Vừa đặt chân tới Hải Phòng, trung tá Nam đã nhận được liên tiếp hai bức điện của Bộ nhắc nhở phải khẩn trương triển khai kế hoạch truy nã tên Sinh.
Có khả năng con mồi đánh hơi thấy Mác Clao và Thúy Vân bị bắt, nó đã để phòng. Bộ ra điện thông báo cho các cửa khẩu tăng cường kiểm soát. Công an vũ trang tích cực tuần tiễu trên biển. Cảnh sát các thành phố, thị xã và các trục đường giao thông tăng cường kiểm tra giấy tờ người đi lại, chủ yếu kiểm tra nam giới lứa tuổi khoảng 30-40.
Họ tên, tội trạng và ảnh tên Sinh được nhân lên nhiều bản gửi đi các cơ sở có liên quan trong toàn quốc. Nhưng con mồi vẫn mất tăm.
Chẳng lẽ để nó chạy thoát hay sao?
Trung tá Nam tự hỏi.
− Tố một báo cáo!
− Cho tới giờ vẫn chưa thấy dấu vết hắn.
− Tổ năm báo cáo!
− Chúng tôi vẫn chưa xác định được hướng đi của hắn.
− Tổ... báo cáo!
Trung tá Nam điện hỏi khắp nơi nhưng chưa tổ lùng sục nào thấy tăm hơi của hắn. Ông rút khăn mùi xoa lau khuôn mặt đã vã mồ hôi.
Phen này mà để nó xổng thì mình là người chịu tội nặng nhất. Mình nên làm gì bây giờ? Trung tá Nam buồn rầu đặt tay lên tập tài liệu, đôi mắt hờ hững nhìn qua ô cửa, nhưng trong đầu quay cuồng biết bao câu hỏi. Tại sao mình có thể chấp thuận phương án cho Thảo đi cùng Sinh một cách mạo hiểm như vậy? Tại sao mình lại không nhắc anh em cảnh giác bám sát tên Sinh sau khi hắn đánh cắp B.3? Khi gặp anh em trinh sát được giao nhiệm vụ đóng vai công nhân cảng mình không nói rõ chỉ được phát lệnh bắt Mác Clao khi hắn đã đi cách xa thị Vân
vài chục mét mà chỉ nói “sau khi trao tài liệu”. Chính sơ suất này dẫn tới việc anh em phát lệnh bắt Mác Clao quá sớm. Biết rằng thiếu sót này chẳng phải do ông gây nên tất cả, nhưng ông nghĩ trên cương vị
người chỉ đạo, ông phải chịu trách nhiệm đầu tiên.
Ngay lúc ấy, thiếu tá Tường đẩy cửa bước vào làm đứt đoạn những dằn vặt của trung tá Nam.
− Tôi đã gặp Phương Thảo nhưng cô ấy cũng không biết gì về
hướng đi của hắn.
− Không biết gì? - Trung tá hỏi với thái độ ngạc nhiên và thất vọng - đồng chí hãy kể lại xem Phương Thảo nói gì.
− Phương Thảo cũng hoàn toàn bất ngờ - giọng thiếu tá đượm vẻ
nghiêm trọng như có sự thất bại ngấm ngầm mà anh đang sắp phải gánh chịu.
Phương Thảo kể, sau khi chụp xong tài liệu B.3, tên Sinh và Thảo vẫn dong duổi trên đường Năm. Theo quy định, khi qua trạm gác phía dưới thị xã Hải Dương, Phương Thảo đánh rơi chiếc khăn mùi xoa, báo hiệu mọi việc xảy ra như dự kiến. Từ đây, Phương Thảo không thấy người của ta bám sát như trước. Có lẽ các anh ấy cho rằng mọi việc êm đẹp, sinh ra chủ quan.
Đêm đã khuya. Sinh kêu mệt, dừng xe ở gần nơi những ngôi nhà bị bom Mỹ tàn phá. Hố bom ở lòng đường đã được lấp đầy.
− Nghỉ ở đây gần sáng lại đi tiếp em ạ.
− Thôi mà. Không đầy năm cây số nữa đến Hải Phòng, anh cố lên.
Vào thành phố nghỉ luôn thể.
Dù Thảo khuyên Sinh như thế nào, hắn ta cũng nhất quyết vào thăm người bạn.
− Đường xa, anh mệt lắm rồi, bây giờ đi tiếp sợ không báo đảm tay lái.
− Anh Sinh. Em không đồng ý vào nhà ai cả.
Tên Sinh chủ động cho xe vào đường rẽ. Lúc đó, Thảo không thấy người của ta bám theo sau. Hoảng quá, cô kêu to lên: “Mệt thì nghỉ ở ngoài đường thôi”. Xe chạy nhanh tới mức tóc Thảo rối tung mà
hắn vẫn lạnh lùng mở tốc độ một cách tàn nhẫn. Thảo tỏ vẻ giận dữ
đấm vào vai hắn, hét to: “Cho tôi xuống đây, không vào nhà ai hết”.
Thảo tưởng như tiếng bánh xe và gió át mất lời nói, chỉ có cái đấm kia mới làm hắn ta quay lại.
− Việc gì thế em?
− Chạy gì mà như ăn cướp ấy. Cho em xuống đây.
Tên Sinh dừng xe phân trần:
− Xe chạy nhanh quá. Anh không nghe thấy em nói gì hết.
Rồi hắn chỉ tay vào ngôi nhà phía trước, thủ thỉ:
− Chúng mình vào ngôi nhà kia nghỉ cho đỡ mệt em ạ.
− Tôi không đi đâu hết.
Lúc bấy giờ Thảo nhận thấy tên Sinh không những không chiều chuộng Thảo như trước mà có phần tỏ ra cứng rắn.
− Nếu cô không vào, mình tôi vào.
Tên Sinh cúi đầu dắt xe đi. Thảo nghĩ, nếu không đi theo hắn, chắc chắn hắn cũng đi một mình. Và như thế, hắn gặp ai, làm gì hoàn toàn tự do. Hơn nữa Phương Thảo vừa để hắn chụp tài liệu B.3, bị hắn coi là kẻ tòng phạm, cô không thể tỏ ra cứng rắn được. Phương Thảo nghĩ cứng rắn, làm mình làm mẩy trong trường hợp đó là không thật, nên đành lững thững theo sau, nói giọng trách oán và hờn giận:
− Anh tệ lắm, anh chẳng tôn trọng em gì cả.
Hắn đi chậm đặt tay lên vai Thảo:
− Đừng nói thế. Anh làm gì, nghĩ gì đều vì em đấy. Bây giờ anh nói để em hiểu. Lúc ở đoạn ngoặt vào đường rẽ, không thấy người, xe ở phía sau, nghĩa là chắc chắn không có người cản trở tay lái, anh mới cho xe tăng ga chứ.
Đi qua một ngôi nhà gạch đổ nát như còn ngửi thấy hơi bụi, Sinh và Phương Thảo vào ngôi nhà xây một tầng. Chủ nhà là đôi vợ chồng trẻ, chồng tên là Thanh vợ tên là Liên cùng học trường trung cấp giao
thông với Sinh, hiện công tác ở Sở Giao thông vận tải Hải Phòng. Lâu ngày, gặp lại bạn thân, vợ chồng Thanh vội đi làm cơm, không cần hỏi ý kiến khách. Phương Thảo được Sinh giới thiệu là người yêu sắp cưới, vợ chồng Thanh tỏ ra vui mừng thực sự.
Một sự ngẫu nhiên tưởng như sự việc được sắp đặt trước, vợ
chồng người bạn hết rượu. Sinh và Thanh tranh nhau đi mua. Tất nhiên, Sinh có xe máy phải là người thắng cuộc. Phương Thảo đòi đi theo, nhưng bị Liên thật thà đến mức đáng giận kéo tay lại:
− Chúng mình ở nhà làm cơm. Rượu chè phó mặc các anh ấy.
Tên Sinh đi gần một giờ đồng hồ mới quay lại, tay cầm chai rượu đầy, thanh minh:
− Bu-di xe tự nhiên không đánh lửa. Lau với chùi mãi mới nổ máy được.
Cơm nước xong, cả khách và chủ đều đi ngủ. Sáng hôm sau, Sinh nói sẽ trở lại Hà Nội ngay. Liên vào trong thành phố làm việc sẽ
đưa Thảo đi cùng. Không thuyết phục nổi Sinh, Thảo đành miễn cưỡng theo Liên.
Ngay khi Phương Thảo và Liên lên xe vào thành phố, Sinh cũng dắt xe máy ra cổng. Hắn đi đâu, về hướng nào, cả Liên, Thanh và Phương Thảo đều không rõ.
− Sơ suất quá! - Trung tá Nam đập mạnh tay xuống mặt bàn -
đúng là tên này cáo già thật. Thời gian nó đi mua rượu chính là thời gian nó trao tài liệu B.3 cho Thúy Vân. Thế mà các tướng nhà ta cứ
ngồi bên đường ngó nhìn xe nào đèo phụ nữ mới chú ý. Đúng là chủ
quan ngờ nghệch hết chỗ nói. Nó đi ngang qua mặt, thậm chí vuốt mũi mấy cậu nhà ta mà các cậu ấy vẫn còn ngủ gật. Như thế này thì bị kỷ
luật cả lũ, cả tôi và anh - trung tá đứng lên đi một vòng quanh phòng rồi lại ngồi xuống - Bây giờ chỉ còn cách là làm theo ý kiến chỉ đạo của cấp trên, tung một lực lượng lớn hơn đế truy lùng tên Sinh.
− Theo tôi, tên Sinh yêu Phương Thảo thực sự. Lúc nào đó, hắn ta sẽ mò về khu tập thể Kim Liên.
− Lại yêu! - Trung tá Nam cười hết cỡ - Mình đã nói là đồng ý với ý kiến cho rằng tên Sinh rất thích Phương Thảo. Thằng con trai nào mà chẳng thích gái đẹp. Nhưng bây giờ nó nghe tin Mác Clao bị bắt, bị trục xuất, Thúy Vân phải vào nhà đá, liệu nó còn tìm Phương Thảo nữa
không? Nếu nó yêu Phương Thảo, sống cùng sống, chết cùng chết, tại sao nó không kèm cô ta tới gặp Thúy Vân? Một người con trai đi chơi với người yêu trên đường phố có phải an toàn hơn đi một mình không?
Nhưng tên Sinh không làm như thế, chứng tỏ nó còn cảnh giác đấy chứ - trung tá thấp giọng hơn - làm cái nghề tình báo, phản gián, nó lừa nhau từng miếng, nói A thành B, người đời chớ tin vội. Những người làm công tác an ninh như chúng ta lại càng không nên tin vội.
Trung tá Nam đang nói rất sôi nổi bỗng dừng lại, nét mặt vừa tỏ
ra tự tin, vừa tỏ ra quyết đoán:
− Lại còn cái chết của Tô Quyên nữa chứ, bao tháng ngày điều tra mà nào đã có tia hi vọng gì đâu. Bắt được một tên gián điệp là điều đáng mừng rồi. Nhưng điều đáng mừng hơn nữa là cứu được mạng người khỏi bàn tay chúng, là minh oan cho người vô tội, là trả nợ cho những người đã khuất, có phải không?
Cả hai người đều im lặng. Họ hiểu im lặng trong bế tắc là cách tốt nhất để có ý kiến hay.
− Tôi đã hỏi cung Thúy Vân về cái chết của Tô Quyên , nhưng thị
ta cũng không biết. Khi thị ta được lệnh về Hải Phòng, công việc đó do tên N. chỉ đạo.
Anh nhìn vào đôi mắt điềm đạm, sâu thẳm của trung tá.
− Theo tôi, trước hết cứ tập trung truy tìm tên Sinh. Sau khi bắt tên Sinh, chúng ta tiếp tục làm rõ cái chết của Tô Quyên.
− Đúng, cũng chỉ còn cách đó chúng ta mới dứt điểm được công việc. Một lúc làm hai việc sợ không tập trung - cuối cùng trung tá quyết định - đồng chí ở lại Hải Phòng tiếp tục công việc đã bàn. Báo cho tổ xét hỏi chuyển Thúy Vân về nhà tạm giam của Bộ. Ngay chiều nay tôi sẽ về Hà Nội phối hợp với đồng chí Dương rà soát lại phương án mà chúng ta đã thống nhất.
Thiếu tá Tường nhìn thẳng vào mắt trung tá, nét mặt kiên nghị.
− Vâng, tôi sẽ ở lại Hải Phòng.
− Có gì khó khăn cứ gọi điện cho tôi.
Trung tá Nam nói rồi xếp hồ sơ ra xe. Chiếc xe com-măng-ca đang chờ ngoài cổng.