Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1697 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Ít ngày sau Thúy Vân lại đến nhà Tô Quyên. Một tiếng gõ cửa khô khốc. Tô Quyên đi ra mở cửa. Thúy Vân bước vào, khép cánh cửa một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

− Mình có điều muốn nói với Quyên.

− Buồn lắm chị Vân ạ. Mong chị đến chơi cho vui.

− Chuyện mình định nói may ra có thế giúp Quyên thoát khỏi nỗi buồn - Thúy Vân thấp giọng nói chậm - Nó hết sức bí mật và liên quan đến cuộc sống của vợ

chồng Quyên.

− Chuyện gì thế? Chị nói nhanh lên!

Bằng những ngôn từ chuẩn xác đã chuẩn bị từ trước, Thúy Vân nói:

− Tô Quyên nghiên cứu khoa học có biết ai là người nghiên cứu thành công bom nguyên tử ở bên Trung Quốc không?

− Biết, bác học Tiền Học Sâm.

Thúy Vân lấy từ trong túi xách ra quyển họa báo Trung Quốc in bằng chữ Việt, mở trang hai, đưa tới trước mặt Tô Quyên.

− Đây là ảnh và bài giới thiệu về nhà bác học. Ông nguyên là một người Hoa sống ở Mỹ. Vì ghét chê độ Mỹ ông đã bỏ về Trung Quốc, được Chính phủ trọng dụng tạo điều kiện để ông tiếp tục nghiên cứu. - Khi nói Thúy Vân không hề rời mắt quan sát Tô Quyên - Mình nghĩ rằng, Việt Nam biết Quyên thuộc dòng tộc Hán sẽ không tin dùng.

Thúy Vân ngồi xích gần Tô Quyên hơn. Tô Quyên vẫn im lặng...

− Chuyện Quyên lộ ra sẽ vô cùng rắc rối - Giọng Thúy Vân chậm, phá tan sự

im lặng - Tô Quyên làm công tác nghiên cứu khoa học lại cùng dòng tộc nên mình muốn khuyên Quyên nên về bên Trung Quốc hay sang nước khác sống dễ chịu hơn.

− Về Trung Quốc? Chị điên rồi hay sao mà lại khuyên như thế?

− Cứ bình tĩnh đã. Bình tĩnh, kiên trì vốn là đức tính của một nhà khoa học -

Thúy Vân ngồi im lặng một hồi lâu - Này nhé! Đã là người làm công tác khoa học thì sông ở nơi nào có điều kiện nghiên cứu vẫn hơn. Mình biết, Quyên thương anh Hạnh lắm, không thế xa anh Hạnh được. Hay là Quyên nồi thực tất cả mọi chuyện với anh Hạnh, khuyên anh ấy nhân một chuyến công tác nước ngoài bỏ chạy sang Mỹ có được không?

Thúy Vân ngừng lời. Tô Quyên nhìn thang vào mặt Thúy Vân và nhận thấy khuôn mặt ấy không còn thân thuộc, đáng mến như trước đây nữa. Cô không ngờ

người con gái hiểu biết rộng, luôn quan tâm với bạn bè lại mang trong lòng ý nghĩ

độc ác như vậy. Cô bàng hoàng nhìn Thúy Vân:

− Không bao giờ, không bao giờ Quyên nói với anh Hạnh điều đó.

Nét mặt Thúy Vân vẫn bình thản, lạnh lùng, điềm tĩnh, không gợi một nếp nhăn.

− Hay là Tô Quyên cứ tiếp tục sống với anh Hạnh ở Việt Nam, nhưng phải giữ

kín chuyện về dòng tộc. Lấy bản thiết kế con tàu B.3 cho chị được không?

− Lấy bản thiết kế?- Tô Quyên hỏi một cách sợ hãi.

−Ừ!

Tô Quyên không tin vào tai mình nữa.

− Hoạt động gián điệp à? - Tô Quyên nói lạc hẳn giọng - Không. Chị ra khỏi nhà tôi đi, đi đi!

Nói xong, Tô Quyên bặm môi lại, ngực như bị thắt chặt đến nghẹt thở. Thúy Vân vẫn nhẹ nhàng.

− Cứ bình tĩnh đã. Tô Quyên là người Hoa. Chị cũng là người Hoa. Chúng mình nói chuyện với tư cách là người cùng dòng tộc, là chị em cùng một cha, có gì mà phải làm ầm lên như thế. Quyên biết không, Việt Nam có thể để cho người Hoa sống trên đất họ nhưng không bao giờ để cho học hành, làm việc tốt. Em tốt nghiệp đại học, chang qua vì họ chưa biết tông tích em thuộc dòng dõi người Hoa. Mình là người Hoa, phải lo xây dựng cho đất nước mình chứ. Lấy cắp công trình B.3 chẩng qua để chống lại Liên Xô chứ có phải chống lại Việt Nam đâu. Quyên vẫn phải sống với anh Hạnh chứ. Vợ chồng bỏ nhau sao được.

− Thôi. Chị đừng nói nữa - Tô Quyên bậm chặt môi hơn để khỏi bật thành tiếng khóc. Hai tay bịt chặt tai.

− Em nên hiểu rằng, nếu ông N. công bố gia phả Tô Quyên thuộc dòng Hán tộc, chắc chắn Việt Nam sẽ không tin dùng. Và khi ấy, cuộc đời em sẽ còn trôi dạt hơn.

Còn nếu như giữ kín chuyện này, lấy cắp bản công trình B.3 thì cuộc sống vợ chồng Quyên vẫn êm thấm như xưa...

Đôi bàn tay Tô Quyên bỗng rã rời, thõng xuống, Thúy Vân vẫn lải nhải:

− Tình thương yêu chồng vợ là cái cầu để Tô Quyên đi đến đích lấy được B.3.

Tô Quyên lạnh toát cả người, tưởng như hai chân sắp khuỵu xuống.

− Em không thể...

Tô Quyên không sao nói hết câu. Khổ đau, sợ hãi đã làm toàn thân cô run lên.

Cô nói trong tiếng khóc và uất ức:

− Tôi có thể là người Hoa, nhưng tôi không thể là người làm hại chồng tôi.

Nghe Tô Quyên trả lời, Thúy Vân sững người. Thị nghĩ rằng mình khó lòng lung lạc được ý định của Tô Quyên, phải tìm cách khác!

Nghĩ vậy, Thúy Vân đứng dậy, rồi lặng lẽ ra đi cũng như lúc lặng lẽ đến.

Ngoài đường, gió bấc đã về, có mưa lách tách.

*

Sau khi thị Vân đi rồi, Tô Quyên khép cửa. Cô thấy sợ, thấy rờn rợn cả người.

Cô đến bên bàn thờ, thắp hương cắm vào bát nhang. Cô đứng lặng lẽ hàng giờ nhìn tấm hình mẹ. Người mẹ già tội nghiệp là nơi cô nương tựa, cậy nhờ trong những ngày anh Hạnh đi xa. Nay mẹ không còn nữa. Cô thấy gian phòng sao trống trải, lạnh lùng quá. Hơi lạnh từ gậm giường bôc lên, hơi lạnh từ chiếc khăn tang treo trên tường tỏa ra khắp phòng. Rồi cô hoảng loạn khi nghĩ tới Thúy Vân. Thị đã nắm cả

cuộc đời cô trong tay. Nắm chặt lắm. Tờ gia phả với những chữ xếp hình kia có khác gì bùa định mệnh. Nó nặng nề và bức bối vô cùng... Cô sợ hãi, nếu tài liệu đó được công bố ra thì cả cuộc đời cô, cuộc đời anh Hạnh sẽ sụp đổ hoàn toàn... Cô kéo chăn trùm kín để che chở cho tâm hồn đang hoảng loạn. Nhưng cũng từ trong bóng tối đó, chợt có tia sáng chiếu tới. Cô quyết định giữ kín chuyện Thúy Vân đã nói để anh Hạnh yên tâm nghiên cứu công trình B.3. Nếu như định mệnh có đến cũng chỉ đến với một mình cô.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn