Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1030 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
thoát khỏi tay bọn bắt cóc, đứa bé bỗng nhiễm bệnh lạ (1)

Sáng 16 tháng Mười một năm 2016, đang phải nằm nhà vì cảm cúm, tôi chợt nhận được tin nhắn WeChat từ một người có biệt danh “Tàu Hỏa Xanh Lam”: “Chúng tôi tìm thấy đứa bé rồi, giờ rất muốn gặp anh để nói chuyện.” Một tháng trước, Tàu Hỏa Xanh Lam để lại lời nhắn cho tôi: “Gia đình bạn tôi vừa lạc mất cậu con trai sáu tuổi ở gần đường Hồ Lô, quận Thái Hưng, thành phố Yên, có lẽ thằng bé bị bắt cóc.” Anh ta hỏi tôi, ngoài báo cảnh sát ra thì còn cách giải quyết khẩn cấp nào không. Tôi gửi cho anh ta phương pháp Mười người Bốn hướng do tiến sĩ Vương Đại Vĩ của Đại học Công an sáng tạo ra: mẹ ở yên tại chỗ, bố huy động ít nhất tám người bạn tỏa ra tìm kiếm theo bốn hướng.

main-53

Phương pháp Mười người Bốn hướng cửa soát vé tàu hỏa.

Khi bắt được trẻ, bọn buôn người thường tức tốc tới ga tàu hỏa hoặc bến xe để mua vé tẩu thoát. Vì vậy gia đình mất con phải nhanh chân hơn mới chặn được chúng. Nghe đồn, nhờ sử dụng cách này mà một bà mẹ đã chặn được kẻ bắt cóc khi hắn đang quá

Cần ít nhất tám người chia ra tìm theo bốn hướng, hai người còn lại một đi báo cảnh sát, một ở nhà, vì đôi lúc trẻ có thể tự trở về nhà. Vậy nên khi trẻ hai, ba tuổi đi lạc, ta cần lập ngay một nhóm tối thiểu mười người, nhanh chóng tổ chức tìm kiếm, không được chậm trễ.

Vì lúc đó bận điều tra vụ tiền giả, đồng thời còn phải chuẩn bị tới Hồng Kông tham gia buổi họp mặt với những người săn tin khác nên tôi quên khuấy vụ này. Một tháng trôi qua, giờ hay tin bé đã được tìm thấy nên tôi rất vui, lập tức liên hệ với Tàu Hỏa Xanh Lam, hỏi xem gia đình tìm ra bé bằng cách nào.

Tàu Hỏa Xanh Lam kể, khi anh ta đọc được tin nhắn trả lời của tôi thì bé đã mất tích vài tiếng đồng hồ, phương pháp Mười người Bốn hướng không còn phù hợp. Cảnh sát kiểm tra tất cả camera giám sát lân cận, xác định bé bị một người đàn ông trung niên dắt đi, nhưng dắt đi đâu thì chưa rõ.

Trong khoảng thời gian cảnh sát điều tra, bạn của Tàu Hỏa Xanh Lam đăng thông tin của bé trai mất tích lên Nền tảng Thông báo Tìm kiếm người thân, Giải cứu trẻ bắt cóc và Chống buôn người toàn quốc. Có tình nguyện viên đi kiểm tra quanh khu vợc Đông Nam thì phát hiện ra một bé trai có ngoại hình hao hao. Nhận được thông báo, bố mẹ bé trai mất tích cùng cảnh sát địa phương tới nơi, phát hiện đó là con mình thật.

Tôi hỏi có bắt được kẻ buôn người không. Anh ta đáp không. Đây cũng chính là lý do anh ta tìm tôi.

Tôi lấy làm lạ, “Đằng nào cũng tìm được bé rồi, còn cần tìm thủ phạm à?”

“Cần chứ.” Anh ta kể, đón bé về chưa được bao lâu, cơ quan sinh dục và hậu môn của bé bắt đầu lở loét. Đứa bé tới viện khám thì bác sĩ nói đây là bệnh lây qua đường tình dục. Bé đã bị sùi mào gà. Có nghĩa là trong thời gian bé bị bắt cóc và lừa bán cho người khác, đã có kẻ ép bé quan hệ tình dục.

Tôi hỏi anh ta, đôi vợ chồng mua bé có ai mắc chứng ái nhi không? Tàu Hỏa Xanh Lam bảo không, sau khi phát hiện con mình mắc bệnh, bố mẹ bé lại báo cảnh sát. Cảnh sát đưa đôi vợ chồng mua bé đi xét nghiệm, cả hai đều không bị sùi mào gà. Hiện người ta suy đoán kẻ buôn người mắc chứng ái nhi, đã quan hệ với bé trong quá trình bắt cóc và lây bệnh cho bé.

Ghê tởm trước hành vi này, tôi hỏi mình có thể giúp gì. Tàu Hỏa Xanh Lam cho biết, bạn anh ta, cũng chính là bố mẹ bé trai sẵn sàng trả 300 nghìn tệ để tìm ra kẻ buôn người, bắt hắn phải chịu tội trước pháp luật. Anh ta hỏi tôi có nhận vụ này không.

Tôi nói phải cân nhắc đã, tối nay đi ăn để trao đổi kĩ càng hơn. Đang cảm cúm, không thể ăn đồ nhiều dầu mỡ nên tôi đặt bàn tại một nhà hàng đồ Hoài Dương*.

6 giờ tối, tôi gọi điện nhờ Chu Dung lái xe đưa mình đến quán ăn. Lúc tôi đến nơi, Tàu Hỏa Xanh Lam đã đứng ngoài cửa quán. Anh ta đeo kính, trông rất lịch sự. Nhìn tôi và Chu Dung tiến lại, anh ta nhanh nhẹn bước tới chào hỏi, “Chào anh, anh là anh Từ phải không? Cảm ơn anh nhiều lắm!”

Tôi khoát tay ý bảo không cần khách khí.

Chúng tôi vào quán, gọi thịt cua viên, tôm nõn Thái Hồ cùng món đậu phụ sợi nấu canh gà tôi thích nhất, thêm một ấm Long Tỉnh. Tôi rót trà, nói thẳng với anh ta, “Vụ này trả 300 nghìn tệ nên tôi cũng muốn nhận, nhưng thú thực, tìm người không phải thế mạnh của tôi.”

Tôi hơi kém về kĩ năng tìm người. Sở trường của tôi là phân tích, theo dõi, nghe lén và khai thác mục tiêu sẵn có. Chứ bảo tôi điều tra một người chưa từng gặp mặt, không rõ thông tin cá nhân, đến tên cũng chẳng biết thì nói thật là tôi không tự tin lắm. Tất nhiên đó là so với thám tử tư và cảnh sát - những người có thể kiểm tra Thiên Nhãn*, định vị điện thoại.

Anh ta lắc đầu, “Trước đây chúng tôi từng nhờ anh nên rất tin tưởng anh.”

“Được, nếu vậy thì chúng ta kí hợp đồng. Thông thường chúng tôi không nhận công việc kéo dài quá lâu, hơn mười ngày mà không có manh mối, chúng tôi sẽ bỏ cuộc. Bên anh cần trả mọi chi phí đi lại và ăn ở trong quá trình điều tra. Tìm được kẻ buôn người thì bên anh không cần thanh toán chi phí phát sinh, trả tiền công là được.”

Tàu Hỏa Xanh Lam gật đầu đồng ý, tôi gửi cho anh ta hợp đồng điện tử. Anh ta liếc nhìn rồi chấp nhận ngay.

Chờ Chu Dung thanh toán xong, tôi xin Tàu Hỏa Xanh Lam địa chỉ của đôi vợ chồng mua bé trai từ tên buôn người, rồi đặt vé máy bay từ thành phố Yên đến thành phố Bạc Châu, khởi hành lúc 8 giờ 10 phút sáng hôm sau.

Sau chuyến bay dài ba tiếng đồng hồ, tôi và Chu Dung hạ cánh xuống thành phố Bạc Châu. Ở bãi gửi xe ngoài cổng sân bay, những xe đỗ ngay hàng đầu toàn là taxi địa phương. Một nhóm đàn ông đứng cạnh xe, thấy tôi và Chu Dung bèn tiến lại chào mời, “Các cậu đi đâu? Ra kia nói chuyện nhé, ở đây có ban quản lý vận tải, không tiện trao đổi.”

Chu Dung vừa định cất lời, tôi đã cản ngay, “Không cần đâu, chúng tôi không gọi taxi.”

Vòng sang bên cạnh bãi đỗ taxi, chúng tôi thấy la liệt taxi nội thành Bạc Châu. Tôi và Chu Dung lên xe, bảo bác tài đưa tới bến xe phía Nam. Chu Dung hỏi tôi sao lúc nãy không bắt taxi luôn mà phải cuốc bộ ra tận đây.

Tôi chẳng nói chẳng rằng, tài xế thì ngoảnh đầu nhìn tôi, “Cậu này thông minh đấy, mấy taxi đỗ ngoài cổng hầu như không chở khách, chỉ đứng đấy vẫy khách rồi sang tay cho taxi nội thành Bạc Châu hoặc taxi dù để ăn hoa hồng. Cước bên chú cùng lắm hơn 100 tệ, còn bọn kia thu tận hơn 300 tệ.”

Chu Dung hỏi, “Không ai quản lý hả chú?”

Tài xế lắc đầu, không nói gì thêm.

Gần 1 giờ chiều, chúng tôi tới bến xe phía Nam. Tôi và Chu Dung mất hơn ba tiếng đồng hồ di chuyển bằng xe khách tới huyện lị An Thông thuộc thành phố Bạc Châu, rồi lại tốn một tiếng đi xe buýt mini đến thị trấn Cảm Hoài. Tới nơi đã là 5 giờ chiều.

Bước xuống xe, Chu Dung suýt nôn, thề không bao giờ ngồi xe khách nữa, “Anh Từ, chúng bắt trẻ con ở thành phố Yên rồi bán sang tận Bạc Châu. Sao mà bán xa thế!”

“Ừ, ở đâu có người mua ở đó có kẻ bán.”

Thị trấn Cảm Hoài mang bầu không khí trong lành, với những tòa nhà nhỏ hai tầng độc đáo. Lần theo địa chỉ, tôi và Chu Dung hỏi đường mấy lần mới tìm thấy nhà của vợ chồng Trần Cường - cặp đôi đã mua bé trai.

Gõ cửa nhưng không thấy ai ra mở, chúng tôi đành đứng chờ. Đúng lúc ấy, một chú tầm 40, 50 tuổi đi qua, hỏi tôi và Chu Dung đứng đây làm gì, tôi bảo mình chờ vợ chồng Trần Cường.

Chú nói mình là hàng xóm ở ngay bên cạnh nhà họ, hỏi chúng tôi có việc gì. Tôi giới thiệu mình và Chu Dung là phóng viên, đang điều tra về vấn nạn mua bán trẻ em, muốn hỏi vụ việc họ mua trẻ con từ kẻ buôn người. Thế là người đàn ông lẳng lặng quay lưng bỏ đi.

Chu Dung hỏi tôi, “Chốc nữa mình hỏi thẳng họ có quen tên buôn người không à?”

“Sao hỏi thế được, đến giờ họ vẫn chưa có con, cũng không nhận con nuôi, chắc chắn có khó khăn. Mình phải nhìn nhận sự việc từ góc độ của người ta thì người ta mới chịu tiếp chuyện mình.”

Đến khi trời tối, vợ chồng Trần Cường mới trở về. Chúng tôi tự xưng là phóng viên, biết chuyện trước đây họ mua trẻ con, muốn hỏi tại sao hai vợ chồng không tới trại trẻ mồ côi nhận nuôi mà phải mua từ kẻ buôn người. Đôi vợ chồng khổ sở than thở, “Chúng tôi cũng đâu muốn làm vậy. Thế là đi tong 80 nghìn tệ.”

Có người quan tâm ghé thăm nên họ vui lắm, giữ chúng tôi lại ăn cơm. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi và Chu Dung đồng ý luôn. Trong bữa ăn, tôi hỏi họ liên lạc với tên buôn người bằng cách nào? Có biết tung tích hắn không? Thông thường, bọn buôn người hoạt động thế này: trước tiên chọn khu vợc có nhu cầu cao để buôn bán trẻ em liên tục một thời gian, đến khi thị trường bão hòa, chúng mới tìm nơi khác.

Họ kêu không biết, “Chúng tôi tình cờ gặp chứ không chủ động liên hệ.”

Tôi để ý, trước khi trả lời, hai vợ chồng có đưa mắt nhìn nhau. Họ đang nói dối. Họ không tiết lộ thông tin của kẻ buôn người, khả năng cao là do muốn mua thêm đứa nữa.

Tôi và mấy miếng cơm rồi xin phép đi vệ sinh. Trần Cường chỉ đường, “Lên tầng hai, phòng bên tay phải nhé.”

Nhà Trần Cường có hai tầng, tầng một là phòng khách, bếp và một phòng ngủ, tầng hai có hai phòng ngủ cùng một nhà vệ sinh. Tôi rón rén xem xét một vòng trên tầng hai. Trong phòng ngủ không có máy tính nhưng tôi tìm thấy một cuốn sổ ghi chép và điện thoại bàn.

Tôi mở sổ, trong đó ghi các đơn hàng bán trà. Thị trấn Cảm Hoài là một trong những vùng trồng trà nổi tiếng. Xem hết sổ, tôi vẫn không tìm thấy thông tin về kẻ buôn người. Điện thoại bàn lưu vài lịch sử cuộc gọi, tôi chụp lại các số máy, lấy kẹo cao su trong túi ra, nhai cho mềm rồi dính lên máy ghi âm mini, dán dưới gầm tủ đầu giường. Sau đó tôi vào nhà vệ sinh, xả nước bồn cầu, xuống tầng một tiếp tục ăn cơm cùng mọi người.

Ăn xong, tôi bảo vợ chồng Trần Cường là muộn quá rồi, hẹn ngày mai quay lại nói chuyện sau, rồi cùng Chu Dung tới nhà nghỉ gần ủy ban nhân dân thị trấn.

Vào phòng, tôi kéo rèm cửa lại. Chu Dung hỏi sao phải làm vậy. Tôi đáp, “Có người theo dõi. Ban nãy trên đường về đây, có một chiếc xe bám theo phía sau. Nhung chắc không phải dân chuyên, xe đi rất chậm, bật đèn pha sau lưng chúng ta suốt.”

“Là kẻ buôn người sao?”

“Không biết, nhưng chắc có liên quan tới vụ này. Mấy ngày tới ta phải cẩn thận.”

Tôi gửi ảnh các số điện thoại mình chụp được ở nhà Trần Cường cho K - một người cung cấp tin, nhờ cậu ta kiểm tra xem mấy số máy này có vấn đề gì không. Hơn một tiếng sau, K gọi điện báo tất cả đều là số điện thoại địa phương và hoàn toàn bình thường. Hiếm ai đi buôn người ngay tại quê mình, làm vậy rất dễ bị cảnh sát điều tra ra, chắc hẳn kẻ buôn bán trẻ em không phải chủ nhân của một trong các số máy này.

Trưa hôm sau, chúng tôi lại tới nhà vợ chồng Trần Cường và ăn cơm cùng họ. Chu Dung liên tục hỏi vợ chồng Trần Cường những câu chúng tôi đã bàn trước từ tối qua, còn tôi thì thừa cơ quan sát xung quanh xem có gì bất thường không.

Tôi và vội mấy miếng cơm, lại mượn cớ đi vệ sinh để lên tầng hai lấy máy ghi âm. Lúc này, tôi phát hiện mấy tờ báo trên tủ đầu giường, trong đó có Chuyện ma Bạc Châu . Càng nhìn càng thấy lạ, tôi bèn rút điện thoại, chụp không sót trang nào rồi xuống nhà.

Không tìm ra thêm manh mối nào khác, chúng tôi từ biệt vợ chồng Trần Cường và trở lại nhà nghỉ.

Máy ghi âm. Nội dung ghi lại bằng máy ghi âm không thể làm bằng chứng trước tòa, chỉ có tác dụng uy hiếp.

Vào phòng, Chu Dung hỏi tôi có tìm thấy thứ gì hữu dụng không. Tôi lấy điện thoại, cho cậu ta xem ảnh tờ báo. Chu Dung xem một hồi, “Em có thấy gì lạ đâu anh, bất thường chỗ nào thế?”

Tôi bảo cậu ta, đây là một tờ báo giả. “Đầu tiên là dàn trang lộn xộn. Một tòa soạn thực thụ dù thiếu chuyên nghỉệp đến mấy cũng không thể cẩu thả thế này. Tiếp đó, tôi biết mã CN* này, CN44-0103 là mã số của tờ Câu chuyện bốn phương tôi hay đọc, còn đặt mua hai năm liền.”

Chu Dung gật gù, “Hồi nhỏ em cũng thấy người ta hay bán báo và tạp chí giả ở ga tàu điện ngầm thành phố Yên. Hôm nào cũng nghe họ rao minh tỉnh này chết, ngôi sao nọ qua đời, nhiều khách du lịch mua lắm.”

Tôi tỉ mỉ xem từng tấm ảnh chụp các bài báo, quả thật bài nào cũng kể chuyện ma. Duy có nguyên trang cuối dày đặc quảng cáo, nào bán kim cương, nào bán nhà, nào bán quần áo. Tôi đọc hai mẩu quảng cáo, thấy có điều bất thường: tin quảng cáo trên tờ báo này đều hết sức kì quặc.

Hà Tây: Bán kim cương cao cấp đã qua 110 khâu chế tác, sản phẩm của nhà thiết kế nam với sáu năm kinh nghiệm, đạt chứng nhận quốc gia loại B, giá khởi điểm 80 nghìn tệ.

Thiên Quỳnh: Cửa hàng quần áo, nhà 7 số 120 phố Con Gái, hơn 60 nghìn sản phẩm chất lượng cao thuộc loại A.

Tôi đưa cho Chu Dung xem, “Cậu nhận ra không?”

Chu Dung đọc một hồi, hết sức ngờ vợc, “Nhận ra gì? Toàn quảng cáo thôi mà?”

“Không, đây là mật mã để lũ buôn người trao đổi thông tin mua bán. Bán kim cương cao cấp ở Hà Tây đã qua 110 khâu chế tác, sản phẩm của nhà thiết kế nam với sáu năm kinh nghiệm, đạt chứng nhận quốc gia loại B, giá khởi điểm 80 nghìn tệ. Nghĩa là bé trai bắt được ở thành phố Hà Tây, cao 1m7, 6 tuổi, nhóm máu B, giá 80 nghìn tệ. Cửa hàng quần áo ở Thiên Quỳnh, nhà 7 số 120 phố Con Gái, hơn 60 nghìn sản phẩm chất lượng cao thuộc loại A. Ám chỉ bé gái bị bắt cóc tại thành phố Thiên Quỳnh, 7 tuổi, cao 1m20, giá 60 nghìn tệ, nhóm máu A.”

Chu Dung đọc đi đọc lại, mắt tròn mắt dẹt, “Anh cừ thật đấy, thế mà cũng đoán ra được!”

Toàn kinh nghiệm cả. Đường dây mại dâm mà tôi điều tra mấy năm trước cũng dùng chính thủ đoạn này để mời khách.

Cuối cùng cũng tìm được manh mối về kẻ buôn người. Tôi lấy máy ghi âm mới mang về, bảo Chu Dung cắm vào máy tính và bật lên. Chúng tôi tua ngược để nghe. Quả thật, tối qua Trần Cường đã gọi điện bằng máy bàn một lần.

Chu Dung, “Anh ta nói đặc sệt giọng địa phương, em không hiểu gì cả. Anh ta nói gì thế?”

Tôi giải thích cho cậu ta, đại ý là Trần Cường dặn người ở đầu dây bên kia yên tâm, anh ta không tiết lộ gì hết.

Tôi bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống dưới qua khe rèm. Ông chú hàng xóm chúng tôi bắt gặp trước cửa nhà Trần Cường hôm trước đang hút thuốc bên dưới, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn.

Tôi hỏi Chu Dung mấy giờ rồi, cậu ta nhìn điện thoại, “2 rưỡi.”

“Đi thôi, ta bị theo dõi rồi. Mà nhà nghỉ này cũng nhếch nhác quá, về Bạc Châu rồi lên kế hoạch cho bước tiếp theo.”

Chúng tôi bắt xe buýt mini ở lối vào thị trấn, tới huyện lị An Thông. Ngoái đầu lại, tôi thấy người đàn ông bám đuôi đã bỏ đi.

Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, kẻ theo dõi chúng ta là tên buôn người sao?”

Tôi đoán không phải, “Chắc cũng là khách hàng của hắn. Quảng cáo mua bán trẻ em đăng ngang nhiên trên báo, chứng tỏ nhu cầu ở đây khá cao. Chắc người đàn ông bám đuôi tưởng chúng ta là phóng viên, sợ chuyện bại lộ thì đứa bé ông ta mua cũng bị cảnh sát mang đi mất.”

Đến Bạc Châu, chúng tôi thuê khách sạn rồi gọi vào số điện thoại trong mẩu quảng cáo trên báo. Một người đàn ông nhấc máy, hỏi tôi muốn mua gì. Tôi bảo muốn đặt mua hàng loại A của cửa hàng thời trang Thiên Quỳnh. Y báo giá 60 nghìn tệ, đọc số tài khoản cho tôi, “Gửi 10 nghìn tệ trước, 50 nghìn tệ còn lại trả tiền mặt, tiền trao cháo múc.”

Tôi hỏi địa điểm giao hàng. Y nói tốt nhất là ở nhà tôi, nếu không yên tâm thì giao dịch bên ngoài cũng được, bọn chúng sẽ chọn chỗ. Tôi nói mình đang ở Bạc Châu, y cứ quyết địa điểm đi. Y bảo, hôm nay nhận được tiền thì mai giao hàng ngay.

Tôi cúp máy, chuyển 10 nghìn tệ cho y rồi nhờ Chu Dung thuê xe. Chu Dung bấm điện thoại, một lúc sau báo tôi, “Thuê xong rồi anh.”

“Nhanh thế, thuê xe gì vậy?”

“BMW, 1.200 tệ một ngày.”

“Hâm à! Phải tiết kiệm chứ! Thuê xe đắt thế làm gì, sao không chọn chiếc Toyota bình thường thôi?”

Hơn 8 giờ sáng hôm sau, tôi và Chu Dung còn đang ngủ thì nhận được điện thoại báo địa điểm giao hàng là một hầm trú ẩn ở đường Lam Sơn.

Dưới mặt đường Lam Sơn là cơ man hầm trú ẩn chạy đan xen, cắt ngang đường cái. Một số đã bị lấp bằng tường gạch, một số lại được mở thông, có dấu vết con người qua lại. Những ngày nóng bức, nhiều người dân Bạc Châu chọn tới đây tránh nóng. Thời điểm Bạc Châu đạt 40°C, nhiệt độ trong hầm chỉ chừng hai mươi mấy độ. Nhưng hiện giờ ngoài trời chỉ hơn 20°C, hầm đã ẩm còn lạnh và vắng hoe. Tôi chưa hết cảm nên vừa vào trong đã run cầm cập.

Chúng tôi mất quá nhiều thời gian để lấy xe nên phải gần hai tiếng sau khi tên buôn người liên lạc, chúng tôi mới tới nơi. Đứng trong hầm trú ẩn lạnh lẽo ẩm ướt, tôi gọi điện cho y. Hầm trú ẩn vô vàn lối rẽ, hệt như mê cung, chẳng biết đâu với đâu.

Đối phương nghe máy, trách chúng tôi chậm trễ quá, y sợ nguy hiểm nên đổi địa điểm giao dịch, cứ chờ điện thoại đi. Vậy là chuyến này tôi với Chu Dung công cốc, đành lái xe về khách sạn.

Hơn 8 giờ tối, tên buôn người lại gọi điện, dặn chúng tôi có mặt tại cổng công viên Tân Hồ trong ba mươi phút. Xem bản đồ xong, Chu Dung thở phào nhẹ nhõm, “Ngay gần đây, đi bộ chắc còn nhanh hơn.”

Tôi phân công, “Tôi đi bộ, cậu lái xe. Nếu y đi xe thì cậu cũng tiện bám theo luôn.” Chu Dung đồng ý.

Hết sức chú ý khi đi qua khu vợc vắng vẻ, rậm bóng cây xanh.

Xuống đến tầng một chợt thấy hơi đói, tôi bèn mua mấy cái bánh, vừa ăn vừa đi tới công viên. Đến nơi, tôi loáng thoáng thấy dưới bóng cây cạnh cổng có hai bóng người, một lớn một bé.

Trước giờ tôi chưa từng tới Bạc Châu, không có người quen ở đây nên nếu thất bại thì không nhờ vả ai được. Bởi vậy tôi khá dè chừng, giả vờ gọi điện cãi nhau với bạn gái, đi lòng vòng trước cổng.

Thấy người này không có đồng bọn ẩn nấp quanh đây, tôi xách 50 nghìn tệ tiền mặt bước tới chỗ bóng cây. Soi đèn pin trên điện thoại, tôi trông thấy một người đàn ông trung niên gầy gò, nhếch nhác, mặt lấm lem, dắt theo bé gái ăn mặc sạch sẽ, trông hoàn toàn trái ngược nhau. Người đàn ông lấy tay che mặt, bảo tôi tắt đèn pin đi.

Tôi hỏi y tới giao hàng à? Y gật đầu, tôi giơ túi ni lông lên, “50 nghìn tệ, có cần đếm không?”

Y nhận tiền và kiểm tra, tôi ngồi xuống nhìn bé gái, định kéo cô bé song cô bé rụt người lại. Tôi đứng dậy bắt chuyện, “Tôi có người bạn muốn mua con, bên các anh giảm giá chút đỉnh được không?”

Y nhấm nước bọt đếm tiền, lắc đầu, “Không được, trên báo niêm yết giá rồi, không mặc cả.”

“Mấy mẩu quảng cáo trên báo đều do bên anh đăng à?”

“Phải.”

Đếm xong tiền, người đàn ông đẩy bé gái về phía tôi rồi quay lưng chạy mất. Tôi gọi cho Chu Dung, “Nam, trung niên, gầy ốm, tóc ngắn, lấm lem, áo khoác vàng, chạy về phía đường Hồ.” Chu Dung hào hứng bám theo.

Tôi dắt bé gái về khách sạn. Hai tiếng sau Chu Dung quay lại, “May mà thuê BMW, không lại đụng hàng với chiếc Toyota của tên buôn người.”

“Bớt tào lao đi.”

Chu Dung kể đã bám theo đối tượng tới một khu nhà gần bến cảng. Tôi nói, “Biết chúng ở đâu thì dễ rồi, mai ta sẽ xác nhận một chuyện trước.”

“Lần này mình ngồi máy bay, không mang dụng cụ phòng thân để tránh bị kiểm tra, giờ có cần đi mua không?”

“Có, tối qua lúc ra ngoài ăn cơm, tôi thấy ven đường có cửa hàng kim khí và tiệm bán đồ người lớn, có thể mua đủ những món ta cần.”

Hôm sau, tôi và Chu Dung đưa bé gái tới bệnh viện kiểm tra. Bệnh viện ngay gần khách sạn. Đến tối thì có kết quả. Không như suy đoán của chúng tôi, bé gái rất khỏe mạnh, không mắc bất cứ bệnh truyền nhiễm nào, bao gồm cả bệnh lây qua đường tình dục. Vì vậy chúng tôi không dám chắc gã đàn ông tối qua có phải tên buôn người lây bệnh cho bé trai không.

Tôi và Chu Dung đưa cô bé tới đồn cảnh sát, giả vờ làm người dân nhiệt tình giúp đỡ trẻ đi lạc. Sau khi giao cô bé cho cảnh sát, chúng tôi để lại thông tin liên lạc giả. Và suốt quá trình, cả tôi lẫn Chu Dung đều đội mũ lưỡi trai, hễ thấy camera là cúi đầu để tránh bị quay mặt.

Xong xuôi, tôi và Chu Dung lái xe đến khu nhà gần bến cảng. Đến nơi cũng đã khoảng 5 giờ chiều. Chúng tôi đỗ xe gần đó rồi quay lại, núp trong bụi cầy cạnh khu nhà và chờ đợi vì không biết trong nhà có người không. Lát sau, một chiếc Toyota phóng tới, Chu Dung thì thầm, “Đúng chiếc xe hôm qua em bám theo anh ạ.”

Vài tên ăn mày bước xuống xe, mỗi kẻ bế theo một đứa bé. Chu Dung chửi thề, “Đi đâu cũng gặp đường dây ăn xin.”

Nhóm ăn xin đi vào nhà, nhóm khác bước lên xe, đưa theo cả mấy đứa bé cụt chân cụt tay. Chiếc xe lại phóng đi.

Chu Dung mỉa mai, “Còn chia ca cơ đấy!”

Xác định trong khu nhà còn đông người, tôi và Chu Dung trở lại xe, chờ đến 2 giờ sáng. Chúng tôi đội mũ, cầm hai ống thép và trèo tường vào “trụ sở” cái bang. Trong sân có 14 đứa bé đang ngủ. Chúng trải bìa các tông, ngủ thẳng dưới đất. Lũ trẻ đủ độ tuổi, giới tính, nhưng cơ thể đều không lành lặn. Có bé trai mới bảy, tám tuổi, cởi trần, mặc quần bạc phếch. Thằng bé gầy như que củi, đầu lõm vào, chân phải bị vặn ra sau lưng, vòng qua bên trái cổ, chìa ra đằng trước, vì vậy bé phải áp mặt vào chân. Còn chân trái bị bẻ ngược lên trước, vòng qua bên phải cổ, vắt ra sau lưng, hai chân quấn vào nhau, tạo thành vòng tròn. Bé chỉ có thể nằm nghiêng mà ngủ.

Thằng bé bỗng mở bừng mắt, thét lên khi thấy chúng tôi. Chúng tôi quay lưng chạy biến, vừa chạy tới bờ tường thì có vài tên lao ra, hét lớn, “Có kẻ đột nhập!”

Lại thêm mấy tên xông ra khỏi nhà, chạy về phía tôi và Chu Dung. Tôi để Chu Dung đạp lên vai mình, leo lên tường trước, sau đó Chu Dung kéo tôi lên. Do cảm cúm suốt mấy hôm và còn bị sốt nên tôi hơi yếu, chưa trèo lên được thì đám người nọ đã lao tới.

Chu Dung kéo tôi thật lực. Lúc gồng sức leo lên, tôi cảm giác có ai níu chân mình, bèn đạp mạnh. Giày rơi, còn tôi và Chu Dung thì ngã ra ngoài.

Tôi gào lên qua bức tường, “Đừng đuổi theo nữa, bọn tao chưa trộm được gì sất!” Mình mẩy đau nhức nhưng chúng tôi mặc kệ, lồm cồm bò dậy rồi chạy thục mạng đến tận bến tàu tấp nập công nhân dỡ hàng. Thấy đông người, chúng tôi mới yên tâm, bắt taxi trở lại khách sạn.

Về đến nơi, Chu Dung hỏi có phải chúng tôi đã rút dây động rừng không. Tôi đáp, “Chắc không đến nỗi đâu. Chúng biết ta không phải cảnh sát, là cảnh sát thì đã chẳng bỏ chạy. Vả lại tôi gào lên thế có lẽ chúng sẽ nghĩ ta là trộm thật!”

Chu Dung gật đầu, “Sao ở đó có nhiều trẻ em tàn tật vậy?”

Có thể chúng cố tình tập hợp trẻ khuyết tật hoặc đang tâm hành hạ để biến các bé thành tàn tật, vì trẻ tật nguyền thường dễ xin được tiền. Cắt xẻo, làm biến dạng cơ thể người lành là trò vô nhân đạo nhất, lưu truyền trong giang hồ đã mấy trăm năm. Chúng bẻ chân tay trẻ con cho vặn vẹo méo mó rồi thả các em ra đường ăn xin, đến xế chiều thì đón về. Nghề ăn mày chưa bao giờ biến mất, trò bẻ chân vặn tay vẫn tồn tại dai dẳng, hiện hữu ở mọi thành phố, bởi vậy khi nhìn thấy trẻ em tàn tật ăn xin, lựa chọn đầu tiên nên là báo cảnh sát.

Chu Dung gật gù, “Ác độc quá, nhưng mấy đứa bé khỏe mạnh đâu? Em không thấy đứa nào lành lặn giống bé gái chúng bán hôm qua.”

“Không biết nữa, mai hỏi thử xem.”

Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung bắt taxi đi lấy chiếc BMW bị bỏ lại, rồi đỗ sát lề chờ chiếc Toyota. Đây là con đường thuận tiện nhất để vào nội thành nên rất có khả năng xe sẽ đi lối này.

9 giờ sáng, chiếc Toyota xuất hiện, tôi và Chu Dung lập tức bám theo. Tài xế dừng xe ven lề phố đi bộ, thả vài người ăn mày xuống rồi tiếp tục chạy đến phố cổ. Gã đỗ xe ở đầu một con ngõ rồi bước vào quán trà.

Chu Dung nhận xét, “Cha này sống tao nhã thật đấy.”

Tôi thì không nghĩ thế. Tôi từng nghe vài tin truyền miệng rằng phố cổ này có rất nhiều “ổ rửa tiền” nổi tiếng. Đó là những quán trà cao cấp, không phải ai muốn vào cũng được. Giá cả thì đắt khét lẹt, mỗi lần vào phải mất ít nhất vài chục nghìn tệ, chỉ những kẻ rửa tiền mới tới đây.

Chu Dung thắc mắc, “Chúng rửa tiền bằng cách nào?”

Tôi giải thích, “Ví dụ cậu tiêu 100 nghìn tệ ở đây, trước khi đi, cậu bán cho quán một hộp trà với giá 90 nghìn tệ. Vậy là cậu rửa được tiền, quán thì kiếm được 10 nghìn tệ ‘phí thủ tục’.”

“Vậy tên kia đến đây để rửa tiền?”

Tôi nghĩ vậy, “Tiền ăn xin và tiền bán trẻ con đều là tiền bất chính, sợ gặp vạ nên đi rửa tiền cũng chẳng lạ.”

2 giờ chiều, tài xế ra khỏi quán trà, tôi và Chu Dung bám theo đằng sau, trở lại khu vợc gần bến tàu. Trên đoạn đường vắng vẻ, không lắp camera, chúng tôi lách trái, vượt lên trên xe gã rồi thắng gấp. Gã không phanh kịp, đâm phải đuôi xe chúng tôi.

Gã bước xuống, kiểm tra đầu xe của mình, “Chúng mày thần kinh à?”

Tôi và Chu Dung lập tức lôi gã vào ghế sau xe BMW. Tôi bảo Chu Dung đánh con Toyota vào ven đường, còn mình còng tay tên tài xế lại bằng chiếc còng tối qua mua ở cửa hàng đồ chơi người lớn. Hổ Khẩu, tức kẽ giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của gã xăm năm chấm như hình hoa mai.

Tôi che mắt gã lại bằng bịt mắt mua ở cùng cửa hàng, sau đó lái xe tới bến cảng, chọn chỗ không người và mở máy ghi âm. Thấy tình hình không ổn, tên tài xế chẳng hề phản kháng mà đầu hàng ngay. Gã khai mình cầm đầu nhóm “cái bang” này. Đám trẻ khuyết tật trong đường dây có đứa là bẩm sinh, cũng có đứa bại liệt hoặc thiểu năng trí tuệ bị chúng bẻ chân tay cho thành tàn tật. Những đứa khỏe mạnh, đầu óc bình thường thì bị nhốt trong nhà, vì bị bệnh thì bán không được giá.

Tôi hỏi gã còn nhớ một tháng trước có cậu bé bị bán đến thị trấn Cảm Hoài không. Nghĩ ngợi một hồi, gã hỏi, “Có phải đứa bé được bán cho đôi vợ chồng trồng trà không?”

Tôi trả lời, “Đúng, cậu bé bị sùi mào gà lây qua đường tình dục, chuyện này có liên quan tới mày không? Mày ái nhi à?”

Gã chối. Tôi và Chu Dung cởi quần gã, kiểm tra bộ phận sinh dục và hậu môn, không thấy dấu hiệu lở loét, sưng tấy của bệnh lây qua đường tình dục. Gã không nói dối, ít nhất gã không phải kẻ xâm hại cậu bé.

Tôi lại hỏi, “Trong nhóm của mày có thắng nào ái nhi không?”

“Không, tôi mua thằng bé từ nhà cung cấp rồi bán trao tay luôn, nó không hề tiếp xúc với những người khác trong nhóm.”

Chu Dung ngạc nhiên, “Còn có nhà cung cấp á?”

Gã gật đầu, “Chứ sao, bằng không chúng tôi kiếm đâu ra lắm trẻ con thế? Ăn mày làm sao ngày nào cũng đi lùng sục bắt cóc được. Anh ơi anh tha cho tôi đi mà.”

Tôi hỏi thêm mấy câu nữa, phát hiện gã không chỉ có một nhà cung cấp.

Ban đầu gã chỉ mua trẻ em tàn tật, bại liệt hay khuyết tật trí tuệ từ bọn buôn người, hành hạ làm các bé biến dạng cơ thể để bắt đi ăn xin. Về sau, gã nhận ra buôn người kiếm được nhiều hơn nên nhảy vào làm trung gian. Bọn buôn người ở vùng khác bán trẻ con cho gã, gã đăng quảng cáo lên báo, nâng giá, rồi bán đi. Bé trai bị sùi mào gà được gã mua lại từ một kẻ khác.

Tôi và Chu Dung chất vấn xong bèn nhốt gã trong xe rồi ra ngoài hút thuốc. Gió to làm cả hai loay hoay mãi không châm lửa nổi. Chu Dung hỏi, “Xem ra vụ này vẫn phải điều tra tiếp, giờ làm sao với thằng trong xe đây?”

Tôi ngồi xuống, hút thuốc, “Lát nữa tính tiếp. Tôi còn chưa hết cảm, mấy hôm nay chạy ngược chạy xuôi, giờ lại gặp gió nên đầu đau như búa bổ đây này.”

« Lùi
Tiến »