Vụ việc: Thầy bói bị sát hại
Thời gian: 16/03/2016
Nguồn tin: "Bán Tiên"
Chi: 107.800 tệ (Bao gồm tiền quyên góp)
Thu: 80.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Từ hồi làm nghề săn tin, tôi đã gặp đủ mọi kiểu người và muôn hình vạn trạng sự việc, như kẻ bắt nhốt thiếu nữ trong nhà mà còn gân cổ cãi mình nhân danh tình yêu, hay cả một đường dây chuyên mua đi bán lại trang phục nhạy cảm. Việc tiếp xúc với những con người này mở ra trước mắt tôi thế giới mới, đồng thời cũng giúp tôi có tư duy khác biệt, xoay xở linh hoạt khi điều tra một số vụ án.
Tháng Ba năm 2016, tôi dành ra một tuần để theo chân ông anh Bán Tiên, có trả thù lao đàng hoàng. Tôi phải đưa 6.000 tệ, kí thỏa thuận không ghi âm, không ghi hình, anh ta mới chịu cho tôi đi theo, quan sát cách anh ta “làm phép”.
Anh bạn này cũng có chút danh tiếng ở thành phố Yên. Cái gì anh ta cũng biết một tẹo, từ xem mồ mả, đất đai, trừ tà, đến vẽ bùa hay nuôi vong trẻ con, nên khách ùn ùn kéo tới, làm không hết việc.
Nhưng phần lớn khách hàng tìm đến anh ta với nhu cầu “gọi vía”.
“Gọi vía” tức là những nhà có trẻ sơ sinh hoặc trẻ con thường xuyên khóc quấy, hay sốt, thi thoảng lại ngẩn ngơ, phụ huynh cho rằng con mình sợ hãi tới lạc mất vía, cần phải “gọi vía”. Theo tôi nhận định này quá phi logic, trẻ con đứa nào chẳng vậy?
Riêng việc gọi vía, Bán Tiên đã có thể kiếm hai, ba chục nghìn tệ mỗi tháng. Anh ta đắt khách cũng bởi “gốc gác uy tín”: anh ta là người làng Giả Gia Loan, tỉnh Tây Nguyên. Hầu như ai trong làng Giả Gia Loan cũng biết xem bói, những thầy bói xuất thân vùng này đi khắp đất nước, với người mê tín, thầy bói Giả Gia Loan tượng trưng cho quyền uy của giới bói toán.
Ngày 19 tháng Ba, hai ngày sau khi kết thúc chuyến tìm hiểu về nghề nghiệp của Bán Tiên, tôi đang ngồi nhà, định biên lại những trải nghiệm trong mấy ngày vừa rồi để bán cho hãng truyền thông bỗng nhận được điện thoại của anh ta, “Từ Lãng, tôi đang ở đồn cảnh sát Lam Quan Doanh quận Đông Thuận, cậu tới làm chứng tôi không có mặt tại hiện trường được không?”
Tôi ngạc nhiên, “Hiện trường gì?”
Anh ta bảo không thể giải thích rõ qua điện thoại, “Cậu tới đây đi.”
Tôi đồng ý, gọi Chu Dung theo, lái xe tới đồn cảnh sát Lam Quan Doanh. Đến cổng, tôi gọi cho Bán Tiên. Lát sau, một đồng chí cảnh sát bước ra hỏi ai là Từ Lãng. Tôi dặn Chu Dung chờ ngoài cổng rồi vào đồn cùng cảnh sát.
Hai cảnh sát đang vừa hỏi han Bán Tiên vừa ghi chép. Trông anh ta căng thẳng thấy rõ, nói năng lắp bắp, nào còn vẻ thâm sâu bí ẩn lúc làm phép, xem quẻ cho người ta. Thấy tôi đến, anh ta rất kích động, “Cậu ấy có thể làm chứng cho tôi, hôm đó chúng tôi uống rượu với nhau.”
Đồng chí dẫn tôi vào bèn mời tôi ngồi và rót nước, hỏi tôi tối 16 tháng Ba đã làm những gì. Tôi nhớ lại, đó là buổi chiều ngày thứ sáu tôi đồng hành cùng Bán Tiên. Anh ta đi xem nhà giúp một công ty khởi nghiệp trên đường Trung Sơn, dạy họ bố trí văn phòng sao cho dễ chiêu tài. Xong việc, anh ta bảo tôi rằng người bạn cùng quê vừa tới thành phố Yên, cũng là thầy bói. Tôi nói, “Vâng, đồng hương của anh hầu như toàn thầy bói mà.”
Bán Tiên không tiếp lời, kể đồng hương đến đây vì có khách quen chuyển từ thành phố Cẩm sang, mời ông ta tới gọi vía cho con. Tối nay Bán Tiên định mời bạn ăn cơm, hỏi tôi thành phố Yên có quán nào đặc sắc không.
Tôi giới thiệu, “Ở chợ đêm có quán Hoa Gia khá ổn, nằm trong một tứ hợp viện, chuyên món ăn thành phố Yên, món vịt quay của họ ăn cũng được.”
Anh ta gật đầu, mời tôi nếu rảnh thì đi luôn. Tôi nhận lời.
Tối đó, tại quán Hoa Gia, tôi gặp đại sư Ngô, đồng hương của Bán Tiên. Đại sư Ngô trông lớn tuổi hơn bạn mình đôi chút, đường chân tóc rất cao, mới vào quán đã chắp tay sau lưng đi loanh quanh xem phong thủy, gật gù khen ngợi.
Thấy khách khứa đều nhìn về phía chúng tôi, tôi vội mời ông ta ngồi xuống. Đại sư Ngô mỉm cười, “Bệnh nghề nghiệp ấy mà.”
Đại sư Ngô và Bán Tiên đều thuộc dạng tửu lượng khá, thức ăn chưa lên mà mỗi người đã uống mấy chén rượu trắng. Đến khi vịt quay được dọn lên, một bình rượu Nhị Oa Đầu* đã cạn. Hai người uống quá chén, câu chuyện cũng càng lúc càng riêng tư hơn. Đại sư Ngô tâm sự, bấy lâu nay ông ta làm ăn ở thành phố Cẩm, việc thì nhiều đấy nhưng tiền chẳng kiếm được bao nhiêu, mỗi lần chỉ thu được hai, ba trăm tệ. Nghĩ thu nhập bình quân ở thành phố Yên cao, ông ta nảy ra ý định tới đây hành nghề, muốn nhờ bạn hỗ trợ.
Bán Tiên có vẻ không bằng lòng, “Anh làm thế khác nào cướp bát cơm của em?”
Đại sư Ngô bảo mình không có ý đó, chỉ mong cả hai có phúc cùng hưởng. Thế nào mà hai người quay ra cãi cọ, suýt nữa thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Đại sư Ngô bỏ về trước, tôi lái xe đưa Bán Tiên quay lại phòng trọ của anh ta ở Quảng Thông Uyển rồi về nhà.
Cảnh sát lấy lời khai gật đầu, “Lúc đó là khoảng mấy giờ?”
Tôi nói, “Chừng hơn 9 giờ. Cho tôi hỏi có chuyện gì vậy?”
“Tối đó đại sư Ngô bị đâm chết, ví và điện thoại vẫn còn nguyên nên chắc chắn đây không phải vụ cướp. Chúng tôi nghi ngờ có người giết ông ta để trả thù.”
Nếu tôi nhớ không nhầm, tối đó khi bỏ đi, đại sư Ngô đặt taxi bằng ứng dụng gọi xe. Chắc cảnh sát điều tra lịch sử đặt xe và lần ra lộ trình từ quán Hoa Gia về khách sạn của ông ta, lại kiểm tra băng ghi hình ở quán ăn, thấy ông ta xô xát với Bán Tiên, nên họ tìm Bán Tiên thông qua lịch sử quẹt thẻ thanh toán.
Thấy tôi ra khỏi đồn, Chu Dung hỏi sự tình, tôi liền thuật lại cho cậu ta nghe. Cậu ta nói, “Anh ạ, em nghĩ Bán Tiên không làm liều vậy đâu. Làm gì có chuyện giết người chỉ vì người ta muốn chuyển tới thành phố Yên làm ăn?”
Tôi đáp, “Cũng chưa chắc. Ngành của họ cạnh tranh khốc liệt lắm, thiếu gì chuyện chết người vì giành giật lợi ích. Vả lại, tối đó họ uống rất nhiều rượu, có hơi men vào, hành xử bốc đồng cũng dễ hiểu.”
Chu Dung hỏi tôi, “Mình có điều tra vụ này không?”
“Thôi, cảnh sát tiếp nhận rồi, đừng đâm đầu vào làm gì.”
Trưa hôm sau, Bán Tiên gọi điện nhờ tôi điều tra vụ việc, “Cậu mau chóng rửa oan giúp tôi với, 6.000 tệ cậu đưa tôi sẽ trả lại đủ và biếu thêm 20 nghìn tệ phí điều tra.”
Tôi đồng ý và gọi cho Chu Dung, “Qua chỗ tôi đi, mình đâm đầu vào vụ này thôi.”
Một tiếng sau, Chu Dung gõ cửa. Cậu ta thay dép, bước vào nhà, “Em tưởng mình quyết định không theo mà?”
“Người ta bỏ tiền nhờ chúng ta rửa oan.”
“Ôi, anh Từ này, anh ta có phạm tội không nhỉ? Lỡ mình tìm ra chứng cứ giết người của anh ta thì sao?”
“Anh ta điên chắc? Cảnh sát điều tra chưa đủ hay sao mà còn nhờ thêm chúng ta? Với lại mục tiêu của mình là giúp anh ta xóa bỏ hiềm nghi.”
Chu Dung gật đầu, “Em cứ thấy là lạ, nếu anh ta không dính dáng thật, việc gì phải cuống lên thế?”
Tôi giải thích cho Chu Dung, tiền thầy bói kiếm được chưa chắc đã là tiền sạch, nghề này vốn đi trên lằn ranh pháp luật, rất dễ bị ghép tội lừa đảo. Bất kể Bán Tiên có giết người hay không, cảnh sát điều tra tiếp có thể sẽ phát hiện hành vi mang dấu hiệu lừa đảo của anh ta. Chắc chắn Bán Tiên đang lo sợ, mong sớm ngày đóng hồ sơ vụ án.
“Chuyện của anh ta cứ để cảnh sát điều tra, mình đặt giả thuyết anh ta vô tội và tìm hiểu từ hướng khác.”
Chu Dung đồng ý, “Vâng.”
Tối hôm mời cơm, Bán Tiên nhắc tới chuyện đại sư Ngô đến thành phố Yên vì có khách quen trước ở thành phố Cẩm nay chuyển lên đây, mời ông ta tới gọi vía cho con. Giả sử chuyện này là thật thì ngoài chúng tôi ra, vị khách đó cũng đã gặp đại sư Ngô trước khi ông ta chết.
Tôi gọi cho Bán Tiên, “Anh biết khách của đại sư Ngô sống ở đâu không?”
Bán Tiên ngẫm nghĩ rồi nói, “Anh ấy từng nhắc qua, hình như là khu dân cư Bối Lạc Văn.” Tôi ghi lại, rút điện thoại tra bản đồ, song không tìm thấy khu dân cư này. Thành phố Yên không tồn tại khu dân cư nào tên Bối Lạc Văn.
Tôi hỏi lại mấy lần, Bán Tiên chỉ nhớ độc cái tên ấy, chúng tôi đành bắt đầu điều tra từ đây.
Đại sư Ngô thuê phòng tại một khách sạn trên đường Bắc Viên. Khi đi công tác hoặc làm việc ở vùng khác, thông thường người ta sẽ tìm chỗ ở gần nơi làm việc. Tôi và Chu Dung đánh dấu tất cả các khu dân cư trong bán kính hai kilomet tính từ khách sạn. Nhờ đó, chúng tôi phát hiện ra khu dân cư mang tên Bối Lặc Phần.
Chu Dung hỏi, “Chắc đây là khu Bối Lạc Văn mà Bán Tiên nói nhỉ? Tên nghe cũng na ná nhau.”
Tôi gọi cho anh ta xác nhận xem đây có phải địa điểm đại sư Ngô nhắc đến không. Anh ta nói, “Đúng rồi, đúng rồi, chắc là nó đấy.”
Tôi ngắt máy, cùng Chu Dung phóng xe tới khu dân cư Bối Lặc Phần, đỗ xe bên đường. Vào trong khu, hai chúng tôi cùng thở phào nhẹ nhõm. Khu dân cư này đã cũ, chỉ có hai tòa nhà với bốn đơn nguyên. Nếu đây là khu đô thị lớn, chắc thời gian tìm người phải tính bằng năm.
Ở những khu dân cư cũ của thành phố Yên, người dân trong khu đều qua lại thân thiết với nhau. Hầu hết các bác hay ngồi dưới sân nói chuyện đã sống ở đây mấy chục năm. Họ khá quý lớp trẻ người thành phố Yên gốc nên tôi để Chu Dung ra hỏi thăm xem dạo này có người nói giọng ngoại tỉnh chuyển đến đây không, đặc biệt là giọng Tứ Xuyên.
Chu Dung tiến lại hỏi han, nhờ chất giọng thành phố Yên đặc sệt, cậu ta nhanh chóng giành được sự tin tưởng của các bác. Họ bảo không thấy ai nói giọng địa phương. Một bác gái rất ưng cậu ta, “Chà, cu cậu này khá đấy, lanh lợi ra trò, có bạn gái chưa cháu? Bác có đứa cháu gái bên ngoại, vừa tốt nghiệp đại học năm nay, hay hai đứa thử gặp mặt xem?”
Chu Dung hết sức khó xử, “Dạ thôi bác ạ, cháu cảm ơn bác.”
Các bác dưới sân không cung cấp được thông tin, chúng tôi đành dùng đến cách ngu ngốc nhất: cắm chốt. Cả hai quanh quẩn ở đây cả ngày, bắt chuyện với bất cứ ai mình gặp để xem họ cố nói giọng địa phương không.
Cắm chốt tới ngày thứ hai, Chu Dung chịu hết nổi, “Anh Từ, cứ thế này người ta sẽ nghĩ mình là bọn ngớ ngẩn, thấy ai cũng chào mất!”
Tôi nói, “Ngớ ngẩn thì ngớ ngẩn, sợ gì? Có ai biết mình đâu.”
Cậu ta ngẫm nghĩ, “Ừ nhỉ.”
Đến chiều hôm sau, bác gái định giới thiệu cháu gái cho Chu Dung thấy chúng tôi lượn lờ trong khu bèn xáp tới, “Cháu này, chiều qua sau khi hai cháu đi, có một người đàn ông và một phụ nữ hỏi cô dạo này có gia đình người Tứ Xuyên nào chuyển tới đây không. Họ cũng nói giọng địa phương đấy.”
Chu Dung hỏi, “Bác trả lời thế nào ạ?”
Bác gái đáp, “Ôi dào, còn trả lời thế nào được nữa? Bảo là không thấy thôi.”
Tôi nhờ bác gái, “Lần sau họ tới, bác báo với chúng cháu được không ạ?”
“Được, nhưng với một điều kiện. Đây là bạn hay em trai cháu?” Bác gái chỉ Chu Dung, hỏi.
Tôi đáp, “Vừa là bạn vừa là em ạ, điều kiện của bác là gì?”
“Cũng không có gì, bác chỉ muốn cu cậu này rảnh thì gặp cháu gái bác thôi.”
Tôi nhận lời, “Được ạ, cháu đồng ý thay cậu ấy. Bác ghi lại số của cháu nhé, hai người kia quay lại thì phiền bác gọi cho cháu. Kể cả phát hiện trong khu có người nói giọng địa phương bác cũng điện cho cháu nhé.”
Bác gái bảo tôi cứ yên tâm.
Trở vào xe, Chu Dung châm thuốc, “Anh Từ, sao anh nỡ bán rẻ em thế?”
“Công việc yêu cầu thôi mà, người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết. Với cả gặp con gái người ta thôi, sao cậu phải cự nợ? Đừng giả vờ giả vịt nữa, cậu quen bao nhiêu cô còn gì?”
“Cũng phải, anh nói thế làm em đỡ bực hẳn.”
Tôi và Chu Dung ngồi trong xe, bàn về đôi nam nữ chung mục tiêu với mình, cảm thấy việc này hơi khác thường. Chu Dung hỏi, “Họ có liên quan tới chuyện này không nhỉ? Hay họ là hung thủ sát hại đại sư Ngô?”
“Tôi chịu. Nhưng chắc chắn họ tìm khách hàng của đại sư Ngô là nhằm mục đích gì đó. Tốt nhất ta nên nhanh chân hơn họ.”
Trưa hôm sau, tôi và Chu Dung đang dùng cơm ở quán ăn kiểu Pháp phía Bắc ga tàu điện ngầm sông Bắc Cổ, bác gái ở khu Bối Lặc Phần gọi điện báo đôi nam nữ nọ lại tới. Chúng tôi vội vàng trả tiền, lái xe tới đó. Thấy chúng tôi, bác gái lại gần, chỉ cho chúng tôi, “Người đàn ông đang hút thuốc ở mé Tây Bắc, còn người phụ nữ ngồi ngoài cổng đơn nguyên ba kia kìa.”
Tôi gật đầu, sai Chu Dung tới bắt chuyện với anh bạn đang hút thuốc, mình thì lại gần người phụ nữ, “Chào chị, cho hỏi chị có phải Điền Tĩnh không?”
Chị ta đáp, “Không, anh nhầm người rồi.”
Tôi xin lỗi rồi bỏ đi. Chị ta nói tiếng phổ thông giọng Tứ Xuyên.
Gặp Chu Dung ngoài cổng khu, tôi hỏi, “Sao rồi?”
Cậu ta đáp, “Dứt khoát là người Tứ Xuyên, nói chuyện với anh ta mà như đang du lịch thành phố Cẩm.”
Chiều hôm đó, tôi và Chu Dung theo dõi sát sao cặp đôi này. Người đàn ông nán lại một lúc rồi bỏ đi, người phụ nữ vẫn kiên nhẫn ngồi trong khu.
Hơn 2 giờ chiều, thấy một bà cụ ôm đứa trẻ sơ sinh bước ra khỏi đơn nguyên hai, người phụ nữ chợt đứng phắt dậy, nhìn lom lom cả bà cụ lẫn đứa bé trong lòng. Bà cụ liếc nhìn chị ta nhưng dường như không quen biết. Tôi và Chu Dung giả vờ vừa nói chuyện vừa dạo bộ ngang qua để quan sát họ ở khoảng cách gần. Đứa bé trông không mấy khỏe mạnh, mặt mũi nhợt nhạt, cẳng tay trái buộc một miếng bánh, trong bánh có mấy cánh hoa.
Lướt qua họ, Chu Dung thì thầm hỏi tôi, “Người ta buộc cái gì trên tay đứa bé thế anh?”
“Bánh nhân cánh hoa.”
“Anh biết cả cái này cơ à?”
Tôi gật đầu, “Tôi cũng mới biết nhờ thấy Bán Tiên dùng thôi, đây là một cách gọi vía. Buộc bánh trộn cánh hoa vào tay đứa trẻ, nửa đêm đứng ngoài cửa gọi tên tục của nó, gọi xong kiểm tra cánh tay buộc bánh, nếu xuất hiện màu xanh tức là vía đứa trẻ đã được gọi về.”
Chu Dung sửng sốt, “Linh thế cơ à?”
Tôi nói, “Linh cái con khỉ! Cậu cứ thử siết tay cả ngày xem nó có tím xanh không!”
“Ừ nhỉ. Bà cụ và em bé kia có phải gia đình mình cần tìm không?”
“Chắc vậy, chứ cái khu bé tí tẹo thế này, sao trùng hợp có hai nhà cùng gọi vía được? Hơn nữa người phụ nữ kia cũng để mắt tới họ.”
Chu Dung gật đầu, hỏi tôi, “Giờ phải làm sao?”
Tôi cân nhắc rồi nói, “Gia đình này ắt phải mê tín lắm mới không quản xa xôi, mời đại sư từ thành phố Cẩm tới. Chúng ta cứ bám vào đó để bắt chuyện.”
Dặn Chu Dung đứng đây đợi mình và canh chừng người phụ nữ, tôi bước ra bắt chuyện với bà cụ, “Bà ơi, cháu thấy khí sắc của bé hơi lạ, có phải nó lạc mất vía không ạ?”
Bà cụ ngạc nhiên nhìn tôi, hỏi lại bằng tiếng phổ thông trọ trẹ, “Cậu có xem được nó lạc mất vía nào không?”
Tôi hỏi bà cụ đứa bé có triệu chứng gì, bà đáp, “Dạo này nó hay sốt lắm, cứ đỡ rồi lại sốt tiếp, tái đi tái lại mãi như trúng tà!”
Tôi nói, “Vía thứ bảy lang thang không về đây mà.” Tôi từng hỏi Bán Tiên nguyên lý gọi vía. Anh ta cho biết, trẻ con thường có bảy hiện tượng mất vía, mỗi hiện tượng tương ứng với một vía đi lạc. Tuy cho rằng anh ta bốc phét, nhưng thấy đó là tư liệu hay nên tôi vẫn chép lại, định đưa vào bài viết, nào ngờ lại có cơ hội đem ra dùng ở đây trước.
Thấy tôi ăn nói đầu ra đó, có vẻ hiểu biết, bà cụ mừng rơn, “Thầy ơi, thầy lên xem chỗ ở giúp chúng tôi với, xem có phải cháu tôi trúng tà không!”
“Vâng, mình lên luôn đi ạ.”
Gia đình họ sống ở tầng bốn, lúc lên nhà, tôi nhận được tin nhắn WeChat Chu Dung gửi, “Chị ta đi theo anh với bà cụ đấy.”
Bà cụ mở cửa mời tôi vào nhà. Vào xong, tôi đóng ngay cửa lại và nhìn qua mắt mèo. Người phụ nữ thấy chúng tôi vào nhà nên cũng nhanh chân lên tầng, lượn lờ trước cửa rồi lại đi xuống.
Thấy tôi mải miết quan sát bên ngoài qua mắt mèo, bà cụ đâm ra căng thẳng, “Thầy ơi, có phải thầy nhìn thấy gì không?”
“Không có gì đâu ạ. Bà ơi, nhà này là thuê hay mua thế?”
“Nhà tôi thuê.”
Tôi cau mày. Thường hiếm ai mua nhiều nội thất khi đi thuê nhà. Nhưng rõ ràng bàn ghế, tủ, sofa và nhiều món đồ khác trong nhà đều mới tinh, vẫn nồng mùi đồ đạc mới. Tôi toan nhắc bà mở cửa cho thoáng kẻo hít phải formaldehyde* thì thấy chiếc máy đo nồng độ formaldehyde trên bàn. Xem ra họ rất cẩn thận, không cần tôi nhắc nhở.
Đúng lúc này, đứa trẻ lại hâm hấp sốt. Bà cụ vào phòng ngủ lấy chăn ra bọc nó lại. Tôi hỏi, “Bà làm gì vậy?”
“Ừ mồ hôi, cho nó ra mồ hôi là hạ sốt.”
Tôi vội lại gần, kéo chăn ra, “Bà ơi, trẻ con sốt không được ủ cho toát mồ hôi đâu, làm thế hơi nóng không thoát ra được, nóng quá sẽ ảnh hưởng tới nội tạng và não bộ, thậm chí là mất nước dẫn đến tử vong đấy.”
“Không sao đâu, tôi cũng ủ cho con trai thế này từ hồi bé mà.”
Thấy khuyên nhủ không được, tôi dọa, “Bà đừng làm vậy, lát nữa cháu còn phải xem ‘khí’ bé tỏa ra, giờ bà bọc lại thế này làm sao cháu nhìn được?”
Bà cụ thoáng do dự, chắc sợ tôi “xem sai” nên mới bỏ chăn ra. Tôi vờ phát hiện ra món đồ “làm vía” buộc trên cánh tay đứa trẻ, “Ối, bà nhờ người xem cho bé rồi ạ?”
“Vâng. Hai hôm trước có một đại sư ở thành phố Cẩm tới. Hồi còn ở thành phố Cẩm chúng tôi cũng từng nhờ thầy ấy giúp. Thầy ấy biết chúng tôi đang ở đây nên cất công tới tận nhà xem giúp, gọi vía cháu nó nhưng không hiệu quả lắm.”
Tôi hỏi bà, “Đại sư ấy có phải thầy bói họ Ngô, quê ở Giả Gia Loan không ạ?”
Bà đáp, “Đúng rồi. Thầy quen thầy ấy sao?”
Tôi khoác lác, “Quê cháu cũng ở Giả Gia Loan mà. Bà nói thầy ấy chủ động tìm tới tận nhà chứ không phải được mời tới?”
Bà gật đầu. Lạ thật, đại sư Ngô kể với tôi và Bán Tiên rằng được khách mời sang tận thành phố Yên, chẳng lẽ là khách khác?
Chập tối, bố mẹ đứa bé trở về, nghe bảo tôi là thầy bói lại còn cùng quê với đại sư Ngô, họ sầm mặt mời tôi về ngay. Tôi đang định bịa mấy câu để lừa họ, tiện thể khơi gợi câu chuyện thì nhận được cuộc gọi của Chu Dung. Tôi nghe máy, Chu Dung liến thoắng, “Người phụ nữ kia đang dẫn cảnh sát lên nhà đấy anh.”
Tôi cúp máy, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra bỗng nghe tiếng gõ cửa, “Mở cửa ra, cảnh sát đây!”
Tôi đưa mắt về phía gia đình bốn người, thấy hai vợ chồng nhìn nhau, mặt mũi tái mét. Người bên ngoài gõ cửa hồi lâu, anh chồng mới bước ra mở.
Người phụ nữ nói giọng Tứ Xuyên hồi sáng dán mắt theo dõi bà cụ, giờ dẫn bốn cảnh sát xông vào nhà, “Trả con cho tôi!”
Bà cụ ôm chặt đứa bé trong lòng, “Sao tôi phải trả cô? Chúng tôi trả tiền rồi mà!”
Chị ta đáp, “Trả tiền cũng không được, kẻ nhận tiền là tên buôn người. Hắn bắt cóc con tôi, các người mua trẻ con hắn bán là phạm pháp, hiểu chưa?”
Hai bên khăng khăng cho mình là đúng, bốn cảnh sát lao vào giằng lấy đứa bé, đi xuống nhà. Tôi tức tốc gửi tin nhắn WeChat cho Chu Dung, dặn cậu ta bám theo họ. Chu Dung trả lời ngay, “Anh điên à, sao lại bảo em theo dõi cảnh sát!”
“Họ là cảnh sát giả, có theo dõi cũng chẳng sao, đừng để họ phát hiện là được.”
Đồng phục họ mặc tuy giống hệt đồ cảnh sát nhưng có vài chi tiết hơi khác: số hiệu cảnh sát trên ngực trái đáng lẽ phải là sáu chữ số Ả Rập, của họ lại có bảy chữ số và cả chữ cái; huy hiệu cài ngực phải đề tên địa phương làm việc, ví dụ thành phố Yên, thành phố Cẩm, song của họ chỉ ghi độc chữ “cảnh sát”.
Dặn dò Chu Dung xong, tôi ngoảnh đầu nhìn cặp vợ chồng nọ, hỏi chuyện là thế nào. Họ bảo mình mắc lừa. Số là trên mạng có một “diễn đàn phá thai”, tập trung đông đảo thai phụ không có khả năng nuôi con và muốn bỏ thai. Chính vì sự tồn tại của họ, rất nhiều người không sinh đẻ được đã tham gia diễn đàn với hi vọng thai phụ đẻ em bé rồi đưa mình nuôi. Đương nhiên những thỏa thuận cho nhận con đều có thù lao, về bản chất, đây là hành vi bỏ tiền mua con cái từ mẹ ruột.
Cặp vợ chồng thành phố Cẩm này mãi chưa có con, ngày nào cũng đăng bình luận trên diễn đàn, mong ai đó bán con cho họ. Kết quả là có người liên lạc với họ thật, hơn nữa còn cùng thành phố. Họ bỏ 80 nghìn tệ mua một bé trai, nào ngờ đứa trẻ là nạn nhân buôn người, mẹ ruột bé trai đuổi theo tới tận thành phố Yên để đòi về. Tôi lắc đầu, “Anh chị bị lừa rồi. Hiện nay có một kiểu lừa đảo mới: bán đứa bé được một thời gian, bọn lừa đảo sẽ đưa vài tên cảnh sát giả tới giải cứu, thế là đứa bé lại về tay người cho con nuôi. Chúng sẽ bán đi bán lại đứa bé để kiếm tiền. Anh chị gặp phải băng nhóm lừa đảo kiểu đó rồi. Nếu những kẻ vừa tới là cảnh sát thật, anh chị đã bị tạm giữ hình sự. Chắc hẳn chúng bám theo hai người từ thành phố Cẩm đến tận đây.”
Anh chồng gật đầu, “Giờ cậu nói cho chúng tôi biết thì có ích gì? Chúng tôi thậm chí còn không dám báo cảnh sát.”
Ra khỏi khu dân cư Bối Lặc Phần, tôi gọi điện hỏi Chu Dung đang ở đâu. Chu Dung nói, “Em bám theo đến Vọng Đô rồi, chúng trú tại một nhà trọ xập xệ tên Thiên Thần Nhỏ.”
“Ok, giờ tôi tới liền. Tối nay bọn mình ngủ trong xe, thay phiên nhau theo dõi.”
Sáng hôm sau, băng nhóm lừa đảo đưa đứa bé đi khám đến tận chiều và dùng cơm tại quán ăn Hồ Nam gần bệnh viện. Hơn 8 giờ tối, chúng lại bắt xe tới Bối Lặc Phân, bế đứa bé vào đơn nguyên hai. Khi chúng trở ra, đứa bé đã không còn trên tay.
Nhìn theo bóng bọn lừa đảo, tôi lên tầng bốn thì thấy đứa bé được đặt trước cửa căn 401. Sao chúng lại trả lại đứa bé nhỉ?
Tôi xuống nhà, bảo Chu Dung tiếp tục bám đuôi chúng, còn mình quay lên hỏi chuyện gia đình nọ. Đang căn dặn Chu Dung, tôi nhác thấy bóng người bước vào khu. “Thôi, không cần theo dõi chúng nữa. Có một tên lạc đàn, mình hỏi thẳng gã luôn.”
Trong số hai người nói giọng Tứ Xuyên đến khu này nghe ngóng lần trước có một người đàn ông. Chẳng biết hôm nay vì cớ gì gã lại quay lại. Chu Dung thắc mắc, “Hay gã đánh rơi đồ?”
Tôi nói, “Không biết, bám theo.”
Gã loanh quanh trong khu một hồi, bắt chuyện với vài người đi đường. Hơn một tiếng sau, gã quay đầu bỏ đi. Chúng tôi bám đuôi. Lúc gã đi ngang qua chiếc BMW M3 của Chu Dung, chúng tôi mở cửa, đè đầu gã từ đằng sau rồi lôi tuột vào xe.
Gã hoảng hốt, “Các cậu là ai?”
Tôi nói, “Đừng quan tâm chúng tôi là ai, sao các anh lại trả đứa bé về?”
Gã ngỡ ngàng, “Đứa bé nào?”
Chu Dung nói, “Khỏi vờ vịt với chúng tôi, anh làm gì mà còn không biết à?”
Gã nói, “Biết chớ, tôi là cảnh sát.”
Chu Dung phì cười, “Thôi thôi anh bạn ạ, anh nói giọng này thì đừng mơ giả danh cảnh sát trước mặt dân thành phố Yên. Vả lại, chúng tôi biết tỏng trò đóng giả cảnh sát của các anh rồi, rõ chưa?”
“Tôi không phải cảnh sát thành phố Yên mà là cảnh sát thành phố Cẩm. Thẻ ngành của tôi trong túi áo khoác, không tin lấy mà xem.”
Tôi kéo khóa túi áo khoác của gã, rút thẻ cảnh sát ra. Thẻ đề tên Lưu Cường. Tôi săm soi kiểm tra, hàng thật.
Giờ tôi mới nhận ra bác gái chỉ nói có một người đàn ông và một người phụ nữ ngoại tỉnh dò la trong khu, chứ không khẳng định họ đi cùng nhau, chúng tôi đã vô thức cho là vậy.
Tôi vội trà thẻ cho Lưu Cường, “Xin lỗi anh bạn nhé, chúng tôi nhầm người.”
Lưu Cường bỏ qua, “Không sao, tôi cũng đâu làm gì được? Đây là thành phố Yên, không phải thành phố Cẩm, tôi không thể nói hai cậu tấn công cảnh sát rồi bắt các cậu lại.”
Tôi bảo, “Thế này đi, tôi có thông tin anh cần và sẽ tiết lộ miễn phí cho anh, coi như bồi thường. Nhưng anh phải nói cho chúng tôi biết tại sao anh lại tìm gia đình thành phố Cẩm kia.”
Anh ta cân nhắc rồi đồng ý, “Được thôi.”
Tôi hơi đói bụng, bèn mời Lưu Cường tới chợ đêm ăn tôm hùm đất, vừa ăn vừa trò chuyện. 10 rưỡi tối, chúng tôi và Lưu Cường ngồi bên lề đường chợ đêm, cùng cạn ly. Tôi hỏi lý do Lưu Cường tìm kiếm gia đình đến từ thành phố Cẩm. Lưu Cường đáp, “Thật ra tôi đang tìm một thầy bói họ Ngô.”
Tôi và Chu Dung đưa mắt nhìn nhau, hỏi anh ta tại sao.
Lưu Cường uống một ngụm bia, “Tôi là cảnh sát khu vợc ở thành phố Cẩm. Gần đây, trong khu vợc tôi quản lý có mấy cháu nhỏ gặp vấn đề vì gia đình nhờ đại sư Ngô gọi vía. Có cháu bị cấu đầu ti tới mức nhiễm trùng trong lúc ‘làm lễ rồi đổ bệnh nặng; có cháu uống nước bùa xong miệng nôn trôn tháo, thoi thóp sắp chết đến nơi; tội nhất là cháu bị rạch tay chích máu để lấy hạt đậu gì đó ra. Bác sĩ bảo cháu đứt gân tay, sau này e là tay cháu không hoạt động bình thường được nữa. Trong khu vợc của tôi xảy ra hơn chục vụ tương tự, hầu như đều do ông bà các cháu mời tên thầy bói Ngô đến gọi vía.”
Điều khiến Lưu Cường bối rối nhất là khi anh ta nghe tin và tìm đến tận nơi, nhiều ông bà còn không chịu cho anh ta điều tra, kêu ông cha truyền dạy như vậy là có lý của nó.
Chu Dung ngồi nghe bên cạnh mà phẫn nộ vô cùng, “Đúng là già rồi đâm lẩn thẩn!”
Lưu Cường gật đầu, “Chúng tôi tìm bắt đại sư Ngô nhưng chỉ tóm được học trò của anh ta. Cậu học trò nói thầy mình lên thành phố Yên để gặp khách quen đợt trước chuyển nhà từ thành phố Cẩm lên. Cậu ta chỉ biết mỗi tên khu dân cư chứ mù tịt những chuyện khác, nên tôi đành tới đây hỏi thăm mỗi ngày. Mấy hôm nay tôi gọi điện cho đại sư Ngô nhưng toàn thấy tắt máy. Chắc nghe phong thanh gì đó nên ông ta chuồn rồi.”
Tôi chạm cốc với Lưu Cường, “Cái đó anh nghi oan cho đại sư Ngô rồi. Ông ta đã qua đời.”
Lun Cường không sao tin nổi. Tôi rút điện thoại, cho anh ta xem bài đăng Weibo đưa tin đại sư Ngô bị giết trên đường, “Anh liên lạc đồng nghiệp, xác nhận với cảnh sát thành phố Yên xem người chết có phải đại sư Ngô không.”
Anh ta gọi liền mấy cuộc điện thoại, xác nhận đại sư Ngô đã thiệt mạng, “Vậy là sao?”
Tôi đáp, “Chúng tôi cũng chưa rõ.”
Lưu Cường hỏi, “Các cậu là ai? Sao lại theo vụ này?”
Tôi đáp, “Anh không cần quan tâm. Hay ta hợp tác đi. Tôi cho anh biết số nhà của gia đình kia, còn anh hỏi họ chuyện gì đã xảy ra sau khi đại sư Ngô tới nhà họ?”
Lưu Cường gật đầu, “Thằng cha Ngô đã chết, tôi coi như xong việc. Theo nguyên tắc khu vợc quản lý, chuyện này phải do cảnh sát thành phố Yên lo liệu. Ngày mai tôi về thành phố Cẩm, trước khi đi tôi sẽ hỏi giúp mấy cậu.”
Sáng hôm sau, Lưu Cường tìm đến gia đình mua con, hỏi họ sự tình cụ thể. Vẫn như lời bà cụ nói trước đó: hôm ấy đại sư Ngô chủ động tìm tới tận nhà, gọi vía xong, ông ta kêu mình có hẹn ăn cơm nên ra về. Đối chiếu thời gian thì đó là bữa cơm Bán Tiên mời.
Đại sư Ngô nói mình được gia đình này mời đến, gia đình này lại bảo đại sư Ngô tự tìm tới. Vậy hoặc là đại sư Ngô nói dối, hoặc là gia đình này có vấn đề.
Khi tiễn Lưu Cường ra ga tàu hỏa, tôi hỏi anh ta có ghi lại thông tin của gia đình họ không. Lưu Cường đáp, “Ghi chứ, về tôi còn phải viết báo cáo mà!”
Tôi gật đầu, “Về rồi anh điều tra gia đình này giúp tôi, đặc biệt là mối quan hệ giữa họ và đại sư Ngô nhé?”
“Được thôi. Đám buôn thần bán thánh này thường có người cung cấp thông tin cơ bản của khách hàng để chúng ‘bói cho chuẩn’. Khi nào về thành phố Cẩm, tôi sẽ thẩm vấn lại học trò của đại sư Ngô để tìm ra kẻ cung cấp thông tin. Chắc chắn y phải biết nhiều hơn.”
Chúng tôi hiểu lầm Lưu Cường đồng lõa với nhóm lừa đảo buôn trẻ con nên lỡ mất việc theo dõi, thế là mất dấu chúng luôn, không thể tìm ra lý do chúng bắt đứa bé đi rồi lại trả về. Tôi và Chu Dung đành kiên định với giả thuyết gia đình mua con có gì đó mờ ám và tiếp tục theo dõi họ hằng ngày.
Bám đuôi cặp vợ chồng đến ngày thứ ba, chúng tôi thấy họ hầu như chỉ ở trong nhà, trừ một lần tới tòa án nhân dân quận Đông Thuận. Cứ 11-12 giờ đêm là người chồng lại xuống sân, đi lòng vòng quanh bồn hoa. Lúc ngang qua một vị trí nhất định của bồn hoa, anh ta luôn nấn ná liếc nhìn.
Tối ngày thứ ba, sau khi người chồng lên nhà, tôi và Chu Dung tới chỗ bồn hoa, bật đèn pin điện thoại, quỳ xuống quan sát. Một khối đất trong bồn có dấu hiệu bị dịch chuyển rõ ràng, chúng tôi quay lại xe, xỏ găng tay chống cắt, đào khối đất này lên.
Bên dưới chôn một con dao sắc lẹm.
Chúng tôi trao con dao nhìn là biết đã được rửa sạch cho cảnh sát. Đối chiếu với vết thương, cảnh sát cho rằng đây chính là hung khí sát hại đại sư Ngô. Người chồng bị bắt giữ, nhanh chóng khai nhận hành vi tội ác của mình, “Đại sư Ngô xem bói cho con trai tôi và bảo thằng bé sắp chết, tôi điên tiết tìm đến khách sạn của ông ta. Đúng lúc ấy ông ta xuống mua thuốc lá, nên tôi lừa vào góc khuất rồi đâm chết.”
Nghe kể chuyện này tôi cứ thấy là lạ, lý do giết người quá đỗi đơn giản. Tôi đang ngờ vợc thì nhận được điện thoại của Lưu Cường từ thành phố Cẩm. Nhờ khẩu cung của học trò đại sư Ngô, họ đã bắt được người cung cấp thông tin. Đó là một y tá khoa Nhi tại bệnh viện thuộc khu vợc Lưu Cường quản lý. Y tá này thông đồng và bán thông tin trẻ em mắc bệnh cho đại sư Ngô suốt thời gian dài, nên ông ta mới “xem cực kì chuẩn”, khiến nhiều người tưởng ông ta siêu phàm.
Y tá khai nhận, trong số tài liệu ả cung cấp cho đại sư Ngô có thông tin của vợ chồng mua con nọ. Nhà vừa sửa sang xong họ đã dọn vào ở luôn, nồng độ formaldehyde vượt mức cho phép nên đứa bé mắc ung thư máu cấp tính.
Đôi vợ chồng rất hối hận. Dạo em bé mắc bệnh, phải nằm viện, họ đọc được một bài báo về việc có thể yêu cầu bồi thường nếu nồng độ formaldehyde trên đồ đạc vượt ngưỡng an toàn, gây ra sự cố. Họ tìm hiểu xem địa phương nào đưa ra mức bồi thường cao, rồi chuyển đến thành phố Yên. Cả hai từng bàn với bệnh nhân giường bên về tính khả thi của phi vụ này, sự tình đến tai y tá nên ả báo lại với đại sư Ngô.
Thế thì rõ rồi. Thảo nào căn nhà họ thuê lại nhiều đồ đạc mới, còn có cả máy đo nồng độ formaldehyde. Hóa ra không phải họ muốn kiểm tra xem formaldehyde có trên mức tiêu chuẩn không, mà họ sợ nó dưới mức, không đòi được tiền bồi thường.
Chu Dung nhờ người bạn làm ở tòa án nhân dân quận Đông Thuận nghe ngóng. Đôi vợ chồng này đâm đơn lên tòa án, kiện một chợ nội thất ở Tân Hà bán đồ có nồng độ formaldehyde vượt mức an toàn khiến con mình bị ung thư máu.
Lưu Cường gửi thông tin mình điều tra được cho cảnh sát thành phố Yên. Vài ngày sau, đôi vợ chồng cùng bị thẩm vấn. Cuối cùng, viện kiểm sát truy tố họ với tội danh lừa đảo và cố ý giết người.
Đứa bé mắc ung thư máu được đưa về trại trẻ mồ côi. Chu Dung quyên góp cho bé 100 nghìn tệ làm quỹ khám chữa bệnh.
Một buổi tối bốn tháng sau, khi báo chiều đưa tin về vụ việc, tôi và Chu Dung đang uống rượu ở đường Cổ Lâu. Thấy bài báo, nhớ tới đứa bé, cậu ta chạm cốc với tôi, “Anh Từ, em bé bị trả về trại trẻ mồ côi chắc sẽ phải chịu khổ nhỉ?”
Tôi trả lời, “Nhưng vẫn đỡ hơn gặp phải loại bố mẹ như nhà kia.”
Chu Dung gật đầu, đọc báo tiếp.
Thật ra không phải đại sư Ngô bói đứa bé chết yểu, bị ông bố nổi cơn tam bành giết chết, mà là ông ta biết đôi vợ chồng đó muốn lợi dụng căn bệnh của đứa bé để lừa tiền, nên mới hối hả tới thành phố Yên, dọa vạch trần kế hoạch của họ hòng chấm mút khoản bồi thường, rồi bị diệt khẩu.
Băng nhóm lừa đảo buôn bán trẻ em cũng bị tóm gọn. Đứa bé sốt mãi nên chúng đưa đi bệnh viện kiểm tra, phát hiện bé mắc ung thư máu. Chúng không muốn giữ một đứa bé bệnh tật, đã chẳng bán được thì chớ, giữ lại cũng phiền hà, giết đi thì rủi ro, nên chúng dứt khoát trả cho bố mẹ nuôi.
Với tội danh lừa đảo và cố ý giết người, tổng hình phạt đôi vợ chồng phải nhận là tử hình treo* đối với người chồng, năm năm tù đối với người vợ. Băng nhóm lừa đảo nhận án tù từ năm đến mười hai năm.
Xem bài báo xong, Chu Dung hỏi, “Anh Từ, anh đoán được hết mấy việc này rồi hả?”
Tôi đáp, “Không, nhưng bấy giờ tôi đã thấy nghi. Đại sư Ngô nói gia đình kia mời ông ta đến, còn gia đình ấy lại kêu đại sư Ngô không mời mà tới. Xem ra tay thầy bói đã nói dối, tự mò đến dù không ai gọi.”
Chu Dung gật gù. Tôi hỏi cậu ta dạo này có bận gì không. Cậu ta đáp, “Không. Sao thế anh, lại có vụ mới à?”
“Vụ tôi đồng ý với bác gái sẽ cho cậu gặp cháu gái bác ấy đấy. Mấy hôm tới gặp luôn đi.”
Tôi cho rằng, buôn thần bán thánh chỉ là buôn thần bán thánh, những thứ ông cha truyền dạy chưa chắc đã đúng, gặp thầy bói xem chuẩn cũng đừng tin, lừa đảo cả đấy.
WARNING
Cách thầy bói chiếm đoạt lòng tin
1. Tạo dựng uy quyền: Xem bói cho khách, ai không tin sẽ không quay lại, ai thấy chuẩn và tin tưởng sẽ rỉ tai giới thiệu cho người quen, dân tập hợp thành một nhóm tín đồ. Khi đó, lời thầy bói phán cực kì có sức nặng đối với tín đồ.
2. Giả thần giả quỷ: Mặc trang phục đặc biệt, dùng đến sách vở lạ, dán bùa chú trong phòng. Người khác nhìn vào không hiểu nên sinh lòng kính nể.
3. Lừa lấy thông tin: Nói bóng nói gió trong lúc trò chuyện, thao túng cảm xúc và khai thác thông tin của khách.
4. Ăn nói mập mờ, trả lời chung chung: Nói lập lờ nước đôi, ai nghe cũng thấy đúng với hoàn cảnh của mình, nghĩ thầy xem chuẩn.
5. Ám thị tâm lý: Hầu hết những người đi xem bói đều có cuộc sống không như ý, muốn được xoa dịu. Sau khi chịu ám thị tâm lý về việc nào đó, họ sẽ tập trung vào việc tìm kiếm những điều khớp với ám thị, phớt lờ những điều không khớp.
6. Moi tiền: Sau khi ám thị rằng khách có “vận số không tốt”, thầy bói sẽ bày cách đổi vận hòng lừa thêm tiền.