Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

Tên gián điệp T.72 là ai? - Trung tá Nam suy nghĩ - kỹ sư Tô Quyên hay Thúy Vân?

Thuận tay, trung tá cầm bao thuốc, rút một điếu. Tuy nhiên đây vẫn là giả

thiết - Trung tá tự suy nghĩ - Theo thông báo của cấp trên, CIA đang tìm cách đánh cắp công trình B.3. Vì một nhẽ công trình B.3 ra đời, các tên “gián điệp câm”

nằm ở lòng sông, đáy biển sẽ phải tự tử, hoặc ra đầu thú. Mộng phong tỏa biển của chúng sẽ bị phá sản. Do đó chúng sẽ phái điệp viên T.72 đến đánh cắp B.3.

Nhưng Tô Quyên hay Thúy Vân là T.72. Tô Quyên ít có khả năng hơn, vì chồng cô là người sáng tạo công trình này. Nếu Thúy Vân là T.72 thì trung tâm chỉ huy ở

Hồng Kông hay ở nơi nào? Hay do một số tên tình báo nước ngoài khoác áo ngoại giao, nhà báo đang công tác tại Hà Nội chỉ huy?

Trung tá Nam đưa tay lên gõ nhẹ vào thái dương. Tay kia, ông vứt mẩu thuốc lá đã tắt từ lúc nào.

Có tiếng gõ cửa.

- Mời vào.

Đại úy Dương mở cửa.

- Có gì gấp phải không?

- Vừa rồi đài thu của ta ở Quảng Ninh lại thu được một bức điện mật mã. Qua xác định phương vị đài phát thì bức điện này từ Hồng Kông truyền về hướng Hà Nội.

- Có nghĩa là ngược chiều phá mã của ta đã phát hiện chúng dùng hai khóa mã.

- Như vậy là chuyên gia của ta đã dịch được nội dung bức điện?

- Chưa dịch được toàn bộ.

Đại úy Dương chuyển cho trung tá tờ giấy ghi bức điện mật mã góc trái in

chữ “tuyệt mật” rất đậm. Trên trang giấy ghi chi chít những chùm chữ số: 47352: 53291; 13245; 73236;

79130; 68573; 49217: T.72

Hai mắt trung tá căng tròn như cố tìm kiếm nội dung bản chỉ thị, mặc dù ông biết đó là việc làm vô ích. Đợi cho trung tá xem xong, đại úy Dương giải thích:

- Cứ năm chữ số thành một chùm số. Qua bức điện mật mã chuyển từ đài chỉ

huy tới đài thu của địch mà ta thu được, các chuyên gia giải mã đã tìm ra quy luật xếp đặt của chúng. Và dịch được nội dung bức điện gần đây nhất:

“Tàu T.72 không được vào cảng”.

Phá được khóa mã đầu tiên, còn khóa mã thứ hai vẫn chưa tìm ra. Cho tới giờ

anh em vẫn chưa biết toàn bộ nội dung bản chỉ thị bằng tiếng lóng này, mà chỉ

phán đoán: “Tàu T.72” là ám chỉ tên gián điệp bí số T.72: “không được vào cảng”

có ý gì? có khả năng chúng chỉ thị T.72 không được bắt liên lạc, hoặc không cho T72 tiếp cận đối tượng nào đó.

- Bọn chúng xảo quyệt, tinh vi thật. Nhưng chúng ta cũng sẽ có cách bắt chúng khai ra những điều ta cần. Muôn chủ động bắt chúng hoạt động theo ý ta, trước hết phải dịch được nội dung bức điện mật bằng tiếng lóng này. Mới nghe tưởng việc đó không làm được. Nhưng theo tôi ta có cơ sở thực hiện. Một là, đội ngũ chuyên gia dò đài phá mã của ta nắm trong tay một khối lượng khổng lồ máy móc hiện đại có rất nhiều kinh nghiệm. Hai là, ta đã có trinh sát bám sát đối tượng nghi là T.72. Ba là ta có quần chúng tham gia. Ngay sau đây, tôi sẽ làm việc với đồng chí Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ Bộ Giao thông vận tải đã nghe một số ý kiến của quần chúng liên quan tới công tác bảo vệ công trình.

Như vậy, ta đã sử dụng đồng thời ba loại biện pháp: quần chúng, trinh sát kỹ

thuật và trinh sát bí mật. Theo tôi đó là sức mạnh tổng hợp giúp chúng ta tạo nên nghệ thuật đánh địch trên trận tuyến này - giọng trung tá tỏ ra kiên quyết - sớm hay muộn bọn gián điệp T.72 sẽ sa lưới. Chỉ có lúc đó chúng ta mới cất được gánh nặng đặt lên vai.

Cả hai người cùng im lặng.

☆ ☆ ☆

Sau khi đại úy Dương bước ra phòng, trung tá đứng dậy mở cửa sổ. Nắng thu ùa qua ô cửa. Thiên nhiên đã đem đến cho ông một cảm giác dễ chịu.

Con người ta, ai cũng có quãng đời thơ ấu bên người mẹ dịu hiền ở quê hương... Ai cũng có những lúc tắm nắng hè đi bắt ve sầu, hay ngồi đánh bi, đánh đáo dưới luỹ tre làng... Thế mà người trinh sát của ông tiếp cận T.72 chẳng xa nhà bao nhiêu mà phải đổi tên, đổi lý lịch, tạm cắt đứt mọi liên lạc với quê hương để

giấu tông tích, chui vào tổ chức địch. Ôi, sự hy sinh mà người đời khó biết. Ông tự

hỏi, không biết đến bao giờ vụ án mới sẽ kết thúc để người trinh sát của ông đỡ

khổ, người cán bộ của ông trở lại cuộc sống bình thường: đi thăm quê hương, bạn bè...

Chuông điện thoại réo, cắt ngang dòng suy nghĩ của trung tá.

− A lô! Trung tá Nam phải không?

− Báo cáo Đại tá cục trưởng, tôi là Nam.

− Đồng chí lên ngay chỗ tôi, có việc gấp.

Trung tá Nam xếp hồ sơ, khóa cửa, đi xuống cầu thang gác. Ông bước vào phòng Đại tá cục trưởng.

− Theo lệnh đồng chí, tôi đã có mặt.

Đại tá Cục trưởng đi ngay vào vấn đề chính.

− Gần đây tôi có nghe tin, do việc chỉ đạo của đồng chí không được chặt chẽ, cán bộ tiếp cận đối tượng nghi là T.72 đã đi chệch sự chỉ đạo của cấp trên. Tôi muốn nghe lại toàn bộ sự chỉ đạo của đồng chí và hoạt động của người trinh sát mà đồng chí phái vào tổ chức địch.

Câu hỏi của Đại tá Cục trưởng nêu lên thật bất ngờ. Nhưng là người chỉ huy trực tiếp, theo dõi sát từng lời nói, việc làm của cán bộ trinh sát nên ông trả lời được ngay.

− Thưa Đại tá! Từ ngày nhận được tin cơ quan tình báo Mỹ cử điệp viên đánh cắp công trình B.3, chúng tôi đã phái trinh sát H.2 xâm nhập vào tổ chức địch.

Nhiệm vụ giao cho H.2: Một là, bảo vệ công trình B.3 không để lọt vào tay địch; bảo vệ những cán bộ khoa học tham gia công trình. Hai là, phát hiện ra T.72 và tổ

chức của chúng. Cho đến nay, H.2 đã báo cáo chính thức Tô Quyên hoạt động gián điệp nhưng chưa xác định được có phải là T.72 hay không. H.2 đã thông báo cho ban chuyên án khóa thứ nhất của bản mật mã - Trung tá Nam hào hứng hơn, nói tiếp - Như vậy H.2 đã phát huy tác dụng ban đầu.

− Như vậy là đáng khen. Song chúng ta cũng không nên khen sớm, sợ H.2

sinh chủ quan. Còn quan hệ giữa Tô Quyên và Phương Thảo?

− Báo cáo Đại tá, có ý kiến phản ánh tại sao Phương Thảo lại quá tranh thủ Tô Quyên. Cũng có ý kiến cho rằng hai người cùng là kỹ sư điện tàu thủy, cùng tham gia công trình B.3. Cuộc sống thực tế đã gắn hai người với nhau.

Đại tá gõ nhẹ tay xuống bàn.

− Nếu thân nhau đó là chiều hướng tốt, cứ để cho nó phát triển. Nếu Phương Thảo tranh thủ Tô Quyên để người ngoài cũng nhìn thấy sẽ có ảnh hưởng không lợi cho chiều hướng phát triển của vụ án. Đồng chí nên nghiên cứu kỹ vấn đề này.

Còn về lý lịch Tô Quyên, có ai biết cô ta có gốc gác lâu đời ở bên Trung Quốc không?

− Chưa. Điểu này chưa ai biết, trừ đồng chí Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ Bộ

Giao thông vận tải.

− Tốt. Như thế là tốt. Chúng ta cũng chẳng tính cô ta là người Việt gốc Hoa làm gì cho phức tạp. Nhưng chúng ta cũng không quên kẻ địch lợi dụng vấn để

này, nâng nó lên thành biện pháp chiến lược. Nếu giữ kín, vấn đề này sẽ thúc đẩy cho vụ án sớm phát triển.

Đại tá cục trưởng giơ tay xem đồng hồ, đã 9 giờ 15 phút - Đại tá suy nghĩ -

mười lăm phút nữa sẽ làm việc với đồng chí Vụ trưởng Vụ tổ chức cán bộ Bộ Giao thông vận tải. Đồng chí đã hẹn đồng chí đó thời gian chưa?

− Sáng nay tôi chủ động gọi điện hẹn lại với đồng chí đó rồi.

− Đúng. Phải làm như thế mới chắc chắn.

Bỗng Đại tá Cục trưởng hỏi:

− Theo đồng chí, kẻ nào là T.72?

Trung tá trả lời dè dặt:

− Theo tôi, có khả năng là Tô Quyên. Tô Quyên là người trong tổ chức của thị.

Đại tá chất vấn:

− Nếu Tô Quyên là T.72, đồng chí có lý lẽ gì giải thích việc cơ quan tình báo

Mỹ lại chỉ huy điệp viên người Hoa không?

Bị dồn hỏi đến vấn đề chưa nghĩ tới, trung tá Nam ngồi im. Đại tá cười nói:

− Vấn đề đó đồng chí suy nghĩ tiếp. Bây giờ tôi nhắc lại một lần nữa: đồng chí phải giữ kín lai lịch Tô Quyên. Chỉ có như thế kẻ địch mới tưởng ta không biết, vẫn tin dùng cả hai vợ chồng tiến sĩ Hạnh. Địch sẽ thúc cho người của chúng hoạt động mạnh. Vụ án chóng đi đến kết thúc.

Có tiếng gõ cửa.

Cô Hoa văn thư đẩy cửa bước vào.

− Báo cáo thủ trưởng, đã chín giờ kém mười phút. Đồng chí Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ đang ngồi ngoài phòng thường trực đợi đồng chí.

− Mời đồng chí ấy vào. Tôi và đồng chí Nam đang chờ.

Cô Hoa bước sang phòng bên nhấc ống nghe gọi điện báo cho thường trực mời đồng chí Vụ trưởng. Sau những lời thăm hỏi xã giao, đồng chí Đại tá Cục trưởng thận trọng hỏi:

− Theo phương án bảo vệ công trình B.3 mà hội nghị liên tịch giữa hai bộ đã bàn, bên ta tiến hành tới đâu rồi?

− Đúng như phương án. Nhưng gần đây nghe anh em phản ánh, Phương Thảo hay bỏ đi chơi với Sinh, cán bộ Sở Giao thông vận tải thành phố. Tuần trước họp chi bộ

Vụ Tổ chức cán bộ, có đảng viên chất vấn tôi, cho tôi là ăn của hối lộ, nhận Phương Thảo vào làm việc. Anh em phát hiện lúc đầu cô ta được phân công về Cục cơ khí. Bên đó định điều cô ta đi Quảng Ninh, cô ta không chịu đi xa, đã chạy xin ở lại Hà Nội. Có người còn cho tôi biết bố cô ta bị công an bắt giam về tội tham ô, chết tại nhà giam.

Đại tá rót chén nước khác đưa về phía đồng chí Vụ trưởng.

− Khi bị chất vấn như thế, đồng chí giải thích như thế nào?

− Tôi nói rằng cô Phương Thảo là kỹ sư điện tàu thủy học ở Liên Xô, đỗ loại ưu, có khả năng tham gia công trình B.3. Tiến sĩ Hạnh đang cần những kỹ sư như thế, nên tôi điều về giúp tiến sĩ.

Thấy đại tá to thái độ quan tâm nhiều tới dư luận xung quanh Phương Thảo, đồng chí Vụ trưởng băn khoăn về điều mình vừa nói. Ông thanh minh:

− Làm cán bộ tổ chức như chúng tôi thường hay bị nghi như thế lắm.

− Nghi là biểu thị thiếu lòng tin vào tổ chức. Nhưng nhiều khi phải chấp nhận sự

nghi hoặc đó. Còn trường hợp kỹ sư vỏ tàu Nguyễn Thành Trung?

− Anh ta là người làm việc nghiêm túc, có tinh thần trách nhiệm cao, quan hệ

đúng mực, gương mẫu.

− Chúng tôi muốn biết kĩ về Nguyễn Thành Chung. Đề nghị đồng chí cho chúng tôi mượn lại toàn bộ hồ sơ cán bộ của kỹ sư được không?

− Khi nào các đồng chí cần tới hồ sơ đó.

− Càng sớm càng tốt. Có thể ngày mai. Và đề nghị đồng chí cho chúng tôi cả bản nhận xét của Viện Thiết kế giao thông, nơi anh ta đã từng công tác trước đây. Còn một điều quan trọng nữa, đề nghị đồng chí cho chúng tôi bản tóm tắt sơ lược lý lịch tất cả

cán bộ công nhân thuộc Bộ Giao thông vận tải được điều động đến tham gia công trình.

− Còn cán bộ các nơi khác được cử đến tham gia công trình thì sao?

− Chúng tôi sẽ làm việc với cơ quan chủ quản đó.

− Tại sao đồng chí lại cần kiểm tra một cách chi tiết cụ thế như thế? Các đồng chí không tin vào chúng tôi hay sao?

− Không phải thế - đại tá ôn tồn giải thích - Với đồng chí tôi có thể nói, cơ quan tình báo Mỹ đã tung điệp viên vào nước ta để đánh cắp công trình B.3. Trách nhiệm của chúng tôi là phải tìm ra tên gián điệp đó. Nhưng chúng tôi làm một mình có khác gì cá tách rời nước. Phải nhờ đến sự hỗ trợ của các đồng chí. Lục trong đống hồ sơ lý lịch biết đâu lại tìm được tên gián điệp đó.

Gần trưa, đại tá tiễn khách ra về. Ông quay lại phòng làm việc và linh cảm nhận thấy tên gián điệp T.72 càng ngày càng nằm im. Công việc cứ rối như tơ vò. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi. Đến khi nào lần ra đầu dây? Hay T.72 chỉ là con số trong làn sóng giả để lừa ta, để ta tập trung công sức vào truy tìm, mặc cho Tô Quyên hoạt động.

Các tình tiết thu thập được vẫn chưa đủ sức thuyết phục T.72 là ai. Hay chính Tô

Quyên? Không! Không thể như thế. Một người vợ thương yêu chồng tha thiết, yêu khoa học như thế làm sao lại có thể phản chồng mình được?

Bỗng đại tá nhớ tới chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy... Hai mắt ông hơi khép lại trông như nhắm hẳn - biết đâu kẻ địch lại chẳng tạo nên Mỵ Châu - Trọng Thủy ngày nay.

Đại tá cục trưởng cứ đưa ra giả thiết, rồi lại tự dùng lý lẽ bác bỏ cho tới khi còi ở

trung tâm thành phố kéo vang, báo hiệu nửa ngày nữa đã qua đi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn