Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1034 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
đừng mua thuốc giảm cân bừa bãi, có thể nó được lấy từ đường ruột người khác đấy

Tác dụng lớn nhất của Khoảnh Khắc trên WeChat là xây dựng hình tượng bản thân. Mẹ tôi toàn chia sẻ lên Khoảnh Khắc của mình những bài đăng có lượt xem khủng, kiểu như “Tám công dụng của chanh”, “Chuyện nóng hổi hôm nay, không xem đừng hối hận”... Thú thực, tôi đã ẩn bài viết của mẹ được hơn một năm rồi.

Trợ thủ Chu Dung của tôi mê xe cộ và thể thao. Những nội dung Chu Dung chia sẻ trên Khoảnh Khắc toàn ảnh chụp xe hơi, ảnh cậu ta tập thể hình và chơi bóng rổ. Bài viết cậu ta chia sẻ cũng xoay quanh những chủ đề này, ví dụ bài “Cảnh giác với sát thủ phòng gym, lại thêm nạn nhân là huấn luyện viên thể hình tại thành phố Yên” nói về một huấn luyện viên thể hình bất cẩn bị tạ đè chết khi nằm đẩy tạ, nhắc nhở mọi người chú ý an toàn khi nằm nâng tạ trên ghế.

Những bài đăng của mẹ tôi và Chu Dung hoàn toàn trùng khớp với hiểu biết của tôi về họ. Nếu đổi ngược lại thành Chu Dung chia sẻ bài viết lượt xem khủng, mẹ tôi đăng nội dung liên quan đến xe hơi và thể hình thì tôi sẽ nghĩ người đăng bài không phải họ.

Cuối năm 2016, Điền Tĩnh rơi vào tình huống trên: mục Khoảnh Khắc của một đồng nghiệp của chị bỗng trở nên rất kì quặc.

Ngày 18 tháng Một năm 2017, Điền Tĩnh gọi điện hẹn gặp tôi tại văn phòng chị mới mở. Văn phòng này chuyên thu thập, biên tập, nghiên cứu và mua bán tư liệu. Điền Tĩnh thuê một văn phòng ba gian, diện tích khoảng hơn 200m² sau khi đập thông. Tôi nhìn lướt qua khu vợc làm việc, Có hơn mười người.

Chị dẫn tôi vào phòng họp, đóng cửa lại rồi ném cho tôi một chai sữa chua, “Không có cà phê hay nước trái cây đâu, uống tạm cái này đi.”

Tôi đáp, “Vâng, lời chị Tĩnh nói cấm ai dám cãi. Hôm nay chị gọi tôi đến làm gì, định mời cơm à?”

“Tối nay tôi còn phải làm việc, không ăn cơm cùng cậu được, tôi muốn nhờ cậu điều tra việc này, hình như công ty tôi có người mất tích.”

Tôi hỏi, “Hình như là hình như thế nào? Mất tích là mất tích, không mất tích là không mất tích chứ.”

Điền Tĩnh giơ tay ra hiệu cho tôi nghe chị nói hết đã. Tôi gật đầu, vặn chai sữa chua ra uống một hớp.

Hai tháng trước, văn phòng Điền Tĩnh tuyển một cô gái tên Dương Kiều chuyên lấy tin và biên tập tin tức. Cô ấy mới tới thành phố Yên, chưa tìm chỗ trọ nên được một cô gái khác cùng công ty cho mượn phòng ngủ phụ, tiền trọ chia nhau.

Một tuần trước, Dương Kiều đăng bài trên Khoảnh Khắc kêu buồn, muốn ra ngoài mấy bữa cho khuây khỏa. Hôm đó cô ấy không đi làm, cũng chẳng về phòng trọ, gọi điện thì tổng đài báo tắt máy suốt.

Tắt di động nhưng Dương Kiều liên tục cập nhật Khoảnh Khắc, đăng toàn những lời lạ lùng mà bình thường cô ấy chẳng bao giờ nói. Dương Kiều thích đọc mấy bài viết triết lý được dàn trang và trình bày đẹp mắt, không bao giờ văng tục chửi bậy. Song bài đăng mấy ngày nay toàn những lời lẽ tục tằn và lỗi chính tả, không giống Dương Kiều chút nào.

Điền Tĩnh vừa kể vừa rút điện thoại cho tôi xem mục Khoảnh Khắc của Dương Kiều. Tôi cầm máy lướt một lúc. So với những bài đăng trước thì mấy bài gần đây quả thật cứ như do người khác viết.

Tôi trả máy cho Điền Tĩnh, “Chị nghi ngờ cô ấy gặp bất trắc?”

“Đúng vậy, tôi cho rằng người đăng những thứ này không phải cô ấy mà là kẻ khác. Hắn làm vậy để đánh lừa mọi người rằng Dương Kiều vẫn bình an.”

Tôi gật đầu, đây không phải chiêu trò mới mẻ. Nhiều tội phạm lợi dụng cách này để kéo dài thời gian, ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm và làm tăng độ khó cho công tác phá án.

Tôi hỏi, “Chị báo cảnh sát chưa?”

“Chưa.”

“Thế đã báo cho bố mẹ cô ấy chưa?”

Điền Tĩnh lắc đầu, “Giờ chưa biết chắc cô ấy có mất tích không, nhỡ chuyện bé xé ra to thì sao. Cậu điều tra đi rồi tính tiếp.”

“Tôi hiểu rồi, đưa tôi đến nơi ở của cô ấy xem sao.”

Điền Tĩnh gọi cô gái trọ cùng Dương Kiều tới, cho cô ta tan làm sớm để dẫn tôi về nhà. Dương Kiều và cô ta sống trong khu chung cư gần công ty. Đến nơi, tôi hút thuốc dưới sân, tiện thể đợi Chu Dung rồi cùng cậu ta lên nhà.

Đây là căn hộ hai ngủ, một bếp, rộng hơn 50m². Phòng ngủ phụ ở hướng Bắc thuộc về Dương Kiều. Tôi vặn tay nắm cửa, thấy không khóa, bèn đẩy cửa bước vào. Phòng Dương Kiều khá ngăn nắp, sạch sẽ, chăn chiếu gọn gàng.

Tôi đang kiểm tra xem có manh mối nào không thì bỗng có tiếng “rừ rừ” vang lên sau lưng. Tôi quay phắt lại, thấy Chu Dung đứng rung bần bật trên máy rung giảm béo. “Cậu làm trò gì đấy?”

“Em thử xem thế nào. Em thấy máy này ở trung tâm thương mại suốt, nó có tác dụng thật không nhỉ? Rung lắc thế này đánh tan mỡ thừa được à?”

“Mỡ thì không nhưng IQ của cậu thì có đấy.”

Tôi kéo cậu ta xuống, cả hai cùng lục soát kĩ phòng ngủ. Ngoài máy rung giảm béo ra, chúng tôi còn tìm thấy tạ tay cho nữ, thuốc L-Carnitine*, một ít thuốc giảm cân và trà nhuận tràng.

Tôi hỏi cô gái thuê trọ chung có phải Dương Kiều đang giảm béo không. Cô ta xác nhận, “Dạo gần đây cậu ấy sụt cân nhanh lắm, phải xuống được bảy, tám cân rồi.”

Tôi gật đầu, hỏi trước khi mất tích, Dương Kiều có hành động kì lạ hay tiếp xúc với ai không. Cô ta ngẫm nghĩ, “Dạo trước Dương Kiều khoe có người yêu đẹp trai lắm, nhưng em không tin.”

Tôi hiểu ý cô ta. Dương Kiều rất mập, mập quá khổ là đằng khác. Căn cứ vào bức ảnh Điền Tĩnh cung cấp, Dương Kiều cao khoảng im60, nặng tầm 80, 85 cân. Theo gu thẩm mỹ bình thường, cô ấy khó mà tìm được một cậu người yêu đẹp trai, thế nên bạn cùng nhà mới nghĩ cô ấy bịa chuyện. Còn nếu cô ấy có người yêu thật, rất có thể phía sau còn uẩn khúc. Nhưng tôi hỏi tất cả đồng nghiệp của Dương Kiều mà chẳng ai từng gặp người yêu cô ấy, không biết nên điều tra thế nào.

Trong phòng Dương Kiều, trừ đồ dùng giảm béo ra, còn một kiện hàng chưa bóc đang nằm trên ghế. Tôi cầm lên xem và tra cứu mã vận đơn bằng điện thoại. Bưu kiện này chuyển tới vào ngày thứ hai sau khi Dương Kiều mất tích, gửi ngày 8 tháng Một. Tôi quyết định bóc gói hàng, xem có tìm được manh mối không.

Tôi rút con dao nhỏ trong túi ra, đưa cho Chu Dung để cậu ta mở. Chu Dung gật đầu, rạch băng dính dán bên trên, “Mở bưu kiện của người khác có phạm pháp không anh?”

“Không sao đâu, cùng lắm bị tạm giam và phạt hành chính thôi.”

Cậu ta khựng lại, “Thế mình vẫn mở à?”

“Ừ, nên tôi mới bảo cậu mở!”

Bóc bưu kiện ra, bên trong vẫn là mấy món đồ giảm béo: năm hộp cao uống hiệu Ông Lộ đính kèm một lá thư cảm ơn, cuối thư viết “Hi vọng bạn giới thiệu sản phẩm cho bạn bè và người thân”, bên cạnh là mã QR.

Tôi quét mã QR bằng điện thoại, một tài khoản WeChat cá nhân tên “Thầy Trương chuyên bán cao giảm béo chuyên nghỉệp” hiện lên. Tôi gửi lời mời kết bạn, chưa tới hai phút đã được đồng ý.

Vừa mở đâu câu chuyện, thầy Trương đã hỏi lý do tôi kết bạn. Tôi nói được Dương Kiều giới thiệu, một tuần trước cô ấy mua sản phẩm và thấy khá hiệu quả. Thầy Trương không hỏi thêm, bắt đầu hỏi thăm thông tin của tôi, phân tích nguyên nhân tôi phát phì. Gã hỏi tôi đã giảm cân bằng những cách khác chưa, còn giục tôi chụp ảnh bề mặt lưỡi gửi gã. Tôi bốc phét một hồi, gã bèn gợi ý tôi mua cao Ông Lộ với liệu trình hai tháng, giá 7.800 tệ. Tôi làm bộ chê đắt, đòi suy nghĩ thêm.

Gã nói, “Còn nghĩ ngợi gì nữa? Trước khi tìm tới tôi, bạn cậu từng đến phòng tập giảm cân, lớp tịch cốc*, phòng gym nhưng đều vô ích. Tôi nói cậu hay, muốn giảm béo phải dùng cao Ông Lộ! Cậu đặt cọc luôn bây giờ thì tôi giảm giá cho cậu.”

Thấy gã lảm nhảm nhiều quá, tôi thẳng tay cho gã vào danh sách đen. Tùng có không ít trường hợp tử vong do uống thuốc trôi nổi trên mạng, không có số lô sản xuất hay giấy phép kinh doanh.

Khi tìm đến thầy Trương để mua cao, Dương Kiều nói mình từng áp dụng những cách giảm cân khác như đến phòng tập giảm cân, lớp tịch cốc và phòng gym. Tới thành phố Yên mới hai tháng, ngoài giờ làm việc, Dương Kiều gần như đổ hết thời gian vào việc giảm cân. Nếu cô ấy có người yêu thật thì khả năng cao họ quen nhau qua chương trình giảm béo nào đó.

Tôi hỏi bạn cùng nhà của Dương Kiều có biết những khóa học cô ấy tham gia không. Cô ta đáp, “Phòng gym thì em không biết, còn phòng tập giảm cân mà cậu ấy đăng kí thường chèo kéo khách ngoài ga tàu điện ngầm dưới nhà. Dương Kiều đăng kí ở chính chỗ đó. Cậu ấy cũng từng gửi em liên kết của lớp tịch cốc miễn phí và rủ em đi cùng, lát nữa tìm được em sẽ gửi cho anh.”

“Ừ, xem ra không còn manh mối nào khác rồi. Em đi ăn với bọn anh nhé, ngày mai bọn anh sẽ điều tra tiếp.”

“Thôi ạ, dạo này em chán ăn.”

Quả thật sắc mặt cô ta không tươi tần lắm mà hơi vàng vọt.

Chu Dung hỏi, “Em ốm à?”

Chưa kịp đáp, cô ta đã nôn khan, bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn ọe. Chu Dung vội đi theo vỏ lưng cô ta. Cô ta nôn thốc nôn tháo một hồi rồi bỗng hét toáng lên.

Chu Dung hỏi có chuyện gì thế. Cô ta ôm miệng, chỉ vào bồn cầu. Tôi lại gần, thấy một con giun trắng dài mấy centimet đang ngoe nguẩy trong đó.

Chu Dung liếc nhìn rồi cũng lập tức nôn khan, “Cái gì thế này?”

Tôi nói, “Chắc là giun đũa.”

Cô gái sợ phát khóc, nói con giun này bò từ miệng mình ra. Tôi an ủi, “Không sao đâu, chắc em ăn rau quả sống chưa rửa sạch và chứa trứng giun. Bảo sao em chán ăn, lát uống thuốc tẩy giun là được.”

Thấy cô gái nôn ra giun đũa, tôi và Chu Dung cũng hết cả đói. Đưa cô ta tới bệnh viện gần đó để kê thuốc tẩy giun xong, hai chúng tôi về nhà ngủ luôn.

6 giờ chiều hôm sau, tôi và Chu Dung tới ga tàu điện ngầm dưới nhà hai cô gái. Dương Kiều đăng kí tham gia phòng tập giảm cân vào khung giờ này, ở ngay tại đây.

Chúng tôi châm thuốc lá, quan sát người qua kẻ lại ngoài cổng ga. Hơn chục phút sau, một anh chàng hơi thừa cân, mặc áo măng tô đen vừa bước ra cổng thì cô gái đang tưa góc tường chơi điện thoại liền xông tới, dúi một tấm danh thiếp vào tay anh ta, “Anh ơi, chúng em chuyên bán món ăn giảm béo, một tháng giảm được từ bảy cân rưỡi đến mười cân, đảm bảo không tăng lại.” Anh chàng lúng túng khoát tay, tỏ ý mình không hứng thú, cô gái vẫn bám dai như đia.

Chu Dung thắc mắc, “Sao cô ta không chào mời mình nhỉ?”

Tôi đáp, “Hai đứa mình dáng vóc thế này không phải khách hàng mục tiêu của cô nàng. Đi, chủ động tiếp cận.”

Không thuyết phục được anh chàng măng tô đen, cô gái quay lại góc tường chơi điện thoại tiếp. Chúng tôi cố ý lướt qua cô ta.

Chu Dung hỏi, “Anh Từ, anh uống lắm rượu quá nên thành bụng bia rồi đấy. Anh không định giảm cân à?”

Tôi nói, “Giảm gì mà giảm, vừa phải làm việc vừa phải viết lách, lấy đâu ra thời gian được?”

Một cánh tay bỗng thò ra từ phía sau, đưa cho tôi và Chu Dung hai tấm danh thiếp, “Anh ơi, anh thử món ăn giảm béo của chúng em đi! Cứ ăn theo thực đơn là được, chẳng phải làm gì hết, chỉ một tháng thôi là hết sạch bụng bia.”

Tôi cầm danh thiếp, hỏi cô ta có những món ăn giảm béo nào. Cô ta cho biết hiện có năm loại canh chính, có thể ăn riêng nhưng kết hợp với nhau sẽ đem lại hiệu quả tốt nhất: canh bạch quả giảm cân toàn thân cấp tốc 150 tệ, canh hồng giảm mỡ toàn thân 150 tệ, canh rau xanh khử kháng thể* 150 tệ, canh đỏ cải thiện giấc ngủ 100 tệ, canh cam thúc đẩy quá trình đốt cháy mỡ thừa vào ban đêm 150 tệ.

Chỉ cần tuân thủ nghiêm ngặt thực đơn của họ, kết hợp canh giảm cân họ cung cấp là đảm bảo bụng bia của tôi sẽ biến mất trong một tháng. Tôi hỏi cô ta có cách nào nhanh hơn không, tôi thuộc dạng thiếu kiên nhẫn. Cô ta bảo phải hỏi “cô giáo” của mình đã.

Tôi và Chu Dung theo cô ta tới một khu dân cư cách ga tàu điện ngầm chưa tới một cây số. Phòng tập giảm cân của họ là căn hộ ba phòng ngủ, rộng khoảng 80m². Cả ba nhân viên làm việc trong phòng tập này đều là nữ giới. Tôi hơi thất vọng vì không có đàn ông đồng nghĩa với việc không có người yêu của Dương Kiều ở đây.

“Cô giáo” hỏi tôi muốn tốn bao lâu để giảm bụng bia. Câu trả lời của tôi là hai tuần, chị ta gật đầu, “Vậy món ăn giảm cân thông thường không phù hợp với nhu cầu của anh rồi.”

Nghe tôi hỏi cái gì “phù hợp với mình”, chị ta lấy một hộp viên nhộng màu nâu nhạt ra, “Cái này khá hợp đấy nhưng giá cao hơn, 1.500 tệ một hộp 30 viên, uống trong vòng nửa tháng.”

Chu Dung kêu, “Sao nhìn thuốc này em cứ thấy ghê ghê thế nào ấy nhỉ?”

Tôi đồng tình, hỏi “cô giáo” đây là gì. Chị ta giải thích, viên nang này chứa hệ vi sinh vật chât lọc từ phân của người có dáng vóc mảnh mai. Hệ vi sinh vật của người gầy có thể cải thiện trao đổi chất trong cơ thể.

Chu Dung hỏi, “Khoan đã, tức là thứ trong viên nang được lấy từ phân?”

“Cô giáo” đáp, “Đúng, nhưng hai người đừng lo, thuốc này không mùi không vị, vả lại còn được bọc hai lớp. Thuốc chỉ phát huy dược tính khi trôi xuống vị trí chính xác trong đại tràng.”

Tôi khoát tay, kéo Chu Dung bỏ đi. Ngồi vào xe rồi, Chu Dung vẫn không sao tin nổi, châm thuốc hai, ba lần mới được, “Họ điên à, ăn phân mà cũng giảm cân được?”

Tôi nói, có tác dụng thật đấy. Trước đây tôi từng đọc một bài báo viết rằng người gầy và người béo có hệ vi khuẩn đường ruột khác nhau, dần tới khả năng hấp thụ chất dinh dư&ng khác nhau. Người béo hấp thụ tốt, ăn gì cũng mập; người gầy hấp thụ kém, ăn gì cũng ốm. Lấy vi khuẩn đường ruột trong phân người gầy cho người béo uống trong thời gian dài thì sẽ thay đổi được khả năng hấp thụ.

Chu Dung sửng sốt, “Viên thuốc ban nãy của chị ta đinh vậy sao?”

Tôi không chắc chắn lắm, vì ở Mỹ loại thuốc này còn đang trong giai đoạn thử nghiệm lắm sàng, chưa sản xuất hàng loạt. Tôi không tin chị ta có thuốc xịn.

Tôi đồ rằng viên thuốc của chị ta là phân thật. Nhưng chắc cũng có tác dụng giảm cân, vì uống xong ai còn nuốt nổi cơm nữa? Không ăn được cơm đương nhiên sẽ gầy rồi. Thật ra đây chỉ là chiêu trò trí trá, giống như món canh giảm béo của họ. Miệng thì bảo không cần ăn kiêng nhưng phải kết hợp với thực đơn cố định. Mà thực đơn ấy ít calo, không uống canh giảm béo cũng gầy đi như thường.

Chu Dung rít mấy hơi thuốc, “Có người mua loại thuốc giảm cân này thật à?”

“Chỉ cần hiệu quả hoặc được thổi phồng là thế nào cũng có người mua.” Bằng không sao lại có cả đống người nhiệt tình đâm đầu vào cái nghề này? Mà ăn phân đã là gì? ít ra cách này còn có chút căn cứ khoa học, chứ chục năm trước còn rộ lên trò phá thai để ép cân và uống nước tiểu để giảm béo nữa kia.

Thực chất, so với ăn phân và uống nước tiểu, cách giảm béo đáng sợ nhất là phá thai. Nhiều cô gái cố tình mang bầu rồi đi phá, vừa xuống khỏi bàn phẫu thuật, hôm sau đã lập tức luyện tập, thức đêm lên mạng, dăm bữa thôi là giảm được hơn năm cân. Quả thật cách này rất hiệu quả nhưng khả năng cao sẽ dẫn tới vô sinh, chẳng khác nào đánh đổi cả cuộc đời để làm đẹp.

Chu Dung cúi đầu hút thuốc, không hỏi nữa.

Đến tối, Điền Tĩnh gọi điện hỏi tôi điều tra tới đâu rồi, tôi đáp vẫn chưa có tiến triển. Không biết Dương Kiều đăng kí tập ở phòng gym nào, không tìm thấy thẻ gym trong phòng nên chắc cô ấy đã mang nó theo người. Phòng tập giảm cân chỉ là chỗ lừa đảo bình thường, nếu lớp tịch cốc cũng không mang lại manh mối, chúng tôi sẽ rơi vào ngõ cụt.

Điền Tĩnh tỏ ra thông cảm, “Cậu cố gắng hết sức là được rồi, không điều tra ra thì tôi báo cảnh sát.”

Buổi tối về nhà, tôi nghiên cứu kĩ càng lớp tịch cốc Dương Kiều tham gia. Thông tin khai giảng được đăng trên trang web định dạng HTML5 với dòng chữ “Giảm cân tịch cốc”, mô tả lớp học tổ chức tại một sơn trang trong ba ngày. Nhìn ảnh thì điều kiện có vẻ khá ổn.

Lớp tịch cốc giảng dạy miễn phí nhưng chỉ nhận nữ giới và bắt buộc phải là những cô gái nặng trên 75 cân. Lớp học này tuyên bố có thể giúp họ giảm béo miễn phí nhưng chỉ chấp nhận những học viên nữ thỏa mãn yêu cầu. Nam giới muốn tham gia cần nộp 20 nghìn tệ.

Quả thật những điều kiện trên quá kì lạ. Tại sao họ chỉ chấp nhận và miễn phí từ A đến Z cho nữ giới hơn 75 cân, còn nam giới phải trả 20 nghìn tệ? Tôi so sánh với những lớp tịch cốc khác, thông thường khóa học kéo dài từ năm tới bảy ngày có học phí không quá 5.000 tệ. Chỉ phí của lớp học này quá đắt đỏ.

Dù rất tò mò nhưng tôi vẫn gọi điện báo cho Điền Tĩnh trước, hỏi chị có thể thanh toán 20 nghìn tỉền học không, nếu không được thì tôi bỏ vụ này. Điền Tĩnh đân đo rồi đồng ý trả tiền, song nếu điều tra ra bí mật gì, quyền sở hữu tư liệu gốc sẽ thuộc về chị. Nhằm thỏa mãn trí tò mò, tôi không cò kè mặc cả mà đồng ý luôn.

Sáng hôm sau tôi liên lạc với lớp tịch cốc. Đầu dây bên kia báo chiều nay sẽ khai giảng lớp mới, các học viên tập hợp lúc 3 giờ chiều để lên xe buýt tới tịch cốc sơn trang.

Nhìn đồng hồ thấy đã 11 giờ, tôi cuống cuồng gom mấy bộ quần áo, đeo ba lô rồi bắt taxi đến nơi tập hợp. Lên xe buýt tôi mới nhận ra chỗ ngồi đã kín gần hết. Số lượng học viên nam nữ suýt soát nhau, nhưng các cô gái đều hơi quá khổ nên xe có vẻ chật chội.

Suốt dọc đường không ai nói chuyện. Xe đến sơn trang, một người mặc đạo bào bước lên xe, nhắc chúng tôi rằng nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở sơn trang lớn hơn trong thành phố, nên mặc ấm hơn vào sáng sớm và tối muộn. Thế rồi, người này đưa chúng tôi xuống xe. Các cô gái được dẫn thẳng về phông còn cánh đàn ông chờ thu tiền tại chỗ.

Nộp xong số tiền mặt đã chuẩn bị sẵn, tôi được phân vào phòng hai giường đơn với một anh chàng đeo kính, khoảng 30 tuổi. Phòng ốc khá sạch sẽ, trông chẳng khác gì phòng tiêu chuẩn của khách sạn bốn sao trừ vụ không có ti vi. Trên chiếc bàn kê sát cửa sổ là vài chai nước khoáng, ít trái cây và hạt khô như táo tàu, nhãn, óc chó và lạc.

Người mặc đạo bào dần đường cho chúng tôi chắp tay vái chào, “Hết nước và hoa quả cứ tới quầy lề tân lấy thêm. Mời hai vị sư huynh nghỉ ngơi, 7 giờ tối tập trung ở phòng thiền nhé.”

Tôi bỏ ba lô xuống, đang định chào hỏi bạn cùng phòng thì anh chàng đã mở lời trước bằng một từ tiếng Anh: íeederism.

Tôi không hiểu, “Cái gì cơ?”

Anh ta nói, “Anh là íeederism à?”

Tôi từng du học tại Mỹ, tiếng Anh cũng ổn nhưng quả thật không tài nào hiểu nổi từ này. Tôi hỏi đi hỏi lại anh ta cách viết chính xác rồi lên mạng tìm thông tin. Đến tận 7 giờ tối vào phòng thiền, tôi mới hoàn toàn hiểu ý nghĩa của từ “íeederism” anh ta nói.

Phòng thiền rộng rãi, bật đèn vàng tù mù, nam nữ ngồi xếp bằng đối diện nhau. Thành thực mà nói, các cô gái thừa cân khoanh chân hơi vất vả, song cánh đàn ông lại nhìn họ hau háu.

Đàn ông ở đây đều là íeederism - những người bị cuốn hút bởi phụ nữ mập. Kiểu người này có mặt khấp nơi trên toàn thế giới, phổ biến tại Mỹ, Canada, Anh và Đức. Họ thích ngấm bạn gái ăn, nhìn lớp mỡ rung rinh trên người bạn gái, đo vòng eo và cân nặng bạn gái (họ thích khám phá xem cơ thể của người yêu mình có thể phì ra tới mức nào). Những hành vi trên khơi dậy khoái cảm nơi họ.

Ngồi giữa mấy anh chàng này khiến tôi hơi gai người, nhưng đồng thời cũng hiểu ra một vấn đề. Rất có thể Dương Kiều có người yêu thật. Cô ấy đã hẹn hò với một íeederism ở đây!

Trong ba ngày tiếp theo, tôi rất kiệm lời, chỉ đứng bên quan sát đám người này rồi vác bụng đói dạo một vòng sơn trang. Chiều ngày thứ ba, một niềm vui bất ngờ đến với tôi: đối diện quầy lễ tân có một bức tường treo ảnh chụp chung của các học viên khóa trước.

Tôi tìm thấy Dương Kiều trong tấm hình của lớp tịch cốc tổ chức hơn một tháng trước. Một anh chàng đẹp trai, cao lớn, lực lưỡng, mắt to mày rậm đang khoác vai cô ấy, hai người nở nụ cười tươi tắn. Chắc hắn đây là người yêu của Dương Kiều.

Tôi chụp lại tấm ảnh rồi gửi cho Điền Tĩnh và Chu Dung, báo rằng mình đã tìm được chút manh mối. Còn chưa đầy một ngày nữa lớp tịch cốc sẽ kết thúc. Tôi muốn tìm cách lấy danh sách học viên khóa trước để tiện bề tìm người yêu Dương Kiều.

Tối đó, tôi ngồi trong phòng thiền cùng mọi người, nhìn trai gái hai bên liếc mắt đưa tình với nhau, ngẫm nghĩ xem nên bắt tay tìm danh sách học viên từ đầu rồi mở điện thoại xem giờ. Nhờ vậy tôi mới nhìn thấy hàng đống cuộc gọi nhỡ và ba tin nhắn từ Chu Dung.

Tôi mở tin nhắn, thấy cậu ta viết, “Anh ơi em biết người đàn ông đó là ai rồi!” “Bảo sao trông quen thế!” “Trùng hợp quá đi mất!” Tôi đứng dậy, rời phòng thiền để trở về phòng nghỉ, gọi lại cho Chu Dung, “Cậu nói rõ ràng xem nào?”

“Nhưng mà trùng hợp quá anh ạ!”

“Thôi được rồi, cậu đừng nói vội, giờ có nói tôi cũng không đi được. Đợi mai tôi về, cậu đưa tôi đi ăn rồi kể nhé.”

Chiều hôm sau, chúng tôi lại lên xe buýt trở về thành phố Yên. Trên xe có rất nhiều cặp nam nữ đã chuyển sang ngồi cạnh nhau. Lúc xuống xe, thấy xe Chu Dung đang đỗ bên đường chờ mình, tôi chạy tới, chui vào xe, “Đi ăn đùi cừu nướng đi.”

Đến quán đùi cừu nướng than, tôi gọi lẩu cổ cừu, đùi cừu, mấy món nguội cùng một tá bia. Các món lên đủ, tôi nhai ngấu nghiến thịt cừu rồi chạm cốc với Chu Dung, “Đã thật! Ba ngày nay tôi suýt chết đói, hôm nào cũng chỉ được ăn rau củ quả và uống nước, đói phát rồ mất!”

Chu Dung nuốt ngụm bia, “Mau lên để còn xem em phát hiện ra gì, em nhịn hết nổi rồi mà anh vẫn chưa cho em nói.”

Cậu ta rút điện thoại, gửi cho tôi một liên kết. Tôi mở ra, thấy bài viết cậu ta từng chia sẻ có tiêu đề “Cảnh giác với sát thủ phòng gym, lại thêm nạn nhân là huấn luyện viên thể hình tại thành phố Yên”. Tôi bảo, “Bài này tôi xem rồi, nói về một huấn luyện viên gym tử vong do bất cẩn trong lúc nằm đẩy tạ chứ gì?”

Đùi nướng

Chu Dung bảo tôi xem lại, tôi mở bài viết, kéo xuống, “Gì thế này!”

Bài viết đính kèm ảnh của anh chàng huấn luyện viên khi còn sống, đó chính là người khoác vai Dương Kiều tại lớp tịch cốc. Bảo sao hình thể cậu ta đẹp thế!

“Trùng hợp nhỉ? Càng nhìn ảnh anh gửi, em càng thấy quen, vắt óc mãi mới nhớ ra là anh chàng siêu xui xẻo kia!”

Tôi đọc kĩ lại bài viết. Anh chàng này qua đời vào tối 11 tháng Một, đúng hôm Dương Kiều mất tích. Sao có thể trùng hợp tới vậy! Tôi quyết định bắt tay điều tra.

Sáng hôm sau, đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong, chúng tôi lái xe tới phòng gym. Không có thẻ gym nên chúng tôi đành trả phí tập một buổi tại quầy lễ tân, mất 65 tệ mỗi người. Xong xuôi, tôi và Chu Dung vào phòng tập. Phòng không rộng, không có bể bơi nhưng thiết bị khá đầy đủ.

Mới buổi sáng nên phòng tập vắng hoe, chỉ có một huấn luyện viên thể hình đang chơi điện thoại ở góc phòng. Thấy chúng tôi, anh ta đứng dậy, tiến lại, “Trông hai anh hơi lạ, lần đầu các anh tới ạ?”

Chu Dung cùng anh ta trao đổi về chuyện tập gym. Tôi nâng hai chiếc tạ tay không nặng lắm, vừa nâng tạ vừa đứng cạnh nghe họ trò chuyện. Hơn mười phút sau, thấy cũng đủ rồi, tôi liền vứt phịch tạ xuống đất và ho khan. Chu Dung chuyển đề tài, “Nghe nói dạo trước ở đây có người nằm đẩy tạ rồi xảy ra tai nạn?”

Huấn luyện viên nói, “Đúng rồi, đồng nghiệp của tôi đấy. Bình thường anh ấy tập khỏe lắm, chuyện xảy ra bất ngờ, xui xẻo quá.”

Chu Dung hỏi anh ta có video trích xuất từ camera hôm đó không. Anh ta nói camera thì có nhưng chủ yếu chỉ quay cửa ra vào thôi, anh chàng kia nằm đẩy tạ ở góc chết, không quay được. Tôi hỏi xin xem băng ghi hình hôm đó vì tò mò. Anh ta đáp, “Trên mạng có đấy, đài truyền hình từng phát một đoạn video quay lúc ấy.”

Tôi mở di động, tìm video về tai nạn ở phòng gym. Quả thật camera không quay được chút nào, chỉ thấy mọi người bỗng lao tới vây quanh góc chết camera. Tôi xem hai lượt, dừng video ở phút thứ ba, “Nhìn xem đây là ai?”

Chu Dung cúi xuống. Trên màn hình, một cô gái hơi mập đang bước ra khỏi cửa, “Dương Kiều à? Có vẻ gầy hơn nhiều so với ảnh chị Tĩnh cho mình xem.”

Xem video xong, hai chúng tôi rời phòng gym, châm thuốc lá và quan sát khu vợc xung quanh. Chếch phía đối diện phòng gym có một cửa hàng tiện lợi lắp camera mái vòm 360 độ, chắc sẽ quay được gì đó. Tôi và Chu Dung vào cửa hàng, dúi cho bà chủ 200 tệ và xin kiểm tra băng ghi hình camera ngày 11 tháng Một. Câm tiền xong, bà chủ vui vẻ xuất băng ghi hình. Tôi lưu vào ổ cứng và trở lại xe, cắm ổ cứng vào laptop rồi mở tệp video.

Khoảng 7 giờ tối hôm đó, Dương Kiều ra khỏi phòng gym, đứng bên đường bấm điện thoại, chắc đang gọi xe. Một lát sau, chiếc sedan trắng mang biển đuôi GXYxxT dừng lại, Dương Kiều bước lên xe.

Chu Dung bảo, “Phải gọi ngay cho ông anh làm ở Phòng Quản lý Phương tiện giao thông, kiểm tra thông tin chủ xe để xem Dương Kiều xuống xe ở đâu anh ơi.”

Tôi nói, “Từ từ đã, kiểm tra cái gì mà kiểm tra! Cậu không thấy biển số xe này lạ sao? Biển gì mà có tận bốn chữ cái?”

Chu Dung “Ồ” lên, gật đầu, “Ừ nhỉ, thế chắc là biển giả rồi.”

“Không hẳn. Ai lại ngớ ngẩn đến độ làm cái biển giả tới mức này. Chắc chủ xe đã sửa một con số thành chữ cái, thường là sửa 1 thành T, nhiều người cũng làm vậy.” Tôi đổi chữ T thành số 1 rồi nhờ người bạn ở Phòng Quản lý Phương tiện giao thông kiểm tra biển số, thấy khớp với mẫu xe. Người bạn này cho chúng tôi thông tin và phương thức liên lạc của chủ xe, tôi bấm số gọi ngay. Đầu bên kia bắt máy, hỏi tôi là ai. Tôi trình bày, “Tôi muốn điều tra một việc. Hơn 7 giờ tối 11 tháng Một, anh nhận chở một khách nữ thân hình hơi đẫy đà, sau đó anh trả khách ở đâu?”

Anh ta không trả lời, vẫn hỏi tôi là ai.

Tôi đáp, “Anh không cần quan tâm tôi là ai, cứ nói anh chở cô ấy tới đâu, tôi sẽ không báo cảnh sát giao thông là anh sửa biển số xe. Anh không muốn bị phạt hành chính và tạm giam đầu đúng không?”

Anh ta thoáng im lặng, “Cúp máy đi, để tôi kiểm tra cuốc xe hôm ấy đã.” Hai phút sau anh ta gọi lại, “Tôi trả khách ở khu chung cư Bắc Bình, quận Đông Thuận.”

Tôi và Chu Dung tức tốc phóng xe đi, luân phiên cắm chốt một ngày một đêm tại khu chung cư nhưng không thấy ai giống Dương Kiều đi ra.

Chu Dung hỏi, “Cô ấy mà không ra thì mình phải đợi đến rục xương à?”

“Cũng phải. Thế này đi, không ôm cây đợi thỏ nữa, chủ động tấn công thôi. Khu chung cư này chỉ có một cổng. Dương Kiều ở lỳ trong nhà nhưng cũng phải ăn cơm chứ? Ta cứ canh ở cổng, thấy nhân viên giao đồ ăn đi ra thì chặn lại hỏi xem.”

Chúng tôi đứng ở cổng chung cư, chặn mấy chục nhân viên giao đồ ăn lại, cho từng người xem ảnh Dương Kiều và hỏi có phải giao đồ cho cô gái này không. Đến 1 rưỡi chiều, cuối cùng chúng tôi cũng Tân ra manh mối. Một nhân viên giao hàng nhìn tấm ảnh rồi cau mày nói, “Hình như là cô ấy nhưng không béo như trong ảnh.”

Chu Dung hỏi thế cô ấy sống ở đơn nguyên mấy. Cậu nhân viên đáp, “Hai anh không phải người xấu đấy chứ?”

Tôi rút thẻ phóng viên giả đã lâu không dùng ra cho cậu ta xem, nói cô gái này bỏ nhà đi, gia đình đang tìm kiếm. Cậu ta vẫn do dự, Chu Dung tiến lại, giằng lấy điện thoại của cậu ta, mở phần mềm giao đồ ăn, “Để xem nào, cậu ấy vừa giao hàng đến tầng 22 tòa 19.”

Cậu nhân viên tức giận chất vấn chúng tôi làm cái gì vậy. Tôi trả máy cho cậu ta, “Thành thực xin lỗi cậu. Chúng tôi là người tốt thật mà, không tin cậu cứ báo cảnh sát.”

Cậu ta đân đo một lúc rồi lên xe máy bỏ đi.

Chúng tôi lên tầng 22, tìm đến căn hộ theo địa chỉ trong điện thoại nhân viên giao đồ ăn và gõ cửa. Dương Kiều mở cửa, mùi chua lòm xộc ra. Tôi chìa tay, “Chào em, anh là bạn Điền Tĩnh. Chị ấy sợ em gặp chuyện không hay nên nhờ anh đến tìm em.”

Dương Kiều không nói gì, liếc tôi và Chu Dung rồi quay lưng bỏ vào nhà, chẳng buồn đóng cửa. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, rút khẩu trang trong túi áo, đeo lên rồi bước vào căn hộ.

Phòng Ốc ngập ngụa rác rưởi, nào hộp thuốc rỗng, nào đồ ăn thừa và cả hoa quả thối. Tôi nhặt một hộp thuốc dưới đất lên. Đây là thuốc giảm cân, chứa liều lượng sibutramin* vượt quá quy định khiến nhiều người dùng mắc các bệnh tâm thần, nên đã bị cấm lưu hành từ nửa tháng trước.

Tôi và Chu Dung tìm kiếm manh mối trong đống rác chất đầy nhà. Không chỉ thuốc giảm cân, Chu Dung còn phát hiện một lọ nhỏ đựng trứng giun đũa, có dán nhãn. Nhận ra thứ bên trong là gì, Chu Dung quăng vội đi, “Cô ấy mua thứ này ở đâu vậy?”

Tôi bảo trên mạng có người bán đấy. Xem ra Dương Kiều nuôi giun đũa để giảm béo từ lâu, chẳng trách cô ấy gầy nhanh thế. Chắc cô gái ở cùng Dương Kiều bị lây do dùng chung nhà vệ sinh và phòng ăn.

Trong lúc chúng tôi tìm kiếm, Dương Kiêu ngồi lỳ trên giường, chẳng thềm để mắt đến chúng tôi. Tôi gọi cho Điền Tĩnh, báo tìm thấy Dương Kiều rồi nhưng dường như đầu óc cô ấy hơi có vấn đề. Chắc do uống quá nhiều thuốc giảm cân, dung nạp một lượng lớn sibutramin. Điền Tĩnh đáp, “Được rồi, cậu đưa cô ấy tới thẳng bệnh viện đi, ta gặp nhau ở đó.”

Tôi và Chu Dung đỡ Dương Kiều lên xe, chở tới bệnh viện, trên đường đi tiện thể gọi luôn cảnh sát. 5 giờ chiều, tôi và Chu Dung ngồi ngoài hành lang bệnh viện, chờ kết quả kiểm tra.

Chu Dung hỏi, “Anh Từ, anh nghĩ cô ấy có vấn đề về tâm thần thật không?”

“Tôi cũng không biết, nhưng chắc chắn hành vi của cô ấy rất bất thường. Người bình thường đầu có ăn trứng giun đũa, uống thuốc giảm cân như bị điên thế. Nhưng ai cũng có lúc khác thường, giống tôi hồi nhỏ sống ở miền Bắc, đến mùa đông là lè lưỡi liếm cửa sắt, thế là lưỡi dính chặt vào cửa. Không thể khẳng định hành vi khác thường này có phải do tâm thần có vấn đề hay không. Nhưng cô ấy bắt được taxi, gọi được đồ ăn. Nên tôi cho rằng dù trạng thái tâm thần hiện ra sao, Dương Kiều vẫn ý thức rõ hành vi của mình. Cô ấy vân phải chịu trách nhiệm với mọi hành động trái pháp luật mình thực hiện khi ở trong tình trạng này.”

Chu Dung gật gù, “Ý anh là cô ấy đã giết người yêu mình?”

“Đừng đoán mò, đợi kết quả giám định của bác sĩ đã rồi nói tiếp.”

Một lúc sau, Điền Tĩnh ra khỏi phòng bác sĩ, Dương Kiều thì bị cảnh sát giải đi. Chu Dung hỏi, “Cô ấy giả điên à?”

Điền Tĩnh gật đầu, “Tinh thần hơi bất ổn nhưng không tới mức ảnh hưởng đến sinh hoạt. Theo nhưvideo các cậu cung cấp, cô ấy là nghi phạm giết người nên bị cảnh sát đưa đi luôn rồi.”

Tôi gật đầu, “Còn cần làm gì không?”

“Có, cảnh sát yêu cầu chúng ta cho lời khai.”

Lần tiếp theo tôi nghe tin về vụ việc của Dương Kiều là khi trở lại thành phố Yên sau Tết. Ngày 20 tháng Hai, trong lúc tôi, Điền Tĩnh và Chu Dung đi ăn, Điền Tĩnh kể lại đầu đuôi sự việc.

Những lúc Dương Kiều và cậu người yêu huấn luyện viên thế hình ra phố, lúc nào người khác cũng nhìn họ bằng ánh mắt khác thường. Dương Kiều biết không ai thấy họ đẹp đôi, bèn quyết tâm giảm cân để xứng đôi với người yêu. Dương Kiều mua trứng giun đũa để ăn, còn ăn kiêng, tập thể dục hằng ngày, nốc đủ loại sản phẩm giảm béo. Cô ấy gầy đi nhanh chóng, gần như mỗi ngày lại sụt nửa cân. Kết quả là một tháng sau, người yêu cô ấy đòi chia tay. Dương Kiều không hiểu rằng íeederism chỉ thích bạn gái mình béo lên, người yêu gầy đi là họ thay lòng đổi dạ ngay.

Dương Kiều phát điên. Cô ấy cảm thấy bao nhiêu mồ hôi công sức mình bỏ ra để giảm cân đều đổ xuống sông xuống bế. Cô ấy khổ sở như thế, vậy mà người yêu lại kiên quyết đòi bỏ cô ấy. Cô ấy quyết tâm báo thù. Nhân lúc người yêu nằm đẩy tạ, không có ai chú ý, Dương Kiều tàn nhãn tăng mức tạ khiến cậu ta mất mạng.

Sau đó cô ấy thuê một căn hộ, bỏ nhà đi, đăng những bài viết khác hẳn với tính cách của mình lên mục Khoảnh Khắc, nốc cả đống thuốc giảm béo chứa sibutramin để giả điên. Nếu một thời gian nữa mà không bị phát hiện, cô ấy sẽ chẳng cần giả vờ, còn nếu bị ai tìm ra, những hành vi khác thường cùng số thuốc giảm béo chứa sibutramin sẽ chứng minh tinh thần cô ấy bất ổn trong giai đoạn đó. Vậy là dù người ta cố điều tra ra cô ta là thủ phạm, cô ta cũng có thể giả vờ bị tâm thần để trốn tội.

Nghe xong, Chu Dung uống cạn ly, “Em thấy, so với Dương Kiều thì bọn làm thuốc giảm cân giả mới là khốn nạn nhất! Người như Dương Kiều và bạn trai cô ta dù sao cũng là trường hợp cá biệt, không gây ảnh hưởng gì cho xã hội.”

Tôi cũng đồng ý. So với Dương Kiều, những kẻ lợi dụng việc giảm cân để mưu lợi, cho chất tạo nạc và sibutramin vào thuốc để tăng hiệu quả mới đích thực là ung nhọt của xã hội.

Ăn xong, Điền Tĩnh bắt xe về nhà. Tôi và Chu Dung đi bộ cho tỉnh rượu, trông thấy một chiếc xe đạp công cộng bị người ta khóa lại bằng xích sắt. Chu Dung nói, “Anh đợi em một lát nhé.” Cậu ta chạy ngược lại chỗ đỗ xe, mở cốp, lôi chiếc kìm cộng lực ra, cặm cụi cắt đứt xích sắt, “Để yên cho người ta giảm cân!”

« Lùi
Tiến »