Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1726 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BẢY: BẮT ĐẦU TỪ ĐỨA TRẺ
1

Lúc rời thành phố cảng trở về Hà Nội, ngồi trên xe tiến sĩ Hạnh đã thấy rộn lên bao ý nghĩ. Hơn hai tháng qua, dường như “con tàu”

nhỏ B.3 cùng những chiến công rà phá của nó đã thu hút tất cả tâm trí Hạnh, đến nỗi anh không còn thì giờ để nghĩ tới vợ con và đến cả

cô bạn mới Phương Thảo.

Giờ đây, khi chiếc xe com-măng-ca đã vượt khỏi cầu Thượng Lý, thả sức bon bon trên quốc lộ số Năm, Hạnh mới có thời gian suy nghĩ về cuộc sống ngày mai của anh và của bé Việt Hoa, tim anh thắt lại... Còn đâu nữa bóng dáng Tô Quyên bồng con ra tận cửa đón anh? Còn đâu nữa nụ cười và giọng nói tíu tít hỏi thăm anh về sức khỏe, về công trình? Tô Quyên, người vợ hiền, người bạn đồng nghiệp của anh, người đã từng ôm ấp ước mơ, đã từng cộng tác với anh từ những bản thiết kế đầu tiên của B.3... Vậy mà khi ước mơ đã thành sự thật, người bạn ấy lại không được cùng anh chung hưởng niềm vui... Còn đâu nữa những bữa cơm ấm cũng do bàn tay của Tô Quyên chăm chút... Phải chăng vì anh là một nhà khoa học, chỉ biết say mê hiến dâng cho khoa học mà quên cả vợ con, đến nỗi nguyên nhân cái chết của Tô Quyên anh cũng không hay biết? Không.

Không. Tô Quyên là nửa cuộc đời anh, anh hiến dâng mình cho khoa học cũng chính là dâng hiến mình cho vợ con. Chỉ có điều anh không đủ sức để che chở cho Tô Quyên trước sức mạnh tàn ác của cái chết!

Rồi Hạnh nghĩ đến bé Việt Hoa. Con anh sẽ ra sao nếu trên đời này thiếu bàn tay của Phương Thảo? Rồi đây Việt Hoa lớn lên, hẳn nó rất giống Tô Quyên , anh sẽ phải nói gì về mẹ Phương Thảo của nó? Lồng ngực Hạnh chợt rung lên khi nghĩ đến mai đây cháu Việt Hoa tập nói, những tiếng “mẹ” đầu tiên dành cho Phương Thảo và những tiếng “bố” sẽ gọi mình. Con anh, vậy nó vẫn được ấp ủ và lớn lên trong tình thương của cả bố lẫn mẹ...

Những ý nghĩ đẹp đẽ ấy chỉ thoáng qua. Hạnh vừa chợt vui lại thoắt buồn. Anh cảm thấy lo lắng và tự chế giễu mình: “Hạnh ơi!

Mày không thấy xấu hổ à? Người ta là gái chưa chồng, đẹp thế, tốt thế, lại có học thức thế: còn mày, đã có một đời vợ, một đứa con...

Người ta chăm sóc con gái mày vì người ta có tình thương vô bờ bến với người vợ của mày và với cả chính mày nữa. Nhưng đó là tình thương chứ đâu phải tình yêu. Hãy nên tự biết mình, chớ có lầm lẫn như thế Hạnh ạ!” Rõ ràng trong lĩnh vực này, đối với Phương Thảo, Hạnh là người mang ơn. Anh mang ơn Phương Thảo. Phương Thảo tốt quá. Giá như... có cách gì để giữ được! Phương Thảo để Việt Hoa được Phương Thảo nuôi nấng cho tới khi nó bước vào đời, và con gái anh suốt đời được gọi cô ấy bằng mẹ. Nếu mai đây Phương Thảo đi lấy chồng, anh sẽ phải “gà trống nuôi con”, và thế là Việt Hoa mất mẹ mãi mãi. Thật lòng Hạnh chẳng muốn điều ấy xảy ra chút nào, nhưng dù muốn hay không thì trước sau anh phải chấp nhận.

Phương Thảo đang như cánh chim chứ đâu có phải “con tàu” B.3 để

anh có thể điều khiển đường đi bằng những tín hiệu theo ý mình

mong muốn.

Nghĩ đến đó, đột nhiên Hạnh buông một tiếng thở dài. Người trợ lý của anh ngồi bên thấy vậy, hỏi:

− Tiến sĩ chắc là đang nghĩ đến con gái?

Hạnh như sực tỉnh:

− Ừ. Thương cháu quá. Hai tháng nay mình chưa được nhìn thấy nó, không hiểu nó có chịu ăn, chịu chơi không?

− Anh yên trí, chắc là cháu ngoan. Cô Phương Thảo kể cũng giỏi thật đấy. Gái chưa chồng thế mà cũng nuôi được con. Mai kia nuôi chính con mình, cô ấy còn giỏi gấp mấy.

− Ừ. Mình cũng nghĩ thế. Đó là một người phụ nữ đảm đang và cao thượng.

Người trợ lý bỗng ghé sát vào tai Hạnh, nói nhỏ:

− Tôi nghĩ... Phương Thảo đã và đang kế Tô Quyên làm mẹ

cháu Việt Hoa. Hay là... tiến sĩ nên...

− Đừng, đừng. Ai lại thế! - Hạnh vội cắt ngang lời người trợ lý của mình nhưng trong bụng thầm cảm ơn anh ta đã đồng cảm với mình không chỉ trong lĩnh vực khoa học, mà cả trong lĩnh vực tình cảm. Dù sao những ý nghĩ của mình về Phương Thảo đã có ít nhất là một người ủng hộ. Hạnh cảm thấy phần nào yên tâm hơn.

Chiếc xe xuôi dốc cầu Long Biên xuống đường Trần Nhật Duật và vào đường Ngô Quyền. Càng về gần tới nhà, Hạnh càng hồi hộp.

Cả Hà Nội đang náo nức chuẩn bị kỉ niệm ngày Quốc tế lao động.

Trên các con đường, ngõ phố nào cũng rực rỡ màu cờ đỏ và biểu ngữ.

Trước không khí nhộn nhịp, tưng bừng của Hà Nội, Hạnh cảm thấy trong lòng lâng lâng... Anh nghĩ: Giá lúc này có Tô Quyên đi cùng, chắc Tô Quyên sẽ vui lắm... Bỗng một câu hỏi làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

− Tiến sĩ về nhà hay về Kim Liên?- Anh lái xe hỏi Hạnh để liệu đường chạy.

− Cho mình về nhà. - Hạnh đáp.

− Tiến sĩ không sang thăm cháu Việt Hoa sao?

− Có chứ. Nhưng mình phải về nhà cái đã, sẽ sang Kim Liên thăm cháu sau.

− Chị Phương Thảo chắc đang trông tiến sĩ lắm.

Lại Phương Thảo. Cái anh chàng lái xe cũng đang nhắc đến Phương Thảo. Sao họ tinh quái thế, cứ như họ đã đọc được trong tận cùng những ý nghĩ của Hạnh. Thế mới biết, chung quanh anh có rất nhiều những tấm lòng nhân hậu. “Cám ơn, cám ơn tất cả các bạn đã giành cho tôi sự thông cảm sâu sắc, một sự vun vào thật tốt đẹp. Có điều, tôi sợ rằng, tôi không đủ sức để đáp lại lòng tốt của các bạn.

Bởi lẽ, đó mới chỉ là ước mơ, trong khi ở đời không phải ước mơ nào ta cũng đạt được”. Hạnh đã thầm nói với mọi người như vậy.

Khi đứng trước căn phòng quen thuộc, cửa khoá im ỉm, Hạnh mới cảm thấy nỗi cô đơn thấm thìa đến ghê sợ. Tay anh lóng ngóng mãi mới mở được ổ khoá. Tổ ấm của anh giờ đây lạnh tanh. Từ ngày Tô Quyên ra đi, mọi đồ đạc và bài trí trong nhà không hề có sự xáo trộn, vẫn chiếc giường kiểu Đức trải chiếu mét hai, chiếc gối đôi phủ

tấm khăn hoa thược dược; vẫn hai chiếc bàn đọc sách của anh và của Tô Quyên kê vuông góc với nhau bên cạnh cửa sổ, những cuốn sách kỹ thuật tiếng Việt, tiếng Nga, tiếng Trung và tiếng Anh ngổn ngang trên mặt bàn. Tấm ảnh vợ chồng anh chụp trong ngày cưới vẫn treo ngay ngắn ở chỗ cũ... Điều thêm đau lòng là chân dung Tô Quyên và một bát nhang đặt trên nóc tủ. Anh phải về nhà trước, chính là vì bức chân dung và bát nhang ấy.

Cắm xong mấy nén hương lên bàn thờ vợ, Hạnh đứng lặng người đi hồi lâu, nỗi thương xót trào lên khiến ngực anh bị khép chặt đến nghẹt thở. Kể từ ngày nhận học vị tiến sĩ, đây là lần thứ hai Hạnh để mặc cho đôi mắt mình ứa lệ mà không cần phải kìm giữ -

Lần thứ nhất là khi đưa tang Tô Quyên . Anh còn nhớ hôm ấy ngồi trên xe tang, bên cạnh anh, Phương Thảo bế theo cả bé Việt Hoa, mắt cô ấy cũng đẫm lệ.

Cho tới lúc hàng phố lên đèn, tiếng một đứa trẻ nhà bên đang khóc nũng nịu đòi ăn, Hạnh mới nhớ ra mình cũng phải sang Kim Liên thăm con. Anh hấp tấp dắt xe đạp ra cửa, bụng cồn cào đến khó

tả.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn