Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1723 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Mặc dù chưa đánh cắp được toàn bộ bản thiết kế B.3 nhưng tên Sinh vẫn quyết định trao tài liệu cho Thúy Vân. Trao tài liệu xong, hắn vừa lo, vừa mừng, trở lại nhà bạn thân. Và ngay sáng đó, hắn về gặp linh mục K. để lẩn trốn sự truy lùng của công an nếu như Thúy Vân bị

lộ, đồng thời lấy lại bình tĩnh sau những giờ phút căng thẳng.

Dọc đường từ Hải Phòng, qua Nam Hà về Ninh Bình hắn tương như lúc nào cũng có người đuổi theo. Ngồi trên xe máy hắn thấy lo sợ, đầu óc căng thẳng đến cực độ. Xe chạy hết tốc độ hắn thấy vẫn còn chậm. Có lúc xe hắn chồm lên cả đống đá bên đường.

Hắn về tới thị xã Ninh Bình khi mặt trời đã xế chiều. Hắn dắt xe qua khu ga. Những toa tàu bị trúng bom như những tảng đá khổng lồ

nằm bên hố bom đất sét trắng. Hắn dắt xe qua đường ray để đi về

phía nhà thờ. Nhà thờ thị xã bị máy bay Mỹ ném bom cuối năm 1972, nay chỉ còn là đống gạch hoang tàn. Cây thập ác cao nhất đã gãy gục.

Thỉnh thoảng, gió từ phía sông Đáy mang theo âm vang của tiếng búa, tiếng máy khoan, máy ủi trên công trường nhà máy điện thổi tới. Gần một ngày thần kinh căng thẳng, giờ đây được đứng bên cây thánh giá, Sinh cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn thở phào vì sắp về đến nơi có vị linh mục K. che chở. Hắn ngẩng mặt nhìn cây thánh giá với vẻ ngưỡng mộ, rồi giơ tay cầu Chúa. Hắn tự hỏi: Đấng cao siêu mà hắn và biết bao người, kể cả người Mỹ thành kính, ngưỡng mộ cũng bị bom Mỹ hủy hoại ư?

Anh em thanh niên xung phong sửa đường ở gần đấy vẫn thường chứng kiến những con chiên ngoan đạo khóc thương tượng Chúa bị đổ

vỡ, nên họ chẳng hề quan tâm tới thái độ của Sinh. Sinh im lặng, lùi lại cho xe nổ máy lao về phía Phát Diệm.

Trên đường về, hắn suy nghĩ: có nên hỏi linh mục K. vì sao Mỹ

ném bom nhà thờ thị xã Ninh Bình không? Rồi hắn quyết định chẳng nên hỏi làm gì cho phiền phức... Cả việc tài liệu B.3 bị thiếu... hắn cũng không báo cáo... Coi như nhiệm vụ được giao, hắn đã hoàn thành.

Đợi cho trời tối hẳn Sinh mới vào đường rẽ. Cả vùng quê yên

tĩnh, tràn ngập ánh trăng. Hắn cho xe lao thẳng vào sân nhà thờ, rồi dắt xe vòng về phía có ánh đèn dầu. Có tiếng chân người bước ra.

Đứng trước mặt hắn là vị linh mục K. Ông ta cười không thành tiếng.

− Con đã về.

− Thưa cha. Con vừa về tới đây.

− Xong chưa?

− Dạ con đã trao cho Thúy Vân.

Dứt lời, vị linh mục K. giục:

− Vào nhà trong đi con.

Sinh theo linh mục K. đi vào. Giờ đây, hắn vững tâm nghĩ rằng: Nếu như chính quyền địa phương tỏi... thì chiếc chuông nhà thờ như

phún thạch đen kia sẽ rung lên... và bà con trong đạo sẽ kéo đến che chở cho tính mạng hắn.

☆ ☆ ☆

Đêm ấy, ở dưới hầm, Sinh ngủ mê mệt. Còn linh mục K. ngồi bên máy vô tuyến chờ giờ liên lạc với cấp trên. Nhà thờ nằm chìm trong ánh trăng trắng đục. Một tiếng động làm linh mục K. giật mình nín thở.

Tiếng động lại vọng tới. Và lần này, linh mục mới nhận ra tiếng chân người kéo chuông nhà thờ. Y ngồi xuống bên chiếc máy vô tuyến khi tim vẫn còn đập mạnh. Sau những phút giây xáo động, yên lặng lại trùm lên.

Linh mục K. ngồi như thế cho đến khi chuông nhà thờ vang lên. Y

thở dài bước ra khỏi hầm nhìn tháp chuông với bóng ông già kéo chuông. Từng tốp người mặc áo đen tiến về phía nhà thờ. Họ là những con chiên kính Chúa, yêu nước. Từ trong nhà thờ, linh mục K. nhìn về

phía những giáo dân đang yên lặng, tiến dần về phía mình, y khép cửa đi ra, tiếp tục công việc thuyết giáo mà mấy chục năm nay, nhờ nó y sống yên ổn.

Linh mục K. giảng về “Bảy lời của Chúa”. Sau những lần giảng đạo, y lại xuống hầm cùng Sinh ngồi bên máy điện chờ chỉ thị. Bỗng chiếc loa của máy vô tuyến điện kêu rè rè. Hắn cầm bút ghi lại một

trang dày đặc những con số. Khi viết xong chữ số cuối cùng, y vội mở

sổ dịch mã. Dịch được nửa bức điện, y sa sầm nét mặt. Thấy vậy Sinh hỏi:

− Thưa cha, có điều chẳng lành chăng?

Linh mục K. chậm rãi:

− Chúa sẽ ban phước lành cho con. Con để yên cho cha làm việc.

Linh mục K. tiếp tục dịch bức điện mật mã. Y không viết nội dung bức điện ra giấy. Sinh thấy thái độ của linh mục K. không vui, đoán có điều gì hệ trọng nên ngồi im.

Ba ngày liền linh mục K. thấp thỏm chờ báo kết quả của cuộc trao tài liệu B.3. Khi nhận được tin “Mác Clao đã bị công an bắt...” y không tin... Trong đời y, đời tên gián điệp đội lốt cố đạo, y đã chuẩn bị

đón nhận những thất bại có thế xảy ra. Nhưng bây giờ... điều ấy đến thì y lại không tin... Nhưng không tin không được.

Y lấy chai rượu “Lúa mới” rót đầy chén rồi nốc cạn một hơi. Trong một loạt chỉ thị, y chỉ nhớ một điều quan trọng nhất: “Phải bố trí cho T.72 ra khỏi nhà thờ. Nếu không sẽ bị bắt...”

Đúng. Nếu không tống cổ thằng điệp viên đã bại lộ này ra khỏi nhà thờ, mình cũng sẽ bị bắt... Lo cho số phận của mình, y quyết định phải hành động ngay để ngăn ngừa hậu quả xấu.

Linh mục K. rút khăn mùi xoa lau trán. Y nhìn Sinh nói nhỏ:

− Con đã bị lộ!

Sinh tái mặt, nhưng cố trấn tĩnh. Sau một hồi im lặng, Sinh ngước mắt nhìn linh mục K.

− Thưa cha, con không tin.

Linh mục K. nói tiếp:

− Mác Clao và Thúy Vân đã bị bắt.

Rồi y nhìn Sinh ra lệnh:

− Đêm nay, con phải rời khỏi nhà thờ!

Sinh sợ hãi hỏi lại:

− Nhưng thưa cha, con trốn đâu cho thoát? Hay là... cha cứ để

cho con sống trong căn hầm này có được không?

− Thôi. Đừng có phun những điều ngốc ấy ra nữa. Công an sẽ lần ra manh mối. Con đã biết, hoạt động tình báo nó đi kèm với mọi thứ

phạm pháp rồi chứ? Nếu con không nghe lời cha đi khỏi nhà thờ này thì con lại dẫn cha tới việc làm phạm pháp, một việc làm mà cha không muốn nó xảy ra - Tên linh mục K. nhăn mặt, rót tiếp cốc rượu -

Cha bố trí cho con chạy sang Mỹ.

− Nhưng thưa cha, con sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này, con muốn khi nằm xuống cũng phải ở nơi đây.

− Đúng, cha cũng nghĩ như con - vị linh mục nhìn Sinh để theo dõi sắc mặt - song đây giờ con đang gặp điều chẳng lành, công an Bắc Việt đang truy tìm con. Chúa muốn cứu con khỏi nơi hoạn nạn.

Vị linh mục vén áo chùng thâm vô tình chạm phải khẩu súng đeo bên hông. Ông ta nghĩ đáng lẽ vật này là kỷ niệm cho người con của Chúa làm hỏng việc phụng thờ Mỹ quốc. Nhưng nếu dùng nó lúc này có khác gì nổ pháo hiệu cho công an và dân quân đến vây bắt. Mục đích của buổi nói chuyện này là thuyết phục Sinh chạy trốn.

− Kia, con có thấy không - Vị linh mục chỉ tay về phía tượng Chúa

− nơi Chúa đứng như đang tỏa ra phép màu, như đang giục con nhanh chóng rời khỏi nơi đây. Con có nghe thấy không, có nhìn thấy không mà sao cứ đứng im như tượng gỗ như thế?

Sinh nghe lời vị linh mục nói, đầu đang trải qua nỗi kinh hoàng.

Hắn muốn thét lên: không. Không được! Chúa vẫn dạy con, Chúa ở

đâu chúng con ở đó. Bây giờ Chúa đang ở xứ Kim Sơn này mà con lại bỏ đi hay sao?

Sinh nhìn về phía tượng Chúa như cầu cứu. Kìa, Chúa vẫn nhìn về' phía mình. Đúng, Chúa đã dạy con như thế mà tại sao cha lại bảo con bỏ Chúa ra đi? Mặt Sinh bắt đầu biến sắc. Hay người ngồi trước mặt mình không phải là cha của xứ này? Càng nghĩ, Sinh càng hoảng loạn. Hay cha không phải là người của Chúa? Sinh nhìn vị linh mục:

− Thưa cha, con muốn ở lại cùng cha!

Vị linh mục giật mình như muốn chồm lên bóp chết đứa con không nghe lời. Nhưng rồi ông ta lại kìm được và đi đến bên Sinh, nhìn thẳng vào mặt Sinh. Phải tốn nhiều nghị lực lắm ông ta mới bình tĩnh được như vậy.

Sinh ngước mắt nhìn vị linh mục như nhìn một người xa lạ. Vị

linh mục thuyết phục Sinh bằng lời lẽ của một tên CIA khoác áo cố đạo:

− Chúa khiêm nhường đã cho con đi khỏi nhà thờ, đến một xứ sở

khác giàu sang hơn. Người ban rằng con phải chạy sang Mỹ. Con gắn bó với Chúa lúc này là bất hạnh đấy! Tự cứu mình là cứu Chúa có phải không con? Con hãy suy nghĩ kỹ đi, đêm mai cha sẽ bố trí người đưa con ra biển. Có người sẽ đón con ở ngoài đó.

Mặt Sinh biến sắc, y ngồi chết lặng, đầu óc quay cuồng.

Sau câu nói của vị linh mục Sinh cảm thấy buồn chán mất lòng tin và bắt đầu nghĩ về cuộc đời làm một tên gián điệp, nghĩ về cuộc sống xa quê hương. Và chính giây phút đó lần đầu tiên Sinh mới cảm thấy một cách lờ mờ một cái gì đó rất chính yếu mà hắn phải có, con người phải sống vì nó: quê hương.

Mặc dầu chỉ là cảm nhận ban đầu nhưng nó cũng đưa Sinh tới cuộc đấu tranh dữ dằn: đi hay ở lại. Nhưng cuối cùng Sinh đã phải nghe theo lời vị linh mục, vì đó là ý Chúa. Sinh đưa tay lên trán:

− Thưa cha, con sẽ đi!

☆ ☆ ☆

Chiều hôm sau trời đang quang đãng bỗng nổi giông, chớp lửa nhoáng nhoáng dồn dập, tiếp sau là trận mưa như trút nước.

− Đêm nay con phải đưa một người của Chúa ra khu vực BM2.

− Nhưng thưa cha, ra tới đó rồi đi đâu?

Ông già có nước da đen sạm, lưng còng hỏi. Ông là người làm nghề sông nước ở vùng biển Kim Sơn từ nhỏ nên hiểu khu BM2 như

hiểu lòng bàn tay. Khu BM2 mà vị linh mục vừa nói là nơi nối liền giữa biển và rừng sú vẹt. Trước khi ra tới rừng sú vẹt phải lội qua cánh đồng cói. Trong rừng sú vẹt, nắng sớm và hoàng hôn ban chiều hầu như không lọt xuống gốc cây, quanh năm suốt tháng âm u.

Bà con quanh vùng đồn đại khá nhiều chuyện khủng khiếp về

rừng sú vẹt. Ở đó biển đang yên lặng bỗng đùng đùng sấm chớp, gió thổi ù ù làm cả rừng cây chuyển động. Có lần, sau một trận thần biển nổi lôi đình như thế, mây đen biến mất, biển lặng yên để lại một lớp trắng bồng bềnh phía trên rừng sú vẹt khoảng vài chục mét. Những tia nắng hồng tím xuyên qua lớp trắng bồng bềnh tạo thành muốn vàn hình hài kỳ dị. Bà con bảo rằng rừng rú vẹt thiêng liêng vì ở đó chôn không biết bao nhiêu kẻ tà giáo. Họ nằm xuống đó không có quan tài, không được nghe thánh ca, đêm đêm bị thần biển đến lôi hồn ra biển.

Bây giờ nghe lời cha phải dẫn người qua khu vực này, ông già không khỏi lo lắng. Ông đứng như một pho tượng nhìn vị linh mục. Trong trường hợp này, từ chối không được mà nhận lời thì sự việc sẽ ra sao.

Liệu rằng linh hồn của những người kia có cho ông đi qua nghĩa địa của họ không? Chân tay ông lúc đó như cứng lại.

− Con sợ hay sao?

− Dạ thưa cha, không.

Ông già ngước mắt nhìn vị linh mục.

− Tại sao con còn lưỡng lự?

− Thưa cha, vì con muốn biết người mà mình sẽ dẫn đi là ai.

− Không được, hỏi điều đó là trái ý Chúa. Vị linh mục dang hai tay làm cho đôi cánh tay áo chùng xòa ra. Chúa sẽ phù hộ các con. Amen!

Ông già bước đi rón rén, khó nhọc và thấy vang lên bên tai: con hỏi điều đó là trái ý Chúa.

Bóng đêm bắt đầu chụp xuống cả vùng biển Kim Sơn. Ông già cố

phóng mắt nhìn về phía rừng sú vẹt trước khi trời tối hẳn, tự nhiên ông sợ toát mồ hôi. Song ông nghĩ rằng, nếu tâm hồn khác hình hài con người chỉ khi người đó không nghe lời Chúa. Nghĩ thế, ông bước nhanh hơn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn