Từ khi hành nghề săn tin, tôi đã gặp nhiều thứ, nhiều người gây khó chịu, ví dụ băng ghi hình mà bọn ái nhi* Sưu tầm, camera quay lén trong phòng thử đồ và phát trực tiếp, người ăn xin bị đánh đến tàn phế, hay những kẻ buôn nội tạng vô nhân tính. Tất cả đều có chung một điểm là nhắm đến đồng loại của tôi: con người. Chỉ có một lần đặc biệt không dính dáng tới người, mà là chó.
Một ngày tháng Bảy năm 2016, tôi và Chu Dung bước vào kho lạnh ở ngoại ô phía Tây. Kho rộng thênh thang, cất giữ hàng trăm xác chó. Chúng chất chồng lên nhau, có những con bị vứt lung tung dưới đất. Bước qua xác chó ngổn ngang, chúng tôi lại gần đống xác cao nhất để quan sát. Đống xác chất ngồn ngộn như núi, ngoài chó bản địa còn có cả những giống chó nước ngoài phổ biến như husky, golden retriever, alaska... Chủng loại còn phong phú hơn chợ chó. Hiềm nỗi tất cả chó ở đây đều đã chết và bị đông lạnh, dù vậy, mùi hôi thối vẫn bốc lên.
Nhiều xác chó còn mở mắt, bất kể tôi quan sát từ hướng nào cũng có cảm giác chúng đang nhìn mình chằm chằm. Nhờ đó, tôi hiểu ra một chuyện: không chỉ con người mới chết không nhắm mắt.
Nguyên nhân tôi bước chân vào kho lạnh này xuất phát từ vụ ngược đãi chó.
Ngày 17 tháng Bảy, Vương Tân liên lạc với tôi để nhờ giúp đỡ. Cô ấy kể về sự việc ngược đãi chó xảy ra ở Ôn Vĩnh Gia Viên, thuộc quận Tường Long thành phố Yên. Chó nhỏ bị ném xuống từ tầng cao, chó to bị trói bằng dây thép, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Đồng thời, một cô gái khác tên Ngô Du cũng báo với tôi về việc mất chú chó cưng rottweiler. Trùng hợp thay, hai cô gái này sống cách nhau chỉ một con đường.
Tôi còn đang do dự không biết có nên điều tra vụ này không, Chu Dung đã đề nghị nên giúp đỡ những người đặt niềm tin vào mình.
Vậy là tôi bắt đầu theo đuổi vụ án ngược đãi chó. Chúng tôi đã điều tra ra thủ phạm Đào Đào, cùng hai tình nguyện viên giả mạo của Hiệp hội Bảo vệ Động vật thành phố Yên. Hai tên này thường xuyên cung cấp chó cho Đào Đào hành hạ. Đa phần chó bị trộm từ chủ nuôi, hoặc giả vờ nhận nuôi từ trung tâm cứu hộ. Ngoài ra, những kẻ này còn bán chó hoang, chó bắt trộm cho quán thịt chó.
Tôi và trợ thủ của mình là Chu Dung miệt mài lần theo đám người này. Một tối nọ, chúng bắt chó ngao Tây Tạng trong khu biệt thự ngoại ô phía Tây. Chúng tôi lái xe bám theo và dừng bánh tại một khu nhà cổ kính gần đó. Và rồi tôi phát hiện nơi đây là một đấu trường chọi chó “chui”.
Tôi biết đôi điều về đấu trường chọi chó kiểu này. Bốn năm trước, tôi từng cùng anh Kim điều tra một địa điểm tương tự tại thành phố Yên. Sau khi bị phanh phui, nơi ấy nhanh chóng bị niêm phong điều tra.
Bấy giờ, nghề chọi chó mới manh nha ở thành phố Yên, vẫn ở giai đoạn mà mánh khóe thủ đoạn còn tràn lan. Ví dụ như tiêm chất kích thích cho chó để chúng chiến đấu hăng máu hơn, rồi thì bôi lên người chó những loại thuốc gây tê như tetracaine hydrochloride hay lidocaine trước trận chiến, con nào cắn phải thì khỏi đánh đấm gì nữa. Về sau, để ngăn chặn hành vi này, chó chọi sẽ được đưa tới chỗ nhà cái tám tiếng trước trận đấu và nhốt riêng, tiếng lóng trong nghề là “phong cẩu”.
Song đấu trường lần này có phần khác biệt. Tôi và Chu Dung bắt chuyện với một anh bạn vừa thắng cược (những người đang phấn chấn sẽ cởi mở hơn). Anh ta cảm thấy điểm khác biệt lớn nhất chính là nhà cái.
Tôi nhắc đến đấu trường chọi chó bị niêm phong bốn năm trước, anh ta cũng biết chuyện, “Chỗ đó loạn quá. Cá cược ở đó, kiểm tra trước cũng vô ích, không sao đề phòng nổi, chủ chó luôn có trăm nghìn mánh khóe nên mình chẳng cược được. Nhà cái chỉ mở xới kiếm chác hoa hồng, không bao giờ xử lý rắc rối. Ở đây đàng hoàng hơn nhiều, nhà cái lo liệu chu đáo lắm!”
Nói tới đây, anh ta hạ giọng, “Mấy hôm trước, sau khi ‘phong cẩu’ kết thúc và trước khi trận đấu bắt đầu, có gã chủ chó giấu kim tiêm trong lòng bàn tay, giả vờ vuốt ve chó để tiêm thuốc kích thích, bị nhà cái phát hiện.
Từ ấy gã không còn xuất hiện nữa, nhưng chó thì vẫn ở lại, chính là con pit bull đang đấu kia kìa.”
Nói chuyện một lát, anh chàng đi cược tiếp. Chu Dung hỏi tôi, “Có đến mức ấy không? Tiêm thuốc kích thích cho chó, thế là bốc hơi luôn?”
Tôi đáp, “Thật ra chuyện này không liên quan đến chó. Cái quan trọng của chọi chó là ‘cược’ chứ không phải ‘chọi’. Kiểu bài bạc này thường do nhà cái tổ chức, treo thưởng, liên lạc với chủ chó, mở xới cho khán giả tham gia và đặt cược. Tiền thưởng và lời lãi của nhà cái đều trích từ tiền cược. Nhưng nhà cái không kiếm chác bằng tiền ăn chia vì con số đó quá thấp, chẳng được bao nhiêu. Chó dự thi được đưa đến chỗ nhà cái trước trận đấu tám tiếng, nhà cái hoàn toàn có thể căn cứ vào tình hình đặt cược để dùng thuốc với chó, giúp bên ít người cược thắng, hoặc lén tham gia đặt cược luôn, vậy là mặc sức hốt bạc. Vì vậy nếu tình hình vượt ngoài tầm kiểm soát, nhà cái sẽ bị tổn thất. Mất tiền, ai mà chịu được.”
Chu Dung gật đầu, “Con rottweiler trên sàn đấu có phải chó của Ngô Du không anh?”
Tôi cũng không dám chắc vì tôi không biết phân biệt chó, đành bảo Chu Dung quay video gửi cho Ngô Du. Cô ấy không nhắn lại mà gọi điện luôn, xác nhận đó là chó của mình và xin chúng tôi cứu nó.
Trong lúc Chu Dung và Ngô Du trò chuyện, trận đấu đã tới hồi kết. Thể lực suy sút, con rottweiler bị pit bull cắn chặt lấy cổ, sức cùng lực kiệt. Hai nhân viên của đấu trường bước vào lồng, kéo con pit bull ra nhưng nó kiên quyết không chịu nhả. Một người ra hiệu cho các con bạc vây quanh đó tránh xa, rồi xách súng phun nước áp lực cao ra xịt nước tách hai chú chó ra.
Chu Dung toan tiến lại xem con rottweiler của Ngô Du nhưng bị tôi cản lại, “Hai tên kia cũng đang ở đây, đừng để bị phát hiện. Chúng có nỏ và tên độc tấm kali xyanua. Nó mà găm vào người, cậu có biết hậu quả ra sao không?”
“Chết ngắc như mấy con chó.”
“Đúng vậy, hơn nữa đấu trường này chắc chắn chẳng tử tế gì, nên cậu tuyệt đối không được tự ý hành động, ta phải giảm rủi ro xuống mức thấp nhất.”
Chu Dung gật đầu, “Anh yên tâm đi, vào thời khắc quyết định em sẽ cẩn trọng.”
Chúng tôi quan sát nhân viên lôi con rottweiler ra khỏi sàn đấu. Gã kéo lê hai chân nó, cứ thế đi xa dần, để lại một vệt máu trên đường.
Chu Dung, “Ngô Du mà trông thấy cảnh này thế nào cũng khóc.”
Nhân viên vứt con rottweiler vào gian nhà cuối đường rồi đóng cửa, quay lại sàn đấu. Tôi vỗ vai Chu Dung, “Đi thôi!”
Chúng tôi vừa hút thuốc vừa tán gẫu, giả vờ thơ thẩn đi về phía gian nhà. Thật ra làm thế hơi thừa, bởi tất cả mọi người đều đang chăm chú xem những con chó cắn xé lẫn nhau, nào ai quan tâm tới tôi và Chu Dung. Chúng tôi thuận lợi tiếp cận mục tiêu, đẩy cửa bước vào.
Trong gian nhà nồng nặc mùi máu tanh, dưới đất la liệt xác chó lớn (toàn dòng chó chiến), hầu như đã chết hết. Tôi bước tới kiểm tra con rottweiler, thấy nó vẫn còn thở. Cổ nó bị con pit bull cắn đâm đìa máu, trông nát bươm nhưng họng chưa rách, với khả năng phục hồi của loài chó thì chắc sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Chu Dung hỏi, “Mình mang nó ra ngoài bằng cách nào?”
Nghe tiếng reo hò xen lẫn chửi bới vọng vào từ bên ngoài, tôi đoán chừng trận đấu đã kết thúc. “Ta ra ngoài rồi bàn sau, cẩn thận kẻo đụng mặt mấy kẻ kéo chó vào đây.”
Tôi và Chu Dung rời đi, chưa được nửa đường đã thấy xa xa nhân viên đang kéo chó về phía này, thế nào cũng chạm mặt nhau.
Tôi tháo thắt lưng, “Cởi quần ra.”
Chu Dung ngớ người, “Hả?”
“Giả vờ đi tiểu, nhanh lên, người ta tới rồi.”
Chu Dung tức tốc cởi quần, chúng tôi đứng cạnh nhau bên đường và tiểu tiện. Xong xuôi, tôi kéo quần lên, quay lại thì gã nhân viên kéo chó cũng đi ngang qua. Gã lưỡng lự rồi dừng lại sau lưng tôi và Chu Dung. Tôi nghiêng đầu nhìn Chu Dung, cậu ta hỏi bằng khẩu hình rằng có nên đánh ngất gã không, tôi khẽ lắc đầu. Đúng lúc này, gã cất tiếng. “Anh ơi, phiền anh đừng đại tiểu tiện bừa bãi trong sân. Ở kia có nhà vệ sinh.” Tôi nói, “Xin lỗi nhé, tôi biết rồi.” Gã không đáp lời, kéo chó đi thẳng.
Chu Dung còn đang giải quyết, tôi nói, “Thôi được rồi đấy, lừa được gã rồi.”
“Đợi đã anh Từ, em nhịn lâu lắm rồi.”
Tôi không trả lời cậu ta, lại quay đi cởi quần. Chu Dung rất ngạc nhiên, “Sao thế, dạo này tuyến tiền liệt của anh có vấn đề à?”
Tôi nói, “Xe van mà ta bám đuôi đang chạy qua đây.”
Chiếc xe van tôi và Chu Dung theo dõi cả buổi tiến vào sân, lướt qua sau lưng chúng tôi, đỗ trước cửa gian nhà cuối đường. Hai “tình nguyện viên” xuống xe, bước vào gian nhà, khiêng lũ chó lên xe, trong đó có cả con rottweiler của Ngô Du.
Chu Dung, “Chúng thông đồng với bên đấu trường à?”
Tôi đáp, “Không biết, ta ra cổng đợi thôi. Chắc lát nữa chúng sẽ đưa con rottweiler của Ngô Du đi.”
Tôi và Chu Dung rời đấu trường chọi chó, ngồi trên xe, theo dõi cổng ra vào. Lát sau, cánh cổng bật mở, xe van lăn bánh chạy ra, tôi và Chu Dung khởi động xe, theo chúng đến nhà kho lúc trước.
Một nhóm người đang chất chó lên thùng chiếc xe container đỗ ngoài cổng, có vẻ lũ chó đều còn sống. Xe van dừng lại, hai “tình nguyện viên” bước xuống, nói vài câu với mấy kẻ đó, rồi chuyển hai con chó còn sống trên xe sang thùng container, trong đó có cả con rottweiler của Ngô Du. Sau đó, chúng chuyển những chú chó đã chết vào kho, rồi lái xe bỏ đi.
Chu Dung, “Anh Từ, mình không bám theo nữa à?”
Tôi nói, “Nghĩ cách cứu chó của Ngô Du đã. Lấy cho tôi ống nhòm bỏ túi trong ngăn chứa đồ.”
Chu Dung đưa tôi ống nhòm. Tôi nhìn biển số xe container, ghi lại vào điện thoại, bảo cậu ta chắc chiếc xe này sắp sang tỉnh khác.
Chu Dung cuống lên, “Làm sao đây, trong thành phố Yên còn không lấy về được, sang tỉnh khác thì càng khó hơn.”
“Ừ, không thể để chúng rời thành phố Yên, bằng không sẽ rất khó giải quyết. Thế này đi, cậu gọi cho Ngô Du, để tôi nói chuyện với cô ấy.” Chu Dung gật đầu, điện cho Ngô Du.
Tôi cầm máy, thuật lại tình hình, “Giờ bọn tôi không thể ra mặt, nếu để chúng đề phòng bọn tôi thì không điều tra những chuyện khác được. Tốt nhất cô nên tự giải quyết việc này.”
Ngô Du chực khóc, “Anh Từ, em cầu xin anh đấy, em thực sự bất lực nên mới tìm anh, anh cứu bé Tiểu La nhà em với.”
“Tôi có bảo không giúp cô đâu. Chúng có hắn xe container chứa được hàng trăm con chó, áng chừng phải mất một lúc nữa mới chuyển hết hàng lên. Nhân lúc này, cô hãy đăng thông tin lên diễn đàn yêu chó và các quỹ bảo vệ động vật, xem có thể tập hợp mọi người để cùng hành động không.
Chúng mà lên đường cao tốc thì khó chặn lại lắm vì rất nguy hiểm, thế nên tốt nhất phải hành động trước khi chúng vào cao tốc. Chiếc xe chạy theo hướng Bắc, chắc sẽ đi qua trạm thu phí. Chỉ cần cô mau chóng tập trung mọi người lại, chặn chiếc xe trước trạm thu phí là được. Có lẽ chó trong xe không có giấy tờ đàng hoàng, trong đó còn có chó của cô, chặn được chúng thì báo cảnh sát, nói chúng bắt trộm chó cô nuôi.”
Ngô Du trả lời, “Vâng, em làm ngay đây! Em sẽ huy động tất cả bạn bè đăng bài và liên lạc.” Tôi ngắt máy, thấy Chu Dung cứ nhìn mình chằm chằm, tôi giục cậu ta muốn nói gì thì nói mau.
Chu Dung, “Sao lúc nào anh cũng nghĩ ra cách giải quyết vấn đề thế?”
Tôi đáp, “Nịnh ít thôi, làm việc đi! Để Ngô Du tự lo cứu chó của mình, giờ ta cần xem nhà kho kia che giấu bí mật gì.”
“Xem thế nào? Có tới hai thủ kho canh chừng.”
“Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Thử lợi dụng tư duy theo thói quen của chúng xem.”
Tôi và Chu Dung xuống xe, tiếp cận hai tài xế xe container đang chuyển chó, mời chúng hút thuốc, “Thế nào, thấy chó của chúng tôi ổn không?”
Hai tài xế nhận thuốc lá, tôi châm giúp chúng. Một tên cảm ơn và bảo, “Chúng tôi chỉ chở hàng kiếm sống chứ có biết gì đâu. Chó này do chủ thuê mua, chúng tôi vận chuyển về thôi.”
Tôi và Chu Dung bảo, “Đằng nào cũng rảnh rỗi, để bọn tôi chuyển hàng giúp các anh.”
Tài xế tưởng chúng tôi cùng bọn với đám bán chó nên khách sáo mấy câu rồi không từ chối nữa. Tôi và Chu Dung vừa nói chuyện cùng chúng, vừa bước vào nhà kho. Thủ kho tưởng bốn chúng tôi quen nhau nên không ý kiến gì.
Trong kho có gian phòng nhỏ kê giường tầng, chắc là nơi nghỉ ngơi của thủ kho. Chúng tôi vào trong và thấy hai cánh cửa, bên trái là cửa gỗ bình thường, bên phải là cửa bằng kim loại có vẻ rất dày. Sau tấm cửa gỗ vọng ra tiếng chó sủa, bốc mùi khai nồng nặc.
Tôi và Chu Dung bước vào căn phòng bên trái cùng tài xế xe container, trông thấy những chiếc lồng đơn sơ rộng chừng một mét, lồng nào cũng nhốt ít nhất ba con chó. Chúng chen chúc, đến cựa quậy còn khó. May mà phòng bật điều hòa nên chưa đến mức chết nóng.
Chúng tôi giúp tài xế khiêng vài lồng thì vờ thấm mệt, lân la lại gần mời thủ kho hút thuốc, “Gần đây có nhiều người tới mua chó không? Chúng tôi đã được coi là khách hàng lớn chưa?”
Thủ kho không mảy may nghi ngờ, “Lấy đâu ra, số hàng chúng tôi cần còn lớn hơn số hàng bán ra nữa kìa!”
Tôi hỏi, “Hàng cũng được vận chuyển bằng loại xe giống của chúng tôi à?”
Hân đáp, “Không, dùng xe tải nhỏ thôi, mỗi ngày phải bốn, năm chuyến.”
Tôi gật đầu, “ơ mà, phòng này thì nhốt chó sống, còn phòng kia thì sao? Nhốt chó chết à?”
Hắn gật đầu, “Đó là kho lạnh, cấp đông chó đã chết.”
Chu Dung, “Chó chết cũng nhiều như chó sống à?”
Thủ kho bĩu môi, “Nhiều hơn hẳn chứ, hàng tồn kho của một năm chất hết trong đó mà.”
Tôi xin xem thử. Hắn hút thuốc của tôi nên chắc cũng ngại từ chối, “Được, xem thì xem.”
Hắn vào phòng nghỉ lấy chìa khóa, mở cánh cửa kim loại dẫn vào kho lạnh. Hơi lạnh phả ra làm tôi và Chu Dung run rẩy. Quản kho loay hoay đẩy cửa, “Vào mà xem.”
Tôi và Chu Dung vào kho lạnh. Căn phòng hết sức rộng rãi, rộng hơn hẳn nơi giữ chó sống, chất ngồn ngộn hàng đống xác chó đủ mọi giống, nhiều con còn mở mắt trừng trừng. Dù đông lạnh song mùi hôi thối vẫn tỏa ra.
Chu Dung ngó quanh, “Anh Từ, trong này phải có tới chục nghìn con chó.”
“Chắc vậy.”
“Có khi tổng số chó em nhìn thấy trong phần đời còn lại cũng chẳng nhiều bằng chỗ này. Đúng là tạo nghiệp.”
Tôi gật đầu, “Ra ngoài thôi.”
Tôi và Chu Dung bước ra, thủ kho đóng cửa lại, hỏi, “Nhiều nhỉ?”
Chu Dung, “Sao nhiều thế?”
“Để tích trữ cho mùa đông.”
Chu Dung thắc mắc, “Sao phải tích đến mùa đông?”
Hắn cười khà khà, “Mùa hè thịt chó chỉ bán được 12,13 tệ nửa cân, đến mùa đông giá tăng lên 25, 26 tệ, xấp xỉ thịt lợn, nên chúng tôi hay trữ thịt chó đến mùa đông mới bán, kẻo lúc đó lại thiếu nguồn hàng.”
Tôi và Chu Dung mời quản kho thêm điếu thuốc rồi bỏ đi. Bấy giờ, tài xế xe container cũng gần chuyển hàng xong, tôi bảo Chu Dung giục Ngô Du hành động nhanh lên vì chúng sắp lên đường.
Gọi xong, Chu Dung hỏi, “Ta đi chứ anh?”
“Đi đâu?”
“Chặn xe cùng Ngô Du.”
“Không. Họ sẽ thành công thôi, ít nhất Ngô Du cũng cứu được chó của mình. Bên đó không còn bí mật nào nữa, chúng ta đợi ở đây.”
“Đợi ở đây làm gì?”
_vntq_main-39.jpg)
Xe tải thùng kín
“Vừa rồi tên thủ kho nói số hàng chúng cần lớn hơn số hàng bán ra. Mỗi ngày phải chạy bốn, năm chuyến xe tải. Ta ở đây đợi xe tải, xem chúng làm gì mà hằng ngày cân nhiều chó thế.”
Giờ cũng đã rất muộn rồi, Chu Dung hỏi, “Hôm nay chắc chúng không đến đâu nhỉ?” “Cũng đúng, hay mình về nhà, sáng sớm mai đến theo dõi.”
Tôi và Chu Dung đi chưa được bao xa thì thấy một xe tải nhỏ chạy ngược chiều. Chu Dung hỏi, “Chẳng lẽ xe này tới kho hàng?”
“Không biết, quay lại xem.” Chúng tôi vòng lại, quả nhiên chiếc xe ấy đang đỗ trước cổng kho.
Tôi và Chu Dung lại bắt đầu quá trình chờ đợi mòn mỏi. Nhìn tài xế chất chó lên xe, Chu Dung thắc mắc, “Sao hai tên thủ kho không phụ giúp nhỉ? Lề mề quá.” Rề rà hơn nửa tiếng đồng hồ, bọn chúng dừng tay nghỉ ngơi, hút thuốc rồi lái xe bỏ đi. Tôi và Chu Dung nổ máy bám theo.
Chúng tôi men theo quốc lộ, tới khu công nghiệp ở ngoại ô phía Tây. Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu nhà, vài người dỡ chó xuống, chuyển vào trong. Sau một hồi bàn luận, cả tôi lẫn Chu Dung đều thấy lẻn vào đó quá nguy hiểm, chỉ bằng ngày mai tới quan sát.
Hôm sau, chúng tôi có mặt từ sớm tinh mơ, ngồi trên xe theo dõi cả buổi sáng. Ngoài việc có thêm xe tải chở một lô chó tới thì còn có vài người tới mua thịt cắt miếng.
Chu Dung, “Anh Từ, hình như đây là nơi bán thịt.”
Tôi cũng nghĩ vậy, quyết định chiều nay sẽ thay quần áo và quay lại.
Về đến nhà, chúng tôi mặc lên người bộ đồ quê mùa nhất, Chu Dung còn đeo dây chuyền vàng mua hồi điều tra vụ án chặt xác. Chúng tôi mượn một chiếc xe nhỏ, quay lại khu công nghiệp. Tôi và Chu Dung đỗ xe trước cổng, người trong sân không mảy may nghi ngờ mục đích thật của chúng tôi.
Vừa vào sân tôi đã thấy buồn nôn vô cùng. Nơi này dơ dáy bẩn thỉu và hôi rình, lông lá lả tả đầy đất, hàng tá xác chó cứng đờ, đủ các kích cỡ quăng bừa bãi, có con còn đeo vòng cổ. Phần lớn những chú chó này bị bắt trộm. Một số trông như mới rã đông, mình ướt sũng. Cạnh đó đặt vài lồng toàn chó sống chen chúc, không khác gì tàu điện ngầm giờ cao điểm buổi chiều ở thành phố Yên.
Tôi hỏi một người đàn ông đeo khẩu trang đang mổ chó, “Ông chủ của các anh đâu?”
Hắn buông con dao xuống, tháo khẩu trang và găng tay, “Tôi đây, anh cần gì?”
“Chúng tôi muốn mua thịt.”
“Anh mua thịt chó hay thịt cừu?”
Tôi hỏi hắn giá thịt chó, hắn ra hiệu cho tôi theo mình vào trong. Tôi và Chu Dung đi cùng hắn tới trước cửa một gian nhà trông nhang nhác gara. Hắn gọi hai người ra, một tên cầm kìm sắt to tướng, một tên lăm lăm cây gậy cỡ đại, như định đánh nhau tới nơi. Tôi lập tức đề phòng, Chu Dung cũng lùi lại, “Mấy anh làm gì đấy?”
“Đánh chó chứ còn làm gì nữa.” Hai tên này cười, nhe hàm răng đen sì.
Thế rồi, tên cầm kìm sắt lôi một con chó ra khỏi lồng, tên kia vung gậy đập thật lực vào đầu nó đến khi nó bất tỉnh. Những con chó còn lại ngồi trong lồng, ánh mắt kinh hoàng, hoảng sợ nhìn bạn mình bị đánh ngất. Chúng lôi con chó bị đánh vào gian trong, lúc lột da nó vẫn chưa chết hẳn, thi thoảng cơ thể lại co giật, chúng tôi nhìn mà sởn gai ốc.
Trong nhà còn một kẻ đang làm lông chó. Con chó trông rất ghê, da chuyển sang màu xanh, còn hơi bốc mùi, có vẻ đã chết lâu ngày. Gã làm lông xong bèn treo chó lên móc sắt, sang gian khác lấy bình gas và đèn khò, nướng luôn nó lên, lát sau, lớp da đã trở nên vàng ruộm. Nếu không chứng kiến cảnh tượng trước đó, hẳn ai cũng nghĩ đây là thịt chó tươi.
Tôi và Chu Dung đờ người. Ông chủ cười, “Thịt chó ‘đã qua xử lý’ 8 tệ nửa cân, thịt bình thường 14 tệ nửa cân.”
Tôi chuyển chủ đề, “Vậy thịt cừu giá cả thế nào?”
“Có loại 20 tệ nửa cân, có loại 25 tệ nửa cân.” Vừa nói, hắn vừa liệng vào lồng một cái đầu chó. Mấy chú chó ốm đói gầy nhom trong lồng điên cuồng giành giật cái đầu. Cảnh tượng đồng loại cắn xé nhau khiến tôi buồn nôn kinh khủng. Chu Dung quay đi nôn thốc nôn tháo.
Thấy vậy, ông chủ cười, “Cậu này yếu bóng vía quá, chúng tôi tiết kiệm ấy mà.”
Tôi suýt thụi vào mặt hắn, vội vàng ép mình nói sang chuyện khác. “Mấy hôm trước tôi ra chợ mua thịt cừu tận hơn 40 tệ nửa cân, hàng 20 tệ với 25 tệ nửa cân bên anh khác gì thịt ở chợ?”
Hắn nhún vai, “Này anh bạn, anh kiếm chuyện đấy à? Thịt anh mua là thịt ngon, hàng chúng tôi là hàng đông lạnh, thái lát nhúng lẩu. Loại 20 tệ làm bằng thịt chó 100% trộn cùng hương liệu thịt cừu, loại 25 tệ thì có thêm thịt lợn, thơm ngon hơn, nhai sướng miệng hơn. Anh cứ bán như thịt cừu thật, dùng nhúng lẩu hay làm thịt xiên nướng đều được!”
Hắn đến gần tủ đông ở góc tường, lấy ra một miếng thịt cuộn đông lạnh, “Đây là thịt chó trộn với thịt lợn, anh ngửi xem.”
Tôi dí mũi ngửi thử, thấy mùi hôi rất nồng của thịt cừu. Thấy thế, hắn khoái chá ra mặt, “Chỉ ngửi thấy mùi thịt cừu đặc trưng đúng không? Hương liệu thịt cừu chúng tôi dùng xịn lắm, nhà máy sản xuất ở ngay trong khu công nghiệp này. Một nồi nước, thêm chừng 50 gam hương liệu là bán được 50 bát canh thịt cừu.”
Tôi nói, “Thế này đi, mỗi loại thịt chó, thịt cừu tôi mua nửa cân về thử rồi mới quyết định nhập loại nào.”
Tôi và Chu Dung xách thịt lên xe, lúc lái qua thùng rác, chúng tôi dừng xe vứt thịt đi. Chu Dung nói, “Đúng là treo đầu dê bán thịt chó. Lũ trời đánh này giỏi làm ăn thật đấy, không chỉ trộm chó bán lấy tiền mà còn tạo được cả chuỗi cung ứng đa dạng!”
“Đúng thế, nhưng ta cần thêm chứng cứ trộm chó. Giờ mà tố giác thì cùng lắm chúng chỉ bị khép vào tội kinh doanh thịt chó không rõ nguồn gốc, dù niêm phong kiểm tra cũng chưa chắc có thể truy cứu trách nhiệm hình sự.”
“Vậy phải làm gì?”
“Phải lấy được chứng cứ từ những kẻ ở tuyến đầu trong đường dây trộm chó, ví dụ hai tên ‘tình nguyện viên’.”
Hôm sau, chúng tôi tới nhà kho ôm cây đợi thỏ. Hơn 3 giờ chiều, hai “tình nguyện viên” chuyển lô chó hôm nay tới. Chúng đưa chó vào kho như mọi khi rồi lên xe bỏ đi. Tôi và Chu Dung cố tình bám theo thật gần, khiến chúng dễ dàng phát hiện có người theo dõi đằng sau.
Sau khi phát giác, chúng bắt đầu lái về phía quốc lộ, tôi và Chu Dung vẫn ráo riết bám theo. Thế rồi chiếc xe van bỗng dừng lại trên đoạn đường không người, hai chúng tôi cũng phanh xe ngay phía sau. Chu Dung định mở cửa xe, tôi dặn cậu ta khóa cửa lại, đừng tắt máy hay xuống xe, tôi cũng ngồi yên tại chỗ.
Chúng tôi không xuống xe nhưng người trên xe van thì có. Một tên cầm nỏ, tiến lại gõ cửa xe, “Từ lúc đến tao đã có cảm giác ai đó đang bám theo, nói đi, sao lại theo đuôi bọn tao?”
Tôi mở hé kính xe, “Hello, lại gặp nhau rồi.”
Gã chĩa nỏ về phía chúng tôi, “Thằng ranh, đừng có bám theo bọn tao nữa, kẻo tao cho chúng mày chết không kịp ngáp!” Thấy chúng tôi không nói gì, gã quay đầu bỏ đi.
Tôi bảo Chu Dung, “Chọc tức gã đi.”
Chu Dung mở cửa xe, nấp sau cửa, bắt đầu chửi bới tên “tình nguyện viên” bằng những lời lẽ hết sức khó nghe, đến nỗi tôi không viết ra được. Hết chịu nổi, gã vừa uy hiếp chúng tôi quay lại, giơ nỏ bẳn chúng tôi hai phát, tên găm thẳng vào cửa ghế lái phía Chu Dung. Cậu ta cuống cuồng đóng cửa, tôi khóa cả cửa sổ lẫn cửa chính. Gã lao tới kéo cửa nhưng không ăn thua. Chu Dung vẫn ngồi bên trong rủa xả, làm mặt hề, gã giận điên, bắn thêm hai mũi tên vào cửa xe. Thấy chẳng ích gì, gã không muốn dây dưa với chúng tôi nữa mà về xe định lái đi.
Tôi bảo Chu Dung húc xe chúng. Cậu ta sững sờ, “Thật à anh?”
“Thật, nhanh lên, chứ chúng đang đi mà tông thì nguy hiểm lắm!”
Chu Dung lái xe đâm cái “ruỳnh” khiến xe van sắp lăn bánh phải dừng lại. Hai kẻ bên trong giật mình, cầm nỏ bước xuống, “Chúng mày chập mạch à!”
Tôi hạ cửa kính xuống một chút, “Tôi muốn nói về lũ chó, tôi cần bằng chứng.”
Chúng cười gằn, “Mày điên rồi, đồ ngớ ngẩn!”
“Đúng là tôi rất ngớ ngẩn. Tôi có lắp camera hành trình ẩn trên xe, ghi lại cảnh các người vừa dùng nỏ bẳn chúng tôi, đặc biệt là cậu này. Đây là bằng chứng cho tội giết người không thành. Nhưng chúng tôi sẽ không báo cảnh sát mà muốn nói chuyện tử tế với tên tội phạm giết người như anh.”
Gã vừa bắn Chu Dung bằng nỏ ngớ ra, “Mày nói có là tao tin chắc!”
Tôi mở ứng dụng camera hành trình trên điện thoại ra, kết nối bluetooth với camera trên xe, cho gã xem video được ghi lại.
Xem xong, gã nín thinh hồi lâu, “Mày muốn hỏi gì?”
_vntq_main-40.jpg)
Camera hành trình có thể lưu giữ rất nhiều chứng cứ.
Tôi đáp, “Nói chuyện với hai anh trên quốc lộ tôi bất an lắm, ra chỗ nào đông người mới được. Tới cao ốc Viễn Kiến ở quận thương mại trung tâm đi. Ở đó đông đúc, nhiều camera tôi mới yên tâm.”
Hơn một tiếng sau chúng tôi tới cao ốc Viễn Kiến. Chu Dung tìm chỗ ngồi trong góc quán. Xung quanh ồn ào huyên náo, nhưng đây là địa điểm tốt nhất khi phải đối mặt với hai kẻ mang vũ khí chết người.
Tôi mua suất coca kèm khoai tây chiên cho bốn người rồi quay lại, ngồi xuống bàn, “Tôi hơi đói, các anh đói không? Tối nay không phải làm việc nữa nhỉ?”
Chúng nhìn tôi, “Rốt cuộc các người muốn gì?”
Tôi hỏi chúng liên quan gì đến đấu trường chọi chó, một gã trả lời, “Chẳng liên quan gì hết, bọn tao phát hiện ra chỗ ấy nên bán cho họ mấy con chó to trộm được. Sau đó thương lượng với quản lý của họ để lấy xác chó chết mỗi ngày ở đấu trường, họ cũng chẳng muốn xử lý nên đồng ý.”
“Không phải tất cả chó đều phải đưa tới kho hàng à?”
Gã lắc đầu, “Bọn tao làm thuê thôi, người ta trả 15 tệ cho mỗi con chó bắt được. Thỉnh thoảng bọn tao bán trộm vài con cho quán ăn hoặc đấu trường chọi chó, coi như mối làm ăn riêng, kiếm thêm chút thu nhập.”
Chu Dung băn khoăn, “Lương họ trả chỉ tầm tầm, sao mấy người không làm riêng?”
Chúng nói không dám, “Dạo trước có thằng nhảy ra làm riêng, chẳng được bao lâu đã trúng tên chết, lên báo rồi đấy, các người tìm mà xem.”
Tôi hỏi chúng có chứng cứ chứng minh nhóm người này trộm chó với số lượng lớn rồi kinh doanh phi pháp không, chúng nói chỉ biết chuyện chứ không lưu lại bằng chứng.
Chu Dung, “Anh Từ, mỗi khẩu cung thì không đủ nhỉ?”
Tôi nói, “Ừ, tốt nhất phải có chuỗi chứng cứ mới mong tóm gọn lũ khốn kiếp này.”
Tôi nhấp Coca, hỏi tổ chức của chúng có tuyển người không, “Các anh có được phép giới thiệu người khác vào làm cùng không?” Chúng đáp có.
Tôi gật đầu, bảo Chu Dung gọi chị họ cậu ta đến. Chu Dung hỏi, “Anh tìm chị ấy có việc gì?” Tôi giải thích, điều tra tới đây là hết cỡ rồi, tiếp theo là khâu truy tìm chứng cứ. Thông tin cần biết chúng tôi đã nắm đủ, vụ chứng cứ thì để cảnh sát lo. Cúc Ưu tới nơi, tôi trình bày sự việc với cô, đề xuất phía cảnh sát điều vài người nằm vùng trong đường dây trộm chó để thu thập bằng chứng. Cô nói còn phải họp hành bàn bạc đã.
_vntq_main-41.jpg)
Không nên đi một mình trong công viên tối tăm vào ban đêm.
Tôi và Chu Dung rời khỏi cao ốc, Chu Dung bảo, “Anh Từ, em muốn làm một chuyện.”
Tôi khuyên, “Đừng nảy ra mấy ý tưởng bất chợt nữa, mau về nhà đánh một giấc đi.”
Chu Dung nằng nặc, “Em thềm lắm rồi, anh không cho em làm thì em không ngủ nổi.”
Tôi nhượng bộ, “Thôi được, chuyện gì?”
Thế là hai chúng tôi lái xe tới Ôn Vĩnh Gia Viên, gọi Đào Đào ra công viên thể thao, nơi y đánh đập chó, để tẩn cho y một trận.
Cảnh sát nằm vùng một tháng rưỡi trong băng nhóm trộm chó, cuối cùng cũng thu thập đủ bằng chứng và triệt phá hoàn toàn tổ chức này. Tuy ngược đãi chó không phạm pháp, nhưng hành vi của Đào Đào lại cấu thành tội tiêu thụ tài sản trộm cắp, có thể bị phạt tù dưới ba năm. Thông thường tòa án sẽ xử nhẹ tội này, song tôi nghĩ người ta sẽ muốn phạt Đào Đào thêm vài năm tù khi biết những tội ác của y.
Hai tuần sau vụ việc, tôi mới có thời gian hẹn Ngô Du và Vương Tân đi ăn. Vừa gặp mặt, Vương Tân đã nhiệt tình ôm chầm lấy chúng tôi như lần trước, Ngô Du còn đòi hôn Chu Dung. Cô ấy nói đây là lời cảm ơn vì chúng tôi đã giúp cô ấy tìm lại chó.
Trong lúc ăn tôm hùm đất ở chợ đêm, tôi hỏi Ngô Du kết quả lần chặn xe chở chó hôm ấy. Ngô Du lau miệng, “Bọn em cứu được hết chó. Hiệp hội Bảo vệ Động vật đang chăm sóc chúng tại cơ sở của mình, có mấy bé được người ta nhận nuôi, mấy bé khác thì bọn em chụp ảnh đăng lên mạng xem có tìm được chủ cũ không.”
“Vậy thì tốt quá, cả làng cùng vui.”
Ngô Du thoáng lặng đi, “Anh Từ, Chu Dung, em có chuyện này muốn nói với hai người.”
Chu Dung, “Cô nói đi, sao phải giữ kẽ.”
Ngô Du gật đầu, “Hôm đó, khi bọn em chặn xe, tài xế đã cứa dao vào tay mình, cầu xin bọn em thả anh ta đi, nói nếu không chở chó về, anh ta sẽ phải đền cả đống tiền. Cảnh sát tới mới ngăn được anh ta lại.”
Chu Dung đặt con tôm hùm đất trong tay xuống, nhìn tôi, “Anh Từ...”
Tôi bảo, “Chuyện thường tình thôi, mỗi hành động của con người đều sẽ gây ra hậu quả nhất định. Nếu cậu thấy áy náy, ta có thể trích 20 nghìn tệ tiền bán tin lần này cho tài xế ấy.”
“Thế có ổn không anh? Hay em tự bỏ tiền túi của mình?”
“Thế cũng được.”