Dịp Quốc khánh năm 2016, tôi và Chu Dung đang nghỉ lễ tại Nga thì liên tục nhận được cuộc gọi từ Lý Siêu, bạn cấp ba của tôi. Giọng cậu ta khàn khàn, “Tớ mất con rồi, cậu tìm thằng bé giúp tớ với.”
Lần cuối tôi gặp Lý Siêu là khi chúng tôi đi ăn lẩu đầu năm 2015. Bấy giờ, cậu ta làm ở phòng tài vụ của một doanh nghiệp lớn, mới đăng kí kết hôn và sắp tổ chức đám cưới nên gặp tôi để đưa thiếp mời. Tôi hỏi Lý Siêu đã khám sức khỏe tiền hôn nhân chưa. Cậu ta đáp chưa, “Tớ không muốn làm.” Khi được hỏi lý do, Lý Siêu nhấp rượu, “Sợ xấu hổ. Có hai bọn mình ở đây thôi nên tớ nói thật nhé, tớ lo chất lượng tinh trùng của mình không tốt. Nhận kết quả rồi biết mình hiếm muộn hay vô sinh thì ngượng lắm.”
Tôi nói, “Siêu, cậu phức tạp hóa một chuyện đơn giản rồi đấy, khám sức khỏe tiền hôn nhân làm gì có kiểm tra chất lượng tinh trùng!”
Lý Siêu không tin, tôi đành lấy điện thoại, tìm bằng chứng cho cậu ta.
Vài hôm sau, Lý Siêu đưa vợ tới bệnh viện để kiểm tra sức khỏe toàn diện. Kết quả Lý Siêu hoàn toàn khỏe mạnh, song vợ cậu ta lại gặp trục trặc. Ống dẫn trứng và tử cung của cô ấy có vấn đề, tỉ lệ thụ thai rất thấp. Hai vợ chồng lại cực kì yêu trẻ con, sau vài tháng buồn rầu, họ quyết định lựa chọn một cách cực đoan: mang thai hộ.
Mang thai hộ gần như đã trở thành nhu cầu lớn và bức thiết tại Trung Quốc, mỗi năm có hàng chục nghìn trẻ em ra đời nhờ phương pháp này. Và con của Lý Siêu sắp trở thành một trong số đó.
Lần cuối tôi liên lạc với Lý Siêu là vào tháng Mười một năm 2015. Hồi ấy, cậu ta đã được giới thiệu đến một cơ sở cung cấp dịch vụ mang thai hộ.
Thường ngày tôi bận điều tra và viết lách, Lý Siêu chắc cũng chẳng rảnh rỗi, đâm ra hai chúng tôi không liên lạc với nhau suốt gần một năm (hình như bạn cùng lớp cả năm trời không hỏi han nhau là chuyện rất bình thường), chỉ thi thoảng ấn thích bài đăng của nhau trên WeChat. Nhưng khi nhận được cuộc gọi nhờ tìm con từ Lý Siêu, tôi và Chu Dung lập tức mua vé máy bay khởi hành ngay trong ngày, mất gần tám tiếng đồng hồ để trở lại thành phố Yên.
Vừa xuống máy bay, chúng tôi bắt ngay taxi tới nhà Lý Siêu. Cậu ta sống tại một cư xá cũ đã hơn 15 năm tuổi. Lý Siêu chuyển tới đây từ năm ngoái vì khu này gần trường tiểu học, về sau tiện cho con đi học đúng tuyến.
Tôi và Chu Dung lên tầng. Lý Siêu mời chúng tôi vào nhà, ngồi ngoài phòng khách, vợ cậu ta rót nước cho chúng tôi rồi về phòng.
Tôi hỏi Lý Siêu sao lại mất con, đã báo cảnh sát chưa. Lý Siêu lắc đầu, “Không báo được. Bọn tớ chưa làm giấy chứng sinh cho con, không chứng minh được nó là con tớ, thậm chí không thể chứng minh sự tồn tại của nó.”
Ngày 11 tháng Mười năm 2015, nghe giới thiệu, Lý Siêu tìm tới một cơ sở tư vấn mang thai hộ mang tên Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản Viên Mộng. Giám đốc trung tâm nhiệt tình tiếp đãi, hỏi han tình hình và đưa ra bốn phương pháp cho Lý Siêu tự chọn:
Thứ nhất là phương pháp nhân tạo, cách thông đụng và dễ chấp nhận với hai bên nhất. Trong khoảng thời gian người mang thai hộ rụng trứng, tinh dịch của người chồng sẽ được hút vào ống tiêm rồi bơm vào tử cung của người mang thai hộ.
Thứ hai là phương pháp tự nhiên, hai bên sẽ thương lượng và quan hệ tình dục trong ngày rụng trứng của người mang thai hộ để thụ thai.
Thứ ba là thụ tinh trong ống nghiệm, hiểu nôm na là “mượn bụng sinh con”. Khách hàng cung cấp trứng đã thụ tinh để cấy vào cơ thể người mang thai hộ. Cách này cần đến sự phối hợp của bệnh viện đã được cấp phép.
Thứ tư là xin từ ngân hàng trứng, chỉ cần lấy trứng từ người mang thai hộ tại một bệnh viện đã được cấp phép.
Lý Siêu chọn cách thứ ba, thụ tinh trong ống nghiệm để tạo thành phối rồi mượn bụng của người khác sinh ra đứa trẻ. Cách này đảm bảo gene của con hoàn toàn được di truyền từ hai vợ chồng.
Tôi nói, “Lạ quá, quy trình này các cơ sở điều trị chuyên nghỉệp đủ khả năng thực hiện nhưng cơ quan y tế không cho phép. Họ thụ tinh ống nghiệm cho hai vợ chồng cậu ở đâu?”
Lý Siêu, “Tớ cũng không biết. Họ bịt mắt, lái xe chở bọn tớ tới một nơi, lấy trứng và tinh trùng xong thì lại bịt mắt đưa về.”
Tôi gật đầu, “Bao nhiêu tiền?”
“1 triệu 200 nghìn tệ.”
Chu Dung xuýt xoa, “Tốn kém thế!”
Lý Siêu gật đầu, “Vợ chồng tớ chọn gói dịch vụ đắt nhất. Cô gái mang thai hộ khá xinh xắn và cao ráo, trình độ học vấn trên đại học. Sau khi đậu thai, cô ấy được ở chung cư cao cấp, có người giúp việc riêng chăm lo chu đáo. Đầu tháng Tám năm nay, đứa bé chào đời, là con trai. Nghe nói sữa mẹ giúp tăng cường hệ miễn dịch nên tớ định để con lại chỗ người mang thai hộ, cho thằng bé uống sữa mẹ vài tháng rồi mới đón về.”
Tôi hỏi, “Cậu có chắc đứa bé là con mình không?”
“Có, họ nói sẽ giám định ADN trước rồi mới yêu cầu thanh toán nốt khoản tiền còn lại.”
Tôi gật gù, “Rốt cuộc làm sao mà lại mất con?”
Theo lời người đẻ thuê, tối hôm ấy, cô ta đẩy xe nôi đưa đứa trẻ xuống sân chơi thì bị hai người đàn ông cướp mất.
Chu Dung, “Anh Từ, em nghĩ có thể là do bọn buôn người làm.”
“Tại sao cậu nghĩ vậy?”
Chu Dung giơ điện thoại, “Mới đây, tin tức 200 tên buôn người bắt cóc trẻ con đang gây bão cả WeChat đấy.”
“Đọc tin vịt ít thôi. Tin đồn này được tung ra từ mấy năm trước, người ta bác bỏ từ đời nào rồi. Nhưng năm nào nó cũng rộ lên, chẳng biết ai rỗi hơi đào lên nữa.”
Tôi xin Lý Siêu địa chỉ của người mang thai hộ để tìm gặp nói chuyện, xem có phát hiện manh mối nào không. Từ biệt Lý Siêu tiều tụy, tôi và Chu Dung bắt taxi, Chu Dung xin phép tài xế cho hút thuốc, tài xế đồng ý. Cậu ta bèn mở cửa sổ xe, đưa tôi một điếu, “Anh Từ, có phải anh nghi ngờ công ty trung gian kia không?”
Tôi châm thuốc, “Ừ, đang chuẩn bị giám định ADN thì đứa trẻ bị bắt cóc, quá trùng hợp. Vả lại trước đó Lý Siêu trả 800 nghìn tệ rồi, dù không tìm được con, e là cậu ta cũng chẳng đòi nổi tiền.”
Chu Dung gật đầu, “Bay đường dài mệt quá, mình về nhà đánh một giấc đã rồi bàn tiếp.”
Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe tới chung cư nơi người mang thai hộ sinh sống. Khu này thuộc hàng những khu chung cư có quang cảnh và không gian đẹp ở thành phố Yên, căn hộ một phòng ngủ nhỏ nhất cũng phải rộng 80-100m², tiền thuê hằng tháng tối thiểu 10 nghìn tệ.
Gói dịch vụ cao cấp mà Lý Siêu chọn bao gồm căn hộ dành riêng cho một người tại khu chung cư cao cấp và người giúp việc chăm sóc (ít nhất cho tới khi em bé cai sữa). Dù đứa bé đã mất tích nhưng cô gái đẻ thuê vẫn sống ở đây. Chúng tôi ấn chuông cửa, lên tầng sáu. Một cô gái đứng ngoài hành lang chờ chúng tôi. Trông cô ta mới độ 20. Cô ta đưa chúng tôi vào nhà, mời ngồi xuống sofa rồi đi rót nước.
Cô gái đặt hai chiếc cốc giấy trước mặt tôi và Chu Dung, “Chắc bố mẹ đứa bé lo sốt vó nhỉ?”
Tôi đáp, “Đúng vậy, mất đứa con mong ngóng bao lâu nay, không lo sao được?”
“Tôi cũng sốt ruột. Nếu không tìm ra đứa bé thì tôi chẳng nhận được đồng nào, coi như cho người ta thuê bụng miễn phí suốt một năm nay.”
“Trước đây cô từng hợp tác với cơ sở mang thai hộ này chưa?”
“Rồi, đây là lần thứ hai. Trước kia tôi đã đẻ hộ một lần.”
Chu Dung, “Hả? Trao đứa bé mình sinh ra cho người khác, cô không đau lòng à? Sao tôi thấy mất con mà cô cũng chẳng đau buồn?”
Cô ta lắc đầu, “Tôi còn phải nuôi con ruột, công việc này (mang thai hộ) chẳng qua là cho thuê bụng kiếm tiền thôi.”
Tôi hỏi, “Vậy đây là lần thứ ba cô sinh con?”
“Vâng, năm 2011, tốt nghiệp đại học xong tôi kết hôn sinh con luôn. Với cả, cơ sở mang thai hộ chỉ tuyển người từng sinh nở một lần, có kinh nghiệm thì khi mang thai sẽ giảm thiểu rủi ro sảy thai, tiết kiệm chi phí.”
Tôi gật đầu, “Khách hàng lần trước là ai?”
Cô ta cho biết đó là một cặp đồng tính nam, “Những người như tôi lập ‘Nhóm bà mẹ mang thai hộ’ để thi thoảng trao đổi kinh nghiệm. Đa số người thuê chúng tôi đều thuộc trường hợp có vấn đề về sức khỏe, không thể sinh đẻ, còn lại là vợ chồng lớn tuổi mất con, và các cặp đồng tính.”
Tôi đứng dậy, giả vờ vươn vai cho giãn gân giãn cốt, đưa mắt quan sát khắp phòng khách. Ti vi treo trên tường chứ không có kệ, bàn trà và bàn ăn trống không, xem ra không có thứ gì hữu ích rồi.
Tôi ngấm ngầm dùng tay ra hiệu cho Chu Dung câu giờ, xin phép đi vệ sinh rồi bước về phía nhà vệ sinh. Chu Dung nhoài người ra phía trước, nhìn cô ta, “Sức khỏe cô gần hồi phục rồi à?” Cô gái thấy cậu ta sán lại gần quá nên ngại ngùng, ngả người ra đằng sau, “Ổn rồi.”
Nhân cơ hội đó, tôi lẻn vào phòng ngủ của cô ta, rút găng tay trong túi ra đeo rồi rón rén lục soát. Tôi tìm thấy căn cước và hộ khẩu của cô gái trong va li dưới gầm giường. Thông tin hộ khẩu khớp với lời kể của cô ta: đã kết hôn, có một con, tốt nghiệp đại học hệ chính quy. Chứng tỏ những lời cô ta vừa nói khả năng cao là sự thật, nếu thông tin trên căn cước không bị làm giả. Tôi chụp lại bằng điện thoại rồi lùng sục tiếp nhưng không phát hiện gì thêm, bèn gửi tin nhắn cho Chu Dung, “Đánh lạc hướng cô ta đi.”
Nghe tiếng di động Chu Dung báo tin nhắn, tôi đếm đến năm rồi mở cửa phòng ngủ, lẻn vào nhà vệ sinh, xả nước bồn cầu. Rửa tay xong, tôi quay lại phòng khách, “Tôi hơi đau bụng, xong việc thì về thôi.”
Rời khu chung cư, tôi và Chu Dung đứng hút thuốc cạnh xe. “Kế hoạch tiếp theo là gì hả anh Từ?”
“Tôi vừa chụp ảnh căn cước của cô ta, trước tiên hãy xác minh xem có đúng sự thật không. Nếu cô gái này hoàn toàn không nói dối về mình, chắc hẳn cô ta không làm gì khuất tất.”
“Kiểm tra căn cước là thật hay giả bằng cách nào?”
“Bằng hồ sơ sinh viên. Nhìn mà học. Giờ tôi sẽ dùng căn cước của cô ta để đăng kí tài khoản trên trang thông tin sinh viên, sau đó kiểm tra hồ sơ sinh viên và học bạ. Số điện thoại đăng kí không cần liên kết với căn cước, vả lại, hầu hết mọi người đều chưa từng đăng kí tài khoản trên trang này.”
“Tức là chỉ cần biết thông tin căn cước của em là có thể nắm cả học bạ của em?”
“Đúng thế.”
Đăng kí thành công, tôi tra cứu được học bạ của cô gái đẻ thuê. Cô ta là sinh viên Đại học XX niên khóa 2007, xét năm cô ta tốt nghiệp với năm đứa bé chào đời (viết trên hộ khẩu), có thể thấy cô ta nói thật.
Chu Dung, “Tiếp theo ta điều tra cơ sở mang thai hộ à?”
“Ừ, tôi định giả vờ làm khách hàng muốn sử dụng dịch vụ để tới đó xem thế nào.”
“Khi nãy cô ta nói, cơ sở mang thai hộ về cơ bản có ba nhóm khách hàng: người không có khả năng sinh nở, đồng tính, vợ chồng trung niên mất con. Anh còn trẻ quá, chắc chắn không diễn được vai khách trung niên. Anh chọn đi, một là vô sinh, hai là đồng tính. Hay chúng mình diễn vai đồng tính đi, em thấy cũng hay phết đấy!”
Tôi chọn vai vô sinh rồi mở máy gọi cho Điền Tĩnh, hỏi chị có rỗi không.
2 giờ chiều, tôi và Điền Tĩnh có mặt tại Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản Viên Mộng. Tới quầy lễ tân, một cậu đẹp trai mặc vest nhiệt tình tiếp đón, “Chào anh chị, anh chị được người quen giới thiệu hay tìm đến đây qua thông tin trên mạng?” Tôi nói mình tìm được trên mạng.
Cậu ta cười, gật đầu, “Vậy hai kết quả đầu tiên chắc đều là bọn em rồi, bọn em phải trả hơn 200 nghìn tệ tiền quảng cáo mỗi tháng đấy ạ! Bọn em hợp tác với những bệnh viện hàng đầu thành phố, sử dụng kĩ thuật chẩn đoán di truyền trước chuyển phôi* của Mỹ, khách có thể tự do lựa chọn giới tính em bé.”
Tôi hỏi, “Có phải Bộ Y tế không cho bệnh viện và nhân viên y tế tham gia vào hoạt động mang thai hộ, nếu vi phạm sẽ thu hồi giấy phép không?”
Cậu ta lắc đầu, “Giờ mang thai hộ đang là xu hướng. Nếu cấm thì tại sao nhà nước lại loại bỏ việc này khỏi danh sách hành vi phạm pháp? Tại sao luật Mỹ lại cho phép đẻ thuê? Anh chị thấy có đúng không? Nó phải có giá trị mới tồn tại được chứ.”
Điền Tĩnh ngó tôi, “Hay mình đừng làm nữa, nhận nuôi một đứa đi!”
Cậu đẹp trai cười, “Chị ơi, chị nói thế nghĩa là chưa hiểu rồi, rất nhiều khách hàng bên em đã xin nhận nuôi nhưng có được đâu. Trung Quốc có hơn 40 triệu người vô sinh, hơn một triệu gia đình vô sinh có nhu cầu nhận con nuôi. Cả nước hiện có khoảng 620 nghìn trẻ mồ côi, song chỉ hơn 100 nghìn bé sống trong cô nhi viện công lập, tỉ lệ giữa nhu cầu và số lượng trẻ có thể nhận nuôi hợp pháp vào độ 10:1. Anh chị có biết phải cạnh tranh khốc liệt tới mức nào không? Khách sử dụng dịch vụ bên em kể lại, muốn nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi phải tốn khoảng 100 nghìn tệ, đã thế phải chờ hai năm mới tới lượt.” Cậu ta nói cực kì trơn tru, chắc đã “trả bài” nhiều lần rồi.
Tôi gật đầu, “Vậy giá cả bên các cậu thế nào?”
Cậu ta trả lời, “Có đủ các loại giá anh ạ! Anh chị muốn chọn dịch vụ nào? Tự sinh hay nhờ mang thai hộ, con mang gene của cả bố lẫn mẹ hay chỉ của một người?”
Tôi chọn gene của cả bố và mẹ, sinh bằng phương thức mang thai hộ.
Cậu ta đưa tôi xem một tờ gấp quảng cáo, “Với phương thức mang thai hộ, mức giá thấp nhất bên chúng em là 370 nghìn tệ, cao nhất là 1 triệu 200 nghìn tệ.”
“Mấy gói này khác gì nhau?”
“Khác chứ, một loạt yếu tố từ chất lượng của người mẹ mang thai hộ đến điều kiện sinh hoạt đều có sự khác biệt. Với gói cao cấp 1 triệu 200 nghìn tệ, người mẹ mang thai hộ sẽ là người có học vấn cao, ở một mình trong chung cư cao cấp, có người giúp việc chăm sóc, cực kì an toàn và yên tâm! Bảo đảm sau một năm, anh chị có thể đón bé về nhà! Hơn nữa, gói cao cấp mới đây được tích hợp thêm lựa chọn sinh hoạt theo yêu cầu, tức là anh chị được quyền quyết định thực đơn và hoạt động hằng ngày của người mang thai hộ, cô ấy sẽ thực hiện mọi việc theo chỉ định của anh chị. Hai người còn có thể theo dõi tình hình bất cứ lúc nào thông qua camera.” Nhắc tới gói cao cấp, cậu đẹp trai hồ hởi đến mức liến thoắng luôn miệng.
Tôi và Điền Tĩnh giả vờ tỏ ra hứng thú, hỏi han thông tin hồi lâu. Điền Tĩnh làm bộ lưỡng lự, “1 triệu 200 nghìn tệ không phải khoản tiền nhỏ, tôi phải cân nhắc đã. Giả sử tôi mua dịch vụ bên các cậu nhưng sau đó lại đổi ý, không muốn có con nữa thì phải làm sao?”
Cậu ta nói, “Trường hợp này cứ làm theo hợp đồng. Chị cần trả trước hai phần ba số tiền, phần còn lại thanh toán sau khi giám định ADN. Nếu anh chị đổi ý giữa chừng, bọn em sẽ không hoàn lại số tiền trả trước, nhưng anh chị không phải thanh toán khoản tiền còn lại nữa.”
Điền Tĩnh, “Thế đứa bé thì sao?”
Chị hỏi đúng vấn đề tôi đang muốn đặt ra. Nếu cơ sở này bắt cóc con của Lý Siêu thật, rất có thể họ sẽ xử lý thằng bé theo cách giải quyết những đứa trẻ trong trường hợp hợp đồng bị hủy.
Cậu ta cười, “Em sẽ giải thích kĩ càng sau khi chị kí hợp đồng. Phải rồi, bên em có dịch vụ kiểm tra miễn phí, anh chị có cần không ạ?”
Điền Tĩnh liếc nhìn tôi, tôi nói đi thử xem thế nào.
Cậu ta đưa chúng tôi tới một căn phòng nằm sâu phía trong. Căn phòng không rộng lắm, cạnh bức tường bên trái kê một chiếc giường tối màu, trước giường đặt máy siêu âm đen trắng cũ đã, màn hình nhỏ xíu, ống và thân máy ngả màu vàng trông khá ghê. Trên đầu dò bọc một bao cao su.
_vntq_main-44.jpg)
Một phụ nữ rụng khoảng 400 trứng trong độ tuổi sinh sản.
Cậu đẹp trai giới thiệu với chúng tôi đây là thiết bị siêu âm đen trắng trong phụ khoa. Thiết bị này có thể kiểm tra và phát hiện một số vấn đề như bất thường ở ống dẫn trứng, thay đổi lạ của buồng trứng, sự hình thành của nang trứng sau khi sử dụng thuốc kích thích rụng trứng.
Đúng lúc này, một người đàn ông đeo kính, mặc blouse trắng bước vào phòng. Anh ta nhìn tôi rồi lại liếc Điền Tĩnh, “Có người tới rồi, anh chị muốn kiểm tra không?”
Điền Tĩnh lắc đầu, “Hôm nay tôi hơi mệt, chúng tôi về đây.”
Ra khỏi trung tâm, lên xe rồi tôi mới nói, “Chị Tĩnh cừ đấy, diễn như thật!”
“Thì cậu bảo tôi diễn đấy thôi? Còn phải giống mấy người lắm tiền nhưng không sinh được con nữa.”
“Đúng, ta càng tỏ ra lắm tiền và chịu chi, cậu ta càng tiết lộ nhiều thông tin mà không mảy may nghi ngờ.”
Hôm nay tôi còn cố ý lái chiếc BMW của Chu Dung để giả làm đại gia. Cậu đẹp trai tiễn tôi về, thấy con BMW thì nhiệt tình vẫy tay từ biệt.
Đi qua hai khu phố, tôi bắt đầu thấy là lạ, “Hình như có người bám theo. Chiếc sedan màu đen phía sau quen lắm, tôi vừa nhìn thấy nó lúc lên xe.”
Điền Tĩnh không tin, “Có khi cậu nhầm đấy, xe màu đen cái nào chẳng giống cái nào.”
“Chị còn cãi à, hôm nay tôi sẽ dạy chị một mẹo, lát là biết ngay ta có bị theo dõi không.”
Đi được một đoạn, tôi thình lình ngoặt phải. Điền Tĩnh kêu lên, “Cậu điên à, đây là đường một chiều, cậu đi ngược chiều rồi!”
“Không sao, đây là xe của Chu Dung, miễn cảnh sát giao thông không bắt ngay tại trận thì người nộp phạt sẽ là cậu ta. Nhưng giờ có thể chắc chắn xe phía sau đang theo đuôi ta rồi. Nó bám theo suốt từ nãy đến giờ, rồi lại rẽ phải như xe mình theo quán tính.”
“Mẹo hay đấy, vậy không lái xe thì phải làm sao để biết mình có bị bám đuôi không?”
Có một cách khá hữu dụng, đó là tìm bến xe buýt. Giả vờ bình thản chờ xe, canh một giây ngay trước khi xe buýt đóng cửa để lao lên xe, rồi quay lại quan sát phản ứng của kẻ mình nghi ngờ đang bám đuôi, vậy là cơ bản có thể xác nhận xem người ta có bám theo mình không.
Tôi và Điền Tĩnh lái xe tới nhà Chu Dung. Thấy chúng tôi xuống hầm gửi xe, chiếc sedan quay đầu bỏ đi.
Điền Tĩnh thắc mắc, “Rốt cuộc kẻ này bám theo mình làm gì?”
“Chắc muốn xem chúng ta có đủ tiền chỉ trả khoản phí 1 triệu 200 nghìn không.”
“Mình đã lái hẳn chiếc xe này rồi mà họ vẫn lo mình không trả nổi?”
Tôi gật đầu, “Xe triệu tệ chẳng là gì ở thành phố Yên. Với giá bất động sản cao chót vót dạo gần đây, tiền mua xe chỉ mua được một nhà vệ sinh ở khu vợc có vị trí đắc địa. Tài sản của một người thể hiện qua căn nhà họ ở. Giờ thấy chúng ta xuống bãi gửi xe của khu biệt thự, chắc họ sẽ đánh giá cao hơn hẳn và niềm nở nhiệt tình hơn.”
Quả nhiên, chiều hôm sau, cậu đẹp trai tiếp đón chúng tôi gọi điện hỏi tôi cân nhắc tới đâu rồi. Tôi bảo, “Anh bạn, số là dạo này tình cảm vợ chồng tôi hơi lung lay, chúng tôi muốn thử nuôi một đứa con xem có giải quyết được vấn đề không. Cũng có thể vài hôm nữa chúng tôi đột nhiên ly hôn, khi đó cả hai đều không muốn nuôi đứa trẻ nữa thì sao? Ai nuôi?”
Cậu đẹp trai cười, “Anh ơi, anh không cần lo đâu, chúng em đảm bảo sẽ giải quyết ổn thỏa.”
“Nói suông thì ai mà tin được.”
“Thế này đi, em sẽ gửi cho anh một nhóm trò chuyện. Đây là nhóm chúng em dùng để giải quyết những đứa bé khi quá trình mang thai hộ phát sinh vấn đề. Em sẽ gửi mã nhóm cho anh và báo với quản lý, anh vào nhóm rồi tự xem nhé.”
Đây là nhóm trò chuyện chuyên nhận con nuôi có thù lao trên mạng, thành viên chủ yếu gồm mẹ nuôi và mẹ đẻ. Mẹ nuôi là cách gọi người nhận nuôi, còn mẹ đẻ là người cho con nuôi. Các mẹ nuôi khao khát có con sẽ trả cho mẹ đẻ một khoản tiền bồi dưỡng lớn. Dân buôn giấy phép sinh con* và đồ dùng cho trẻ sơ sinh cũng tham gia nhóm này. Theo mức giá trung bình được thảo luận trong nhóm, người nhận nuôi phải bồi dưỡng tối thiểu hơn 100 nghìn tệ cho mẹ ruột.
Tôi gọi Chu Dung tới, cho cậu ta xem nhóm trò chuyện. Chu Dung thắc mắc, “Làm thế này có phạm pháp không anh?”
“Có chứ, đủ để đưa ra tòa đấy. Mang con cho người khác nuôi để đổi lấy tiền bồi dưỡng kếch xù, dù là bố mẹ ruột cũng sẽ bị kết tội mua bán trẻ em.”
“Không được coi là nhận con nuôi à?”
“Chắc chắn là không. Điều kiện nhận con nuôi ở Trung Quốc rất ngặt nghèo, các quy định trong Luật Nhận nuôi dài dằng dặc. Muốn nhận con nuôi hợp pháp thì người nhận nuôi phải không có con cái, không mắc bệnh nặng, cần giữ bí mật về việc nhận nuôi, không được chấm dứt việc nuôi con trước khi đứa trẻ trưởng thành, cấm đánh đập mắng chửi. Ngoài ra, người nhận nuôi không được có tiền án tiền sự, sở hữu lịch sử tín dụng đẹp, kèm theo đó là giấy xác nhận của tổ dân phố và đồn cảnh sát nơi sinh sống... Vậy nên, phần đông chọn cách nhận con nuôi qua mạng, tuy tốn kém nhưng nhanh và hiệu quả hơn. Song có một vấn đề là, tôi nghi ngờ trong số những người cho con nuôi có bọn buôn người. Chúng chuyên bán trẻ em bị bắt cóc thông qua các nhóm trò chuyện kiểu này.”
“Thế anh gọi em tới làm gì?”
“Giờ ta có thể chắc chắn, nhóm này là nơi buôn bán trẻ em với giá từ 80 nghìn tới 150 nghìn tệ mỗi đứa. Tôi kiểm tra thì phát hiện công ty mang thai hộ đang tuyển nhân sự. Cậu ứng tuyển rồi xem hoa hồng của đám phụ trách chính được bao nhiêu, buôn bán trẻ em có thu được nhiều tiền hơn không.”
Tối đó, Chu Dung gọi cho tôi, “Anh Từ, em biết rồi.”
Tôi ngạc nhiên, “Sao nhanh thế! Trưa tôi mới bảo cậu đi ứng tuyển mà tối đã tìm hiểu xong xuôi rồi?”
“Vâng, quản lý tiết lộ cho em trong lúc hai bên thảo luận về đãi ngộ. Thế nên em khỏi đi làm, phỏng vấn xong là em xù luôn.”
“Hoa hồng là bao nhiêu?”
“Với hợp đồng trị giá 1 triệu 200 nghìn như của anh Siêu thì sau khi khách thanh toán hết tiền, người phụ trách sẽ nhận được 15% hoa hồng, bằng với người mang thai hộ, nhiều hơn buôn bán trẻ em.”
Hôm sau tôi lại tới trung tâm Viên Mộng, tìm gặp cậu đẹp trai để xem có kiếm được thêm manh mối không. Cậu ta đưa tôi tới khu chung cư nơi người mang thai hộ của Lý Siêu ở rồi giới thiệu, “Nếu anh mua gói dịch vụ 1 triệu 200 nghìn tệ, người mang thai hộ sẽ sống ở đây, một mình một nhà. Căn hộ nhỏ nhất của khu này cũng phải hơn 80m², môi trường và an ninh tốt, có bảo vệ đi tuần liên tục 24/24 giờ, gặp chuyện gì dưới sân chỉ cần hô hoán là người ta có mặt ngay!”
Tôi nói, “Khoan đã, cậu chắc chắn an ninh ở đây tốt tới mức đó chứ?”
“Chắc ạ, tất cả người mang thai hộ thuộc gói cao cấp của công ty chúng em đều sống ở đây.”
Từ biệt cậu ta, tôi quan sát thêm một lúc, sau đó gọi cho Chu Dung, “Mình bị lừa rồi.”
“Bị lừa là sao?”
“Người mang thai hộ có vấn đề. Cô ta kể trong lúc cho con xuống sân chơi thì em bé bị người ta bắt cóc, cô ta hô hoán nhưng không ai giúp. Nhưng khu này có người đi tuần 24/24 giờ. Tôi vừa đứng đây xem xét thì thấy bảo vệ tuần tra rất nghiêm ngặt. Không thể có chuyện kêu cứu mà không ai giúp như cô ta nói.”
“Nhưng động cơ của cô ta là gì? Sao lại muốn bán con của anh Siêu? Chẳng phải xong xuôi sẽ được trả 180 nghìn tệ sao? Hơn kém bao nhiêu đầu!”
“Tìm gặp cô ta là biết ngay. Trước khi đến cậu nhớ rút 100 nghìn tệ tiền mặt nhé. Hình như số tiền này vượt hạn mức thẻ, cậu có đủ thẻ không?”
“Anh yên tâm, em nhiều thề lắm.”
Chu Dung tới nơi, chúng tôi gõ cửa nhà cô gái. Cô ta ra mở cửa, “Là hai anh à.” Đoạn mời chúng tôi vào nhà ngồi rồi lại định đi rót nước.
Tôi nói, “Cô khoan hẵng rót nước, nói xem đứa bé đang ở đâu. Chúng tôi nắm được tình hình an ninh khu này rồi, khả năng đứa bé bị bắt cóc không cao, kiểm tra camera cũng không thấy cảnh bắt cóc.”
“Tôi bị người ta cướp mất đứa bé, những chuyện còn lại tôi không rõ.”
“Tôi biết. Đến chứng cứ chứng minh sự tồn tại của đứa bé chúng tôi còn không có thì làm gì được cô, nhưng tôi mang 100 nghìn tệ tiền mặt đây.” Tôi vỗ túi tiền Chu Dung xách đến, “Cô cho chúng tôi biết đứa trẻ đang ở đâu, chúng tôi sẽ đưa cô tiền, không bàn tới những chuyện khác nữa. Tôi chỉ muốn biết tung tích thằng bé, được chứ?”
Cô ta ngẫm nghĩ rồi cho tôi một số điện thoại, “Hôm đó, người này liên lạc với tôi qua ‘Nhóm bà mẹ mang thai hộ’, nói nếu tôi muốn mang con cho người khác nuôi, họ sẽ trả tôi 120 nghìn tỉền bồi dưỡng.”
“Cô giúp tôi thêm một chuyện nữa. Gọi vào số máy này và bảo quen một chị em cũng muốn đổi con lấy tiền bồi dưỡng.”
Cô ta nhìn 100 nghìn tệ trên bàn rồi gọi điện.
Chiều hôm sau, vợ Lý Siêu ôm một con búp bê quấn tã, đứng ở địa điểm chỉ định, chờ bọn buôn người.
Đây là nút giao giữa hai con phố, một bên là đường cái rộng rãi thông vào trung tâm thành phố, một bên là cầu cao tốc. Tôi bàn với Chu Dung, “Chắc chắn chúng sẽ sợ bị theo đuôi. Mà mấy đoạn đường quanh đây dễ tắc, khó đào tẩu nên ta có thể bỏ qua. Thể nào chúng cũng sẽ chọn lối thoát ít rủi ro, một là đường cái, hai là cầu cao tốc. Chúng ta chia nhau ra thẳng đó đợi, như thế khó bị phát hiện.”
3 rưỡi chiều, một chiếc sedan đi tới với tốc độ rùa bò rồi bỗng dừng lại. Một kẻ đeo mặt nạ bước xuống, giật mất cái bọc trong tay vợ Lý Siêu, vứt một túi tiền xuống rồi lên xe bỏ đi, phi như bay trên đường cái hướng thẳng về phía trung tâm thành phố. Giữa chừng xe giảm tốc độ, chắc chúng phát hiện đứa bé là giả nhưng sợ rủi ro nên không dừng lại mà vẫn đi tiếp.
Tôi và Lý Siêu giữ liên lạc suốt quá trình. Sau khi nhận diện mẫu xe, tôi đuổi theo lên đường vành đai, cứ thế cho đến khi tới một khu biệt thự. Xe dừng lại, một người đàn ông trung niên bước xuống, đi vào nhà.
Tôi báo vị trí cho Chu Dung, gọi cậu ta tới, chúng tôi sẽ hành động khi trời tối.
Hơn 1 giờ đêm, trời tối đen như mực, biệt thự cũng tắt hết đèn đóm. Tôi mở camera điện thoại, quét một vòng biệt thự xem có camera hồng ngoại không. Khi đã chắc chắn an toàn, tôi và Chu Dung thay giày vải đế mềm để không gây tiếng ồn, khom lưng nhón chân đi về phía cửa chống trộm tầng một.
Căn biệt thự vẫn im lìm. Tôi lần mò ra sau nhà, rón rén mở khóa cánh cửa nhỏ đối diện với bếp bằng dây thép, lẻn vào trong. Tôi và Chu Dung khẽ khàng sục sạo mọi ngóc ngách, cho rằng khả năng cao nơi giam giữ nằm dưới tâng hầm.
Chu Dung gõ chữ trên điện thoại cho tôi đọc, “Hay mình báo thẳng cảnh sát đi.”
Tôi cầm điện thoại của cậu ta, “Cái đó là chắc chắn, nhưng phải cứu con Lý Siêu ra trước đã. Con cậu ta không có giấy chứng sinh, cảnh sát mà đưa nó đi thì rắc rối to.”
_vntq_main-45.jpg)
Thuốc ngủ chỉ bán theo đơn tại nhà thuốc bệnh viện, không được sử dụng tùy tiện.
Tôi nhắn tin cho Lý Siêu, hỏi cậu ta có nhận mặt con được không. Lý Siêu đáp có, chỉ cần gửi video hoặc ảnh là cậu ta nhận ra ngay.
Chu Dung đứng canh ở cửa tầng hầm giúp tôi, còn tôi mở cửa thật chậm và bước xuống. Bên dưới có mười mấy đứa bé, đứa lớn mới năm, sáu tuổi, đứa bé còn ẵm ngửa. Đứa nào đứa nấy ngủ say tít, trên bàn có một hộp thuốc ngủ Stilnox, xem ra chúng bị chuốc thứ thuốc này. Tổng cộng có bốn bé sơ sinh, tôi chụp ảnh chúng rồi gửi cho Lý Siêu.
Lý Siêu trả lời rất nhanh, “Tấm thứ ba và thứ tư là con trai tớ, tớ không biết nên cảm ơn cậu thế nào mới phải nữa!”
Tôi nói, “Đừng cảm ơn vội, ảnh thứ ba với thứ tư là hai đứa khác nhau, không phải một đâu, rốt cuộc đứa nào là con trai cậu!”
Lý Siêu, “Tớ thực sự không phân biệt nổi, hay cậu cứ bế hết về đi! Cùng lắm thì tớ nuôi cả hai.”
Tôi bế hai đứa bé sơ sinh lên nhà, rời khỏi căn biệt thự cùng Chu Dung, trở lại xe báo cảnh sát. Nửa tiếng sau, hai nhóm cảnh sát xông vào biệt thự, chúng tôi nổ máy, lái xe tới nhà Lý Siêu.
Dẫu hai đứa trẻ đã nằm trước mặt nhưng Lý Siêu và vợ vẫn không nhận ra đứa nào là con mình. “Mai tớ sẽ đi giám định ADN.”
Tôi nói, “Giám định phải mất một tuần mới có kết quả. Chi bằng hỏi người đẻ đứa bé, chắc chắn cô ta biết đứa nào là con cậu.”
Tôi và Chu Dung tìm đến nhà cô gái mang thai hộ dựa theo thông tin trên hộ khẩu của cô ta. Lúc mở cửa nhìn thấy chúng tôi, cô ta giật bắn, bảo con trai về phòng chơi rồi quay sang phân bua, “Không phải tôi làm đâu, thật đấy.”
Tôi nói, “Tôi biết.” Rồi cho cô ta xem ảnh, “Đứa trẻ cô sinh hộ là đứa nào trong hai đứa này?”
Cô ta thoáng im lặng, “Cả hai. Chúng là anh em sinh đôi, theo hợp đồng, tôi phải đưa họ một đứa, nhưng có thể giữ đứa còn lại. Tôi sinh xong thì người đó tìm tới và nói muốn mua trẻ con nên tôi đồng ý. Nào ngờ lúc gặp mặt gã lại bắt cả hai đứa đi mất.”
Tôi và Chu Dung lên tàu cao tốc, trở về thành phố Yên. Chu Dung nói, “Lần này anh Siêu song hỉ lâm môn rồi!”
“Cậu ta cũng mất kha khá tiền đấy, giấy chứng sinh chợ đen giá 100 nghìn tệ, giờ cậu ta phải trả gấp đôi.”
Chu Dung gật đầu, “Kể ra chuyện này hài phết, mất con mà không báo được cảnh sát vì không có chứng cứ chứng minh con mình tồn tại!”
“Đúng vậy. Tuy không phạm pháp nhưng tình trạng mang thai hộ vẫn rất lộn xộn do chưa có quy định cụ thể. Trung Quốc có hơn 40 triệu người vô sinh, cộng thêm cả những trường hợp đồng tính hoặc mất con khi đã quá độ tuổi sinh nở, cho nên nhu cầu có con quá lớn, mang thai hộ gần như đã trở thành đòi hỏi thiết yếu. Tôi cho rằng chính phủ nên vào cuộc, đưa ra quy định chặt chẽ, giống bên Mỹ. Phải đề ra các quy định rõ ràng cho công ty cung cấp tinh trùng và trứng, công ty cung cấp dịch vụ mang thai hộ, bệnh viện thực hiện kĩ thuật mang thai hộ chuyên nghỉệp cùng luật sư về ngành nghề liên quan, thậm chí là cả dịch vụ tư vấn tâm lý nữa. Như vậy vừa tránh trường hợp bố mẹ chẳng hay mình có một cặp sinh đôi, vừa đỡ phải lo mất con mà không thể báo cảnh sát. Quan trọng nhất là những người khao khát con cái sẽ có đứa con của mình. Tôi thấy đây là việc tốt.”
Chu Dung ngẫm nghĩ, “Có lý!”