một tay vẹt những tàu gai trèo dần lên đến ngọn.
Hơi đất bốc lên đầu ngọn cỏ khô, lung linh như bốc cháy. Không một làn gió động. Chim lát kêu ở một nơi xa nào không trông thấy, nghe như tiếng khóc của trẻ nít mới lọt lòng, ai đem vứt giữa đồng hoang. Dũng đưa tay lên che ánh mặt trời chiếu xiên vào mắt, ngóng nhìn bốn phía. Xa hút tầm mắt, chỗ ngọn cây khô trơ trọi bị sét đánh cháy thành than, một đàn cò trắng vụt bay lên. Dũng tập trung nhìn về phía đó. Hồi lâu lại thấy một đàn chim khác chấp chới bay lên cách đấy không xa. Bông lau trắng ánh ngời như bạc, động đậy thành một vệt dài. Và một đầu súng tiểu liên phản chiếu ánh trời, phát những tia sáng nhấp nháy nhô ra ở một khoảng trống.
- Thấy gì không? Ngó cái gì một chỗ lâu vậy? - Tên Lô-răng sốt ruột hỏi.
Dũng cố lấy giọng bình thản đáp:
- Có mấy con cò bay thôi...
- Xuống ngay. Thằng Khả trèo lên. Cầm lấy cái ống dòm này! - Hắn đi loanh quanh dưới gốc cây chà là, đưa cặp mắt xanh lè đầy nghi hoặc nhìn theo Dũng đang tụt xuống một cách hết sức chậm chạp.
Tên Khả đeo ống dòm, nheo mắt rướn người trèo lên. Hắn đưa ống kính rà rà trông theo đường chân trời, nói to:
- Bên phải có một con sông rộng chạy về hướng mặt trời lặn...
Tên Lô-răng trải tấm bản đồ nhặt được bày dưới gốc cây.
- Đúng rồi!
- Bên kia sông là rừng... - Tên Khả tiếp tục báo cáo.
- Mày có thấy chúng nó không?
- Chẳng thấy gì cả...ơ...ơ... Cái gì như... Cái gì động đậy như... - Tên Khả đứng thẳng lên, dán mắt vào ống kính, bỗng hắn reo to. - Bọn chúng nó kia rồi. Một... hai... ba... bốn... Chín đứa cả thảy. Hình như thằng đi trước... Hình như thằng đi trước chỉ có một tay thôi. Chúng nó đi về hướng Đông. Còn cách bờ sông cũng xa... Chắc chúng nó muốn vượt sông.
Tên Lô-răng giáng vào mặt Dũng một cái tát như trời giáng. Bị đánh bất thình lình, Dũng ngã chúi, nhưng anh cố gượng đứng lại được.
- Sao mày bảo không thấy gì, hả?
- Con mắt thường làm sao thấy được? - Dũng cãi lại.
Tên Khả chắc mẻm phen này sẽ diệt được mấy thằng du kích rài 37 cứng cổ. Trước mắt hắn, cái ga-lông 38 vàng chóe quay quay theo ánh mặt trời. Hắn nheo mắt nhìn Dũng, cười mũi:
- Thưa ngài thiếu úy, thằng này thì có giao một chục cái ống dòm cho nó, cũng chưa chắc nó đã tìm thấy bọn này!
Tên Lô-răng cởi phanh ngực áo ra, cầm khăn lau mồ hôi không ngớt tuôn ròng ròng khắp da mặt, da cổ đỏ như con heo quay. Hắn chúi mũi nhìn vào tấm bản đồ. Cây bút chì màu trong tay hắn ấn xuống vạch một lằn đỏ như lửa cắt ngang cánh đồng cỏ khô. Ngón tay hắn dò theo đường vòng của con sông thẳng tới, đầu ngón tay xoáy xoáy một chỗ.
- Chuẩn bị liên lạc ngay với Biên Hòa! - Hắn truyền lệnh cho tên biệt kích giữ máy truyền thanh vô tuyến.
Cột ăng-ten được kéo ra, dựng lên tức khắc. Máy phát điện bắt đầu quay o... o...
- Thưa ngài thiếu úy, tất cả đã sẵn sàng!
Tên Lô-răng mắc ống nghe vào tai, cầm ống nói lên:
- A lô! A lô! Cọp đen đây... Cọp đen đây...Đúng. Đúng. Điểm A, kinh tuyến một trăm lẻ bảy năm mươi, vĩ tuyến mười một năm mươi... Độ Đông bốn mươi... Độ Đông bốn mươi... Một Ca-ta-li-na.
Dũng nhìn vào cái máy, mắt hoa lên. Bọn biệt kích đứng vây chung quanh như nêm. Trong hai cái ống nghe mắc hai bên tai tên Lô-răng phát ra tiếng rọ rẹ như tiếng ong bầu kêu. Không biết bọn ở Biên Hòa đang nói gì?
- A lô! A lô! Chỉ cần thêm hai phi cơ “khạc lửa”. Bom na pan. Ngay lập tức. A lô! Trời còn nắng to. Ba giờ rưỡi chiều... Đúng. Ngay tức khắc... Độ Đông bốn mươi... Độ Đông bốn mươi... - Tên Lô-răng tháo ống nghe xuống, ra lệnh cho tên Khả. - Tiến nhanh về hướng bên phải, chiếm bờ sông!
Bọn biệt kích đeo súng lên vai, nối nhau hổn hển đạp bừa lên gai góc, chạy theo tên Khả.
•O•
Đội truy tầm do Ninh dẫn đầu theo con đường của Dũng vạch ra, vừa đến đúng nền kho số 4 sáng nay. Đáng lẽ thì họ đã tới đây từ hai hôm trước rồi. Họ phải vượt qua một vùng đầm lầy rộng có đến mười cây số. Mấy ngày đầu, họ còn len lỏi lội theo những chòm cây, nước ngập ngang ống chân. Càng đi xa, cây cỏ càng thưa dần, trước mắt họ chỉ có bùn và nước. Nhiều chỗ, sình lầy lún xuống đến cổ, người này phải bám vào vai người kia nhoài tới. Có khi cả ngày đi không được ba cây số. Muỗi bay theo trên đầu họ như những đám mây, đen kít mặt mày. Đưa tay vuốt chỗ nào, ướt máu chỗ đó. Họ trét bùn khắp người nhưng muỗi vẫn cứ đốt được. Những đêm dừng lại nghỉ, Ngư bày cho anh em cách tránh muỗi của nông dân miền Tây: “Vùi ngập người trong sình, chỉ để ló mặt ra, ngắt cái lá sen hoặc lá môn úp lên mặt, cứ thế nằm ngủ!” Muỗi không đốt được thật, nhưng anh em ngủ vài đêm như thế, bị nước ngấm vào người, ai cũng thấy gây gây sốt, tay chân mỏi nhừ ra, nhắc không muốn nổi.
Ninh chỉ có một tay, trườn nhoài khó khăn hơn anh em, nhưng lúc nào Ninh cũng đi trước dẫn đầu. Lâu lâu gặp một gò cao, họ dừng lại, giở lương khô ra ăn. Bánh tổ gói, bọc ni lông cẩn thận cũng vẫn bị ngấm nước, nhão như hồ. Nhiều anh em tưởng chị Năm sẽ “ngã” dọc đường, nhưng trái lại, chị là người khỏe và giỏi chịu đựng nhất. Lúc nào chị cũng cười đùa, không ngớt động viên anh em, và ngày nào cũng bắt buộc mỗi người phải uống mấy viên thuốc ngừa cảm lạnh. Nhờ vậy mà anh em thấy đỡ mệt, và cũng may là chẳng ai ốm.
Khi trông thấy ngọn đồi chỗ nền kho số 4 hiện lên, cũng là lúc họ vừa qua được cái “biển bùn” kinh khiếp. Ninh cho anh em dừng lại nghỉ trên một gò cây. Tất cả đồ đạc đem ra giặt giũ, phơi trọn ngày vẫn chưa khô. Anh em phải ở lại thêm một bữa, tháo súng đạn ra lau chùi, chờ phơi cho đạn nóng lên mới lắp từng viên vào băng. Vì vậy mà họ bị chậm mất hai hôm. Đến nền kho số 4, nhiều anh em trong đội đề nghị dừng lại nghỉ, nhưng Ninh cương quyết đi ngay.
- Phải vượt qua sông trước khi trời tối. Phòng bọn địch có thể theo kịp. Rừng bên kia đảm bảo an toàn cho chúng ta hơn.
Anh em theo Ninh băng qua cánh đồng cỏ khô. Họ lử lả nhấc chân lê từng bước. Mọi người cắm cúi đi, mệt quá chẳng ai buồn nói gì với ai.
Ninh đang đi trước bỗng dừng lại:
- Anh em nằm xuống. Hình như có máy bay!
Tiếng động cơ rất nhỏ từ phía đằng Đông vẳng tới mỗi lúc một to dần rồi xâm chiếm cả bầu trời.
- Sao không thấy nó đâu cả?
- Có khi nó bay đâu về hướng Đà Lạt không chừng.
Anh em toan đứng dậy tiếp tục đi. Ninh thét lên: “Nằm rạp xuống. Nó tới rồi!” Tiếng Ninh lấp mất trong tiếng động cơ gào rú lướt qua đầu. Lau sậy rạp theo luồng gió hút, liệt thành một đường dài sau cánh chiếc Ca-ta-li-na bay thấp là là mặt đất. Và trên bầu trời, bấy giờ cũng xuất hiện hai chiếc Xpít-phai 39 đen chùi chũi nghe như hai con ó, đang chúi mũi lượn vòng theo sông.
- Anh em núp kín, nằm im trong cỏ. Đừng để lộ mục tiêu. Nó đang quần kiếm chúng ta đấy! - Ninh vừa ra lệnh cho mọi người,vừa kéo cỏ phủ lên cho anh em.
Nghe tiếng pháo hiệu rất nhỏ ở đâu xa, Ninh quay lại. Một làn khói trắng từ đất vọt lên theo đường thẳng, đứng sững giữa bầu trời lặng gió. Chiếc Ca-ta-li-na lượn lại, đảo mấy vòng và nó bắt đầu vè vè bay tới, bắn tạch tạch xuống các lùm cỏ rậm, dắt bọn biệt kích tiến ra bờ sông.
Hai chiếc Xpít-phai đảo nhiều lượt trên cánh đồng, bấy giờ mới nã liên thanh xuống. Tiếng súng nổ điếc tai chung quanh. Mọi người vẫn nằm dán sát đất. Chốc chốc, hai chiếc máy bay lại lao vút qua đầu họ, cánh quạt vù vù quay tít như muốn cuốn cỏ tốc bay theo nó lên không, mùi xăng nghe khét lẹt sát bên mũi.
Bọn biệt kích đã đến bờ sông. Tên Lô-răng bắn pháo khói làm hiệu và ra lệnh cho bọn lính chuẩn bị xuồng cao su để sẵn ở mé nước. Chiếc Ca-ta-li-na lượn dọc theo sông, báo xuống:
- Không thấy gì cả. Mặt sông vẫn yên tĩnh.
- A lô! A lô! Xem có dấu vết gì phía bên kia rừng không? - Tên thiếu úy cầm ống nói hỏi lên.
- Không có gì đáng nghi cả.
- Không lẽ bọn chúng lại vượt sông rồi?
- Một con bọ nước cũng không bơi lọt nổi.
- Đốt đầu bên kia cánh đồng ở hướng Tây đi!
Chiếc Ca-ta-li-na từ từ cất lên cao. Ngay sau đó, hai chiếc Xpít-phai vòng lại, vùn vụt nối nhau bay cắt ngang cánh đồng, bắt đầu dội bom na-pan xuống. Lửa phừng phực bốc cháy theo một đường thẳng, dựng thành bức tường đỏ rực mỗi lúc một cao, nhốt đội truy tầm vào khoảng giữa bức tường lửa và con sông mênh mông đang chảy xiết.
- Chạy thôi anh em ơi! - Chị Năm kêu lên trước. - Chúng nó quyết thiêu sống anh em ta ở cánh đồng này.
Nhiều người trong đội rục rịch nhỏm dậy. Ninh thét to:
- Nằm im. Không được động đậy!
- Lửa cháy tới nơi rồi! - Giọng hoảng hốt của một anh em nào đó kêu lên trong bụi cỏ và nhúc nhích cái đầu ló ra.
Ninh quát lên:
- Theo lệnh tôi. Nằm im xuống tất cả!
Ba chiếc máy bay lượn sát trên cánh đồng, thỉnh thoảng lại bắn xuống một loạt súng.
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng là lúc nó đã dốc hết sức lửa xuống mặt đất. Đất bị hun đốt đến cao độ từ sáng đến trưa, lúc nắng chếch sắp dịu xuống, chính lại là lúc mặt đất nóng nhất trong ngày. Lửa xăng đặc gặp cỏ khô và sức nóng của đất bấy giờ bốc lan tràn một cách khủng khiếp. Không khí bị đốt cháy, tạo nên những luồng gió xoáy mãnh liệt. Và gió càng nổi lên, càng giúp sức cho lửa cháy dữ dội hơn. Khói bắt đầu trùm lên cánh đồng. Chiếc Ca-ta-li-na vẫn vè vè nhô ra, biến mất vào lớp khói dày, chốc chốc lại nhô ra bắn vu vơ mấy loạt súng.
Hai chiếc Xpít-phai lượn mấy vòng trên cao, nghiêng cánh bay về hướng Đông. Tên thiếu úy Lô-răng vẫn cầm ống nói, tiếp tục gọi:
- A lô! A lô! Có thấy gì không? Thế à? Có khi chúng chờ khói lên, di động theo màn khói.
- Phải hết sức chú ý... Sao? Không xuống thấp được hơn à? A lô! A lô! Không thấy gì cả à? - Tên Lô-răng ngửa cổ dòm theo chiếc máy bay trinh sát lượn vòng trên cao. Hắn không ngớt đưa tay dụi mắt. Khói và tàn tro bay vào mắt hắn xót như chà ớt. - A lô! A lô! Yên tĩnh? Yên tĩnh con mẹ chúng mày! - Tên Lô-răng thét vào ống nói. - Bảo cái gì? Hoàn thành rồi à? Không phải nhiệm vụ chúng mày à? Cút mẹ chúng mày đi!
Hắn vứt ống nói xuống cỏ, văng tục một hồi. Chiếc Ca-ta-li-na lao cánh lướt sà xuống, bay vù qua đầu bọn biệt kích. Như trêu tức, nó còn vè vè nghiêng qua nghiêng lại trước khi bay thẳng về hướng Biên Hòa.
Từ lúc khói bắt đầu lan ra và bay tới chỗ Ninh, Ninh ra lệnh cho anh em núp theo màn khói chạy tới. Mỗi lúc nghe tiếng động cơ đến gần, mọi người lại nằm phục xuống cỏ, chờ nó bay qua lại đứng lên tiếp tục chạy. Ngọn lửa còn xa, nhưng gió đã quạt hơi nóng hừng hực tới đây. Khói cay xè, khét lẹt mùi lá cây xanh và cỏ mục mù mịt bao phủ chung quanh giúp họ tránh được mắt những “con ác điểu sắt” không ngớt lồng lộn gào rú trên không. Nhưng khói cũng làm cho họ bị ngạt, không thở ra hơi, nhiều lúc cứ nhắm mắt chạy bừa tới, chẳng trông thấy gì phía trước cả, mặc cho chúng từ trên cứ bắn xuống. Đến khi nghe tắt hết tiếng động cơ thì ngọn lửa đã đuổi gần tới họ, và trong tốc độ hung hăng dữ dội của nó, lửa lè ra những cái lưỡi đỏ khổng lồ liếm sạch tất cả những gì trên đường nó đi qua.
Đang cắm cổ chạy, Ninh bỗng nghe mát mát trước mặt. Khói như vấp phải một bức tường vô hình, dựng ngược lên, cuộn vòng bay tạt lại. Một luồng gió từ cánh rừng phía Đông thổi tới. Ninh quay lại nhìn những làn sóng lửa đang lồng lộn ngược đầu gió chạy tới còn cách mình chừng một cây số. Anh thét to:
- Tất cả dừng lại. Mỗi người đốt một mũi lửa cách nhau mười thước, theo đường ngang!
Trong khói mờ mờ, những cái bóng tản ra chạy khom khom. Họ tản ra đến đâu, một cụm lửa bốc theo đến đấy. Chẳng mấy chốc, một con suối lửa đã giăng ngang đón đường ngọn lửa đang chạy tới. Gió quạt luồng lửa cháy ngược lại, đội truy tầm dần dần chạy xa ra khỏi chỗ hai làn lửa tiến mỗi lúc một gần, sắp va vào nhau.
Trời sắp tối. Tên Lô-răng trông thấy một đường lửa từ hướng trên gió chạy xuống, hắn biết ngay là đối phương đã áp dụng phương pháp chữa cháy hiệu quả nhất của thổ dân các vùng rừng và đồng cỏ rộng khi gặp hỏa tai. Như vậy thì bao nhiêu bom na pan của chúng từ trên máy bay thả xuống đốt đồng cỏ sẽ bị giập tắt trong chốc lát, chẳng còn tác dụng gì.
- Chặn đường chúng nó. Bắn đạn lửa, đốt phía này! - Hai mắt long lên sòng sọc, hắn gào thét như điên dại.
Hai khẩu trung liên cục cục nổ không dứt. Đạn nổ vèo vèo như những đàn ong lửa tới tấp đáp xuống cỏ khô. Lửa bốc cháy lỗ chỗ trên khắp cánh đồng. Chẳng mấy chốc, một màn lửa mới đã dựng lên, theo luồng gió loạn cháy tràn xuống. Lửa cháy nhanh quá, ào ào tiến về phía chúng nhanh một cách không lường được. Những chùm chuối mọc theo bờ sông khua tàu lá phành phạch như muốn nhổ gốc chạy đi, nhưng lá bị đốt trụi, đành đứng chôn chân tại chỗ, phình bụng, cây nổ bục bục khuỵu xuống, nhựa sôi trào ra khỏi chỗ nứt chưa kịp nhễu xuống đã bốc mất thành hơi. Bọn biệt kích bị màn lửa đuổi tới, quýnh quáng nhắm mắt xô nhau chạy. Chúng chạy lùi ra bờ sông phía sau lưng, vừa chạy vừa la hét, chửi nhau inh ỏi. Trong khói đen mù mịt, đứa này đạp lên lưng đứa kia tranh lấy một chỗ ngồi trên những chiếc xuồng cao su vừa mở hơi nén bơm căng lên, đẩy vội xuống nước.
Bỗng có một đứa hoảng hốt thất thanh:
- Việt Minh phục kích bên kia sông. Mới thấy có thằng ló đầu ra mỏm đá chỗ kia kìa!
Mấy thằng ngồi xuống lại xô nhau phóng xuống bãi, đạp sình ùn ụt chạy tháo lên bờ.
Từ bờ sông bên kia vẳng lên mấy tiếng hú dài ghê rợn. Những con vượn đen thấy lửa, chuyền cây hú gọi nhau, kéo từng bầy chạy trên các mỏm đá. Qua màn khói xám trong cảnh rừng sập tối, bọn biệt kích trông ra thành những hình người. Chúng nổ súng bắn loạn xạ. Tiếng súng điếc tai không còn biết từ bờ sông bên kia bắn sang hay tiếng súng do tự tay chúng bắn ra. Tên thiếu úy Lô-răng thở hồng hộc, quát tên Khả:
- V.T.Đ. đâu? V.T.Đ. đâu?
- Thưa thiếu úy, nó mang xuống xuồng rồi!
- Gọi lên ngay! - Hắn vò đầu bứt trán. - Bọn không quân khốn kiếp. Chưa sụp mặt trời đã quay về, rúc vào nách vợ. Đem V.T.Đ. lên! Gọi Biên Hòa cấp tốc đưa một tiểu đoàn nhảy dù xuống đây... Không thì đưa ê-li-cốp-tê 40 lên cho tao về. Mặc mẹ chúng nó!
Dũng vẫn bám sát theo tên Lô-răng. Nghe hắn sắp gọi tiếp viện, Dũng chạy xuống bãi la lớn:
- Việt Minh đông lắm! Thằng giữ máy V.T.Đ. đâu rồi? - Hỏi vậy chứ Dũng đã trông thấy hắn đứng cách mình mấy bước.
- Không biết nó rúc ở cái lỗ nào? - Bọn biệt kích đứa chạy lên đứa chạy xuống, như bầy chuột bị lửa đuổi tới, cứ cắn lấy đuôi nhau. Thừa lúc đó, Dũng ngáng chân một thằng ngã sấp xuống. Bằng một động tác nhanh, gọn, nhưng hết sức chính xác của người quen trầm tĩnh giữa những cảnh hỗn loạn của chiến trường, Dũng bước tới hai bước, rút súng ra bắn liên tiếp sáu phát vào cái máy truyền thanh vô tuyến. Tên biệt kích mang máy ấy bị đạn xuyên qua lưng ngã chúi xuống nước. Dũng cướp ngay cái phao cá nhân, phóng ra sông. Mấy đứa đứng gần Dũng giương súng lên, bắn theo như trấu vãi. Nhưng Dũng đã bơi khuất vào làn khói phủ dày mặt nước.
Tên Lô-răng nghe súng nổ sát bên lưng, còn chưa biết chuyện gì, hắn giậm chân thét:
- Đứa nào bắn nhau đó? Loạn rồi à?
- Thằng mang V.T.Đ. bị giết chết rồi! - Một tên biệt kích la lên.
- Đứa nào bắn? Xử tử nó ngay cho tao:
- Thưa thiếu úy, nó phóng xuống sông rồi. Không biết đứa nào?
Tên Lô-răng bỗng giật mình nghĩ ngay đến Dũng. Hắn thét gọi:
- Thằng Dũng đâu? Thằng Dũng đâu?
Không có tiếng đáp. Trong ánh lửa cháy ngời, tên chỉ huy biệt kích cởi trần đứng bên những chiếc xuồng cao su, run bần bật. Mồ hôi ướt đẫm khắp người hắn, nhờn nhầy như máu. Mặt xám ngoét, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két, hắn gào rống như điên:
- Tất cả chúng mày là một bọn chó! Một bọn chó! Bao nhiêu thằng mà để cho một tên Việt Minh chạy thoát!
Dũng ôm phao bơi ra giữa dòng, cứ theo dòng nước đổ, bơi xuôi về phía trước. Hi vọng gặp Ninh và anh em giữa lúc này thật mong manh như bọt nước. Dũng cũng không biết mình sẽ bơi đi đến đâu. Nhưng trước mắt là phải chạy thoát bọn địch cái đã. Bây giờ, tên Lô-răng không mong gì đuổi theo bắt được Dũng. Chung quanh là bóng tối và khói dày, lòa nhòa những vệt sáng từ đám cháy chiếu xuyên qua các quãng trống của mấy khu rừng ngập. Mặt sông, lúc thì phản chiếu ánh lửa đỏ rực lên như máu, lúc thì chìm vào trong bóng tối đen ngòm như mực. Dũng cảm thấy gan bàn chân mình lạnh ngắt, rờn rợn như có cái vòi của con mực ma từ dưới lòng sông thò lên toan quấn lấy Dũng kéo xuống chỗ vực sâu không đáy. Dũng càng cố sức bơi nhanh. Cứ mỗi lần trông thấy một vật gì đen đen nổi trên mặt nước là khắp người Dũng nổi đầy gai ốc. Không biết ở đây có cá sấu không? Những con vật ăn thịt sống thuộc loài bò sát lờ khờ chậm chạp trên cạn, nhưng bơi rất tinh nhanh dưới nước, mỗi khi rừng cháy, cứ tập trung chỗ mé cạn sát bờ đón mồi, theo chiến thuật cổ truyền của loài giống. Các loại thú sống trên đồng cỏ bị lửa đuổi dồn chạy khát khô cổ họng, gặp nước vục mõm xuống uống, sẽ bị ngay những “thân gỗ mục” nổi lềnh bềnh dưới đó trừng lên đớp “hập” một tiếng, lôi đi không kịp kêu. Nhiều lúc Dũng sợ động nước, không dám cựa quậy gì cả, cứ bám chặt phao mặc cho dòng nước cuốn trôi đi.
Chẳng rõ đây là đâu, nhưng Dũng biết mình đã trôi khỏi chỗ bọn địch xa lắm. Có cái gì đen đen dài dài như lưng con sấu cá 41 nổi bập bềnh trong khúc vịnh chỗ khuỷu sông. Nó cứ lượn vòng một chỗ. Dũng hoảng quá, nhưng khi đến gần, Dũng trông ra, đó là thân một cây chuối đẵn hai đầu bị nước xoáy còn chưa trôi ra được.
- Đúng là Ninh đã vượt sông ở quãng này!
Dũng cố sức bơi ngang vào chỗ vịnh. Trong vịnh, chỗ sát bờ còn có mấy khúc chuối bập bềnh ngay dưới một thân cây gie ra, vừa bị người bám trèo lên, nhánh gãy thòng xuống gần mặt nước. Dũng bám nhánh cây rướn người lên, nhưng vì đuối sức quá lại rơi xuống, chìm nghỉm. Chốc sau, Dũng lại ngoi lên, đeo vào nhánh cây. Hì hục mãi, rồi Dũng cũng trèo được lên bờ. Dũng chạy được một quãng, bị dây leo chằng chịt ngáng đường, sờ chỗ nào cũng thấy gai, Dũng từ từ ngồi xuống. Hai tai lùng bùng, đầu nóng như lửa đốt, Dũng thấy mình không còn sức đứng lên nữa. Như có hòn đá đè, Dũng nằm mẹp xuống lùm cỏ rậm, tay chân không nhúc nhích được. Trong cơn mơ mơ màng màng, Dũng nghe giọng đầm ấm của đồng chí chính ủy nói bên tai: “Lúc nào cũng phải giữ vững tinh thần can đảm và trầm tĩnh trước mọi nguy biến... Chúc các đồng chí gặp nhiều may mắn và hoàn thành nhiệm vụ nặng nề khó khăn nhưng hết sức vẻ vang này...” Dũng cố chống lại khối nặng vô hình đang đè mình xuống mỗi lúc mỗi sâu, nhưng không tài nào ngóc đầu dậy được. Bỗng thình lình, Dũng thấy khắp người nhẹ nhõm, như một làn khói, Dũng lướt đi xuyên qua khắp các cánh rừng. Mẹ Dũng nằm gối đầu lên bọc quả sung non, nhìn Dũng bằng đôi mắt buồn rầu mỗi lúc một dại đi. Tiếng mẹ Dũng thều thào: “Con yêu của mẹ... Hãy đứng dậy theo các anh các chú con mà đi tìm ba con...” Dũng gạt nước mắt từ từ đứng lên thì bóng cây sung giữa rừng và đôi mắt mẹ Dũng cũng từ từ biến đi.
- Mẹ ơi! - Dũng gào lên trong cơn mê. Tiếng gọi mẹ đẫm đầy nước mắt vọng mãi vào rừng sâu.
