Vụ việc: Tín đồ trang phục vintage qua đời
Thời gian: 06/03/2016
Nguồn tin: Chính người đã khuất
Chi: 3.200 tệ
Thu: 7.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Sở thích của tôi là thường xuyên tìm gặp và trò chuyện với những người có công việc hoặc đam mê đặc biệt, tìm hiểu về cuộc sống của họ, vừa để thỏa mãn tính tò mò, vừa nhằm thu thập thông tin. Việc này giúp ích rất nhiều cho công việc của tôi.
Trưa mùng 6 tháng Ba năm 2016, tôi và Chu Dung hẹn gặp một người mắc chứng ái vật* tại chuỗi cửa hàng cà phê ở trung tâm thương mại Thế Ki, đường Thượng Văn. Người này tên “Momo”, một độc giả của chúng tôi.
Momo gửi tin nhắn tâm sự mình phát cuồng với quần áo đã qua sử dụng, đặc biệt là những bộ ám mùi. Thoạt tiên tôi tưởng cậu ta mê nội y “nguyên mùi”, trao đổi một hồi mới phát hiện Momo thích tất cả các loại quần áo chứ không riêng gì nội y, miễn là đồ đã qua sử dụng, cậu ta ưng tuốt.
11 giờ trưa, tôi đang lái xe tới đường Thượng Văn thì Momo nhắn tin qua WeChat kêu mình sốt cao, muốn hủy cuộc hẹn. Tôi hỏi địa chỉ để tới thăm. Momo rất tin tưởng chúng tôi, không do dự nhắn luôn nơi ở. Cậu ta trọ tại Phần Phương Viên, một khu nhà cũ ở Viên Trang, cổng không lắp khóa điện tử. Tôi và Chu Dung mua sữa cùng hoa quả ở siêu thị dưới nhà rồi lên tầng năm đơn nguyên hai, gõ cửa phòng.
Momo ốm rất nặng. Lúc mở cửa cho chúng tôi, người cậu ta nóng hừng hực, mặt mũi hơi tím tái, thở hổn hển, tay còn lốm đốm chấm xuất huyết. Chu Dung bảo, “Anh bạn nên tới viện thì hơn.”
Momo khoát tay, “Sốt thôi ấy mà, uống nước nóng cho ra mồ hôi là khỏe ngay. Các anh vào nhà ngồi đi.”
Hôm ấy không khí ô nhiễm, tôi và Chu Dung đều đeo khẩu trang. Thấy Momo ốm nặng, tôi lén ra hiệu cho Chu Dung đừng cởi khẩu trang kẻo lây bệnh.
Momo sống trong căn hộ studio, phòng ốc rất sạch sẽ, chỉ kê giường, bàn và tủ quần áo. Cậu ta mở tủ quần áo cho chúng tôi xem, “Trang phục trong này đều là đồ người khác từng mặc, bao gồm cả nội y, tôi mua về chưa giặt lần nào.”
Chúng tôi ghé lại nhìn. Cả hai đeo khẩu trang nhưng vẫn ngửi thấy mùi lạ nồng nặc, bèn lùi ra xa khỏi tủ theo phản xạ.
Tôi hỏi Momo mua chỗ quần áo này ở đâu. Cậu ta bảo trên đường Cổ Lâu Đông, các cửa tiệm dọc đường này toàn mở bán lúc tối muộn, khoảng từ 10 giờ đêm đến 1 giờ sáng, chuyên bán đồ vintage và quần áo cũ. Chu Dung hỏi tôi đồ vintage là gì, tôi giải thích: đó là những mẫu trang phục kinh điển của các nhãn hiệu thời trang, được chọn mua từ chợ đồ cũ. Loại quần áo này rất thịnh hành trong giới trẻ.
Không nhiều người thật sự hiểu về đồ vintage, thường chỉ có hai kiểu người tìm mua. Một là người hoài cổ, yêu thích trang phục cổ điển. Họ khoác lên mình cảm giác và văn hóa của thời xưa, biết đồ quý không nhiều nên quần áo mua về thường để sưu tầm, không mang ra bán chác. Hai là khách ham rẻ, chuyên mua quần áo hàng hiệu đã qua sử dụng với giá rẻ hơn hẳn giá gốc.
Chu Dung gật gù, hỏi tại sao Momo không mua trên sàn thương mại chuyên bán đồ cũ. Momo đáp, “Quần áo trên đó hầu như đều được giặt giũ rồi mới đăng bán. Tôi muốn mua loại chưa giặt, có mùi cơ thể cơ. Ra đường Cổ Lâu Đông mua mới được ngửi trực tiếp, biết ngay quần áo đã giặt hay chưa. Tôi hay ghé cửa hàng Mola, họ có rất nhiều quần áo mang mùi tôi thích.”
Chu Dung hỏi, “Anh hay tới đó lắm à?”
Momo đáp khoảng một tuần một lần, rồi lấy chiếc áo len cao cổ màu đen trong tủ quần áo ra, “Áo này tôi mua thứ Tư tuần trước. Tuần này chưa mua, định tối nay đi mà giờ lại ốm thế này.”
Tán gẫu thêm một lát, Momo đứng dậy để đi rót nước cho tôi và Chu Dung. Hơn chục giây sau, trong bếp vọng ra một tiếng “phịch”. Chúng tôi chạy vào, thấy Momo nằm sõng soài dưới đất, mê man bất tỉnh.
Tôi tức tốc gọi cấp cứu, đưa Momo tới bệnh viện trực thuộc đại học thành phố Yên gần đó, tìm số điện thoại bố mẹ của Momo trong di động cậu ta để báo tin. Bố mẹ Momo đang ở Tây An, nhanh nhất cũng phải mất sáu, bảy tiếng mới tới đây được. Chu Dung trả tiền viện phí giúp Momo, hai chúng tôi ngồi chờ mòn mỏi trong viện. Bố mẹ Momo còn chưa tới, chúng tôi đã nhận được kết quả chẩn đoán. Momo bị dịch hạch, đã được chuyển tới khoa bệnh truyền nhiễm, tạm thời cấm thăm nom.
Chu Dung hỏi, “Mình không bị lây đâu anh nhỉ?
Tôi nói, “Xác suất không cao, mình không tiếp xúc trực tiếp với Momo, lại còn đeo khẩu trang nữa.”
7 giờ tối, bố mẹ Momo có mặt tại bệnh viện, tôi thuật lại tình hình cho họ rồi ra về. Chu Dung vẫn sợ lây bệnh nên mua hai bộ quần áo mới tại cửa hàng Kim Thái ở Bảo Môn, tới phòng tắm nước nóng gần đó tắm rửa sạch sẽ. Tôi bó tay, đành đi cùng cậu ta.
Sau khi ngâm mình trong bể tắm, cuối cùng Chu Dung cũng yên tâm phần nào, “Anh Từ, anh nghĩ tại sao Momo lại mắc dịch hạch?”
“Chắc liên quan tới chứng ái vật của Momo. Cậu ta hay mua quần áo cũ chưa giặt, dễ mang mầm bệnh da liễu.”
Chu Dung thắc mắc, “Nhưng dịch hạch đâu phải bệnh thường gặp, với cả bệnh nhân dễ tử vong mà anh? Chẳng lẽ quần áo Momo mua là của người chết vì dịch hạch?”
Tôi gật đầu, “Cũng có thể.”
Phần lớn đồ vintage và quần áo cũ là hàng thùng. Nhiều người dân vùng biển thường nhập số lượng lớn đồ cũ vứt đi của Anh, Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc. Trong số đó, có những bộ là quần áo thải loại do chuyển nhà hoặc đổi mùa, có những bộ được lấy từ người bệnh, người chết. Số quần áo rác này được bán với giá rẻ, đóng thùng vận chuyển tới Trung Quốc để tiêu thụ, nên gọi nôm na là hàng thùng.
Rất có thể Momo mắc bệnh do mặc quần áo hàng thùng của bệnh nhân dịch hạch, bị bọ chét chuột bám trên quần áo cần phải. Tôi đồ rằng vật trung gian chính là chiếc áo len đen, bởi thời gian ủ bệnh dịch hạch là từ hai đến bảy ngày, trùng khớp với khoảng thời gian từ lúc Momo mua chiếc áo này đến khi đổ bệnh.
Nghe vậy, Chu Dung sợ run, “Khốn thật, liệu người ta có rao bán hàng thùng dưới mác đồ mới không nhỉ?”
“Tất nhiên là có rồi, hàng thùng nhiều đồ hiệu, chúng sẽ lựa món nào ngon nghẻ để gắn tem mác giả rồi giặt sạch, bán như hàng mới. Cậu để ý mà xem, trên mạng có rất nhiều đồ hiếm, đồ giảm giá do lẻ size, rất có thể chúng được lọc từ mớ hàng thùng đấy.”
Chu Dung bỗng nghĩ tới một vấn đề, “Nếu áo len đen là vật lây bệnh cho Momo, vậy quần áo của cửa hàng nơi Momo mua đồ cũng có thể dính bọ chét chuột.”
Tôi nói, “Ừ, tắm xong mình đi xem thế nào, đừng để có thêm khách hàng mua đồ rồi mắc bệnh.”
11 giờ, tôi và Chu Dung tới đường Cổ Lâu Đông ở phía Đông thành phố. Đây là khu phố cổ, phần lớn cửa hàng bán lẻ dọc đường đều là nhà trệt, chỉ lác đác vài căn nhà nhỏ hai tầng đứng lẻ loi. Phố xá chật chội, xe ba gác đỗ đây ven đường, họa hoằn lắm mới có xe gân máy phóng qua. Những cửa hàng treo biển “Hàng xuất khẩu”, “Hàng xuất dư” nườm nượp người ra kẻ vào, vác những bọc lớn bọc nhỏ quăng lên xe ba gác rồi hối hả chở đi.
Tôi và Chu Dung vào đại một cửa hàng nội y. Hóa ra đây là nơi bày bán nội y “nguyên mùi”. Tất cả sản phẩm đều ghi rõ tuổi tác, chiều cao của chủ cũ, kèm ảnh chụp người đó (đã che mắt) đang mặc chính bộ đồ. Giá cả dao động từ vài trăm đến vài nghìn tệ.
Chu Dung thốt lên, “Ôi trời, chẳng khác gì thiên đường của người ái vật!”
Ra khỏi tiệm bán nội y, chúng tôi tìm thẳng tới cửa hàng Momo giới thiệu: Trang phục vintage Mola. Đứng ngoài không sao, chúng tôi vừa bước vào, mùi hôi hám, ẩm mốc đã xộc lên mũi. Cửa hàng rộng khoảng 30m², tường và nền nhà cùng tông màu lạnh, phối với những chiếc gương đồng, chuông đồng, lục lạc, trông như pháp khí Đạo gia, tạo nên cảm giác hết sức kì dị. Các loại áo măng tô, quần, sơ mi được phân loại và đặt trong mười mấy chiếc xe đẩy siêu thị. Lúc chúng tôi tới, có ba vị khách đang chọn quần áo, bảo là chọn nhưng thực chất họ chỉ liếc qua, thấy ổn là tống thẳng vào chiếc túi mang theo.
Người mua tự phục vụ từ đầu chí cuối, không có nhân viên bán hàng, không mặc cả cũng chẳng nói chuyện, chọn xong thì tới quầy thu ngân thanh toán. Cửa hàng lặng như tờ, khiến tôi và Chu Dung không dám thở mạnh.
Măng tô 300 tệ một chiếc, quần áo thì 99 tệ một chiếc, những món lặt vặt khác như tất, quần lót, áo lót 50 tệ nửa cân.
Ngồi sau quầy thu ngân là một bác gái luống tuổi, tóc hoa râm, mặt lạnh tanh, lúc nhận và trả tiền thừa cũng cúi gâm, chẳng buồn ngẩng lên. Momo bảo tuần nào cũng ghé qua đây, chắc phải là khách quen. Tôi sai Chu Dung ra bắt chuyện với bác gái, hỏi bác có quen Momo không. Bác ngẩng lên liếc Chu Dung, lắc đầu, “Cửa hàng đông khách ruột lắm, sao tôi nhớ được ai với ai.”
Không khai thác được thông tin hữu ích từ bác gái, tôi và Chu Dung xỏ găng tay cao su đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu kiểm tra quần áo trong cửa hàng. Tôi kinh ngạc phát hiện, tất cả đều là hàng sản xuất tại Trung Quốc chứ chẳng phải hàng thùng nhập khẩu từ nước ngoài. Cũng có nghĩa suy đoán trước đó của tôi đã sai, nguồn lây dịch hạch có thể đến từ trong nước.
Tôi kéo Chu Dung bỏ đi, “Tôi phải kiểm tra lại chiếc áo len đen của Momo.”
Chu Dung lôi chùm chìa khóa trong túi ra, vẫy vẫy trước mặt tôi, “Lúc đưa Momo đến viện, em cầm chìa khóa hộ cậu ta, ban nãy quên không trả cho bố mẹ Momo.”
Chúng tôi tới nhà Momo, đeo găng tay, bọc giày và khẩu trang, kéo khóa áo tít lên tận cổ. Vào nhà bật đèn, chúng tôi cẩn thận lấy áo len ra khỏi tủ quần áo rồi trải lên bàn. Cả hai đang soi đèn pin điện thoại để kiểm tra chiếc áo kĩ càng, Chu Dung chợt khựng lại, “Bọ chét kìa anh Từ!”
Tôi săm soi theo hướng cậu ta chỉ, thấy một chấm đen đen. Tìm bọ chét trên nền áo đen thế này muốn lòi con mắt, Chu Dung tinh mắt thật.
Hiện tại có thể khẳng định một điều: chiếc áo len là vật lây bệnh dịch hạch cho Momo.
Tôi bỏ áo len vào túi zip to đã chuẩn bị từ trước, đóng kín miệng túi, mang đến cửa hàng trang phục vintage Mola. Bác gái thu ngân vẫn ngồi cạnh cửa, thấy khách vào cũng không buồn ngẩng đầu. Tôi ném áo len xuống trước mặt bác ta, “Áo này có bọ chét, nó cắn rồi lây bệnh cho bạn cháu.”
Bác gái vẫn cúi gằm, chỉ tấm bảng bên cạnh, “Hàng mua rồi miễn đổi trả.”
Tôi nói, “Cháu không đến trả hàng. Bạn cháu mặc áo này xong bị dịch hạch, bác phải cho cháu biết áo này có nguồn gốc từ đâu, bằng không cháu báo cảnh sát.”
Bác gái ngẫm nghĩ rồi đáp, “Hàng gom ở nông thôn.”
Lấy được thông tin cần thiết, tôi yêu cầu bác gái đưa hết chỗ quần áo thu gom cùng lô cho mình. Tôi và Chu Dung nhét chúng vào túi rác cỡ đại, bọc kĩ mấy lớp rồi mang tới ruộng dưa Thái Hưng để thiêu hủy.
Sáng hôm sau, hai chúng tôi lái xe rời nội thành, phóng 30 kilomet đường cao tốc để tới làng Sử Gia. Đầu Đông ngôi làng có một khoảnh sân nhỏ, chính giữa sân đào bể tự hoại hình vuông, là nơi tập trung phân của cả làng. Sân rộng chừng hơn 50m², nhưng đứng cách cả trăm mét vẫn ngửi thấy mùi. Nhìn bề ngoài chẳng tài nào đoán nổi màu sắc ban đầu của bể tự hoại, cạnh bể dựng chiếc nắp sắt xanh gỉ sét. Phân rơi vãi bên ngoài đã khô cứng, phân trong bể vẫn bốc hơi nóng. Chưa kể trong bể còn đủ những thứ như giấy vệ sinh, đầu lọc thuốc lá, rác rưởi hay xác gà, vịt và chó sẩy chân ngã xuống. Mỗi khi nhà xí lộ thiên của gia đình đầy ứ, dân làng sẽ dùng thùng múc bớt ra rồi đổ xuống đây.
Chu Dung đeo khẩu trang nhưng vẫn lấy tay bịt mũi, ồm ồm bảo, “Thời buổi nào rồi vẫn còn bể tự hoại lạc hậu thế này!”
Theo thông tin bác gái cung cấp, chiếc áo len đen được mua từ căn nhà trệt gần bể tự hoại nhất làng. Người đàn ông sống ở đó bán rất nhiều quần áo, nên lần nào thu mua, bác gái cũng dành thời gian ghé qua.
Tôi và Chu Dung dễ dàng tìm ra căn nhà, bởi đây là căn nhà duy nhất trong làng xây gần bể tự hoại. Trên đường đi, chúng tôi thấy dưới đất lem nhem những vết bẩn của chất thải rơi rớt khi dân làng mang đi đổ vào bể tự hoại. Chúng tôi đã cẩn thận tránh nhưng đế và cạnh giày vẫn hơi lấm bẩn. Chu Dung suýt nôn, “Đôi giày này vứt đi thôi, lát nữa lái xe về em sẽ đi chân trần.”
Tôi gõ cửa, trong nhà không có ai. Chúng tôi bịt mũi chờ bên ngoài, khẩu trang cũng phải bó tay với mùi hôi thối này.
Chu Dung chịu thua sau một tiếng đồng hồ, “Anh Từ, anh mở cửa đi, mình vào nhà chờ! Khi nào chủ nhà về cứ bảo họ quên khóa cửa! Thối kinh lên được, em không tài nào chịu nổi!”
Tôi cũng sắp tới giới hạn nên gật đầu, phá khóa bằng dây thép. Đóng cửa lại, Chu Dung hít thật sâu, “Sao vẫn thối thế nhỉ?”
Tôi khuyên, “Tháo khẩu trang ra đi, khẩu trang ám mùi ngoài kia rồi, cậu hít mạnh như thế không thấy thối mới lạ.”
Tôi tháo khẩu trang rồi cũng hít một hơi căng lồng ngực. Không khí trong nhà dễ chịu hơn nhiều, song vẫn thoảng mùi xú uế. Có điều mùi hơi khác mùi chất thải ngoài kia.
Đúng lúc này, Chu Dung vỗ vai tôi, “Có người về kìa anh.”
Một người đàn ông gầy nhom, cao khoảng 1m75, đeo khẩu trang, đang bước về phía căn nhà. Tôi và Chu Dung nóng lòng muốn giải thích nên mở cửa bước ra. Quanh bể tự hoại chỉ có độc căn nhà này, chắc chắn đây chính là gia chủ rồi.
Thấy tôi và Chu Dung đi ra từ trong nhà, người đàn ông đứng lại dù vẫn còn ở xa, hỏi chúng tôi là ai. Tôi trả lời, “Bạn tôi mặc đồ anh bán rồi bị nhiêm dịch hạch, tôi muốn tìm hiểu cho ra nhẽ.”
Anh ta nhìn tôi và Chu Dung rồi quay đầu bỏ chạy. Chu Dung hỏi, “Sao anh ta lại chạy thế nhỉ? Báo cảnh sát à?”
“Hay cậu đuổi theo giải thích đi?”
Chu Dung nhìn con đường nhoe nhoét phân, lắc đầu, “Thôi bỏ đi.”
“Giờ phân bua cũng chẳng xong, ta cứ vào nhà xem có tìm được nguồn bệnh không.”
Chúng tôi quay vào nhà. Đây là căn nhà ba gian, gian ngoài là bếp và phòng khách, gian trong là buồng ngủ, còn lại là một gian phòng khóa kín. Tôi và Chu Dung kiểm tra phòng khách và buồng ngủ. Trong buồng ngủ có một chiếc máy tính xách tay cắm USB Wi-Fi, dưới sàn chất đống quần áo, có cả đồ nam và nữ. Nội y, quần áo mặc ngoài xếp lẫn vào nhau, bốc mùi lạ.
Chúng tôi khép kín cổ áo, ống tay áo, đeo găng, quỳ xuống kiểm tra song không phát hiện bọ chét chuột trong mớ quần áo. Chu Dung hỏi, “Anh ta kiếm đâu ra cả đống áo quần thế này nhỉ?”
Tôi đáp “Không biết” rồi mở cửa phòng bị khóa ra, thấy một chiếc tủ đông. Khay nước sau tủ đông có mùi ghê ghê, chính là thứ mùi tôi ngửi thấy khi mới bước vào nhà. Tôi mở tủ đông ra, Chu Dung thò đầu vào ngó thử, “Chết tiệt!”
Trong tủ là năm bầu ngực phụ nữ đủ các kích cỡ. Tôi đeo găng, thò tay vào lật giở để quan sát, ấn từng cái một rồi đóng cửa tủ. Chu Dung cố bình tĩnh lại, “Anh Từ, gã đó là sát nhân biến thái u?”
Tôi nói, “Chưa chắc. Lớp mỡ trên mấy bầu ngực này có màu xám, bắp thịt đỏ sẫm, mạch máu tụ máu đông màu đỏ đậm, da lấm tấm nốt xuất huyết đỏ đậm. Chắc hắn nạn nhân qua đời một thời gian mới bị cắt ngực.” Còn nếu cắt ngay khi nạn nhân vừa chết, da thịt sẽ “tươi tắn” hơn.
Chu Dung thốt lên, “Anh đúng là biết tuốt!”
Tôi nói, “Cậu chưa mua thịt lợn bao giờ à? Đây là cách phân biệt thịt ngon thịt dở, động vật có vú na ná nhau cả.”
Chu Dung, “Xin bái phục. Anh phân tích được gì rồi đúng không?”
Tôi gật đầu, “Chắc tên này mắc chứng ái tử thi.”
Hồi tôi theo học giáo sư Simon tại Mỹ, ông từng giảng cho tôi về một số hành vi thường gặp ở tội phạm ái tử thi. Những kẻ ái tử thi dễ bị hấp dẫn bởi vật vô tri, ví dụ như xác chuột nhà thối rữa dưới cống, phân ủ chất đống bốc khói, cáu ghét chà xát ra từ cơ thể. Tôi nghĩ đây chính là lý do người đàn ông kia sống cạnh bể tự hoại.
Chu Dung hỏi, “Sao người ta có thể bệnh hoạn tới vậy nhỉ?”
“Còn tùy trường hợp. Có người bẩm sinh đã thế, có người sau này lớn lên mới vậy.”
“Có phụ nữ ái tử thi không anh?”
“Có, nhưng ít lắm. Người ái tử thi theo nghĩa hẹp đều chỉ nam giới.”
Chiếc máy tính trong buồng ngủ đã chứng thực suy đoán của tôi. Kiểm tra lịch sử duyệt web, tôi phát hiện hai trang web, trong đó một trang là diễn đàn Những Kẻ Run Rẩy, chốn tụ hội của người ái tử thi.
Tôi nhờ Chu Dung gọi điện cho Cúc Ưu khai báo chuyện phát hiện kẻ ái tử thi trộm xác. Chu Dung liền gọi cho chị họ mình.
Cảnh sát có mặt, hỏi thăm một lượt dân làng nhưng không người nào, kể cả chủ nhà trọ của kẻ ái tử thi, biết gã là ai. Gã thuê nhà không kí hợp đồng, cũng chẳng dùng tới căn cước, trả luôn tiền thuê nửa năm, thế là manh mối đứt đoạn hoàn toàn.
Buổi tối, về đến nội thành, Cúc Ưu rủ chúng tôi nhậu tại quán Bia tươi Clipper trên đường Trung Sơn 8. Khoai tây chiên và hamburger ở đây rất chuẩn vị, hợp ý tôi.
Cúc Ưu hỏi chúng tôi mò ra kẻ ái tử thi bằng cách nào, tôi bèn kể lại sự việc cho cô nghe. Nghe xong, Chu Dung ngồi bên tiếp lời, “Ghê lắm chị ạ. Các chị đã bao giờ bắt được mấy tên ái tử thi thể này chưa?”
Cúc Ưu đáp, “Đương nhiên là rồi, thật ra những trường hợp này không hiếm, kẻ hai người bắt được mới chỉ thuộc dạng ái tử thi ‘âu yếm’, chứ gặp phải dạng ‘ngấu nghiến’ chắc em còn hãi hơn!” (Chu Dung chú thích: ‘âu yếm’ và ‘ngấu nghiến’ là những hành vi biến thái của kẻ ái tử thi.)
Chu Dung đặt hamburger trên tay xuống bàn, “Mấy cái chị nói là sao vậy? Em buồn nôn quá.”
Cúc Ưu gõ bàn, “Nói đi cũng phải nói lại, lâu lắm rồi cảnh sát chưa nhận tin báo thất lạc thi thể. Với tình hình hiện tại, chúng tôi buộc phải kiểm tra từng nhà tang lễ và nhà xác trong thành phố, xem có xác chết không người nhận bị thất lạc không.”
Tôi cười, “Khỏi phải tốn công thế. Đống quần áo gã rao bán có cả đồ nam lần nữ, không có điểm chung nào. Tôi đoán chúng được lấy từ xác chết, suy ra gã có thể là nhân viên nhà tang lễ hoặc đại loại vậy.”
Cúc Ưu gật đầu, “Chúng tôi cũng nghĩ tới khả năng này nên mới muốn kiểm tra tất cả nhà xác ở thành phố Yên.”
Tôi nói, “Nhưng các cô để sót một chi tiết rồi, đó là bệnh dịch hạch.”
Trung Quốc có mười ổ bệnh dịch hạch, thành phố Yên không nằm trong số đó, đồng nghĩa với việc xác suất dịch hạch lây lan tại thành phố này cực kì thấp. Trên thực tế, đã nhiều năm nay thành phố Yên chưa xuất hiện đợt bệnh dịch truyền từ chuột sang người.
Tôi đã tìm đọc tin tức về bệnh dịch hạch trong những năm gần đây, chỉ thấy một trường hợp mắc bệnh tại thành phố Yên vào một tháng trước. Khi được phát hiện, người bệnh đã qua đời. Không ai ở đây quen biết anh ta, khả năng cao anh ta tới từ vùng bệnh khác. Theo bài báo, bệnh nhân mặc áo len màu đen khi được tìm thấy.
Cúc Ưu uống một hơi cạn cốc bia IPA (Chu Dung chú thích: loại bia Cúc Ưu thích uống, tôi thì thấy đắng chát), “Tôi đi trước đây, chắc tối nay phải tăng ca mất rồi.”
Trích xuất camera giám sát phòng xác của nhà tang lễ xử lý bệnh nhân qua đời vì dịch hạch, cảnh sát nhanh chóng phát hiện kẻ tình nghi là bảo vệ trực ca đêm tại đây. Họ cấp tốc tiến hành truy bắt nghi phạm, thẩm vấn xuyên đêm, làm rõ mọi hành vi của gã. Gã mắc bệnh ái tử thi rất nặng nên liên tục lên mạng lùng sục tin tuyển dụng của nhà tang lễ, cuối cùng kiếm được chân bảo vệ ca đêm tại nhà tang lễ này. Phòng xác có rất nhiều thi thể vô thừa nhận, bình thường chẳng ai buồn kiểm tra. Thế là nhân lúc trực đêm, gã ăn trộm rồi bán quần áo của người đã được hỏa táng, quan hệ và cắt bầu ngực của tử thi.
Về sau Cúc Ưu tiết lộ với tôi, có vài cảnh sát đã nôn mửa trong lúc kiểm tra băng ghi hình buổi tối gã gây án.
Tôi và Chu Dung giải quyết xong mầm mống lây lan dịch hạch, đồng thời nắm được tư liệu cho bài báo “nặng đô”. Tin bài kiểu này khó bán do độc giả không thích đọc về những vụ việc ghê tởm, vượt quá giới hạn của con người.
Hai ngày sau khi tên ái tử thi bị bắt, Momo không thể chiến thắng căn bệnh dịch hạch và đã qua đời. Tối đó, tôi cùng Chu Dung đi uống ở quán bia Á Tinh tại Thái Tân Đồn để tưởng niệm Momo - người hâm mộ mắc chứng ái vật của chúng tôi.
Cúc Ưu gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, tôi trả lời mình đang nhậu với Chu Dung ở Thái Tân Đồn. Cúc Ưu nói mình sẽ đến ngay. Khi cô tới nơi, tôi và Chu Dung đã ngà ngà say. Cúc Ưu gọi một cốc bia IPA, “Hôm nay lại lấy cớ gì để nhậu thế?”
Tôi đáp, “Tưởng nhớ độc giả của chúng tôi qua đời vì dịch hạch.”
Cô gật đầu, “Momo phải không? Tôi đến để nói với anh về chuyện này đây. Chúng tôi kiểm tra tài khoản của tên ái tử thi trên diễn đàn Những Kẻ Run Rẩy và tìm ra một chủ đề livestream.”
Chu Dung hỏi, “Chủ đề livestream gì thế chị?”
Cúc Ưu nói, “Một kẻ ái tử thi đồng tính tên là Momo, đang phát trực tiếp cảnh chuẩn bị giết người thì video bỗng gián đoạn. Hắn nói có hai người tự xưng là ‘kẻ săn tin’ sắp tới nhà mình. Hắn sẽ pha thuốc mê vào cốc nước của họ, rồi livestream quá trình quan hệ cũng như ăn thịt thi thể.”
Chu Dung há hốc mồm nhìn tôi, “Anh Từ!”
Tôi gật đầu, “Tôi biết tại sao hắn chỉ mua đồ ở cửa hàng Mola rồi. Bảo vệ nhà tang lễ chuyên bán quần áo lột từ tử thi ra cho cửa hàng đó. Hắn thích mùi xác chết ám trên quần áo.”
WARNING
Cách nhận biết hàng thùng
1. Rất nhiều hàng thùng không có nhãn mác, nếu có cũng là do người bán khâu vào theo kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia.
2. Quần áo sờn, xù lông, chắc chắn không phải hàng mới.
3. Mác vải bị cắt bỏ, chỉ để lại nhãn giặt toàn ngoại ngữ.
4. Phần lớn hàng thùng được nhập lậu từ Nhật Bản, Hàn Quốc. Dù được gắn mác hàng xuất dư Nhật Bản, Hàn Quốc nhưng nhãn giặt đều đã cũ sờn.
5. Mỗi mẫu trong cửa hàng chỉ có một chiếc duy nhất. Hàng thùng và hàng xuất khẩu chính ngạch có một khác biệt rõ rệt, đó là hàng thùng mỗi mẫu chỉ có một chiếc, còn hàng xuất khẩu chính ngạch có thể có nhiều hơn.
6. Đa số hàng thùng là áo len. Áo len sẽ vương mùi thơm của bột giặt (quần áo mới thì không), chứng tỏ áo vừa được giặt, khớp với đặc trưng của hàng thùng.