Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1031 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
thoát khỏi tay bọn bắt cóc, đứa bé bỗng nhiễm bệnh lạ (2)

Tôi không thích ở khách sạn, vì lần nào nghỉ lại đây cũng mất nhiều thời gian để kiểm tra. Ta đâu biết căn phòng này từng đón ai, đã xảy ra những gì và có mối nguy tiềm tàng nào không. Nguy hiểm tiềm ẩn chính là những thiết bị quay trộm, nghe lén siêu nhỏ. Chẳng ai muốn video hay ảnh nóng của mình xuất hiện trên trang web người lớn đâu nhỉ. Nghiêm trọng hơn, những thứ này có thể trở thành công cụ cho kẻ gian uy hiếp, chiếm đoạt tiền bạc hoặc thân thể ta. Cứ hễ vào ở khách sạn là tôi phải làm hai việc trước tiên: kiểm tra xem có thiết bị chụp trộm, nghe lén không và dán giấy lên mắt mèo. Phiền phức tới phát ốm.

Camera cúc áo

Vì chuyện một cậu bé mắc bệnh lây qua đường tình dục, tôi phải ở khách sạn ba ngày tại thành phố Bạc Châu khi đang lên cơn sốt.

Ngày 16 tháng Mười một, tôi được một khách hàng ủy thác tìm kẻ buôn người. Chuyện là cậu con trai sáu tuổi của bạn anh ta bị bắt cóc, sau khi được cứu về thì phát hiện mắc bệnh lây qua đường tình dục. Tôi và Chu Dung lặn lội từ thành phố Yên đến Bạc Châu và tìm được kẻ buôn người tại đây. Chúng tôi lột quần hắn, phát hiện tên này không liên quan tới căn bệnh của cậu bé.

Rạng sáng 23 tháng Mười một, nhân lúc vắng vẻ, tôi và Chu Dung trói kẻ buôn người bằng dây thừng, đưa đến bốt điện thoại công cộng gọi cảnh sát. Tổng đài hỏi tôi cụ thể sự việc, tôi nói mình là dân thường ham làm việc nghĩa, bắt được một tên buôn người tổ chức đường dây ăn xin chăn dắt nhiều trẻ em bị bắt cóc, bảo cảnh sát tới bốt điện thoại công cộng giải hẳn đi. Chúng tôi nấp trong khu chung cư đối diện bốt điện thoại. Mười lăm phút sau, xe cảnh sát phóng tới, cảnh sát đưa kẻ buôn người bị trói vào cột điện lên xe.

Chu Dung nhìn chiếc xe đi khuất, “Anh Từ, chắc họ sẽ tìm ra bức thư anh viết bằng tay trái chứ?”

"Yên tâm, cảnh sát phải soát người gã trước khi thẩm vấn.”

Trong thư tôi đã viết hết thông tin khai thác được từ gã. Gã có rất nhiều nguồn cung và từng buôn bán vô số trẻ con. Những thông tin này sẽ giúp cảnh sát tiết kiệm chút thời gian. Nhưng chúng tôi quan tâm hơn đến bên cung cấp “hàng” cho gã, tức thủ phạm làm lây bệnh cho cậu bé. Chúng tôi phải tìm và đưa hắn ra pháp luật.

Trạm gốc giúp chúng ta thực hiện cuộc gọi.

Tên buôn người ở Bạc Châu cho biết bên cung cấp rất thận trọng, chỉ đưa cho gã một số điện thoại để liên lạc, nhưng lần nào gọi hắn cũng tắt máy. Muốn trao đổi phải nhắn tin rồi đợi hẳn trả lời bằng số máy khác. Mõi lần giao dịch hắn đều yêu cầu chuyển khoản bằng Alipay*. Cứ cách một thời gian hắn lại đổi số tài khoản.

Về đến khách sạn đã là 4 giờ sáng, chúng tôi chỉ đánh răng rồi lăn kềnh ra ngủ đến trưa. Tôi gửi số điện thoại tìm được cho anh Khổng, thám tử tư tôi quen biết. Một tiếng sau, anh ta gọi lại cho tôi, báo đây là sim không đăng kí chính chủ nhưng có thể xác định vị trí những lần mở máy mới đây nhất thông qua trạm gốc*. Các vị trí đều nằm loanh quanh đường Đỗ Quyên, quận Thái Hưng, thành phố Yên. Tôi cúp máy, Chu Dung hỏi tình hình, tôi đáp, “Đặt vé máy bay về thành phố Yên thôi.”

Chiều hôm đó, tôi và Chu Dung bay về thành phố Yên. Vẫn cảm cúm, nghẹt mũi nặng nên trước khi bay, tôi đã nhỏ mấy giọt ephedrine* vào mũi để tránh viêm tai giữa nhưng tai vẫn gặp vấn đề, nghe người ta nói chuyện như cách một lớp kính. Xuống máy bay, tôi bảo Chu Dung mình phải về nhà nghỉ ngơi, mai mới bắt đầu điều tra. Hôm sau, chúng tôi ăn trưa cùng nhau, tôi gọi bánh sầu riêng phô mai, Chu Dung thì chọn bánh phô mai việt quất.

Chúng tôi bưng đồ ăn lên tầng hai. Chu Dung hỏi tôi phải bắt đầu điều tra từ đâu.

“Từ tài khoản Alipay.”

“Tức là điều tra người dùng liên kết với tài khoản đó à?”

“Không, hắn rất cẩn thận, cứ cách một thời gian lại đổi tài khoản, chắc chắn hắn dùng tài khoản đăng kí bằng căn cước của người khác hoặc mua tài khoản bị hack. Những tài khoản này nếu từng được rao bán thì ắt phải để lại dấu vết trên mạng. Mò được người bán là sẽ tìm thấy mục tiêu của ta.”

Chu Dung gật đầu, “Vậy ta kiểm tra hết mấy số tài khoản hắn dùng để giao dịch.”

Kết quả, chúng tôi không tìm được thông tin mua bán các tài khoản này, nhưng lại phát hiện ra một diễn đàn khiêu dâm. Tất cả chuyên mục của diễn đàn đều chỉ dành cho gói VIP, mà muốn mua gói VIP thì phải chuyển tiền cho một số tài khoản. Đó chính là tài khoản của kẻ cung cấp trẻ con.

Chu Dung lướt xem một hồi, “Cũng có rẻ đâu, phí hội viên một năm là 3.500 tệ, mình mua để kiểm tra không anh?”

“Đừng phí tiền. Mấy trang web kiểu này toàn lừa đảo. Mua gói hội viên xong cũng chẳng xem được gì đâu. Đến khi trò bịp lộ tẩy, kẻ gian sẽ đóng trang web, lập cái mới để lừa đảo tiếp.”

Nhằm xác nhận phỏng đoán, tôi kiểm tra diễn đàn bằng hệ thống tra cứu tên miền. Ngày đăng kí tên miền là một tháng trước. Quả nhiên đây là trang web mới. Kẻ cung cấp trẻ con giao dịch với tên buôn người ở Bạc Châu bằng tài khoản này từ nửa năm trước. Chắc hắn không dùng số tài khoản này nữa, bán lại cho kẻ lập trang web.

Chu Dung, “Giờ phải làm sao? Mình chỉ còn mỗi số di động của hắn làm manh mối, đã thế hắn còn không chịu mở máy, nhắn tin ngỏ ý mua trẻ con cũng không thềm trả lời.”

Tôi gật đầu, “Đành dùng cách mất thời gian vậy.”

Trạm gốc dò ra vị trí số điện thoại của kẻ cung cấp trẻ con nằm trên đường Đỗ Quyên, quận Thái Hưng. Theo quy định, trạm gốc ở đây phủ sóng trong bán kính 200 mét. Khả năng cao hắn sống ở khu này.

Tôi thông báo với Chu Dung từ ngày mai sẽ cắm chốt gần đó, xem có kẻ nào khả nghi không, “Tôi nhờ anh Khổng theo dõi sát sao số điện thoại này rồi, hắn mà mở máy, ta sẽ gọi điện ngay xem có tình cờ bắt gặp hắn không.”

Xung quanh thưa thớt người qua kẻ lại. Tôi và Chu Dung lảng vảng quanh đây hai ngày, chẳng những không gặp ai đáng ngờ mà còn bị bảo vệ nghi ngờ, hỏi chúng tôi đang làm gì. Tôi thuận miệng đáp bừa luôn. Thấy tôi trả lời được ngay mà không luống cuống, bảo vệ gật đầu bỏ đi.

Chu Dung dõi theo bóng bảo vệ, “Anh Từ, cứ thế này không ổn, chưa tìm ra mục tiêu mà mình đã thành mục tiêu rồi.”

Đúng lúc ấy, anh Khổng gọi cho tôi, “Số điện thoại cậu nhờ tôi theo dõi hoạt động lại rồi đấy. Nhưng nó không ở thành phố Yên nữa mà ở huyện Vạn Lý.”

Tại thành phố, bán kính phủ sóng của trạm gốc chỉ vỏn vẹn 200 mét, nhưng ở ngoại thành và nông thôn, con số này lên tới trên dưới 3.000 mét. Trong vòng bán kính bao phủ của trạm gốc, anh Khổng chỉ tìm ra một ngôi làng tên Ốc Thổ. Chắc chắn mục tiêu của chúng tôi đang ở làng này, trừ phi hắn chỉ đi ngang qua.

Kiểm tra bản đồ, làng Ốc Thổ cách thành phố Yên có hơn 300 kilomet. Tôi và Chu Dung bàn nhau, quyết định lái một chiếc xe hết sức bình thường đi. Sau khi đổ đây bình xăng, chúng tôi phóng lên đường cao tốc, chạy tới làng Ốc Thổ. Chu Dung phóng rất nhanh, đến nơi chỉ sau ba tiếng rưỡi. Ngoài lác đác vài tiếng chó sủa, cả làng vắng tanh vâng ngắt.

Chu Dung kêu lên, “Thế này là sao? Bốc hơi tập thể à?”

“Chắc đây là làng rỗng ruột.”

Chu Dung hỏi tôi làng rỗng ruột là gì. Tôi giải thích, tức là thanh niên trai tráng trong làng bỏ hết lên thành phố làm việc, hầu như chỉ về quê vào dịp Tết, cả làng còn mỗi người già và trẻ em. Hiện tượng này giống cây đại thụ rỗng ruột, nên mới gọi là làng rỗng ruột.

Chu Dung gật gù, “Vậy mình tìm kẻ cung cấp trẻ con bằng cách nào?” Tôi cũng không biết, định bụng tìm ai đó hỏi thử.

Lái một vòng quanh Ốc Thổ, chúng tôi bắt gặp một ông cụ đầu làng. Tôi xuống xe, hỏi có người lạ nào ghé làng không. Ông cụ chỉ ra sau lưng, “Tìm hiệu trưởng Hoàng hở? Cứ men theo lối này, đi vài trăm mét sẽ thấy một trường tiểu học. Các cậu là lượt khách thứ ba trong hôm nay đấy.”

Tôi và Chu Dung lái tới trường tiểu học theo hướng ông cụ chỉ. Ngôi trường là một tòa nhà ba tầng, ngoài cổng đỗ hai chiếc xe không biển số. Khả năng cao chúng có liên quan đến kẻ cung cấp trẻ con.

Chúng tôi dừng xe cạnh đó. Một người đàn ông trung niên dáng vẻ lịch sự nhã nhặn, diện quần Tây, áo sơ mi bước ra từ trong trường. Anh ta ngó xe của Chu Dung rồi tiến lại bắt tay chúng tôi, “Các cậu tới từ thành phố Yên à, sao không tháo biển số?”

Nói gì mà kì quặc. Nhưng tôi vẫn hùa theo, “Chúng tôi quên mất, anh là hiệu trưởng Hoàng ạ?”

“Vâng, các cậu mới tới lần đâu phải không, chưa hẹn trước hả? Ai giới thiệu mấy cậu vậy?”

“Chúng tôi nghe danh nên tìm đến chứ không có ai giới thiệu.”

Hiệu trưởng Hoàng cau mày, “Các cậu nghe ai nói?”

Chu Dung trả lời rằng không tiện tiết lộ. Hiệu trưởng Hoàng lắc đầu, “Không có người giới thiệu thì chúng tôi không tiếp, xin lỗi nhé.” Tôi năn nỉ, “Thôi mà anh, chúng tôi lặn lội đường xa tới đây, chẳng lẽ anh nỡ để chúng tôi uổng công?”

Anh ta khoát tay, im lặng quay lưng đi vào.

Tôi và Chu Dung lên xe quay về. Lúc băng qua cánh rừng nhỏ đối diện trường học, Chu Dung định dừng xe. Tôi liếc gương chiếu hậu, can cậu ta, “Lái tiếp đi, tay hiệu trưởng đang đứng trên tầng nhìn theo đấy.”

Tôi và Chu Dung lái xe đến phía Đông Nam ngôi làng, khi đã chắc chắn nơi đây khuất tầm nhìn từ trường học, chúng tôi dừng xe, cuốc bộ về trường dưới sự che chắn của bóng cây.

Chu Dung bảo, “Anh Từ, tay hiệu trưởng này cứ là lạ thế nào ấy!”

Tôi đáp, “Ừ, ta đứng đây chờ tan học rồi kiếm mấy nhóc học sinh hỏi xem.”

Đến 5 giờ, khoảng hai, ba chục đứa trẻ ùa ra khỏi trường, trông chúng đều độ trên dưới mười tuổi. Chúng tôi gọi hai bé gái lại, chỉ hai chiếc xe gần đó, hỏi mấy bé biết kia là xe ai không. Hai bé đáp xe của thầy giáo. Chúng tôi lại hỏi các thầy quê ở đâu? Mấy bé không rõ, chỉ biết là đến từ thành phố lớn.

Chu Dung ngỡ ngàng, “Giờ giáo viên nông thôn đều giàu thế cơ à?” Vừa nói cậu ta vừa xoa đầu bé gái, móc ba viên sôcôla trong túi ra, “Còn ba viên, anh cho hai em cả đấy.”

Tôi đạp cậu ta, “Dạy điều hay ho thì không dạy. Bé gái không được tùy tiện nhận đồ của người lạ!” Hai cô bé không để tâm, chỉ cảm ơn rồi tranh nhau ba viên sôcôla. Tôi đang định tìm học sinh nào lớn hơn để hỏi về giáo viên thì một trong hai bé gái đã giận dữ kêu, “Cậu mà không nhường tớ, tớ sẽ mách bà cậu là cậu với thầy thơm môi nhau, thầy còn cởi quần cậu ra nữa.”

Nghe vậy, Chu Dung ngồi xuống bên bé gái, “Thầy giáo làm gì với em cơ?”

Hai bé đều ngậm chặt miệng, Chu Dung dỗ dành, các bé mới chịu kể rằng thầy giáo thơm môi các bé, rồi “đặt bọn em lên sofa, cởi quần, nằm lên người bọn em.”

Quá phẫn nộ, Chu Dung đứng dậy lao vào trường, “Thằng chó đẻ!”

Tôi kéo cậu ta lại, “Đã tìm hiểu tình hình chưa mà xông vào?”

Chu Dung siết chặt nắm đấm, giận dữ đứng lại. Tôi hỏi hai em có mấy thầy giáo. Các em bảo nhiều lắm, “Toàn các thầy đến từ thành phố lớn, nhưng mỗi lần lại là một thầy khác. Chỉ thầy hiệu trưởng Hoàng là hay ở đây, tuần nào thầy ấy cũng tới.”

Tôi và Chu Dung lại hỏi chuyện mấy học sinh khác mới biết ngôi trường này do mạnh thường quân quyên tặng làng. Hiệu trưởng và giáo viên đều là “dân thành phố”, nhiều thầy giáo khác nhau thường lái xe về đây dạy học và giở trò bỉ ổi với các em.

Chu Dung lại căm phẫn chửi ầm lên, tôi vỗ vai cậu ta, “Giờ mà vào chỉ tổ hỏng việc, đợi trời tối đã.”

Lên xe rồi, Chu Dung vẫn ngùn ngụt lửa giận, châm thuốc lá rít mạnh, suýt thì bỏng tay, “Bọn này đúng là vô nhân tính! Sao chúng nỡ ra tay với lũ trẻ không có bố mẹ ở bên chăm sóc?”

Tôi vỗ vai cậu ta, “Ban nãy lúc bắt tay hiệu trưởng Hoàng, cậu có để ý huyệt Hổ Khẩu của hắn không?”

Chu Dung lắc đầu, “Chỗ đó làm sao?”

“Trên đó có xăm năm chấm giống hình hoa mai. Tên buôn người chúng ta tóm được ở Bạc Châu cũng có hình xăm na ná ở vị trí tương tự, nhớ không?”

“Anh nói vậy em cũng ngờ ngợ. Thế là sao? Chúng cùng một giuộc à?”

Tôi gật đầu, “Tôi nghi là vậy.”

Có rất nhiều lời đồn thổi về hình xăm chấm hoa mai trên Hổ Khẩu, trong đó nổi tiếng nhất chính là chuyện về đảng Hoa Mai, một tổ chức bí ẩn với các thành viên đều xăm chấm hoa mai trên Hổ Khẩu hoặc cẳng tay. Đảng Hoa Mai là chủ đề của vô số truyền thuyết lưu truyền tại Trung Quốc, đồng thời là nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm văn học như Đôi giày thêu hoa *.

Tôi từng hỏi anh Kim, liệu tổ chức bí ẩn này có thực sự tồn tại không, vì vài tiền bối trong nghề săn tin nói rằng đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Anh Kim bật mí, ban đầu anh cũng nghĩ vậy, nhưng về sau thu thập thông tin khắp nơi, anh đâm ra hoài nghi. Nhiều tổ chức xăm hoa mai trên Hổ Khẩu cùng mọc lên ở nhiều địa phương, quả thật quá mức trùng hợp.

12 giờ đêm, ngôi làng chìm trong đêm đen, trường tiểu học cách làng một cây số cũng bị bóng tối nuốt chửng. Duy chỉ gian phòng trên tầng ba sáng đèn, tôi và Chu Dung chỉ thấy đường nét lờ mờ.

Hai chiếc xe vẫn đỗ ngoài cổng trường. Chúng tôi mò tới gần xe, trèo qua bức tường thấp để lẻn vào trường. Chu Dung hỏi tôi, “Anh này, cả trường có mỗi dăm ba chục học sinh, chúng xây nhà ba tầng làm gì nhỉ?”

Tôi không biết, có thể giá xây dựng ở đây rẻ chăng.

Cổng chính ở tầng một đã khóa, tôi và Chu Dung đẩy từng cửa sổ, tìm được một cái không khóa bèn trèo vào phòng học. Tôi bảo Chu Dung cởi giày, đi lại khẽ khàng, “Hai chiếc xe vẫn ở ngoài kia, tầng ba còn sáng đèn nên chắc chắn chúng đang ở trong trường. Mình phải cẩn thận.”

Chúng tôi xách giày, rón rén đảo một vòng quanh tầng một xem xét tình hình, thấy toàn những phòng học bình thường. Chúng tôi lên tầng hai. Trên đây có thư viện, phòng y tế cùng vài phòng trống. Tôi và Chu Dung vào phòng y tế, thấy ít thuốc bày trên bàn. Tôi không bật đèn pin vì sợ bị phát hiện, chỉ dùng ánh sáng từ màn hình điện thoại để quan sát. Những thứ trên bàn không phải thuốc mà là hộp que xét nghiệm các bệnh lây qua đường tình dục như HIV, giang mai và lậu. Chẳng lẽ những kẻ tới “dạy học” đều phải kiểm tra sức khỏe để tránh lây nhiễm bệnh?

Ôm mối băn khoăn, tôi và Chu Dung bước lên tầng ba. Sợ trên này có người nên chúng tôi hết sức rón rén, bước từng bước về phía căn phòng sáng đèn cuối hành lang. Đang đi thì ánh đèn bỗng vụt tắt. Chúng tôi sợ điếng người, lập tức nín thở, đứng bất động. Hành lang tối đen như mực, tôi và Chu Dung chỉ cách nhau chưa đến một mét mà không tài nào nhìn thấy nhau.

Hơn mười giây sau, không nghe thấy âm thanh nào, tôi mới kéo Chu Dung ý bảo đi tiếp. Cứ thế đến cuối hành lang, chúng tôi khẽ khàng áp sát cửa, nghe được tiếng thở của ai đó trong phòng. Tầng ba có 11 phòng, tôi và Chu Dung áp tai nghe từng phòng một. Từ tiếng thở và tiếng ngáy bên trong, tôi đoán ba phòng cuối hành lang có người.

Tôi nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa của căn phòng không người phía đầu hành lang, cửa không khóa. Tôi chầm chậm đầy cửa, lẻn vào cùng Chu Dung rồi khép lại. Chúng tôi mượn ánh sáng điện thoại để quan sát căn phòng: có nhà vệ sinh, phòng tắm lắp kính trong suốt, ti vi, giường đôi, tường sơn màu nhạt.

Chu Dung thì thào một câu đánh giá rất thẳng thắn, “Trông y hệt phòng một giường đôi của nhà nghỉ.” Tôi kiểm tra mấy căn phòng bên cạnh, thấy đều bài trí tương tự.

“Giờ mình làm gì đây anh?”

“Sẵn phòng sẵn giường đây thì nghỉ tạm một đêm, mấy phòng bên này chắc không ai vào đâu. Ta cứ trốn trong đây, sáng mai tìm cơ hội vào căn phòng ở cuối hành lang xem thế nào.”

Chúng tôi nằm chợp mắt trên giường. Sáng hôm sau, khi học sinh trong làng đã đến lớp, tôi nghe thấy ngoài hành lang có tiếng người cười nói đi xuống tầng, sau đó cả tầng ba chìm vào tĩnh lặng.

Chúng tôi mở cửa, tới cuối hành lang. Căn phòng tối qua sáng đèn giờ im lìm, tôi thử vặn tay nắm thì thấy cửa khóa, bèn dùng dây thép để cạy cửa. Phòng này cũng giống phòng một giường đôi, chỉ có thêm mấy món đồ: một hộp bao cao su ở đâu giường, vài thứ linh tinh trên giường, cùng chiếc két sắt nằm gọn trong góc phòng.

Tôi và Chu Dung chụp ảnh rồi kiểm tra hai căn phòng có người ở còn lại. Cả hai cũng chì là phòng giường đôi. Những căn khác chúng tôi cũng xem xét từng cái một. Tổng cộng 11 phòng trên tầng ba thì mười phòng là phòng giường đôi, duy nhất một phòng dùng để chứa đồ, chất kín bàn ghế cũ. Trường gì mà nguyên một tầng toàn phòng như nhà nghỉ, quái lạ. Chẳng lẽ đây là nhà khách, nhưng nếu thế tại sao phải có người giới thiệu mới được vào ở?

Kiểu trần nhà chia ô từng rất phổ biến

Tôi nói, “Đi, quay lại phòng chứa đồ xem sao.”

Tôi và Chu Dung xem xét kĩ càng hết một lượt bàn ghế cũ ở phòng chứa đồ, cái nào cái nấy bám đầy bụi. Trên mặt bàn trong góc nhà có bốn dấu vết lạ, chiếc ghế đẩu bên cạnh hằn dấu chân.

Tôi kê ghế lên bàn, quả nhiên chân ghế trùng khít với vết tích trên mặt bàn. Tôi vịn vai Chu Dung, trèo lên bàn rồi leo lên ghế, lần sờ trần nhà, thấy long lỏng liền đẩy mạnh lên. Một ô vuông bị gỡ ra, để lộ gác xép bí mật.

Tôi rướn người lên, rút điện thoại và bật đèn pin. Trên gác xép, hơn chục đứa trẻ đang ngồi ở giường ghép, đờ đẫn nhìn tôi. Tôi đếm được chín bé gái, hai bé trai, trông không đứa nào quá mười tuổi.

Chu Dung cũng leo ghế trèo lên gác xép, định nói chuyện với mấy đứa trẻ nhưng chúng cứ co rúm người lại. Cậu ta vẫn muốn thử tiếp nhưng tôi can, chỉ cô bé trong xó tường, “Cậu nhìn cổ cô bé đi.”

Cô bé mặc áo phông phong phanh, lộ rõ dấu hôn màu tím và đỏ sậm hẵng còn mới trên cổ và xương quai xanh. Thấy mắt Chu Dung đỏ hoe, tôi kéo cậu ta, “Đóng lại rồi đi thôi, chớ đánh rắn động cỏ.”

Lúc chúng tôi chuồn xuống tầng một, đám “giáo viên” còn đang dạy học trong lớp. Chúng tôi phải khom người xuống để tránh bị phát hiện, tới mặt bên của tòa nhà rồi trèo tường rào ra ngoài. Trên đường cuốc bộ về làng, Chu Dung hỏi tôi có báo cảnh sát không.

“Đợi đã. Hai cô bé hôm qua bảo đợt này có hai thầy giáo mới. Hôm nay là Chủ nhật, nếu chúng cần trở lại thành phố Yên hoặc thành phố lân cận để đi làm thì phải tranh thủ đi luôn trong tối nay hoặc sáng mai. Như vậy trong trường chỉ còn lại mình hiệu trưởng Hoàng.”

Chu Dung gật đầu, “Vâng.”

Chúng tôi ngồi trong cánh rừng nhỏ ngoài đầu làng, phóng mắt về phía ngôi trường xa xa. Đến hơn 7 giờ tối, hai người đàn ông bước ra khỏi trường cùng hiệu trưởng Hoàng. Mỗi tên lên xe của riêng mình, hiệu trưởng Hoàng vẫy tay với chúng, hai chiếc xe lăn bánh rời đi.

9 giờ, chắc chắn rằng chúng không quay lại, tôi và Chu Dung mới lại mò tới trường. Leo tường vào trong, chúng tôi phát hiện tất cả cửa sổ tầng một đã khóa. May mà hôm qua tôi lường trước trường hợp này nên đã mở khóa cửa sổ của một phòng giường đôi trên tầng ba, nằm sát đường ống thoát nước. Tôi và Chu Dung quay lại xe lấy khăn lông, cắt khăn rồi bọc tay lại, leo đường ống nước lên tầng ba, đẩy cửa sổ chui vào phòng.

Ra khỏi phòng, chúng tôi xông thẳng tới căn phòng sáng đèn cuối hành lang, đạp văng cửa. Hiệu trưởng Hoàng đang ngồi trên giường, cầm điện thoại quay lại cảnh hai cô bé ăn mặc hở hang nhảy múa trước giường.

Chu Dung lao tới, lấy chăn bọc hai cô bé lại rồi bạt tai hiệu trưởng Hoàng. Tôi chạy ra ngăn, khuyên cậu ta đừng động thủ mà hãy đưa hai cô bé sang phòng kế bên đã.

Hiệu trưởng Hoàng nhìn tôi, “Các người là cảnh sát?”

Đúng lúc này Chu Dung quay lại, lừ lừ nhìn hiệu trưởng Hoàng, “Anh Từ, anh để em ra tay đi, có bị phạt tù em cũng đồng ý.”

“Dở hơi à? Cậu mà vào tù thì ai trả tiền?”

Tôi bắt hiệu trưởng Hoàng mặc quần áo vào, đứng yên cạnh giường rồi trói hai tay hắn bằng thắt lưng, ra lệnh cho hắn mở két sắt trong góc phòng. Trong két có mấy xấp tiền mặt, ba cuốn sổ vẽ hình hoa mai trên bìa và một chiếc điện thoại. Tôi mở máy, hàng loạt tin nhắn hiện ra, nội dung đều là xin mua trẻ con.

Chu Dung gọi vào số của kẻ cung cấp trẻ con bằng ứng dụng gọi điện qua mạng. Chiếc điện thoại trên tay tôi đổ chuông. Tôi vẫy nó trước mặt hiệu trưởng Hoàng, “Một tháng trước mày từng bán một bé trai mắc bệnh sùi mào gà tới Bạc Châu, còn nhớ không?”

Hiệu trưởng Hoàng gật đầu, “Các người tới đây vì thằng bé?”

“Phải, ai đã lây bệnh cho nó?”

Hiệu trưởng Hoàng lắc đầu, “Không biết, mọi khách hàng đều được yêu cầu phải đeo bao, nhưng kiểu gì cũng có người không làm theo.”

“Dưới tầng hai có que xét nghiệm bệnh lây qua đường tình dục mà? Không phải dành cho khách mua dâm à?”

Hắn đáp, “Không, que thử dùng để kiểm tra sức khỏe định kì cho bọn trẻ bị bắt đến đây. Đứa nào mắc bệnh tình dục sẽ bị bán đi ngay.”

Chu Dung đứng cạnh lật ba cuốn sổ, “Anh Từ, anh phải xem cái này.”

Ba cuốn sổ ghi chép giao dịch của các mối làm ăn khác nhau. Mấy bé lớn tầm mười tuổi trở lên đã nhớ được nhiều chuyện, khó giao dịch nên tất cả bị bán đến nhà máy làm lao động trẻ em. Bé nào dưới mười tuổi mà ưa nhìn thì chúng giữ lại bắt bán dâm. Các bé không xinh bằng hoặc bệnh tật thì chúng bán cho băng nhóm ăn xin hoặc những người khác.

Xem xong, tôi nhìn hình xăm trên Hổ Khẩu của hiệu trưởng Hoàng, “Đây đều là công việc làm ăn của đảng Hoa Mai các người à?”

Hiệu trưởng Hoàng ngẩng đầu nhìn tôi, “Biết đảng Hoa Mai mà còn dám làm thế này với tao?”

Tôi bảo hắn tiết lộ thông tin về đảng Hoa Mai song hắn lắc đầu không chịu nói. Tôi bảo Chu Dung báo cảnh sát.

Rời đồn cảnh sát sau khi cho lời khai, Chu Dung bỗng nhớ ra một chuyện, “Anh Từ, ông cụ chỉ đường tới trường tiểu học hôm mình vào làng liệu có biết những việc này không nhỉ?”

Hôm sau, tôi và Chu Dung quay lại làng Ốc Thổ để tìm ông cụ. Đến nơi, ông cụ đang nấu cơm cho cháu. Chúng tôi hỏi ông cụ có biết sự việc xảy ra ở trường tiểu học không, ông cụ tỏ ra rất bình tĩnh, “Thì ông cháu tôi cũng phải kiếm miếng ăn chứ.”

« Lùi
Tiến »