Vụ việc: Du học sinh bị bắt cóc
Thời gian: 10/05/2016
Nguồn tin: Lưu Cường
Chi: 2.600 tệ
Thu: 18.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Dù thường xuyên bôn ba điều tra ở ngoại tỉnh nhưng tôi không thích rời thành phố Yên lắm. Vì một khi đặt chân tới những miền đất xa lạ, mọi việc đều trở nên phiền toái. Phải suy tính đủ thứ từ đi lại, ăn ở, đến thời gian, hoàn cảnh xung quanh, và còn mệt mỏi hơn nữa.
Những lần ra ngoại ô phía Đông lo công việc, tôi còn chê xa, nên trước khi tiến hành điều tra hoặc nhận ủy thác, tôi đều cân nhắc xem có thể hoàn thành ngay tại thành phố Yên không, nếu cần lặn lội tới vùng khác thì liệu mình có nhận được thù lao tương xứng không.
Tôi từng nhận điều tra một vụ bắt cóc. Vụ này xảy ra tại Mỹ, nhưng tôi ngồi ở thành phố Yên vẫn giải quyết được.
Chiều mùng 10 tháng Năm năm 2016, tôi đang cùng Chu Dung ăn mì lạnh gà xé ở quán ẩm thực Tứ Xuyên tại Ngân Hạ, phía Đông thành phố thì bỗng nhận được điện thoại từ thành phố Cẩm. Người gọi là Lưu Cường, anh cảnh sát từng giúp tôi điều tra “vụ án gọi vía”. Hai chúng tôi chỉ hợp tác đúng một lần, không mấy thân quen nên tôi băn khoăn không biết tại sao anh ta lại gọi cho mình.
Tôi nhận máy, chưa kịp lên tiếng thì Lưu Cường đã nói thẳng, “Từ Lãng, tôi muốn nhờ cậu một chuyện. Chi phí bên cậu thế nào?”
“Cụ thể phải xem đó là việc gì. Anh cứ trình bày tôi nghe xem nào.”
“Nhà chú họ tôi có đứa con gái tên Lưu Tiêu, đang học cao học tại đại học Princeton, Mỹ. Dăm ba bữa con bé lại gửi tin nhắn thoại, gọi video nói chuyện cùng bố mẹ. Dạo này chẳng hiểu sao không liên lạc được với nó. Ban đầu gia đình không để ý, tưởng con bé bận học hành. Hôm qua chú tôi bỗng nhận được hai cuộc điện thoại, đầu dây bên kia báo chúng đã bắt cóc em tôi, yêu cầu chúng tôi nộp tiền chuộc, nếu không trả tiền trong vòng năm ngày, chúng sẽ giết con tin. Mới đầu chúng đòi 300 nghìn tệ, đến cuộc gọi thứ hai không hiểu tại sao lại tăng giá, bắt trả một triệu.”
“Tôi không kham được vụ này đâu, cùng lắm chỉ phân tích giúp gia đình được thôi. Tôi hiểu là gia đình sốt ruột nhưng tôi sức mọn, nào lo được chuyện ở tận xứ Mỹ. Gia đình nên tìm đại sứ quán Trung Quốc tại Mỹ cho yên tâm.”
“Chúng tôi đã liên lạc với đại học Princeton nhưng họ cho biết chưa từng nhận Lưu Tiêu. Con bé không hề theo học Princeton. Chúng tôi liên hệ với cả đại sứ quán rồi nhưng chưa có phản hồi.”
Việc này quả thực hơi kì lạ. Lưu Cường nói tiếp, “Tôi nghĩ có khi nào chú thím tôi nhớ nhầm trường không? Tên nhiều trường đại học Mỹ khi dịch ra tiếng Trung nghe đều na ná nhau, có thể họ nhầm lẫn cũng nên. Nhưng em họ tôi giữ hết giấy tờ du học nên không thể xác minh.
“Công ty tư vấn du học mà gia đình chú tôi chọn tên là Du học Phẩm Duệ, khá có tiếng ở thành phố Yên. Giờ cũng không tài nào liên lạc được với giáo viên tư vấn, gọi điện thì số máy không tồn tại. Ở thành phố Yên tôi quen mỗi mình cậu, nên muốn nhờ cậu tới công ty đó hỏi xem rốt cuộc con bé nhận thư mời nhập học của trường nào.”
Tôi đồng ý và bảo Lưu Cường gửi hết thông tin liên quan cho mình. Cúp máy xong, Lưu Cường gửi thông tin chung của Lưu Tiêu, tin nhắn tư vấn từ hai năm trước, kèm theo ảnh chụp chung trong bữa cơm gia đình chiêu đãi giáo viên nhân dịp Lưu Tiêu nhận được giấy mời nhập học.
Tôi kể khái quát tình hình cho Chu Dung nghe, giục cậu ta ăn nhanh còn đến địa chỉ Lưu Cường gửi. Tới nơi, Chu Dung xuống xe nhìn số nhà một lượt rồi trở lại xe. “Nhầm rồi anh ơi, số nhà 57 là quán ăn Đông Bắc mà.”
Tôi kiểm tra lại, đúng là quán ăn thật. Ngó nghiêng quanh quất, tôi thấy công ty Tư vấn Du học Phẩm Duệ nằm bên kia đường, mặt tiền mới tinh. Tôi kêu Chu Dung cùng qua đó, cậu ta than thở, “Bây giờ tiền thuê tăng nhanh lắm hay sao mà phải chui rúc trong tòa nhà cũ kĩ thế?”
Trong công ty Tư vấn Du học Phẩm Duệ đông nượp. Thấy tôi và Chu Dung bước vào, một cô gái mặc đồ công sở tiến lại đón, “Em chào hai anh, hai anh muốn tư vấn xuất ngoại ạ?”
Tôi đáp, “Không, tôi có việc gấp cần tìm quản lý của các cô.” Cô gái thoái thác một lúc mới chịu gọi quản lý ra. Quản lý mời chúng tôi vào văn phòng, hỏi lý do tìm đến đây. Tôi cho biết bạn mình mất tích ở Mỹ, cô ấy làm hồ sơ du học thông qua Phẩm Duệ. Giờ trường học lại nói không có sinh viên này theo học tại trường, gia đình e là nhớ nhầm tên nên muốn nhờ công ty kiểm tra giúp xem rốt cuộc cô ấy nhập học trường nào.
Quản lý gật đầu, “Mạng nội bộ bên chúng tôi lưu trữ dữ liệu của toàn bộ khách hàng. Nhưng không thể tùy tiện kiểm tra theo ý cậu được, tôi đâu biết cậu định làm gì với nó.”
Tôi đáp “Tôi hiểu”, rồi gọi điện bảo Lưu Cường nhờ bố mẹ Lưu Tiêu viết giấy ủy thác có dấu của cảnh sát địa phương, chứng minh lời tôi nói là thật. Hơn một tiếng sau, Lưu Cường gửi tôi ảnh chụp giấy ủy thác đã đóng dấu. Quản lý xác nhận và mở máy tính, hỏi rõ tên họ và số căn cước của Lưu Tiêu để kiểm tra trên mạng nội bộ. Lát sau, anh ta nói, “Thông tin cậu cung cấp có sai sót gì không? Tôi không tìm thấy học sinh này.”
Tôi nói, “Sao lại thế được, cô ấy tham gia chương trình ưu đãi ‘Giúp bạn xuất ngoại miễn phí’ hai năm trước của các anh mà.”
“Thế lại càng không phải. Chúng tôi chưa từng tổ chức chương trình xuất ngoại miễn phí.”
Sự tình càng lúc càng kì lạ, tôi hỏi anh ta có phải trung tâm chuyển từ phía bên kia đường sang không. Quản lý cho biết đây là chi nhánh họ mới mở và hoạt động được nửa năm nay.
Rời khỏi công ty Tư vấn Du học Phẩm Duệ, Chu Dung hỏi tôi phải làm sao. Tôi hỏi ngược lại, “Trông quán ăn Đông Bắc ở số 57 có sạch sẽ không?”
Cậu ta đáp, “Cũng được.”
Tôi gật đầu, “Vất vả cả buổi chiều rồi, qua đó ăn đi.”
Chúng tôi vào quán ăn Đông Bắc, ngồi xuống gọi món canh thập cẩm, thịt lợn chiên giòn xào lăn cùng tôm nõn và đồ nguội. Tôi hỏi quán mở được bao lâu rồi, nhân viên trả lời đã gần một năm.
Tôi gật gù, “Cậu có biết trước khi quán này mở, ở đây kinh doanh gì không?”
Cậu ta đáp không, hỏi thêm mấy nhân viên phục vụ khác nhưng chẳng ai biết. Tôi cảm ơn rồi quay đầu nhìn Chu Dung, thấy cậu ta nghiên cứu thực đơn rượu. Tôi nói, “Đừng uống, đang làm việc mà.”
“Giờ mình phải tìm thế nào đây anh?”
Tôi gắp một miếng nộm bánh bột Đông Bắc*, “Ăn đã, ăn xong rồi tìm.”
Dùng bữa xong, hai chúng tôi quay lại xe. Tôi mở điện thoại, tìm ảnh chụp quang cảnh con đường này trên bản đồ. Chu Dung hoang mang, “Mình đang ở ngay trên đường mà, sao anh không ngẩng đầu lên nhìn mà phải xem bản đồ?”
Tôi giải thích, “Cậu không hiểu rồi. Ảnh đường phố đăng trên bản đồ thường được chụp bằng xe chụp ảnh chuyên dụng, nhưng chi phí cao, không thể ngày nào cũng chụp, nên ảnh đường phố ở những khu vợc không sầm uất thường rất lâu mới cập nhật. Khả năng cao toàn là ảnh chụp từ một, hai năm trước.”
Chu Dung gật đầu. Tôi đưa điện thoại cho cậu ta xem ảnh đường phố một năm trước mình tìm được trên bản đồ. Công ty Tư vấn Du học Phẩm Duệ nằm ở vị trí quán ăn Đông Bắc.
Chu Dung khen, “Anh cừ quá. Sao anh nghĩ ra được thế?”
“Kĩ năng cơ bản thôi mà.”
Cậu ta gật đầu, nhòm điện thoại, “Đúng là Phẩm Duệ này.”
Tôi hỏi, “Cậu nhìn kĩ chưa?”
“Rồi mà, tên tuổi với màu biển hiệu giống hệt, chi nhánh của Phẩm Duệ đấy thôi.”
Tôi phóng to biển hiệu cho cậu ta xem, “Sau này cậu làm ơn cẩn thận vào.”
Chu Dung nhìn lại, “Lại còn kiểu này nữa à?”
Giữa chữ “Du học” và “Phẩm Duệ” là chữ “Cách Vật” nhỏ xíu viết bằng lối Tiểu Triện*, dễ làm người ta lầm tưởng để trang trí cho đẹp.
Giả mạo thương hiệu nổi tiếng cùng lĩnh vợc là hiện tượng khá phổ biến, đặc biệt trong ngành thực phẩm và thời trang. Nhưng quả thật đây là lần đầu tôi thấy có người mạo danh công ty tư vấn du học. Tôi lên mạng tìm kiếm, hóa ra đây không phải trường hợp cá biệt, chỉ vì trước kia ít khi tiếp xúc với ngành du học nên tôi không biết.
Tôi tìm thấy thông tin của công ty này trên hệ thống Thông tin Doanh nghiệp Quốc gia. Không ngờ họ còn chi nhánh khác đang hoạt động. Tôi và Chu Dung tra cứu thêm và phát hiện bài viết trên Weibo. Người đăng bài kêu mình bị lừa, mới đầu cứ ngỡ đây là công ty Tư vấn Du học Phẩm Duệ, sau mới ngã ngừa ra là công ty Tư vấn Du học Cách vật Phẩm Duệ. Tôi nhờ Chu Dung liên lạc với người này qua Weibo, hỏi địa chỉ của công ty lừa đảo kia. Tình cờ thay, anh ta đang Online, nhanh chóng cho biết công ty nằm ở đường Quan Bình Đông.
Chúng tôi về nhà đánh một giấc rồi sáng hôm sau lái xe tới đường Quan Bình Đông. So với Phẩm Duệ xịn, công ty nhái này không đông khách lắm nhưng cũng chẳng vắng khách. Trước cổng công ty dựng một tấm biển, đề “Giúp bạn xuất ngoại chỉ với 0 đồng”. Chu Dung thắc mắc, “Thế thì họ kiếm tiền bằng cách nào nhỉ?”
“Không biết, chắc là bịp thôi.”
Ở đại sảnh trưng một bảng quảng cáo, một nửa giới thiệu các du học sinh trúng tuyển Ivy League* nhờ công ty này, nửa còn lại là danh sách “giáo viên nổi tiếng” của công ty. Chúng tôi đứng đọc một lúc và nhận ra gương mặt thân quen: thầy Giả, người đã hỗ trợ Lưu Tiêu du học, xuất hiện trong tấm ảnh chụp chung với gia đình cô.
Tôi bước tới quầy lễ tân, nhờ cô gái ngồi sau quầy gọi thầy Giả giúp mình. Cô ấy nói thầy Giả đang trao đổi với học sinh và phụ huynh, xin chờ một lát.
Nửa tiếng sau, thầy Giả tiễn hai bố con nhà nọ ra cổng. Lễ tân nói chuyện với anh ta. Anh ta gật đầu, bước về phía chúng tôi, “Chào anh, anh có nhu cầu tư vấn du học?”
Tôi gật đầu, “Vâng, tôi muốn hỏi về trường lớp ở nước ngoài.”
Thầy Giả dẫn chúng tôi vào một gian phòng nhỏ, đóng cửa lại rồi rót nước cho chúng tôi. Anh ta nhìn Chu Dung, hỏi tôi, “Đây là em trai anh nhỉ? Anh muốn cho bạn ấy đi nước ngoài à?” Chu Dung lắc đầu, “Không, chúng tôi có người bạn từng nhận được thư mời nhập học thông qua thầy và đã sang Mỹ. Chúng tôi muốn biết cô ấy học trường nào.”
Nét mặt hơi sầm xuống nhưng thầy Giả vẫn gật đầu, hỏi, “Em ấy tên gì?” Tôi đáp, “Lưu Tiêu.”
“Tôi không nhớ, bên chúng tôi nhiều học sinh quá.”
Chu Dung mở tập hồ sơ, rút tài liệu của Lưu Tiêu, bức ảnh chụp chung với thầy Giả và bản thỏa thuận ủy thác, đưa cho anh ta. “Lưu Tiêu bị bắt cóc ở Mỹ. Chúng tôi đã liên hệ với đại học Princeton nhưng họ nói cô ấy không phải sinh viên của trường. Bởi vậy, chúng tôi mới phải tới đây hỏi xem rốt cuộc Lưu Tiêu nhập học trường nào.”
Thầy Giả nói, “Tôi nhớ ra rồi, chẳng phải cô bé này đi du học hai năm rồi sao? Tôi cũng quên em ấy vào trường nào rồi.”
Tôi nói, “Thầy nhớ kĩ lại xem. Bắt cóc chứ có phải chuyện đùa đâu. Lần này chúng tôi tới hỏi với tư cách bạn bè của Lưu Tiêu, nếu thầy không nhớ ra, lần sau sẽ là cảnh sát đến điều tra đấy.”
“Để tôi thử nhớ xem.” Thầy Giả lướt điện thoại một lát, “Có thể là đại học Prinsetton.”
“Thầy liên lạc với họ giúp tôi nhé.”
“Chúng tôi toàn liên hệ qua email. Để tôi gửi anh địa chỉ email. Việc nghiêm trọng thế này nên để người thân liên lạc trực tiếp thì hơn.”
Ra khỏi công ty tư vấn du học, tôi gọi điện cho Lưu Cường, thuật lại tình hình điều tra và cho biết Lưu Tiêu theo học trường Prinsetton chứ không phải Princeton. Lưu Cường khàn giọng hỏi, “Prinsetton là trường nào? Từ Lãng, cậu liên hệ với trường ấy giúp tôi được không? Tôi thật sự không có thời gian xoay xở.”
Tôi hỏi anh ta, “Sao thế? Nghe giọng anh không ổn lắm.”
Rít vài hơi thuốc lá, Lưu Cường kể rằng mấy hôm nay người nhà lo sốt vó, sợ em họ bị giết nên theo dõi sát sao tin tức liên quan đến trường đại học Princeton. Tối qua, trên Weibo có người chia sẻ tin cảnh sát Mỹ phát hiện một thi thể nữ gốc Á trong cốp chiếc xe đỗ gần đại học Princeton, vụ việc đang được tiến hành điều tra. Hay tin, bố mẹ Lưu Tiêu sợ khiếp vía, đang xin Visa khẩn cấp ở lãnh sự quán Mỹ tại thành phố Cẩm để đi xác nhận thi thể.
Mấy ngày gần đây, Lưu Cường phải chịu áp lực rất lớn. Cả họ chỉ có mình anh ta làm trong ngành cảnh sát nên giờ ai cũng trông cậy. Anh ta nói, “Tôi chỉ là cảnh sát khu vợc, vụ án ở tận Mỹ thì tôi cáng đáng kiểu gì? Từ Lãng, cậu dứt khoát phải giúp tôi đấy!”
Tôi nói mình sẽ tiếp tục điều tra, dặn Lưu Cường khuyên bố mẹ Lưu Tiêu đừng lo quá. Theo tình hình hiện tại, chưa chắc thi thể đó là của con gái họ. Nếu bọn bắt cóc lại gọi điện đòi tiền thì nhớ phải ghi âm.
Đến trưa, tôi và Chu Dung mua hai chiếc sandwich ở cửa hàng tiện lợi, ăn tạm cho xong bữa rồi lái xe tới quận thương mại trung tâm. Tôi có một người bạn tên Theo làm phóng viên, từng học cao học tại đại học Columbia. Về nước, cậu ấy đổi nghề, mở công ty tư vấn du học cao cấp. Tôi định ghé chỗ cậu ấy hỏi chuyện này.
Đến nơi, tôi gọi điện hẹn Theo uống cà phê ở quán Bước Chậm trên tầng 80 của một khách sạn. Sau khi gọi ba cốc Americano, tôi giải thích mục đích tới đây, nhờ Theo liên lạc với đại học Prinsetton. Cậu ấy cau mày, “Tớ chưa nghe tên ngôi trường này bao giờ. Thế này nhé, để tớ nhờ bạn ở bờ Đông tìm hiểu xem.”
Tôi cảm ơn, cậu ấy gạt đi, cầm cốc cà phê lên uống, “Cô ấy là bạn bè gì với cậu thế? Sao lại học trường này? Nghe tên thôi tớ đã ngờ ngợ đây là trường rởm.”
Chu Dung nói, “Dễ thế lắm anh ạ. Cô ấy làm thủ tục qua một công ty không thu phí dịch vụ. Không bỏ tiền thì lấy đâu ra trường tốt? Người ta chẳng làm hồ sơ tử tế cho đâu.”
Theo lắc đầu, “Không phải vậy. Những trường đại học rởm trích hoa hồng rất cao từ học phí. Tuyển được một sinh viên, bên môi giới sẽ đút túi ngay 2.000 tới 10.000 đô la. Vì vậy một số công ty tư vấn mới miễn phí trung gian, vì ngay từ đầu, họ đã thông đồng với các trường đại học rởm rồi.”
Chu Dung thốt lên, “Nham hiểm thật đấy.”
Theo kể tiếp, “Không những vậy, có công ty đã thu phí môi giới rồi nhưng vẫn đưa sinh viên vào trường vớ vẩn vì tham tiền hoa hồng. Tình trạng này hết sức phổ biến, thậm chí vài ‘cơ sở uy tín’ tương đối lớn ở Trung Quốc cũng sử dụng chiêu trò này.”
Tiễn Theo đi rồi, chúng tôi hút thuốc dưới chân tòa nhà. Chu Dung lên tiếng, “Anh Từ, em thấy có gì đó bất thường.”
“Bất thường chỗ nào?”
“Anh thử nghĩ mà xem, vừa rồi anh Theo nói trò ‘du học 0 đồng’ đều do công ty tư vấn cấu kết với trường đại học rởm ở nước ngoài bày ra để lấy tiền hoa hồng.”
Tôi gật đầu, Chu Dung tiếp, “Chứng tỏ hai bên phải qua lại chặt chẽ với nhau! Vậy tại sao thầy Giả lại giả vờ không nhớ ra trường của Lưu Tiêu? Chắc chắn tay này có vấn đề.”
Tôi liếc cậu ta, “Khá đấy, tiến bộ ra trò.”
Chu Dung rít sâu một hơi thuốc, “Ầy, cũng thường thôi. Cố gắng phát huy ấy mà.”
Tôi nói, “Lại còn vờ vịt!”
Nghe Chu Dung hỏi tiếp theo phải làm gì, tôi bảo, “Chờ trời tối.”
Vừa qua 12 giờ, chúng tôi lại lái xe tới Cách Vật Phẩm Duệ. Cổng công ty đóng im im, cửa kéo bên ngoài khóa chặt. Chu Dung hỏi tôi, “Có mở được cửa này không anh?”
“Được chứ, chục cái khóa rởm không bằng một cái khóa chắc. Họ khóa bằng hai cái khóa vớ vẩn cũng bằng không.”
Trước khi tiếp cận cổng ra vào, tôi giơ tay giữ Chu Dung lại. Cậu ta hỏi sao thế, tôi chỉ lên trên. Góc trên bên trái cổng gắn một chiếc camera giám sát 360 độ. Chu Dung thắc mắc, “Làm thế nào đây?”
Tôi bỏ ba lô xuống, lôi một món đồ ra, “Không sao, tôi mang đồ nghề rồi.”
Cậu ta nhìn thứ đó, kêu lên, “Trời, cái gì đấy anh Từ? Điện thoại cục gạch đời đầu à?”
“Thiết bị phá sóng camera đấy người ạ, làm nhiễu được cả hình ảnh lẫn âm thanh.”
Tôi bật thiết bị phá sóng, dặn Chu Dung đội mũ vào. Cậu ta ngạc nhiên, “Anh làm nhiễu tín hiệu rồi em còn đội mũ làm gì?”
“Đồ ngốc, máy móc cũng có lúc trục trặc chứ. Lỡ may không phá sóng được thì ngày mai chờ bị gô cổ đi.”
Cậu ta gật đầu, đội mũ lên. Tôi phá khóa bằng dây thép, mở cửa sắt ra rồi phá khóa cửa trong. Cả hai chúng tôi lẻn vào, đi qua tiền sảnh, ngang qua mấy gian phòng tiếp khách. Phía trong là khu văn phòng rộng rãi với mười mấy chiếc bàn viết xếp thành hàng, trên mỗi bàn đặt một bộ máy tính để bàn. Tôi và Chu Dung mở hết máy lên, tìm máy tính của thầy Giả. May thay thầy Giả đang ở độ tuổi trung niên nên chúng tôi không mất quá nhiều thời gian để tìm kiếm, vì người đứng tuổi thích đặt ảnh gia đình làm hình nền điện thoại và máy tính. Màn hình máy tính của thầy Gia là ảnh anh ta bế một cô bé, chắc là con gái anh ta. Nhìn cảnh nền thì có vẻ hình được chụp ở Cố Cung.
Ngó đồng hồ thấy đã gần 3 giờ sáng, tôi phân công Chu Dung xem xét những món đồ khác trên bàn, còn mình tìm kiếm trong máy tính của thầy Giả. Ổ cứng không chứa thông tin hữu dụng. Tôi mở trình duyệt web. Anh ta không xóa lịch sử duyệt web, tất cả trang web cần sử dụng tên tài khoản và mật khẩu đều cài chế độ tự động đăng nhập.
Tôi truy cập vào mạng xã hội và email của thầy Giả, tìm thấy thư từ qua lại giữa anh ta với đại học Prinsetton trong hòm thư công việc. Thư cuối cùng được gửi vào hôm qua, thầy Giả hỏi có học sinh nào tên Liu Xiao* mất tích không. Trường học chưa trả lời.
Chu Dung ghé lại nhìn, “Biết ngay là ngấm ngầm bắt tay với nhau mà.”
Tôi gật đầu, “Đây không phải vấn đề chính. Thầy Giả liên lạc được với đại học Prinsetton và hỏi về chuyện của Lưu Tiêu, chứng tỏ anh ta không dính dáng nhiều đến vụ mất tích của cô ấy. Vậy tại sao anh ta không nói luôn khi ta hỏi hay vòi vĩnh ít tiền nhỉ?”
Chu Dung lắc đầu, “Anh đừng hỏi em, tự đặt tay lên ngực mà hỏi mình ấy!”
Tôi mắng cậu ta huyên thuyên, ra lệnh tìm manh mối tiếp. Tôi lại kiểm tra hòm thư của thầy Giả, phát hiện cứ cách một thời gian, anh ta lại nhận được một email lạ lùng báo tiền đã được chuyển vào thẻ, hãy kiểm tra.
Tôi kiểm tra email trao đổi của thầy Giả với những người này. Lần nào anh ta cũng chỉ gửi một tập tin excel. Tôi tải tập tin mới nhất xuống màn hình, mở ra xem, thấy toàn thông tin cá nhân của du học sinh, bao gồm tất tần tật dữ liệu như học sinh du học tại khu vợc nào, trường gì, tình hình chung của gia đình ra sao, phương thức liên lạc của bố mẹ là gì.
Thầy Giả đang bán thông tin của du học sinh cho người khác.
Chu Dung xáp lại ngó nghiêng, “Thông tin tường tận quá, thậm chí còn viết rõ cả những vấn đề như gia cảnh.”
“Ừ, vốn dĩ hồ sơ du học đòi hỏi thông tin chi tiết, lấy nó ra buôn bán còn đáng sợ hơn buôn bán số điện thoại nhiều.”
Tôi chụp lại hết chứng cứ rồi cùng Chu Dung rời đi, thuê một phòng tiêu chuẩn tại khách sạn gần đó để đánh một giấc. Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong, tôi và Chu Dung ra đường đứng chờ đến 9 giờ hơn để chặn thầy Giả trên đường đi làm.
Nhác thấy bóng chúng tôi từ xa, thầy Giả định bụng đi đường vòng. Tôi vỗ vai Chu Dung, cậu ta xăm xăm xông tới, “Chào buổi sáng thầy Giả!”
Thầy Giả đành bước lên vỉa hè cùng chúng tôi, hỏi chúng tôi muốn gì. Tôi đáp, “Tôi chỉ muốn hỏi anh bán thông tin của Lưu Tiêu cho ai thôi?”
Anh ta giả ngu, “Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì.”
Tôi rút điện thoại, mở tập tin excel cho anh ta xem, “Chứ đây là gì?”
Không muốn nhiều lời, thầy Giả dứt khoát ngó lơ tôi và Chu Dung, vùng ra, bước thẳng về phía Cách vật Phẩm Duệ. Tôi đuổi theo, “Anh đừng manh động. Bán thông tin của người khác mà thuộc trường hợp nghiêm trọng là ăn chắc từ ba đến bảy năm tù đấy.”
Anh ta dừng bước, nhìn tôi. Tôi lại dọa tiếp, “Tôi nói thẳng luôn, một là anh khai ra đã bán thông tin của Lưu Tiêu cho ai, hai là tôi báo cảnh sát.”
Thầy Giả cân nhắc rồi ngồi xuống vệ đường cùng chúng tôi, rút thuốc lá rồi châm lửa. “Sao các anh biết tôi bán thông tin?”
“Chuyện đó anh không cần quan tâm, cứ vào thẳng việc của Lưu Tiêu.”
Anh ta gật đầu, bất ngờ hỏi tôi, “Lưu Tiêu bị bắt cóc thật là?”
“Thật chứ sao không, gia đình cô ấy nhận được mấy cuộc gọi đòi tiền chuộc rồi. Ngày kia phải đưa tiền, bằng không con tin sẽ bị giết.”
“Thế đưa luôn đi, tiếc tiền làm gì, phải cứu người trước.”
Tôi hỏi, “Có phải anh biết gì đó không?”
Anh ta gật đầu, “Khách hàng mua thông tin từ tôi toàn bọn lừa đảo qua điện thoại. Có lần tôi bán thông tin của một cậu học sinh tên Lý Mặc. Chỉ trong vòng vài ngày, bố cậu ấy đã bị lừa hơn 500 nghìn tệ, còn lên cả báo. Sau đó Lý Mặc về nước trong kì nghỉ và tìm gặp tôi, nói mình chưa từng tiết lộ với ai những thông tin kẻ lừa đảo nắm được, chỉ mình tôi biết, nên cậu ta muốn kiện tôi. Tôi xin giải quyết riêng. Lý Mặc đồng ý nhưng đòi tôi phải đều đặn gửi cho cậu ta hồ sơ của các du học sinh tôi quản lý, đặc biệt là tài liệu của các học sinh ở gần trường cậu ta.
“Thế rồi một ngày nọ, bố một cô gái mới xuất ngoại chưa bao lâu gọi điện cho tôi, báo con mình bị bắt cóc tại Mỹ, thủ phạm đòi ông năm triệu tệ. Người bố nhờ tôi tìm người hỗ trợ. Sau khi hiểu rõ sự tình, tôi hơi sợ hãi, vì chính tôi là người gửi hồ sơ của cô gái cho Lý Mặc. Về sau lại có vụ việc tương tự xảy ra, nạn nhân cũng là nữ giới và còn bị kẻ bắt cóc giết hại.”
Chu Dung hỏi, “Lý Mặc có nắm giữ tài liệu về Lưu Tiêu không?”
Thầy Giả đáp, “Có, tôi gửi cho cậu ta từ lâu rồi.”
Tôi sực nhớ tới thi thể nữ gốc Á không rõ danh tính. Vẽ sợi dây liên kết giữa Lưu Tiêu và Lý Mặc, lòng tôi dấy lên linh cảm chẳng lành. Tôi tức tốc gọi cho Lưu Cường, kể lại chuyện vừa rồi và dặn anh ta điều tra Lý Mặc. “Để đề phòng bất trắc, thôi thì gia đình cứ giao tiền đi, đừng để chúng giết con tin thật.”
Lưu Cường đáp, “Tôi sẽ phản ánh lại việc của Lý Mặc cho lãnh sự quán. Với cả có phải chúng tôi không muốn giao tiền đâu. Vừa có hai cuộc gọi tới, bên thì hét một triệu tệ, bên thì đòi 300 nghìn tệ. Chúng còn chưa báo số tài khoản nữa kìa.”
“Lần này anh ghi âm chưa?”
“Rồi, lát nữa tôi gửi cậu cả đoạn ghi âm lẫn ảnh chụp màn hình cuộc gọi tới. Cậu nghe giúp tôi xem.”
Tôi buông điện thoại, hỏi Chu Dung trong trường hợp nào nhóm bắt cóc sẽ đòi hai mức giá chuộc khác nhau. Chu Dung đáp, “Khó xảy ra lắm, có chắc chúng cùng một hội không?”
“Tôi cũng không dám chắc.”
Mười phút sau, Lưu Cường gửi qua WeChat cho tôi hai đoạn ghi âm cùng hai tấm ảnh. Tôi mở tệp ghi âm ra nghe trước. Hai cuộc điện thoại tống tiền do hai người khác nhau gọi tới. Kẻ đòi một triệu tệ nói giọng miền Nam, tiếng phổ thông chưa được chuẩn. Kẻ ra giá 300 nghìn tệ nói ngắn gọn, còn biết dùng thiết bị chuyển đổi giọng nói để giấu giọng thật.
Nghe xong, tôi mở tấm ảnh Lưu Cường gửi mình, thấy một số điện thoại có đầu 171, số còn lại là số ảo, thực hiện cuộc gọi không xác định.
Tôi sực nhớ ra một chuyện. Thầy Giả không chỉ đưa thông tin cá nhân của Lưu Tiêu cho Lý Mặc mà còn cung cấp cho bọn lừa đảo qua điện thoại. Mà số điện thoại đầu 171 hầu như toàn lừa đảo.
Tôi gọi cho Lưu Cường, hỏi anh ta số điện thoại đầu 171 tương ứng với đoạn ghi âm nào. Anh ta trả lời là đoạn đòi một triệu tệ. Tôi dặn, “Có thể đây là số lừa đảo, khi nào nó gọi lại, anh cứ nói đã liên lạc được với Lưu Tiêu rồi, xem nó phản ứng ra sao.”
“Được.”
Đến tối, Lưu Cường gọi điện kể, “Số 171 chắc là lừa đảo. Mới nãy nó lại gọi, chú tôi nói liên lạc được với con gái rồi thì nó cúp máy luôn.”
Còn cuộc gọi không xác định kia có thể đã được thực hiện qua ứng dụng gọi điện qua internet. Sau khi điều tra, Lưu Cường phát hiện, trước khi Lưu Tiêu mất tích, Lý Mặc đã bị bắt tại Mỹ do dính líu tới án bắt cóc năm ngoái nên vụ việc lần này không phải do cậu ta gây ra.
Tôi cau mày, thật ra đây không phải tin tốt. Nếu Lý Mặc là thủ phạm thì ít ra tôi còn có manh mối, còn không thì bó tay, vô phương phán đoán kẻ thủ ác là ai. Tôi tiện thể hỏi Lưu Cường về tình hình xin Visa khẩn cấp. Anh ta báo đã xin được visa, tối mai sẽ bay sang Mỹ.
Trưa hôm sau, Theo gọi điện hẹn tôi uống trà chiều ở quận thương mại trung tâm. Khi tôi và Chu Dung tới nơi, Theo đã gọi bánh waffle. Tôi ngồi xuống, hỏi, “Cậu có tin tức rồi à?”
Theo trả lời, “Ừ. Năm ngoái công ty tớ hỗ trợ một cậu bé đi du học ở bờ Đông. Tớ nhờ cậu ta tới trường chui Prinsetton kia hỏi thăm. Phía nhà trường cho biết quả thật có sinh viên tên Lưu Tiêu, nhưng cô ấy nghỉ học một năm rồi.”
Chu Dung xen vào, “Chuyện quái gì thế này? Nghỉ học một năm rồi mà gia đình không biết à?”
Tôi chợt nghĩ đến một vấn đề, bèn hỏi Theo, “Lưu Tiêu xuất ngoại đầu năm 2015, theo cậu cô ấy sử dụng visa gì?”
Theo ngẫm nghĩ, nói, “Chắc là visa loại B1 mới, thời hạn tối thiểu hai năm.”
Tôi gật đầu. Loại visa này cho phép tự do ra vào Mỹ trong thời hạn Visa có hiệu lực. Lưu Tiêu đã thôi học, nhưng có chắc vẫn đang ở Mỹ không? Phải chăng cô ấy gặp bất trắc tại Trung Quốc?
Tôi lập tức gọi điện bảo Lưu Cường kiểm tra lịch sử xuất nhập cảnh của em họ mình. Anh nhờ vả một đồng nghiệp làm cảnh sát hình sự. Kết quả cho thấy Lưu Tiêu nhập cảnh vào thành phố Yên từ nửa năm trước, sau đó không xuất cảnh lần nào nữa.
Tôi hỏi Lưu Cường, “Em họ anh có số điện thoại sử dụng trong nước không?”
“Có, tôi vừa gọi xong, thấy báo khóa sim.”
“Hay anh thử kiểm tra số điện thoại định danh của cô ấy xem.”
Lưu Cường làm theo. Anh trở lại đơn vị, xin giấy xác nhận, tới China Telecom, China Mobile, China Unicom* kiểm tra số điện thoại của em mình. Cuối cùng, anh phát hiện ra nửa năm trước, Lưu Tiêu đăng kí một số di động mới của China Telecom tại thành phố Yên. Nhờ định vị trạm gốc, chúng tôi mới biết Lưu Tiêu đang ở trong một khu chung cư gần đường Hi Vọng. Tôi nhắn Lưu Cường bảo chú thím hủy vé máy bay đi, đừng qua Mỹ nữa.
Lái xe tới khu chung cư Quang Minh đường Hi Vọng, tôi bảo Chu Dung gọi điện, người nghe máy là một cô gái. Chu Dung lên tiếng, “Chào cô, tôi là nhân viên giao hàng. Tôi mang bưu kiện của cô tới nơi rồi nhưng không tìm được tòa nhà. Cô có thể xuống lấy hàng không?”
Cô gái nói, “Anh tìm lại đi. Hỏi bảo vệ đường tới tòa 11 ấy.”
Chu Dung đáp, “Dạ, thế để tôi tìm tiếp.”
Đến dưới chân tòa 11, Chu Dung lại gọi điện, “Xin lỗi cô, xe tôi hỏng khóa rồi mà hàng lại nhiều, không dám bỏ xe lại. Phiền cô xuống lấy giúp với.”
Cô gái khó chịu, “Thôi được rồi.”
Ba phút sau, một cô gái mặc áo liền mũ màu xám đi ra khỏi cổng đơn nguyên, ngó nghiêng quanh quất, chỉ thấy tôi và Chu Dung đứng hút thuốc ngoài cổng. Tôi quan sát kĩ gương mặt cô ấy, đó chính là Lưu Tiêu.
Chu Dung bước lại gần, “Em lấy hàng à?”
Cô gái đưa mắt nhìn chúng tôi, rồi lại ngó bảo vệ đang đi tuần đằng xa và nhấc chân đi về phía đó. Tôi bảo, “Em là Lưu Tiêu đúng không? Bọn tôi là bạn của Lưu Cường, được anh ấy nhờ tới tìm em. Bọn tôi không phải người xấu. Hay để tôi báo cảnh sát, mình ra đồn nói chuyện nhé?”
Lưu Tiêu khựng lại, mặt đỏ bừng, “Bên cạnh có quán cà phê, ta ra đó đi.”
Yên vị trong quán rồi, tôi hỏi Lưu Tiêu, “Em có biết mình bị bắt cóc không?”
Cô ấy đáp, “Có. Hai anh dở hơi à? Sao lại lo chuyện ba0 đồng thế?”
Chu Dung lên tiếng, “Em biết nhưng không hiểu tình hình rồi. Chuyện đã ầm ĩ lên tới tận đại sứ quán, bố mẹ em suýt bay sang Mỹ xác minh thi thể rồi đấy.”
Tôi can, “Khoan giáo huấn em ấy, để em ấy kể đầu đuôi sự tình đã.”
Lưu Tiêu gật đầu. Cô ấy kể, chẳng bao lâu sau khi tới Mỹ, cô ấy phát hiện đại học Prinsetton là trường rởm nên nghĩ chẳng phải cố gắng học hành cũng tốt nghiệp được, thế là cứ nhởn nhơ chơi bời, nào ngờ mới năm đầu đã trượt mấy môn, nhà trường khuyên nghỉ học.
Cô ấy không dám kể với người nhà, bám trụ lại Mỹ thêm nửa năm, về nước thì trốn lì ở thành phố Yên. Tính vốn ham chơi, không muốn đi làm nên bấy lâu nay cô ấy vẫn xin tiền gia đình. Song hai năm học sắp hết, gần tốt nghiệp đến nơi, thế là cô ấy nghĩ ra một cách dùng thiết bị chuyển đổi giọng nói để giả vờ bị bắt cóc, tiếp tục vòi tiền bố mẹ.
Tôi hỏi, “Lấy được tiền rồi em định làm thế nào?”
Lưu Tiêu bảo cứ thế theo kịch bản thôi: được thả, viện cớ bỏ lỡ kì thi, đành tốt nghiệp muộn. Vậy là lại được rong chơi thêm một năm, lại còn rủng rỉnh tiền tiêu.
Tôi liên lạc với Lưu Cường, bảo anh ta tới thành phố Yên đón cô em họ về. Lưu Cường tới ngay sáng hôm sau. Thấy Lưu Tiêu, anh ta ngại không dám mắng trước mặt chúng tôi nên cứ lừ lừ nhìn em mình. Tôi đứng giữa giảng hòa, mời họ đi ăn ở quán Vịt quay Đại Đổng, hồ Đoàn Kết. Lưu Cường hỏi mình phải trả bao nhiêu cho lần điều tra này. Tôi suy ngầm, nói, “Thế này đi, tôi đã giúp chú thím anh tiết kiệm được tiền mua vé khứ hồi đi Mỹ, vậy anh trả tôi tiền hai tấm vé khứ hồi là được.”
Lưu Cường nâng cốc rượu, “Cảm ơn nhé, tôi biết cậu giảm giá cho chúng tôi. Bình thường cậu đắt lắm.”
Chu Dung cười, “Anh nói vậy là dễ hiểu lầm lắm nhé.”
Tôi lườm cậu ta, cạn ly với Lưu Tiêu, “Em cũng ngớ ngẩn thật. 40% du học sinh Mỹ không thể tốt nghiệp suôn sẻ, nhiều người mua bằng giá đối phó với gia đình, có mình em diễn kịch bắt cóc. Em làm Lưu Cường mất ăn mất ngủ mấy hôm nay đấy!”
Chu Dung nhấp rượu, hỏi tôi có bao nhiêu du học sinh mua bằng giả. Tôi nói, “Nghe bảo đó là đường dây có tổng giá trị giao dịch hơn trăm triệu tệ. Ăn xong ta về nghiên cứu kĩ càng xem.”
Những bạn có nguyện vọng du học nhất định phải chọn công ty tư vấn tốt nhé.
WARNING
Cách chọn cơ sở tư vấn du học uy tín
1. Tìm hiểu rõ quy trình du học hoàn chỉnh trước khi chọn cơ sở tư vấn, để biết chắc mình cần dịch vụ gì, tránh mắc bẫy.
2. Lên mạng tìm đánh giá tiêu cực về cơ sở tư vấn, có thể sử dụng các từ khóa như “cơ sở tư vấn du học XXX + lừa đảo”, “cơ sở tư vấn du học XXX + đánh giá xấu”, xem có bê bối nào không.
3. Đánh giá độ đáng tin cậy của cơ sở tư vấn dựa trên mức độ hiểu biết của giáo viên tư vấn đối với phương án nộp đơn xin học, quy trình nộp đơn, điều kiện nhập học, yêu cầu nhập học của ngôi trường bạn dự định theo học.
4. Nắm được chất lượng viết đơn xin nhập học của cơ sở tư vấn, phòng trường hợp họ bắt chước mẫu đơn do bên thứ ba soạn.
5. Cảnh giác với cơ sở tư vấn khuyến khích bạn cung cấp hay làm giấy tờ giả. Trước khi đặt bút kí phải biết rõ giấy tờ mình sắp kí là gì, có tác dụng thế nào và gây ảnh hưởng ra sao sau khi kí. Vì một khi bị phát hiện làm giấy tờ giả, bạn sẽ bị từ chối cấp Visa.
6. Đừng nghe giáo viên tư vấn đề xuất trường nào là đăng kí ngay trường đó. Hãy tra cứu, kiểm tra danh sách cơ sở giáo dục nước ngoài được Bộ Giáo dục Trung Quốc công nhận, đăng tải trên trang web Quản lý Đào tạo Quốc tế.
7. Khi kí hợp đồng, cần chú ý tên cơ sở có trùng với tên trên con dấu không, phí môi giới bao gồm những khoản thu nào, có đúng với dịch vụ mình được hưởng không, tránh bị thu thêm tiền.