Vì lý do công việc, tôi quen rất nhiều người làm trong ngành truyền thông, nhưng chỉ biết vài người bên mảng tin tức giải trí. Thợ săn ảnh thì càng hiếm hơn, tôi quen đúng một người và cũng không hay liên lạc. Cho tới khi anh ta gặp phải rắc rối dạo gần đây.
Nghề săn ảnh rất vất vả, suốt ngày suốt đêm phải rình mò rồi bám đuôi ngôi sao để chụp ảnh, ăn uống ngủ nghỉ đều giải quyết trên xe. “Đi nhẹ” thì dùng luôn chai lọ, chỉ những lúc bất đắc dĩ phải “đi nặng” mới vào nhà vệ sinh. Có một thợ săn ảnh nổi tiếng từng chia sẻ, anh ta phải bám theo một minh tinh nọ suốt tám tháng ròng, chỉ để chụp ảnh người này ngoại tình. Khổ cực như vậy, thi thoảng có người chết vì lao lực cũng là chuyện dễ hiểu.
Anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, mở văn phòng ở cao ốc Viên Kiến thuộc khu thương mại trung tâm. Anh ta không chết vì làm việc quá sức, song chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh ta liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính.
Các nhân viên khác sợ khiếp vía, dù anh Keo cam kết tăng 50% lương nhưng đa số vẫn xin thôi việc. Văn phòng náo nhiệt ngày nào giờ chỉ còn anh Keo, cùng hai cô gái mới chân ướt chân ráo ra trường.
“Chắc hai em ấy cũng định nhảy việc nhưng chưa tìm được việc mới. Tìm được thế nào cũng nghỉ chỗ tôi ngay.” Trong quán bánh mì kẹp thịt dưới chân cao ốc Viễn Kiến, anh Keo húp tào phớ, kể với tôi và Chu Dung.
Anh Keo béo hơn nhiều so với kí ức của tôi. Tóc anh lưa thưa nhưng bù xù, hình như kính cận cũng dày lên. Tôi hỏi sao anh khác xưa thế. Anh Keo cười, “Già rồi, anh Kim cũng xuống sức rồi đấy thôi? Nghe bảo suýt què chân.”
Kể ra, tôi với anh Keo chẳng thân quen lắm. Chúng tôi mới gặp nhau vài lần, thường ngày chẳng bao giờ liên lạc, đến 30 Tết còn chẳng gửi tin nhắn chúc mừng năm mới, cùng lắm chỉ được coi là có quen biết. Anh Keo là bạn anh Kim. Cứ bữa nào đi ăn với nhau, anh ta lại lấy cớ nhét tiền ở quần khác hoặc quên ví ở nhà nên không mang thẻ, chẳng bao giờ chịu trả tiền nên bị anh Kim gọi là Keo.
Trước kia anh Keo cũng theo nghề săn tin như tôi. “Về sau thấy theo đuổi các vụ án không vui bằng bám đuôi ngôi sao, nên tôi quyết định chuyển sang nghề săn ảnh, mở văn phòng chuyên theo dõi, chụp trộm minh tinh và khai thác scandal, bê bối tình dục của họ, rồi bán cho những công ty truyền thông lớn.” Anh Keo đã trả lời như vậy khi tôi hỏi anh lý do đổi nghề.
Lần này tôi ra mặt giúp đỡ, phần vì nể anh Kim, phần vì quả thật vụ việc khá thú vị. Có đến ba người chết trong vòng sáu ngày cùng vì xuất huyết não cấp tính, nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ.
Thông thường, chỉ có hai nguyên nhân dẫn đến việc nhiều người chết liên tiếp với cùng một lý do trong khoảng thời gian ngắn. Một là bệnh truyền nhiễm, hai là giết người hàng loạt. Trường hợp đầu có xác suất thấp, nhưng ai lại đi giết ba thợ săn ảnh chứ? Chẳng lẽ thực sự chỉ là tai nạn?
Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không. “Làm thợ săn ảnh thì đương nhiên phải làm mếch lòng người ta chứ? Nhiều là đằng khác! Nhưng toàn ngôi sao thôi, không đến mức bị báo thù đâu.”
Chu Dung, “Chưa chắc đâu anh, ngôi sao ai nấy đều đẹp đẽ bóng bẩy, nhưng bên trong bụng dạ khó lường, trả thù anh cũng dễ hiểu!”
Anh Keo lắc đầu, “Không đâu, nếu trả thù thật cũng phải nhằm vào tôi chứ, giết ba nhân viên của tôi làm gì.”
Tôi nói, “Anh kể về các ngôi sao anh theo dõi gần đây và hoạt động của họ đi.”
Anh Ke0 đồng ý, bắt đầu thao thao bất tuyệt, “Hôm nữ minh tinh M về thủ đô, tôi đến muộn, khi tới sân bay thì phát hiện nam minh tinh N đeo khẩu trang. Tôi ngờ rằng anh ta tới đón M, bèn chụp mấy tấm ảnh. Cuộc hôn nhân của nữ minh tinh Y thật ra chỉ được cái mẽ bề ngoài, hai vợ chồng bên nhau vì con cái thôi. Hôm mùng 9 tôi theo dõi họ cả ngày mà hai người không buồn nói với nhau một câu, cứ dán mắt vào điện thoại.”
Tôi bảo anh Keo, “Anh cũng thuộc hàng tiền bối của em, hẳn phải đánh hơi thấy điều khác thường mới nhờ đến em. Anh cứ nói thẳng suy nghĩ của mình, đừng giấu giếm nữa.”
Anh Keo gật đầu, “Được rồi, thế thì tôi nói vậy.”
Anh Keo tình cờ biết tin, vài thành viên của một nhóm nhạc nổi tiếng đang tham gia lớp học bí ẩn. Ban đầu anh ta tính trà trộn vào lớp này để chụp trộm, nghe lén bí mật của nhóm nhạc. Nhưng anh ta giật mình khi điều tra ra thông tin: đây là một lớp học Tantra.
Nghe tới đây, Chu Dung nghệt mặt ra, “Tantra là gì?”
Tôi giải thích, “Tantra là một giáo phái đã thịnh hành ở Mỹ từ lâu. Đến khi tôi về nước, tại Mỹ vẫn còn rất nhiều lớp học Tantra.”
Anh Keo bổ sung, “Giáo phái này tin rằng, đàn ông và phụ nữ có thể hấp thụ năng lượng thông qua quan hệ xác thịt.”
Mắt Chu Dung sáng lên, “Người ta mở lớp này ở đâu thế anh Keo, còn tuyển học viên không?”
Anh Keo lờ cậu ta đi, kể tiếp, “Tân Minh Viễn là người đã đưa Tantra vào Trung Quốc. Anh ta là tín đồ của Osho, biến tấu Tantra khác đi so với Tantra tại Mỹ.”
Chu Dung, “Anh vào lớp đó rồi à?”
Anh Keo gật đầu, “Vào thì dễ, thâm nhập sâu mới khó. Họ tổ chức vài hoạt động đặc biệt, chỉ thành viên lâu năm mới được tham gia. Cho nên muốn thu thập tin gây sốc của nhóm nhạc kia, chẳng còn cách nào khác ngoài trở thành học viên cốt cán. Tôi về công ty và họp với bốn nhân viên. Bốn người này là trợ thủ đắc lực của tôi, theo tôi từ hồi mới mở văn phòng. Tôi dặn họ chuyên tâm nằm vùng để giành sự tin tưởng, từ đó tham gia hoạt động đặc biệt. Họ nằm vùng ở đó hai tháng, đến ngày 15 tháng Sáu mới nhận được lời mời tham gia bữa tiệc diễn ra vào hai tuần sau. Tối đó chúng tôi còn liên hoan để ăn mừng thắng lợi sắp tới. Thế rồi, ba người trong số họ lần lượt gặp bất trắc.”
Tôi hỏi, “Ba người này đều nằm vùng à?”
Anh Keo đáp, “Ừ, duy có cô bé Triệu Đồng Tiết bình an vô sự, ba người còn lại chết rồi.”
Tôi gật đầu. Xem ra lớp Tantra và cái gọi là “hoạt động đặc biệt” khả năng cao có vấn đề. Tôi xin được nói chuyện với Triệu Đồng Tiết. Anh Ke0 đồng ý, “Được chứ, chắc cô ấy đang ở trên văn phòng.”
Triệu Đồng Tiết là một trong hai nhân viên chưa xin thôi việc. Cô ấy thực tập tại công ty của anh Keo từ hồi học năm ba. Mới tốt nghiệp năm ngoái nhưng đã là một trong những nhân viên gắn bó lâu nhất với văn phòng.
Chúng tôi lên văn phòng của anh Keo, bắt gặp Triệu Đồng Tiết đang lướt Taobao mua đồ. Nhác thấy sếp, cô ấy tắt vội trang web. Anh Keo giới thiệu chúng tôi với nhau, “Cậu Từ muốn tìm hiểu về chuyện lớp học, anh đang cân nhắc để cậu ấy tiếp nhận vụ này.”
Tôi và Triệu Đồng Tiết vào phòng họp nhỏ của công ty. Cô ấy định rót nước cho tôi, tôi khách sáo từ chối, cô ấy vẫn kiên quyết, “Không sao, em vốn là chân chuyên pha trà rót nước trong công ty mà.”
Nghe tôi hỏi chuyện lớp học Tantra, Triệu Đồng Tiết tỏ vẻ không muốn nhớ lại, “Đầu óc bọn họ không bình thường, đàn ông với phụ nữ nhìn thấy nhau là mắt sáng quắc lên.”
Tôi hỏi, “Em có nhận được thiệp mời tham dự bữa tiệc không?”
Triệu Đồng Tiết lắc đầu, “Không ạ, nhưng anh Phùng, anh Dương và anh Kính thì có.”
“Em có từng băn khoăn tại sao mình không được mời không?”
“Có chứ. Chắc do em chưa đủ xinh, vì mấy học viên nữ xinh đẹp vừa tới đã được mời. Còn hội anh Phùng thì chắc quen thân với vài học viên nữ lâu năm nên được nhận thiệp.”
“Thế không học viên nào mời em à?”
“Có ạ, nhưng em không đồng ý.”
“Có thiệp mời thì được dẫn thêm người không?”
“Chỉ được dẫn theo một người, và người đó phải là học viên của lớp.”
Tôi hỏi Triệu Đồng Tiết xong, Chu Dung và anh Keo đang tám chuyện giới giải trí. Thấy tôi bước ra khỏi phòng họp, Chu Dung xáp lại, “Thu hoạch được gì không anh?” Tôi bảo phải tới lớp học đó và tìm cách lấy thiệp mời.
Chu Dung phấn khích, “Khi nào mình đi?”
“Lần này không dẫn cậu theo được, tôi cần gái xinh cơ.”
Chu Dung không chịu, “Anh Từ, sao cứ có chuyện hay ho là anh chừa em ra thế? Cùng lắm em đội tóc giả rồi trang điểm là được chứ gì!” Tôi mắng cậu ta ăn nói huyên thuyên.
Đúng lúc này, anh Keo đưa tôi một cặp kính. Tôi liếc qua, “Kính mắt camera THANKO.”
Anh Keo cười, “Dân chuyên có khác!”
Chu Dung, “Anh Từ hay nghiên cứu mấy món này lắm, cứ như mấy thằng bệnh hoạn nghiện nhìn trộm.”
Anh Keo, “Mẫu mới của năm nay đấy, hoạt động liên tục trong khoảng một tiếng đồng hồ. Cậu mà trà trộn được vào bữa tiệc thì mang kính này theo.”
Tôi gật đầu.
Lớp học Tantra có hắn trang web riêng, nhưng phải trả 5.000 tệ đăng kí làm học viên mới xem được nội dung, và phải đăng kí bằng số điện thoại. Tôi chuyển 5.000 tệ vào tài khoản mà trang web cung cấp, chẳng mấy chốc yêu cầu đăng kí được chấp thuận.
Trang web này gồm hai chuyên mục lớn. Chuyên mục thứ nhất dành cho người mới nhập môn, hướng dẫn mấy trò “tu hành”, kèm theo đó có rất nhiều ảnh chụp thực tế. Chuyên mục còn lại là trao đổi bạn tình, đăng nhiều ảnh khêu gợi.
Ngoài ra còn có chuyên mục trò chuyện và diễn đàn với nhiều bài đăng rủ rê hội họp, nhận được kha khá lượt thích và phản hồi. Hằng tháng, ban quản lý sẽ tổ chức một buổi gặp gỡ quy mô lớn, vé vào cửa có giá 3.000 tệ, một cặp tình nhân chỉ cần mua một vé. Ngay đầu trang hiển thị thời gian và địa điểm mở lớp. Tôi đọc kĩ, ngày mai sẽ có lớp ở khu chung cư Đông Viên, nằm phía Bắc cao ốc Viên Kiến, muốn tham gia thì phải hẹn trước.
Tôi gọi điện cho Điền Tĩnh, “Chị Tĩnh, tôi muốn nhờ chị chuyện này.”
Điền Tĩnh tò mò, “Chuyện gì, có thú vị không?”
Tôi nói muốn thâm nhập vào buổi tiệc của lớp học Tantra để điều tra, nhưng cần một người đẹp đi cùng... Điền Tĩnh chưa nghe hết đã thẳng tay dập máy.
Tôi chờ một lúc, áng chừng Điền Tĩnh đã hạ hỏa mới dám gọi lại, giải thích rõ ràng sự tình rồi năn nỉ chị, “Chị Tĩnh, phải có một chân dài đi cùng tôi mới có cơ hội lấy được thiệp mời dự tiệc. Chị mà không đi thì tôi chỉ còn nước tìm gái bán hoa!”
Cân nhắc một lúc, Điền Tĩnh hậm hực nhận lời.
Hôm sau, tôi và Điền Tĩnh tới căn hộ ở tòa số ba khu Đông Viên để tham dự lớp học. Nghe tiếng gõ cửa, người bên trong hỏi số điện thoại của tôi, nhận được câu trả lời, một phụ nữ mở cửa, “Không cần cởi giày đâu, cứ đi thẳng vào.”
Phòng khách rất rộng rãi, dù đã có hơn 20 người tập trung nhưng trông chẳng hề chật chội. Tôi và Điền Tĩnh bước vào, một người có vẻ là thầy giáo bèn đứng dậy, “Mọi người vỗ tay chào đón học viên mới nào. Hai bạn tự giới thiệu về mình đi.”
Tôi cất tiếng, “Chào mọi người, tôi là Từ Lãng, đây là bạn gái tôi, Điền Tĩnh. Trước đây tôi từng học mấy khóa của thầy Tân Minh Viên, rất mong có thể học tiếp.”
“Thầy giáo” nhìn tôi, chắc không ngờ tôi lại là người có kinh nghiệm, mời chúng tôi ngồi xuống tham dự buổi học. Thật ra tối hôm trước tôi đã đọc tài liệu để biết đường ăn nói.
Suốt buổi học, “thầy giáo” ra rả giảng giải lợi ích của tình dục, thanh lọc tâm hồn. Nếu bỏ qua yếu tố tôn giáo, có khi người ta còn tưởng đây là tổ chức đấu tranh cho phong trào giải phóng tình dục. Sau bài giảng là đến màn thực hiện nghi thức. Tất cả nằm thành vòng tròn, người đằng trước gối đầu lên bụng người đằng sau, người đằng sau vuốt ve mặt người đằng trước. Thấy mặt Điền Tĩnh sầm xuống, tôi cuống cuồng đặt đầu chị lên bụng một phụ nữ, còn tôi gối lên bụng chị. Điền Tĩnh vuốt mà như cào mặt tôi. Sau một loạt “nghi thức thanh lọc tâm hồn”, buổi học hôm nay chính thức kết thúc.
Tôi và Điền Tĩnh đang định ra về thì “thầy giáo” chặn lại, cho biết ngày kia có buổi gặp mặt ở phía Đông thành phố dành cho các đôi tình nhân, và hỏi chúng tôi rảnh không.
Tôi nói chắc là có. “Thầy giáo” gật đầu, liếc Điền Tĩnh, “Nhớ là phải đi theo cặp nhé.”
Tôi hỏi đó là buổi gặp mặt như thế nào? “Thầy giáo” giải thích mập mờ, tôi hiểu ra đó là một bữa tiệc. Nói là tiệc cũng chưa chính xác lắm, vì thực tế, đó là cuộc tụ họp trao đổi bạn tình.
Điền Tĩnh tức điên, “Bọn này đáng bỏ tù!”
Tuy nhiên, pháp luật Trung Quốc chưa quy định cụ thể về vấn đề này, chỉ có thể truy cứu theo tội “thác loạn tập thể”. Các buổi tụ tập này đem lại cảm giác thỏa mãn, sung sướng cho những kẻ mắc chứng rối loạn lệch lạc tình dục. Thậm chí có người chưa kết hôn còn chi tiền thuê gái mại dâm đến dự tiệc, trao đổi người tình hòng trải nghiệm lạc thú.
Anh Kim từng điều tra ở nơi được coi là cái nôi ra đời những lớp học này. Một số người thậm chí còn tìm bạn tình qua khóa học, trong đó không ít đối tượng có học thức cao, thu nhập trên trung bình như luật sư, thương nhân, người đại diện, giám đốc. Dẫu hai năm trước, chính phủ đã từng dẹp bỏ hàng loạt tổ chức, song một số cơ sở vẫn tồn tại tới tận ngày nay.
Dò theo địa chỉ trên trang web, hai hôm sau, tối đến, tôi và Điền Tĩnh ghé tòa biệt thự ba tầng nằm ven biển phía Đông thành phố. Chúng tôi xác nhận danh tính ngoài cổng, giao lại điện thoại rồi vào trong.
Chính giữa tầng một là sàn nhảy, xung quanh bày tiệc đứng. Ai nấy ăn vận lộng lẫy, hệt như buổi tụ họp của giới thượng lưu. Khách khứa tìm kiếm “con mồi”, tán gẫu, nếu vừa ý sẽ dắt nhau lên tầng hai. Tầng hai chỉ có mười mấy căn phòng đều không khóa cửa nên có những phòng chứa tới mấy đôi. Quan sát một hồi, tôi phát hiện trước khi tàn cuộc lúc 5 giờ sáng, người tham gia muốn làm trò gì trong biệt thự cũng được.
Tôi đeo kính mắt camera anh Keo đưa, bắt đầu tìm kiếm những người biết nội tình. Tôi và Điền Tĩnh từ chối vài lời đề nghị. Bấy giờ, tôi bắt gặp anh Keo đang đứng trong sàn nhảy cùng một thiếu phụ. Thấy tôi, anh ta chẳng chào hỏi, giả vờ không quen biết, dẫn thiếu phụ lên tầng.
_vntq_main-32.jpg)
Khi bị người xấu đeo bám, con gái có thể dùng những món trang sức nhỏ để thoát thân. Cách này ít gây chú ý nhưng rất hữu dụng.
Tôi cũng không để tâm tới anh Keo, ra khiêu vũ ở sàn nhảy cùng Điền Tĩnh, thừa lúc xoay vòng để quan sát ở khoảng cách gần. Tôi thì thầm bên tai Điền Tĩnh, “Ở đây có khoảng chục bảo vệ, tất cả mặc vest đen. Tôi muốn xem ai là quản lý, lát nữa chị gây ồn ào để dụ kẻ đó ra nhé.”
Tôi và Điền Tĩnh tách nhau ra, chị quay sang nhảy với một ông béo bụng bia. Lúc sau, Điền Tĩnh bỗng kêu ầm lên là mình mất khuyên tai, khăng khăng đổ tội cho Bụng Bia. Khách khứa xung quanh và bảo vệ đều quây lại, một người cũng mặc vest đen giống bảo vệ rẽ đám đông tiến vào, hỏi han sự tình.
Chắc là quản lý đây rồi. Tôi vứt khuyên tai của Điền Tĩnh xuống đất rồi chen vào đám đông, hô lên có hoa tai rơi dưới sàn. Điền Tĩnh cúi xuống nhặt, xin lỗi Bụng Bia. Quản lý thấy chuyện đã ổn thỏa nên rời đi.
Tôi bám theo y, giả bộ lên tầng hai tham gia cuộc vui. Lúc đi qua một căn phòng chưa bị ai “chiếm dụng”, tôi đẩy y vào trong, khóa cửa lại.
Tôi gí con dao ăn vừa lấy ở quầy tiệc vào thắt lưng y, hỏi y thông tin về nhũng kẻ đứng sau cơ sở này. Y khai chúng vốn là nhóm bán hàng đa cấp, nhưng mấy năm nay nhà nước mạnh tay xử lý đa cấp, nên chúng chuyển sang mở khóa học như hiện nay. Không ngờ tổ chức đa cấp mà cũng biết “chuyển đổi mô hình”. Tôi lại hỏi y có biết chuyện đồng nghiệp của anh Keo đã mất mạng không.
Nghe xong, y ngơ ngác nói mình chỉ biết trước kia họ rất hay ghé chơi, dạo gần đây không thấy đến nữa. Y tự nhận mình là một trong những người sáng lập cơ sở, nếu y không biết thì chắc chắn những người khác cũng chẳng biết gì.
Tôi hỏi về nhóm nhạc nổi tiếng, chính vì bám đuôi họ nên nhân viên của anh Keo mới gặp chuyện không may. Tay quản lý không muốn nói lắm, tôi bèn gí mạnh con dao, thế là y sợ run, “Họ là khách VVIP, ở trên tầng ba, phải có tôi đi cùng thì anh mới được lên.”
Tôi “khoác vai” quản lý lên tầng ba, hai người đứng ở đâu cầu thang cho qua ngay lập tức. Tay quản lý đưa tôi tới căn phòng sâu bên trong. Tôi đẩy cửa, hai thành viên nhóm nhạc đang ngồi hút tẩu trên sofa, bên cạnh là hai cô nàng ăn mặc mát mẻ. Tôi ngửi thấy mùi cần sa.
_vntq_main-33.jpg)
Cần sa là hàng cấm.
Thấy tay quản lý bước vào, một cậu cười hỏi, “Làm điếu không anh? Hàng lần này ổn đấy, anh thử đi.”
Tay quản lý không đáp, tôi đẩy y về phía của sổ, trói gô hai tay y vào chấn song bằng cà vạt, rồi khóa trái cửa ra vào. Sau đó tôi móc điện thoại của tay quản lý ra, chụp ảnh và quay phim cảnh tượng trong phòng. Hai thành viên nhóm nhạc nổi tiếng đờ ra, hỏi tôi muốn gì.
Tôi đáp, “Trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ trả lại điện thoại cho mấy người.”
Họ cân nhắc rồi đồng ý. Tôi hỏi họ có biết nhân viên của anh Keo không. Một trong hai người lắc đầu, “Không, chưa nghe qua bao giờ.”
Người còn lại bỗng ngắt lời, “A, có phải mấy người hay đi cùng Triệu Đồng Tiết không? Tôi nhớ có một người họ Kính, họ này hiếm lắm!”
“Ừ nhỉ, đúng rồi, tôi biết họ. Anh muốn hỏi gì? Chúng tôi chưa từng nói chuyện với họ.”
Tôi hỏi họ có thân với Triệu Đồng Tiết không? Một người cười khà khà, “Thâ lắm.” Tôi hỏi thân kiểu gì, cậu ta vỗ vai cô gái bên cạnh, “Thân giống bé này, tôi còn mời cô ấy tham gia bữa tiệc hôm nay nữa, cô ấy không tới à?”
Triệu Đồng Tiết nói dối. Cô ta khẳng định mình không nhận được lời mời, trong khi thực tế là thành viên nhóm nhạc nổi tiếng có mời cô ta.
Tôi ném trả điện thoại cho họ, mở cửa lao xuống tầng dưới, gọi Điền Tĩnh tức tốc rời đi. Điền Tĩnh thoát khỏi đám đàn ông đang quấn lấy mình, chúng tôi vội vàng lấy lại điện thoại ngoài cổng, lên xe bỏ đi.
Trên đường quay về nội thành, tôi và Điền Tĩnh đang thảo luận xem bài viết về khóa học và buổi tiệc này có bán được giá cao không thì Chu Dung gọi điện, “Anh Từ, Triệu Đồng Tiết cũng xảy ra chuyện rồi.”
Tôi hỏi, “Triệu Đồng Tiết chết rồi à?” Chu Dung đáp, “Không, nhưng cũng thảm lắm, nghe nói bị người ta nằm tóc đập đầu vào cạnh bàn, chảy bao nhiêu máu, giờ đang nằm viện. Bác sĩ nói bị chấn động não, không nhẹ đâu.”
Tôi cúp máy, gọi cho anh Keo, hỏi anh ta đã biết chuyện chưa. Anh Keo đáp, “Tôi biết rồi, hơn một tiếng trước em ấy gọi cho tôi bảo là có chuyện muốn kể, hẹn gặp ở văn phòng. Đến nơi, tôi đẩy cửa vào thì thấy máu me lênh láng, sợ điếng cả người! Triệu Đồng Tiết và một người đàn ông nằm trong vũng máu. Tôi vội vàng báo cảnh sát, vừa mới cho lời khai xong. Ban nãy tôi hỏi rồi, cảnh sát lấy lời khai của tôi cho biết Triệu Đồng Tiết chưa chết, còn người đàn ông kia đã tử vong.”
Người đàn ông nắm giữa vũng máu với Triệu Đồng Tiết chính là quản lý của nhóm nhạc nổi tiếng.
Khi tôi gặp Triệu Đồng Tiết tại bệnh viện, cô ta đã có thể nói năng bình thường. Tôi kể mình vừa tham dự bữa tiệc của lớp học, và biết hết mọi chuyện.
Triệu Đồng Tiết cười, “Anh có chứng cứ không? Em nghe nói anh trả điện thoại cho họ rồi.” Tôi bảo có, rồi mở video quay bằng kính camera. Triệu Đồng Tiết mặt tái mét, chỉ lặng thinh nắm chặt tay lại.
Tôi mở lời, “Người đàn ông thiệt mạng chính là quản lý của nhóm nhạc nổi tiếng các em điều tra. Trước đó em khai với cảnh sát rằng mình không quen anh ta, chẳng biết tại sao anh ta lại xông vào văn phòng, túm tóc đập đầu em vào cạnh bàn. Nhưng video này có thể chứng minh em quen nhóm nhạc anh ta quản lý, nếu đúng là em không quen thật, anh sẽ giao video cho cảnh sát.”
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Anh chỉ muốn hỏi em vài câu.”
Triệu Đồng Tiết gật đầu, “Anh hỏi đi!”
“Người quản lý chết thế nào?”
“Lúc anh ta đập đầu em, em mò được con dao gọt hoa quả trên bàn, đâm anh ta vài nhát.”
“Sao anh ta lại làm vậy?”
“Em quay video mình với nghệ sĩ của anh ta, đòi anh ta chuộc với giá năm triệu tệ. Trước đó, anh ta chuyển cho em 500 nghìn tỉền cọc. Hôm ấy vốn dĩ bọn em hẹn gặp nhau để giao dịch, nhưng anh ta lại định giết em.” Nói đoạn, Triệu Đồng Tiết đưa điện thoại cho tôi xem, quả thật mười ngày trước, cô ta nhận được khoản tiền 500 nghìn tệ.
Tôi thắc mắc, “Lối vào và thang máy cao ốc Viễn Kiến đều lắp camera, thế mà anh ta vẫn giết người trắng trợn, chẳng lẽ không sợ bị ghi hình ư?”
“Công ty của anh ta ở tầng năm của cao ốc. Anh ta đi xuống bằng cầu thang thoát hiểm, camera trong thang máy chẳng ghi được gì.”
Tôi gật đầu, “Hiểu rồi, anh ta không muốn trả tiền. Vậy tại sao ba đồng nghiệp của em lại chết?”
Triệu Đồng Tiết liếc tôi, “Xuất huyết não do làm việc quá sức.”
“Theo anh điều tra, em học chuyên ngành thú y, sao lại làm thợ săn ảnh? Nghề này vốn dĩ rất hiếm con gái.”
“Vì em thích.”
“Đúng hơn là vì thích nhóm nhạc nổi tiếng đó phải không?”
“Anh đừng có nói mò!”
Tôi không nói mò. Khi tôi và Điền Tĩnh đi dự tiệc, Chu Dung đã điều tra lai lịch của Triệu Đồng Tiết. Cô ta cố tình tránh mặt Chu Dung, cậu ta đành tìm hiểu qua WeChat và Weibo của cô ta. Tôi hỏi Chu Dung có tìm được gì không, cậu ta than, “Không, em đọc tất cả bài đăng trên Weibo trong vòng hai năm nay của cô ta rồi, chỉ biết hồi trước cô ta ít khi đăng Weibo, nhưng năm nay thì đăng liên tục.”
Tôi nhớ anh Keo từng nói Triệu Đồng Tiết rất thích chơi Weibo, “Có khả năng trước kia cô ta cũng chăm dùng Weibo, song đã xóa hết bài đăng cũ không?”
“Xóa rồi thì mình biết kiếm thế nào?”
Tôi nói Z có thể khôi phục, trước đây khi điều tra một vụ án khác, tôi từng nhờ cậu ta. Tôi và Chu Dung tới chợ Dương Hòe, nhờ Z phục hồi nội dung bị Triệu Đồng Tiết xóa. Quả nhiên, cô ta đã gỡ rất nhiều bài đăng liên quan tới nhóm nhạc nổi tiếng. Cô ta là người hâm mộ của họ.
Nghe tôi nói xong, Triệu Đồng Tiết lặng đi, “Thế thì sao?”
Tôi nói, “Em chết mê chết mệt nhóm nhạc, nên rất bất an khi thấy đồng nghiệp sắp sửa phanh phui việc họ dự bữa tiệc Tantra. Nên thừa lúc rót nước cho họ, em bỏ một lượng thuốc ngủ vừa phải vào cốc. Khi họ thiếp đi trong công ty, em lén tiêm Epinephrine* dành cho động vật vào người họ, chỉ cần chích lên chân hoặc những nơi kín đáo là nhân viên pháp y rất khó phát hiện vết kim trên thi thể.”
Triệu Đồng Tiết ngớ người, “Sao anh biết?”
Tôi đáp, “Tôi đã tìm kiếm cách làm người khác xuất huyết não mà chết. Lúc tìm hiểu trên mạng, tôi đọc được bài báo về một bác sĩ thú y giết vợ, cách anh ta dùng giống hệt em.”
Khi Triệu Đồng Tiết bị cảnh sát giải đi, Chu Dung hỏi tôi, “Cô ta thích nhóm nhạc đó thì sao còn tống tiền họ bằng video nóng?”
“Cô ta không tống tiền họ, mà là tống tiền công ty quản lý.”
Triệu Đồng Tiết rất thông minh, bán cho công ty quản lý, video sẽ không bị tung ra, còn cô ta thì nhận được tiền.
Sau việc này, anh Keo liên tục tìm gặp tôi. Tôi biết anh ta muốn lấy video tôi quay bằng cặp kính camera THANKO.
Nhưng trước đó, tôi phải nói chuyện với anh Kim đã. Tôi ngồi trong sân nhà anh, anh rửa cho tôi cả chậu nho, “Nho nhà trồng đấy. Tìm tôi có chuyện gì?” Tôi thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, anh Kim thoáng đăm chiêu. “Tôi chưa kể với cậu lý do anh Keo bỏ nghề săn tin à?”
_vntq_main-34.jpg)
Kính mắt camera, trông không khác gì kính râm thông thường.
Tôi nhổ hạt nho vào tay, “Chưa.”
Anh Kim gật gù, châm thuốc, “Anh ta không làm tiếp được, vì tiếng tăm trong ngành không tốt, đồng nghiệp và người cung cấp tin đều không thích hợp tác. Nghe đồn anh ta còn dính dáng tới vụ mất tích của một cậu học trò.”
Tôi nói, “Ra vậy. Thế thì Triệu Đồng Tiết nói đúng.” Triệu Đồng Tiết cho tôi biết, cô ta chỉ giết hai trong số ba đồng nghiệp, anh Kính rất thân với cô ta nên cô ta không định ra tay. Còn nữa, trước khi thâm nhập vào lớp học Tantra, họ có kí thỏa thuận chia chác, nếu bán được tin, bốn người họ và anh Keo sẽ chia đều lợi nhuận.
Anh Kim gật đầu, sau đó chúng tôi đều im lặng.