Vụ việc: Người bạn sống lại sau khi chết
Thời gian: 04/04/2016
Nguồn tin: Phát hiện trong lúc tảo mộ bạn
Chi: Không
Thu:Không
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Tối qua viết bài mệt quá nên tôi xuống sân đi dạo, hút thuốc, trông thấy hơn chục người đang hóa vàng ngoài ngã tư mới nhớ hôm nay là tiết Thanh minh. Tôi thích hút thuốc nhưng không muốn hít khói vàng mã, bèn lên nhà.
Vào nhà, tôi mở Weibo, để lại bình luận ở trang cá nhân của vài tài khoản. Tôi có mấy người bạn mất sớm, năm nào cũng chia buồn trên Weibo của họ vào tiết Thanh minh để tưởng nhớ. Đây vốn là cách tưởng niệm giản tiện nhất, song năm ngoái đã có một chuyện xảy ra, làm tôi mất một tuần lễ.
Tiết Thanh minh năm 2016, theo thói quen suốt hai năm qua, tôi để lại bình luận trên Weibo của vài người bạn đoản mệnh, bỗng phát hiện Weibo của một người trong số đó mới cập nhật, đó là Hồ Bằng. Cậu ấy chia sẻ bài viết của sao nữ họ Y và để lại lời bình: “Cứ yên tâm, tôi sẽ mãi ủng hộ Y”. Cậu ấy đã qua đời hai năm trước.
Tôi suýt đánh rơi điện thoại. Sinh thời, Hồ Bằng từng kể với tôi về lòng mến mộ dành cho nữ minh tỉnh này. Hơn nữa, “Cứ yên tâm” là câu cửa miệng của cậu ấy.
Tôi bình tĩnh lại, lướt xuống dưới, phát hiện Weibo của Hồ Bằng đã hoạt động trở lại được bốn tháng, chỉ ấn thích và chia sẻ bài của sao nữ họ Y. Chắc tài khoản của Hồ Bằng bị đánh cắp đây mà. Chẳng rõ tại sao nó lại rơi vào tay “thủy quân*” của Y.
Đúng là khi còn sống Hồ Bằng thích cô minh tỉnh này thật, nhưng không đến mức điên cuồng chia sẻ bài viết như thế. Cậu ấy là dân du lịch bụi lâu năm, đam mê đi bộ đường dài để thám hiểm. Những bài viết cậu ấy chia sẻ thường xoay quanh chủ đề du lịch, khám phá. Năm 2012, tôi tham gia nhóm đi bộ thám hiểm xuất phát từ thành phố Yên đến Mêdog*. Hồ Bằng là trưởng nhóm, chúng tôi cùng ưa mạo hiểm nên nói chuyện hợp rơ.
Nhưng người bơi giỏi thường chết đuối. Tháng Hai năm 2014, Hồ Bằng, người dày dạn kinh nghiệm thám hiểm, đã tử nạn tại Thần Nông Giá*. Không bao lâu sau, người nhà lên đón thi thể cậu ấy về, tổ chức tang lễ tại thành phố Yên, bấy giờ tôi cũng tới viếng.
Tài khoản Weibo của Hồ Bằng bị trộm, có gửi bình luận cũng chẳng giống đang tưởng niệm cậu ấy. Vừa hay mấy ngày nay rảnh rỗi, tôi quyết định hôm sau tới viếng mộ và đặt hoa cho Hồ Bằng.
Sáng hôm sau, tôi gọi Chu Dung đi cùng. Chúng tôi lái xe rời nội thành, đi thẳng về phía Bắc hơn một tiếng mới tới nghĩa trang núi Ngô Hoa. Nghĩa trang nằm trên núi, tôi lần theo kí ức tìm đến khu 6, loanh quanh một hồi vẫn không thấy bia mộ Hồ Bằng. Sau nửa tiếng, Chu Dung sốt ruột, “Anh Từ, chắc chắn anh nhớ nhầm rồi. Gọi điện hỏi người nhà anh ấy xem.”
“Tôi không có số điện thoại của người nhà cậu ấy. Với cả làm sao nhầm được, rõ ràng là mộ số 16 khu 6, tôi đi theo suốt từ lúc di quan đến khi hạ huyệt nên nhớ rất rõ, lúc ấy tôi còn nghĩ con số này tốt lành mà.”
Đi quanh vòng nữa nhưng vẫn không tìm thấy, tôi quyết định gọi điện hỏi lại. Chu Dung ngạc nhiên, “Em tưởng anh không có số của người nhà anh ấy?”
“Tôi không hỏi họ, tôi hỏi người tảo mộ thuê. Nghĩa trang ở thành phố Yên đều có người phụ trách quét dọn mộ phần, thắp hương vào những ngày quan trọng thay cho người thân bận bịu công việc, đang ở tỉnh khác hay thậm chí là ở nước ngoài, không đến tảo mộ được.”
Người tảo mộ thuê thường liệt kê tên tuổi và vị trí của tất cả mộ phần ở nghĩa địa, để nhanh chóng tìm ra bia mộ khi gia đình người đã khuất thuê dọn mộ mà không nhớ rõ vị trí huyệt. Tôi từng làm quen với người làm công việc này trong một cuộc điều tra, giờ gọi điện hỏi anh ta có số của người tảo mộ thuê ở nghĩa trang núi Ngô Hoa không. Anh ta bảo, “Đợi chút nhé, để tôi hỏi cho.”
Lát sau, anh ta gửi tôi một số điện thoại qua WeChat, dặn gọi vào đây. Tôi cảm ơn, sau đó liên lạc vào số anh ta cho, ngỏ ý muốn tìm một ngôi mộ. Giọng nam ở đầu dây bên kia rất vang, rõ ràng, “Anh muốn thuê tảo mộ à? Hôm nào? Chỉ cần chụp ảnh thì giá 500 tệ, tảo mộ kèm phát video trực tiếp giá 800 tệ.”
“Tôi không thuê tảo mộ. Chẳng là tôi đến thắp hương cho bạn nhưng không tìm thấy bia mộ nên muốn nhờ cậu.”
“Được thôi, nhưng tôi lấy 200 tệ nhé. Anh có thể chuyển khoản, số điện thoại này chính là số WeChat của tôi.”
Tôi kết bạn WeChat với cậu ta, chuyển tiền rồi gửi họ tên cũng như năm mất của Hồ Bằng. Chưa đầy hai phút sau, cậu ta đã gửi tôi vị trí: mộ số 16, khu 6.
Tôi gọi lại, nói, “Sai vị trí rồi. Tôi đang đứng trước mộ 16 khu 6 đây, có phải mộ Hồ Bằng đâu.”
“Sao lại thế được, chắc chắn anh nhầm chỗ rồi. Đợi một lát, tôi đang ở ngay gần đó, qua ngay đây. Mấy phút nữa tôi đến mà không thấy anh thì trăm phần trăm là anh nhầm.”
Hơn mười phút sau, một thanh niên để ria mép, mặc áo da, đeo ba lô rảo bước tiến lại. Thấy tôi và Chu Dung, cậu ta không nói gì, ngồi xuống đối chiếu kĩ dãy số trên bia mộ. “Ơ kìa! Không phải thật này, sao lại thế nhỉ!” Cậu ta sửng sốt, luôn mồm lẩm bẩm “Không thể nào”, “Vô lý”.
Chu Dung hỏi, “Cái gì không thể cơ?”
Cậu tảo mộ thuê giải thích rằng mình có hai bản thông tin của nghĩa trang, một bản cậu ta đi từng ngôi mộ để thống kê hồi mới vào nghề, một bản cậu ta xin từ ban quản lý nghĩa trang núi Ngô Hoa nhờ kết thân mấy năm nay. Theo cả hai bản, mộ Hồ Bằng ở số 16, khu 6.
Xác suất cả người tảo mộ thuê, ban quản lý nghĩa trang lẫn tôi cùng nhầm lẫn là không cao.
Tôi hỏi cậu tảo mộ thuê có thông tin về người hiện được khắc tên trên bia mộ 16 không. Cậu ta lôi máy tính trong ba lô ra, mở bảng biểu kiểm tra và cho biết không có tên người này, chỉ thấy thông tin về Hồ Bằng.
Chúng tôi lại nhờ tra cứu số điện thoại bố mẹ Hồ Bằng cung cấp cho ban quản lý nghĩa trang. Cậu ta thoáng do dự rồi quyết định nhận lời, chắc vì nghĩ không nên nuốt không 200 tệ của tôi.
Tôi cảm ơn rồi gọi thử, nhưng số máy không tồn tại. Chắc bố mẹ Hồ Bằng đã đổi số điện thoại. Bó tay, tôi đành cùng Chu Dung ra về, đi ăn lẩu lòng heo ở nhà hàng lẩu Ma Cao. Gọi xong nước lẩu lòng heo chân giò, thêm thịt bò, khay hải sản và nước ép củ năng, Chu Dung hỏi tôi, “Mình có điều tra tiếp vụ này không?”
“Hồ Bằng là bạn tôi, giờ mộ cậu ấy biến mất, kiểu gì cũng phải thông báo cho bố mẹ cậu ấy, kẻo con mất mộ mà gia đình không hay.”
Chu Dung múc canh, “Thông báo bằng cách nào?”
“Tôi còn nhớ địa chỉ nhà Hồ Bằng. Sinh thời cậu ấy sống cùng bố mẹ ở khu dân cư Kiến Dật đường Nhị Thanh, ngay gần đây thôi. Ăn xong ta sẽ tới thẳng đó.”
Dùng bữa xong, chúng tôi lái xe tới khu Kiến Dật, mua hai thùng sữa tại cửa hàng tiện lợi ngoài cổng, bê lên nhà Hồ Bằng. Gần đến tầng năm, tôi thấy ba người đứng trước cửa nhà 502, nhìn cái biết ngay người đàn ông đang tựa vào cửa chống trộm là kẻ cầm đầu. Anh ta có vóc người tầm thước, đeo kính, gầy tong teo, đứng dựa cửa hút thuốc, chốc chốc lại giơ tay đập cửa.
Chu Dung thầm thì, “Đâu là nhà bố mẹ Hồ Bằng thế anh?”
“502.”
“Biết ngay mà, mình có bao giờ thuận buồm xuôi gió đầu, lúc nào cũng gặp phải phiền phức.”
Lên đến tầng năm, tôi hỏi, “Mấy anh tìm ai thế?”
Anh chàng đeo kính liếc mắt nhìn tôi và Chu Dung, rút điện thoại ra xem lướt qua, “Không tìm hai cậu, đừng có lo chuyện ba0 đồng.”
Tôi lại hỏi, “Đây là nhà bạn tôi, anh có việc gì thế?”
Anh ta nói, “Ô, bạn cậu tên Hồ Bằng à?”
Tôi đáp, “Vâng, nhưng tôi không phải ‘cẩu hữu*’.”
Anh chàng đeo kính bật cười, “Cậu này hóm phết nhỉ. Cậu có liên lạc được với Hồ Bằng không?”
“Mấy chục năm nữa cũng không liên lạc được đâu anh.”
“Ý cậu là sao? Thẳng lỏi trốn ra nước ngoài à?”
“Không, cậu ấy mất rồi.”
Anh chàng đeo kính nghiêm túc gật đầu, “Tôi đòi nợ nhiều rồi, mà trùng hợp ghê, chưa nợ nần thì ai cũng khỏe mạnh, nợ vào rồi là lăn ra chết.”
Chu Dung đốp lại, “Ăn mới chả nói, đòi nợ mà không tìm hiểu trước à? Hồ Bằng chết hai năm rồi.”
Ba người họ kéo nhau vây lấy chúng tôi. Tôi lên tiếng, “Ấy, mấy anh bình tĩnh. Các anh ba người, bên tôi hai người, giờ mà đánh nhau chưa chắc các anh đã thẳng. Chưa kể ba anh chẳng chặn được chúng tôi đầu, cầu thang ngay sau lưng chúng tôi, quay người lại là chuồn được luôn. Chỉ bằng ta cứ thẳng thắn với nhau, các anh muốn gì cứ nói, để xem chúng tôi giúp được không.”
Anh chàng đeo kính cân nhắc rồi cho biết công ty mình nhận đòi nợ thuê. Bốn tháng trước, Hồ Bằng vay 100 nghìn tệ từ ứng dụng “Tín dụng Ưu Hâm”, cam kết trong ba tháng sẽ hoàn trả 120 nghìn tính cả gốc lẫn lãi. Kết quả là bốn tháng rồi vẫn chưa trả một xu.
Tôi thắc mắc Hồ Bằng vay tiền bằng cách nào. Anh ta giải thích cho tôi. Hóa ra điều kiện cho vay của ứng dụng này rất lỏng lẻo. Nhiều nền tảng cho vay chỉ yêu cầu cung cấp ảnh chụp chính diện giơ căn cước, ảnh chụp hai mặt căn cước cùng một số thông tin cá nhân cơ bản là có thể nhận khoản vay lên tới sáu con số. Thậm chí có những nhân viên nghiệp vụ còn tiếp tay điền thông tin giả để khoản vay được duyệt, chỉ vì muốn hoàn thành chỉ tiêu doanh số hằng tháng.
Tôi hỏi, “Có phải vừa nãy anh lấy ảnh chụp Hồ Bằng cầm căn cước để đối chiếu với chúng tôi không?”
“Phải.”
“Thế này anh nhé, Hồ Bằng qua đời đã hai năm, cũng bị xóa tên khỏi hộ khẩu rồi, các anh kiểm tra mà xem. Dứt khoát có kẻ đã lấy và lợi dụng ảnh, thông tin của Hồ Bằng để giả danh vay tiền.”
Hiện nay, tình trạng rò rỉ thông tin cá nhân diễn ra hết sức nghiêm trọng, lên mạng tìm một cái là được cả mớ thông tin. Có thể Hồ Bằng đã bất cẩn để lộ thông tin trước khi qua đời.
Anh chàng đeo kính nói, “Mấy chuyện ấy tôi không quan tâm. Nói chung Hồ Bằng vay tiền chúng tôi, chưa chết phải trả tiền, chết thật thì người nhà trả. Không trả chúng tôi cứ chờ ở đây.”
Tôi khuyên nhủ, “Làm vậy không đúng luật đầu, Hồ Bằng chưa kết hôn, không để lại tài sản, người thân không có nghĩa vụ gánh nợ hộ cậu ấy. Người sống trong nhà này chắc là bố mẹ Hồ Bằng, hai bác ấy lớn tuổi rồi, anh bám họ làm gì?”
“Ai thềm bám. Cậu cứ tìm người trả tiền cho tôi, có mời tôi cũng chẳng thềm đến nữa.”
Tôi ngẫm nghĩ, xin anh ta ba ngày để tìm người chịu trách nhiệm trả món nợ này. Nếu không đồng ý, từ nay ngày nào tôi cũng đến đây chầu chực cùng. Anh ta quấy rầy bố mẹ Hồ Bằng, tôi sẽ báo cảnh sát ngay.
Anh ta bằng lòng. Sau khi nhóm đòi nợ thuê bỏ về, Chu Dung hỏi tôi, “Trong nhà có người không nhỉ?”
Tôi rút ống nhòm trộm mắt mèo, dí thẳng vào mắt mèo để nhìn vào trong nhà. “Có đấy, hai cô chú đang ngồi ở phòng khách, chắc họ sợ hú vía.”
“Sao họ không báo cảnh sát nhỉ?”
Tôi lắc đầu bảo “Chịu” rồi nhẹ nhàng gõ cửa, “Cô chú ơi, cháu là Từ Lãng, bạn Hồ Bằng đây, cô chú có nhà không ạ? Hồi trước cháu từng đến chơi, cô chú còn nhớ chứ?”
Qua ống nhòm trộm mắt mèo, tôi thấy họ rì rầm bàn bạc, có vẻ dao động. Tôi lại kể vài chi tiết trong lễ tang của Hồ Bằng tại nhà tang lễ Đông Sơn mà mình tham dự. Dường như cả hai đã nhớ ra tôi là ai, bố Hồ Bằng đứng dậy, ra cửa.
Tôi đút ống nhòm trộm vào túi, đúng lúc này cửa mở. Chúng tôi hàn huyên đôi lời ngoài cửa, sau đó bố mẹ Hồ Bằng mời tôi và Chu Dung vào nhà.
Chúng tôi đặt sữa xuống, ngồi ở sofa. Mẹ Hồ Bằng rót nước cho tôi cùng Chu Dung. Tôi cầm cốc lên uống, “Dạo này cô chú không tới nghĩa trang núi Ngô Hoa tảo mộ Hồ Bằng ạ?”
“Ừ. Hai hôm nay cứ có người kéo đến đòi nợ, cô chú không dám đi đâu. Chỉ có sáng sớm lúc họ chưa đến, cô chú mới dám phóng vội ra ngoài để đi chợ.”
Tôi gật gù, “Để cháu lo liệu vụ đòi nợ, cố gắng giải quyết trong mấy ngày tới.”
Rời nhà Hồ Bằng, Chu Dung băn khoăn tại sao tôi không đề cập đến việc bia mộ Hồ Bằng biến mất. Tôi giải thích, “Lúc tôi nhấc chuyện viếng mộ, cô chú không nói gì nhiều, chắc vẫn chưa hay biết việc đó. Cô chú lớn tuổi rồi còn bị đòi nợ, bia mộ con trai thì bị tráo mất, cú sốc đến dồn dập quá họ chịu sao nổi. Giải quyết xong chuyện nợ nần, ta hẵng tiết lộ chuyện bia mộ.”
Chu Dung gật đầu, “Vâng, vậy mình bắt đầu từ đâu đây?”
Tôi đáp, “Weibo.”
Theo lời anh chàng đeo kính, Hồ Bằng yêu cầu vay tiền từ bốn tháng trước, gần trùng khớp với thời điểm Weibo của cậu ấy biến thành tài khoản lăng xê, chuyên chia sẻ, thích bài viết của sao nữ Y. Có lẽ kẻ đứng sau tài khoản ấy và kẻ giả danh vay tiền lấy thông tin của Hồ Bằng từ cùng một nguồn, trừ phi thông tin của cậu ấy bị rò rỉ nhiều lần.
Điều tra kẻ vay tiền là điều bất khả thi, nhưng kẻ trộm tài khoản Weibo chắc chắn có để lại dấu vết, vì “thủy quân” không bao giờ hành động đơn độc. Tôi và Chu Dung bèn tìm kiếm những người có tần suất bình luận bài đăng Weibo của sao nữ Y xấp xỉ với Hồ Bằng. Sau năm tiếng đồng hồ, mắt sắp mù tới nơi, chúng tôi mới lọc ra được hơn 70 tài khoản chắc chắn là “thủy quân”. Trong số đó, một số tài khoản chỉ chia sẻ, bình luận bài viết của Y giống Hồ Bằng, hơn 20 tài khoản khác vừa PR cho Y, vừa chia sẻ hàng loạt bài quảng cáo của một thương hiệu mặt nạ không tên tuổi.
Tôi gửi tin nhắn riêng cho tài khoản Weibo chính thức của hãng mặt nạ, “Các bạn dùng ‘thủy quân’ từ đâu thế, giới thiệu cho tôi được không? Tôi cũng đang có nhu cầu.”
Đương nhiên họ không buồn ngó ngàng đến tôi, chỉ gửi tin nhắn trả lời tự động kèm số điện thoại hợp tác kinh doanh. Tôi bảo Chu Dung gọi vào số đó, sau mấy hồi chuông, một giọng nữ ngọt ngào vang lên, “Chào anh, công ty Trách nhiệm hữu hạn Công nghệ Sinh học Lôi Bội xin nghe. Xin hỏi anh muốn tư vấn về mảng nghiệp vụ nào?”
Chu Dung hỏi, “Anh thấy ‘thủy quân’ của công ty em khá chuyên nghỉệp, giới thiệu cho anh được không?”
Cô gái ú ớ, “Ơ, dạ? Xin lỗi anh, hiện tại chúng em chưa có dịch vụ này, cảm ơn anh đã liên hệ, chào anh.”
Chu Dung cầm điện thoại nhìn tôi, “Dập máy rồi, giọng em nghe không quyến rũ à?”
Tôi nạt “Biến đi”, gọi lại cho họ bằng máy của mình, “Chào cô, cô có thể gọi quản lý ra nghe máy không? Tôi hỏi chút chuyện thôi. Cô mà không gọi, tôi sẽ thuê người liên tục báo cáo Weibo của các cô, rồi lỡ có gì xảy ra cô sẽ phải chịu trách nhiệm đấy, hiểu chứ?”
Cô gái sợ hết hồn, gọi một người đàn ông ra nghe máy. Tôi nói, “Tôi thật sự không có ý xấu mà chỉ muốn biết bên anh thuê dịch vụ ‘thủy quân’ của công ty nào. Anh cho chúng tôi biết cũng đâu mất gì.”
Anh ta suy nghĩ, thấy cũng có lý, tiết lộ bên mình thuê người của công ty Trách nhiệm hữu hạn Truyền thông mạng Alawei. Tôi nhanh chóng tìm thấy công ty “thủy quân” “quang minh chính đại” này trên mạng.
Tôi kết bạn WeChat với số điện thoại trên trang web chính thức của họ, đặt vấn đề mua “thủy quân” Weibo. Họ hỏi tôi cần dịch vụ chia sẻ, bình luận hay tăng người theo dõi. Tôi nói mình muốn mở hẳn một văn phòng “thủy quân” nên cần mua tài khoản Weibo. Họ đáp, “Vâng ạ, một tệ một tài khoản anh nhé”. Ngoài ra còn hào phóng gửi ba tài khoản cho tôi thử nghiệm.
Tôi hỏi nếu mua với số lượng lớn thì gặp mặt trực tiếp để trao đổi được không. Họ từ chối.
Không hẹn được, tôi đành dùng cách khác. Tôi tìm ra địa chỉ và họ tên tổng giám đốc của công ty này trên hệ thống Thông tin Doanh nghiệp Quốc gia. Tôi và Chu Dung tới phía Bắc thành phố, bắt đầu cắm chốt ở công ty đó. Chúng tôi mất một ngày để tìm hiểu tổng giám đốc là ai rồi lái xe theo ông ta về nhà, chụp lại biển số xe, số nhà và cả hình con trai ông ta chơi trong khu dân cư.
Hôm sau ông ta đi làm, chưa kịp bước vào công ty thì tôi và Chu Dung đeo khẩu trang kín mít đã nhanh chân chặn lại, rút điện thoại cho xem loạt ảnh chụp hôm qua. Thấy ảnh mình bị bám đuôi chụp lén, người này rất sợ, hỏi chúng tôi là ai, muốn làm gì. Tôi mở Weibo của Hồ Bằng, hỏi ông ta lấy được tài khoản này bằng cách nào.
Ông ta lướt xem, “Cái này chúng tôi làm theo yêu cầu của khách.”
Tôi nói, “Biết là làm theo yêu cầu của khách rồi, tôi muốn hỏi tài khoản này bên ông lấy ở đâu ra!”
Ông ta nói đây là hàng đi mua, bị tôi tra hỏi mới tiết lộ tên người bán là Đinh Viễn, cho chúng tôi phương thức liên lạc của người này. Tôi đưa ông ta một bản in thông tin cá nhân giả, “Bọn tôi sẽ bảo được ông giới thiệu. Nếu Đinh Viễn nhờ ông xác nhận, cứ dựa vào tờ này mà nói về bọn tôi.”
Ông ta đồng ý, tôi và Chu Dung mới thả ông ta đi rồi quay lại chiếc xe đỗ ở khúc ngoặt. Lái được hai cây số, Chu Dung tháo khẩu trang, châm thuốc, “Em thấy lần này mình hơi quá đáng anh ạ. Người ta chưa làm gì mà đã bị mình dọa cho chết khiếp.”
Tôi vỗ vai cậu ta, “Vụ này gấp, chỉ có ba ngày để giải quyết, lần sau sẽ mềm mỏng hơn.”
Tôi và Chu Dung tìm một hàng nướng trên đường Trung Sơn 3. Gọi món xong, chúng tôi bắt tay vào điều tra Đinh Viễn. Tìm kiếm theo tên và số điện thoại, tôi mò ra tin tuyển nhân viên do Đinh Viễn đăng trên mấy trang web tuyển dụng liền. Chức vụ của anh ta là “CEO công ty Unlimited Cloud”.
Tôi lại tra cứu tên công ty này. Nó đã phá sản từ đầu năm nay, chẳng trách tin tuyển dụng toàn từ năm ngoái. Mấy năm nay, các công ty lưu trữ đám mây quy mô nhỏ đều lâm vào cảnh khốn đốn, phần lớn đã đóng cửa, Unlimited Cloud không phải ngoại lệ.
Hồi còn hoạt động, Unlimited Cloud khá tai tiếng. Trên diễn đàn về điện thoại, rất nhiều người dùng phàn nàn ứng dụng lưu trữ đám mây của công ty này bị lỗi, không xóa nổi và khi kiểm tra thì luôn thấy virus.
Chúng tôi liên lạc với Đinh Viễn, trình bày chuyện mình được công ty chuyên về “thủy quân” giới thiệu, có ý định mua lượng thông tin lớn nên muốn gặp anh ta ở nhà hàng Lâm Trung trong trung tâm mua sắm, phố thương mại.
6 giờ chiều, tôi và Chu Dung tới nhà hàng trước và tìm chỗ ngồi. Chu Dung uống nước, nói, “Sắp hết thời hạn ba ngày mình hứa với công ty đòi nợ rồi, tối nay phải điều tra cho xong!”
Câu chuyện đang dở dang thì một người đàn ông trung tuổi bước vào. Lúc tìm thông tin trên mạng, tôi và Chu Dung đã thấy ảnh chụp Đinh Viễn tham gia diễn đàn khởi nghiệp nên nhận ra, bèn đứng dậy gọi anh ta.
Gọi xong cơm hải sản và khay hải sản tổng hợp, anh ta hỏi cụ thể chúng tôi muốn mua thông tin gì. Tôi nói công ty mình kiếm tiền bằng dịch vụ tư vấn qua điện thoại (công ty lừa đảo qua điện thoại) nên muốn mua thông tin cá nhân thật chi tiết.
Anh ta gật đầu, “Tôi hiểu rồi. Trước kia tôi chỉ cung cấp dữ liệu cho công ty ‘thủy quân’, chuyên bán tài khoản Weibo, đây là lần đầu tiên có người hỏi mua thông tin cá nhân chi tiết. Hiện tôi chưa biết báo giá thế nào.”
Tôi hỏi, “Anh có quen người nào cùng ngành không, hỏi họ thử xem?”
“Không, tôi là tay ngang thôi.”
Chu Dung nói, “Anh ơi, dữ liệu của anh chi tiết tới mức nào vậy? Em tò mò quá.”
Đinh Viễn ngẫm nghĩ, đáp, “Có hết từ thông tin trong căn cước, số điện thoại, ảnh chụp, ảnh thề, tin nhắn, lịch trình thường ngày.”
Chu Dung cảm thán, “Đầy đủ thế cơ à!”
Tôi giẫm chân cậu ta, “Thế này nhé, hai tệ cho một dữ liệu chi tiết, anh có bao nhiêu chúng tôi lấy bấy nhiều.”
Anh ta ngẫm nghĩ rồi đáp, “Được.”
Đinh Viễn không nói dối, chắc chắn đây là lần đầu anh ta bán dữ liệu kiểu này. Với dữ liệu phổ thông, bỏ năm hào là mua được một thông tin. Còn dữ liệu chi tiết ngang hạng VIP ngân hàng thế này có giá thị trường tối thiểu 300 tệ, được giá còn có thể lên tới hơn nghìn tệ. Tôi trả hai tệ mà Đinh Viễn đồng ý luôn, chứng tỏ anh ta không biết giá cả và chưa từng buôn bán thông tin kiểu này.
Cũng có nghĩa Đinh Viễn là người duy nhất nắm được thông tin cá nhân chi tiết của Hồ Bằng, đồng thời là đối tượng tình nghi số một trong vụ giả danh vay tiền.
Sau khi đặt cọc 2.000 tệ tượng trưng, chúng tôi về nhà, chờ Đinh Viễn gửi trước một phần thông tin để kiểm hàng. Hơn 9 giờ tối, anh ta gửi tập tin excel chứa một số thông tin cá nhân hết sức tường tận vào hòm thư điện tử của tôi. Tôi mở ra kiểm tra, tình cờ thay, thông tin của Hồ Bằng cũng nằm trong đó. Tôi gọi cho anh chàng đeo kính của công ty đòi nợ, “Hello, tôi tìm thấy người phải đứng ra trả nợ rồi đây.”
Hôm sau, tôi mượn cớ gặp mặt thanh toán nốt tiền để hẹn Đinh Viễn ra ngoài, sau đó chứng kiến cảnh anh ta bị anh chàng đeo kính kéo lên một chiếc xe van. Trước khi phóng xe đi, anh chàng đòi nợ lại gần, đưa tôi điếu thuốc, “Khá đấy chú em, có hứng thú đi đòi nợ thuê với anh không? Anh chia cổ phần cho!”
Tôi từ chối, “Cảm ơn, nhưng tôi không thích công việc này lắm.”
Anh ta gật đầu, “Ngày đầu đòi nợ ở khu này đã gặp được hai người, đúng là may mắn. Sau này mình cứ giữ liên lạc nhé. Quét mã, kết bạn WeChat với anh đi!”
Kết bạn WeChat với anh ta xong, tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Bố Hồ Bằng nói phải trốn trong nhà hai ngày liền vì dân đòi nợ lảng vảng ngoài cửa, còn anh chàng đeo kính lại bảo mình mới tới ngày đâu. Tôi hỏi, “Các anh mới đến một ngày thôi à?”
Anh ta đáp, “Ừ, sáng anh tới thì chiều gặp được hai chú.”
Tôi cau mày. Có thể “Tín dụng Ưu Hâm” không chỉ thuê anh ta mà còn nhờ cậy những công ty đòi nợ khác.
Trò chuyện thêm vài câu, anh chàng đeo kính trèo lên xe. Chu Dung nhìn chiếc xe van phóng đi. “Anh Từ, thế này liệu có ổn không?”
“Ác giả ác báo thôi. Vả lại ta đã biết chính dân đòi nợ bắt Đinh Viễn đi, họ sẽ không dám làm gì quá giới hạn đầu, họ tinh lắm.”
Chu Dung lo lắng gật đầu, “Vâng. Mà Đinh Viễn lấy được chỗ thông tin này bằng cách nào nhỉ?”
“Tôi đoán thế này, chưa chắc đã đúng đầu nhé. Trước khi công ty của anh ta phá sản, trên mạng có nhiều người than phiền ứng dụng của Unlimited Cloud bị lỗi, không gỡ được cài đặt và luôn có virus, đặc biệt là trên thiết bị Android, đúng chưa? Tôi cho rằng họ đã cài trojan vào phần mềm, chiếm quyền điều khiển để thu thập và đánh cắp các thông tin như định vị, lịch trình thường ngày, tin nhắn, thậm chí là điều khiển tính năng chụp ảnh, ghi âm.”
“Làm được hả anh?”
“Ừ. Vài năm trước xuất hiện mã độc trojan trên điện thoại tên là ‘Siêu trộm thông tin’ hết sức nguy hiểm, có thể ghi âm, gọi điện. Về sau có thêm một loại còn kinh khủng hơn, lát nữa tôi tìm video cho cậu xem.”
Cậu ta gật đầu, “Suốt ngày tính toán mưu hèn kế bẩn, bảo sao công ty phá sản.”
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lại tới khu dân cư Kiến Dật để nói chuyện bia mộ với bố mẹ Hồ Bằng. Vào nhà, tôi thông báo đã giải quyết xong đám đòi nợ. Bố mẹ Hồ Bằng mừng lắm, nằng nặc giữ chúng tôi ở lại ăn cơm. Tôi và Chu Dung đồng ý. Trong bữa ăn, tôi dò hỏi, “Chú ơi, chúng cháu định mấy hôm nữa đi viếng mộ Hồ Bằng. Cậu ấy nằm ở mộ số 16, khu 6 nghĩa trang núi Ngô Hoa chú nhỉ?”
Bố Hồ Bằng nói, “Sao phải phiền hà thế, cháu có lòng là được rồi, không cần đi đâu.”
Tôi bảo, “Thật ra mấy hôm trước cháu ghé qua rồi nhưng không tìm thấy mộ Hồ Bằng, chú đọc lại vị trí cụ thể cho cháu được không?”
Ông gạt đi, “Không cần thật mà, cháu đừng đi.”
Ăn xong, tôi và Chu Dung xin phép ra về. Đứng bên xe hút thuốc, cậu ta rít một hơi sâu, “Sao cô chú không muốn chúng ta đi nhỉ?”
Tôi đoán, “Chắc chắn họ biết gì đó song không muốn nói. Nhưng đã điều tra tới đây rồi, ta phải làm cho ra nhẽ. Giờ ta sẽ tìm hiểu người đang được khắc tên trên bia mộ số 16, lùng từng nhà tang lễ trên toàn thành phố xem có thông tin hỏa táng của người này không.”
“Anh đùa em à, mỗi năm thành phố Yên hỏa táng mấy chục nghìn thi thể, mình biết tìm từ đâu?”
“Dốt thế? Bia mộ số 16 khắc ngày mất của người thế chỗ Hồ Bằng là 29 tháng Mười hai năm 2015. Theo truyền thống của người Trung Quốc, người đã khuất phải được chôn cất trong vòng một tuần sau khi qua đời, trừ trường hợp bị sát hại hay chết bất đắc kì tử. Chỉ cần tìm những người hỏa táng trong vòng một tuần kể từ 29 tháng Mười hai là thấy thôi.”
Chu Dung gật đầu, hỏi tôi, “Mình lấy danh nghĩa gì để tìm đây?”
“Cứ bảo mình làm bên công ty thống kê dữ liệu, muốn thống kê tỉ lệ tử vong do ung thư trong hai năm trở lại đây. Gửi phí hỗ trợ thì hầu như ai cũng đồng ý tuốt.”
Chúng tôi chia nhau hành động, tìm đến 12 nhà tang lễ quanh thành phố Yên để điều tra. Hơn 3 giờ chiều, tôi vừa bước ra khỏi một nhà tang lễ thì bố mẹ Hồ Bằng gọi điện báo lại có người đến đòi nợ.
Tôi gọi điện dặn Chu Dung điều tra nốt những nơi còn lại rồi lái xe tới nhà bố mẹ Hồ Bằng. Vừa lên tầng, tôi đã thấy một người đàn ông mặc sơ mi trắng đang đứng gõ cửa, “Cô chú ơi, cô chú cho cháu vào nói chuyện được không?”
Tôi tiến lại, vỗ vai cậu ta, “Cậu gì ơi, đòi nợ giúp ứng dụng cho vay à?”
Cậu ta nói, “Không, tôi là nhân viên thu hồi nợ.”
Tôi hỏi, “Của bên ngân hàng á?”
Cậu ta gật đầu.
Rất nhiều ngân hàng có bộ phận xử lý nợ, chủ yếu đảm đương công việc xử lý và phục hồi tài sản không sinh lời, tức thu hồi nợ xấu. Hầu hết các khoản nợ xấu của ngân hàng đều do bộ phận này quản lý và chịu trách nhiệm thu hồi.
Tôi không hiểu cậu ta tới đây làm gì. Qua trò chuyện, tôi phát hiện người tới đòi nợ trước anh chàng đeo kính một hôm chính là cậu ta. Cậu ta cũng đòi Hồ Bằng trả tiền, nhưng không phải khoản tiền Đinh Viễn vay bằng cách giả danh bạn tôi, mà là số tiền Hồ Bằng vay ba năm trước, khi còn sống. Tôi cũng biết khoản nợ này.
Ba năm trước, vì muốn mở cửa hàng đồ dã ngoại xịn nhất thành phố Yên, Hồ Bằng vay tổng cộng gần một triệu tệ từ vài ngân hàng, đổ cả tiền dành dụm vào. Cửa hàng đã mở nhưng buôn bán không suôn sẻ lắm, được một năm thì sập tiệm, tuy nhiên Hồ Bằng vẫn chưa trả hết nợ. Cậu nhân viên thu hồi nợ tới đây để hỏi bố mẹ Hồ Bằng có đồng ý trả nợ thay đứa con đã mất không.
Tôi nói, “Bố mẹ cậu ấy không có nghĩa vụ trả nợ, ngày nào cậu cũng tới giục thế này không hay lắm đâu.”
Cậu ta gượng cười, “Vẫn phải thử xem có thu hồi được không chứ.”
Tôi khuyên cậu ta về, đúng lúc đó Chu Dung gọi điện tới, “Anh Từ, em tìm thấy rồi.”
Tôi hỏi, “Đang ở đâu đấy?”
Chu Dung đáp, “Em đang ăn cơm ở Ngõ Tây, tìm suốt cả ngày, đói meo rồi.”
Tôi lái xe tới Ngõ Tây gặp Chu Dung, cậu ta rút điện thoại cho tôi xem ảnh, “Là anh chàng này, trùng khớp trăm phần trăm luôn, thông tin giống hệt như trên bia mộ số 16.”
Tôi gọi vào số máy gia quyến lưu lại nhà tang lễ. Giọng phụ nữ vang lên ở đầu dây bên kia, “A lô.”
“Chào cô, tôi thuộc ban quản lý nghĩa trang núi Ngô Hoa. Gần đây trong lúc thống kê thông tin chủ mộ, chúng tôi phát hiện có một phần mộ không khớp danh tính nên mới liên lạc với cô thông qua nhà tang lễ. Xin hỏi cô là người nhà của chủ ngôi mộ số 16 đúng không?”
Cô ta đáp, “Đúng. Anh thống kê gì vậy? Tôi trả tiền rồi cơ mà.”
“Cho hỏi cô đưa tiền cho ai? Mong cô phối hợp với công tác điều tra của chúng tôi, chúng tôi sẽ không xử lý phần mộ này.”
Cô ta thở phào, cho tôi số điện thoại của một người cô ta liên lạc ở ngoài nghĩa trang núi Ngô Hoa. Cô ta chi 300 nghìn tệ để nhờ
Tôi gọi điện hỏi người này, “Anh có bán mộ không?”
Y hỏi ngược lại, “Làm sao anh biết đến tôi?”
“Tôi được chị lần trước mua mộ số 16, khu 6 giới thiệu.”
“Thế hả. À mà, đợt này không có mộ ở vị trí đẹp như chị ấy mua đâu, nhưng cũng khá ổn. 280 nghìn tệ, không mặc cả, anh đồng ý không? Đồng ý thì ngày mai tôi dẫn đi xem.”
Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe đi xem mộ. Tới nơi, tay buôn mộ dẫn chúng tôi ra ngôi mộ số 3 dãy 5, “Sao? Cũng được đấy chứ?”
Tôi nói, “Anh mua cả lô mộ rồi bán dần à? Nhìn xa trông rộng quá, mấy năm nay giá đất chôn cất ở thành phố Yên tăng gấp mấy lần rồi.”
“Đâu có, cùng lắm tôi chỉ là cò, móc nối người bán với người mua để ăn tiền trung gian.”
Đúng lúc đó, Chu Dung rút máy ghi âm ra, “May mà anh nói câu này.”
Y ngớ người, “Các anh làm gì vậy?”
Tôi nói, “Mua bán sang tay hoặc tự ý chuyển nhượng huyệt mộ là hành vi bị nghiêm cấm theo ‘Quy hoạch phát triển ngành mai táng thành phố Yên’. Tôi mà gọi điện tố giác, giao nộp đoạn băng ghi âm này cùng ảnh và số điện thoại của anh, từ giờ anh hết đường làm ăn.”
Tay buôn mộ hỏi, “Giờ muốn sao? Đối thủ cạnh tranh à?”
“Không, chúng tôi chỉ muốn dò la chút chuyện. Anh là cò bán ngôi mộ số 16 khu 6 đúng không? Người bán là ai?”
Y than, “Ôi dào, có tí chuyện cỏn con mà ông anh cũng ghi âm với chả ghi hình! Cứ việc hỏi thẳng. Làm người ta sợ chết đi được!”
Chúng tôi rời nghĩa trang núi Ngô Hoa, quay về nội thành. Chu Dung lái xe, “Anh Từ, anh nghĩ tại sao bố Hồ Bằng lại bán mộ con mình?”
Tôi nói, “Tôi cũng không hiểu.”
Cậu ta châm thuốc, “Em cả gan đoán thế này nhé. Phải chăng Hồ Bằng chưa chết nên bố anh ấy mới bán mộ?”
Tôi lắc đầu, “Lúc di quan cậu ấy ở nhà tang lễ Đông Sơn, tôi cũng có mặt mà.”
Chu Dung rít thuốc lá, “Anh nhìn mặt Hồ Bằng chưa, chắc chắn đúng là anh ấy không?”
“Nhìn rồi. Mặt trắng bệch, cạn kiệt sinh khí, tôi nhìn theo cho đến tận khi cậu ấy được đẩy vào lò hỏa táng.”
“Bố mẹ anh ấy mà không chịu tiết lộ, mình sẽ không bao giờ tìm được lời giải nhỉ?”
Tôi gật đầu.
Tối hôm sau, tôi nhận được lời mời từ một người không ngờ đến, đó chính là anh chàng đeo kính của công ty đòi nợ. Anh ta mời tôi ăn cá quế khâm gần chùa Bạch Vân để cảm ơn tôi đã giúp đỡ.
Khi tôi và Chu Dung tới nơi, anh chàng đeo kính đã gọi một bàn ê hề thức ăn. Chúng tôi tán gẫu về “lịch sử” đòi nợ của anh ta. Nốc được vài chai bia, anh ta có phần cao hứng, đưa tôi một chiếc USB, “Chú em, anh tặng chú món quà bất ngờ này đấy.”
Tôi hỏi đó là gì, anh ta không nói, dặn tôi về nhà xem.
Ăn xong, bắt taxi về nhà, tôi pha một bình Đại Hồng Bào*, nhâm nhi vài chén. Sau khi tỉnh táo phần nào, tôi nhớ đến chiếc USB anh chàng đeo kính đưa, bèn lấy ra cắm vào máy tính. Bên trong có dữ liệu Đinh Viễn ăn cắp từ điện thoại Hồ Bằng, bao gồm tin nhắn, ảnh chụp, lịch sử cuộc gọi, lịch sử trò chuyện WeChat, thậm chí cả thông tin mua sắm trên Taobao, lịch sử chi tiêu Alipay và WeChat.
Nhìn những dấu tích cuối cùng trong cuộc đời người bạn đã ra đi hai năm trước, tôi thấy lòng rối bời.
Lật sang ảnh chụp trong điện thoại Hồ Bằng, tôi không những cảm động mà còn phát hiện ra điều bất thường: bức ảnh Hồ Bằng chụp chung cùng bố mẹ tại Thần Nông Giá, thời gian là mùng 2 tháng Ba năm 2014.
Khi ấy Hồ Bằng đã qua đời rồi.
Tôi lục lại lịch sử chi tiêu, lịch sử trò chuyện của Hồ Bằng hòng tìm kiếm manh mối và phát hiện trước khi đi Thần Nông Giá, cậu ấy đã tới thành phố Ngô, chuyển khoản 20 nghìn tệ cho công ty Trách nhiệm hữu hạn Tượng sáp Tiềm Tân. Theo những gì tôi tra cứu trên mạng, đây là công ty làm hình nhân bằng sáp.
Hôm sau, tôi bay tới thành phố Ngô và tìm đến công ty này. Tôi cho họ xem ảnh Hồ Bằng, hỏi họ có phải từng làm tượng sáp giúp cậu ấy không. Thợ đúc tượng sáp nhớ lại rồi nói, “Có đấy, bấy giờ tôi là người làm khuôn cho mặt cậu ấy. Cậu ấy đặt làm phần đầu và tay bằng sáp, còn những bộ phận che được bằng quần áo thì làm bằng sợi thủy tinh và Silicon.”
Chẳng trách hôm di quan, mặt mũi Hồ Bằng lại trắng bệch, tái hơn người chết, hóa ra đó chỉ là tượng sáp. Cậu ấy giả chết, dùng tượng sáp thế chỗ mình, có lẽ để trốn nợ ngân hàng.
Nắm trong tay chứng cứ Hồ Bằng giả chết, tôi trở lại thành phố Yên, gọi Chu Dung ra quán Bia tươi Clipper trên đường Trung Sơn 8 để nhậu, bàn xem có nên báo cảnh sát không. Chu Dung chạm cốc với tôi, “Anh ấy dùng tượng sáp thế chỗ chẳng phải sẽ lộ tẩy khi hỏa táng ư?”
Tôi đáp, “Tôi đoán cậu ấy mua chuộc nhân viên hỏa táng.”
Chu Dung gật đầu, “Nếu mình báo cảnh sát, anh ấy có phải ngồi tù không?”
“Có chứ, Hồ Bằng nợ tiền ngân hàng rồi giả chết chạy trốn, đây là tội lừa đảo tiền vay, có thể bị phạt tù trên mười năm.”
Chu Dung lại chạm cốc với tôi, “Anh à, nếu một ngày em phạm tội, anh có che giấu giúp em không?”
“Tôi sẽ khuyên cậu đi tự thú và tìm cho cậu luật sư giỏi.”
Cậu ta ăn khoai tây chiên, “Anh biết rõ nên làm thế nào còn gì?”
Hôm sau, tôi mang chứng cứ đến tìm bố mẹ Hồ Bằng, nhờ họ khuyên Hồ Bằng tự thú.
Một tuần sau, tôi tới ga phía Nam đón Hồ Bằng - người đã lẩn trốn đến khu vợc duyên hải suốt hai năm, dẫn cậu ấy đi ăn vịt quay ở Toàn Phúc Phường. Trên đường tiễn Hồ Bằng đến đồn cảnh sát, tôi đưa cậu ấy điếu thuốc, “Tôi có câu này muốn hỏi.”
Cậu ấy châm thuốc, “Ừ, anh hỏi đi.”
“Sao bố cậu lại bán mộ của cậu?”
“Thì tại giá mồ mả thành phố Yên tăng chóng cả mặt. Mộ 20 nghìn tệ nay vọt thẳng lên 300 nghìn tệ. Tôi tâm sự với bố là muốn mở quán rượu bên bờ biển, bố tôi không có tiền nhàn rỗi nên bán mộ.”
WARNING
Cách tránh rò rỉ thông tin trên điện thoại
1. Không sử dụng cùng một mật khẩu để đăng nhập vào các nền tảng khác nhau, tránh bị xâm nhập hàng loạt.
2. Người dùng điện thoại hệ điều hành Android: Nên tạo thói quen thường xuyên dọn dẹp ứng dụng chạy ngầm và kiểm tra tiến trình bất thường.
3. Người dùng điện thoại Apple: Không nên jailbreak thiết bị. Chỉ mua ứng dụng trên cửa hàng ứng dụng chính thức, thận trọng khi trao quyền cho ứng dụng.
4. Tải ứng dụng trên cửa hàng ứng dụng quy mô lớn hoặc trang web chính thức, phòng trường hợp tải phải ứng dụng giả mạo.
5. Nếu buộc phải sử dụng ứng dụng có nguồn gốc không rõ ràng, hãy đăng nhập thông qua tài khoản mạng xã hội chứ không nên đăng kí tài khoản mới.
6. Nếu buộc phải tải ảnh hoặc hình chụp căn cước lên mạng, hãy chèn hình mờ (watermark) đánh dấu quyền sở hữu ở cạnh thông tin quan trọng, phòng trường hợp bị ăn cắp.