Thời tôi chập chững vào nghề, anh Kim là người dẫn đường chỉ lối cho tôi. Nhưng lúc bấy giờ anh đã sắp lui về ở ẩn, tôi không đồng hành với anh được bao lâu. Không như bây giờ, ngày nào tôi cũng dẫn Chu Dung đi săn tin. Vậy nên tôi thường kể chuyện điều tra cùng Chu Dung, chưa kể chuyện nào có sự hợp tác giữa tôi và anh Kim, bởi những dịp như vậy quá ít ỏi nên tôi hết sức tlần trọng chúng.
Nhân dịp sắp xuất bản sách, tôi sẽ kể về lần “tập sự” cuối cùng của mình. Chưa đầy hai năm sau lần ấy, anh Kim rửa tay gác kiếm, chuyên tâm nghiên cứu ghi chép của ông mình.
Cuối tháng Một năm đó, anh Kim nhận được yêu cầu điều tra một vụ án khá lạ lùng.
Khách hàng là khách sạn Kim Cương, một trong những khách sạn lớn nhất Vạn Thành. Họ liên hệ với anh Kim thông qua một trung gian bán tin, nhờ anh điều tra vụ án gái bán hoa mất tích và ra giá rất cao. Gần đây bên họ mất tích mấy cô gái liền. Những cô gái này biệt tăm biệt tích, không sao liên lạc nổi, không hề về nhà, thậm chí còn chẳng đến nhận lương.
Khách trả giá cao, anh Kim muốn kiếm thêm ít tiền trước khi rửa tay gác kiếm nên đã nhận lời và cho tôi theo cùng.
Sáng mùng 2 tháng Hai, tôi và anh Kim bay tới sân bay Vạn Thành bằng vé máy bay khách hàng mua. Chúng tôi rời nhà ga T3, tìm thấy tài xế của khách sạn Kim Cương ngoài cổng bãi đỗ xe số 2. Anh ta giơ tấm biển đề chữ “Kim Túy”, đằng sau là hai cô gái trẻ ôm hoa hồng. Thấy chúng tôi, họ xông tới tặng hoa, cúi chào, “Chào mừng quý khách đến với khách sạn Kim Cương.” Tôi nói sao phải bày vẽ như lãnh đạo đi thị sát thế này. Anh Kim bảo tôi đừng ăn nói linh tinh.
Trên chiếc xe khách sạn điều tới, tôi và anh Kim ngồi hàng ghế thứ hai, hai cô gái ngồi ở hàng ghế thứ ba. Xe vừa rời sân bay, hai cô nàng đã rắn lên hàng ghế thứ hai, quỳ trước mặt tôi và anh Kim.
Anh Kim hỏi, “Làm gì vậy mấy cô?”
Một cô đáp, “Chúng em sẽ phục vụ hai anh trong chuyến đi dài hơn một tiếng đến Vạn Thành.”
Chúng tôi đẩy họ ra, bảo không cần. Cô nàng trấn an, “Kính xe dán decal dán kính một chiều, người ngoài không thấy gì đâu.” Anh Kim dọa họ mà không chịu đứng lên, chúng tôi sẽ về thành phố Yên ngay họ mới thôi.
Đến nơi, chúng tôi được chủ khách sạn tiếp đón và làm thủ tục nhận phòng. Chủ khách sạn tên Vương Diệu Huy, một người đàn ông trung niên đeo kính. Chúng tôi vào phòng, đặt hành lý xuống, nghe Vương Diệu Huy kể lại sự việc: bốn tháng nay, bên họ đã có chín cô gái mất tích. Tất cả đều đột ngột mất liên lạc, cho người tới nhà tìm thì phát hiện đồ đạc còn nguyên, nhưng người không thấy đâu.
Nghe xong, anh Kim hỏi Vương Diệu Huy trước đó có sử dụng biện pháp bảo đảm không. Các ông chủ đều dùng biện pháp bảo đảm để đề phòng trường hợp các cô gái dưới trướng mình bỏ chạy hoặc nhảy việc, như giữ căn cước và thẻ ngân hàng, uy hiếp người nhà, chỉ thanh toán tiền lương vào cuối tháng.
Vương Diệu Huy cho biết căn cước của mấy cô gái mất tích đều để ở khách sạn, lương chưa trả, đồ đạc ở phòng trọ cũng chưa chuyển đi.
Tôi hỏi, “Các cô gái này có đẹp không?”
Vương Diệu Huy đáp, “Đẹp, cậu cần dịch vụ đặc biệt à?”
Anh Kim bảo, “Không phải thế, ý cậu ta là mấy cô gái mất tích đều thuộc hàng hoa khôi à? Nếu đúng thì khả năng các cô này bị cơ sở giải trí khác nẫng mất sẽ khá cao.”
Vương Diệu Huy phủ nhận nhưng cũng nghi ngờ đối thủ cạnh tranh cướp mất quân của mình, “Người ta còn đồn rằng có kẻ chuyên giết gái làng chơi.”
Hai chúng tôi nghỉ ngơi cả ngày, sáng hôm sau mới tìm gặp Vương Diệu Huy, bảo ông ta cho người đưa chúng tôi tới nơi ở của mấy cô gái mất tích. Tốt nhất là nhờ chính người phụ trách chuyện này trước đó, vì người đó sẽ nắm rõ tình hình hơn.
Người phụ trách tên Bì Tử. Cậu ta dẫn chúng tôi tới một làng đô thị, cho biết các cô gái làm việc tại khách sạn chia làm hai kiểu: ai kiếm nhiều tiền thì sống trong khu chung cư cao cấp gần khách sạn, ai kiếm ít thì sống trong chung cư mini ở làng đô thị. Chín cô gái mất tích đều thuộc dạng lương thấp.
Trước khi tới phòng trọ của các cô gái, tôi còn băn khoăn không biết có phải phá khóa không. Nào ngờ chủ chung cư đều sợ Bì Tử một phép, ngoan ngoãn mở cửa. Chúng tôi quan sát một lượt, tất cả đồ đạc đều còn nguyên, chỉ thiếu mỗi người.
Bì Tử hỏi chúng tôi, “Có manh mối gì không?”
Tôi đáp, “Có vẻ họ không hề chuẩn bị trước, vì điện thoại và sạc đều còn đây.”
Anh Kim vỗ vai Bì Tử, “Trong phòng trọ mấy cô này có tiền mặt không?”
Bì Tử, “Ý anh là sao?”
Anh Kim cho rằng khách sạn Kim Cương cho phép các cô gái nhận tiền boa, hoa hồng cũng trả bằng tiền mặt. Vậy trong nhà họ ắt phải có tiền mặt. Nếu họ mang tiền đi thì khả năng đầu quân cho cơ sở giải trí khác là khá lớn. Còn giả dụ tiền vẫn để ở nhà chứng tỏ chẳng có chuyện nhảy việc, họ không về nhà vì lý do khác.
Anh Kim khuyên Bì Tử, “Ở đây chỉ có ba chúng ta, cậu nói thật đi. Cậu không nói tôi hỏi sếp cậu đấy.”
Sau khi cân nhắc, Bì Tử cho chúng tôi biết trong nhà trọ có tiền mặt nhưng đã bị cậu ta lấy mất.
Anh Kim gật đầu, vậy là đối thủ cạnh tranh không cướp người, vụ mất tích này phức tạp rồi đây.
Tôi hỏi Bì Tử, “Gần đây có khu nào bán đèn tuýp không?”
“Có chợ điện tử.”
“Cậu dẫn đường đi.”
Chúng tôi tới chợ điện tử, mua hai chiếc đèn tia cực tím, một tấm vải cản sáng cỡ lớn rồi chia nhau tới nhà chín cô gái, che cửa sổ bằng vải cản sáng rồi dùng đèn tia cực tím chiếu một vòng. Đèn tia cực tím giúp ta phát hiện những dấu vết mắt thường không thấy được, như tinh dịch, dấu vân tay và vết máu. Chúng tôi tìm ra tinh dịch và dấu máu đen sẫm trong ba căn phòng. Chắc chắn không phải máu kinh nguyệt vì dưới ánh đèn, vết máu trên nền nhà có diện tích lên tới 1m².
Anh Kim khẳng định đã có người chết. Sau đó, anh vái căn phòng và kéo tôi đi.
Chúng tôi trở lại khách sạn, định kể lại sự tình cho Vương Diệu Huy để ông ta báo cảnh sát, nhưng thấy khách đứng đầy đại sảnh đang đợi trả phòng.
Gặp Vương Diệu Huy, chúng tôi còn chưa kịp nói năng gì, ông ta đã báo rằng có chuyện vừa xảy ra. Sáng sớm hôm nay, ai đó đã vứt một túi ni lông đen trước cổng khách sạn, nhân viên không kiểm tra mà quẳng luôn vào thùng rác. Đến trưa, người nhặt rác mở túi ni lông ra thì phát hiện bên trong có đầu người, giờ tin tức đã lan truyền khắp nơi. Đa phần khách ở đây là thương nhân miền Nam, nghe bảo có người chết trong khách sạn, họ lũ lượt trả phòng.
Vương Diệu Huy châm thuốc, “Chắc chắn đối thủ cạnh tranh giở trò, làm ảnh hưởng tới việc làm ăn của tôi! Hai người mà tìm ra chân tướng sớm thì tôi trả thêm tiền!”
Anh Kim hỏi, “Cảnh sát điều tra được gì chưa?”
Vương Diệu Huy đáp, “Rồi, họ đã biết cái đầu này thuộc về ai. Họ so sánh với ảnh chụp và trích xuất camera.”
Dứt lời, ông ta đưa ảnh cho chúng tôi xem. Trong ảnh là một người đàn ông vàng vọt, gầy gò, hốc mắt trũng sâu, “Đây là nạn nhân, mới tìm ra đầu chứ chưa tìm thấy cơ thể. Cảnh sát hỏi nhân viên bên tôi nhưng ai cũng trả lời là chưa từng gặp người này.”
Anh Kim rút tẩu thuốc, châm lửa rồi rít mấy hơi, khen cảnh sát giỏi đấy, ở cái thành phố với tỉ lệ dịch chuyển dân cư cao như Vạn Thành mà vẫn nhanh chóng xác định được danh tính nạn nhân chỉ với một cái đầu. Anh hỏi Vương Diệu Huy, “Cảnh sát có hỏi mấy cô gái của khách sạn không?”
Vương Diệu Huy đáp, “Không. Có điên mới để cảnh sát thấy họ.”
Anh Kim gật đầu, “Vậy hỏi họ thử xem, rất có thể họ vẫn nhớ mặt khách.”
Vương Diệu Huy cân nhắc giây lát rồi sai một cậu nhân viên dẫn chúng tôi tới gặp các cô gái. Chúng tôi đi thang máy lên tầng bảy. Cuối hành lang là phòng của thợ mát-xa. Cậu nhân viên mở cửa, gào vào bên trong, “Đây là bạn sếp, người ta hỏi gì thì đáp nấy” rồi nhường đường cho chúng tôi vào.
Phòng dành cho thợ mát-xa rộng khoảng 300-400m² với những dãy ghế nằm san sát nhau, mỗi ghế thuộc về một cô gái phấn son diêm dúa, mặc váy ngắn cũn. Cả đời tôi chưa từng nhìn thấy biển đùi trắng muốt thế này, kể cả hồi sống ở nước ngoài, cứ như kì quan thế giới. Tôi quay sang nắm tay anh Kim, “Cảm ơn anh đã đưa em đi cùng, em lại được mở mang tầm mắt rồi.”
Anh Kim hiểu ý tôi, bảo, “Có phúc cùng hưởng ấy mà.” Về sau, Chu Dung nghe chúng tôi kể chuyện này thì lấy làm ngưỡng mộ lắm, không biết khi nào mới lại có dịp như thế. Tôi nói giờ chính quyền quản lý rất gắt gao, khó lắm.
Tôi thấy các cô gái trông cứ đờ đẫn, hỏi anh Kim có nghĩ vậy không. Anh bảo không đờ đẫn sao được, ngày nào cũng chỉ làm hai việc là phục vụ khách tại phòng và ngồi đợi ở đây, phải ai cũng thế thôi.
Bừng tỉnh khỏi cánh rừng hàng trăm cặp đùi, anh Kim nhờ các cô gái chuyền nhau bức ảnh, xem có ai từng gặp người trong ảnh không. Bức ảnh đi khắp phòng một lượt, vài người nói đã gặp, chúng tôi hỏi kĩ mới phát hiện tất cả những cô gái mất tích đều từng phục vụ người trong hình. Mấy cô được đưa ra cho gã chọn cùng các cô gái mất tích có thể chứng thực điều này.
Người đàn ông trong hình liên quan tới các cô gái mất tích, rất có thể họ chết dưới tay cùng một kẻ.
Tôi hỏi, “Có ai từng tiếp vị khách này mà chưa mất tích không?”
Một cô đáp, “Chị Lệ, đợt trước tôi gặp chị ấy trên đường. Lúc phục vụ khách này, chị ấy than là anh ta hẹn gặp lúc tan ca, còn đòi giảm giá.”
Một cô khác bổ sung, “Đòi chị Lệ bớt tiền khó hơn lên trời. Chị ấy đi siêu thị mua chai nước còn mặc cả nữa là.”
Anh Kim hỏi chị Lệ đang ở đâu, các cô gái đáp đi rồi, chơi ma túy với khách trong phòng nên bị đuổi. Chúng tôi nhờ cô gái chơi thân với chị Lệ liên lạc giúp nhưng sim đã bị khóa. Cô cho chúng tôi xem mục Khoảnh Khắc của chị ta. Đã mấy tháng chị Lệ không đăng bài, ảnh bìa là hình chị ta bế một bé gái. Đó là con gái chị ta, qua đời vì tai nạn giao thông dưới quê một năm trước.
Rất có thể chị Lệ đang nắm giữ manh mối quan trọng.
Anh Kim nhờ Vương Diệu Huy cho người tới cơ sở giải trí khác dò la xem chị Lệ có làm việc ở đó không. Nếu không tìm được, phải liên lạc với tất cả những tay buôn ma túy ở Vạn Thành. Chị Lệ hút ma túy cùng khách, chứng tỏ rất có thể chị ta cũng nghiện ma túy và cần mua thuốc.
Sáng hôm sau, tôi và anh Kim xuống ăn sáng. Ngồi đối diện bàn chúng tôi là ba người nói giọng thành phố Yên. Trên bàn họ đặt một chiếc túi, tôi liếc nhìn, phát hiện điều bất thường: trên chiếc khuy ở mặt ngoài có thứ gì đó phản quang.
Tôi đá anh Kim, “Nhìn cô gái phía sau anh đi, có phải túi cô ấy cài camera siêu nhỏ không?”
Anh Kim nhanh chóng quay lại nhìn lướt qua, bảo tôi ra ngoài rồi nói sau.
Rời nhà ăn, anh Kim nói trong số họ có người quen của anh, đó là phóng viên của một công ty truyền thông ở thành phố Yên.
“Họ tới đây làm gì nhỉ?”
“Chẳng biết, cậu ta là bạn tiểu học của tôi. Đừng để cậu ta phát hiện, kẻo lại nghĩ tôi tới đây chơi bời gái gú.”
Trong lúc tay chân của Vương Diệu Huy đi điều tra, chúng tôi cũng không ngồi chơi. Ngoài khách sạn cao cấp ra, Vạn Thành còn có nhiều cơ sở giải trí khác. Tối nào trên đường cũng có người cưỡi xe máy lượn qua lượn lại, thấy đàn ông là tiếp cận hỏi, “Vui vẻ tí không anh ơi? Rẻ lắm.”
Đám này là cò mại dâm tại gia. Nhiều cô gái không thỏa mãn tiêu chuẩn tuyển chọn của cơ sở giải trí lớn, hoặc vướng bận lý do nào khác nhưng muốn kiếm tiền nhanh thường sẽ thuê nhà, hành nghề mại dâm. Bọn cò mại dâm cứ tìm cho họ một khách là được nhận 30 tệ.
Anh Kim đoán có thể sau khi bị đuổi việc, chị Lệ bán dâm tại nhà. Thế là chúng tôi ngày ngày chạy xe máy ngang dọc khắp các tụ điểm mại dâm tại gia để tìm chị ta. Chúng tôi không “chơi” nên lần nào các cô gái cũng mất không 30 tệ cho cò, chúng tôi áy náy nên trả lại 30 tệ cho họ.
Chiều mùng 8 tháng Hai, chúng tôi bỗng nhận được tin tức về chị Lệ: có người gặp chị ta ở làng đô thị phía Nam thành phố. Chúng tôi còn chưa kịp tới đó tìm chị Lệ thì chuyện không may lại ập xuống khách sạn Kim Cương. Nói đúng hơn là ập xuống cả Vạn Thành.
Sáng mùng 9 tháng Hai năm 2014, đài truyền hình thành phố Yên đưa tin: cảnh sát Vạn Thành đồng loạt ra quân, tiến hành kiểm tra tất cả cơ sở giải trí trên địa bàn thành phố, trong đó khách sạn Kim Cương đứng mũi chịu sào. Những cô gái tôi và anh Kim gặp tại phòng dành cho thợ mát-xa hầu như đã bị cảnh sát giải đi hết. Vương Diệu Huy cũng bị bắt, cảnh sát yêu cầu khách sạn đóng cửa và chấn chỉnh hoạt động. Tôi và anh Kim bị mời ra ngoài, xách va li đứng trước cổng khách sạn.
Tôi hỏi anh Kim, “Có phải ông bạn tiểu học của anh báo tin cho đài truyền hình không?”
Anh đáp, “Chắc thế, làm vậy cũng tốt.”
“Tốt thì tốt, nhưng Vương Diệu Huy đã trả tiền công cho anh chưa?”
“Chưa, mới ứng trước một khoản.”
Các khách sạn ở Vạn Thành gần như vỡ trận, chúng tôi gọi điện hỏi mãi mới tìm được phòng trống. Ba ngày sau, khách sạn Kim Cương vẫn chưa có dấu hiệu mở lại. Anh Kim nhờ người nghe ngóng, được biết Vương Diệu Huy phạm tội nghiêm trọng, không có khả năng được thả. Thế là đi tong chỗ tiền thù lao còn lại, cả hai quyết định về thành phố Yên.
Hôm sau lúc trả phòng, chúng tôi nghe được hai vị khách tán gẫu. Họ nói hôm qua trên đường Đại Nhạn, có kẻ vứt đôi chân đôi tay đứt lìa ngoài cổng xưởng đồ gỗ cao cấp.
Tôi nhớ lại cái đầu người trước cổng khách sạn Kim Cương, ngoảnh sang nhìn anh Kim. Anh đang làm thủ tục gia hạn thời gian lưu trú. Tôi nói, “Anh nghĩ cho kĩ vào, giờ mà làm là không có tiền đâu.”
“Tôi sắp nghỉ hưu rồi, cũng chẳng thiếu tiền. Tôi muốn biết tung tích các cô gái.”
Ban ngày có cảnh sát ở hiện trường, đông người dễ bị phát hiện, chúng tôi thuê xe, đợi đến tối mới lái tới xưởng đồ gỗ nơi xảy ra sự việc.
Ngành công nghiệp nhẹ, dệt may và nội thất tại Vạn Thành rất phát triển, tôi dùng bản đồ định vị tìm xưởng đồ gỗ, có đến hơn 2.000 kết quả.
Ban đầu tôi cứ ngỡ xưởng đồ gỗ cao cấp chúng tôi nhắm đến chỉ bình thường như bao xưởng khác, song dừng xe ở bên kia đường, quan sát một hồi tôi mới phát hiện điều kì lạ. Chúng tôi có mặt khi đã hơn 9 giờ tối nhưng khách khứa vẫn tấp nập, xe cộ nườm nượp kéo vào. Trong nửa tiếng đồng hồ đã có 26 chiếc xe ghé đến.
Anh Kim châm thuốc, nói đây là lần đầu anh thấy xưởng đồ gỗ mở cửa 24/24, tôi đồng tình.
Chúng tôi bàn bạc, quyết định thử xem có vào xưởng được không, bèn đánh vô lăng băng qua đường, tới trước cổng xưởng, ấn còi, thế là cổng mở ra. Khi xe vào, một bảo vệ đứng sau cổng hướng dẫn chúng tôi đi thẳng vào trong, cứ thấy tòa nhà thì rẽ trái.
Đúng theo chỉ dẫn, tôi lái xe qua hai phân xưởng nhỏ và trông thấy một tòa nhà ba tầng khá lớn, trước tòa nhà có một bãi đỗ xe rộng, chắc phải có tới trăm chiếc xe đang đỗ. Tôi dừng xe, cùng anh Kim đi vào tòa nhà. Bên trong bài trí kiểu truyền thống, ngoài cửa có các cô gái mặc xường xám xẻ tà cao đứng xếp thành hai hàng. Thấy chúng tôi bước vào, họ đồng loạt cúi chào, “Mừng anh về nhà”.
Anh Kim, “Từ Lãng, cậu mua nhà ở đây bao giờ thế?”
Tôi nói, “Em đang định hỏi thì anh cướp lời.”
Nhân viên phục vụ dẫn chúng tôi ra ngồi ở đại sảnh, mang bảng danh sách dịch vụ và một khay trái cây lên, cho biết phòng kín hết rồi, trong lúc chờ chúng tôi có thể tham khảo dịch vụ.
Tôi xem danh sách mà thấy cứ như đo ni đóng giảy cho anh Kim. Nào thành vàng hào sôi, mát-xa đá vàng, nạm vàng điểm ngọc, gió vàng sương ngọc, đào xoàn động vàng, say đắm vàng son, mèo vàng thám hiểm, rồng vàng rời biển, giáo vàng ngất ngây*. Dù không hiểu cụ thể là gì nhưng tôi cảm thấy mấy dịch vụ này đều rất kích thích.
Tôi hỏi anh Kim, “Lát mà có phòng trống thì làm thế nào, anh hay em vào đây?”
Anh đáp, “Hay là học chiêu trong mấy phóng sự, nói mình hơi mệt rồi bỏ đi.”
“Chúng ta đều không muốn hi sinh, thôi thì gọi thẳng sếp ở đây ra nói chuyện cho xong.”
Anh Kim đồng ý. Chúng tôi gọi nhân viên tới, đòi gặp ông chủ. Nghe bảo chuyện này liên quan đến vụ vứt tay chân ngoài cổng, cậu nhân viên bèn đi tìm quản lý ca. Quản lý ca gọi điện thoại rồi dẫn chúng tôi vào phòng làm việc nằm cuối hành lang tầng hai.
Chủ “xưởng đồ gỗ” ngồi sau bàn làm việc, đứng bên là bốn đàn em. Ông ta cất tiếng, “Các anh biết những gì?”
Anh Kim hỏi, “Ông biết Vương Diệu Huy không?”
Ông ta đáp, “Có, Vương Diệu Huy vừa bị bắt.”
Anh Kim giải thích, “Chúng tôi được Vương Diệu Huy thuê, đang điều tra vụ án này.”
Chủ “xưởng đồ gỗ” liên lạc với một đàn em của Vương Diệu Huy để xác nhận thông tin rồi hỏi, “Các anh muốn gì?”
Anh Kim, “Chúng tôi đang tìm chị Lệ, có thể chị ta liên quan tới vụ vứt tay chân ở cổng.”
Ông ta cầm ảnh chị Lệ, cho từng trưởng nhóm xác nhận. Họ đều nói chị ta không làm tại đây và chưa ai từng gặp chị ta nên tôi và anh Kim rời khỏi đó.
Lái xe ra ngoài, tôi nói, “Họ ngụy trang giỏi thật, cơ sở mại dâm khắp Vạn Thành bị quét sạch mà họ vẫn nhởn nhơ làm ăn.”
Anh Kim tán đồng, “Công nhận, họ quá cao tay, có thể tự sản tự tiêu, đóng giường rồi cho khách dùng luôn.”
“Tự dưng em nghĩ ra một chuyện, đồ nội thất xưởng này đã dùng liệu có được rao bán như hàng mới coong không nhỉ? Ai mà mua phải thì đúng là xui tận mạng.”
Về đến khách sạn, tôi và anh Kim tổng kết lại sự việc. Tính đến giờ, kẻ thủ ác đã vứt tổng cộng một cái đầu và hai tay hai chân, lần lượt tại khách sạn Kim Cương và xưởng đồ gỗ cao cấp. Hai nơi này tương đồng ở chỗ đều là cơ sở mại dâm trá hình tương đối lớn và cao cấp. Nếu hoạt động kinh doanh của họ gặp trục trặc, kẻ hưởng lợi sẽ là các cơ sở cao cấp tương tự. Nhưng chủ “xưởng đồ gỗ” nói hiện nay trừ chỗ ông ta ra, mọi cơ sở giải trí khác đều đã đóng cửa. Tại sao hung thủ còn vứt mảnh thi thể ở chỗ họ?
Theo anh Kim, biết đâu còn nơi nào đó cực kì kín đáo, vẫn hoạt động (giống xưởng đồ gỗ) và muốn tiêu diệt tất cả đối thủ cạnh tranh. Tôi đề nghị, “Ta thử tìm xem, ra phố kiếm bọn cò, chắc chúng biết đấy, vả lại chỉ cần dúi cho ít tiền là khai ngay.”
Hôm sau, chúng tôi đi nghe ngóng khắp nơi xem còn có thể “giải trí” ở đâu. Nhưng đến cả đám cò lượn xe ngoài phố phường Vạn Thành cũng bị dẹp sạch, người qua kẻ lại thưa đi một nửa, quán ăn thường ngày khách phải xếp hàng giờ toàn bàn trống. Chúng tôi đành lái xe lòng vòng không mục đích. Đến hơn 1 giờ đêm, khi hàng quán vỉa hè đã đóng cửa hết, bỗng rất nhiều cô gái ăn mặc mát mẻ ùa ra đường, làm chúng tôi tưởng như vừa lạc vào Nữ Nhi quốc.
Tôi nói, “Sao lạ vậy, em cứ nghĩ họ bỏ đi hết rồi.”
Mấy hôm trước, nền tảng tìm kiếm đưa ra biểu đồ dịch chuyển dân cư của Vạn Thành. Theo đó, một lượng lớn cư dân đã rời khỏi đây, đổ đi mọi miền tổ quốc. Tôi tưởng họ là các cô gái làng chơi trở về quê, nhưng giờ phố xá vẫn đầy gái đứng đường, thật kì lạ.
Anh Kim thấy tôi vẫn còn non kinh nghiệm, bèn giải thích, “Thật ra người bỏ đi là khách mua dâm. Khi chỗ làm bị điều tra, gái bán hoa phải lưu lại gần đó đợi tin tức, khi chắc chắn không còn cơ hội trở lại làm ăn mới bỏ đi.”
Quả thật mấy cô này là gái mại dâm đang đợi tin, ban ngày họ trốn trong nhà, ban đêm lang thang ngoài đường kiếm ít tiền giắt túi.
Chúng tôi lái xe từ đầu phố đến cuối phố, gặp cô nào cũng hỏi: chỗ làm có to không, nhiều chị em không? Nghe chẳng khác nào hai kẻ biến thái.
Hỏi được mấy người, một cô gái chúng tôi vừa bắt chuyện bỗng xông tới, theo sau là sáu, bảy cậu thanh niên. Cô ta chỉ chúng tôi, nói, “Chúng nó đấy!”
Mấy cậu thanh niên lăm lăm gậy gộc, lao vào chúng tôi. Tôi vặn chìa khóa, định phóng xe đi nhưng bị hơn mười chiếc xe máy túa ra từ tứ phía quây cứng. Tôi đóng cửa sổ xe, khóa cửa, hỏi anh Kim nếu lát nữa họ đập xe thì có nên rồ ga đâm họ để tẩu thoát không. Anh Kim còn đang cân nhắc, đám thanh niên đã chặn hai thanh chân gai ở bánh trước và bánh sau xe.
Tôi nói, “Thôi, khỏi phải nghĩ, giờ muốn liều cũng chẳng được, báo cảnh sát thôi.”
Tôi hé cửa kính, nói, “Bọn tôi đã làm gì các cậu đâu. Tôi báo cảnh sát rồi, khôn hồn chạy đi là vừa.”
Họ bỏ ngoài tai. Có mấy tên cầm búa nện cửa xe, kính xe vỡ tan. Anh Kim thở dài, than phiền không lấy lại được tiền cọc thuê xe. Một kẻ thò tay qua cửa sổ vỡ và mở chốt cửa. Tôi và anh Kim bị kéo ra, cả đám người bao vây xung quanh.
Ban nãy tôi nói đã báo cảnh sát nên họ trói tay chúng tôi lại, đưa lên xe máy phóng đi. Hơn hai mươi phút sau, chúng tôi tới một làng đô thị. Tôi và anh Kim bị lôi xềnh xệch xuống xe, đẩy ngã xuống đất.
Anh Kim vừa định cất tiếng thì ăn tát. Tôi kêu lên, “Mày điên à, sao lại đánh người...” Thế là tôi cũng ăn một bạt tai.
Chúng trói gô tay chúng tôi rồi chửi bới rủa xả. Anh Kim hỏi chúng là ai, sao lại trói chúng tôi nhưng chẳng tên nào thềm trả lời. Đúng lúc này, hai cô gái xông ra, kêu, “Chính là hai thằng này đấy, ban nãy chúng nó toàn hỏi bọn em những chuyện kì lạ, rõ là bất thường.”
Cô gái chỉ mặt vạch tội xong, đến lượt mấy thanh niên lái xe khai từng dẫn tôi và anh Kim tới rất nhiều địa điểm mại dâm tại gia, thấy chúng tôi thám thính tình hình, chắc chắn là có vấn đề. Thế rồi cả bọn lao vào đá chúng tôi, mắng chúng tôi là đồ sát nhân.
Họ lục người tôi và anh Kim, tịch thu hết đồ đạc, mở chiếc iPhone 5S bằng dấu vân tay của chúng tôi để kiểm tra thông tin cùng hình ảnh. Anh Kim lựa lời xin xỏ, “Các anh muốn thì cứ lấy điện thoại, còn tẩu thuốc làm bằng gỗ đàn hương đỏ, tôi dùng mười năm rồi, cho tôi xin lại với?”
Thế là anh bị đá mấy cú nữa.
Tên giằng điện thoại của tôi xem mấy tấm ảnh, “Sao toàn là đồ ăn thế này?” Lướt thêm một lát, cậu ta phấn khởi la lên, “Á à, điện thoại thằng này có ảnh chị Lệ, chắc chắn chị ấy là mục tiêu tiếp theo của nó!”
“Chị Lệ là ai?”
“Hàng xóm của tao, cái bà gầy gầy, rỗi việc lại làm vài chén ấy.”
Thấy cậu ta biết chị Lệ, tôi bèn hỏi đây có phải làng đô thị phía Nam thành phố không. Cậu ta lại bồi cho tôi cú đấm, bảo tôi có ý đồ xấu.
Sau khi ăn mấy trận đòn, cuối cùng chúng tôi cũng hiểu ra đầu đuôi sự tình. Mấy tháng gần đây, rất nhiều gái mại dâm tại gia và gái đứng đường ở làng đô thị phía Nam thành phố mất tích sau khi tiếp khách, giống vụ ở khách sạn Kim Cương. Bọn cò xe máy thân thiết với họ tự tổ chức tìm kiếm thì phát hiện một thi thể trần truồng, mặt mũi bị rạch nát, bên cạnh là cái dùi vứt chỏng chơ.
Do tính chất nghề nghiệp nên họ không dám làm to chuyện, chỉ báo cảnh sát bằng điện thoại công cộng, âm thầm thông báo cho tất cả gái bán hoa rằng có tên biến thái chuyên giết gái làng chơi, mọi người phải cẩn thận. Tôi và anh Kim dò hỏi khắp nơi như lũ biến thái, chẳng khác nào chui đầu vào rọ. Đã thế còn có người làm chứng rằng hồi tìm chị Lệ, hai chúng tôi từng thám thính khắp các điểm mại dâm tại gia, nên họ càng thêm nghi ngờ.
Anh Kim thở phào, khuyên họ bình tĩnh. Anh nói điện thoại chúng tôi ghi lại lộ trình và lịch sử chi tiêu dạo gần đây. Chúng tôi mới đến Vạn Thành nửa tháng và còn là do khách sạn Kim Cương mời tới, đi hỏi người ta là biết ngay.
Họ kiểm tra lộ trình và lịch sử chi tiêu trong điện thoại, nhận ra quả thật đây là lần đầu chúng tôi tới Vạn Thành. Khi các cô gái kia mất tích, chúng tôi còn ở thành phố Yên. Chưa kể sau khi chúng tôi đến đây, không còn cô gái nào bị sát hại nữa.
Được cởi trói, anh Kim cứ mân mê kiểm tra tẩu thuốc mãi. Tôi nhờ hàng xóm của chị Lệ dẫn chúng tôi tới nhà chị ta. Chắc áy náy vì đánh tôi nên cậu ta nhận lời.
Cậu ta dẫn chúng tôi tới một ngôi nhà hai tầng. Trong làng toàn các căn nhà tự xây để cho thuê, diện mạo gần như giống hệt nhau. Chị Lệ sống trong căn hộ ở mặt phía Nam tầng một. Chúng tôi nghe thấy tiếng động trong phòng, nhưng gõ cửa hồi lâu không thấy ai ra mở. Cậu hàng xóm lo chị Lệ gặp nguy hiểm, tôi bèn cạy khóa bằng dây thép dưới sự giám sát của cậu ta.
Vừa mở cửa, tôi đã ngửi thấy mùi gì ngòn ngọt, anh Kim cất tiếng, “Ma túy đá.”
Phòng sáng đèn và bừa bộn, trên bàn là hộp mì ăn liền, bên cạnh bày bình “đập đá” tự chế từ chai nước khoáng. Chị Lệ hai mắt đỏ ngầu, nằm trên giường lẩm bẩm luôn miệng, hiển nhiên đang phê thuốc. Cậu hàng xóm lo lắng lại gần kiểm tra.
Anh Kim vỗ vai tôi, chỉ vào góc tường. Tôi nhìn theo, thấy chiếc cưa vấy máu. Ngay bên cạnh là tủ đông, anh Kim mở ra xem rồi rút điện thoại báo cảnh sát. Tôi lại gần liếc nhìn rồi vội đóng sập cửa vào. Trong tủ có một cái xác không đầu, mất tứ chi.
Khi chị Lệ tỉnh táo lại, cảnh sát còn chưa tới, nên chúng tôi trói chân tay chị ta lại. Cậu hàng xóm đã chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Chị ta không giãy giụa, chỉ nói trong ngăn kéo còn ma túy, xin chúng tôi cho hít thêm lần nữa trước khi cảnh sát tới.
Tôi hỏi, “Đến nước này rồi mà chị vẫn muốn chơi ma túy?”
Chị ta khổ sở xin được hít lần cuối.
Anh Kim thấy khó hiểu, “Chị vừa hít xong lẽ ra phải đã cơn nghiện rồi chứ, sao vẫn muốn hít tiếp? Chị có biết mình giết người rồi không?”
Chị Lệ không đáp, chỉ quỳ trên giường, liên tục dập đầu lạy chúng tôi, van vỉ được hít thêm. Anh Kim nói, “Thôi thế này đi, chị trả lời mấy câu thì chúng tôi sẽ cân nhắc.”
Chị ta đồng ý. Anh Kim hỏi có phải người trong tủ đông do chị ta giết không, tại sao lại vứt đầu thi thể ngoài khách sạn.
Chị Lệ nói vì mình chơi ma túy, hết tiền, muốn kiếm tiền mua ma túy nhưng thị trường mại dâm ở Vạn Thành bị các khách sạn lớn lũng đoạn, khách không thích tới những nơi thấp kém như làng đô thị. Khách không đến, chị ta chẳng kiếm nổi tiền “đập đá”. Vậy là chị ta vứt mảnh thi thể ở khách sạn Kim Cương và trước cổng “xưởng đồ gỗ” để làm họ mất khách.
Tôi hỏi tại sao chị ta lại giết người, “Chỉ để dọa khách ư?”
Chị Lệ phủ nhận, cho biết nạn nhân là dân buôn ma túy. Hai người họ “đập đá” cùng nhau, chắc tên kia hít quá liều nên đột nhiên quay sang đánh chị ta. Chị Lệ chơi đá quen rồi, nhờn thuốc nên tính trước. Thấy tên buôn ma túy mắt đỏ quạch, tay bóp cổ mình, chị Lệ bỗng nảy ra ý nghĩ tên này có rất nhiều ma túy, giết hắn thì tạm thời khỏi tốn tiền mua thuốc.
Câu trả lời này đã giải đáp thắc mắc của chúng tôi: tại sao ở thành phố với tỉ lệ dịch chuyển dân cư cao như Vạn Thành, cảnh sát vẫn nhanh chóng xác định được danh tính nạn nhân chỉ với một cái đầu. Có lẽ do hắn buôn ma túy nên đã bị cảnh sát theo dõi từ lâu.
Cuối cùng, anh Kim hỏi chị Lệ do đâu mà nghiện ma túy. Chị Lệ kể, năm 2012, đứa con gái chị gửi dưới quê chết vì tai nạn giao thông. Chị ta tuyệt vọng cùng cực, đi đây đi đó xoa dịu nỗi buồn. Khi đến Vân Nam, chị ta ăn nấm chàm* để rồi trúng độc và gặp ảo giác.
Nấm chàm thuộc chi nấm gan bò, dân Vân Nam nhiều người ăn nhầm dân đến trúng độc và gặp ảo giác, phổ biến là ảo giác nhìn thấy vô số người tí hon. Nhưng chị Lệ thì khác, chị ta gặp lại con gái mình.
Sau khi được cấp cứu, chị ta lại ăn nấm chàm thêm mấy lần nhưng vô ích, cùng lắm chỉ khiến chị ta nhập viện vì ngộ độc thức ăn. Về sau chị ta nghĩ ra một cách, đó là chơi ma túy tổng hợp để gây ảo giác, mong gặp lại con gái mình trong cơn mê. Sau một thời gian đập đá, chị Lệ phát hiện mình bị nhờn thuốc, càng ngày càng khó gặp ảo giác, phải tăng liều và hít thường xuyên mới có thể bước vào cõi ảo ảnh. Có đợt, chị ta đốt hàng nghìn tệ chỉ trong một ngày để hút hít, kéo dài ảo giác.
Nghe xong, anh Kim lấy một ít ma túy trong ngăn kéo ra, bỏ vào bình hít, châm lửa, đặt cạnh chị Lệ. Chị Lệ hít lấy hít để, đôi mắt dần đỏ ngầu. Chị ta nói, “Các anh là người tốt. Giá đựng đồ bên cạnh tủ đông có cuốn sổ, tôi lấy được trong túi tên buôn ma túy. Hắn chẳng tốt đẹp gì đâu, các anh đọc mà xem...”
Tôi tới chỗ giá để đồ, cầm cuốn sổ lên, đang định xem thì cảnh sát tới, tôi tiện tay nhét luôn vào túi rồi quên bẵng mất. Đến khi cho lời khai xong, ra khỏi đồn cảnh sát tôi mới sực nhớ ra nó.
Chúng tôi chui vào chiếc xe vỡ kính, bật đèn, cùng im lặng hút thuốc. Tôi rút cuốn sổ của tên buôn ma túy ra. Trong đó viết:
Ngày 17 tháng Mười năm 2013, đường Nhạn Hô, một đứa 19 tuổi...
Ngày 6 tháng Mười một năm 2013, khu Bách Hoa, hai đứa, một 23 tuổi, một tuổi...
Ngày 22 tháng Mười hai năm 2013, làng Hồng Hạnh, một đứa 27 tuổi...
Ngày 25 tháng Một năm 2014, làng Trường Hà, một đứa 26 tuổi...
Ngày tháng khớp với ngày các cô gái mất tích.
Tôi bỗng nhớ ra, khi lấy cuốn sổ trên giá, cạnh nó có một cái dùi.