Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1035 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
bị người lạ kéo đi tại khách sạn, cô gái biến thành máy dẻ

Dân săn tin ai cũng có nguồn tin riêng của mình, nhưng về cơ bản chỉ có mấy loại như sau:

1. Tìm kiếm trên mạng và tổng hợp nội dung;

2. Nhờ trung gian bán tin thân quen (ví dụ Điền Tĩnh);

3. Chọn lọc tin tức có giá trị từ những người cung cấp tin;

4. Mua từ các tay buôn tin tức;

5. Gặp vụ việc một cách ngẫu nhiên.

Dân săn tin hiếm khi mua tin từ các tay buôn tin tức, bởi đám buôn tin là lũ hút máu người. Thông tin của họ đắt cắt cổ, hơn nữa đã bán ra là không bao giờ hoàn tiền. Mua tin từ họ không khác nào bốc thăm trúng thưởng, lắm khi bỏ ra số tiền lớn nhưng tin tức nhận lại không mấy giá trị, cuối cùng lỗ sạch cả vốn lẫn lãi.

Nhiều người trong số dân buôn tin lấy công ăn việc làm đàng hoàng làm bình phong che mắt. Biết đầu bác bảo vệ bạn gặp hằng ngày lại sở hữu khoản thu nhập ngầm lên tới cà triệu tệ mỗi tháng. May thay họ cũng có đạo đức nghề nghiệp: hễ bán thông tin cho ai là coi như đã kí hợp đồng độc quyền, không bán lại cho người khác nữa.

Quán rượu Whisky Bar trên đường Trung Sơn, thành phố Yên là chốn lui tới thường xuyên của các tay buôn tin tức. Hằng ngày quán chỉ mở cửa đón khách sau khi đêm xuống, người tìm được quán toàn là khách ruột. Ở đây quy tụ mọi hạng người, già trẻ trai gái với đủ các màu da. Tất cả tới Whisky Bar chỉ vì một thứ, đó là thông tin. Dám chắc có người trong số họ đang giao dịch những thông tin mà cả đời này tôi chẳng có cơ hội biết được.

Hồi điên cuồng tìm kiếm bạn gái, tôi hay cắm rê ở Whisky Bar và tốn bộn tiền, nên cũng kết thân với chủ quán và phần lớn khách quen, thậm chí tôi có thể xin khất nợ nhờ vào uy tín của mình.

Tối 17 tháng Hai năm 2017, như thường lệ, tôi tới whisky Bar một mình để xem có tin tức của bạn gái không. Bà chủ Khổng Lệ xinh đẹp thấy tôi đến, bèn rót cho tôi một cốc nước chanh, “Vẫn không uống rượu à?”

Tôi nói rượu ở đây mạnh quá, tôi thích uống bia hơn. Nhấp một ngụm, tôi hỏi chị ta, “Có tin gì chưa chị?”

Quán rượu thường rót một cốc nước chanh cho khách mới vào.

Chị ta lắc đầu, “Vụ của cậu khó điều tra quá, nhưng tôi có manh mối giá hời lắm, muốn mua không?”

Tôi hỏi giá, Khổng Lệ giơ hai ngón tay, “2.000.”

Tôi rút điện thoại chuyển khoản cho chị ta, “Coi như bốc thăm trúng thưởng đi.”

Khổng Lệ lườm tôi, “Một người cung cấp tin báo với tôi, lúc đi vệ sinh ở trung tâm thương mại Thế Ki, anh ta nghe được hai người nói về gái bán hoa. Họ không nói mấy chuyện dung tục mà bàn nhau cách bắt cóc. Một kẻ nói dạo gần đây làm ăn kém quá, khung giờ nào cũng khó bắt người, kẻ còn lại khuyên đợi tối hằng ra tay. Một kẻ bảo phải tới Thượng Phong Gia Viên nên về trước, sau đó kẻ còn lại cũng bỏ đi.”

“Có ảnh hai kẻ đó không?”

“Người cung cấp tin chỉ đứng liếc trộm phía sau, thấy một người mặc áo khoác xanh lam, một người đầu trọc.”

Tôi hỏi chị có nắm được thời gian không, chị bảo tin hôm nay. Tôi uống nước chanh, “Thượng Phong Gia Viên à?”

Khổng Lệ gật đầu. Thấy tôi đặt cốc xuống, chị ta hỏi, “Cậu đi luôn à?”

“Vâng, 2.000 tệ cơ mà, giờ phải đi bốc thăm chứ.”

Tôi gửi tin nhắn cho Chu Dung rồi bắt xe đến Thượng Phong Gia Viên. Đây là một khu đô thị lớn nhưng còn khá ít dân. Cổng Nam nằm đối diện với cổng Bắc của một khu chung cư khác, ở giữa là con đường tối tăm, tầm nhìn chỉ dưới mười mét. Lúc tôi đến mới có 10 rưỡi nhưng siêu thị hai bên đường đã đóng cửa từ lâu. Tôi mà là kẻ gian chắc chắn sẽ chọn gây án ở đây.

Thận trọng khi băng qua lùm cây một mình.

Nơi này trồng nhiều cây cối, nhưng trời lạnh nên cành cây trơ khấc, được cái không có muồi. Tôi nằm sau bụi cây rậm rạp nhất, giảm độ sáng màn hình rồi vừa nghịch điện thoại vừa lặng lẽ quan sát xung quanh.

Cứ thế khoảng hai mươi phút, một người đàn ông cao to vạm vỡ xuất hiện. Gã ngậm thuốc lá, lượn lờ giữa hai cổng Nam-Bắc. Lúc gã đi qua đèn đường, tôi thấy cái áo khoác xanh lam trên người gã. Không lâu sau, một chiếc taxi đỏ trước cổng Thượng Phong Gia Viên, thả một cô gái tóc ngắn xuống. Cô ta mặc đồ thể thao bó sát, tôn lên vóc người tuyệt đẹp. Áo Khoác Xanh nhìn cô gái xuống xe, bám theo từ xa. Tôi đứng dậy, phủi bụi bặm trên người rồi đi theo gã.

Đi được một lúc, cô gái dừng lại, rút chìa khóa mở cửa nhà. Áo Khoác Xanh đứng sau vỗ vai cô ta. Đúng khoảnh khác cô gái ngoảnh đầu lại, gã cầm thứ gì đó bịt miệng cô ta. Cô gái mềm oặt người, bị Áo Khoác Xanh dìu đi.

Tôi bám đuôi họ, giả bộ vừa mới rẽ vào đây, không nhìn thấy cảnh ban nãy. Lúc lướt qua Áo Khoác Xanh, tôi vờ bất cẩn va phải gã, làm gã tuột tay không đỡ được cô gái, thế là cô ngã xuống đất. Tôi ra vẻ bất ngờ, hét lên kêu cứu. Áo Khoác Xanh trợn mắt với tôi, quay lưng bỏ chạy.

Thấy phía xa có bóng hai bảo vệ chạy tới, tôi quyết định đuổi theo Áo Khoác Xanh. Chạy ra khỏi khu đô thị, gã leo lên một chiếc xe máy, tôi bắt taxi ráo riết bám sau. May mà giờ này không tắc đường, bằng không chắc chắn tôi chẳng đuổi kịp gã.

Sau hơn hai mươi phút, Áo Khoác Xanh dừng lại trước một khách sạn. Tôi nhờ tài xế đỗ cách đó 50 mét, trả 100 tệ rồi lôi mũ ra đội lên, đứng ngoài cửa sổ khách sạn, ngó vào trong.

Dường như Áo Khoác Xanh rất rành rẽ nơi này, khi bước vào gã còn chào hỏi lễ tân, không đăng kí mà đi thẳng vào thang máy. Chắc gã đã thuê phòng ở đây từ trước. Tôi tới gần thang máy, thấy Áo Khoác Xanh đi lên tầng ba.

Tôi đang định lên theo thì bị ai đó vỗ vai. Nhớ lại cảnh vừa nãy Áo Khoác Xanh ra tay với nạn nhân, tôi lùi lại một bước, thúc cùi trỏ vào bụng kẻ đứng sau. Tôi quay lại, thấy Chu Dung ngồi dưới đất, ôm bụng nhìn tôi đây ấm ức.

Lúc còn ở trên taxi, tôi đã chia sẻ vị trí cho Chu Dung để đề phòng bất trắc, nào ngờ cậu ta tới nhanh thế. Tôi kéo Chu Dung dậy, cậu ta phủi mông, lầm lỳ cúi đâu. Tôi phì cười.

“Cười cái gì mà cười!” Chu Dung lườm tôi, “Anh dặn em khi theo dõi phải cố gắng không tạo tiếng động mà!”

Tôi thuật lại hành vi của Áo Khoác Xanh, giải thích nguyên nhân mình phản ứng mạnh. Nghe xong, Chu Dung xoa bụng, “Xui quá đi mất!”

Tôi và Chu Dung tới quầy lễ tân. Cậu ta thuê phòng còn tôi giả vờ đi dạo loanh quanh. Tôi giơ ba ngón tay với Chu Dung, cậu ta bèn hỏi lễ tân, “Tầng ba còn phòng không?”

Lễ tân lấy làm lạ, ngẩng đầu nhìn cậu ta, “Để em kiểm tra. Có đấy anh ạ.”

Chu Dung làm thủ tục nhận phòng xong, chúng tôi vào thang máy, tôi ấn nút tầng ba. Lên đến nơi, tôi trông thấy Áo Khoác Xanh đang nói chuyện với một gã đầu trọc ở cuối hành lang. Tôi vờ say, khoác vai Chu Dung và cúi gâm xuống tới tận khi vào phòng rồi quan sát hành lang qua mắt mèo.

Áo Khoác Xanh và Đầu Trọc lân lữa mãi không vào phòng, tôi chỉ có thể theo dõi tình hình qua mắt mèo. Mấy phút sau, chúng vào thang máy. Tôi ra khỏi phòng, thấy thang máy dừng lại ở tầng bốn, bèn bảo Chu Dung đi lên bằng cầu thang bộ, mình thì đi thang máy.

Tôi lên đến nơi trước Chu Dung vài giây, thấy Áo Khoác Xanh tay trái cầm di động gọi điện, tay phải kéo một cô gái, cô gái thì tóm chặt lấy bà chị đứng bên phải mình. Thấy tôi và Chu Dung, Áo Khoác Xanh bỏ chạy. Chu Dung đuổi theo. Từ đầu chí cuối, Đầu Trọc không hề lộ diện. Tôi đỡ cô gái dậy, hỏi đã có chuyện gì xảy ra. Cô gái thút thít mãi, bà chị bên cạnh kể, “Nghe thấy tiếng kêu cứu nên tôi ra ngoài xem, may mà các cậu tới!”

Chừng năm phút sau, Chu Dung quay lại, “Gã chạy mất rồi! Chắc chắn gã đã thông đồng với khách sạn!”

Hai mươi phút sau, cảnh sát tới xem qua hiện trường rồi rút quần, đưa luôn nhân chứng trực tiếp là Chu Dung đi. Qua một tiếng đồng hồ, Chu Dung nhắn tin báo lại thông tin hỏi được từ cảnh sát: khách sạn là tụ điểm mại dâm, Áo Khoác Xanh là ma cô. Gã bắt cô gái vì nghĩ cô ta là gái làng chơi tranh mối làm ăn của mình.

Tin sốt dẻo thế này chắc chắn Điền Tĩnh sẽ hứng thú. Tối hôm sau tôi gặp chị. Nghe tôi kể xong, Điền Tĩnh bình thản nói, “Tối qua bên tôi cũng có người làm về tin này rồi.”

Tôi rút trong túi quần ra tấm danh thiếp hôm qua nhặt được ở khách sạn, đẩy về phía Điền Tĩnh, “Hôm nay tôi định chơi trò cảm giác mạnh, chơi cùng không?”

Điền Tĩnh lườm tôi, “Ăn nói cho tử tế.”

Kế hoạch của tôi là để Chu Dung giả làm khách làng chơi, tôi đứng ngoài chỉ viện và quan sát, Điền Tĩnh thì gắn camera vào phòng giám sát của khách sạn nhân lúc nhân viên không để ý, lợi dụng hệ thống máy quay để theo dõi và chỉ dẫn chúng tôi hành động.

Rạng sáng, tất cả vào vị trí của mình. Chu Dung gọi điện cho số máy in trên danh thiếp. Một người đàn ông mau chóng nghe máy và báo giá, “Nữ sinh thơ ngây 1.200 tệ, thiếu phụ gợi tình 800 tệ, loại thường 600 tệ, qua đêm thì giá khác.” Chu Dung khựng lại, chờ lệnh của tôi. Tôi để cậu ta tự quyết định, cậu ta bèn chọn nữ sinh ngây thơ.

Nửa tiếng sau, phòng Chu Dung vang lên tiếng gõ cửa. Tôi đứng ở cầu thang thò đầu nhìn, cô gái trông như sinh viên được một kẻ đeo dây chuyền vàng dẫn đến. Cô gái có vẻ không bằng lòng, liên tục giang cánh tay đang bị tóm chặt ra.

Dây Chuyền Vàng gõ cửa phòng Chu Dung, đưa cô gái ra trước mắt mèo. Chu Dung mở cửa, hắn đẩy cô gái vào phòng, đòi phí dịch vụ rồi bỏ đi. Tôi dặn Điền Tĩnh tiếp tục theo dõi, còn mình theo Dây Chuyền Vàng xuống tầng một.

Dây Chuyền Vàng lái xe tới một căn nhà gần đó. Lối vào khuất nẻo, chẳng có tấm biển chỉ dẫn nào, nếu Dây Chuyền Vàng không “dẫn đường”, tôi cũng khó lòng tìm ra nơi này. Ngay lối vào có một phòng bảo vệ lắp khóa vân tay. Chỗ tôi đứng không nhìn được trong phòng có người không, chỉ thấy Dây Chuyền Vàng quét vân tay là vào được luôn.

Khóa vân tay

Lát sau một đôi nam nữ ghé tới. Người đàn ông chỉ cô gái trong lòng mình, nói vọng gì đó vào phòng bảo vệ. Dây Chuyền Vàng bước ra, cùng dìu cô gái vào trong. Khả năng cao đây chính là đại bản doanh của chúng. Tôi toan tiếp cận để quan sát thì nhận được tin nhắn của Điền Tĩnh: về mau, có chuyện gấp!

Tất cả mọi người, kể cả nữ sinh được Dây Chuyền Vàng đưa tới, tập trung trong phòng khách sạn Chu Dung thuê. Cô ta ngồi trên giường khóc nức nở, khuyên thế nào cũng không chịu đi, năn nỉ Chu Dung và Điền Tĩnh cứu mình về nhà. Chu Dung giải thích với tôi, “Em ấy là sinh viên, mất liên lạc với gia đình đã hơn ba tháng.

Em vừa gọi điện xác minh danh tính rồi.”

Hai mươi phút sau, cảnh sát dẫn cô sinh viên đi. Tôi kể cho Điền Tĩnh nghe chuyện phòng bảo vệ, hỏi có cần báo cảnh sát không. Điền Tĩnh nhìn tôi, “Cậu chắc chứ?”

“Đương nhiên là không, nhưng vụ này nguy hiểm quá, mình tôi không giải quyết nổi.”

Điền Tĩnh nguýt tôi, “Làn sau muốn tôi giúp thì cứ nói thẳng.”

Tôi mặc đồ da, giả làm ma cô. Điền Tĩnh mặc váy liền thân, giả vờ say bé tí, Chu Dung ở lại khách sạn, tìm cách giữ chân Dây Chuyền Vàng để câu giờ. Trước khi đi, Điền Tĩnh đưa tôi một chiếc USB, dặn khi nào về thì mở ra xem. Tôi cất USB rồi cùng chị tới “đại bản doanh” của bọn dắt gái. Đứng trước phòng bảo vệ, tôi bảo đây là người mới. Cửa mở ra, chúng tôi bước vào, ngờ đầu bên trong có cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Tôi giả vờ dìu Điền Tĩnh, lần từng bước xuống hầm. Chắc bên dưới là hang ổ của lũ tội phạm.

Tôi và Điền Tĩnh vừa xuống đã bị để ý. “Cô em này được đấy, mang thai hộ xong thì làm vú em. Bán lại cho tao đi, tao trả giá cao!” Một gã mặc sơ mi hoa và quần bò rách giữ chúng tôi lại, tay chỉ Điền Tĩnh, mắt thì nhìn tôi.

Từ chối gã xong, chúng tôi tiếp tục đi sâu vào trong. Được ba mét, chúng tôi rẽ phải vào một căn phòng rộng chừng 40m². Trong phòng kê khoảng mười chiếc giường, giường nào cũng có một thai phụ đang nằm truyền dịch. Chào đón chúng tôi là mùi hôi thối phả thẳng vào mặt.

Các thai phụ mang đủ màu da. Điền Tĩnh bắt chuyện với vài người. Họ đều được mua về theo nhu cầu của các đại gia, trong đó có hai thai phụ do cùng một khách chỉ định. Một người nhuộm tóc vàng, một người tết đuôi sam, cả hai nói giọng ngoại tỉnh khác nhau. Họ đều đã mang thai sáu tháng. Cô tóc vàng nói, “Chúng tôi sẽ sinh cùng lúc, khi nào nhập hộ khẩu thì báo là sinh đôi.” Giường hai cô gái xếp sát cạnh nhau, cứ thi thoảng người này lại nhìn người kia. Tôi hỏi cô tóc vàng có biết mình mang thai con ai không. Cô lắc đầu, “Tôi không biết. Đó là một ông trung niên to béo, giàu lắm.” Tôi lại hỏi thù lao. Cô nói sau khi sinh con sẽ nhận được 50 nghìn tệ tiền công.

Rời phòng, tôi và Điền Tĩnh đi sâu vào trong, phát hiện hành lang dài chưa tới 20 mét nhưng có tới năm, sáu căn phòng na ná nhau. Chúng tôi định vào xem hết một lượt, song đúng lúc này nhận được tin của Chu Dung, “Anh Từ, rút thôi! Em không giữ chân Dây Chuyền Vàng được nữa, giờ em đang bám theo hắn, hắn đang tới chỗ hai người đấy.”

Tôi và Điền Tĩnh quay lại theo đường cũ, gần ra đến cổng thì Áo Khoác Xanh thình lình bước ra khỏi phòng bảo vệ. Nhác thấy chúng tôi, Áo Khoác Xanh cầm ngay bộ đàm gọi quân đến. Chúng phản ứng rất nhanh, tôi và Điền Tĩnh chưa kịp chạy ra đã bị cả đám bao vây. Chúng chẳng buồn hỏi han, cứ thế xông tới đấm đá túi bụi. Một tay tôi che đầu, một tay ôm Điền Tĩnh vào lòng, chỗ nào trên người cũng dính đòn đau điếng. Lần này toi thật rồi!

May mắn sao, khi chúng tôi sắp bị đánh chết đến nơi, một giọng nói bỗng vang lên từ phía sau, “Chuyện gì thế này?” Cuối cùng chúng cũng dừng tay.

Tôi gập người lấy sức một lúc mới ngẩng lên được, nhìn kẻ vừa cất tiếng. Đó là một người đàn ông khá trẻ, tóc húi cua, đeo kính, trông như giáo viên trung học. Tôi đang định mở lời, y chợt hỏi, “Chị Tĩnh Tĩnh?”

Vẫn đang ở trong lòng tôi, Điền Tĩnh sững sờ ngẩng lên, “Hứa Kì Hoa?”

“Ai cho mày động vào chị ấy! Tao đập chết mày bây giờ!” Thấy mặt Điền Tĩnh, người đàn ông tên Hứa Kì Hoa bỗng nổi trận lôi đình, tóm cổ Áo Khoác Xanh, điên cuồng bạt tai gã. Tất cả mọi người xung quanh đờ ra.

Đánh một lúc, Hứa Kì Hoa đẩy Áo Khoác Xanh đầm đìa máu tới gần Điền Tĩnh, “Chị, còn ai đánh chị nữa? Chị cứ nói với em.”

Điền Tĩnh nhìn Hứa Kì Hoa, “Tôi không bị thương, nhưng bạn tôi phải đi viện, cậu có thể...”

Hứa Kì Hoa đưa mắt nhìn chúng tôi, bật cười, “Sao chị phải khách khí với em thế, để em gọi xe giúp chị.”

Điền Tĩnh từ chối, “Không cần đâu, bọn tôi đi xe tới đây.”

Khi chúng tôi trở lại khách sạn, Chu Dung còn chưa ngủ. Nghe tiếng chúng tôi gõ cửa, cậu ta giật bắn mình. Thấy mặt tôi bị thương, người toàn vết bầm tím, cậu chàng rơm rớm nước mắt. Tôi liếc cậu ta, “Đừng có khóc, cậu mà khóc là mọi người ngại lắm đấy.”

Cậu ta ngượng ngùng, “Anh Từ, em lo cho anh mà anh còn cười em, thật là quá đáng.”

Tôi lấy ra chiếc USB Điền Tĩnh đưa, cắm vào máy tính của khách sạn. Bên trong chứa một đoạn video từ camera an ninh, chỉ dài mười lăm giây, quay cảnh một cô gái làm thủ tục thuê phòng. Đó chính là bạn gái đã mất tích bấy lâu nay của tôi.

Điền Tĩnh đứng sau lưng tôi, “Một người cung cấp tin đưa cho tôi đấy. Đây là tập tin mã hóa anh ta sao chép được từ máy tính của quản lý cấp cao khách sạn. Ngoài cái này ra còn video về những người khác nữa.”

Tôi thở gấp, bảo Điền Tĩnh, “Giải quyết chuyện trước mắt đã. Hứa Kì Hoa là ai?”

Nhiều năm về trước, khi Điền Tĩnh còn là phóng viên, chị được tòa soạn tạp chí giao cho chuyên đề về những đứa trẻ có bố mẹ đi làm ăn xa. Chị lặn lội tới rất nhiều ngôi làng trong núi sâu ở Tây Bắc thực hiện phỏng vấn. Hứa Kì Hoa là đứa trẻ để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho chị. Y không giống những đứa bé khác, không thích gần gũi với Điền Tĩnh, lúc nào cũng tránh xa chị. Bố Hứa Kì Hoa quanh năm đi làm ăn xa, mẹ chẳng những không quan tâm đến con mà còn tằng tịu với mấy kẻ du thủ du thực trong làng, nên y vô cùng thù ghét nữ giới.

Thương Hứa Kì Hoa, Điền Tĩnh tài trợ học phí cho y học cấp ba, đến tận khi y lên đại học và nhận được học bổng toàn phần. Họ từng thư từ qua lại một thời gian. Hứa Kì Hoa rất thông minh nhưng lại có khuynh hướng chống đối xã hội nghiêm trọng. Điền Tĩnh muốn tìm người tư vấn tâm lý cho Hứa Kì Hoa song y kiên quyết từ chối, về sau thậm chí còn không trả lời thư của Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tới trường tìm thì phát hiện y đã thôi học, từ đó biệt vô âm tín.

Tôi hỏi Điền Tĩnh tiếp theo phải làm sao. Chị nói Hứa Kì Hoa vừa liên lạc, hẹn gặp vào sáng mai tại cao ốc Viên Kiến.

Tôi đề nghị, “Để tôi đi với chị, tôi có chuyện muốn hỏi y.” Điền Tĩnh gật đầu.

Hôm sau, lúc gặp mặt, Hứa Kì Hoa vẫn mặc bộ đồ hôm trước. Thấy tôi, y quay sang hỏi Điền Tĩnh, “Em đã dặn là đừng đưa ai theo mà?”

“Cậu ấy muốn hỏi một chuyện.”

Tôi đưa ảnh bạn gái mình cho y xem, “Chắc các anh có quen biết khách sạn đó đúng không, tôi muốn hỏi anh đã từng thấy cô gái này chưa.”

Hứa Kì Hoa cầm bức ảnh, nhìn lướt qua, “Xin lỗi, trông lạ lắm. Anh còn chuyện gì muốn hỏi nữa?” Thấy những kẻ ngồi ở hai bàn đằng sau y chẳng giống khách bình thường, tôi cố nén ý định dùng vũ lực xuống. Đúng lúc này, Điền Tĩnh ấn lên tay tôi, “Cậu đi trước đi, tôi ở lại nói chuyện với Kì Hoa ”

“Nhỡ có chuyện gì thì sao?”

“Không sao đâu, đang ở trung tâm thành phố, đông người thế này, an toàn lắm.”

Ra ngoài, tôi gọi cho Chu Dung, “Sao rồi?”

Chu Dung kể lại vụ việc với Cúc Ưu, cô báo ngay lên cục và bắt tay xử lý vụ này. Cô chỉ huy nhóm cảnh sát niêm phong tầng hầm. Đây là nhà đi thuê, chủ nhà không hề hay biết sự tình. Trước khi cảnh sát có mặt, băng nhóm này đã đưa một số người đi, song vẫn còn vài kẻ chưa kịp di chuyển. Có đến mấy chục cá nhân liên quan, kẻ bị bắt giữ, người được thả về. Nhóm thai phụ được đưa thẳng tới bệnh viện.

Chu Dung thuật lại tình hình, hỏi tôi, “Bên anh sao rồi, đã hỏi được gì từ Hứa Kì Hoa chưa?”

“Không hỏi được gì hết, nhắn với Cúc Ưu hành động đi.”

“Vâng ạ.”

Cúp máy, tôi gọi cho Điền Tĩnh nhưng không liên lạc được. Tôi bỗng có linh cảm chẳng lành. Đúng lúc này, Chu Dung điện tới, “Anh Từ, chị Cúc Ưu bảo không bắt được Hứa Kì Hoa.”

“Thế có thấy Điền Tĩnh không?”

“Em không biết, để em hỏi lại.”

“Không cần hỏi đầu, chắc có chuyện rồi, cậu tới chỗ tôi ngay đi.”

Dưới tầng hầm, cảnh sát tìm thấy rất nhiều tư liệu về các cô gái. Tôi xem đi xem lại mà không thấy thông tin về bạn gái mình. Hứa Kì Hoa đã mất tích giống bạn gái tôi, Điền Tĩnh cũng bốc hơi theo.

Tối đó, tôi nhận được email gửi từ hòm thư của Điền Tĩnh, nội dung đề địa chỉ một trang web cùng tài khoản và mật khẩu. Tôi truy cập vào trang web, thấy mục đăng nhập hiện lên, bèn điền tài khoản và mật khẩu được gửi trong email. Trang web chuyển tới một trang mua sắm toàn tiếng Anh, phía trên đề giá 100 nghìn đô la Mỹ. Tôi kéo xuống, đập vào mắt là tấm ảnh một phụ nữ bị trói gô. Tuy chị bị bịt mắt nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Điền Tĩnh.

Thình lình điện thoại đổ chuông, màn hình hiển thị cuộc gọi tới từ Pháp. Tôi nhận máy, Hứa Kì Hoa ở đầu bên kia nói, “Tôi thấy anh đã Online.”

“Mày muốn gì?”

Hứa Kì Hoa cười, “Quá rõ ràng rồi còn gì? Tôi muốn anh bỏ tiền chuộc chị Tĩnh. Lần này tổ chức của tôi chịu tổn thất khá lớn, tôi cũng mất ít tiền, đòi 100 nghìn đô đâu có nhiều lắm?”

“Tao trả tiền là mày thả người đúng không?”

“Phải.”

“Tao hứa sẽ chuyển tiền ngay, mày đừng hại Điền Tĩnh.”

“Yên tâm, tôi không bao giờ làm thế.”

Tài khoản của tôi có hơn 30 nghìn đô. Tôi nhờ Chu Dung vay tiền bạn bè. Góp đủ 100 nghìn đô, tôi “mua” Điền Tĩnh qua mạng.

Một ngày sau, tôi nhận được điện thoại của Điền Tĩnh, “Tôi về rồi. Tin bài đã biên tập xong xuôi, bán cho báo mạng S, tiền nợ cậu và Chu Dung đợi hôm nào tỉ giá cao, tôi sẽ đổi đô la trả hai cậu.”

“Cứ từ từ, nhưng vụ này có điều tra nữa không?”

Điền Tĩnh trầm ngâm trong chốc lát, “Có chứ. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, tôi chưa chịu nhục thế này bao giờ.”

“Ok. Chị Tĩnh, chị nói vậy là tôi yên tâm rồi. Tôi sẽ bắt chúng trả giá cho trận đòn đó.”

Cúp máy, tôi bỗng khấp khởi mừng vui. Săn tin suốt bao năm, cuối cùng tôi cũng nắm được chút manh mối về vụ mất tích của bạn gái. Ôm chỗ thắt lưng bầm tím, tôi gọi cho Chu Dung hẹn tối đi nhậu.

« Lùi
Tiến »