Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1022 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
chú chó bị ném từ trên cao, rơi xuống chân cô gái chạy bộ ban đêm (1)

Hành nghề săn tin một thời gian dài, tôi thường được người ta nhờ giúp đỡ, ví dụ trường hợp của Vương Tân.

10 giờ tối 17 tháng Bảy năm 2016, Vương Tân chạy bộ trong khu chung cư mình ở, tức Ôn Vĩnh Gia Viên, thuộc quận Tường Long thành phố Yên. Lúc cô ấy chạy qua tòa số 13, một bóng đen thình lình rơi xuống từ trên cao, suýt đập vào người cô. Vương Tân giật mình, lúc sau hoàn hồn, mượn ánh đèn đường mới thấy rõ thứ vừa rơi xuống là một chú chó poodle, nó nằm bất động dưới đất, máu chảy thành vũng. Cô ấy mở đèn pin điện thoại, chiếu lên cửa sổ các tầng để xem chú chó rơi xuống từ nhà nào, nhưng tất cả cửa sổ đều đóng chặt. Vương Tân gọi điện cho ban quản lý, họ mau chóng cử hai nhân viên tới, bỏ chú chó vào túi và mang đi. Họ cho cô ấy hay, mấy hôm trước cũng có một con poodle rơi xuống từ tòa số 13. Vương Tân ngờ rằng những chú chó này bị vứt xuống.

“Sao cô dám chắc nó bị người ta vứt chứ không phải tự rơi xuống?”

Vương Tân đáp ngay, “Lan can ban công khu nhà em không thấp đâu, chó poodle làm sao nhảy qua được.”

Tôi giả danh cư dân trong khu gọi điện cho ban quản lý, xác nhận sự việc là có thật và nhận được một thông tin khác: hai con poodle ngã chết đều là thú cưng thất lạc của cư dân xung quanh, nên ban quản lý dặn tôi có nuôi chó thì phải trông coi cẩn thận.

Trùng hợp thay, một người khác cũng tìm tôi vì chuyện tương tự.

Ngô Du sống tại khu chung cư Phương Viên, cách nhà Vương Tân một con phố. Ngày 19 tháng Bảy, cô ấy vào trung tâm thành phố để dự tiệc sinh nhật của bạn thân, uống tới khuya mới về nhà. Cô ấy quẹt thẻ lên tầng, không hề nhận ra có người theo đuôi mình. Vào nhà xong, Ngô Du không đóng chặt cửa. Cô ấy uống nhiều quá nên không được tỉnh táo. Bằng đi một lúc, cô ấy bỗng nghe thấy tiếng động ở phòng khách nên đứng dậy kiểm tra, thế là phát hiện trong phòng khách có một người đàn ông lạ mặt. Ngô Du cuống quýt đóng và khóa trái cửa phòng ngủ. Cô ấy rất thông minh, đã thuyết phục được người đàn ông bỏ đi bằng cách nói chuyện với hắn qua cánh cửa. Sau đó, cô ấy lập tức báo cảnh sát, hiện tại hắn đã bị bắt giam.

Tôi hỏi tại sao cô ấy không đóng chặt cửa, tạo cơ hội cho người đàn ông lợi dụng. Cô ấy trả lời, “Em nuôi một chú chó rottweiler* được hai năm, ở nội thành người ta cấm nuôi nên em mới phải chuyển nhà ra đây. Mấy hôm trước lúc chạy bộ, em buộc nó bên đường, quay lại thì không thấy đâu. Em cứ vô thức để cửa cho nó vì nghĩ nó sẽ tự mò về. Anh Từ, nếu được thì anh làm ơn tìm nó giúp em với.”

Nghe tôi kể xong, Chu Dung kích động lắm, “Trộm chó và vứt chó là hành động hết sức tàn nhẫn, mình phải điều tra mới được anh ạ. Vả lại, người ta đã tới tận nơi nhờ cậy, sao mình đành lòng từ chối!”

Tôi rất tán thành ý kiến của Chu Dung, hơn nữa tôi cũng hoài nghi về sự trùng hợp: tại sao cả hai vụ lại xảy ra ở hai nơi gần nhau, và đều liên quan tới chó.

Chiều hôm sau, tôi chở Chu Dung tới khu Ôn Vĩnh Gia Viên rồi đỗ xe bên đường. Chúng tôi xuống xe, rảo bước về phía cổng chính khu chung cư. Đa số tòa nhà ở đây chỉ cao năm, sáu tầng, trông có vẻ cũ kĩ. Gạch lát đường thì bẩn thỉu, hàng rào bên ngoài dán vài tờ quảng cáo cho thuê phòng và cả tá thông báo tìm chó, trong đó có cả chú rottweiler của Ngô Du.

Chu Dung ghé lại săm soi, “Ồ, nhiều chó lạc quá. Có tận bảy tờ thông báo khác nhau, chắc không phải đều tự đi lạc đâu nhỉ?”

Ta thường bắt gặp thông báo tìm chó ở trong và quanh khu dân cư.

Tôi đồng tình. Tường Long được mệnh danh là quận lớn nhất châu Á, rất nhiều người già chuyển nhà tới đây sau khi nhà cũ bị giải phóng mặt bằng. Mà người lớn tuổi thích nuôi chó, chó thì đông, người thì ít, bị lũ trộm chó nhòm ngó âu cũng là lẽ thường tình.

Tôi và Chu Dung bước tới cổng khu chung cư. Một cô gái tóc xoăn, mặc váy liền thân, đứng cạnh cổng ngó quanh quất. Thấy tôi và Chu Dung, cô ấy ngập ngừng gọi, “Anh Từ và Chu Dung đúng không ạ?”

Chu Dung giơ tay chào, “Hello, Vương Tân!” Cô gái hồ hởi chạy tới, ôm tôi và Chu Dung mỗi người một cái. Tôi bảo, “Chào hỏi để sau, em dẫn bọn anh tới chỗ chú chó rơi xuống nhé.”

Vương Tân đưa chúng tôi tới tòa số 13, “Chính chỗ này ạ, hôm đó suýt nữa bé poodle rơi trúng người em.” Tôi gật đầu, thấy vết máu lờ mờ trên nền bê tông. “Sau đó ai xử lý vụ này?”

Vương Tân, “Ban quản lý trích xuất camera, không thấy người nào mang chó lên tòa số 13. Gọi điện thoại hỏi từng nhà cũng không ai nhận mình nuôi chó hay nghe thấy tiếng chó kêu. Sau đó họ báo cảnh sát, nhưng ngược đãi chó không vi phạm pháp luật, không thuộc thẩm quyền xử lý của cảnh sát, nên họ bó tay.”

Tôi nói, “Trước khi tới đây anh điều tra rồi, hình như hai chú poodle bị rơi đều là chó lạc của cư dân xung quanh.”

Vương Tân gật đầu, “Giờ những người yêu chó trong khu đã lập một nhóm trò chuyện để trao đổi, hỗ trợ lẫn nhau, mong sớm tìm thấy kẻ trộm và ném chó.”

Tôi loanh quanh trong khu để tìm thêm manh mối, nhưng chẳng thu hoạch được gì. Đang lướt điện thoại, Vương Tân bỗng gọi, “Anh Từ ơi!” rồi đưa điện thoại cho tôi xem. Trong “Nhóm chó cưng Ôn Vĩnh Gia Viên”, anh chàng với nickname “Đứa trẻ hoang” cho biết, anh ta bắt gặp một chú chó bị hành hạ tàn nhẫn ở công viên thể thao bên cạnh khu dân cư. Anh ta hoảng quá nên hớt hải chạy về nhà, giờ rất mong có người tới giúp chú chó.

Tôi quyết định đến xem. Vương Tân đưa chúng tôi băng qua khu chung cư, ra khỏi cổng Tây, tới công viên thể thao. Chúng tôi tìm thấy chú chó bị ngược đãi ở góc vắng vẻ phía Bắc.

Đây là một chú chó bản địa, lông vàng, hết sức phổ biến. Cổ và chân sau bị trói gô vào nhau bằng dây thép. Dây thắt nút chết, thít chặt vào da thịt, cẳng sau nát bươm. Chú chó gầy xọp, xem chừng bị bỏ đói đã lâu, kiệt sức thề lưỡi ra ngoài, trong miệng cũng có máu.

Chu Dung kêu lên, “Bệnh hoạn quá!”

Tôi ngồi xuống định cởi dây, song vừa động vào chú chó đã rên rỉ đau đớn. Tôi hỏi Vương Tân quanh đây có siêu thị không, nhờ cô ấy đưa Chu Dung đi mua kìm. Khi quay lại, Chu Dung và Vương Tân còn dẫn theo hai chàng trai trẻ. Họ chạy xe điện, tay đeo băng ghi chữ “Hiệp hội Bảo vệ Động vật thành phố Yên”.

Vương Tân nói họ là tình nguyện viên của Hiệp hội Bảo vệ Động vật, đọc được thông tin trong hội yêu chó của khu nên tìm tới. Hiệp hội là một tổ chức tư nhân có sự hỗ trợ của chính quyền, sở hữu trại chó rộng lớn với đầy đủ trang thiết bị, nằm tại Tây Sơn, thành phố Yên. Đây có thể coi là một trong những hiệp hội bảo vệ động vật ra đời sớm nhất và tiếng tăm nhất tại Trung Quốc.

Tôi gật đầu, cầm cái kìm Chu Dung đưa, cắt dây thép trói cổ và cẳng sau của chú chó. Nhưng dây thít chặt đến nỗi ăn cả vào da thịt, muốn cắt đứt phải chọc kìm vào thịt. Tôi quay sang bảo Chu Dung, “Không ổn rồi, cậu lái xe lại đây, lấy tấm khăn to dùng để lau xe ở cốp sau ra, ta đưa nó tới bệnh viện.”

Chu Dung đưa khăn cho tôi, tôi bọc chú chó lại, lái xe tới bệnh viện thú y gần nhất. Chúng tôi giao chú chó cho bác sĩ và trình bày sự việc, bác sĩ đưa thẳng nó vào phòng phẫu thuật. Tôi liếc Chu Dung, cậu ta tự giác đứng dậy, đi thanh toán viện phí.

Tôi ngồi trên sofa trong sảnh bệnh viện, suy nghĩ về vụ ngược đãi chó. Chu Dung trả tiền xong bèn sán lại, “Anh Từ, anh có nghĩ vụ này với hai vụ ném chó do cùng một người gây ra không?”

Tôi không dám chắc. Vì hai chú chó chết trước đó đều có kích cỡ nhỏ, còn chú chó hôm nay to hơn nhiều, cũng không phải chó thuần chủng, cách thức ngược đãi cũng khác.

Chu Dung đưa ra ý kiến, “Em thấy không giống chó nhà nuôi lắm. Thành phố Yên hiếm người chọn chó bản địa làm thú cưng.”

Tôi đáp, “Đúng, nhưng ban nãy khi cắt dây thép, tôi phát hiện nó đã bị thiến, nếu là chó hoang thì đã chẳng được triệt sản. Vậy nên khả năng cao đây là chó của trung tâm cứu trợ động vật*.”

Có kẻ đang bắt chó.

Vợt bắt chó

Chúng tôi đang bàn luận thì hai tình nguyện viên tiến lại chào, xin phép về trước để đi quanh khu chung cư xem có bắt được thủ phạm không. Chu Dung trao đổi xã giao vài câu và trao đổi số điện thoại với họ.

Chúng tôi đưa Vương Tân về nhà rồi rời khu chung cư. Đi chưa được bao xa, tôi đã thắng gấp, làm Chu Dung giật nảy mình, “Sao thế anh?”

Phía bên kia đường, một gã đàn ông đang chạy với cái vợt bắt chó trên vai, trong vợt là một chú cún trắng. Một bác gái cuống cuồng đuổi theo phía sau nhưng chạy chậm nên không đuổi kịp. Chu Dung tức giận, “Quân khốn nạn, ngang nhiên bắt chó giữa ban ngày ban mặt. Bọn trộm chó này ngang ngược quá!”

Chúng tôi vội xuống xe, băng qua đường, đuổi theo kẻ bắt chó. Chu Dung trẻ trung sung sức, chạy nhanh thoăn thoắt nên mau chóng bắt kịp, tung chân đạp gã đàn ông, “Thằng khốn này!”

Gã ngã lăn xuống đường, đánh rơi vợt bắt chó. Tôi nhặt lên, bế chú cún ra, đưa cho bác gái đang đuổi theo phía sau, “Bác ơi, chó của bác đây ạ.”

Bác gái thở không ra hơi, “Cám ơn... Cháu nhé... Trời đánh... thánh vật... Cái thằng súc sinh này!” Bấy giờ, gã đàn ông cũng đứng dậy nhìn tôi và Chu Dung, “Chúng mày bị ngu à!”

Chu Dung xông lên định đánh gã, “Mày ăn nói kiểu gì đấy!”

Tôi giữ cậu ta lại, “Trộm chó là hành vi trộm cắp, gần đây khu vợc này rất nhiều người mất chó, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan, đang định báo cảnh sát đây.”

“Báo đi, giỏi thì báo luôn đi!” Gã phá lên cười, đưa tay kéo áo mình, “Chúng mày không thấy tao là bảo vệ à?”

Chu Dung, “Bảo vệ thì to chắc! Bảo vệ thì được trộm chó chắc!”

Bảo vệ, “Ai trộm chó, tao đang rà soát giúp cảnh sát! Hỏi cái bà đứng phía sau xem chó của bà ấy có giấy tờ không?”

Tôi và Chu Dung cãi cọ với bảo vệ, chẳng mấy chốc đã có một đống người túm tụm xung quanh hóng hớt. Bấy giờ, một cảnh sát hơi đậm người rẽ đám đông tiến vào, “Chuyện gì thế này?”

Thấy cảnh sát, mắt bảo vệ sáng lên, “Anh Lý, con chó này không có giấy tờ nên em bắt lại. Thế mà hai thằng này,” gã chỉ tôi và Chu Dung, “đã cản trở thì chớ, còn đánh em nữa. Anh nhìn cùi chỏ em này, chảy cả máu rồi.”

Cảnh sát nhìn bảo vệ, “Ai cho cậu kiểm tra giấy tờ? Ai cho cậu bắt chó?”

“Ơ, lần trước anh dẫn chúng em đi bắt ở cổng khu mà?”

“Tôi đưa cậu đi là để cậu hỗ trợ tôi, ai cho phép cậu tự ý kiểm tra giấy tờ và bắt chó, cậu có quyền thi hành công vụ không?”

Bảo vệ cứng họng. Cảnh sát quay sang nhìn tôi và Chu Dung, “Dù có thế nào cũng không nên đánh người.”

Sợ Chu Dung lỡ miệng, tôi đánh mắt ra hiệu cho cậu ta im lặng, “Là thế này, anh ta không có quyền bắt chó mà lại cướp chó của bác đây, thì tức là cướp đoạt tài sản cá nhân. Chúng tôi lấy lại đồ bị cướp giúp bác ấy, cùng lắm chỉ là ‘làm việc nghĩa’ thôi.”

Cảnh sát cười, “Anh khéo ăn nói thật đấy, lại còn ‘làm việc nghĩa’.”

Tôi chưa kịp trả lời, cảnh sát đã bước tới chỗ bác gái, “Bác ơi, chó của bác không có giấy tờ thật ạ?”

Bác gái ôm chặt chú chó, không nói năng gì.

Cành sát khuyên giải, “Bác à, chó của bác không có giấy tờ thì cháu phải bế nó đi thật đấy. Nhưng bác yên tâm, chúng cháu không tịch thu đâu. Trong vòng bảy ngày, bác mang giấy tờ thường trú do ủy ban phường cấp, kèm căn cước của bác đến trại giữ chó không giấy tờ để đón chó về. Có giấy tờ rồi, bác thoải mái dắt chó đi dạo.”

Bác gái ngẫm nghĩ giây lát, lưu luyến trao chó cho cảnh sát và hỏi, “Trại giữ chó ở đâu thế?”

“Bác lên tàu điện ngầm ở ga cầu Hành Vân, đến đồn cảnh sát thì xuống tàu, hỏi trại giữ chó là người ta chỉ cho ngay. Thôi, ổn cả rồi, mọi người giải tán đi!”

Thấy anh cảnh sát ăn nói dễ nghe, tôi bèn hỏi, “Trong vòng bảy ngày có thể đón chó về, thế nếu quá bảy ngày thì sao hả anh?” Anh ta liếc tôi, đáp, “Chó không người nhận sẽ chiếm dụng nguồn lực và kinh phí, nên phải tiêu hủy nhân đạo.”

Chu Dung bỗng đa sầu đa cảm, “Mong rằng mọi chú chó đều được nhận nuôi và sống thật hạnh phúc!”

Tôi gật gù, lôi Chu Dung sang bên kia đường. Một bác trai đứng hóng chuyện bùi ngùi kêu lên, “Người ta chỉ lo cho chó còn sống thôi, chứ bao nhiêu con chết rồi có ai buồn quan tâm đâu.”

Tôi ngoảnh đầu nhìn, thấy bác mặc đồ công nhân vệ sinh màu cam, tay cầm cây chổi to. Tôi bắt chuyện, “Bác ơi, bác nói vậy là sao ạ?”

Bác trai đáp, “Tôi phụ trách quét dọn khu này và cả khu vợc xung quanh. Buổi sáng dọn vệ sinh ở đây, chúng tôi hay gặp xác chó, trông thương lắm, chẳng ai thềm ngó ngàng tới chúng cả.”

Chu Dung đưa bác trai điếu thuốc, “Thế toàn các bác dọn xác ạ?”

Bác trai lắc đầu, “Không, may mà sáng nào cũng có người lạ tới dọn dẹp, đỡ cho chúng tôi bao việc.”

Tôi hỏi, “Bác thường phát hiện xác chó vào khoảng mấy giờ ạ?”

“Toàn lúc rạng sáng, tầm 4 giờ ấy.”

Cuối cùng cũng kiếm ra manh mối, tôi và Chu Dung về xe. Chu Dung bảo, “Xem ra thủ phạm chuyên ra tay vào tối muộn hoặc tảng sáng. Chú chó hôm nay chắc may mắn nên chưa bỏ mạng.”

“Đúng vậy, nên tối nay không về nữa, ở lại cắm chốt.”

Tôi và Chu Dung ăn lẩu ở một quán gần đó rồi quay lại xe, bắt đầu giai đoạn khổ sở nhất của nghề săn tin: cắm chốt. Chu Dung chầu chực ở Ôn Vĩnh Gia Viên, chủ yếu là khu vợc gần tòa số 13, tôi thì lảng vảng quanh công viên thể thao.

5 giờ 30 phút sáng, công nhân vệ sinh đã quét tước đường sá xong xuôi, còn tôi và Chu Dung chẳng thu được gì ngoài cơn buồn ngủ rũ rượi. Chúng tôi tập trung tại cổng khu chung cư, định bụng về ngủ bù nên quay ra chỗ để xe. Mới đi một đoạn, Chu Dung bỗng chỉ chiếc xe van đằng xa, “Anh Từ, mấy người kia cũng vất vả quá, sáng ngày ra đã dậy bắt chó hoang đưa đến trại giữ chó.”

Tôi nhìn theo hướng Chu Dung chỉ, trông thấy hai tình nguyện viên hôm qua. Họ lái xe van, dùng thòng lọng bắt một chú chó hoang màu đen. Mới sáng sớm nên đường phố vắng người, quả là phù hợp để bắt chó.

Tôi và Chu Dung đang định tiến lại chào hỏi thì đột ngột có biến. Hai người nọ quăng thòng lọng nhưng lần nào cũng hụt, chú chó thoát khỏi “vòng kim cô”. Thấy nó sắp chạy mất, một người lấy chiếc nỏ cỡ nhỏ trong xe, bắn thắng vào chú chó. Chú chó trúng tên, loạng choạng mấy bước rồi ngã gục.

Chu Dung mắt tròn mắt dẹt, “Ơ, người ta bắt chó hoang theo cách này hả anh? Dùng cái đó không phạm pháp à?”

“Không phạm pháp thế nào được? Nó thuộc danh mục vũ khí cần quản lý đấy, mau lên xe bám theo họ.”

Tôi và Chu Dung chạy ào ra xe, nổ máy, quay đầu xe, đuổi theo xe van. Xe van đi ngang qua một ông cụ đang chạy bộ buổi sáng, chú phốc sóc của ông lon ton chạy theo sau. Lúc đến gần nó, cửa xe bỗng bật mở, một cây gậy buộc thòng lọng thò ra. Dây thòng lọng quàng vào cổ phốc sóc và thít chặt, kéo nó lên xe. Mọi việc diễn ra chóng vánh trong vài giây, xe vẫn cứ lăn bánh, chó còn chẳng có cơ hội sủa. Ông cụ hoàn toàn không biết thú cưng của mình đã bị bắt.

Loại nỏ cầm tay với lực sát thương cực lớn

Chu Dung hét lên, “Hai thằng mất dạy!”

Suốt quãng đường chúng tôi bám đuôi, chúng đã bắt tổng cộng ba chú chó hoang và hai chú chó nhà. Trong đó hai con bị bắn bằng nỏ, những con còn lại bị bắt bằng thòng lọng.

Đến tầm 6 giờ sáng, trên đường bắt đầu lác đác nhân viên công sở đi làm. Chúng thu lưới, lái lên đường cao tốc, phi thẳng tới một quán thịt chó trong nội thành. Chúng kéo một con chó trên xe xuống (chú chó đen trúng tên), lôi vào quán. Lát sau, chúng ra khỏi quán và lên xe bỏ đi.

Thấy tôi không bám theo, Chu Dung lấy làm lạ, “Sao mình không đi theo ạ?”

“Ban nãy ta bám đuôi hàng tiếng đồng hồ giữa ban ngày ban mặt nhưng không bị phát hiện là do phần lớn quãng đường là đường cao tốc, chưa kể ta cũng gặp may. Giờ mà bám đuôi tiếp thì lộ liễu quá.”

“Không đi theo thì làm sao biết bọn nó làm gì, có can hệ ra sao với vụ ngược đãi chó?”

“Cậu lưu số của chúng còn gì? Vương Tân có WeChat của chúng nữa, chúng không thoát nổi đâu. Ta tìm hiểu quán thịt chó trước.”

Chúng tôi ngồi trong xe đợi tới 9 giờ quán mới mở cửa bán hàng. Thấy chúng tôi bước vào, chủ quán xởi lởi chào mời, “Hai anh đến sớm ghê, quán vừa mở các anh đã ghé rồi.”

Tôi hỏi giá cả thịt chó thế nào.

“25 tệ nửa cân,” chủ quán trả lời, “nhưng muốn ăn phải đợi một lát anh ạ. Thịt mới giết buổi sáng nên đảm bảo tươi ngon, đang cạo lông, còn chưa kịp ch ếbiến. Hàng hôm nay chất lượng khỏi bàn, chó vàng đấy, người ta bảo nhất vàng, nhì trắng, tam khoang, tứ mực, ngũ dài lông. Chó vàng là ngon nhất, các anh ngồi chờ nhé!”

Tôi nháy mắt với Chu Dung, cậu ta liền bảo, “Thôi anh Từ ơi, mình đang vội lắm, hay để lần sau đi.”

“Không được, tôi đang thềm.”

“Ơ kìa, anh không sợ muộn giờ à? Giám đốc Vương đang chờ nhận hàng đấy! Hay mình mua con chó này, về nhà em nấu cho anh ăn!”

“Cũng được, nhưng chắc gì chủ quán đã đồng ý bán.”

Chu Dung quay sang cười toe toét với chủ quán, “Anh ơi, nói thật là chúng tôi đang vội lắm. Hay là thế này, anh cứ bán cho tôi chó chưa làm thịt với giá món đã dọn lên đĩa, được không?” Chủ quán lập tức gọi nhân viên mang chó ra cho chúng tôi.

Tôi và Chu Dung mang chú chó lên xe. Chu Dung hỏi, “Anh thích ăn thịt chó thật à?” Tôi lắc đầu.

Đúng lúc này, Ngô Du gửi tin nhắn hỏi tôi có tin tức gì về chó của cô ấy chưa. Nghĩ đến chú chó bị lột da vừa mua ở quán, tôi không nỡ lòng nào nói rằng có thể chó của Ngô Du cũng cùng chung kết cục, nên chỉ trả lời chưa thu hoạch được gì.

Tôi và Chu Dung mang chó tới chỗ bác sĩ pháp y chơi thân với chị họ Chu Dung, nhờ cô ấy xét nghiệm thành phần trong thịt chó. Chúng tôi muốn biết hai “tình nguyện viên” làm thế nào mà bắn gục chó dễ dàng đến vậy. Chó rất khỏe, trúng một mũi tên sao đã gục nhanh thế. Kết quả nhanh chóng được đưa ra: chú chó chết vì trúng độc kali xyanua.

Tôi hỏi bác sĩ pháp y, “Người ăn phải thịt chó trúng độc kali xyanua có sao không?”

Cô ấy đáp, “Ăn một, hai lần không sao, nhưng thường xuyên thì chắc chắn sẽ ngộ độc mạn tính.”

Tôi và Chu Dung rời trung tâm pháp y. Chu Dung hỏi tôi, “Chúng đào đâu ra nỏ và tên nhỉ?” Tôi nói cứ tìm hiểu sẽ biết.

Tôi lên mạng tra từ khóa “nỏ” nhưng chỉ toàn ra đồ chơi trẻ em. Tôi tìm tại các cửa hàng online mà tôi đoán sẽ bán món đồ này, nhưng vẫn không thấy. Cuối cùng tôi lùng ra ảnh chụp nỏ đề dòng chữ “Bán nỏ và súng bắn bi sắt” cùng phương thức liên lạc của người bán.

Liên hệ với người bán và hỏi có dụng cụ nào bắn một phát chó gục ngay không, anh ta liền giới thiệu loại nỏ cỡ nhỏ chỉ 350 tệ, tên tẩm độc 8 tệ một chiếc. Tôi hỏi có phải tẩm kali xyanua không, anh ta khẳng định đúng. Gạn hỏi nơi sản xuất thì người bán nói không cần quan tâm sản xuất ở đâu, đảm bảo hiệu quả. Tôi tiếp tục thắc mắc tên tẩm độc có đánh mã số không, anh ta bảo không.

Chu Dung thốt lên, “Anh Từ, thứ này nguy hiểm quá, lỡ bắn phải người thì sao!”

“Đúng vậy, nên phải giải quyết hai thằng khốn kia càng sớm càng tốt. Tới quán thịt chó tìm chứng cứ xem sao.”

Chúng tôi tới quán thịt chó, chủ quán vẫn nhớ mặt nên niềm nở đón tiếp, “Thịt chó lần trước mua về ăn thế nào, ngon không các anh?”

Tôi kêu, “Chẳng ra sao cả, ăn xong cả hai bọn tôi đều đau bụng, chắc chắn chó nhà anh có vấn đề!”

Nụ cười trên mặt chủ quán tắt ngấm, “Sao lại thế được, chó bên chúng tôi giết thịt và chế biến ngay tại chỗ mà!”

Tôi nói, “Này anh, chúng tôi không phải loại ăn không nói có nhé. Chó anh bán cho chúng tôi chắc chắn không phải chó anh nuôi. Anh mua nó ở đâu, nói ra, chúng tôi sẽ tự đi bắt đền.”

Chủ quán gật đầu, “Được! Chúng tôi chỉ nhập hàng từ trang trại thịt chó đàng hoàng. Nguồn hàng ở tỉnh Thượng Đông, anh tới đó mà tìm.”

Tôi cãi, “Anh đùa tôi à, đào đâu ra trang trại nuôi chó thịt, chi phí thì cao, giá thịt còn thua thịt cừu thịt lợn, ai thềm đi buôn cái kiểu lỗ vốn ấy.”

Chủ quán cười, “Thật mà, anh không tin hả, tôi cho xem thông tin trang trại và hóa đơn nhập hàng.”

Tôi đồng ý. Anh ta lấy hóa đơn nhập hàng cho tôi xem. Tôi lấy điện thoại tra cứu tên trang trại cung cấp thịt chó. Quả thật có trang trại này! Trang trại áp dụng hai hình thức chăn nuôi, một là nuôi nhốt tập trung, hai là giao khoán cho nông dân địa phương, tiến hành tiêm chủng và giám sát đồng bộ, cuối cùng thu mua với mức giá nhất định.

Rời khỏi quán thịt chó, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, rõ ràng chính mắt mình chứng kiến anh ta mua con chó đó mà.”

Tôi nói, “Ừ, nhưng anh ta không chịu nhận! Chắc chắn quán này nhập một phần hàng từ kênh chính thống, phần còn lại thu mua từ lũ trộm chó với giá rẻ mạt. Ai kiểm tra thì mang chó có giấy tờ đàng hoàng ra làm bia đỡ đạn. Chó có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng giá rất cao, ban nãy tôi xem hóa đơn nhập hàng của anh ta, nửa cân thịt chó cả da lẫn xương phải gần 20 tệ!”

Chu Dung, “Mình không nắm được thóp, nên tay chủ quán mới không khai chuyện mua bán với hai tên kia!”

Tôi nói, “Cậu lưu số điện thoại của chúng mà. Mai gọi hẹn gặp đi.”

Hôm sau, Chu Dung gọi vào số của hai “tình nguyện viên” nhưng không liên lạc được. Cậu ta hết sức sầu não, “Hay chúng chặn số em nhỉ?”

Tôi nói, “Cậu gọi điện nhờ Vương Tân xem.” Chu Dung làm theo, trao đổi một hồi với Vương Tân. Cúp máy xong, cậu ta nở nụ cười méo xệch, “Lúc nói chuyện với hai tên kia, Vương Tân lỡ tiết lộ bọn mình hành nghề săn tin, đang điều tra vụ mất chó. Chắc chắn giờ chúng tránh mặt bọn mình!”

Vậy là chỉ còn một manh mối.

Ngày hôm sau, tôi và Chu Dung tìm tới Hiệp hội Bảo vệ Động vật thành phố Yên, hỏi xem hai tên trộm chó có phải tình nguyện viên của họ không. Cô gái phụ trách quản lý nhân sự tra cứu thông tin rồi đáp, “Trước đây thì đúng, nhưng họ bị đuổi rồi. Hồi trước họ làm tình nguyện tại một trạm cứu hộ. Trong khoảng thời gian từ tháng Năm tới tháng Bảy, họ giúp một người tên Đào Đào nhận nuôi hơn 20 chú chó, vi phạm quy định của hiệp hội.”

Chu Dung hỏi, “Nhận nuôi thú cưng cũng bị hạn chế số lượng sao?”

Cô nhân viên đáp, “Đương nhiên rồi, hiệp hội quy định rõ ràng bằng văn bản: Nhằm bảo đảm điều kiện sống của thú cưng, một người không được nhận nuôi nhiều bé.”

Tôi hỏi, “Khi đăng kí, người tên Đào Đào có để lại địa chỉ không?”

Cô nhân viên gật đầu, “Ai nhận nuôi cũng phải điền đầy đủ thông tin, nhưng tôi không thể tiết lộ với hai anh.”

Tôi kể vắn tắt chuyện hai kẻ nọ trộm, giết và bán chó cho quán ăn, “Chắc chó nhận nuôi từ chỗ các cô cũng bị bán cho người ta ăn rồi.”

Cô nhân viên cân nhắc rồi mở một tập tin, “Tôi không tiết lộ thông tin người nhận nuôi, cũng không biết các anh tìm ra bằng cách nào đâu đấy.”

Tôi đồng ý, bước ra sau lưng cô ấy để đọc địa chỉ của Đào Đào: tòa số 13, khu chung cư Ôn Vĩnh Gia Viên, quận Tường Long. Hai chú poodle cũng bỏ mạng tại tòa nhà này!

Tôi và Chu Dung theo dõi Đào Đào hai hôm. Y tỏ ra rất bình thường, đi làm vào khoảng 8 giờ 20 phút sáng mỗi ngày, về nhà lúc 8 giờ tối, hầu như không ăn uống bên ngoài. Tôi đứng ngoài cửa nhà y nghe trộm nhưng không nghe thấy tiếng chó sủa trong nhà. Đến 12 giờ 30 phút đêm thứ ba, Đào Đào đeo ba lô ra khỏi chung cư.

Đi theo y một quãng, chúng tôi thấy y đến công viên thể thao nơi phát hiện chú chó bị hành hạ hôm trước. Một chiếc xe van đang đỗ ngoài cổng công viên, hai “tình nguyện viên” thấy Đào Đào bèn bước xuống, đưa cho y một chiếc túi bạt rồi lên xe bỏ đi. Đào Đào xách túi, một mình đi vào sâu trong công viên.

Chúng tôi lặng lẽ bám theo, không dám tới quá gần. Đào Đào lủi ra một góc kín đáo, bỏ ba lô xuống, lấy gậy bóng chày ra rồi nện thật lực vào túi bạt. Tôi đang phân vẫn không biết nên làm sao thì Chu Dung đã xông ra đẩy mạnh Đào Đào và quỳ xuống mở túi. Đào Đào lăm lăm gậy bóng chày tiến lại gần Chu Dung, tôi vội vã lao ra, “Làm cái gì đấy?” Đào Đào dừng chân, lừ lừ nhìn tôi và Chu Dung, chẳng buồn bỏ chạy.

Chu Dung mở miệng túi bạt, “Anh Từ nhìn này, ác quá.”

Tôi nói, “Cậu đứng dậy trông chừng tên này thì tôi mới nhìn được chứ, y đang cầm gậy bóng chày đấy! Hai đứa cùng bị xử đẹp thì nhục quá.”

Chu Dung đứng dậy, hầm hầm trợn mắt nhìn Đào Đào. Tôi ngoảnh đầu, thấy một chú labrador nằm vật dưới đất, mắt ầng ậc nước, người ngợm be bét máu, không đứng dậy nổi vì hai cẳng sau mềm oặt, chắc chắn đã gãy. Mõm bị rọ, không sủa được, bảo sao y đánh đập chó dã man mà không ai nghe thấy gì, ra là vì thứ này.

Tôi đứng dậy, nhìn Đào Đào, “Chỉ mấy thằng bệnh hoạn mới làm trò này, nên tôi không hỏi anh lý do nữa, nhưng tốt nhất anh hãy khai thật, anh lấy chó ở đâu ra.”

Đào Đào phá lên cười, “Mày bị ngu à, sao tao phải giải thích với mày, mày là cảnh sát chắc? Kể cả là cảnh sát, tao cũng chẳng việc gì phải trình bày. Trung Quốc đâu có luật bảo vệ động vật, tao thích đánh đập chó thế nào là việc của tao.”

Tôi đáp, “Được, dù sao tôi cũng đã ghi hình những chuyện anh vừa làm, những lời anh vừa nói. Tôi sẽ tung hết thông tin cá nhân và những trò anh làm lên mạng. Dĩ nhiên tôi còn lâu mới thừa nhận mình là người tung tin. Sau đó người ta sẽ thi nhau đào bới xới móc đời tư của anh, liên lụy đến cả bố mẹ, người nhà và bạn bè anh. Ừ thì anh không phạm pháp, anh đủ sức chịu đựng sức ép dư luận thì chẳng cần nói gì với tôi đâu.”

Trước sự đe dọa của tôi, rốt cuộc y cũng chịu khai. Y nói mình và hai “tình nguyện viên” là kẻ mua người bán, “Hồi bọn nó còn làm việc ở trạm cứu hộ, bọn tao thông đồng tuồn chó ra ngoài. Tao đánh đập hoặc giết chúng, còn bọn nó mang đi bán. Về sau cả hai bị đuổi nên lang thang khắp nơi bắt chó. Tao đưa tiền cho bọn nó, nhờ bọn nó mang chó đến đây, tao đánh xong thì bọn nó mang đi bán. Kiếm được thêm tiền nên tội gì bọn nó không đồng ý!”

Tôi gật đầu, “Vậy anh có bằng chứng chứng minh hai ‘tình nguyện viên’ kia trộm chó đem bán không?”

Đào Đào trả lời, “Không, bọn tao giao dịch trực tiếp bằng tiền mặt, những lúc khác không bao giờ bàn đến chuyện mua bán chó.”

Tôi hỏi thêm vài vấn đề rồi bảo Đào Đào ngày mai hẹn hai tên kia ra ngoài, bằng không thông tin của y sẽ bị tung lên mạng. Sau đó tôi để y đi.

Trên đường đưa chú labrador đến bệnh viện thú y, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, mình cứ thế tha cho thằng trời đánh ấy sao?”

“Làm gì có chuyện đó, cứ điều tra rõ hai tên kia rồi trừng trị một thể.”

Chu Dung ngờ vợc, “Trừng trị kiểu gì? Ngược đãi chó không vi phạm pháp luật. À, em biết rồi, đăng thông tin cá nhân lên mạng!”

“Không, chỉ cần nắm giữ bằng chứng hai tên kia trộm chó, ta có thể dùng đoạn ghi âm lúc nãy để chứng minh Đào Đào biết rõ người ta trộm chó còn mua. Đây là hành vi tiêu thụ tài sản trộm cắp, có thể bị xử tội.”

Tối hôm sau, Đào Đào lấy cớ đưa tiền cọc để hẹn gặp hai “tình nguyện viên”. Nhận tiền xong, chúng lái xe bỏ đi, ô tô của tôi và Chu Dung lăn bánh bám theo sau. Chiếc xe van phóng đến một khu biệt thự ngoại ô phía Tây, đỗ bên ngoài một căn biệt thự có sân riêng. Hai tên kia xuống xe rồi trèo tường vào biệt thự.

Tôi và Chu Dung dừng xe cách đó một đoạn và tắt máy. Bỗng có tiếng chó sủa vọng ra từ trong sân. Lát sau, hai tên kia xách một chiếc túi, leo qua bờ tường không cao lắm. Chúng tôi quay phim bằng điện thoại, đợi chúng bỏ túi vào xe, lái khỏi khu biệt thự mới nổ máy bám theo. Chúng lái thẳng lên đường cao tốc.

Chu Dung, “Hai thằng này toàn đi đường cao tốc anh ạ!”

Suốt dọc đường, chúng tôi tắt đèn pha, duy trì khoảng cách vừa phải.

Chúng dừng xe tại một nhà kho ở ngoại ô phía Tây, chào hỏi hai thủ kho, bê mười mấy chú chó xuống đất rồi xách từng con vào kho. Trong số đó có cả chó hoang và rất nhiều chó nuôi. Chủ chúng chắc đang lo đến cháy gan cháy ruột, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để dán thông báo tìm chó, nhờ vả cộng đồng chia sẻ thông tin trên mạng xã hội, mong ngóng chúng về nhà đến nỗi ăn không ngon ngủ không yên.

Cẩn thận khi lái xe ban đêm, đừng điều khiển phương tiện lúc mệt mỏi.

Song, chúng chẳng thể trở về được nữa.

Chu Dung, “Xem ra hai thằng kia không hành động một mình.”

Tôi nói, “Có thể chúng là một băng nhóm trộm chó, không những thế còn sở hữu vũ khí bị cấm như nỏ. E rằng lần này khá nguy hiểm, ta phải cân nhắc xem có nên tiếp tục điều tra hay không.”

Chu Dung giơ điện thoại, “Điều tra tiếp chứ, ngày nào Ngô Du cũng hỏi em có tin gì về chó của cô ấy không. Gì thì gì, ta cũng phải cho cô ấy một câu trả lời.”

Nhân lúc những kẻ kia bận chuyển chó vào nhà kho, Chu Dung xuống xe, áp sát chiếc xe van rồi lén trèo lên xe, lại rình lượt chuyển chó tiếp theo để quay lại. Cậu ta đóng cửa xe và nói, “Chúng chừa lại chiếc túi xách ra từ biệt thự, em mở ra xem thì thấy một con chó ngao Tây Tạng bị trói chân bịt mõm.”

Chuyển chó xong xuôi, chúng chào thủ kho và bỏ đi. Chu Dung hỏi tôi, “Giờ mình bám theo hay thám thính nhà kho?”

“Đuổi theo chúng đã, nhà kho không mọc chân chạy đi đâu được. Phải xem chúng đưa chó ngao Tây Tạng đi đâu. Có vẻ loại chó giá trị cao sẽ được chúng dùng với mục đích khác. Ta theo đuôi biết đâu lại tìm ra con rottweiler của Ngô Du.”

Vậy là chúng tôi lại bám sau xe van. Chưa đi được bao xa, xe dừng trước cổng một khu nhà cổ kính. Xe sang đỗ la liệt ngoài cổng, thậm chí còn có cả Rolls Royce và Enzo Ferrari. Xe cộ đổ tới nườm nượp, được nhân viên đứng ngoài tiếp đón. Hai tên kia xuống xe, xách túi bạt đựng chó ngao Tây Tạng vào trong.

Chu Dung, “Anh Từ, chỗ này đông người, chắc trà trộn được.”

Tôi cũng nghĩ vậy, “Vào xem thế nào.”

Chúng tôi đánh xe về phía cổng, xuống xe định bước vào. Một nhân viên phục vụ tiến tới, “Chào hai anh, hai anh tới chơi ạ?” Tôi đáp “Ừ”.

Anh ta yêu cầu, “Phiền anh cho xem chứng minh tài chính ạ.”

Tôi bảo Chu Dung mở ứng dụng ngân hàng, cho nhân viên xem số dư của cậu ta. Con số cập nhật đến thời điểm hiện tại là 314.309,92 tệ. Xem xong, nhân viên dẫn chúng tôi vào, đi ngang qua hai gian nhà, tới khoảng sân rào dây thép rộng bằng sân bóng rổ. Trong sân, một con rottweiler và một con pit bull đang cắn xé nhau điên cuồng. Pit bull cắn cổ rottweiler, mặc cho đối thủ tấn công mình thế nào cũng không nhả ra. Cuối cùng, rottweiler kiệt sức, từ từ gục xuống đất.

Đứng bên cạnh, nhân viên dẫn đường cho chúng tôi lên tiếng, “Tối nay còn bảy trận nữa, có thể đặt cược năm trận một lúc hoặc cược từng trận riêng. Mỗi trận cược tối thiểu 50 nghìn tệ, tối đa 500 nghìn tệ. Quầy đổi tiền cược ở bên phải anh, quầy nước ngay bên cạnh quầy đổi tiền cược, chúc hai anh một buổi tối vui vẻ.” Dứt lời, anh ta quay gót bỏ đi.

Chu Dung ngoảnh đầu nhìn tôi, “Anh Từ, đây là...”

Tôi gật đầu, “Đây là đấu trường chọi chó ‘chui’. Nhìn con rottweiler kia đi, trông giống chó thất lạc của Ngô Du không?”

« Lùi
Tiến »