Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1033 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
quét mã qr bừa bãi, bị kẻ gian ăn cắp mật khẩu tài khoản thanh toán

Internet từng là chốn ẩn nấp an toàn nhất thế giới. Những ai giấu giếm thân phận của mình trên đây không phải lo bị người khác phát hiện, vì “Trên internet, không ai biết bạn là một con chó*”.

Hơn mười năm trôi qua, internet ngày một tiện lợi và phát triển, song sự riêng tư khi xưa đã chẳng còn. Từ chốn náu mình, internet đã thành nơi phô bày. Z bạn tôi là một “hacker mũ trắng*”. Với cậu ta, internet là một nơi hoàn toàn trần trụi. Một khi đã lên mạng thì dù bạn làm gì, sử dụng máy tính và điện thoại hãng nào đều bị kẻ khác nắm hết, làm sao mà an toàn được.

Vụ án mới đây càng khiến tôi thấm thía sâu sắc điều này.

Ngày 27 tháng Mười hai, Điền Tĩnh gọi điện cho tôi, kể chuyện ví Alipay của bạn thân bị quẹt trộm, gây tổn thất tương đối lớn: khoản tiền trị giá hơn 300 nghìn tệ đã bốc hơi. Chị hỏi tôi có cách nào giúp đỡ không. Tôi băn khoăn tại sao chuyện đơn giản như vậy mà phải nhờ tôi, cứ báo cho Alipay là được, họ sẽ bồi thường tổn thất.

Điền Tĩnh nói đã báo rồi nhưng bên Alipay không tìm thấy khoản chỉ tiêu bất thường, mọi giao dịch đều thực hiện trên điện thoại của bạn chị, nên không nằm trong phạm vi bồi thường. Chuyện này không thể giải quyết theo cách thông thường. “Không thì tôi nhờ cậu làm gì!”

“Sâp tới giờ cơm tối rồi, chị gọi bạn chị tới còn tôi hẹn Chu Dung, mình cùng ăn tối rồi bàn chuyện luôn!”

5 giờ hơn, tôi và Chu Dung tới quán ăn. Độ mười phút sau, Điền Tĩnh dẫn một cô gái mặc măng tô màu nâu vào, giới thiệu đây là Lý Hân, bạn thân của chị.

Bắt tay và yên vị rồi, tôi đưa thực đơn cho Điền Tĩnh để họ gọi thêm món. Chu Dung sán lại thì thào, “Anh Từ, em thấy cầu ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’ quả là chí lý. Bạn chị Tĩnh ai cũng xinh!”

Tôi bảo cậu ta phân qua một bên. Đợi hai cô gái chọn món xong, tôi hỏi về vụ mất tiền.

Từ 10 giờ đến 11 giờ hơn sáng 26 tháng Mười hai năm 2016, Lý Hân dự cuộc họp tại công ty, tắt chuông điện thoại. Họp xong, Lý Hân mở máy thì phát hiện trong vòng gần ba mươi phút, từ 10 giờ 6 phút đến 10 giờ 35 phút, ứng dụng Alipay gửi liên tiếp chín thông báo cho biết cô đã thực hiện chín giao dịch thanh toán, trong đó một giao dịch 32 nghìn tệ, một giao dịch 44 nghìn 300 tệ, bên nhận tiền là một tài khoản game. Cô lập tức gọi điện xin khóa tài khoản và thẻ, nhưng lúc đó, cô đã bị quẹt mất 320 nghìn tệ.

Tôi hỏi Lý Hân có nhận được tin nhắn kì lạ nào không, ví dụ “Bưu kiện gặp trục trặc”, “Ảnh họp lớp”, “Phiếu điểm của cháu nhà mình”, “Ảnh ngoại tình của chồng chị”, “Tích điểm đổi thưởng”, kèm theo đó là một liên kết. Cô đáp, “Không, mấy tin nhắn này làm sao?”

SMS/MMS

1:21 chiều hôm nay

Kính gửi quý khách:

Số điện thoại của bạn đã được Ban Chương trình truyền hình vệ tinh Thành phố Yên lựa chọn làm khán giả may mắn. Bạn sẽ nhận được phần quà tri giá 15 nghìn tệ cùng một chiếc laptop. Thông tin chi tiết vui lòng truy cập trang web chính thức của chương trình jspnd.net để tra cửu và nhận thưởng. Mà xác nhận của bạn là [2333], vui lòng không tiết lộ mã xác nhận cho bất kì ai.

Chiêu trò lừa đảo bằng tinnhắn rất phổ biến.

Tôi giải thích, “Đây là cách chiếm đoạt tài sản phổ biến nhất. Chỉ cần cô nhấp vào đường liên kết, trojan* sẽ tự động tải xuống máy cô và đánh cắp mật khẩu tài khoản, chặn tin nhắn xác nhận rồi ăn trộm tiền của cô.”

Lý Hân lắc đầu, “Tôi chưa từng nhấp vào bao giờ.”

“Được rồi, tôi sẽ tìm hiểu theo hướng khác xem.”

Ăn uống và bàn chuyện thù lao xong xuôi, tôi tới nhà Chu Dung vì mạng chỗ cậu ta có tốc độ khá nhanh, lên đến 200 Mbps. Tôi cần đường truyền tốc độ cao vì muốn tra cứu kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật* xem Lý Hân bị đánh cắp những thông tin nào, từ đó đánh giá xem việc lợi dụng các thông tin này có thể lấy trộm tài khoản của cô ấy không.

Tôi đăng nhập vào một kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật thường dùng. Chu Dung ngồi cạnh, “Trang web gì mà trông sợ thế anh!”

Tôi giải thích, “Với các thông tin cá nhân bị thu thập một cách phi pháp, sau khi chúng bị đánh cắp và mua bán, ‘hacker mũ trắng’ sẽ đăng tải chúng lên mạng, đưa vào các kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật, giúp người dùng internet bình thường kiểm tra xem thông tin của mình có bị đánh cắp không.”

Trước năm 2013, những kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật xuất hiện nhan nhản trên mạng, nhưng sau đó đa số bị khóa, số ít máy chủ được chuyển ra nước ngoài, thoi thóp duy trì hoạt động. Xét cho cùng, những kho dữ liệu này chỉ có tác dụng kiểm tra xem thông tin có rò rỉ không, ngoài ra rất dễ bị tội phạm lợi dụng.

Kho dữ liệu tôi hay dùng là được Z mách cho. Hễ thông tin cá nhân của ai đó bị lộ là sẽ lập tức được chuyển vào kho dữ liệu số một giới hacker này.

Lượng dữ liệu rò rỉ của Lý Hân không nhiều cũng chẳng ít. Trong kho dữ liệu, tôi tìm được thông tin cá nhân cơ bản, trường đại học, địa chỉ công tác, địa chỉ gia đình và tài khoản trên các nền tảng khác nhau của cô ấy. Những thông tin này giúp người ta nắm được quá khứ của Lý Hân song không đủ để đánh cắp tài khoản. Tài khoản của Lý Hân không liên kết với Alipay nên khả năng cô ấy mất tiền do rò rỉ thông tin là không cao. Gọi đồ ăn hay mua sắm trên mạng thông thường cũng rất khó làm lộ mật khẩu thanh toán. Vậy hoặc là điện thoại Lý Hân có vấn đề, hoặc ai đó nhìn trộm thông tin lúc cô ấy thanh toán nhanh trực tiếp*. Chúng tôi phải điều tra theo cả hai hướng này.

Tối đó, tôi gọi cho Điền Tĩnh, dặn chị ngày mai đưa Lý Hân tới chợ Dương Hòe nhờ Z kiểm tra điện thoại, tôi báo trước với Z rồi.

Trưa hôm sau, tôi và Chu Dung tới khu chung cư của Lý Hân. Dưới chân tòa nhà có một cửa hàng tiện lợi. Lý Hân cho biết, tối nào đi làm về cô ấy cũng ghé qua đây mua trà Ô Long và dùng điện thoại để quẹt mã thanh toán. Tôi muốn xem camera trước ngày 24 tháng Mười hai, tức vài ngày trước khi Lý Hân bị đánh cắp tiền để kiểm tra có gì bất thường không.

Vào cửa hàng, tôi lấy hai chai nước uống ở khu đồ lạnh, định bụng nhân lúc thanh toán thì lân la xin nhân viên thu ngân cho xem camera. Bỗng Chu Dung vỗ vai tôi, “Anh Từ, hai cậu kia đang làm gì vậy?”

Tôi ngoảnh đầu, thấy hai kẻ tay phải giơ điện thoại, tay trái giơ ngón giữa với camera cửa hàng, còn cười hề hề khoái chí. Chu Dung ghé sát tôi, thì thầm, “Bọn nó dở hơi à?”

“Cứ qua đó xem thế nào, có khi lại liên quan tới chuyện của Lý Hân.”

Đi dọc kệ hàng, chúng tôi khẽ khàng bước ra sau lưng hai người nọ, liếc nhìn màn hình chiếc điện thoại họ đang giơ. Điện thoại đang phát trực tiếp hình ảnh từ camera trong cửa hàng. Họ nhìn rõ mồn một cảnh tôi và Chu Dung đứng sau ngó điện thoại.

Đằng nào cũng đã bị phát hiện, chỉ bằng cứ tỏ vẻ tự nhiên. Tôi khẽ đẩy Chu Dung, cậu ta liền tiến tới bắt chuyện, “Hai cậu đang làm gì thế? Trông hay phết nhỉ!”

“Đúng là hay thật.” Một người đáp. “Chúng tôi thấy video từ camera của cửa hàng này trên trang web livestream nên xuống xem thế nào.”

Hỏi tên trang web và cảm ơn họ, chúng tôi mở trang web ra. Hình ảnh trên web có độ trễ khoảng năm giây so với thực tế, âm thanh rất rõ ràng. Chu Dung thắc mắc, “Anh Từ, livestream cảnh khách hàng mua đồ liệu có phạm pháp không? Chẳng đảm bảo quyền riêng tư gì cả.”

“Phát trực tiếp hình ảnh, âm thanh của người khác mà chưa nhận được sự đồng ý có thể xâm phạm quyền hình ảnh cá nhân. Nhưng vấn đề này rất khó làm rõ, vì muốn truy tố tội xâm phạm quyền hình ảnh cá nhân thì đối tượng phải xâm phạm với mục đích trục lợi, việc livestream này có trục lợi hay không thì chưa thể khẳng định.”

“Họ được doanh nghiệp trao quyền livestream sao?”

Tôi lắc đầu, chắc hẳn trang web này đánh cắp video.

Cả Trung Quốc quanh đi quẩn lại chỉ có vài công ty camera giám sát an ninh. Khi người dùng sử dụng thiết bị có liên quan của những công ty này, hệ thống sẽ mặc định thiết lập chế độ riêng tư cho livestream. Để tránh thao tác nhầm, khách hàng muốn đăng tải video livestream lên trang web phải tự chuyển sang chế độ công khai, và cần được nền tảng xét duyệt. Còn phía trang web không có quyền đăng tải video.

Chu Dung kêu lên, “Đúng là một trong các công ty anh nhắc này! Ôi, có khi nào camera quay được cảnh Lý Hân trả tiền, nhập mật khẩu nên mới bị kẻ gian trộm tiền không?”

Tôi thấy hơi khó, hình ảnh camera này không nét tới mức đó.

Chu Dung, “Nên mình vẫn phải xin cửa hàng tiện lợi băng ghi hình mấy hôm đó.”

Tôi đáp, “Không cần đâu. Mật khẩu Wi-Fi của cửa hàng được dán ngay trên tường, camera cũng dùng chính Wi-Fi này, chỉ cần tải phần mềm quản lý, đăng nhập bằng cùng Wi-Fi là có thể kiểm tra thiết bị cùng mạng.

Sau khi kết nối Wi-Fi, tôi tải phần mềm giám sát cùng thương hiệu với camera cửa hàng và tìm thấy video lưu trữ trong mục lựa chọn thiết bị cùng mạng. Bộ nhớ trong của camera chỉ có 32 GB, nếu đến muộn hai ngày chắc không xem được video trước 24 tháng Mười hai nữa.

Tôi và Chu Dung đứng trong cửa hàng tiện lợi, tua ngược video. Lý Hân tan làm tương đối muộn, ngày nào cũng mua trà Ô Long sau 10 giờ tối. Thời điểm này vằng khách, nếu có vấn đề thì rất dễ nhận ra.

Ba ngày trước khi Lý Hân bị rút trộm tiền, trong lúc cô ấy rút điện thoại thanh toán, xung quanh không có ai trừ nhân viên thu ngân. Mọi chuyện hết sức bình thường nhưng tôi cứ thấy là lạ. Xem đi xem lại vài lần, Chu Dung reo lên, “Anh Từ! Em phát hiện ra điểm bất thường rồi!” Tôi gật đầu, nói mình cũng đã thấy.

Dù không có ai đứng cạnh lúc Lý Hân thanh toán, song mỗi lần cô ấy tới mua trà Ô Long, một người đàn ông luôn bám sau. Lý Hân mua đồ xong và rời đi, mấy giây sau người này cũng ra khỏi cửa hàng. Y ăn mặc mỗi lần một kiểu nhưng luôn đội mũ che mặt, so sánh kĩ lưỡng dáng vóc sẽ phát hiện đúng là cùng một người. Lý Hân đã bị theo dõi!

Tôi đang định kể chuyện này cho Điền Tĩnh thì chị gọi tới, cho biết đã phát hiện hai phần mềm trojan trong điện thoại của Lý Hân, hỏi tôi có muốn tới xem không. Tôi dặn họ đợi mình. Bốn mươi phút sau, chúng tôi có mặt tại chợ Dương Hòe. Tôi đề nghị tất cả tới quán ăn gần đó vừa ăn vừa bàn bạc. Yên vị trong quán nướng, gọi cồi sò điệp khô nướng và hàu sống xong, tôi hỏi Z điều tra được những gì. Z phát hiện tổng cộng ba vấn đề trong điện thoại của Lý Hân. Ấy là hai trojan, trong đó một loại là mã độc hết sức phổ biến, loại còn lại là mã cao cấp Z chưa thấy bao giờ. Ngoài ra, Lý Hân từng sửa điện thoại một lần, có thể ai đó đã lén lút cài đặt di động của cô ấy trong quá trình sửa chữa.

Chu Dung, “Mình truy vết ngược được không? Tôi thấy trong Mr.Robot * người ta tìm được kẻ gian thông qua trojan đấy.”

Z lắc đầu, “Mã trojan phổ biến thì bạt ngàn trên mạng internet, ở đâu cũng tải được, không phải hacker cũng có thể dùng nữa là, nên không truy vết được đâu. Còn loại mã cao cấp kia rất phức tạp, trừ phi có ai đó đăng tải thì may ra mới tìm nổi nguồn gốc.”

Tôi hỏi Z hai mã trojan này lây lan bằng cách nào. Z trả lời, loại cao cấp thì chưa rõ, còn loại phổ biến thì lây nhiễm do nhấp vào liên kết hoặc quét QR.

Chu Dung ngạc nhiên, “Quét QR mà cũng dính mã độc à!”

“Đương nhiên rồi!” Z nói, “Giờ nhiều loại trojan kiểu này lắm.”

Lý Hân cho biết mình chưa bao giờ ấn vào liên kết trong tin nhắn. Tôi hỏi cô từng quét mã QR chưa, cô gật đầu, “Lần trước tôi đi tàu điện ngầm, có người giới thiệu đang khởi nghiệp, nhờ tôi quét mã ủng hộ nên tôi quét luôn.”

Tôi hỏi có phải chuyện xảy ra trước khi cô ấy bị quẹt trộm tiền không. Cô ấy nhớ lại, mặt méo xệch, “Đúng một ngày trước khi tôi bị quẹt trộm.”

Tôi quay sang nhìn Z, cậu ta xòe tay, tỏ ý bất lực, “Em nói rồi mà, mã trojan tràn lan như thế này thì không truy vết nổi đâu.”

“Vậy chỉ còn cách tìm người thợ đã sửa điện thoại.”

“Không phải đâu.” Lý Hân lắc đầu, “Tôi vừa mua điện thoại về đã làm rơi, thay màn hình được gần nửa năm rồi. Vả lại, mấy điện thoại trước tôi cũng sửa ở cửa hàng này, họ đàng hoàng lắm.”

“Cứ thử xem sao, giờ chẳng còn manh mối nào khác.”

Ăn xong, tôi hỏi cặn kẽ chuyện sửa điện thoại rồi bảo Điền Tĩnh và Lý Hân về trước, giữ Z ở lại. Nhìn hai cô gái rời quán, tôi tiết lộ cho Z chuyện có người theo dõi Lý Hân, “Cậu nghĩ việc này có liên quan đến vụ quẹt trộm tiền không?”

Cậu ta không rõ, “Trước đó anh đã tra cứu kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật rồi à?”

“Ừ, không có vấn đề gì đáng kể.”

Cậu ta gật đầu, “Lát nữa về cửa hàng em sẽ kiểm tra lại thêm lần nữa cho chắc ăn.”

Chu Dung thắc mắc, “Z kiểm tra thì khác gì anh hả anh Từ?”

“Khác chứ. Dữ liệu trên kho đều miễn phí. Còn những thứ Z tìm được phải trả tiền. Thông thường, khi nào dữ liệu thu phí không ai mua thì mới được chuyển sang kho dữ liệu.”

Chúng tôi trở lại cửa hàng, Z truy cập vào một trang tra cứu thông tin bí mật, kiểm tra xem có dữ liệu của Lý Hân không. Mất một lúc mà không tìm thấy gì. Z lại đăng nhập một trang web khác tôi mới nhìn thấy lần đầu. Cậu ta giải thích, đây là trang web trao đổi và giao dịch dành riêng cho hacker, phải nhập đúng mã truy cập vào khung trắng, nếu sai sẽ bị tự động đẩy ra.

Nhập một dãy kí tự và con số cực kì phức tạp xong, Z truy cập được vào trang web, kiểm tra dữ liệu liên quan tới Lý Hân. Sau mười phút, Z tìm thấy thông tin không có trên kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật, đó là thông tin thuê trọ của Lý Hân. Thông tin này không đầy đủ, nằm trong tập tin nén chứa 500 nghìn thông tin thuê trọ hoàn chỉnh, muốn mua phải bỏ ra 2.000 tệ, đã có một lượt mua trong tháng này. Tôi lập tức thanh toán.

Trả tiền và tải tập tin nén xuống, tôi tìm thấy thông tin thuê trọ đầy đủ của Lý Hân, bao gồm địa chỉ cụ thể, phương thức liên lạc, hợp đồng cho thuê nhà, thậm chí cả những vấn đề như Lý Hân thuê nguyên căn hay không, thông tin chăm sóc khách hàng từ bên môi giới, việc cô ấy sống một mình và cả ảnh căn cước của cô ấy cũng ở trong tập tin này.

Chu Dung đứng xem bên cạnh, “Anh Từ, bao nhiêu thông tin thế này mà rơi vào tay kẻ xấu thì...”

Tôi đứng dậy, “Giờ phải đến ngay cửa hàng sửa điện thoại hỏi xem. Buổi tối phải đi theo Lý Hân đề phòng cô ấy gặp chuyện không may.”

Lý Hân thay màn hình tại một cửa hàng online chuyên sửa điện thoại tại nhà. Đây là cửa hàng lâu năm, hiện xếp hạng hai vương miện vàng*. Hai năm nay, Lý Hân sửa điện thoại tại đây ba lần, cả ba lần đều do một cậu thợ đến tận nhà hỗ trợ.

Lý Hân cho tôi số điện thoại cậu thợ nhưng tôi quyết định chưa gọi ngay, lỡ người này có vấn đề thì gọi điện lại thành rút dây động rừng. Theo giới thiệu, cửa hàng không chỉ kinh doanh trực tuyến mà còn mở cửa hiệu truyền thống ở khu phố chuyên về điện tử. Tôi quyết định đến thẳng đó tìm cậu thợ.

Khu phố điện tử có một trung tâm buôn bán điện thoại cao ba tầng, cả ba tầng toàn quầy bán hàng chính hãng của các thương hiệu nội địa, dưới hầm là địa bàn của 80% cửa hàng sửa chữa và kinh doanh điện thoại nhái của cả khu phố. Chúng tôi vừa đi thang cuốn xuống đã có mấy người ào ra vây quanh, tranh nhau mời chào, “Mua sim không anh ơi?” “Mua sạc điện thoại không?” “Cần sạc đa năng không anh?” Miệng nói còn tay không quên xô đẩy nhau.

Chúng tôi đẩy họ ra, đi thẳng tới dãy cửa hàng cao cấp hơn được ngăn thành từng gian riêng ở cuối khu, tổng cộng hơn chục gian. Gian thứ ba tính từ trái sang là gian hàng to nhất ở đây, cũng chính là cửa hàng sửa chữa điện thoại tôi muốn tìm. Cửa hàng rộng khoảng 60m², tường bên trái liệt kê các dịch vụ chính: thu mua điện thoại cũ, sửa chữa chuyên nghỉệp, dán điện thoại, dán màn hình, sửa đổi máy, jailbreak*, cung cấp các loại linh kiện. Tường bên phải viết địa chỉ của bốn chi nhánh cửa hàng tại thành phố Yên. Chính giữa đề tên cửa hàng viết bằng chữ thể Tống*: Dịch vụ sửa chữa chuyên nghỉệp Đằng Đạt.

Trong cửa hàng, bên trái là khu vợc sửa chữa, năm, sáu nhân viên kĩ thuật đang cầm đầu tháo mở và lắp ráp di động sau vách kính trong suốt. Bên phải là khu bán hàng, ngoài các loại điện thoại và linh kiện ra còn có cả USB, máy nghe nhạc MP4, khung ảnh kĩ thuật số, camera hành trình. Chính giữa cửa hàng, một người khá trẻ đang tổ chức cuộc họp với các nhân viên kinh doanh.

Thấy mọi người bận rộn, tôi cầm điện thoại gọi vào số máy Lý Hân đưa. Chuông điện thoại của quản lý trẻ tuổi đứng giữa cửa hàng vang lên. Khi tôi cúp máy, di động cậu ta cũng dừng reo.

Tôi tiến lại, bắt tay cậu ta, “Chào cậu, chúng tôi là bạn của Lý Hân. Tôi tên Từ Lãng, đây là Chu Dung.” Cậu ta đảo mắt, không chịu nhìn thẳng vào mắt tôi, “Chào anh, tôi là Triệu Đằng Đạt.”

Thấy vậy, Chu Dung cười, “Sao anh bạn có vẻ chột dạ thế? Cứ bình tĩnh, bọn tôi có phải người xấu đâu.”

Cậu ta vẫn không đám nhìn vào mắt chúng tôi, “Xin lỗi, tôi mắc hội chứng sợ xã hội dạng nhẹ, có gì các anh cứ hỏi thẳng.”

Tôi gật đầu. Quả thật né tránh giao tiếp bằng mắt là biểu hiện của hội chứng sợ xã hội.

Chu Dung trình bày, “Chuyện là thế này. Lý Hân bị quẹt trộm hơn 300 nghìn tệ, nghe nói nửa năm trước anh từng giúp chị ấy thay màn hình. Lúc kiểm tra điện thoại, anh có phát hiện ra điều gì bất thường không?”

Triệu Đằng Đạt đáp, “Không, tôi thay màn hình xong thấy dùng bình thường là thôi chứ không nghĩ đến việc kiểm tra ứng dụng trên điện thoại.”

Tôi hỏi, “Cậu phân tích giúp chúng tôi xem phải xử lý vụ này thế nào được không?”

Cậu ta suy nghĩ rồi hỏi, “Chẳng phải nếu bị quẹt trộm sẽ được bồi thường sao?”

Tôi đáp, “Alipay chỉ kiểm tra thấy thông tin giao dịch từ điện thoại của Lý Hân. Trường hợp này không bị coi là quẹt trộm tài khoản nên yêu cầu bồi thường bị bác bỏ.”

“Alipay làm cách nào để xác định Lý Hân thanh toán bằng điện thoại của mình?”

Tôi cho cậu ta xem một tờ thống kê. Mọi lượt đăng nhập và thanh toán trong mấy ngày đó đều được thực hiện trên “điện thoại của Lý Hân”.

Triệu Đằng Đạt mỉm cười, lần đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, “Tờ giấy này chẳng chứng minh được gì hết. Tôi đã sửa máy cho Lý Hân hai lần, máy nào cũng bị cô ấy đổi tên thiết bị thành ‘Điện thoại của Lý Hân’. Chắc cô ấy bán di động cũ trên mạng rồi đúng không?”

Tôi bừng tỉnh, cảm ơn cậu ta rồi rời khỏi cửa hàng cùng Chu Dung. Ra ngoài, tôi gọi điện hỏi Lý Hân có phải đã bán điện thoại cũ không. Cô ấy đáp, “Vâng, tôi bán trên mạng.”

Tôi biết người quẹt trộm ví là ai rồi. Kẻ mua điện thoại cũ của Lý Hân chính là thủ phạm. Tên thiết bị của chiếc di động kia trùng tên với chiếc cô ấy đang dùng, cũng từng đăng nhập vào tài khoản của cô ấy nên Alipay mới cho rằng chính Lý Hân thực hiện giao dịch chứ không phải bị quẹt trộm.

Còn kẻ mua điện thoại của Lý Hân cũng có thể chính là người bám theo cô ấy. Y mua thông tin của Lý Hân trên trang web giao dịch của hacker sau đó bám theo cô ấy, tìm cơ hội lừa cô ấy quét mã QR để cài trojan vào điện thoại của cô ấy.

Tìm gặp Lý Hân và Điền Tĩnh, tôi bảo Lý Hân liên hệ với vị khách mua điện thoại cũ của cô ấy, dọa y nếu không trả tiền sẽ báo cảnh sát điều tra. Nửa tiếng sau, y gọi điện hẹn trả lại tiền trong vòng ba ngày, năn nỉ cô ấy đừng báo cảnh sát. Tôi nói với y, không báo cũng được nhưng y phải giao dịch trực tiếp, kể lại ngọn ngành sự việc cho rõ ràng.

Vào buổi sáng hai ngày sau, chúng tôi gặp nhau tại quán cà phê. 10 rưỡi, một người đàn ông đen gầy bước vào, đứng trước cửa gọi điện. Thấy di động của Lý Hân đổ chuông, y bước về phía chúng tôi. Nhìn y tiến đến trước mặt, tôi đứng dậy. Y lùi lại nửa bước, có phần sợ hãi. Tôi chìa tay ra bắt, “Đừng lo, chỉ cần anh trả tiền và chịu nói thật thì chúng tôi sẽ nhẹ nhàng thôi.”

Y bán tín bán nghi, kể sau khi mua điện thoại của Lý Hân, y phát hiện máy chưa đăng xuất ứng dụng Alipay. Trong tài khoản còn rất nhiều tiền nhưng y không có mật khẩu thanh toán hoặc điện thoại nhận mã xác nhận. Y bèn nghĩ ra cách dò theo số điện thoại Lý Hân để lại khi giao dịch để mua thông tin cá nhân của cô ấy trên mạng.

Tôi hỏi y mua mất bao nhiêu tiền, y đáp, “850 tệ một gói. Chỉ cần cung cấp một thông tin cá nhân chính xác như họ tên, số điện thoại hoặc số căn cước là tra được dữ liệu về 11 thông tin gồm lịch sử đặt phòng khách sạn, lịch sử di chuyến bằng tàu hỏa và máy bay, lịch sử ra vào quán net, lịch sử xuất cảnh, nhập cảnh, tiền án tiền sự, thông tin nhà ở, thông tin thuê trọ, thông tin ngân hàng, hồ sơ bằng lái xe. Người trong ngành gọi là ‘Thông tin mở rộng của căn cước’.”

Ngày 25 tháng Mười hai, y bỏ 200 tệ để định vị vị trí của Lý Hân. Gần đó có một trung tâm thương mại mà cô ấy thường ghé mua đồ. Y chờ trước cổng trung tâm, đối chiếu ảnh căn cước của Lý Hân với người thật và theo đuôi cô ấy lên tàu điện ngầm, mở mã trojan đã chuẩn bị sẵn từ trước để nhờ cô ấy quét.

Chu Dung ngỡ ngàng, “Anh không phải tên bám đuôi ở cửa hàng tiện lợi?”

Y ngơ ngác, “Cửa hàng tiện lợi nào?”

Tôi vỗ vai Chu Dung, “Anh ta vừa vào tôi đã biết không phải kẻ theo dõi Lý Hân ở cửa hàng tiện lợi, vì vóc dáng khác hẳn nhau.”

Chu Dung nói, “Vậy rốt cuộc kẻ đó là ai? Có phải anh chàng sửa điện thoại không?”

“Không, Triệu Đằng Đạt trông chắc người hơn. Chút nữa anh bạn này trả tiền rồi ta tới chỗ môi giới cho thuê nhà của Lý Hân xem.”

Sau khi vị khách quẹt trộm ví trả lại tiền cho Lý Hân, cô ấy chuyển ngay cho tôi 60 nghìn tệ, “Từ Lãng, đây là tiền thù lao của anh. Cảm ơn anh nhiều lắm, tối nay tôi mời các anh và Điền Tĩnh ăn cơm nhé.”

Khách khí mấy câu xong, tôi hỏi về công ty môi giới nhà trọ cho Lý Hân rồi lái xe tới thẳng đó cùng Chu Dung. Tới chung cư của cô ấy, tôi phát hiện cảnh sát đang áp giải người của công ty môi giới bất động sản ra ngoài. Chúng tôi tức tốc dừng xe và chạy qua xem. Mấy bác gái đứng gần đó đang hóng hớt, tôi hỏi một bác có chuyện gì. Bác nói nhân viên môi giới của công ty này bán thông tin khách hàng nên bị dẫn đi điều tra.

Nhìn cả đám nhân viên bị đưa lên xe cảnh sát, Chu Dung hỏi, “Thế này mình còn điều tra gì nữa hả anh?”

Thấy việc này có phần bất thường, tôi nhờ cậu ta gọi Cúc Ưu.

Chu Dung điện cho Cúc Ưu, hỏi cô biết chuyện nhân viên môi giới của công ty này bị bắt không. Cô đáp, “Biết, bọn chị nhận được tin tố cáo nặc danh. Vụ này liên quan đến loạt án cướp tài sản nhằm vào phụ nữ sống một mình dạo gần đây, dính dáng đến cả án hình sự nên em với Từ Lãng đừng có mà đâm đầu vào.”

Chu Dung ngắt máy, nói, “Cảnh sát dặn mình không được dính líu đến vụ này.”

“Tạm gác việc này sang một bên đã, tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Triệu

Đằng Đạt nói mình chỉ thay màn hình cho Lý Hân chứ không kiểm tra ứng dụng phải không? Thế sao cậu ta biết tên thiết bị của hai chiếc di động

Máy dò kim loại

Lý Hân dùng đều là ‘Điện thoại của Lý Hân’? Sao cậu ta đoán được Lý Hân bán điện thoại cũ qua mạng, gì mà siêu quá vậy?”

Chu Dung gật đầu, “Vậy có nghĩa cậu ta có thể là người cài mã trojan còn lại vào di động Lý Hân.”

Tôi và Chu Dung lái xe quay lại khu phố điện tử, tìm tới cửa hàng sửa chữa. Thấy chúng tôi, Triệu Đằng Đạt mỉm cười tiếp đón nhưng vẫn tránh chạm mắt, “Tôi biết hai người sẽ quay lại mà.”

Cậu ta đưa chúng tôi vào một căn phòng nhỏ bên cạnh, đóng cửa rồi cầm một món đồ đã quá quen thuộc với tôi ra: máy dò kim loại. “Phiền các anh nhé, không dùng thứ này thì lúc nói chuyện tôi cứ thấy bất an.”

Tôi giơ hai tay, cậu ta quét người tôi và Chu Dung một lượt, lấy hết điện thoại, máy nghe trộm, máy ghi âm, thiết bị theo dõi ra và tắt hết đi, “Các anh trang bị kĩ thật.”

Tôi nói, “Cũng thường thôi, cậu biết tôi là ai à?”

“Mới đầu không biết. Hôm đó sau khi các anh đi, tôi kiểm tra WeChat của Lý Hân, mò sang trang của Điền Tĩnh, bạn cô ấy, rồi phát hiện ra hai người là ai. Truyện của hai người hay đấy, hôm qua tôi đọc thâu đêm.”

Tôi gật đầu, “Trong điện thoại của Lý Hân có hai mã trojan. Một cái là của kẻ trộm tiền cô ấy cài, cái còn lại là của cậu. Cậu còn làm những chuyện gì khác nữa?”

Cậu ta vẫn không nhìn tôi, “Những lời sau đây tôi sẽ chỉ nói một lần trong căn phòng này. Tôi thích Lý Hân, ngay từ lần đầu tới nhà sửa điện thoại cho cô ấy, tôi đã thích cô ấy rồi. Nhưng anh biết người mắc hội chứng sợ xã hội không thể giao tiếp bình thường với phụ nữ không? Tôi bị như vậy đấy.”

Triệu Đằng Đạt không biết cách giao tiếp với Lý Hân, nhưng vẫn muốn bước vào thế giới của cô ấy. Thế là cậu ta bắt đầu lén lút theo dõi cuộc sống riêng tư của Lý Hân, nắm được hết những thứ cô ấy đăng lên mạng từ thời tiểu học tới giờ.

Dần dà, Triệu Đằng Đạt không còn thỏa mãn với việc xem trộm quá khứ của Lý Hân nữa. Cậu ta muốn được thấy cô ấy mọi lúc mọi nơi. Nhân cơ hội tới nhà Lý Hân thay màn hình điện thoại, Triệu Đằng Đạt cài trojan vào máy cô ấy. Mã độc này có thể thu thập đồng bộ dữ liệu, bao gồm cả lịch sử trò chuyện của Lý Hân, và gửi tới điện thoại của Triệu Đằng Đạt. Nhưng cậu ta vẫn chưa hài lòng. Cậu ta xâm nhập vào tất cả camera có thể quay được hình ảnh Lý Hân trên đường từ nhà cô ấy tới công ty, kể cả camera ở cửa hàng tiện lợi, kết nối chúng với internet để có thể xem bất cứ lúc nào.

Ngày 25 tháng Mười hai, thông qua camera, Triệu Đằng Đạt phát hiện Lý Hân bị người lạ bám đuôi. Cậu ta chạy đến khu chung cư Lý Hân ở, giả vờ đi dạo dưới sân khiến kẻ theo đuôi cô ấy không thể ra tay. Triệu Đằng Đạt làm như vậy suốt mấy hôm liền. Cứ thế đến khi cậu ta theo dõi camera an ninh tại một cửa hàng giặt là và thấy kẻ theo dõi Lý Hân bước vào công ty môi giới bên cạnh.

Hôm sau, cậu ta xâm nhập vào hệ thống của công ty môi giới cũng như máy tính của tất cả nhân viên, phát hiện rất nhiều người đang bán thông tin khách hàng. Tra cứu lịch sử trò chuyện, cậu ta tìm ra một người trong số đó có thể chính là kẻ dạo gần đây chuyên đột nhập nhà riêng để cướp đoạt tài sản của phụ nữ sống một mình.

Tôi gật đầu, “Cậu cũng phát hiện ra kẻ gian quẹt trộm ví Lý Hân từ lâu rồi và cố ý chỉ đường cho chúng tôi.”

Cậu ta thừa nhận.

Chu Dung, “Tôi hỏi một chuyện nhé, rốt cuộc cậu có định tỏ tình với Lý Hân không?”

Cậu ta đáp, “Tôi cũng không biết, thuận theo tự nhiên vậy.”

Rời khu phố điện tử, tôi và Chu Dung đứng cạnh xe hút thuốc. Chu Dung hỏi, “Anh Từ, bình thường anh không trả tiền bằng điện thoại, cũng chẳng chịu thanh toán bằng thẻ, toàn dùng tiền mặt là vì sợ rò rỉ thông tin, bị người ta theo dõi à?”

“Đúng thế.”

« Lùi
Tiến »