Theo đúng giờ hẹn ông già lại đến nhà thờ. Viên quản lý giáo xứ
đón ông từ ngoài cửa đưa vào gặp vị linh mục.
− Con đã sẵn sàng chưa?
− Dạ thưa cha, đã chuẩn bị xong.
Ông già vẫn quỳ trước chân vị linh mục.
− Cha miễn lễ cho con.
Vị linh mục nâng tay ông già. Viên quản lý giáo xứ dẫn Sinh đến.
− Kìa, các con hãy nhìn về phía trước - vị linh mục chỉ về nơi tượng Chúa - Hình như Chúa đang tỏa hào quang ban phước lành cho hai con ra đi trót lọt - cả ba người giơ tay lên cầu Chúa - Cha đã trình lên Đấng tối cao chuyến đi của hai con - vị linh mục tiếp tục thuyết giáo - Đấng tối cao bảo rằng trên đường đi nếu có gặp trở ngại gì con hãy nghe theo lời người con hết lòng vì Chúa đây - Ông già nhìn theo chiều tay vị linh mục. Qua ánh nền mờ mờ ông nhìn Sinh đang đứng như run rẩy.
Sau lần cầu Chúa ông già và Sinh bước ra khỏi nhà thờ lẫn vào bóng đêm. Hai người đến một nghĩa địa có rừng cây thập ác như một vùng cây trắng, ở đó gió biển thổi qua như tiếng thông reo, ở đó mưa như đã kì cọ cho những cây thập ác bóng sạch.
Qua khu nghĩa địa họ đi dọc theo bờ mương vượt qua đồng cói đến một khu sình lầy bùn ngập đến đầu gối. Hình như phía trước họ có tiếng chân người lội bì bõm dưới nước. Sinh e hèm như bảo rằng “tao không sợ gì hết”. Sau tiếng e hèm đó Sinh cảm thấy vững tâm hơn.
Ông già thấy người đi cũng có vẻ sợ hãi làm ông cũng lo sợ hơn. Hình như bên tai ông lúc đó vang lên những lời chất vấn: mày là đứa con kính Chúa ra đây làm gì? Rồi ông lại thấy như họ cầm giáo mác bao vây ông. Mỗi một khi có gió biển thổi qua ông lại tưởng tượng như họ
đang hò reo. ông nhìn ra phía biến như cầu mong Đấng tối cao giải thoát cho ông khỏi cuộc bao vây của vong hồn những kẻ tà giáo và thần biển.
− Còn xa nữa không? - Sinh hỏi.
− Còn khoảng ba cây nữa.
− Chúng ta đi được nhiều chưa?
− Đi hết đồng cói này là ra tới bãi sú vẹt, ở đó có thuyền đưa ngài ra biển.
− Lạy Chúa, Chúa sẽ ban phước lành cho chúng con.
Sinh đứng sững lại, mắt mò đi. Rừng sú vẹt mênh mông hiện ra phía trước. Sóng biển xô vào rừng sú vẹt phát ra những âm thanh như
giông bão.
Sinh bước theo ông già, cố rút chân lên lại bị bùn lầy hút xuống.
Bóng đêm, sóng biển, nỗi lo sợ bị công an bắt, bùn lầy đã làm giảm bước chân của Sinh. Nhưng rồi nỗi lo sợ bị công an bắt cứ mỗi lúc một lớn dần như con lũ dòng sông trong ngày mưa mùa hạ. Ông già động viên:
− Cô gắng đi một đoạn đường nữa, thuyền của tôi giấu ở rừng sú vẹt.
Trăng cuối tháng mỏng như ngấn nước nhô lên khỏi mặt nước run rẩy trong ánh sáng mờ đục.
Hai người tiếp tục đi. Mỗi lần Sinh ngã, ông già đưa đường lại đỡ
dậy, miệng giục cố gắng bước nhanh trong cuộc chạy trốn điên rồ này.
Hai người lại lội bì bõm trong vùng sinh lầy càng lầy hơn do trận mưa ban chiều.
− Ông già tưởng mình đã đi qua được khu rừng nhưng chợt nhận ra mình vẫn đang luẩn quẩn trong rừng sú vẹt. ổng đứng lại và nghe thấy hình như có tiếng chân người ở phía sau.
− Ông có nghe thấy không? - ông già đưa đường hỏi Sinh - hình như có tiếng chân người. Không hiểu đó là tiếng chân bạn đường hay có người đuổi theo.
− Nhanh lên nếu không chết cả lũ.
Sinh giục ông già. Tiếng chân người phía sau gần hơn. Sinh quát to:
− Mày định dẫn tao vào ổ phục kích của chúng hay sao?
− Lạy Chúa!
− Ông già đưa tay lên làm dấu, cặp mắt của ông như hai mảnh trời bị cơn bão kéo qua.
− Con không bao giờ làm sai ý Chúa.
− Thế thì chạy nhanh lên.
Ông già để mặc cho hai chân lún sâu vào lòng đất để có phút giây yên tĩnh xác định lại phương hướng. Ngay lúc đó ông nhận ra mình đã đi chệch về phía nam.
− Thưa ông, chúng ta đi hướng này.
Sinh bước theo chiều tay của người đưa đường.
− Lạy Chúa, Chúa hãy chỉ đường cho chúng con thoát khỏi chôn sình lầy này.
Điều cầu mong của hai người đã đến. Họ sung sướng đến chảy nước mắt khi nhìn thấy chiếc thuyền neo đậu ở gốc cây sú vẹt cao nhất trong vùng.
Sinh ngồi phía mũi thuyên, còn người đưa đường mà Sinh chưa biết tên cầm lái, ngồi phía sau. Cả hai đều bê bết bùn. Một cái nhăn mặt làm khuôn mặt lấm bùn của người đưa đường méo mó.
− Sao họ đến đón chậm thế? - Giọng người đưa đường khản đặc.
− Họ sẽ tới. Chúng ta đi được xa chưa?
− Đi được nhiều rồi đấy. Qua bãi sú vẹt này là ra tới biển.
Đã quá nửa đêm. Sinh giục người đưa đường phải tranh thủ ra tới mép biển đúng giờ qui định. Trong ánh trăng suông của một đêm đầu hè, Sinh thấy phía trước quá rộng lớn, lại có tiếng rào rào như
rừng cây đổ.
− Ông có nghe thấy tiếng răng rắc như nhà bị bão không?
− Có, nghe được một lúc lâu rồi.
− Biển đấy, thế mà phải chèo thuyền hàng giờ mới ra tới nơi.
− Tại sao không cho thuyền của chúng ta đón họ? - Người dẫn đường hỏi một cách thật thà.
− Không được. Phải đợi tín hiệu báo. Ra ngoài đó dễ gặp công an vũ trang tuần tiễu lắm.
Sinh và người đưa đường lại ngồi im lặng trên chiếc thuyền con.
− Ông Sinh! Ông có nghe thấy không? Có tiếng chó sủa đấy.
− Trời ơi, công an đuổi ta rồi - Sinh kêu lên sợ hãi và nói - Ta cho thuyền bơi ra biển, phải chuồn thật nhanh.
− Nhưng thưa ông, còn vợ con tôi?
− Sẽ có dâng tối cao lo - Sinh thét lên một cách kiên quyết.
− Thưa ông, cho con ở lại.
Tên Sinh giơ súng về phía người đưa đường, quát:
− Không đi, tao bắn chết.
Người đưa đường lom khom co rúm người lại vì sợ, một phần do sú vẹt quá rậm cản tốc độ thuyền, một phần vì người đưa đường không muốn đi khỏi vùng đất Chúa, không muốn xa vợ con nên con thuyền giảm hẳn tốc độ.
Trong khi đó, tiếng chó sủa đuổi theo hắn mỗi lúc một gần.
Bỗng một tiếng quát nghe sắc lạnh vang lên:
− Hạ súng, đầu hàng thì sống!
Nghe tiếng quát, tên Sinh hốt hoảng đánh rơi khẩu súng xuống đồng cói. Thế là hắn nhào ra khỏi thuyền, cố luồn lách trong sình lầy.
Nhưng chỉ một lát sau, hắn đã bị bắt và bị giải về trạm công an gần nhà thờ. Ngồi trước mặt hắn là thiếu tá Tường và thiếu úy Thường -
người ghi biên bản cuộc hỏi cung.
Không khí trong phòng im lặng, nặng nề. Thiếu tá Tường phá tan sự im lặng bằng những lời giải thích:
− Lúc đang hoạt động, anh tưởng rằng chúng tôi không biết dấu tích của anh. Bây giờ tôi nói cho anh rõ, từ lúc anh vào trường trung cấp, về gặp linh mục K. nhận điện đài, gặp Thúy Vân giao tài liệu, yêu cô Phương Thảo như thế nào, bàn nhau cưới ra sao... nghĩa là mọi hoạt động của anh, chúng tôi đều biết tất cả - Thiếu tá thấp giọng hơn - Chúng tôi chỉ yêu cầu anh thành thực khai báo. Đó là việc làm giúp anh nhẹ tội lỗi. Hay nói một cách chính xác, thành thực khai báo là con đường sống duy nhất của anh. Chắc anh đã biết chính sách nhân đạo, khoan hồng của Chính phủ đối với những người lầm đường lạc lối rất rõ ràng.
Sinh nuốt nước bọt, chép miệng tỏ ra thèm thuốc lá. Thiếu tá rút một điếu đưa cho hắn.
− Anh hút thuốc lá đi rồi khai cho thành thực.
Sinh lễ phép giơ hai tay:
− Tôi xin ông.
Sinh cúi đầu, phả khói thuốc xuống sàn nhà rồi lại ngồi im.
− Tôi biết trong anh bây giờ có hai con người không bao giờ hòa hợp. Một con người muốn giấu kín mọi điều, đó là con người sợ bị tội nặng. Còn một con người muốn khai báo để giảm nhẹ, tội lỗi, nhưng lại nghi ngờ không biết có được giảm tội hay không. Con người thứ
hai trong anh tình cảm hơn nhưng còn yếu đuối... Chúng tôi hy vọng anh sẽ nói chuyện với chúng tôi bằng con người thứ hai. Và chỉ có như thế, chính sách nhân đạo, khoan hồng mới dành cho anh được.
Anh nên nghĩ kĩ và lựa chọn.
*
Sau gần nửa tháng vừa đấu tranh vừa động viên, tên Sinh đã khai toàn bộ quá trình hoạt động của mình từ lúc nhận làm việc cho CIA đến khi dụ dỗ Phương Thảo lấy cắp tài liệu B.3 và chạy trốn. Hắn kể tuần tự theo thời gian và sự việc. So sánh những điều hắn khai với hồ sơ vụ án hoàn toàn trùng khớp. Thiếu tá Tường động viên hắn:
− Anh Sinh, những điều anh đã khai rất khớp với những điều mà chúng tôi đã biết. Thế là tốt. Ngày mai chúng ta lại gặp nhau.
Thiếu tá Tường nói câu ấy cốt để động viên “con người tình cảm” trong hắn.
Ngày hôm sau, vào một buổi sáng, thiếu tá Tường vào trại giam. Anh bảo người phục vụ mang cho hắn một bát phở. Thiếu tá bảo hắn:
− Anh Sinh ăn phở đi rồi chúng ta làm việc.
Sinh ăn xong bát phở nóng, hắn cảm thấy trong người sảng khoái hơn. Khi ngồi uống nước, thiếu tá đặt bao thuổc lá xuống bàn và nói:
− Anh hãy kể cho tôi nghe về trường hợp anh lấy xe đạp của bác sĩ Hoàng Bổn làm phương tiện mang thư vứt vào nhà Tô Quyên. Tôi mong rằng lần này anh cũng khai thành thật như những lần trước.
− Vâng! Tôi hiểu chỉ có sự thành thật tôi mới được giảm tội.
− Đó là một điều tốt cho anh. Bởi vì mọi hoạt động của anh chúng tôi đều đã biết.
Hắn thấy yên tâm. Hắn khai:
− Theo lệnh của cấp trên, tôi phải bỏ bức thư bức tử vào nhà Tô Quyên. Tôi suy nghĩ, tìm cách ném đá giấu tay. Tốt nhất là lợi dụng bác sĩ Hoàng Bổn. Tôi tìm đến bác sĩ nhờ khám bệnh đau đầu. Lần nào bác sĩ thấy tôi đến cũng vồn vã.
− Vào đây, vào đây, công việc của Sinh có bận lắm không?
− Bác sĩ loay hoay tìm nước uống. Tôi đưa mắt nhìn khắp phòng, chiếc tủ kê sát tường. Chiếc bàn đặt bên cửa sổ, bên trên có ấm, chén, lọ mực, đơn thuốc.
− Mình khám bệnh ở cơ quan cả ngày, nhiều lúc về nhà, anh em đến xin đơn mua thuốc. Nể quá, mình cũng kê đơn để anh em mua.
Tôi hỏi thăm Hoàng Bổn.
− Lâu nay cậu có hay về quê không? Gia đình trong quê ra sao?
− Tôi nói như có vẻ thông cảm một năm về phép một lần kể cũng nhó quê hương thật. Nhớ những lúc chúng mình chăn trâu, tập trận giả...
Hoàng Bổn mời tôi cùng ăn cơm chiều. Vợ chồng tất tưởi chuẩn bị bữa cơm. Anh ta lúc chạy xuống bếp, lúc lên nhà lấy thứ này thứ
khác theo yêu cầu của vợ. Hoàng Bổn bắc chảo cho vợ rán cá, làm hai bàn tay dính bụi đen. Ngay lúc ấy, tôi nảy ra ý định bảo Hoàng Bổn ghi đơn thuốc.
− Cậu ghi cho mình đơn thuốc mua B.6.
− Ăn cơm xong đã, vội gì.
− Không. Ăn cơm xong mình quên mất.
Tôi để cả tập đơn thuốc lên mặt bàn, và cầm tờ trên cùng xem.
Hoàng Bổn đặt tay trái lên đơn thuốc. Những ngón tay dính bụi và mỡ
in rõ trên giấy.
− Tay cậu làm bẩn cả đơn thuốc rồi. Vứt đi thôi.
Vừa nói, tôi vừa cầm mép tờ giấy kéo ra ngoài Hoàng Bổn ghi đơn thuốc vào tờ giấy phía dưới. Thế rồi, đợi lúc Hoàng Bổn ra khỏi nhà, tôi gói tờ giấy có vân tay đem về, dùng nó ghi dòng chữ buộc Tô Quyên bức tử. Tất nhiên tờ giấy đó đã cắt bỏ những chữ in và xóa vân tay của tôi.
Sau bữa cơm đó, tôi và Hoàng Bổn càng năng đi lại với nhau
hơn. Tôi quan tâm tới anh ta, và anh ta cũng lo lắng tới cuộc sống của tôi. Chúng tôi tin nhau như anh em trong nhà. Tôi dùng xe Hoàng Bổn đi chơi khắp phố. Do tính toán từ trước, tôi đã đánh thêm chiếc chìa khóa xe của Hoàng Bổn. Rồi một buổi chiều oi bức, trận mưa rào như trút nước dội xuống. Lợi dụng lúc mưa to, tôi đến khu tập thể lấy xe của Hoàng Bổn đạp tới nhà Tô Quyên. Tôi vứt vào trong ô cửa tờ
giấy có dòng chữ viết sẵn cùng những viên thuốc do linh mục K. đưa cho...
Khi thuật lại hành động tội lỗi này, Sinh sợ hãi mặt hắn tái xám.
Lần đầu tiên hắn ý thức được tội lỗi của mình.
Có chuông điện thoại. Thiếu tá cầm ông nghe. Từ đầu dây bên kia gọi lại:
− A lô! Đồng chí mang toàn bộ hồ sơ về Bộ để củng cố chứng cứ, đấu tranh với linh mục K.
− Ngay bây giờ hay khi nào, xin đồng chí cho biết cụ thể.
− Ngay bây giờ.
Thiếu tá Tường bỏ ông nghe. Thế là lại bắt đầu một chiến dịch mới - Anh tự nghĩ - Hễ còn gián điệp đế quốc, còn bành trướng thì công việc mình làm vẫn còn quay như chong chóng - Rồi anh tự nhủ -
Nhưng dẫu sao cuộc đời người chiến sĩ phản gián là những chuỗi ngày lặn lội với công việc.