Vụ việc: Kẻ bám đuôi chụp trộm
Thời gian: 27/09/2015
Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ
Chi: 5.000 tệ
Thu: 20.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Ngày 27 tháng Chín năm 2015, trên Weibo xuất hiện một bài viết cầu cứu, gắn tên tôi cùng vài tài khoản nổi tiếng còn đông người hâm mộ hơn tôi. Người đăng bài tự xưng là mẹ của Vương Di Nhiên, kêu gọi mọi người chung tay minh oan cho đứa con gái chết oan ức, thảm thương của mình.
Tôi gửi tin nhắn riêng cho bà, giải thích rằng án hình sự phải báo cảnh sát, chứ đăng Weibo cũng vô ích. Bà nhanh chóng hồi âm: cảnh sát đã khép hồ sơ vụ án, theo kết quả giám định, Di Nhiên qua đời do ngừng tim đột ngột, không phải bị sát hại. Nhưng bà không đồng tình. Chính bà là người phát hiện xác Di Nhiên, tận mắt thấy cổ cùng ngực con gái đều tím bầm, hơn nữa một ngày trước khi vụ việc xảy ra, cô ấy tâm sự với bà là dạo này bị theo dõi và còn nhận được những tin nhắn kì lạ. Bà toan hỏi kĩ hơn thì Di Nhiên kêu bận, để hôm sau kể tiếp. Hôm sau, bà gọi lại nhưng không ai bắt máy nên đâm ra lo sợ, lập tức đến phòng trọ của Di Nhiên, y như rằng con gái bà đã gặp nạn.
Tôi cân nhắc, giả sử chuyện này có uẩn khúc thật, tôi có thể bán tin gốc với giá cao cho công ty truyền thông lớn. Vậy là tôi đồng ý điều tra giúp. Song nếu chân tướng được tìm ra, mẹ Di Nhiên phải trao tôi quyền độc quyền đưa tin, không được tùy ý nhận lời mời phỏng vấn từ người khác.
6 giờ chiều hôm đó, tôi rủ Chu Dung lái xe tới căn hộ Di Nhiên thuê khi còn sống. Căn hộ nằm trong một khu cư xá cũ phía Nam thành phố, vị trí khá đẹp, rất gần ga tàu điện ngầm.
Mẹ Di Nhiên chờ chúng tôi dưới sân. Bà bạc trắng hai bên tóc mai, ăn mặc rất giản dị, nhưng tay trái đeo nhẫn nạm kim cương xanh, thoáng trông đã biết không rẻ. Mở cửa nhà cho hai chúng tôi, mẹ Di Nhiên không vào mà cứ đứng ngoài, bảo hễ thấy đồ đạc là lại nhớ con gái. “Bố Di Nhiên mất sớm, giờ chỉ còn mình cô, cô có trách nhiệm phải làm cho ra nhẽ chuyện này.”
Chu Dung khuyên nhủ, “Cô ơi, cô đừng nghĩ quẩn, chắc chắn con gái cô cũng mong cô được vui vẻ.”
Di Nhiên trọ trong căn hộ một phòng rộng chừng 30m². Cả nhà kê mỗi bàn, giường và tủ quần áo đơn sơ. Cô ấy làm việc trên đường Thượng Văn, thường xuyên tăng ca đến tối, nhà mẹ lại ở ngoại ô phía Bắc, xa công ty quá nên cô ấy thuê căn hộ này ở gần ga tàu điện ngầm, chỉ cần bắt một chuyến tàu là đi thẳng tới cơ quan, tiện nghỉ ngơi và làm việc.
Di Nhiên qua đời ba tháng trước, xác đã được hỏa thiêu nên việc kiểm tra thi thể là bất khả thi.
Loanh quanh trong căn hộ mà không tìm thấy manh mối, tôi hỏi mẹ Di Nhiên điện thoại và máy tính con gái bà thường dùng đang để ở đâu. Bà lấy ra từ túi xách, bảo biết thể nào chúng tôi cũng cần.
Dặn mẹ Di Nhiên về nghỉ ngơi và đợi tin, chúng tôi mang hai thứ trên rời khỏi nơi ở của người đã khuất. Tới nhà hàng món Đức gần đó, chúng tôi gọi chân giò nướng và dưa cải muối chua. Trong lúc chờ dọn món, tôi kiểm tra máy tính và điện thoại của Di Nhiên. Máy tính không cài mật khẩu, điện thoại sử dụng hệ điều hành Android và đã được root*, thế này dễ bẻ khóa hơn nhiều. Tôi kết nối điện thoại với máy tính, mở cửa sổ lệnh cmd*, tìm thấy thư mục /data/system và mở ra. Trong thư mục ls-1 có hai tệp gesture.key cùng password.key. Chỉ cần xóa hai tệp này rồi khởi động lại là phá được khóa điện thoại đã root.
Tôi ném điện thoại cho Chu Dung, bảo cậu ta thức cả đêm nay để tìm xem có manh mối gì không.
6 giờ sáng hôm sau, tôi còn chưa nghi, Chu Dung đã gõ cửa phòng tôi kêu buồn ngủ lắm rồi, phải chợp mắt một lát. Tôi bắt cậu ta báo cáo đã phát hiện ra những gì rồi mới được đi ngủ. Chu Dung cho biết, Di Nhiên từng tâm sự với đồng nghiệp chuyện mình bị theo dõi và nhận được tin nhắn kì quặc. Vào cái ngày định mệnh ấy, Di Nhiên đặt đồ ăn chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi qua đời. Ngoài ra cô ấy còn một bưu kiện vẫn lưu ở điểm nhận hộ.
Tôi bảo Chu Dung ngủ bù trên sofa. 11 giờ hơn, tôi dùng điện thoại của Di Nhiên nhắn tin WeChat hẹn gặp đồng nghiệp của cô ấy. Chắc cô đồng nghiệp sợ quá, tưởng vong ám nên dòng trạng thái “XX đang soạn tin nhắn” hiển thị suốt mấy phút mới nhảy ra một tin “Ai đấy?”. Tôi tự xưng là anh họ của Di Nhiên, đang điều tra cái chết bất đắc kì tử của em mình và rất băn khoăn về kẻ biến thái theo dõi cô ấy, nên muốn gặp và nói chuyện. Cô đồng nghiệp đồng ý hẹn vào buổi trưa nhưng phải nhanh gọn, vì buổi chiều cô ta còn phải đi làm, dạo này rất bận.
Tôi hẹn cô ta tại nhà hàng buffet kiểu Nhật cạnh trung tâm thương mại Thế Ki. Tới nơi, cô gái tự giới thiệu mình là Lý Đan. Lý Đan và Di Nhiên là nhân viên của công ty kế toán, làm việc tại tòa nhà văn phòng trên đường Thượng Văn. Mỗi tầng của tòa nhà chỉ có một nhà vệ sinh. Ngày nọ, sau khi đi vệ sinh, Di Nhiên kêu hình như mình bị chụp trộm, ban nãy có một người đàn ông mặc áo liền mũ cứ chĩa điện thoại về phía cô ấy. Lý Đan cho rằng tên này chỉ chụp lén bừa và trấn an đồng nghiệp.
Đâu ngờ, hôm sau sự tình trở nên nghiêm trọng. Sáng mùng 2 tháng Sáu, Di Nhiên đang in tài liệu bỗng nhận được hai tin nhắn. Tin thứ nhất là: Hôm nay em mặc quần soóc xanh trông đẹp lắm, tôn da làm đùi trắng ghê ấy, anh muốn sờ quá đi. Cho anh sờ được không? Em đồng ý là anh tới ngay.
Tin thứ hai là: Đừng ngó lơ anh mà. Em tan ca là anh theo em về nhà luôn. Em ở căn 803 đơn nguyên một, khu cư xá cạnh ga tàu điện ngầm, chuẩn chưa? Anh gõ cửa em phải mở cho anh nhé, rồi bọn mình ngủ cùng nhau, được không?... Em mà không mở cửa, anh sẽ đứng lì bên ngoài, chờ đến khi em ra mới thôi.
Tối đó tăng ca xong, Di Nhiên phải nhờ một đồng nghiệp nam đưa về nhà.
Chu Dung lấy làm lạ, “Sao tôi không thấy mấy tin nhắn này trong điện thoại cô ấy nhỉ?”
Lý Đan nói, “Chắc cô ấy xóa rồi, làm gì có ai muốn giữ mấy thứ phát tởm này trong di động.”
Hai hôm sau vụ đó, Di Nhiên không nhận thêm tin nhắn nào, Lý Đan cũng quên bẵng chuyện này. Nào ngờ mùng 5 tháng Sáu, Di Nhiên không đi làm. Chập tối, công ty nhận được thông báo cô ấy đã qua đời. Mấy hôm sau, đồng nghiệp tới nhà tang lễ Đông Sơn dự lễ viếng cô ấy.
Điện thoại của Di Nhiên tắt máy trong suốt khoảng thời gian này. Chu Dung mở máy cũng không nhận được tin nhắn nào kì lạ. Nghĩa là sau khi Di Nhiên chết, tên biến thái không nhắn tin nữa, có thể hắn biết cô ấy đã mất.
Theo lời Lý Đan, Di Nhiên đã lọt vào tầm ngắm của tên biến thái khi ở công ty. Ăn cơm xong, chúng tôi quyết định theo Lý Đan tới văn phòng của họ để xem xét.
Tòa nhà nơi Di Nhiên làm việc thuộc về một công ty bất động sản khá nổi tiếng trong nước, tầng nào cũng rộng thênh thang. Tầng 17 tổng cộng có chín công ty, tính cả công ty của hai cô gái. Tên biến thái để mắt đến Di Nhiên lúc cô ấy đi vệ sinh, suy ra rất có khả năng hắn là nhân viên của công ty cùng tầng.
Tranh thủ giờ làm việc chiều, hành lang vắng người, tôi nhờ Chu Dung canh chừng rồi né máy quay để lắp camera đối diện lối vào nhà vệ sinh. Tôi hỏi mật khẩu Wi-Fi công ty Lý Đan, kết nối camera với Wi-Fi. Để tránh bị phát hiện, tôi và Chu Dung xuống ngồi ở đại sảnh tầng một, theo dõi tình hình trước cửa nhà vệ sinh qua ứng dụng trên điện thoại.
Chu Dung thấy làm thế này kém hiệu quả quá, giả sử tên biến thái không làm việc ở đây thì chẳng khác nào lãng phí thời gian. Tôi giảng giải, theo tâm lý học tội phạm, hầu hết kẻ phạm tội sẽ gây án nhiều lần tại địa điểm quen thuộc. Hẳn đã chọn nơi này, vậy sẽ có xác suất nhất định hắn trở lại đây gây án.
5 giờ chiều, tôi đang cân nhắc có nên ra ngoài ăn cơm không, bỗng Chu Dung vỗ vai tôi đánh bốp, “Anh Từ, có một tên vừa rẽ phải!” Nhà vệ sinh của tòa nhà chia nam trái, nữ phải, đàn ông mà rẽ phải chắc chắn là vào nhà vệ sinh nữ rồi.
Hai chúng tôi chạy vào thang máy, gọi điện bảo Lý Đan báo cảnh sát. Lên tầng, chúng tôi cản mấy cô gái định vào nhà vệ sinh, bảo họ trong đó có biến thái, sau đó hét vọng vào trong, “Ra ngoài đi anh gì ơi, tôi thấy anh vào nhà vệ sinh nữ rồi, đừng để tôi phải kéo anh ra!”
Chưa đầy hai phút sau, một người đàn ông đeo kính, tóc ngắn, dáng không cao lắm bước khỏi nhà vệ sinh nữ, “Tôi vào nhầm thôi.”
Chu Dung tóm lấy anh ta, “Chính mắt bọn này trông thấy anh thò đầu nhìn rồi mới vào nhé.” Tôi đứng sau đá Chu Dung để nhắc cậu ta đừng lỡ mồm phun ra chuyện camera.
Hai chúng tôi lục soát tên này giữa vòng vây đám đông. Anh ta chỉ mang theo ví và điện thoại, tôi bắt anh ta mở khóa điện thoại đưa tôi xem, nhưng không thấy bằng chứng chụp trộm. Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo Lý Đan vào nhà vệ sinh nữ kiểm tra két nước bồn cầu.
Lý Đan lôi ra một chiếc gậy gắn máy quay mini trong két nước bồn cầu buồng thứ hai. Tôi nghiên cứu một lúc, rút thẻ nhớ SD trong máy quay đưa cho Lý Đan, thì thầm dặn cô ta cắm vào máy tính xem có mở được không, được thì sao lưu lại tệp bên trong.
Năm phút sau, Lý Đan trở lại và trả tôi thẻ nhớ, “Lưu hết vào máy tính rồi.”
Tôi gật đầu, nhờ cô ta tìm ảnh Di Nhiên, đưa cho tên chụp trộm. Anh ta kêu không quen, tôi bảo, “Không quen sao còn bám theo chụp trộm người ta?”
Anh ta khinh khỉnh, “Đã bảo là chưa gặp bao giờ rồi, anh là cảnh sát chắc?”
Tôi rút điện thoại, chụp mấy tấm ảnh chính diện của anh ta, dọa ảnh này mà đăng lên mạng, anh ta sẽ bị cư dân mạng nhảy vào đào bới thông tin, biết đâu người nhà cũng vạ lây. Anh ta đắn đo rồi nói, “Thôi được, tôi sẽ khai, nhưng không phải trước mặt nhiều người thế này.”
Tôi kéo anh ta vào một buồng trong nhà vệ sinh nam, Chu Dung đứng canh bên ngoài. “Nói đi.”
Anh ta hỏi, “Cho xin điếu thuốc được không?”
“Không được, ở đây cấm hút thuốc. Đừng có diễn kịch với tôi, khai mau!”
Anh ta cho biết mình làm việc trên tầng 19, thích chơi gái nhưng tiền lương bèo bọt nên mỗi tháng chỉ chơi được một, hai lần. Một hôm anh ta lướt web người lớn, phát hiện có người mua ảnh và video quay trộm với giá cao. Thấy hời, anh ta bắt đầu chụp lén và bán lấy tiền chơi gái. Sở dĩ chọn tầng 17 là vì ngày nào đi thang máy anh ta cũng thấy nhiều người đẹp lên tầng này, trong đó có Di Nhiên.
Tôi hỏi, “Tại sao đã chụp trộm trong nhà vệ sinh mà còn bám theo chụp tiếp?”
“Chụp được mặt của mấy cô xinh gái sẽ bán được nhiều tiền hơn.”
Khi cảnh sát tới, tôi giao cả thủ phạm lẫn vật chứng cho họ. Tên này khai mình ngồi làm việc ở công ty suốt hôm Di Nhiên chết, các đồng nghiệp có thể làm chứng. Tôi và Chu Dung lên tầng 19 xác nhận thì quả đúng vậy. Hỏi xong, chúng tôi đi thang bộ xuống tầng 17 vì thang máy đông quá. Chu Dung thắc mắc, “Anh Từ, anh định đăng ảnh chụp mặt thằng này lên mạng thật à?”
Tôi đáp, “Tất nhiên là không rồi, tôi dọa thôi. Người nhà anh ta chẳng có tội tình gì, chuyện này nên để pháp luật giải quyết. Tôi ghét nhất là hành vi bạo lực mạng kiểu như đào bới đời tư của người ta trên internet.”
“Anh ta không phải hung thủ giết hại Di Nhiên, mình không cần kiểm tra ảnh và video quay chụp lén của anh ta nữa đúng không?”
Tôi cân nhắc rồi quyết định nhờ Lý Đan xem hộ để chắc chắn không bỏ sót manh mối nào. Lát sau, Lý Đan rối rít báo mình vừa phát hiện một thứ động trời. Cô ta sao chép video vào điện thoại cho chúng tôi xem. Video mới quay, ghi lại cảnh một “cô gái” vén váy nhưng không ngồi xuống mà lại đứng tiểu tiện, xong xuôi còn lắc cho khô.
Chu Dung thốt lên, “Thằng này giả gái!”
Lý Đan kể, nhà vệ sinh nữ có ba buồng, lúc tìm máy quay của tên chụp trộm, cô ta thấy buồng đầu tiên mở cửa và không có ai, buồng thứ hai chính là nơi cô ta tìm ra camera, còn buồng thứ ba đóng cửa. Lạ một cái là bên ngoài ầm ĩ như thế mà người trong buồng ở lì không ra. Tôi lập tức nhờ Lý Đan vào kiểm tra lại. Một lát sau, cô ta bước ra bảo không còn ai trong buồng ấy nữa.
Tôi tua ngược camera trước cửa nhà vệ sinh về nửa tiếng trước. Sau khi tên chụp trộm được đưa đi, đám đông hóng hớt giải tán, một người mặc váy diêm dúa cúi đầu bước ra, tiến về phía thang máy. Không thấy mặt nhưng trông tay hơi to.
Tôi hỏi Lý Đan, “Cô có quen người này không?”
Cô ta đáp, “Không, chắc không làm cùng tầng chúng tôi đâu. Ăn mặc điệu đà thế này, tôi mà gặp ắt phải có ấn tượng.”
Tôi nhờ Lý Đan dẫn tới chỗ ban quản lý tòa nhà để xem camera giám sát ngoài cổng. Lý Đan lấy cớ đánh rơi điện thoại ở cổng, xin nhân viên giám sát cho xem video từ máy quay để biết ai nhặt mất. Anh chàng giám sát rất dễ tính, sau khi kiểm tra thẻ nhân viên của Lý Đan, anh ta mở đoạn video lúc 3 giờ 10 phút cho chúng tôi tự xem. Màn hình chiếu cảnh “cô gái” mặc váy áo diêm dúa rời tòa nhà, bắt taxi bên đường và bỏ đi. Chu Dung lén ghi lại biển số xe. Lý Đan nói với anh giám sát chắc là điện thoại không rơi ngoài cổng. Chúng tôi cảm ơn anh ta rồi rời đi.
Tôi và Chu Dung hứa sẽ báo ngay khi có thông tin rồi để Lý Đan quay về làm việc. Chúng tôi vào một quán cà phê, bắt đầu nghiên cứu chiếc taxi nọ. Xe mang biển thành phố Yên 39XXXX*, sườn thân xe in tên công ty taxi. Chúng tôi điện cho công ty ấy, báo để quên đồ trên xe mang biển số Yên 39XXXX, muốn xin thông tin liên lạc của tài xế. Sau khi kiểm tra, nhân viên chăm sóc khách hàng đọc cho chúng tôi số điện thoại của tài xế, cho biết người này họ Trương.
Tôi để Chu Dung gọi điện, bởi lẽ người Yên gốc rất tử tế và nể nang nhau, hiếm khi nói không với đồng hương. Quả nhiên, mới rào mấy câu mà tài xế Trương đã nhiệt tình coi đây như việc của mình. Anh tài kể mình nhận chở “cô gái” kì lạ từ đường Thượng Văn tới đường Trung Sơn, nhưng dừng ở ngoài vì lối vào đường ấy hẹp quá. “Cô gái” ăn mặc khác lạ nên anh tài cũng để ý kĩ hơn. “Là đàn ông chắc luôn, yết hầu rõ mồn một, làm tôi cứ nhìn gương chiếu hậu suốt!”
Đường Trung Sơn đã quá quen thuộc với tôi, đó là nơi có whisky Bar chúng tôi ghé chơi như cơm bữa, đầu đường có quán ăn Hồ Nam ngon nhất thành phố Yên. Cuối đường là hai cư xá đã nhiều năm tuổi, có thể “cô gái” sống ở đó. Nhưng cả hai khu đều không lắp camera, chỉ có mấy camera công cộng ngoài đường, chúng tôi không tài nào kiểm tra được.
Tôi và Chu Dung bàn nhau, quyết định dùng cách ngớ ngẩn nhất, đó chính là ôm cây đợi thỏ. Hai chúng tôi cắm chốt ngoài đầu đường suốt hai ngày, thay phiên nghỉ ngơi tại quán đồ ăn nhanh bên cạnh, cuối cùng cũng bắt gặp “cô gái” cần tìm.
8 rưỡi sáng mùng 1 tháng Mười, “cô gái” mặc váy dài màu trắng, đội tóc giả màu vàng, xách đàn violon đi ra đầu đường. “Cô ta” đứng ở vỉa hè bắt taxi mãi mà không được, bèn rút điện thoại, hình như định đặt xe.
Tôi giục Chu Dung tranh thủ chạy ngay tới bãi đỗ xe gần đó, lái chiếc BMW M3 của cậu ta ra đây. Khi chiếc xe “cô gái” kia gọi có mặt, chúng tôi cũng kịp bám theo sau.
Taxi phóng thẳng về hướng Bắc, chúng tôi theo đuôi tới một nhà thi đấu bán ngầm ở phía Bắc thành phố, nơi đang tổ chức lễ hội anime. “Cô gái” rút một chiếc thẻ ra. Nhân viên soát vé liếc nhìn rồi cho vào. Chúng tôi ra quầy mua hai vé. Lúc vào cổng, Chu Dung hỏi nhân viên soát vé xem anh chàng giả gái kia dùng thẻ gì mà được vào cửa miễn phí? Cậu nhân viên ra chiều coi thường, bảo vừa nhìn đã biết chúng tôi chưa từng tham gia lễ hội anime. Anh chàng kia là coser* khách mời của ban tổ chức, cos* nhân vật Miyazono Kaori*.
Chu Dung hỏi rõ ràng cách viết cái tên này rồi tra trên điện thoại, kêu chẳng giống tẹo nào.
Tôi hỏi cậu nhân viên, “Ở đây có nhiều coser kiểu đó không?”
Cậu ta đáp, “Nhiều phết đấy, anh vào nhà vệ sinh là biết.”
Tôi và Chu Dung làm theo, quả thật trong khu vệ sinh nhà thi đấu có hai người mặc váy đang đứng bên bồn tiểu. Đi ra ngoài, Chu Dung hỏi tôi nghĩ sao. Tôi nói, “Chẳng nghĩ gì cả, tôi tôn trọng sự lựa chọn của mỗi người.”
Anh chàng cos Miyazono Kaori rất được hâm mộ, lúc nào cũng có người xin chụp ảnh cùng. Hai chúng tôi bám theo tới hơn 3 giờ chiều. Biểu diễn xong, anh ta ra khỏi nhà thi đấu thì bị chúng tôi chặn ngay trước cổng, “Cho bọn tôi chụp chung với.”
Trước đó tôi đã thay hình nền điện thoại thành ảnh Di Nhiên, giả vờ chụp hình tự sướng mà quên mở máy ảnh, cố tình để anh ta nhìn thấy màn hình rồi chăm chú quan sát vẻ mặt anh ta. Nhưng người này chẳng mảy may phản ứng. Nếu làm chuyện mờ ám, hắn anh ta đã chẳng bình tĩnh như vậy khi đột nhiên nhìn thấy ảnh Di Nhiên.
Chụp ảnh xong, tôi hỏi, “Hình như mấy hôm trước tôi nhìn thấy bạn trên đường Thượng Văn.”
Anh ta đáp, “Thế à? Tôi hay ghé tầng 6 của trung tâm thương mại GO, ở đó bán nhiều sản phẩm ăn theo của truyện tranh, hoạt hình và trò chơi điện tử, có cả tiệm may đồ nữa.”
Tôi nói, “Không, tôi thấy bạn ở tòa nhà văn phòng cơ.”
“À, biết rồi, tôi tham gia lễ hội anime với tư cách coser, nên tới đó xác nhận đăng kí ấy mà.”
Tôi nháy Chu Dung câu giờ rồi nhắn tin qua WeChat cho Lý Đan. Hồi âm đến trong nháy mắt: đúng là tầng 18 của tòa nhà có một công ty chuyên tổ chức lễ hội anime.
Suy đi tính lại, tôi thấy nên thẳng thắn thì hơn, bèn vỗ vai “cô gái”, “Bạn ơi, bạn muốn tôi gọi bạn là cậu hay cô?”
Anh ta ngẫm nghĩ rồi đáp, “Gọi cô đi.”
Tôi hỏi, “Sao ngày 28 tháng Chín, cô lại vào nhà vệ sinh nữ tầng 17?”
Anh ta bình thản trả lời, “Vì nhà vệ sinh tầng 18 hết chỗ. Nhiều người giả gái cho vui, nhưng tôi thì khác, tôi thật sự rất thích đồ con gái. Mặc trang phục nữ, tôi có cảm giác mình như một cô gái, mà con gái thì phải vào nhà vệ sinh nữ chứ.”
Sau khi chàng trai giả gái bỏ đi, mẹ Di Nhiên gọi điện nói mình bị đánh, khẳng định có kẻ không muốn bà làm to chuyện nên mới đánh bà để cảnh cáo. Tôi tlần an bà và hẹn gặp tại phòng trọ của Di Nhiên, định tiện thể báo rằng mình đã điều tra ra kẻ bám đuôi, kẻ này không hề liên quan tới cái chết của con gái bà.
Chúng tôi có mặt tại cư xá lúc 7 giờ tối, mẹ Di Nhiên đã có mặt. Chào hỏi xong, Chu Dung sực nhớ Di Nhiên còn bưu kiện đang để ở điểm nhận hộ, bèn xuống lấy hàng. Trong lúc đó, tôi hỏi chuyện mẹ Di Nhiên. Bà kể, tối qua trên đường bà đi chợ về, hai tên đàn ông đeo khẩu trang, đội mũ bỗng từ đâu xông ra, đẩy ngã rồi đá bà mấy cái, cướp luôn chiếc nhẫn kim cương.
“Cô đã sống ở đó gần hai mươi năm, trong khu chưa từng có cướp giật, rõ ràng mục tiêu của chúng là cô. Chưa kể mấy bài Weibo và chủ đề thảo luận cô đăng trên mạng gần đây bị xóa cả rồi. Chắc chắn có kẻ chi tiền xóa bài.”
Tôi khuyên bà nên mau chóng báo cảnh sát. Nhẫn kim cương xanh của bà đảm bảo nặng phải hơn 2 carat, bét cũng vài trăm nghìn tệ. Bà nói đã báo cảnh sát nhưng họ xử lý theo vụ án cướp của riêng rẽ, chứ không tin nó dính dáng tới cái chết của con gái bà.
Đúng lúc này, Chu Dung ôm bưu kiện quay lại. Mẹ Di Nhiên khen cậu ta rồi bóc hàng, lôi ra một xấp giấy. “Toàn ảnh của Di Nhiên thôi.” Song càng xem càng thấy lạ, bà kêu lên, “Từ Lãng, cháu nhìn này, đây là...”
Tôi đón lấy. Quả đúng tất cả là ảnh Di Nhiên, nhưng nhìn góc chụp là biết ảnh chụp trộm, và nhắm lúc cô ấy ăn mặc mát mẻ, không quần cũn cỡn cũng là váy ngắn. Địa điểm chụp không phải công ty của Di Nhiên mà là cư xá cô thuê trọ. Xấp ảnh có kẹp một mảnh giấy, viết “Anh muốn làm bạn với em”.
Chu Dung tóm chặt áo tôi, “Anh ơi thế này là sao? Em dựng tóc gáy rồi đây này.”
Tôi kiểm tra bưu kiện, tên người gửi là Chu Nhất Bằng. Gọi vào số máy của người này, tôi được biết anh ta là chủ một cửa hàng online chuyên in ảnh. Tôi hỏi chuyện bưu kiện, anh ta kiểm tra mã đơn hàng và nói đơn này từ ba tháng trước, không rõ thông tin người mua, chỉ tìm được tên tài khoản là “Lạnh Gớm”. Nhờ sàn thương mại điện tử điều tra sẽ mất rất nhiều thời gian. Chúng tôi quyết định trước hết cứ tìm hiểu xem tên bám đuôi biến thái lấy thông tin của Di Nhiên bằng cách nào.
Khả năng hắn mua thông tin từ người khác là không cao. Đám buôn thông tin kiếm lời thường bán cả gói dữ liệu nặng vài GB, ngụp lặn trong mớ dữ liệu này để chọn mục tiêu là rất khó. Tôi nghiêng về giả thuyết tên biến thái nắm được thông tin cá nhân của Di Nhiên thông qua sinh hoạt thường nhật của cô ấy. Ví dụ lấy thông tin trên phiếu giao đồ ăn hay bưu kiện trong túi rác cô ấy vứt đi, hoặc có thể hắn chính là nhân viên giao hàng.
Chính bởi thông tin cá nhân dễ rò rỉ như vậy, tôi không bao giờ ghi rõ số phòng khi đặt đồ ăn và đặt hàng trên mạng, chỉ bảo gửi ở chỗ bảo vệ. Không lần nào tôi quên xé phiếu giao hàng, thảy vào máy hủy tài liệu mini.
Chu Dung kêu, “Phạm vi điều tra rộng quá, nhiều người thế này mình tìm kiểu gì?”
Tôi nói, “Nhân viên giao hàng và nhân viên giao đồ ăn đều khá bận rộn, chưa chắc ngày nào cũng rảnh để chụp trộm, mình cứ bắt đầu điều tra từ người bới rác ở cư xá.”
Suốt hai ngày liền, chúng tôi canh chừng thùng rác cư xá, nhất là xem có kẻ nào bới thùng những lúc mấy cô gái xinh đẹp vứt rác không, đâm ra chúng tôi trông chẳng khác nào biến thái. Nhưng chỉ có các cô các bác lớn tuổi lụi hụi moi rác để lấy chai lọ hoặc bìa carton. Đến ngày thứ ba, Chu Dung không chịu nổi nữa, “Thôi mình chịu khó liên lạc với từng nhân viên giao đồ đi anh. Cứ dán mắt vào thùng rác cả ngày em thấy bệnh hoạn sao ấy.”
Theo lịch sử đặt hàng trên ứng dụng gọi đồ ăn, lần cuối Di Nhiên đặt đồ là trước khi qua đời không lâu. Đang định liên lạc với nhân viên giao hàng, tôi mới phát hiện đây là quán ăn tự vận chuyển, tên là “Cơm sườn Như Ý”. Hiện quán đang trong giờ nghỉ.
Tôi gọi điện đến quán cơm nhưng tổng đài báo thuê bao đang tắt máy. Địa chỉ của họ ở hầm B1, cao ốc số 1 Viên Trang. Thấy khá gần nên tôi và Chu Dung quyết định lái xe tới xem thế nào. Đến nơi, tôi lái quanh một vòng mà không thấy lối vào tầng hầm. Chúng tôi hỏi bảo vệ giữ cổng, bác cười, “Cậu đùa tôi à, hầm B1 là chỗ gửi xe, làm gì có cửa hàng. Khu thương mại của cả cao ốc cũng chẳng có quán cơm Như Ý nào cả.”
Công toi rồi, vì đây là một “quán Online ma”.
Trên mạng nhan nhản môi giới “chui”, chuyên hỗ trợ mở quán ăn Online không mặt bằng, chỉ cần trả 500 đến 1.000 tệ, lũ môi giới sẽ “hô biến” ra cửa hàng và giấy phép kinh doanh. Rất nhiều người từng vô tình đặt đồ ở “quán Online ma”. Quán xá kiểu này không bảo đảm vệ sinh an toàn thực phẩm.
Không tìm thấy quán cơm, chúng tôi đành chờ đến giờ họ mở cửa để đặt hàng.
10 rưỡi sáng hôm sau, “Cơm sườn Như Ý” mở hàng, chúng tôi đặt một suất giao tới cổng cư xá. Độ chục phút sau, một anh chàng chạy xe đạp điện giao cơm cho tôi. Lúc anh ta đi, Chu Dung phóng xe máy đã chuẩn bị trước để bám theo. Mới một chốc, cậu ta đã gọi điện cho tôi, “Anh Từ, quán này nằm ngay trong cư xá!”
Tôi đi theo lối Chu Dung chi, tìm thấy “Cơm sườn Như Ý” tại tầng bán ngầm của tòa nhà sâu tận cùng khu cư xá. Quán không có biến hiệu, tôi ngồi xuống ngó qua cửa sổ, thấy một chồng hộp cơm đã xếp gọn cùng lò vi sóng làm nóng đồ. Anh chàng giao đồ ăn đang bận rộn hâm lại hộp cơm. Xem ra anh ta là chủ quán kiêm luôn giao hàng.
Chủ quán ra ngoài, định đi giao cơm tiếp thì bị tôi chặn lại. Tôi rút ảnh Di Nhiên ra, hỏi, “Anh quen cô gái này không?” Thế là anh ta đẩy tôi ra, leo lên xe rồi phóng vụt đi.
Chu Dung toan đuổi theo nhưng vặn ga mạnh quá, xe máy vọt lên, còn cậu ta ngã văng xuống đất. Tôi vội đỡ cậu ta dậy. Chu Dung đứng lên, trèo lên xe máy, “Hỏng xe rồi. Em chưa đi xe máy bao giờ, thế này phải đền tiền cho bạn rồi.”
Xe đạp điện chậm rì rì, chưa đến cổng đã bị bắt kịp. Nhưng chúng tôi gạn hỏi thế nào, chủ quán vẫn câm như hến. Tôi sai Chu Dung gọi cho Cúc Ưu, cô chị họ làm cảnh sát hình sự của cậu ta, đến bắt tên này.
Chủ quán cơm sườn nhanh chóng thừa nhận mình là người nhắn tin cho Di Nhiên, nhưng đơn giản vì thấy cô ấy xinh nên đùa giỡn thôi. Hôm ấy lại đến giao cơm, anh ta đứng ngoài cửa buột miệng hỏi, “Em thật sự không muốn làm bạn với anh à?” Di Nhiên sợ quá, bỗng tái mét mặt mày, ôm ngực ngã lăn xuống đất. Anh chàng giao cơm cũng hết hồn, đóng cửa chạy biến. Pháp y khẳng định Di Nhiên không bị sát hại cũng có lý, vì nguyên nhân tử vong của cô ấy là đột tử.
Theo số liệu do Liên minh Rối loạn Nhịp tim Trung Quốc công bố, mỗi năm Trung Quốc ghi nhận đến 540 nghìn trường hợp đột tử do ngừng tim, tỉ lệ cấp cứu thành công chưa đầy 1%, tuyệt đại đa số bệnh nhân qua đời trước khi đến được bệnh viện. Không những thế, số lượng người trẻ đột tử đang ngày càng gia tăng.
Cảnh sát đã trao đổi với công ty của Di Nhiên và xác nhận cô ấy làm việc lao lực suốt thời gian dài, thường xuyên thức đêm tăng ca. Đây đều là nguyên nhân dễ dẫn tới đột tử.
Một trường hợp nữa là người có sức khỏe dưới mức tối ưu* có thể đột tử khi đột ngột gặp kích thích mạnh hoặc kinh sợ. Chỉ là không ai ngờ Di Nhiên lại bị dọa chết khiếp ngay trong chính nhà mình.
Những vết bầm trên thi thể Di Nhiên là do người cô ấy tì xuống sàn khi cô ấy nằm úp mặt dưới đất. Lật người cô ấy lại một lúc là vết bầm sẽ tan bớt, nhưng mẹ cô ấy không tin lời giải thích này của pháp y. Cũng may là bà không tin, nhờ vậy chúng tôi mới tình cờ tóm được hung thủ thật sự.
Chủ quán cơm sườn thừa nhận đã gửi tin nhắn, nhưng một mực kêu không biết chuyện xấp ảnh trong bưu kiện. Thật lạ, anh ta chịu khai nguyên nhân cái chết của Di Nhiên, hà cớ gì không nhận vụ chụp ảnh.
Kẻ cướp đồ của mẹ Di Nhiên cũng bị cảnh sát tóm cổ, đó là họ hàng của bà. Nghe mẹ Di Nhiên luôn mồm than rằng con mình chết oan, phải kiện cho kì được, lại thấy bà đeo nhăn kim cương xanh, người này tìm hiểu thì biết cái nhẫn giá hơn triệu tệ, tưởng bà mua bằng tiền thắng kiện nên thuê đầu gấu cướp nhẫn. Đâu ngờ chiếc nhẫn chẳng hề đáng giá. Kim cương được làm từ tro cốt của Di Nhiên, mẹ cô ấy dùng hết tiền của gia đình tích góp được để đặt làm ở cửa hàng chế tác kim cương từ tro cốt. Sau đó bà tìm đến cửa hàng nữ trang, đính kim cương vào nhẫn để đeo hằng ngày, chỉ tháo ra khi tắm rửa. Mẹ Di Nhiên chưa từng kể chuyện này với bất kì ai.
Xong xuôi mọi sự, tôi và Chu Dung mời Lý Đan đi ăn để cảm ơn cô ta đã giúp đỡ, tiện thể kể luôn phần còn lại của sự việc, chủ quán cơm thú nhận đã gửi tin nhắn nhưng sống chết chối mình là người gửi bưu kiện.
Lúc thanh toán, Lý Đan giành trả tiền, nói gần đây cô ta được thăng chức nên cứ để cô ta đãi.
Ra khỏi quán, tôi và Chu Dung ngồi hút thuốc trong xe, bỗng cậu ta hỏi tôi, “Anh Từ, trước đây mình từng nhắc đến vụ bưu kiện với Lý Đan chưa?”
Tôi nói, “Hình như là chưa, sao thế?”
Chu Dung thấy khó hiểu, “Sao cô ấy không hỏi bưu kiện gì? Cứ như đã biết trước rồi ấy?”
WARNING
Bí kíp phòng thân dành cho con gái sống một mình
1. Trước khi thuê trọ cần kiểm tra khu nhà có bảo vệ không, an ninh có nghiêm ngặt không.
2. Cố gắng ở ghép cùng nữ giới.
3. Trước khi vào ở cần kiểm tra xem phòng tắm, phòng ngủ có thiết bị nghe lén hoặc camera không.
4. Nhất định phải khóa trái cửa mỗi tối trước khi đi ngủ.
5. Không sử dụng họ tên thật khi mua hàng Online hoặc đặt đồ ăn hằng ngày.
6. Không liên tục đặt đồ ăn tại cùng một quán ăn, đặc biệt là quán tự giao hàng.
7. Nhờ bạn nam ghi âm lời nói (dài một chút) để phát trong phòng ngủ lúc nhận bưu kiện hoặc đồ ăn.
8. Cố gắng chọn giao hàng đến công ty chứ không giao về nhà khi mua đồ Online.
9. Xé phiếu giao hàng khi vứt bỏ hộp đựng hàng hoặc túi đựng đồ ăn.
10. Đặt giày nam và quả bóng đá, bóng rổ ngoài cửa.
11. Cân nhắc nuôi chó cỡ trung nếu đủ điều kiện chăm sóc và không gây ảnh hưởng tới xóm giềng.