Cuộc Truy Tầm Kho Vũ Khí

Lượt đọc: 447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
image

Trung đội biệt kích địch do tên thiếu úy Lô-răng cầm đầu, lấy tên là đội Cọp đen. Thằng này biết rành tiếng Việt, nhưng giọng chưa sõi lắm. Chỉ huy phó là tên Võ. Tên Khả chỉ điểm kèm sát Dũng, bắt Dũng đi làm “ghít” 27 .

Thực sự thì chúng không cần kho vũ khí. Mục đích của chúng là đến đó, đặt mìn phá hủy để khỏi lọt vào tay Việt Minh. Và điều bọn sĩ quan tham mưu Pháp hi vọng nhất là sẽ tìm thấy vàng của bọn phát xít Nhật giấu trong hầm ấy. Đội này còn có tính chất gián điệp, thọc sâu vào chiến khu làm nhiệm vụ do thám, đốt phá các kho tàng của đối phương.

Toàn đội trang bị toàn súng tiểu liên nhảy dù báng xếp. Chúng còn có thêm ba khẩu trung liên, một moọc-chê 28 và nhiều súng tiểu liên hai nòng, vừa để bắn người vừa để bắn thú dữ. Máy truyền tin liên lạc, ra đa, súng lục và tiểu liên bắn không kêu, xuồng cao su, bình lọc nước độc, thuốc men phòng bệnh, thuốc chống rắn độc... Nói chung, từ con dao cái búa, tất cả đều được chuẩn bị đầy đủ toàn những vũ khí mang nhãn hiệu Mĩ sáng chế riêng cho các toán biệt kích hoạt động vùng rừng núi. Mỗi tên còn giắt trong người một quyển sách nhỏ có vẽ hình chỉ dẫn các loại rau quả, cây cỏ thuộc những vùng rừng nhiệt đới có thể ăn được. Chúng có cả ba con chó trinh sát, loại béc giê Đức mới được chở đến từ Sài Gòn.

Một đoàn xe công-voa 29 hộ tống năm mươi chiếc, lúc chập tối từ Biên Hòa tiến theo đường số 20 chạy về hướng Đà Lạt, trong đó có ba chiếc chở đội biệt kích. Khuya đêm ấy, đến địa điểm đã định, chúng bí mật thả trung đội này xuống. Tình báo ta không dò được mưu này.

Sáng hôm sau, cả bọn đã luồn sâu vào rừng. Tên thiếu úy Lô-răng giao cho Dũng khẩu súng lục cỡ nòng 9 li. Trước khi trao vào tay Dũng, hắn lên đạn bắn một phát trúng điểm rêu đen trên thân cây đó.

- Cầm lấy. Mày trông, súng không tệ chứ, hả?

Dũng đưa khẩu súng lục lên ngắm nghía. Màu thép xanh lè còn mới nguyên, hai bên bá khảm hình hai con ngựa bạc. Trong chiến đấu, quyết định thắng lợi là tinh thần dũng cảm, nhưng vũ khí không phải là không cần thiết. “Nó trao khẩu súng này cho mình, thật không khác gì chắp cánh thêm cho hổ”. Dũng khấp khởi nghĩ thầm. Anh cố giữ vẻ bình thản, nói “méc-xi” 30 . Tên thiếu úy Lô-răng nhếch cười trong khóe mép, gật gù móc tẩu ra nhồi thuốc lá hút.

Ngày thứ hai, chúng dừng lại đóng quân trên một ngọn đồi. Tên thiếu úy Lô-răng trải tấm bản đồ ra, hỏi Dũng:

- Mày có biết ngã ba con sông này gọi là gì không?

Dũng lắc đầu. Tên Khả thúc vào sườn Dũng:

- Cố nhớ ra coi! Mày như con cáo ở vùng rừng miền Đông, ngõ ngách nào mà chẳng thuộc.

Dũng nhại bộ điệu tên Khả, nheo một bên mắt, nhìn hắn:

- Ê! Đừng có giở cái thói ấy ra với tôi.

- Mày lên chân với tao hả? Bộ tưởng có cây súng đó rồi mày ngon sao mậy?

- Không chân với cẳng gì hết. Đối với tôi bây giờ anh không nên sỗ sàng như hồi trước.

Cặp lông mày tên Khả nhíu lại thành một vệt ngang:

- Đừng tưởng mày được trọng dụng mà hòng lên chân!

Tên thiếu úy quát một tiếng, Dũng và Khả mới chịu ngồi im.

Thực sự thì Dũng không biết ngã ba con sông này. Nhưng trong tấm bản đồ của phòng Chính trị khu vạch ra, Dũng có thấy nó mang tên Xoài Cóc, được coi như điểm quyết định hướng tiến gần nhất về các kho quân lương do Ninh phụ trách ngày trước. Dũng không thông thạo đoạn đường này lắm. Anh chỉ chịu trách nhiệm hướng dẫn đội truy tầm từ kho 5 đi đến kho vũ khí.

Tên thiếu úy Lô-răng bảo tên Võ:

- Máy bay trinh sát cho biết ở vùng này có một xóm Mọi. Có rất nhiều cây xoài mọc. Từ ngã ba sông này tiến đến điểm A, chỗ hai đường kinh tuyến 107-108 và vĩ tuyến 11-12 giao nhau, là đoạn rất khó đi, nhưng đó là con đường thẳng, gần nhất. Cứ theo hướng địa bàn, tiến ngay tới công-phờ-lu-ăng 31 này...

Trong lúc bọn địch lấy đồ hộp ra ăn, Dũng và tên Khả ngồi dưới một bóng cây. Tên Khả đã ức Dũng lắm rồi. Nó lập tâm chờ cơ hội quật Dũng, nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ tình anh em hòa nhã:

- Thằng sếp nó tín nhiệm mày, nó mới giao cho mày khẩu súng mới nguyên xi. Mẹ kiếp, số mày sao mà đỏ thế.

Hắn lấy khẩu súng lo le trong tay coi bộ thích lắm, đoạn nheo mắt quẳng lại cho Dũng. Khẩu súng trượt khỏi tay Dũng, rơi cắm nòng xuống cát. Lúc Dũng rút băng đạn ra thổi, chùi khẩu súng vào quần thì tên Khả quay lưng đi nhận phần ăn của hắn.

Trong băng còn tám viên đạn mới toanh, óng ánh vàng chói. Dũng lấy một viên ra xem. Viên đạn lăn trong lòng bàn tay Dũng một cách khác thường, y như có đầu nhẹ. Dũng lắc lắc nghe thử. Viên đạn nhẹ thật. Dũng ngoái lại không thấy đứa nào chú ý tới mình, bèn cúi xuống nghé răng cắn đầu đạn tháo ra. Đạn không nhồi thuốc nổ. Dũng rợn người. “Vậy ra chỉ một viên đạn thật nó đã bắn cho mình coi. Thảo nào nó dám đưa cho mình. Tin vào khẩu súng này thì chết với bọn nó rồi!” Dũng loay hoay lắp đầu đạn vào thì tên Khả tới.

- Làm gì đó mậy? Tao lãnh giùm suất ăn của mày đây.

- Xem cát có mắc trong băng không. - Dũng đáp.

Cũng vừa lúc ấy, Dũng đã lắp xong đầu đạn ấn vào băng như cũ.

Ăn uống xong, bọn biệt kích bắt đầu đi tới. Chúng chia làm ba tiểu đội, đi cách quãng nhau chừng hai trăm thước. Tiểu đội cảnh giới đi trước mở đường, có Dũng và tên Khả. Tên thiếu úy Lô-răng ở đội giữa. Tên Võ cầm đầu tiểu đội đi sau rốt.

Bây giờ là lúc trời đã tạnh. Nước rút xuống, xăm xắp ống chân. Bọn chúng thằng nào cũng đi giày. Bị lún sình, nhiều đứa tụt cả giày, phải dừng lại móc lên. Vì vậy chúng đi rất chậm. Xế chiều, bỗng nghe tiếng chó trinh sát ở đội cảnh giới sủa dữ tợn. Tên thiếu úy Lô-răng ra lệnh tiến tới, chuẩn bị chiến đấu. Đằng trước, đội mở đường đang dừng lại, cả bọn đang lúm xúm quây thành vòng tròn. Tên thiếu úy Lô-răng đi tới. Hắn xoe tròn mắt trước cảnh tượng kinh khiếp đang diễn ra. Ba con chó gầm gừ phóng lên, rạp xuống, lông gáy xửng ngược, đánh nhau với một con rắn mai gầm to hơn cổ tay. Con rắn phùng mang thổi phì phì, cất cổ dựng đứng, há họng đỏ hoét chơm chởm những cái răng trắng, sắc như móc câu, mổ vào bầy chó quần chung quanh. Cạnh đó, một tên biệt kích mắt nhắm nghiền, mặt thâm như đất, sùi bọt mép giãy giụa trong tay hai đứa đang ôm ghì hắn lại cho một tên tiêm thuốc vào vai hắn.

Tên Lô-răng quát:

- Sao không làm ga-rô 32 ?

Một đứa báo cáo:

- Con rắn trên nhánh cây thòng xuống cắn vào gáy. Không thể buộc chặn ngang cổ được, thưa thiếu úy!

Tên thiếu úy Lô-răng huýt sáo ra lệnh cho ba con chó lùi ra. Hắn cầm khẩu súng lục nổ liền hai phát vào con rắn không cần ngắm. Con rắn gồng mình chạy loăng quăng, máu bắn tung tóe. Nó bị bắn đúng vào đầu và một viên cắt ngang cổ. Cái đầu chỉ còn dính lại với khúc mình bằng một miếng da vằn những khoang vàng khoang đen.

Tên bị rắn độc cắn không thể cứu được nữa. Khắp người nó, các lỗ chân lông đều rớm máu. Có đứa lấy dao găm cậy răng nó ra đổ thuốc, nhưng thuốc không chạy nữa. Cổ họng đã bị đờm chặn tắt ngang. Tên Lô-răng bắn một phát đạn vào thái dương thằng này, chửi:

- Không biết con mắt mày để đâu mà nó cắn được mày!

Bọn chúng vùi xác tên này vào sình, tiếp tục đi tới. Đứa nào cũng ngửa cổ trông lên. Sợi dây leo nào thòng xuống chúng đều cho là rắn, cầm dao phạt ngang. Có những “sợi dây” xám mốc bị chặt co lên, tuôn máu xuống ròng ròng. Sự khiếp hãi trước những cái chết bất ngờ đang rình chung quanh - còn đáng sợ hơn bom đạn - bắt đầu chạy luồn trong đầu óc bọn biệt kích vốn hung hăng không gớm máu người.

Hình ảnh
« Lùi
Tiến »