Hằng năm, Trung Quốc xảy ra khoảng hơn 800 vụ nổ khí gas khiến gần 1.000 người bị thương, gần 100 người tử vong. Song, trong hàng loạt tai nạn nổ khí gas đó, không có vụ việc nào phức tạp như vụ dưới đây.
Ngày 14 tháng Tám, một vụ nổ khí gas xảy ra tại khu chung cư Giai Lân gần cầu Di Nhiên, thành phố Yên, cướp đi sinh mạng một người. Nạn nhân là người thực vật đã nằm liệt giường gần ba năm. Cô ấy bị thổi bay từ tầng năm xuống, trên cổ còn có vết cứa.
Điền Tĩnh giao cho tôi điều tra vụ này. Từ dạo bài phóng sự đặc biệt “Vụ thảm sát trên Thái Bình Dương” bán được với giá gần một triệu tệ, thể loại bài phỏng vấn cũng tăng giá theo.
Tôi hỏi chị chủ đề hay thế này sao không tự làm. Điền Tĩnh lấc đầu, “Suốt mấy năm nay tôi không trực tiếp lấy tin, viết cũng không tốt bằng cậu, không cẩn thận lại phí mất chủ đề hay. Tôi đã đánh tiếng với đương sự rồi, cậu cứ liên lạc thằng với anh ta.”
Chúng tôi có ưu thế trong cuộc điều tra này: Điền Tĩnh từng phỏng vấn gia đình nạn nhân. Hai năm trước, khi còn là phóng viên, chị đã viết một bài báo điều tra đặc biệt mang tên “Thực trạng đời sống của người thực vật Trung Quốc”. Hồi ấy chị phỏng vấn mười mấy gia đình có người sống thực vật, trong đó có vợ chồng Vương Kiến Long và Vương Lộ - đương sự trong vụ việc lần này.
Tháng Một năm 2014, chị vợ Vương Lộ rơi vào trạng thái thực vật do tai nạn giao thông. Bố mẹ Vương Lộ đã qua đời, anh chồng Vương Kiến Long một lòng một dạ chăm sóc vợ. Sau khi bài viết của Điền Tĩnh được đăng tải, Vương Kiến Long được ca ngợi là người chồng mẫu mực, rất nhiều người còn quyên tiền cho gia đình này.
Tôi gọi điện cho Vương Kiến Long vừa góa vợ, hẹn gặp anh ta tối nay tại một quán ăn Chu Dung nằng nặc đòi thử.
Tối 17 tháng Tám, tôi và Chu Dung tới quán trước giờ hẹn, gọi món xong xuôi rồi gửi số bàn cho Vương Kiến Long. Đến 6 giờ hơn, một người đàn ông gò má cao, tóc ngắn, dáng người vạm vỡ bước vào. Anh ta ăn mặc thoải mái, đe0 đồng hồ. Trao đổi đôi câu với nhân viên phục vụ đứng ở cửa, anh ta tiến về phía tôi và Chu Dung, chìa tay ra, “Chào các anh, các anh là bạn của phóng viên Điền phải không?”
Tôi đáp, “Vâng, sau khi nghe tin về gia đình anh, chị ấy muốn chúng tôi viết một bài phỏng vấn. Anh thấy thế nào?”
Vương Kiến Long gật đầu, “Đương nhiên là được, mấy năm trước phóng viên Điền giúp tôi rất nhiều, nếu không có khoản quyên góp đổ về nhờ bài viết của cô ấy, tôi đã nhắm vào bước đường cùng.”
Tôi đề nghị vừa ăn vừa nói chuyện, hỏi Vương Kiến Long có uống rượu không. Anh ta nói uống một chút thì được. Chúng tôi tán gẫu một lúc, anh ta khá bình tĩnh, không giống người vừa trải qua nỗi đau mất vợ.
Chu Dung rót rượu cho anh ta, “Anh Vương, tâm trạng anh vẫn ổn nhỉ?”
Vương Kiến Long, “Nói thật nhé, tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi. Bao lần tôi muốn bỏ cuộc, để cô ấy ra đi cho đỡ khổ, nhưng lại không hạ quyết tâm nổi. Sự cố lần này coi như đã quyết định giúp tôi.”
Tôi gật đầu, “Điền Tĩnh nói cổ chị nhà có vết cứa?”
Anh ta đáp, “Đúng thế, chắc cô ấy bị mảnh kính hay thứ gì đó cứa phải lúc vụ nổ xảy ra. Chứ ai lại hại người thực vật? Vô lý lắm. Pháp y muốn giám định tử thi nhưng tôi không cho. Tôi muốn cô ấy được yên nghỉ.”
Tôi hỏi, “Anh quên tắt bếp gas à?”
Vương Kiến Long gật đầu, “Đúng vậy.”
Tôi xin tới xem nhà, anh ta đồng ý, “Được chứ, nhưng cháy rụi cả rồi, chẳng còn gì hết.”
Sau bữa ăn, Chu Dung không uống rượu nên phụ trách lái xe, “Anh Từ, anh có để ý đồng hồ của anh ta không?”
“Cũng có ấn tượng, sao thế?”
“Đồng hồ IWC* đấy, giống hệt cái bố em đeo, hơn 600 nghìn tệ.”
“Chắc hàng giả thôi.”
Chu Dung lắc đầu, “Kĩ thuật làm đồ giả của nước mình tốt nhưng chỉ được cái mặt đồng hồ, dây đeo vẫn chưa giống lắm. Bây giờ người ta giám định đồng hồ chủ yếu bằng cách kiểm tra dây đeo. Vừa rồi em soi rất kĩ, dây da anh ta đeo chế tác cực kì tinh xảo, đường may đều và thẳng tắp, phần mép nhẵn mịn, em nghĩ là đồ thật đấy. Xem ra có nhiều người quyên góp cho gia đình này tới mức đủ để anh ta đe0 đồng hồ IWC.”
Tôi bảo tiền ủng hộ không nhiều thế đầu, rồi gọi điện nhờ Điền Tĩnh điều tra tổng số tiền ủng hộ Vương Kiến Long nhận được.
Điền Tĩnh nói, “Được, tôi vẫn giữ số tài khoản nhận ủng hộ, để tôi hỏi xem.”
Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe tới khu chung cư Giai Lân. Nhìn từ bên dưới, cửa sổ nhà Vương Kiến Long vỡ tan tành, ám khói đen sì. Tôi lên tầng, gõ cửa, bước vào căn hộ của Vương Kiến Long. Cửa chống trộm vẫn lành lặn, song đồ đạc cháy đen nằm la liệt khắp nhà. Góc phòng khách đặt giàn giáo và thùng sơn, xem ra nhà này sắp được tu sửa.
Căn hộ nằm theo trục Bắc-Nam và có hai phòng ngủ. Vương Kiến Long cho biết, một phòng ngủ là của anh ta, phòng còn lại dành cho Vương Lộ. Căn bếp phát nổ nằm đối diện phòng ngủ của Vương Lộ, giường ngủ bay tới sát cửa sổ, tủ quần áo bằng gỗ được cửa phòng che chắn nên tương đối nguyên vẹn. Tôi mở tủ quần áo ám khói đen, mùi cao su cháy phả ra nồng nặc. Chu Dung bịt mồm bịt mũi, chui vào kiểm tra, ra hiệu bên trong không có gì. Tôi gật đầu rồi bước về phía phòng ngủ của Vương Kiến Long.
Phòng ngủ của anh ta kê giường đơn và một giá sách. Mấy cuốn sách trên giá vẫn đọc được tên, có cuốn Tâm lý học đám đông của Gustave Le Bon, và Hậu hắc học *. Không ngờ Vương Kiến Long lại thích xem sách về tâm lý học đám đông.
Chụp xong mấy tấm ảnh, tôi, Chu Dung và Vương Kiến Long xuống nhà. Vương Kiến Long bắt taxi rời đi, Chu Dung rút thuốc lá, “Từ từ hẵng đi anh Từ, làm điếu thuốc đã.”
“Có chuyện gì à?”
Chu Dung lôi một hộp sắt nhỏ trong túi ra, bên trong đựng vài chiếc bao cao su Okamoto.
“Cậu mang cái này theo làm gì?”
“Không phải của em, em không dùng hãng này. Em tìm thấy trong tủ quần áo phòng Vương Lộ, nhưng lúc ấy em không nói. Vương Lộ sống thực vật, sao trong nhà lại có bao cao su? Chắc không phải mua từ hồi xưa đâu nhỉ?”
“Mở ra xem là biết, nếu trên bề mặt nhiều chất bôi trơn thì là đồ mới. Giả sử anh ta mua từ trước khi vợ hôn mê thì cũng phải được hai, ba năm rồi. Bao cao su đóng gói kín đến mấy, chất bôi trơn cũng không như mới được.”
Tôi và Chu Dung xé vỏ bảy bao cao su, tay dính đầy chất nhờn. Chu Dung lên tiếng, “Anh Từ, chắc chắn đây là hàng mới, lau khăn ướt cũng không sạch. Có khi nào Vương Kiến Long có bạn gái nên cố tình gây tai nạn, giết người vợ sống thực vật không?”
“Chắc không đến mức ấy đâu. Muốn vợ chết thì chỉ cần dừng điều trị là được, việc gì phải làm nổ tung căn nhà?”
Chu Dung tiếp tục tưởng tượng, “Có thể vợ anh ta đột nhiên tỉnh dậy, thấy Vương Kiến Long đang tòm tem với người phụ nữ khác, thế là Vương Kiến Long sợ quá, giết luôn vợ.”
Tôi bảo cậu ta đừng nghĩ linh tinh, “Kể cả thế thì chỉ cần ly hôn thôi mà?”
Chu Dung thở dài, “Thôi được rồi, giờ ta điều tra thế nào?”
Theo tôi, trước tiên phải tìm hiểu xem tại sao Vương Kiến Long lại có nhiều tiền thế. “Điền Tĩnh nói ba năm trước vợ chồng họ vẫn phải đi thuê nhà, nhưng căn hộ phát nổ này thuộc sở hữu của Vương Kiến Long.”
Tôi gọi cho Điền Tĩnh, hẹn chị tối nay ăn món Hồ Nam. Trong khi dùng bữa, tôi hỏi chị chuyện tiền ủng hộ, chị nói, “Vẫn chưa tra ra, cậu đợi thêm đi.”
Tôi gật đầu, “Tôi muốn hỏi chị chuyện này. Việc bố mẹ Vương Lộ qua đời, chị đã kiểm tra lại thông tin chưa?”
“Chưa, tôi chỉ nghe Vương Kiến Long kể.”
“Tôi suy đoán thế này. Ba năm trước, Vương Kiến Long còn nghèo khó, cần quyên góp ủng hộ, giờ bỗng giàu sụ. Có khi nào Vương Lộ đăng kí bảo hiểm tai nạn cá nhân với giá trị lớn, Vương Kiến Long muốn độc chiếm tiền bồi thường nên bịa chuyện bố mẹ Vương Lộ đều đã qua đời? Trên thực tế, anh ta muốn nuốt trọn tiền bảo hiểm. Dù chưa điều tra được rốt cuộc số tiền quyên góp là bao nhiêu, nhưng tôi tuyệt nhiên không tin khoản tiền đó đủ để mua nhà ở thành phố Yên, chứ đừng nói là đe0 đồng hồ hơn 600 nghìn tệ.”
“Tôi biết rồi. Hồi xưa lúc phỏng vấn, tôi có ghi lại thông tin cá nhân của Vương Lộ. Để tôi hỏi đồng nghiệp cũ xem.”
Việc nhận tiền quyên góp cần đảm bảo tính minh bạch, nên hồi ấy Điền Tĩnh đã ghi lại thông tin trên căn cước cùng giấy chứng nhận kết hôn của Vương Lộ và Vương Kiến Long. Chị gửi lại cho tôi. Đầu tiên, tôi liên lạc với cơ quan công an ở quê Vương Lộ, tự giới thiệu mình là bạn cô ta, Vương Lộ mới qua đời, có phải không còn người thân, bố mẹ đã mất cả không.
Hôm sau, phía công an trả lời tôi: bố mẹ Vương Lộ đều còn sống, thậm chí cô ta có một cậu em trai. Họ đã xác thực thông tin với chính Vương Lộ. Cô ta vẫn khỏe mạnh, đã kết hôn và sinh con. Nếu tôi còn báo tin giả, họ sẽ tạm giữ và xử phạt hành chính theo quy định pháp luật.
Nghe tôi nói xong, Chu Dung hỏi, “Lạnh cả sống lưng, nếu Vương Lộ còn sống thì người đã chết là ai?”
Tôi cũng muốn biết. “Đi kiểm tra xem sao. Chị Tĩnh từng gặp Vương Lộ, gọi cả chị ấy theo.”
Ngồi tàu cao tốc hơn ba tiếng, chúng tôi đến quê Vương Lộ, làm thủ tục nhận phòng tại khách sạn đã đặt sân rồi tìm tới khu chung cư cũ kĩ theo thông tin trên căn cước của Vương Lộ. Chúng tôi lên tầng, gõ cửa, người ra mở cửa là một ông già, “Mấy cậu tìm ai?”
Tôi nói chúng tôi tìm Vương Lộ. Ông già trả lời mình là bố của Vương Lộ, con gái ông đã chuyển đi sau khi kết hôn rồi.
Điền Tĩnh, “Chú ơi, cháu là bạn học của Vương Lộ. Chúng cháu sắp tổ chức họp lớp nhưng không biết liên lạc Vương Lộ thế nào, chỉ biết địa chỉ cũ của bạn ấy nên mới tới đây.”
Ông già tỏ ra nhiệt tình hơn, “Bạn cùng lớp của Lộ Lộ à, thế vào nhà ngồi đi.”
Điền Tĩnh, “Thôi bọn cháu xin phép không làm phiền gia đình, chú cho cháu xin số điện thoại của Vương Lộ là được rồi ạ.”
Ông già đọc số cho chúng tôi, Điền Tĩnh cảm ơn và hỏi, “Vương Lộ đang sống ở đâu ạ?”
“Nó sống ở chung cư Tri Xuân Uyển.”
Chúng tôi bắt xe tới địa điểm trên. Chu Dung thò đầu vào khoảng trống giữa ghế lái và phụ lái, nhòm Điền Tĩnh, “Chị Tĩnh, khả năng diễn xuất của chị một chín một mười với anh Từ đấy.” Điền Tĩnh ngồi ghế phụ lái không đáp lời. Tôi đá Chu Dung, ra hiệu trên xe còn có tài xế nên đừng bép xép.
Vào đến khu chung cư, tôi bảo Chu Dung gọi cho Vương Lộ, tự nhận là nhân viên giao hàng không tìm được nhà. Chu Dung vừa nói mình giao hàng thì đằng sau vọng tới tiếng nói, “Đợi chút nhé, tôi sắp về tới nhà rồi, đang ở cổng khu đây.” Ba chúng tôi ngoảnh phắt lại, trông thấy ngoài cổng có một cô gái vừa dắt theo một đứa trẻ vừa gọi điện thoại.
Điền Tĩnh không sao tin nổi, “Vương Lộ!”
Tôi nói, “Chị chắc chứ?”
Điền Tĩnh gật đầu, “Chắc, dù hồi đó cô ấy đã thành người thực vật nhưng tôi từng tới thăm mấy lần, đó đúng là Vương Lộ.”
Chúng tôi lại gần cô gái. Điền Tĩnh gọi, “Vương Lộ.”
Vương Lộ nhìn Điền Tĩnh, có phần lúng túng, “Xin lỗi, tôi không nhớ cô là ai.”
Điền Tĩnh hỏi, “Cô có nhớ Vương Kiến Long không?”
Vương Lộ lắc đầu. Tôi chăm chú quan sát, biểu cảm của cô ta hết sức tự nhiên. Cô ta không nhận ra thật.
Điền Tĩnh chỉ cậu bé đang nắm tay cô ta, “Con cô đây à? Cháu mấy tuổi rồi?”
Vương Lộ, “Ba tuổi.”
Điền Tĩnh, “Cô rời thành phố Yên về đầy từ bao giờ vậy? Chị gái hay em gái cô sao rồi?”
Vương Lộ ngơ ngác, “Tôi đã tới thành phố Yên bao giờ đâu, cũng không có chị em gái nào cả. Mấy người là ai, sao tôi không thấy quen chút nào?”
Chu Dung trả lời, “Bạn tiểu học của cô.”
Vương Lộ bỗng cảnh giác, “Trường nào?”
Ba chúng tôi cứng họng, Vương Lộ quay ra cổng gọi bảo vệ, còn rút điện thoại định báo cảnh sát. Ba chúng tôi vắt chân lên cổ chạy khỏi khu chung cư.
Điền Tĩnh, “Xem ra không phải, nhưng mặt mũi giống quá đi mất!”
Tôi nói, “Về thành phố Yên rồi tính, cô ta mà báo cảnh sát bắt chúng ta thật thì không giải thích được đâu.”
Trở lại thành phố Yên thì trời đã tối, chúng tôi bắt xe đi nhậu ở quán bia sân vườn trong trung tâm thành phố. Chu Dung nhấp một ngụm bia đen, “Anh Từ, em chẳng hiểu gì cả, cái xác không phải Vương Lộ thì là ai? Thực sự có hai người giống hệt nhau sao? Cô ta và Vương Kiến Long có giấy chứng nhận kết hôn, trong khi cô Vương Lộ ở quê cũng lấy chồng sinh con, sao cô ta có thể cùng lúc kết hôn bằng một thân phận?”
Tôi nói, “Hai câu hỏi đầu tiên còn cần tiếp tục làm rõ, nhưng tôi có thể trả lời câu hỏi thứ ba. Một người có thể kết hôn hai lần ở hai tỉnh khác nhau, vì Trung Quốc thực hiện quản lý nhà nước về hôn nhân theo đơn vị tỉnh, hệ thống của các tỉnh hay thành phố trực thuộc trung ương không liên thông với nhau. Thường những trường hợp kết hôn hai lần ở các tỉnh hay thành phố trực thuộc trung ương khác nhau sẽ không bị phát hiện. Đương nhiên nếu lộ ra sẽ bị coi là vi phạm chế độ một vợ một chồng.”
Chu Dung “ồ” lên một tiếng thất vọng. Tôi hỏi, “Sao thế, muốn tam thê tứ thiếp à?”
Chu Dung, “Đâu, tiếp theo ta phải làm gì ạ?”
Tôi nói, “Điều tra từ hộp bao cao su chúng ta phát hiện. Hỏi hàng xóm của Vương Kiến Long, nếu anh ta hay đưa phụ nữ về nhà chắc phải có người bắt gặp. Anh ta mà có bạn gái thật thì ta tiếp cận dò la.”
Chu Dung, “Mai đi ban ngày à?”
Tôi lắc đầu, “Xuất phát bây giờ luôn, ban ngày phải sửa nhà nên anh ta chắc sẽ có mặt, vả lại buổi tối thì xóm giềng đi làm về cả rồi, sẽ đông đủ hơn.”
Điền Tĩnh nốc một hơi cạn sạch cốc bia tươi, “Đi, tôi cũng đi cùng, phụ nữ gõ cửa, chủ nhà sẽ bớt cảnh giác hơn.”
Chúng tôi tới khu chung cư Giai Lân, gõ cửa từng nhà từ tầng một lên tầng thượng, duy có đôi tình nhân tầng trên cung cấp được chút manh mối, “Hôm qua lúc đi làm, tôi thấy nhà họ để cửa mở, đang sửa sang lại. Một cô gái ăn mặc khá đẹp nói chuyện với công nhân rồi rời đi, chắc cô ta tới xem thợ làm ăn thế nào.” Cô bạn gái bổ sung, “Trước đó tôi cũng bắt gặp anh ta dẫn phụ nữ về nhà, đôi khi cả đàn ông nữa.”
Có lẽ chúng tôi có thể tìm ra người tình của Vương Kiến Long thông qua anh ta.
Hôm sau, chúng tôi mượn cớ muốn hỏi thêm vài vấn đề để mời Vương Kiến Long đi uống mấy chén. Nốc hai tá bia và một chai sâm panh, tôi giả vờ vào nhà vệ sinh, lúc vòng qua cái bàn trống sau lưng Vương Kiến Long, tôi vây Chu Dung, cậu ta gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi lôi kéo anh ta uống tiếp. Mười phút sau, tôi truy cập vào trang web của nhà mạng viễn thông, nhập số điện thoại của Vương Kiến Long rồi ra hiệu cho Chu Dung.
Chu Dung, “Sao mãi mà anh Từ chưa xong nhỉ? Hay là ngã trong đấy rồi, em phải gọi cho anh ấy xem thế nào. Thôi chết, điện thoại hết pin rồi. Anh Vương cho em mượn máy gọi anh Từ với.”
Vương Kiến Long đồng ý, rút điện thoại, nhập mật khẩu.
Chu Dung lén lút ra hiệu OK với tôi. Tôi ấn nút “nhận mã xác nhận”, chờ mã xác nhận gửi tới điện thoại của Vương Kiến Long. Anh ta mở khoá màn hình, “Để tôi gọi cho.” Nói đoạn, anh ta điện luôn cho tôi. Thấy di động còn lại của mình đổ chuông, tôi vội nghe máy, “Anh Vương à.”
Bấy giờ, hệ thống đã gửi mã xác nhận được 20 giây, chắc điện thoại của Vương Kiến Long sẽ nhận được ngay thôi. Chu Dung vờ say, giật luôn máy, “A lô, anh Từ à, đang ở đâu đấy, quay lại uống đi!” Dứt lời, cậu ta giơ điện thoại lên xem, “Sao lại mất tín hiệu thế này, để em gọi lại cho anh ấy.”
Chu Dung nhanh chóng ghi nhớ mã xác nhận rồi vờ bấm số để xóa tin nhắn đi, tiếp đó lại giả vờ gọi mấy lần không được, “Thôi, không chờ anh ấy nữa, anh em mình uống tiếp.”
Chu Dung giơ ngón tay ra dấu cho tôi mã xác nhận là 223536, tôi liền đăng nhập vào tài khoản của Vương Kiến Long trên trang web viễn thông, tra cứu lịch sử cuộc gọi của anh ta và chụp lại bằng điện thoại.
Tối hôm ấy, tôi và Chu Dung về nhà tôi, tổng kết lại lịch sử cuộc gọi. Số được gọi nhiều nhất là 13XXXXXXXXX. Tôi ghi lại dãy số này, sáng hôm sau gọi đến bằng ứng dụng gọi điện qua internet để không bị truy vết. Tôi mở loa ngoài, hệ thống cảnh báo lừa đảo bỗng nhắc nhở chúng tôi, số máy này đã bị 23 người dùng đánh dấu là số lừa đảo.
Chu Dung liếc tôi, toan nói thì đầu dây bên kia nhấc máy. Một người đàn ông nói giọng ngoại tỉnh cất tiếng, “A lô!”
Chu Dung ngớ người, tôi giật lấy điện thoại, “Gửi tiền vào số tài khoản nào?”
Người đàn ông ngoại tỉnh đáp, “Ngân hàng xây dựng Trung Quốc, số tài khoản xxxxxxxxxxxx, chủ tài khoản Lưu XX.” Tôi nói giờ tôi chỉ có 30 nghìn tệ, anh ta đáp, “Thế thì gửi 30 nghìn tệ trước.”
Tôi đồng ý và cúp máy.
Chu Dung nhìn tôi, “Sao Vương Kiến Long lại liên tục gọi điện cho số máy lừa đảo?”
“Hai người này cùng một giuộc, hoặc là Vương Kiến Long bị lừa nên ngày nào cũng gọi điện chửi tên lừa đảo.”
“Anh đừng đùa nữa, giờ mình làm gì đây?”
“Tới khu chung cư Giai Lân cắm chốt.”
Chúng tôi chầu chực ở đây ba ngày, hôm nào Vương Kiến Long cũng tới mở cửa cho đội thợ sửa nhà. Trong khoảng thời gian này, chúng tôi thử bám theo anh ta. Vương Kiến Long trú tại khách sạn trên phố thương mại, hằng ngày ra ngoài hai lần: sáng về nhà mở cửa cho thự, tối lại tới khóa cửa.
Chu Dung, “Anh Từ, rốt cuộc tên này đào đâu ra tiền mà sống xa hoa thế?”
Đúng lúc này điện thoại đổ chuông. Tôi nhìn màn hình, “Nói chung không phải tiền ủng hộ. Chị Tĩnh của cậu vừa nhắn tin báo tổng số tiền quyên góp là khoảng 500 nghìn tệ, trong đó hơn 300 nghìn là số tiền thu được trong năm đầu tiên. Tiền viện phí và phẫu thuật ngốn quá 200 nghìn, còn dư hơn 200 nghìn. Khoản tiền này mua được một phần ba đồng hồ IWC, hoặc nhà vệ sinh rộng 3m².”
Đến ngày thứ tư, cuối cùng việc theo dõi cũng có tiến triển. Đã 7 rưỡi mà Vương Kiến Long chưa tới, thay vào đó, một cô gái mặc váy đen áo trắng lên nhà mở cửa cho đội thợ. Chúng tôi lái xe bám theo khi cô ta bắt taxi bỏ đi. Cô ta xuống xe trước một trung tâm thương mại cũ ở Tây Hạng. Chu Dung đi gửi xe, tôi theo cô ta vào trong. Cô ta dạo quanh một hồi rồi bước vào nhà hàng trên tầng năm. Tôi đứng ngoài cửa liếc nhanh vào nhà hàng, trông thấy Vương Kiến Long. Cô gái bước tới, ngồi đối diện anh ta, hai người nắm tay nhau, nói cười rôm rả.
Chu Dung gửi xe xong, lên tới nơi, “Gian phu dâm phụ.”
Tôi bảo, “Đừng nói thế, vợ anh ta sống thực vật hơn hai năm rồi, anh ta có nhu cầu sinh lý là chuyện bình thường, dẫu sao cũng là người trần mắt thịt.”
Chu Dung, “Ý em không phải thế. Em đang đói, thềm thịt quá, thấy hai người họ ăn đâm ra kém miếng khó chịu nên mới chửi ấy mà.”
Ăn xong, hai người chia tay trước cổng trung tâm thương mại. Vương Kiến Long bắt taxi đi trước, cô gái cầm điện thoại đứng đó, chắc đã gọi xe nhưng tài xế chưa tới. Tôi huých vai Chu Dung, “Ra bắt chuyện đi!” Chu Dung tiến lại, cố tình huých vai vào người cô gái, khiến cô ta đánh rơi điện thoại, “Xin lỗi! Xin lỗi cô nhé!”
Cô gái kiểm tra máy, “Chưa hỏng, không sao đâu.”
Chu Dung gợi chuyện, “Cô là người miền Nam à?”
Thấy cô gái gật đầu, Chu Dung nói tiếp, “Tôi rất thích giọng con gái miền Nam, tôi mời cô một bữa nhé.”
Đúng lúc này, xe cô ta gọi tới nơi. “Tôi có việc bận, đi trước đây.”
Tôi và Chu Dung bám theo cô ta lên đường cao tốc. Đến một khu chung cư, cô ta xuống xe rồi vào tòa nhà. Tôi dặn Chu Dung ngồi đợi trong xe, phần mình thì bám theo. Thang máy dừng tại tầng mười. Chắc mẩm cô gái ra khỏi thang máy ở tầng đó, tôi quay lại xe.
Chu Dung hỏi, “Sao rồi anh?”
_vntq_main-42.jpg)
Cẩn thận khi đi thang máy nếu bị bám đuôi, đừng để người ta phát hiện mình lên tầng nào.
“Về nhà lấy đồ đã.”
3 giờ sáng, trong khi tất cả mọi người đang yên giấc, tôi và Chu Dung xách thang, lặng lẽ lên tầng mười, khẽ khàng vặn ốc của chụp đèn trần hành lang, kết nối nguồn điện với hai chiếc camera mini 360 độ mang sim 4G và gắn ngay cạnh đèn. Sau đó chúng tôi nhẹ nhàng xuống tầng, về xe, kết nối điện thoại với camera, vậy là toàn cảnh từ hành lang đến thang máy hiện lên trọn vẹn.
Tôi đưa điện thoại cho Chu Dung xem, “Sao, nét không?”
Chu Dung gật đầu, “Lắp được trong nhà thì tốt quá.”
Tôi nói, “Sao cậu không lắp luôn trong nhà mình ấy!”
Tầng mười có tổng cộng bốn hộ. Sau ba ngày quan sát, tôi và Chu Dung phát hiện cả bốn gia đình quen biết nhau, thi thoảng còn ghé nhà nhau chơi. Họ không qua lại khách sáo như xóm giềng thông thường mà tỏ ra hết sức thân quen. Nói theo cách của Chu Dung thì là, “Vừa nhìn đã biết là một team (đội) rồi.”
Dường như ra đường là điều xa xỉ với những người này. Cùng lắm họ chỉ loanh quanh ngoài hành lang. Trừ hai người, đó là cô gái miền Nam mà Chu Dung từng bắt chuyện, và một người đàn ông trung niên cao ráo, đeo kính. Lần nào cô gái miền Nam ra ngoài cũng là để đi gặp Vương Kiến Long. Còn người đàn ông đeo kính chỉ tới siêu thị mua đồ, không bước chân tới nơi nào khác.
Chu Dung, “Anh Từ, thế này mình đâu có cơ hội tiếp cận cô ta.” Tôi nói để xem thế nào đã.
Ngày thứ tư, tình hình thay đổi. Một thanh niên chưa từng ra khỏi nhà bỗng đi thang máy xuống tầng. Tôi và Chu Dung bám theo tới cổng, thấy cậu ta leo lên một chiếc xe nên lái xe bám đuôi.
Chiếc xe dừng bánh trước quán bida có tên Phong Vân, ba người đeo ba lô đang đợi ngoài cửa. Cậu ta xuống xe nói chuyện với họ, hai người đưa tiền cho cậu ta rồi lên xe, người còn lại lắc đầu bỏ đi.
Tôi bảo Chu Dung theo đuôi chiếc xe, còn mình đuổi theo người đàn ông không lên xe, “Anh gì ơi!”
Người này cảnh giác nhìn tôi, “Có chuyện gì?”
Tôi hỏi, “Ban nãy tôi thấy hai người kia đều đưa tiền và lên xe, sao anh không đi cùng?”
Anh ta cười khẩy, “Tôi tìm việc trên mạng, người ta bảo là làm nhân viên tổng đài, gửi tin nhắn dặn tôi đợi ở cửa quán bida Phong Vân, họ sẽ điều xe tới đón. Nào ngờ vừa tới nơi họ đã bắt mỗi người nộp 500 tệ tiền cọc, rõ là lừa đảo còn gì? Hai người kia mắc lừa nhưng tôi thì còn lâu.”
Tôi gật gù, đưa anh ta thuốc lá và châm giúp luôn, “Anh tìm việc này ở đâu, kể chi tiết được không?”
Tối đó, trong lúc uống rượu cùng Chu Dung ở nhà mình, tôi rút điện thoại cho cậu ta xem, “Chính là công việc này.”
Chu Dung, “Anh đi thật à? Ta còn chẳng biết cụ thể họ làm gì mà anh cũng dám trà trộn vào?”
“Vốn dĩ tôi định để cậu đi, nhưng cô gái kia biết mặt cậu nên tôi đành xông pha vậy.”
Theo số điện thoại tìm được trên mạng, tôi gọi cho một người được gọi là giám đốc Trần. Y dặn tôi 3 giờ chiều mai tới cửa quán bida Phong Vân và hứa sẽ điều xe tới đón.
Hôm sau, tôi nhét vài bộ quần áo vào ba lô, giấu thiết bị định vị và con dao nhỏ trong giày rồi tới quán bida. 3 giờ chiều, chiếc xe tôi và Chu Dung theo đuôi tối qua xuất hiện đúng hẹn.
Hôm nay chỉ có mình tôi, người lái xe (chính là anh chàng hôm qua) đòi tôi nộp 500 tệ tiền cọc và cho biết môi trường làm việc khá ổn nhưng khép kín, hỏi tôi đồng ý không, có thì nộp tiền, lên xe, không thì thôi. Tôi móc ra 500 tệ, lên xe và y như rằng được đưa tới chung cư nơi cô gái miền Nam ở. Lúc xe chúng tôi lướt qua xe Chu Dung, cậu ta gật đầu với tôi.
Lên tầng mười, tài xế đưa tôi tới một căn hộ. Tôi bước vào, thấy một giường đơn và một bàn làm việc, ngồi trước bàn là người đàn ông trung niên mặc đồ công sở.
Anh chàng lái xe giới thiệu, “Đây là quản lý của chúng tôi,” rồi bỏ đi. Quản lý mời tôi ngồi, “Quê cậu ở đâu?”
Tôi bảo mình là người Đông Bắc.
Quản lý gật đầu, “Nghề chúng tôi khá ít người Đông Bắc, cậu biết là nghề gì chứ?” Tôi đáp không biết. Quản lý nói, “Chúng tôi lừa đảo qua điện thoại. Cậu đừng sợ, nghe tôi giải thích đã. Nghề này an toàn lắm.” Nói rồi, anh ta đưa điện thoại cho tôi xem một bài báo.
“Công việc này về cơ bản không có rủi ro, số vụ bị khui ra chưa đến 5%. Hơn nữa còn siêu lợi nhuận, cậu có làm nhân viên văn phòng hay thậm chí làm sếp to cũng chẳng kiếm được nhiều tiền bằng chúng tôi. Năm ngoái, riêng doanh thu được công bố chính thức đã là hơn 20 tỉ, tôi nói cho cậu biết, số tiền chưa được tiết lộ còn khủng khiếp hơn nhiều.”
Tôi gật đầu, “Em hiểu rồi.”
Quản lý tỏ ra hài lòng với biểu hiện của tôi, “Công ty chúng tôi không bao giờ bạc đãi nhân viên. Chúng tôi kết toán hằng ngày, muốn nhận tiền mặt hay chuyển khoản đều được. Cậu chốt được một đơn hàng, chúng tôi sẽ cho cậu 30% hoa hồng, doanh số tháng trên một triệu thì được 40% hoa hồng. Vậy nên kiếm được bao nhiêu phụ thuộc cả vào cậu. Ngoài ra còn một số quy định như làm việc trong môi trường khép kín, không được rời công ty, muốn ăn gì cứ nói với đầu bếp, người to cao đeo kính ấy, cậu nhìn là biết. Anh ta sẽ mua cho cậu.”
“Vâng.”
“Được rồi, giờ cậu chọn nhóm đi, lát nữa nộp điện thoại cho tôi.”
Anh ta bảo chọn nhóm nghĩa là hỏi tôi muốn tham gia kiểu lừa đảo nào. Bọn họ đã phân chia rạch ròi công việc ra thành năm nhóm:
Nhóm một là quảng cáo và mua sắm:
1. Đăng tin giảm giá, trúng thưởng trên mạng để lừa tiền ứng trước, phí thủ tục, phí vận chuyển, tiền cọc, cước phí bưu điện, tiền thuế...
2. Đăng thông tin rao bán ô tô cũ, vé máy bay giá tốt hòng lừa tiền cọc.
3. Gọi điện thông báo nạn nhân được hoàn thuế mua nhà, mua xe để họ ra ATM chuyển khoản (trước đó chúng đã thu thập dữ liệu người mới mua nhà mua xe, rồi giả danh Tổng cục Thuế vụ Quốc gia hoặc Cục Tài chính để báo rằng có thay đổi trong chính sách nhà nước), từ đó lừa phí thủ tục và tiền đặt cọc.
Nhóm hai là ngân hàng:
1. Gửi tin nhắn chuyển tiền hoặc trả nợ, vay tiền (ví dụ: Chào anh chị, vui lòng chuyển khoản tới ngân hàng XX, số tài khoản: xxxxx) hòng chiếm đoạt tiền của con mồi.
2. Gửi tin nhắn cho vay tới những người cần khoản vay nhỏ, thu tiền bảo đảm và tiền lãi.
Nhóm ba là viễn thông và tuyển dụng:
1. Đăng quảng cáo giả, lừa lấy tiền giới thiệu, phí đào tạo và phí may đồng phục.
2. Giả mạo nhân viên viễn thông để gọi điện, có người nhấc máy thì báo họ nợ tiền điện thoại rồi chuyển tiếp cuộc gọi cho “cảnh sát điều tra”. Khi con mồi xác minh xong, kẻ giả làm cảnh sát “vô tình” cho biết thông tin tài khoản ngân hàng của con mồi bị lộ, tiếp đó chuyển máy cho trung tâm chăm sóc khách hàng của ngân hàng. Nhân viên chăm sóc khách hàng lại lừa con mồi chuyển khoản hoặc nhập mật khẩu ngân hàng.
Nhóm bốn là người quen:
1. Gọi điện thoại hoặc đánh cắp tài khoản mạng xã hội, giả vờ làm bạn bè hay người thân đang ở xa để chiếm đoạt tiền bạc.
2. Tìm hiểu trước thông tin về con mồi, giả danh bác sĩ hoặc thầy cô để bịa chuyện con cái của con mồi gặp tai nạn hoặc nhập viện, từ đó lừa họ nộp phí điều trị.
3. Gọi điện cho con mồi, nói dối rằng con của họ bị bắt cóc rồi cho họ nghe tiếng kêu gào khóc lóc của trẻ con, đòi tiền chuộc.
4. Dụ dỗ, uy hiếp trắng trợn, khiến con mồi sợ hãi (ví dụ: Nếu không chuyển tiền tới số tài khoản XXX, tao sẽ chặt chân mày).
Nhóm năm là nhóm rút tiền, chỉ thành viên cốt cán mới được tham gia:
1. Nhanh chóng chuyển tiền của nạn nhân đi bằng cách chuyển khoản.
2. Che mặt tới máy ATM rút tiền.
Tôi nói, “Em chọn nhóm bốn, nghe có vẻ đơn giản.”
Anh ta đáp, “Được, giao điện thoại cho tôi, tôi sẽ đưa cậu tới chỗ làm.”
Tôi tắt điện thoại, nộp cho quản lý. Rời phòng, tôi lặng lẽ giơ ngón cái với trần nhà, ra hiệu cho Chu Dung mọi chuyện vẫn ổn rồi theo quản lý tới chỗ làm việc.
Quản lý tra chìa mở cửa, tiếng nói ồn ã lập tức vọng ra. Bảy, tám người đang gọi điện, cả căn phòng tràn ngập những câu “văn mẫu” của bọn lừa đảo qua điện thoại: “Chúc mừng chị đã trúng thưởng.” “Anh đoán xem em là ai?” “Bố ơi, con đi chơi gái bị bắt mất rồi.” “Tao đang giữ con trai mày.” “Mày nhớ lại xem gần đây có làm mếch lòng ai không, có kẻ bỏ 200 nghìn tệ để mua một chân của mày đấy.” “Tiểu Vương à? Sáng mai tới văn phòng tôi nhé.” “Theo thông tin chúng tôi nắm được, anh bị tình nghi có dính líu đến một vụ rửa tiền.”
Quản lý vỗ vai tôi, “Từ nay cậu là thành viên của nhóm bốn, chịu khó học hỏi các đồng nghiệp nhé.”
Các nhân viên của công ty lừa đảo qua điện thoại phải tự móc hầu bao mua dữ liệu. Quản lý đưa ra lý do như sau, “Phải tự bỏ tiền ra nên chắc chắn ai cũng muốn kiếm thật nhiều tiền để bù lại. Đây là cách nâng cao tinh thần làm việc và sự nỗ lực của mọi người.”
Quản lý đưa tôi thông tin liên lạc của bên “môi giới thông tin” để tôi tự mua dữ liệu.
Càng tiếp xúc với bên môi giới, tôi càng kinh ngạc. Sự phát triển của đường dây mua bán thông tin cá nhân khiến tôi liên tục được mở mang tầm mắt. Họ cung cấp từng “gói sản phẩm riêng”, phân chia dựa trên nghề nghiệp: học sinh sinh viên, dân chơi chứng khoán, khách hàng của công ty quản lý tài chính, sản phụ, phụ huynh... Đủ từ A đến Z, mỗi đối tượng khác nhau sẽ có mức giá khác nhau.
Nghe tôi giới thiệu mình là người mới, nhân viên môi giới chủ động tư vấn, “Dân quê ít tiền, người thành phố lớn khó bị lừa, cậu mua thông tin của dân đô thị loại ba đi. Bỏ 800 tệ là mua được thông tin của 10 nghìn học sinh và phụ huynh. Cậu cũng có thể đổi bằng dữ liệu khác, ví dụ đổi thông tin của 30 nghìn bà mẹ và em bé lấy thông tin của 10 nghìn học sinh sinh viên.”
Tôi khen, “Anh cừ thật. Anh kiếm đâu ra nhiều dữ liệu thế?”
Anh ta bảo tiết lộ cho tôi cũng chẳng sao. Làm nghề này trông cậy hết vào quan hệ:
1. Hacker. Với họ, hệ thống thông tin nội bộ ngân hàng, cơ quan, doanh nghiệp, trường học thật mong manh. Tình trạng hacker ăn cắp thông tin cá nhân và đem bán không hiếm gặp. Hacker cao tay thậm chí còn thâm nhập được vào cả iCloud*.
2. Bên thứ ba. Lỗ hổng bảo mật dễ phát sinh nhất tại đơn vị hợp tác hoặc đơn vị thuê ngoài. Có những công ty thường xuyên thuê cộng tác viên hoặc khoán thẳng cho đơn vị bên ngoài, tư liệu qua tay nhiều người nên cũng khó bảo mật. Ví dụ, trường học giao khoán việc kiểm tra sức khỏe hằng năm cho một trung tâm, người phụ trách của trung tâm bán luôn thông tin tuổi tác thậm chí chiều cao, cân nặng của học sinh.
3. “Tay trong”. Cái này khỏi cần giải thích nhiều, ngành nghề nào cũng tồn tại kiểu người này, đó có thể là đồng nghiệp, thầy cô hay thậm chí là sếp của bạn. Họ dám bất chấp tất cả để kiếm tiền.
Hai đối tượng đầu tiên còn đề phòng được, loại số ba quả thật rất khó phòng ngừa.
Tôi giả ngu suốt năm ngày, làm bộ ngờ nghệch không lừa nổi ai. Dẫu suốt ngày bị các “đồng nghiệp” thành tích tốt chế giễu, nhưng tôi đã đạt được mục đích khi thâm nhập vào hang ổ lừa đảo: tiếp cận cô gái miền Nam.
Hằng ngày, tôi dúi cho đầu bếp ít tiền, nhờ mua cho mình quà vặt lúc đi siêu thị. Rồi tôi lại xun xoe mang cho cô gái. Sau năm ngày, cô ta bảo tôi, “Từ à, anh rất tốt với tôi nhưng tôi có bạn trai rồi.” Tôi đáp không sao, mình làm bạn thân cũng được.
Một tuần sau, cô ta mở lòng với tôi, coi tôi là người trút bầu tâm sự, kể rằng đang yêu một người đàn ông lớn hơn mình mười tuổi, nhưng hai ngày mới được gặp một lần, mỗi buổi hẹn chỉ đi ăn cơm.
Tôi hỏi cô ta, “Có phải là sếp lớn của công ty không?”
Cô ta ngạc nhiên, “Ai kể với anh rồi à?”
“Không, vì chỉ mình em có quyền tự do ra vào, quản lý chưa bao giờ mắng em, các nhân viên lâu năm cũng tránh né em. Em chỉ có thể là con gái hoặc bạn gái sếp.”
Cô ta khen, “Anh siêu thật, cứ như thám tử ấy.”
Tôi lại hỏi, “Hẹn hò với sếp có gặp chuyện gì phiền não không? Hay sếp có gia đình rồi?”
Cô ta lắc đầu, “Không. Bây giờ anh ấy độc thân, nhưng trước đó anh ấy làm một chuyện khiến tôi hơi sợ.”
Tôi gật đầu tỏ vẻ thông cảm, “Chuyện công việc hay cuộc sống?”
“Cuộc sống. Thôi không nói nữa, chắc mấy bữa nữa ta cũng ‘bay’ rồi, anh kiếm thêm được bao nhiêu thì cố kiếm đi.”
Tôi hỏi “bay” là sao, cô ta trả lời, “bay” tức là giải tán. Một nhóm lừa đảo chuyên nghỉệp qua điện thoại tồn tại không quá bốn tháng, sau khoảng thời gian này, chúng sẽ đổi địa điểm, thay máu nhân sự, làm lại từ đầu.
Nhân cơ hội được “ma cũ” dắt ra hành lang hút thuốc (người mới không được ra hành lang hút thuốc một mình, phải có nhân viên lâu năm đưa đi, phòng trường hợp bỏ chạy), tôi đưa tay ra hiệu “Gọi điện thoại, 110*, 5 giờ” với camera giám sát.
5 rưỡi chiều hôm đó, tôi tìm gặp quản lý, “Ban nãy ra ban công hút thuốc, em thấy hơn chục cảnh sát xông vào đây anh ạ.” Quản lý gạt đi, “Đừng lo, cứ quay lại chuyên tâm làm việc đi, chúng tôi bắt nối hết quan hệ rồi, không sao đâu!”
Tôi gật đầu, trở về phòng, quan sát tình hình bên ngoài qua mắt mèo. Một lúc sau, quản lý xách hai chiếc va li, hớt hải chạy xuống dưới bằng cầu thang thoát hiểm. Tôi giả vờ mở cửa hít thở không khí, ra dấu “Bám theo” với Chu Dung qua camera.
8 giờ, cảnh sát bao vây tầng mười, tóm gọn tổ chức lừa đảo qua điện thoại, chỉ trừ quản lý. Lúc bị bắt, cô gái miền Nam còn trấn an tôi, “Anh chưa lừa được đồng nào, cùng lắm bị tù một, hai năm thôi.” Nghe cô ta nói vậy, tự nhiên tôi thấy buồn.
Cho lời khai xong, tôi bước ra, thấy Điền Tĩnh đang đợi mình. “Hôm nay cảnh sát nhanh nhẹn thật, chưa gì đã lập phương án hành động và kế hoạch vây bắt đầu ra đấy.” Chị đáp, “Ừ, cảnh sát rất coi trọng vụ này.”
Tôi gọi điện cho Chu Dung, hỏi cậu ta đã đuổi kịp quản lý chưa? Chu Dung nói, “Kịp ạ, em đang ở phố thương mại.”
“Thế thì đúng rồi, chắc chắn anh ta đi gặp Vương Kiến Long. Lần đầu nghe anh ta nói chuyện, tôi đã cảm thấy đó là giọng của người ngoại tỉnh mà Vương Kiến Long từng gọi.”
“Vậy Vương Kiến Long kiếm tiền nhờ lừa đảo qua điện thoại?”
“Ừ, tôi đã xác thực qua lời kể của cô gái miền Nam. Vương Kiến Long là sếp lớn đứng sau đường dây lừa đảo. Anh ta là người lập nên tổ chức này, bằng không quản lý đã chẳng đến tìm anh ta ngay khi có biến.”
“Nhưng chuyện của Vương Lộ vẫn chưa sáng tỏ. Tại sao lại có tới hai Vương Lộ, cô ấy khẳng định mình không có chị em gái kia mà.”
“Sắp tìm ra đáp án rồi, cậu tiếp tục theo dõi họ, tôi phải xác nhận một chuyện.”
Tôi ngắt máy, Điền Tĩnh hỏi, “Cậu muốn xác nhận chuyện gì?”
Tôi trả lời, trong lúc nói chuyện với tôi, bạn gái của Vương Kiến Long, tức cô gái miền Nam, kể rằng trước đó Vương Kiến Long đã làm một chuyện khiến cô ta hơi sợ. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cho rằng chuyện này liên quan tới vụ nổ khí gas và cái chết của Vương Lộ. Lần đầu tôi và Chu Dung gặp Vương Kiến Long, anh ta nói mình không đồng ý khám nghiệm tử thi vợ, trong khi cái xác có rất nhiều điểm đáng ngờ:
1. Chúng tôi tìm ra một Vương Lộ khác, vẫn chưa thể xác định rốt cuộc thi thể kia là ai.
2. Cổ thi thể có vết cắt, Vương Kiến Long giải thích vợ mình bị kính cứa vào cổ lúc nổ khí gas, tôi không đồng tình.
3. Tôi cho rằng, có thể hành động đáng sợ của Vương Kiến Long liên quan tới cái xác.
Điền Tĩnh, “Chẳng phải cơ quan công an có thể cưỡng chế khám nghiệm tử thi với những vụ tử vong bất thường sao?”
“Đúng, song người ta thường chỉ làm vậy trong các trường hợp đáng ngờ. Còn vụ này, Vương Kiến Long đã thừa nhận mình quên tắt bếp gas, vả lại, anh ta muốn Vương Lộ chết thì chỉ cần dừng điều trị là xong. Vụ việc không có gì khả nghi. Với trường hợp này, khi được cảnh sát trưng cầu ý kiến, nếu người thân nạn nhân không đồng ý khám nghiệm tử thi, cảnh sát sẽ không ép.”
“Cậu nghĩ ra cách xác minh chưa?”
“Tôi cần gặp bác sĩ điều trị cho Vương Lộ trong thời gian cô ta sống thực vật. Có thể bác sĩ sẽ biết bí mật của Vương Lộ.”
Điền Tĩnh gật đầu, “Tôi quen bác sĩ, khi xưa từng phỏng vấn bà ấy.”
Tôi và Điền Tĩnh đến nhà bác sĩ điều trị cũ của Vương Lộ tại một khu chung cư, hiện bà đã nghỉ hưu và ở nhà chăm cháu. Bà chào hỏi Điền Tĩnh, dặn cháu không được chạy lung tung rồi ngoảnh đầu nhìn chúng tôi, “Tiểu Điền, cậu này là chồng cháu à?”
Điền Tĩnh phủ nhận. Bà hỏi tiếp, “Thế là bạn trai hả? Cháu cũng không còn trẻ, đừng chần chừ nữa, kết hôn đi!”
Tôi và Điền Tĩnh đều rất lúng túng, Điền Tĩnh dứt khoát chuyển chủ đề, “Bác ơi, hôm nay cháu tới vì muốn hỏi chút việc. Hồi cháu phỏng vấn bác chuyện của Vương Lộ và Vương Kiến Long, bác có gì chưa nói với cháu không ạ? Liệu Vương Lộ có gì bất thường không?”
Bà đáp, “Chuyện qua lâu lắm rồi, các cháu còn tìm hiểu làm gì?”
Tôi thuật lại chuyện Vương Lộ đã chết nhưng chúng tôi lại tìm ra một người khác giống hệt cô ta và cũng tên Vương Lộ. Chúng tôi giật mình băn khoăn không biết trên đời này có ma, hay là thực sự tồn tại hai người giống hệt nhau.
Bà gật đầu, “Không phải ma đâu. Người sống thực vật không phải Vương Lộ.”
Tôi hỏi, “Vì sao bác khẳng định vậy ạ?”
“Trên giấy tờ, Vương Lộ là nữ. Còn ‘Vương Lộ’ sống thực vật kia dù có vẻ ngoài thanh tú, giống hệt ảnh trên căn cước nhưng lại là nam. Hồi ấy Vương Kiến Long xin bác đừng tiết lộ chuyện này, bố mẹ mà biết cậu ta thích đàn ông thì sẽ giết cậu ta mất. ‘Vương Lộ’ phải trộm căn cước của chị gái để cả hai có thể kết hôn và sống cùng nhau.”
Bỗng, tôi nhớ lại lúc liên lạc với cơ quan công an và báo “Vương Lộ đã chết”, gạn hỏi có phải bố mẹ cô ta đều đã qua đời không, đầu dây bên kia cho biết, “Bố mẹ Vương Lộ đều còn sống, thậm chí Vương Lộ còn có một cậu em trai. Chúng tôi đã xác thực thông tin với chính Vương Lộ. Cô ấy vẫn khỏe mạnh, đã kết hôn và sinh con. Nếu anh còn báo tin giả, chúng tôi sẽ tạm giữ và xử phạt hành chính theo quy định pháp luật.”
Tôi cầm điện thoại gọi cho Vương Lộ bằng số xin được từ bố cô ta lần trước. Vương Lộ nhanh chóng bắt máy, hỏi tôi là ai. Tôi vào thầng vấn đề, “Đã bao lâu cô chưa gặp em trai?”
“Gần năm năm rồi, anh là ai?”
“Có phải cô và em trai giống nhau như đúc không?”
“Đúng, chúng tôi là chị em song sinh, anh có tin tức của nó sao?”
Tôi không đáp mà cúp máy, quay sang nhìn Điền Tĩnh, “Người chết là em trai Vương Lộ, chúng ta tới phố thương mại tìm Vương Kiến Long thôi.”
Tôi, Chu Dung và Điền Tĩnh gõ cửa nhà Vương Kiến Long. Anh ta hỏi “Ai đấy”, Điền Tĩnh xưng tên. Vương Kiến Long mở cửa, “Phóng viên Điền, Chu Dung, Từ Lãng, sao mọi người biết tôi ở đây?”
Tôi lên tiếng, “Không những biết anh ở đây, chúng tôi còn biết anh đang giấu một tên ‘quản lý’ trong này.”
Vương Kiến Long hỏi, “Các người báo cảnh sát rồi?”
Tôi đáp, “Đúng, nhưng không phải vì vụ lừa đảo qua điện thoại, mà là chuyện của ‘Vương Lộ’. Chúng tôi đã gặp Vương Lộ thật và bác sĩ điều trị cho em trai Vương Lộ khi cậu ta sống thực vật.”
Vương Kiến Long gật đầu, “Vậy các người biết xu hướng tính dục của tôi rồi?”
Chu Dung, “Đương nhiên, anh là trai thẳng. Anh tưởng chúng tôi không biết chuyện anh cặp kè với cô gái người miền Nam trong đường dây lừa đảo à? Tưởng tôi không biểt mấy ngày nay anh gọi ‘dịch vụ đặc biệt tại phòng’ chắc?”
Tôi nói, “Đúng, đừng đóng kịch nữa. Em trai Vương Lộ kết hôn với anh bằng thân phận giả, hai người lấy nhau bất hợp pháp, hiện cảnh sát đã bắt đầu khám nghiệm tử thi rồi.”
Vương Kiến Long hét lên, “Đáng ra tôi không nên nhận lời phỏng vấn của các người!”
Tôi nói, “Không. Anh không nên bận rộn điều hành đường dây lừa đảo đến mức bỏ bẵng chuyện tới đài hóa thân hỏa táng di thể em trai Vương Lộ.”
Hơn mười phút sau, cảnh sát có mặt tại khách sạn, giải Vương Kiến Long và tên “quản lý” nấp trong nhà vệ sinh đi.
Tháng Mười hai năm 2013, Vương Kiến Long đang theo chân một nhóm người miền Nam để học mánh lừa đảo qua điện thoại thì bị bố mẹ bắt tham gia một buổi xem mắt tập thể. Tại đây, anh ta trúng tiếng sét ái tình với “Vương Lộ”, chưa được bao lâu đã đăng kí kết hôn. Vương Kiến Long còn bỏ cả trăm nghìn tệ làm sính lễ cho “Vương Lộ”.
“Vương Lộ” đòi về nhà thông báo cho bố mẹ, Vương Kiến Long muốn đi cùng nhưng “Vương Lộ” không đồng ý, khăng khăng lên đường một mình. Vương Kiến Long nghi mình bị lừa, lén lút bám theo vợ mới cưới. Quả nhiên, ngay sau đó anh ta không liên lạc được với số máy của “Vương Lộ”. Khi “Vương Lộ” tiếp tục xem mắt tập thể thì bị anh ta lôi về thành phố Yên. Lúc này anh ta mới hay, “Vương Lộ” là kẻ chuyên lừa đảo kết hôn xuyên tỉnh.
Trong cơn thịnh nộ, Vương Kiến Long kéo “Vương Lộ” về nhà mình tại thành phố Yên, định cưỡng bức, nhưng lại càng thêm suy sụp khi phát hiện “Vương Lộ” là đàn ông. Bấy lâu nay, cậu ta đội lốt chị gái mình đi lừa đảo khắp nơi.
Vương Kiến Long bất đắc dĩ phải thả cậu ta đi. Nhưng càng ngẫm anh ta càng tức giận, nhân lúc cậu ta đi chưa bao xa, Vương Kiến Long nhờ một “đồng môn” trong lớp lừa đảo “sơ ý” lái xe đâm cậu ta. Vốn dĩ chúng muốn đâm chết “Vương Lộ”, nào ngờ có người qua đường trông thấy nên báo cảnh sát, gọi xe cứu thương.
Biết tin “Vương Lộ” sống thực vật, Vương Kiến Long mừng rơn, nghĩ có thể kí tên vào đơn dừng điều trị cho Vương Lộ với tư cách là chồng bệnh nhân. Thế rồi bỗng có phóng viên xin phỏng vấn, có người quyên tiền ủng hộ. Bấy giờ, Vương Kiến Long không mấy dư dật, phát hiện ra cách sống nhờ tiền ủng hộ, anh ta liền đóng vai người chồng mẫu mực, đưa “vợ” về nhà chăm sóc.
Đường dây lừa đảo qua điện thoại của Vương Kiến Long ngày càng “ăn nên làm ra”, anh ta bắt đầu xem nhẹ khoản quyên góp cỏn con. Đang định kết thúc tính mạng của “Vương Lộ” một cách hợp pháp thì “cô vợ” này đột nhiên tỉnh dậy. Nỗi căm thù chất chứa bao năm bùng lên, anh ta cầm dao cứa cổ “Vương Lộ” rồi bật bếp gas, hẹn giờ lò vi sóng để tăng nhiệt, dàn dựng thành một vụ tai nạn nổ khí gas.
_vntq_main-43.jpg)
Thao tác lò vi sóng sai cách sẽ dẫn đến cháy nổ, hãy cẩn thận khi sử dụng.
Tôi bán tin này cho đơn vị truyền thông, kiếm được ít tiền bỏ túi. Về sau nghe nói có đạo diễn muốn chuyển thể câu chuyện thành phim, nhưng không biết vì sao chẳng thấy tin tức gì.
Bài phỏng vấn hay nhất của Điền Tĩnh chấm dứt bằng một câu chuyện ngoắt ngoéo. Tôi hỏi chị nghĩ sao về việc này. Điền Tĩnh chẳng bận tâm, “Tôi quan tâm tới thực trạng đời sống của người thực vật ở Trung Quốc hơn, đời họ sẽ không thay đổi chỉ vì một trường hợp cá biệt.”