Ta thường cho rằng những người thân quen vô hại với mình. Đây là lối suy nghĩ hết sức phổ biến, vậy nên khi bị người quen hãm hại, đương sự thường canh cánh trong lòng. Nhưng trên thực tế, tỉ lệ người quen phạm tội không quá chênh lệch với tỉ lệ người lạ phạm tội như ta tưởng tượng. Việc người quen phạm tội không hề hiếm. Kể cả khi chuyện này xảy tới với bản thân, bạn cũng chẳng việc gì phải nghĩ ngợi vì mình quen thủ phạm. Bởi chung quy, phạm tội là phạm tội.
Chiều 19 tháng Mười năm 2016, tôi và Chu Dung đang bơi ở một câu lạc bộ thể hình thì chiếc đồng hồ thông minh Apple Watch của Chu Dung đổ chuông liên tục. Cậu ta bơi ra khu nước cạn, dừng lại bấm vài cái, sau đó ngẩng lên nhìn tôi. Tôi hỏi có chuyện gì. Chu Dung vuốt nước trên mặt, “Anh Từ, Mã Bắc Nhất qua đời, đã hỏa táng xong xuôi rồi!”
Mã Bắc Nhất chết ngay lúc này thật quá trùng hợp và lạ kì. Cậu ta đang gánh một khoản nợ lớn và còn là nghi can của một vụ lừa đảo. Hơn nữa, cậu ta chết mà không ai thấy xác, lúc người ta hay tin, cậu ta đã chỉ còn là nắm tro cốt.
Mã Bắc Nhất là bạn đại học của Chu Dung, người thành phố Yên, rất khôn ngoan, biết bán thuốc lá trong kí túc từ hồi học năm nhất. Buổi tối, sau khi kí túc khóa cổng, đám sinh viên đều phải mua thuốc lá với giá cao từ cậu ta. Theo lời Chu Dung, Mã Bắc Nhất đã tự trang trải toàn bộ học phí đại học của mình.
Ngày 28 tháng Chín, một người bạn đại học của Chu Dung sắp kết hôn, Mã Bắc Nhất tạo nhóm trò chuyện, khẳng định chắc nịch rằng chú rể nhờ mình thu tiền mừng hộ, dặn bạn bè gửi phong bì hoặc chuyển khoản cho cậu ta. Mấy hôm sau, có người nhắc tới chuyện này với cậu bạn sắp kết hôn, người này lấy làm ngạc nhiên, “Đâu có, tớ không liên lạc với Mã Bắc Nhất nửa năm nay rồi.” Sau đó, họ thử gọi cho Mã Bắc Nhất song không tài nào liên lạc được.
Mã Bắc Nhất biệt vô âm tín, nhóm bạn của Chu Dung nháo nhào hết cả lên. Nhiều người chợt nhớ mình từng cho Mã Bắc Nhất vay tiền trong khoảng thời gian từ tháng Sáu tới tháng Tám năm đó, người cho vay nhiều nhất là Chu Dung.
Hồi tháng Bảy, Mã Bắc Nhất hẹn Chu Dung đi ăn, bịa chuyện mình thầu công trình ở miền Nam, còn gửi cả ảnh chụp công trường và hợp đồng cho Chu Dung, kêu đang cần vốn nên hỏi vay Chu Dung 150 nghìn tệ. Các bạn Chu Dung nói chuyện với nhau xong mới biết đây là chiêu Mã Bắc Nhất áp dụng với tất cả mọi người.
Tôi xin Chu Dung thêm mấy tấm ảnh chụp hợp đồng và gọi điện hỏi Sở Xây dựng tại địa phương, phát hiện mã số công trình ghi trên hợp đồng không hề tồn tại.
Khi cho Mã Bắc Nhất vay tiền, Chu Dung không mảy may nghi ngờ, “Trước giờ cậu ta rất đáng tin, tuy hồi còn đi học hay dùng mánh khóe để kiếm tiền, nhưng vay mượn gì cũng trả ngay. Trong khi các bạn khác còn đang góp tiền mua điện thoại, cậu ta đã kiếm đủ tiền mua IPhone và số di động đuôi 8888, nói là đầu tư chờ tăng giá.” Trong danh bạ của Chu Dung, Mã Bắc Nhất được lưu với cái tên “Mã Tinh Ranh”.
Mã Bắc Nhất rất được lòng bạn bè. Mẹ cậu ta nuôi con một mình, năm ngoái bị bệnh tăng urê máu, nhà không có họ hàng thân thích, cậu ta phải nhờ bạn bè đóng góp mới đủ tiền phẫu thuật ghép thận cho mẹ. Bấy giờ Chu Dung cũng góp 30 nghìn tệ, song cuối cùng mẹ Mã Bắc Nhất vẫn không qua khỏi.
Tuy nhiên về sau bạn bè mới ngã ngửa ra rằng đây cũng chỉ là một màn kịch. Sau khi Mã Bắc Nhất mất tích, vài người đi gặp cố vấn học tập thời đại học để xin địa chỉ nhà cậu ta. Tìm tới nơi, người mẹ “qua đời vì bệnh tăng urê máu” của Mã Bắc Nhất mở cửa cho họ, nói mình không hề hay biết những việc cậu ta làm. Nhận ra tất cả đều là lừa đảo, họ lập tức báo cảnh sát.
Kết quả hôm nay họ nhận được thông báo của cảnh sát: Mã Bắc Nhất đã tự sát và được hỏa táng, chỉ còn lại tro cốt.
Chu Dung không còn tâm trí nào mà bơi lội, hai chúng tôi cùng lên bờ, trở lại phòng thay đồ. Chu Dung lau đầu, hỏi tôi nghĩ Mã Bắc Nhất chết thật hay giả vờ.
Tôi nói, “Những chuyện kiểu này tôi rất nghi ngờ. Mấy hôm trước, tôi đọc báo thấy có sinh viên vay tiền nhưng không trả nổi nên tự sát, cũng chết mà chỉ để lại tro cốt. Cần kiểm tra lại.”
Tôi mượn điện thoại của Chu Dung, đọc tin nhắn trong nhóm trò chuyện của cậu ta. Có người đề nghị xét nghiệm ADN đống tro, Chu Dung hỏi tôi có làm vậy được không. Tôi trả lời đương nhiên là không, sau quá trình thiêu đốt ở nhiệt độ cao, tro cốt chỉ còn chất vô cơ, thậm chí khiến ADN biến tính.
Tôi cân nhắc rồi hỏi Chu Dung có thể bàn với bạn bè để giao việc này cho chúng tôi xử lý thay không. “Nếu Mã Bắc Nhất giả chết, chúng ta sẽ tìm cậu ta giúp họ, nhưng phải thu 10% khoản tiền lấy lại được làm phí điều tra.”
Chu Dung hí hoáy nhắn tin một lúc, “Mọi người đồng ý cả rồi.”
Trưa hôm sau, Chu Dung xin được địa chỉ của Mã Bắc Nhất từ cố vấn học tập thời đại học. Chúng tôi lái xe tới đó, mua hai thùng sữa tại cửa hàng tiện lợi trước cổng rồi lên tầng bốn gõ cửa. Người bên trong hỏi chúng tôi là ai. Chu Dung tự xưng là bạn cùng lớp của Mã Bắc Nhất. Một phụ nữ trung niên mũm mĩm đeo kính mở cửa, thái độ không mấy niềm nở, “Lại đến đòi tiền à? Vào đi.” Xem ra trước đó đã có người tới tận nhà đòi nợ.
Tôi và Chu Dung bước vào, ngồi xuống sofa. Mẹ Mã Bắc Nhất nhận hai thùng sữa chúng tôi mua, thái độ dịu đi phần nào, “Mấy đứa ăn quýt nhé?”
Chúng tôi từ chối khéo, đi thẳng vào vấn đề chính, “Cô ơi, Bắc Nhất ra đi đột ngột quá. Cậu ấy đang nợ nần chồng chất bỗng nhiên lại qua đời, nói thật là chúng cháu hơi nghi ngờ.”
Không một lời giải thích, mẹ Mã Bắc Nhất bước thẳng vào phòng ngủ lấy mấy tờ giấy rồi đặt trên bàn trà cho chúng tôi xem. Tôi và Chu Dung cầm lên đọc, đây là ba giấy chứng nhận. Một là giấy chứng tử, hai là giấy xác nhận hỏa táng, ba là giấy chứng nhận xóa hộ khẩu do đồn công an cấp. Tôi chụp ảnh ba tờ giấy này nhân lúc mẹ Mã Bắc Nhất nói chuyện với Chu Dung.
Rời khỏi nhà Mã Bắc Nhất, Chu Dung lấy chai nước trong xe ra uống, “Anh Từ, hay cậu ta chết thật rồi? Chẳng những có giấy chứng tử mà còn bị gạch tên khỏi hộ khẩu.”
“Giấy chứng tử chẳng để làm gì, muốn có chỉ cần lên mạng, bỏ vài trăm tệ là xong, thật hay giả đều làm được. Vả lại, đồn công an dựa vào giấy chứng tử và giấy xác nhận hỏa táng để tiến hành xóa hộ khẩu, nên không thể làm căn cứ.”
“Anh cho rằng cậu ta chưa chết à?”
“Ừ, tôi chẳng tin cậu ta đã chết đâu. Nhà cậu ta bét cũng phải rộng 50-60m². Năm nay giá bất động sản thành phố Yên đạt đinh, dù nhà hơi cũ nhưng với vị trí này, ít nhất cũng phải bán được ba, bốn triệu tệ. Mã Bắc Nhất nợ khoảng một triệu tệ. Người có căn hộ trị giá ba, bốn triệu tệ lại đi tự sát vì một triệu tệ sao?”
Tôi quyết định điều tra thực hư cái chết của Mã Bắc Nhất, bắt đầu từ giấy xác nhận hỏa táng.
Thường thì làm giấy chứng tử thật rất đơn giản, nhưng giấy hỏa táng thật thì rất khó. Phải thực sự hỏa thiêu xác, người ta mới cấp giấy. Ấy là chưa kể, các nhà tang lễ thành phố Yên đều hoạt động theo dây chuyền, quy trình xử lý được quản lý trên hệ thống máy tính, ai hỏa thiêu cũng có một mã vạch riêng. Mã vạch này không thể ngụy tạo, chỉ cần kiểm tra là biết ngay thật giả. Tôi chụp trộm giấy hỏa táng của Mã Bắc Nhất để lấy mã vạch.
Thấy hẵng còn sớm, chúng tôi bèn tìm một hàng photocopy ven đường, in ảnh chụp giấy hỏa táng của Mã Bắc Nhất rồi lái xe lên đường cao tốc, phi tới nhà tang lễ.
Xuống xe, Chu Dung hỏi tôi, “Mình hỏi thẳng nhân viên ở đây à?”
“Chúng ta chia ra, cậu cầm ảnh chụp giấy hỏa thiêu đi tìm nhân viên, nhờ quét mã vạch để xác định thật giả. Tôi đi loanh quanh xem có manh mối gì không.”
Lát sau, Chu Dung nhắn tin báo mã vạch là thật, quét ra được thông tin hỏa táng của Mã Bắc Nhất. Tôi kêu cậu ta qua chỗ mình.
Chúng tôi đảo vài vòng quanh nhà tang lễ nhưng không tìm được gì, phòng hỏa thiêu cũng cấm ra vào, thế là manh mối đứt đoạn tại đây. Cả hai quyết định đi vệ sinh rồi trở về nghĩ cách khác.
Chúng tôi vào buồng vệ sinh để “giải quyết nỗi buồn”. Khắp toilet dán chi chít những mẩu quảng cáo, nào bán vòng hoa, áo liệm, nào làm giả giấy tờ. Tôi bỗng nảy ra một ý, vội vàng kéo quần bước ra. Chu Dung đang rửa tay, tôi vỗ vai cậu ta. Chu Dung chỉ tay tôi, “Anh chưa rửa tay đâu đấy.”
Tôi nói, “Cái đó để sau, giả sử Mã Bắc Nhất giả chết, theo cậu, ai sẽ giúp cậu ta làm giấy hỏa táng? Một, người cậu ta tìm trên mạng. Hai, người quen biết từ trước. Ba, nhân viên nhà tang lễ.”
Chu Dung ngẫm nghĩ, “Em cho rằng không phải người trên mạng.
Internet lắm kẻ làm giấy tờ giả, nhưng cậu ta cần chứng nhận thật. Người quen biết từ trước cũng không phải, mấy ai quen người chuyên làm giấy tờ này đâu? Em nghĩ cậu ta nhờ nhân viên nhà tang lễ.”
Chu Dung nói trúng ý tôi.
Tôi bảo Chu Dung lẻn vào nhà vệ sinh nữ, xem quảng cáo dán trên tường của từng buồng một, còn tôi thì kiểm tra nhà vệ sinh nam. Chu Dung gọi mấy câu để chắc chắn nhà vệ sinh nữ không có ai rồi mới xông vào thật nhanh, mở cửa từng buồng, ngó vào trong. Giữa vô số mẩu quảng cáo, cậu ta phát hiện ra hàng chữ viết bằng bút đen: Nhận làm giấy chứng nhận hỏa táng, điện thoại: 13XXXXXXXXX.
Chu Dung gọi tôi, “Anh Từ, em tìm thấy rồi.”
Tôi nói, “Mau chụp lại đi, tôi đỡ phải vào.”
Tôi lấy điện thoại, dùng ứng dụng gọi điện qua internet gọi vào số máy Chu Dung vừa tìm thấy. Sau vài hồi chuông, có người nghe máy, “A lô.”
“Chào anh, tôi muốn hỏi về dịch vụ làm hộ giấy hỏa táng.”
“Vâng, gia đình anh có nhu cầu thổ táng ạ?”
“Đúng rồi.”
“Giá niêm yết của bọn em là 12 nghìn tệ, em xin phép được nói rõ là trong 12 nghìn ấy có 4.000 tệ tiền môi giới của em, 8.000 tệ còn lại chia đều cho tiền vận chuyển xác và tiền hỏa táng. Anh gửi thông tin cá nhân cho em, bên em đảm bảo tất cả các khâu đều xử lý gọn gàng trơn tru, anh chỉ việc nhận giấy hỏa táng.”
Tôi hỏi anh ta lấy xác ở đâu, anh ta đáp, “Dễ lắm anh. Bọn em dùng thân cây lúa mạch, thân cây ngô, chăn bông, quần áo cũ, ma nơ canh nhựa để thay thi thể, thiêu xong hóa tro hết, bỏ thẳng vào hũ tro cốt là xong.”
“Bên anh làm ăn có uy tín không? Gần đây có đơn hàng thành công nào không? Đừng để cụ nhà tôi hạ huyệt rồi còn bị người ta phát hiện rồi đào lên nhé.”
“Anh yên tâm, hai tuần trước bên em vừa làm xong một vụ.”
Tôi mượn cớ thương lượng với người nhà để cúp máy. Theo ngày tháng ghi trên giấy xác nhận của Mã Bắc Nhất, cậu ta được hỏa thiêu đúng hai tuần trước.
Tôi và Chu Dung ra khỏi nhà tang lễ. Lên xe, Chu Dung đưa tôi điếu thuốc, “Xem ra đúng là thằng lỏi Mã Bắc Nhất giở trò giả chết.” Tôi gật đầu, “Tìm được cậu ta là xong.”
Chúng tôi bàn nhau, quyết định theo dõi mẹ Mã Bắc Nhất.
Hôm sau, chúng tôi khởi hành từ sớm tinh mơ, cắm chốt dưới nhà mẹ Mã Bắc Nhất suốt hai ngày. Cứ 2 giờ chiều, bà lại ra chợ mua thức ăn và hoa quả. Đúng 6 rưỡi tối thì xuống sân tập thể dục cùng các cô các bác đến tận 8 rưỡi.
Nắm được quy luật sinh hoạt của mẹ Mã Bắc Nhất rồi, 6 rưỡi tối ngày thứ ba, tôi và Chu Dung gọi anh Khổng hành nghề thám tử tư tới. Nhân lúc mẹ Mã Bắc Nhất xuống sân tập thể dục, chúng tôi lẻn lên nhà, cạy khóa cửa, nhờ anh Khổng lắp tám camera siêu nhỏ cùng hai máy nghe trộm trong phòng khách và phòng ngủ, sau đó cho chạy thử một lần.
Trước khi mẹ Mã Bắc Nhất tập xong, chúng tôi nhanh nhẹn quay lại chiếc xe đang đỗ bên đường, theo dõi tình hình qua camera.
Lại hai ngày qua đi, mẹ Mã Bắc Nhất không liên hệ với con trai bằng bất cứ hình thức nào. Cuộc sống hằng ngày của bà chỉ xoay quanh xem ti vi, tập thể dục. Cuối cùng bước ngoặt xảy ra vào trưa 25 tháng Mười.
Một phụ nữ gõ cửa, đưa cho bà một kiện hàng, Chu Dung bảo tôi đoán xem có phải người gửi là Mã Bắc Nhất không. Tôi nói, “Tôi không đoán đâu, xem sẽ biết.”
Anh Khổng quả là chuyên gia máy móc. Về cơ bản, những chiếc camera siêu nhỏ anh lắp có thể quay trọn từng góc phòng khách và phòng ngủ. Nhờ vậy, tôi và Chu Dung mới thấy rõ cảnh mẹ Mã Bắc Nhất lôi từng xấp tiền từ gói bưu kiện ra, không có tiền mệnh giá lớn mà toàn giấy bạc 20 tệ và 10 tệ.
Chu Dung hỏi tôi, “Tiền cũng gửi chuyển phát được sao?”
“Không, tiền thuộc mặt hàng cấm chuyển phát nhanh, song có gửi cũng chẳng sao. Vì thường rất hiếm công ty chuyển phát kiểm tra trước khi vận chuyển.”
Chúng tôi đang thảo luận xem Mã Bắc Nhất có phải người gửi tiền không, tờ tiền có kí hiệu hay thông tin gì chăng thì mẹ Mã Bắc Nhất đút vài tập tiền vào túi và rời khỏi nhà.
Tôi cùng Chu Dung đợi bà ra khỏi cổng khu rồi lái xe bám theo. Bà đi bộ tới chợ gần nhà, dạo quanh và mua ít thức ăn, sau đó đứng cắm rễ trước quầy hoa quả hồi lâu, mua rất nhiều rồi bắt taxi đi.
Tôi dặn Chu Dung lái xe bám đuôi bà, còn mình chạy ra quầy hàng mẹ Mã Bắc Nhất vừa mua trái cây, rút hai tờ 100 tệ ra, “Chị ơi, chị đổi tiền lẻ giúp em được không? Em đang cần mấy tờ 10 hoặc 20 tệ.”
Chị bán hàng đồng ý, giơ tờ 100 tệ của tôi lên soi dưới ánh nắng rồi đưa tôi mấy tờ 20 tệ, 10 tệ mẹ Mã Bắc Nhất trả.
Cầm chín tờ 20 tệ và hai tờ 10 tệ, tôi săm soi kĩ càng nhưng không thấy kí hiệu hay mật mã gì hết. Quan sát thêm một lát, cuối cùng tôi cũng phát hiện điều bất thường. Số seri của tất cả các tờ 20 tệ giống hệt nhau, hai tờ 10 tệ cũng thế. Cả thảy 11 tờ tiền này đều là tiền giả!
Ngay lúc này, Chu Dung gọi điện báo tin, “Mẹ Mã Bắc Nhất về nhà rồi, anh cần em tới đón không?”
“Tới đi, vừa hay gần đây có quán lẩu, đi ăn đã.”
Chu Dung tới nơi, chúng tôi gọi một nồi lẩu cay. Lúc tôi nói chắc hẳn bưu kiện chứa toàn tiền giả, Chu Dung rất ngạc nhiên, hỏi tôi có thật không.
“Không nhầm đầu, số seri tiền giống hệt nhau, hơn nữa mẹ Mã Bắc Nhất còn cố ý chọn quầy hoa quả không có máy đếm tiền, chẳng ai bỏ công kiểm tra mấy tờ tiền mệnh giá nhỏ là tiền thật hay tiền giả.”
Chúng ta thường có ấn tượng cố hữu rằng chỉ những tờ tiền mệnh giá lớn như 50 tệ, 100 tệ mới bị làm giả, chứ tiền lẻ thì không, nên chẳng bao giờ để ý tới chúng. Thật ra không nên suy nghĩ như vậy, do hiện nay tiền giả mệnh giá thấp lưu hành ngày một phổ biến trên thị trường.
Chu Dung gật gù, “Khó phát hiện thật đấy, người bình thường ai để ý số seri bao giờ.”
“Không chỉ số seri mà âm thanh tờ tiền phát ra cũng lạ.” Khi búng, tiền thật sẽ tạo ra tiếng trong và rõ, còn tiền giả nghe trầm trầm do chất giấy mềm. Búng tiền thật để so sánh là phân biệt được ngay!
Giờ tôi và Chu Dung đối diện với hai câu hỏi: mẹ Mã Bắc Nhất mua tiền giả hay có ai đó chuyển cho bà? Rốt cuộc chuyện này có liên quan tới Mã Bắc Nhất không? Chúng tôi quyết định tiếp tục theo dõi, khi nào có người giao hàng cho bà thì sẽ chặn lại để xem có điều tra ra nơi gửi bưu kiện không.
Đến ngày thứ ba, nữ nhân viên giao hàng lần trước lại xuất hiện và đưa cho mẹ Mã Bắc Nhất một gói hàng, bên trong vẫn là tiền giả mệnh giá 20 và 10 tệ. Hai người trò chuyện dăm ba câu rồi nhân viên giao hàng rời đi.
Ngồi trong xe, tôi và Chu Dung nhìn cô ta bước ra khỏi khu nhà, đang định xuống xe chặn đường thì thấy cô ta đi xe máy cá nhân chứ không đi xe ô tô chở hàng chuyển phát.
“Anh Từ, hình như cô này không phải nhân viên giao hàng.”
Tôi gật đầu, “Bám theo.”
Cô gái lái xe máy đi thẳng về hướng Bắc, dừng lại đổ xăng khi sắp ra ngoại ô. Chu Dung lấy làm lạ, “Dọc đường nhiều cây xăng sao cô ta không đổ, phải chạy tới tận đây?”
Tôi bảo cậu ta thắc mắc vừa thôi, xuống xe xin số cô ta đi, còn dặn dù xin được hay không cũng phải khiến cô ta rút điện thoại ra.
Chu Dung xuống xe, tiếp cận cô gái đi xe máy. Tôi cũng bước xuống, vòng ra sau lưng họ. Chu Dung lấy điện thoại và bắt chuyện với cô gái, cô ta lắc đầu. Chu Dung lại nói thêm vài câu, cô gái móc di động của mình ra, hí hoáy ấn rồi đút vào túi quần bên phải.
Đứng phía sau, tôi ngó thấy cô gái nhập mật khẩu 3312. Tôi giả vờ va phải cô ta, tiện tay rút luôn điện thoại trong túi quần cô ta, dúi cho Chu Dung từ phía sau và xin lỗi, “Xin lỗi cô nhé, tôi sơ ý quá.” Cô ta không nói gì, nhận lại thẻ xăng* rồi phóng xe đi.
Tôi hỏi Chu Dung, “Cậu làm cách nào mà cô ta rút điện thoại ra vậy?” “Em xin số điện thoại, cô ta không đồng ý. Em mới bảo thế thì cô lưu số của tôi đi, muốn thì gọi, không thì thôi. Cô ta cũng ngại từ chối thêm lần nữa. Em còn hỏi được tên nữa, cô ta tên Lý Hân Nhiên.”
Tôi gật đầu, thầm nghĩ chưa chắc đó đã là tên thật nhưng cũng không nhiều lời, chỉ nhắc Chu Dung mau lái xe đuổi theo.
Trên xe, tôi lấy điện thoại của Lý Hân Nhiên ra, ấn dãy số 3312 để mở khóa, xem bộ nhớ các phần mềm mạng xã hội. Cô ta không sử dụng WeChat nên không có bộ nhớ đệm, Weibo cũng chỉ chiếm phần nhỏ dung lượng, theo dõi lèo tèo vài tài khoản đăng truyện cười.
Nhưng cô ta sử dụng QQ* rất thường xuyên, ứng dụng chiếm quá 1 GB dung lượng bộ nhớ, trong đó chiếm hơn 700 MB là một nhóm hoạt động rất sôi nổi mang tên “Nhóm trao đổi nhân dân tệ”. Tôi mở nhóm ra xem, thấy có tới hơn 100 tin nhắn chưa đọc. Hóa ra cô gái này là quản lý nhóm. Lướt một hồi, tôi phát hiện dường như đây là nhóm trao đổi tiền giả. Tôi xin gia nhập nhóm bằng tài khoản phụ rồi lấy tài khoản của Lý Hân Nhiên chấp nhận yêu cầu.
_vntq_main-46.jpg)
Chúng tôi vẫn bám theo Lý Hân Nhiên ra ngoại thành. Cô ta phóng xe vào một khu dân cư khép kín, xe lạ không được vào, may thay Chu Dung có bạn sống ở đây. Vào tới nơi, chúng tôi đảo vài vòng, tìm thấy chiếc xe máy cô ta đi đỗ ngoài cổng tòa biệt thự đơn lập màu trắng.
Tôi xuống xe, đặt điện thoại của Lý Hân Nhiên cạnh xe máy để cô ta tưởng mình vô tình đánh rơi. Chúng tôi ghi nhớ vị trí tòa biệt thự rồi về nhà.
Tối đó, tôi dành hết thời gian nghiên cứu “Nhóm trao đổi nhân dân tệ”. Nhóm này chuyên buôn bán tiền giả. Trong nhóm chỉ có một người bán, chính là quản lý nhóm, còn lại toàn khách mua. Dù thành viên trải khắp mọi miền tổ quốc nhưng khi trò chuyện, tất cả đều sử dụng “tiếng lóng”, khiến tôi mất hai tiếng đồng hồ để giải mã.
Tiền giả mệnh giá 100 tệ có tiếng lóng là “bò đỏ” hoặc “hàng đỏ”, 50 tệ là “ếch xanh”, 20 tệ là “hàng vàng”, 10 tệ là “hàng lam”. “Hàng đỏ” có giá 15 tệ mỗi tờ, “ếch xanh” giá 10 tệ mỗi tờ, “hàng vàng” 3 tệ một tờ, “hàng lam” chỉ 1,5 tệ một tờ.
Tôi lân la bắt chuyện riêng với một thành viên kì cựu hoạt động rất sôi nổi trong nhóm. Anh ta cho biết, hiện tại tiền giả mệnh giá nhỏ được ưa chuộng hơn hắn mệnh giá cao, tỉ lệ bán ra xấp xỉ 5:1. Theo như lời anh ta nói thì, “Mấy tờ 10 tệ, 20 tệ giống y như thật, kiểu gì cũng tiêu được!”
Tôi hỏi về lượng tiêu thụ tiền giả trong nhóm. Anh ta đáp, “Nhiều lắm, mỗi ngày phải bán được hơn một triệu tệ tiền giả. Một ngày quản lý kiếm được hơn trăm nghìn tệ!”
Tôi chợt nhớ tới Lý Hân Nhiên, cô gái giao tiền giả cho mẹ Mã Bắc Nhất. “Có người chuyên phụ trách giao hàng hả anh?” Anh ta gửi biểu cảm cười phá lên, “Ở đâu ra! Thế thì chi phí cao quá, toàn gửi chuyển phát nhanh hỏa tốc.”
Điều tra Mã Bắc Nhất lại lòi ra băng nhóm tiền giả với lượng tiêu thụ hơn một triệu tệ mỗi ngày, đây quả là bất ngờ thú vị. Nếu nắm được thông tin, chắc chắn tôi sẽ bán được giá cao!
Song băn khoăn lớn nhất của tôi và Chu Dung vẫn chưa có lời giải đáp: số tiền giả Lý Hân Nhiên đưa cho mẹ Mã Bắc Nhất là từ đâu ra? Chúng tôi quyết định điều tra từ cô ta. Cô ta mang tiền giả cho mẹ Mã Bắc Nhất, lại còn là quản lý nhóm buôn tiền giả, chắc chắn phải biết ít nhiều thông tin.
Sáng 27 tháng Mười, tôi và Chu Dung lại lái xe tới khu dân cư Lý Hân Nhiên sống, định lẻn vào biệt thự của cô ta để tìm manh mối. Chừng 11 giờ trưa, Lý Hân Nhiên phóng xe máy ra khỏi nhà, tôi và Chu Dung xuống xe. Cậu ta lo lắng hỏi, “Anh Từ, lỡ nhà cô ta có người thì sao?”
Tôi nói, “Từ 15 tháng sau, thành phố Yên sẽ khởi động hệ thống sưởi trung tâm*, hiện đang là thời gian kiểm tra đường ống. Ta cứ ấn chuông, nói mình là người của ban quản lý đến kiểm tra xem thiết bị sưởi có rò nước không.” Chu Dung gật đầu, hai chúng tôi bước tới trước cửa, ấn chuông hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì.
Tôi và Chu Dung đi vòng quanh biệt thự. Sau khi chắc chắn bên trong không có ai, xung quanh cũng không gắn camera, chúng tôi mới cạy cửa sổ nhà vệ sinh tầng một để lẻn vào.
Biệt thự trang hoàng thiên về phong cách châu Âu, chủ yếu sử dụng gam màu đen, vàng phối với nâu. Ti vi màn hình tinh thể lỏng treo trên tường, trông sạch bong, hẳn phải được lau chùi thường xuyên. Tòa biệt thự cao hai tầng, mỗi tầng có hai phòng ngủ, mỗi phòng ngủ lại có một nhà vệ sinh.
Tôi để Chu Dung tìm chứng cứ dưới tầng một rồi rón rén bước lên tầng hai. Hai phòng ngủ tầng hai đều có người ở, chăn nệm bừa bộn. Vào nhà vệ sinh của cả hai phòng ngủ, tôi tìm thấy mấy cọng tóc trên lược gỏ và bồn rửa mặt, bèn bỏ vào túi ni lông. Nếu cần xét nghiệm ADN để xác định Mã Bắc Nhất còn sống hay không, những thứ này có thể trở thành chứng cứ.
Cất mấy sợi tóc xong, tôi đưa mắt quan sát kĩ càng bốn phía, phát hiện bệ ngồi bồn cầu được nhấc lên. Nếu đây là phòng phụ nữ thì thông thường bệ bồn cầu sẽ hạ xuống. Chứng tỏ có đàn ông sống ở đây.
Tôi tới bên bồn rửa mặt, chăm chú nhìn bàn chải đánh răng treo trên tường. Lông hai chiếc bàn chải đều ẩm. Trong thùng rác nhà vệ sinh, tôi tìm ra một lưỡi dao cạo râu cùng một đôi tất cũ. Tôi kiểm tra tầng hai xong thì đúng lúc Chu Dung lục soát hết tầng một, cậu ta cho biết, phòng ngủ tầng dưới đều có dấu vết có người ở.
Không tìm thấy mấy món đồ như máy tính nên tôi chưa chịu từ bỏ, sai Chu Dung lên tầng hai tìm thêm lượt nữa, tôi thì xuống nhà lùng sục tiếp, phòng trường hợp bỏ sót manh mối. Chu Dung bước lên cầu thang rồi dừng lại ở chiếu nghỉ, “Anh Từ ơi.”
Tôi nhìn lên, Chu Dung giơ tay chỉ vào góc chiếu nghỉ. Tôi bước lên quan sát. ở đó có một cánh cửa, do màu cửa trùng màu giấy dán tường nên tôi không mảy may phát hiện. Có một căn phòng không cửa sổ nằm giữa tầng một và tầng hai! Tôi áp máy nghe lén xuyên tường lên của, đeo tai nghe vào. Bên trong có tiếng người trò chuyện và cả âm thanh ù ù của máy móc, chắc là tiếng máy in đây mà!
Tôi dùng tay ra hiệu cho Chu Dung báo cảnh sát. Có tiếng máy in, vậy khả năng cao máy in tiền giả ở trong đó.
Chu Dung thì thầm, “Lỡ không phải thì sao, thế thành ra báo tin giả à?”
Tôi nói, “Không sao, cùng lắm người ta tạm giữ cậu mấy hôm thôi.”
Chu Dung gật đầu, xuống tầng một, ra khỏi biệt thự để gọi điện cho cảnh sát.
Thấy Chu Dung ra ngoài rồi, tôi mới lại đeo tai nghe, đang định nghe tiếp xem kẻ bên trong nói gì thì của bỗng bật mở. Một người đàn ông trung niên bước ra, cả y lẫn tôi đều giật thót. Tôi quay lưng toan chạy xuống nhưng bị giữ lại từ phía sau. Y hét toáng lên, “Có người đột nhập! Ra đây nhanh lên!”
Cảm giác có thêm mấy cánh tay đang kéo mình, tôi ngoảnh lại nhìn thì thấy ba tên đàn ông đứng tuổi khác. Họ hợp sức tóm chặt tôi, lôi vào phòng rồi đóng cửa lại.
_vntq_main-47.jpg)
Mút cách âm
Thấy không chạy nổi, tôi giơ tay lên, chủ động giao nộp điện thoại, “Tôi xin hàng, ta bình tĩnh nói chuyện, chớ động tay động chân.”
Vừa nói tôi vùa quan sát khắp phòng. Phòng khá rộng rãi, phải được khoảng 40m², tường dán đây mút cách âm, nuốt chửng hoàn toàn tiếng máy in.
Đây là một xưởng gia công tiền giả hết sức chuyên nghỉệp. Những chiếc máy tính, máy in cỡ lớn, máy ép nhũ vàng bày la liệt, vài nữ công nhân đang in ấn tiền giả theo dây chuyền. Thành phẩm chất ngồn ngộn dưới đất và trong góc tường, trông giống tiền thật y đúc, mắt thường gần như không thể phân biệt.
Người đàn ông phát hiện ra tôi đầu tiên tới gần, đạp cho tôi một cú, hỏi tôi là ai bằng giọng phổ thông lơ lớ. Tôi nói mình tới đòi nợ.
Y lại đạp vào cánh tay đang che chắn của tôi, “Mẹ kiếp, mày định lừa ai, đòi nợ mà đến tận đây à, mày đòi đứa nào?”
Tôi trả lời, “Mã Bắc Nhất.”
Họ nhìn nhau, không ai lên tiếng. Người đàn ông ngẫm nghĩ rồi quay sang góc tường bên kia, gào lên, “Mã Bắc Nhất, cậu quen thằng này không? Nó bảo tới đây đòi nợ cậu đấy!”
Trong góc tường, một kẻ gầy tong teo đứng dậy. Dù mới lần đầu gặp ngoài đời, và dù cậu ta đã gầy xọp, nhưng tôi vẫn nhận ra đây chính là Mã Bắc Nhất, vì tôi từng được Chu Dung cho xem ảnh của cậu ta. Cậu ta đứng dậy, ngờ vợc liếc nhìn tôi, bảo chưa gặp tôi bao giờ.
Tôi lên tiếng, “Tôi là anh họ Chu Dung, em tôi cho cậu vay hơn 100 nghìn tệ, cậu không nhớ à?”
Cậu ta thừa nhận, “Chu Dung học cùng lớp với tôi, đúng là tôi từng vay tiền cậu ấy.”
Người đàn ông trung niên túm tóc tôi hỏi đã báo cảnh sát chưa, tôi lấy lại điện thoại, mở khóa, cho y xem lịch sử cuộc gọi, chứng minh tôi chưa hề gọi cảnh sát. Y lại hỏi tôi tìm ra nơi này bằng cách nào. Tôi thành thực đáp, “Tôi theo đuôi cô gái giao hàng cho mẹ Mã Bắc Nhất, cái cô đi xe máy ấy.”
Một người khác chửi thề, nói Lý Hân Nhiên bị lộ rồi, phải gọi điện cho sếp, tiện thể hỏi cách xử lý tôi, rồi mở cửa bước ra ngoài. Người đàn ông trung niên bắt tôi ngồi trong góc tường, dặn Mã Bắc Nhất canh chừng.
Tôi ngồi yên một góc. Thấy Mã Bắc Nhất tới gần, tôi bèn bắt chuyện nhưng không nhắc đến việc của Chu Dung mà chỉ một nữ công nhân đang ngâm tiền giả trong nước, “Cô ấy làm gì vậy?”
Mã Bắc Nhất đưa mắt nhìn tôi, “Cô ấy đang làm cũ tiền giả. Kia là nước giấm, ngâm hơn chục phút thì vớt lên sấy khô, tiền sẽ bị axít ăn mòn một chút, trông sẽ cũ hơn.” Nói rồi, cậu ta chỉ vào một nữ công nhân khác bên cạnh, “Cách cô này dùng thì tinh vi hơn, ấy là sử dụng chất ăn mòn nhẹ chúng tôi tự điều chế. Như thế tiền sẽ không ám mùi axit axetic*, giá đắt hơn một tệ so với loại thông thường.”
Tôi quan sát kĩ lưỡng. Đầu tiên, nữ công nhân xịt chất lỏng trong bình màu trắng vào tiền giả, tiếp đó xịt bằng bình màu xanh lam. Tờ tiền vừa nãy còn mới tinh dần ngả màu, không còn bóng láng nữa mà trông như tiền cũ. Cuối cùng, cô ta sấy khô tiền giả bằng máy sấy tóc.
Tôi hỏi Mã Bắc Nhất có thể thả tôi đi không. Cậu ta bảo tôi đừng có mơ.
Tôi liên tục gợi chuyện, gạn hỏi Mã Bắc Nhất hòng đánh lạc hướng cậu ta, để mình quan sát xung quanh tìm cơ hội tẩu thoát. Lỡ họ thủ tiêu tôi trước khi Chu Dung dẫn cảnh sát tới thì xui quá. May thay, cậu ta chịu trả lời câu hỏi của tôi.
Tôi chỉ chiếc máy đang in tiền giả, hỏi cậu ta nó khác gì máy in thông thường. Mã Bắc Nhất đáp, “Đây là máy in chìm, giá vài trăm nghìn một chiếc, đắt đỏ nhưng được cái tiền in ra có độ nổi, giống y như thật.”
“Có phải cậu đổ hết số tiền lừa đảo bạn bè vào đây không?”
Cảm xúc của Mã Bắc Nhất thoáng thay đổi, “Tôi đâu muốn lừa tiền họ! Ban đầu tôi định dùng tiền ấy mua thiết bị để in tiền giả đem bán, rồi mau chóng trả họ đấy chứ!”
Tôi đang mải quan sát cửa ra vào. Hai gã đàn ông ngồi canh ở đó. Cửa bị khóa trái. Việc vượt qua hai gã này để mở khóa chạy ra ngoài là bất khả thi. Tuy nhiên, lời Mã Bắc Nhất nói thu hút sự chú ý của tôi. Tôi hỏi cậu ta, “Vậy chuyện mẹ cậu thì sao? Cậu cũng lừa mọi người còn gì? Cậu bảo mẹ bị tăng urê máu nên xin bạn bè góp tiền làm phẫu thuật, sau đó bà ấy mất, nhưng thật ra mẹ cậu vẫn sống sờ sờ đấy thôi.”
Mã Bắc Nhất chửi thề, “Anh nói gì vậy? Mẹ tôi bị tăng urê máu, qua đời thật rồi mà.”
Cậu ta chẳng việc gì phải lừa tôi, song tôi vẫn không tin, “Vô lý, hôm qua tôi còn gặp bà ấy ngay trong nhà cậu mà. Mẹ cậu tầm 40, 50 tuổi, hơi đậm người, tóc ngắn, đeo kính, khóe miệng hơi trễ xuống, cậu còn cãi không phải mẹ mình à?”
Mã Bắc Nhất khăng khăng, “Không phải. Mẹ tôi qua đời vì tăng urê máu từ một năm trước rồi.”
“Chính mắt tôi trông thấy một cô gái đưa tiền giả cho mẹ cậu. Cô ta phóng xe máy ra từ biệt thự này.”
Mã Bắc Nhất gật đầu, “Cô ấy là Lý Hân Nhiên, bạn gái tôi.”
Tôi rùng mình. Nếu người tôi theo dõi qua camera suốt mấy ngày trời, người đều đặn xuống nhà tập thể dục hằng ngày, người đưa giấy chứng tử của Mã Bắc Nhất cho tôi và Chu Dung xem không phải mẹ Mã Bắc Nhất, thì bà ta là ai?
Mã Bắc Nhất vẫn rất bình tĩnh, không ngạc nhiên chút nào khi biết có kẻ mạo nhận mẹ mình. Tôi nói, “Chắc chắn cậu biết bà ta là ai.”
Mã Bắc Nhất không trả lời mà hỏi ngược lại, “Anh biết Bành Đại Tường không?”
Tôi gật đầu. Bành Đại Tường là họa sĩ người Sán Đầu*, năm nay đã ngoài 70. Lão không nổi tiếng nhờ những bức họa tuyệt đẹp, mà nhờ danh xưng “bố già” của giới tiền giả Trung Quốc. Lão bị cảnh sát Quảng Đông bắt giữ năm 2013, hiện đang thi hành án tù chung thân. Chương trình “Tiêu điểm”* còn làm hẳn một kì chuyên đề về lão. Bành Đại Tường đáng gờm tới mức nào? Lão từng vẽ tay 13 mẫu tiền nhân dân tệ, và 96,7% lượng tiền giả Trung Quốc được in từ bản mẫu do lão chế tác.
Mã Bắc Nhất nói, “Anh biết Bành Đại Tường cơ à, người bình thường chẳng ai biết.”
“Tôi khá hứng thú với mấy trò lừa đảo nên mới đi đòi nợ giúp người ta.”
Mã Bắc Nhất nói tiếp, “13 bản mẫu do Bành Đại Tường làm giả đều có mệnh giá 100 tệ. Nhưng thực chất, trước khi bị bất, lão từng vẽ loại 20 tệ và 10 tệ.”
Tôi nhớ lại, loại tiền bán chạy nhất trong nhóm buôn tiền giả là 20 tệ và 10 tệ. Tôi hỏi Mã Bắc Nhất, “Có phải các cậu đang giữ hai bản mẫu ấy không?”
_vntq_main-48.jpg)
Bành Đại Tường là thủ phạm chính trong “803” - chuyên án đặc biệt lớn về tiền giả.
Cậu ta đáp, “Phải, người anh tưởng là mẹ tôi cũng mang họ Bành.”
“Bà ta là con cháu của Bành Đại Tường à?”
Mã Bắc Nhất cũng không rõ. “Nhưng bà ấy là họ hàng của bạn gái tôi.”
“Cậu quen bà ta nhờ được bạn gái giới thiệu sao?”
“Ừ.”
Sau khi mẹ mất, Mã Bắc Nhất phiêu bạt khắp nơi vừa làm thuê vừa đi du lịch. Tháng Ba năm nay cậu ta tới Sán Đầu, thấy ngoài ga tàu hỏa người ta tuyển thợ in nên cậu ta xin theo, rồi phát hiện đây là băng nhóm làm tiền giả. Mã Bắc Nhất nhanh chóng học được cách làm và bán tiền giả trên mạng, còn hẹn hò với một cô gái trong nhóm là Lý Hân Nhiên. Cậu ta tâm sự với bạn gái hoàn cảnh gia đình và việc mẹ mình đã qua đời. Lý Hân Nhiên kể lại chuyện này cho trưởng bối của mình, cũng chính là thủ lĩnh băng nhóm lừa đảo - người phụ nữ họ Bành.
Bà Bành là đối tượng bị cảnh sát Sán Đầu theo dõi suốt thời gian dài. Nghe kể hoàn cảnh gia đình của Mã Bắc Nhất, bà gọi cậu ta tới thương lượng: đừng xóa hộ khẩu của mẹ cậu ta, cho bà sử dụng thân phận người phụ nữ quá cố ấy để tiện bề ẩn núp. Họ hàng nhà bạn gái đã nhờ vả, Mã Bắc Nhất gật đầu đồng ý.
Bà Bành tiết lộ mình đang giữ hai mẫu tiền giả của Bành Đại Tường, hỏi Mã Bắc Nhất có muốn hợp tác không. Từ nhỏ Mã Bắc Nhất đã thuộc dạng có máu liều, chắc mẩm có bản mẫu của Bành Đại Tường thế nào cũng kiếm bộn tiền. Cậu ta dựng chuyện thầu công trình để vay mượn bạn bè, cộng với số tiền mình tích góp là được hơn một triệu tệ vốn đầu tư sản xuất, mua máy in chìm và các công cụ khác cần cho quá trình in tiền giả.
Để che mắt thiên hạ, Mã Bắc Nhất còn thuê một căn nhà nơi ngoại ô vắng vẻ, dán mút cách âm kín phòng in tiền giả. Cậu ta thầm nhủ, chỉ cần kiếm tiền thật nhanh rồi trả nợ bạn bè là mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Nhưng mong muốn của cậu ta không trở thành hiện thực, vì chẳng bao lâu sau, bà Bành đã tập hợp băng nhóm của riêng mình và dần gạt cậu ta khỏi cuộc chơi.
Sau đó, vụ việc lừa tiền mừng cưới vỡ lở, Mã Bắc Nhất xin bà Bành cho mình lấy lợi nhuận bán tiền giả để trả nợ. Kết quả, cậu ta bị giam lỏng và ngụy tạo cái chết.
Câu chuyện của Mã Bắc Nhất rất thuyết phục, nhưng cậu ta đang nói dối. Nếu thực sự muốn kiếm tiền nhanh để trả bạn thì sao phải lừa tiền mừng để rồi lòi đuôi cáo. Tôi không vạch mặt Mã Bắc Nhất nhưng đặt ra câu hỏi, “Tại sao cậu lại tiết lộ cho tôi nhiều thông tin thế?”
Mã Bắc Nhất cười, “Anh không phải anh họ Chu Dung. Anh là Từ Lãng phải không?”
“Sao cậu biết?”
“Chu Dung từng đăng ảnh anh lên WeChat, dù chỉ là góc nghiêng nhưng tướng đầu của anh khá lạ, tôi liếc cái là nhận ra ngay. Tôi biết anh và Chu Dung luôn hành động cùng nhau, hai người báo cảnh sát rồi phải không? Tôi mà bị bắt thế nào cũng nhận án từ ba đến mười năm, chuyển lời cho Chu Dung giúp tôi, tôi không phải hạng vay mà không trả.”
Tôi không tin những lời bịa đặt của cậu ta, song cũng chẳng rõ cậu ta nói vậy nhằm mục đích gì. Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn bốn mươi phút kể từ khi Chu Dung đi báo cảnh sát. Dù không tìm được cơ hội chạy trốn song tôi đã câu giờ thành công.
Tôi nói chuyện với Mã Bắc Nhất thêm một lát thì tiếng gõ cửa vang lên. Người đàn ông trung niên đứng dậy, mở cửa, “Sao gọi lâu thế?”
Cánh cửa vừa mở ra, vài người đàn ông vạm vỡ ập vào, người đi đâu giơ thẻ ngành cho những kẻ trong phòng xem, “Không được nhúc nhích, cảnh sát đây!”
Lúc Mã Bắc Nhất bị cảnh sát giải đi, Chu Dung đứng cạnh cửa. Ánh mắt hai người lướt qua nhau, không ai nói một lời.
Khi tôi và Chu Dung cho lời khai xong, mặt trời đã ngả về Tây. Như bao lần khác, chúng tôi lại đứng hút thuốc trước đồn cảnh sát.
Chu Dung châm thuốc, “Không biết bà Bành đã bị bắt chưa anh nhỉ?”
Tôi đáp, “Chắc là rồi, cảnh sát vừa xông vào phòng là tôi báo cho họ ngay. Ban nãy trên đường ra đây, tôi nghe loáng thoáng có ai nói Lý Hân Nhiên cũng sa lưới rồi.”
Chu Dung rít một hơi sâu, “Tại sao Lý Hân Nhiên cứ cách hai ngày lại tới đưa tiền giả một lần?”
“Chắc là mang cho sếp sòng kiểm tra chất lượng. Tầm tuổi bà ta dùng tiền giả đi chợ, dù bị phát hiện cũng có thể chối không phải tiền của mình, chẳng ai nghi ngờ đâu. Nếu tiêu được sạch chỗ tiền đó thì chứng tỏ hàng không có vấn đề gì.”
Chu Dung gật gù, chìm vào im lặng. Có thể cậu ta buồn lòng vì chuyện Mã Bắc Nhất. Tôi rủ đi uống rượu, Chu Dung đồng ý. Chúng tôi tới quán rượu, nhậu đến gần sáng mới về nhà.
Sáng hôm sau, tôi còn chưa tỉnh, Chu Dung đã đập cửa rầm rầm. Cố nén cơn điên, tôi mở cửa hỏi cậu ta có việc gì. Chu Dung cho tôi xem điện thoại, tiền mừng cưới bị Mã Bắc Nhất lừa đã được trả lại. Tôi lập tức tỉnh ngủ, hỏi rõ ngọn ngành câu chuyện.
Chu Dung kể, trong quá trình thẩm vấn suốt đêm qua, Mã Bắc Nhất khai mình đã bán số điện thoại đuôi 8888 cho một tay chuyên thu mua trên mạng, thu về 70 nghìn tệ để lấy vốn làm ăn.
Cảnh sát vừa gọi điện, tên thu mua số điện thoại thú tội ngay. WeChat của Mã Bắc Nhất chưa hủy liên kết với số điện thoại, thế là tên đó đăng nhập tài khoản của cậu ta, thấy bạn cậu ta sắp kết hôn nên mới bày trò để khoắng tiền. Chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra, việc đổi số máy mà không hủy liên kết tài khoản trong các ứng dụng là hết sức nguy hiểm. Xem ra những lời Mã Bắc Nhất nói với tôi hôm qua đều là thật. Có lẽ cậu ta thực sự không muốn lừa tiền bạn bè, khốn nỗi về sau lại lâm vào cảnh bất đắc dĩ.
Tôi kể hết những lời tâm sự của Mã Bắc Nhất cho Chu Dung. Nghe xong, cậu ta thấy dễ chịu hơn phần nào, “Anh Từ, nếu ta không điều tra vụ tiền mừng, Bắc Nhất sẽ không phải vào tù?”
Lúc này, tôi bỗng nhớ ra hôm qua Mã Bắc Nhất khẳng định chắc nịch với tôi rằng mình sẽ chịu án tù từ ba đến mười năm vì tội in tiền giả. Đây là khung hình phạt nhẹ nhất cho hành vi làm tiền giả. Mã Bắc Nhất chỉ tham gia giai đoạn đầu, không phải chủ mưu, rất có thể sẽ được giảm nhẹ án phạt. Nhưng nếu cậu ta bị khép tội lừa đảo với số tiền trên một triệu tệ, mức phạt tối thiểu phải là hơn mười năm.
Rất có thể Mã Bắc Nhất kể lể với tôi là để tôi thuật lại cho cảnh sát, chứng minh cậu ta không lừa tiền bạn bè. Như thế, cậu ta sẽ có cơ hội thoát tội lừa đảo.
Khả năng cao là vậy, nhưng vì muốn Chu Dung vui lên nên tôi bảo, “Đừng nghĩ thế, phạm tội thì phải chịu hình phạt thích đáng, chuyện nào ra chuyện đó.”