Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1051 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
liên tục có người gõ cửa lúc nửa đêm và đốt vàng mã trước cửa nhà, cô gái cầu cứu tôi

Vụ việc: Thợ săn chứng trầm cảm

Thời gian: 12/08/2016

Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ

Chi: 7.300 tệ

Thu:Đang bán tin

Tiến độ điều tra: Hoàn thành

Tháng Tám năm 2016, một cô gái tên Phương Quỳnh gửi tin nhắn cho tôi qua Zhihu*, tâm sự chuyện mình bị gang stalking (theo dõi tập thể). Hằng ngày, mỗi khi Phương Quỳnh đi làm, một người đàn ông vạm vỡ, cao chừng 1m80, đeo kính râm luôn đứng chờ cô ấy dưới nhà rồi bám theo đến tận khi cô ấy lên xe. Hàng xóm tầng trên toàn nhằm giữa đêm hôm khuya khoắt để cãi cọ, ném đồ. Có lần cô ấy áp tai vào đường ống nước, định bụng nghe xem họ cãi vã chuyện gì, nào ngờ người ta đang rủa sả cô ấy. Cuối tuần cứ muốn ngủ nướng là hàng xóm lại băm thịt suốt từ sáng sớm đến tận trưa.

Đáng sợ nhất là khuya nào cũng có kẻ khẽ gõ cửa nhà cô ấy. Cô ấy không dám mở, chỉ biết co rúm trên giường. Một lúc sau, cô ấy ngửi thấy mùi khét luồn qua khe cửa, hôm sau phát hiện dấu vết của thứ gì đó bị đốt ngoài cửa.

Gang stalking nghĩa là một người bị nhiều kẻ bám đuôi, theo dõi và bức hại, nghiêm trọng hơn, nạn nhân có thể phát điên, thậm chí tự sát. Tôi không tin vào gang stalking. Bỏ cái giá quá lớn chỉ để hãm hại một người bình thường ư, chẳng bõ công chút nào. Chắc hắn cô gái này gặp phải chuyện khác, hoặc mắc chứng rối loạn tâm thần, hoang tưởng ra mấy sự việc trên, giống như những người “bị điều khiển trí não*”.

Ngày nào Phương Quỳnh cũng nhắn tin nhưng tôi không bao giờ trả lời. Gửi tròn một tuần thì Phương Quỳnh biến mất. Bốn ngày sau, cô ấy nhắn mình đã tới giới hạn và sẽ sớm tự sát.

Tôi bắt đầu nhấp nhổm, rủi có chuyện gì thật thì phải làm sao? Mạng người chứ đâu phải trò đùa. Thế là tôi khuyên Phương Quỳnh đừng manh động, tôi đồng ý nói chuyện với cô ấy. Sau khi hỏi rõ địa chỉ và phương thức liên lạc, tôi lái xe chở Chu Dung tới nơi ở của cô ấy.

Phương Quỳnh làm việc tại ngoại ô phía Đông và trọ ở huyện Đông Tam. Từ nội thành, hai chúng tôi đi về hướng Đông hơn một tiếng mới tới khu chung cư của cô ấy. Chung cư này rất mới, cây xanh rợp bóng nhưng hết sức vắng vẻ.

Chúng tôi đến nơi lúc 1 giờ chiều. Không tính bảo vệ gác cổng, cả khu chỉ thấy mỗi hai thầy phong thủy đang cầm la bàn và giấy bút. Bắt gặp tôi và Chu Dung, họ tiến lại hỏi có nhu cầu “làm lễ” không. Tôi từ chối, Chu Dung hỏi tôi, “Chung cư này ít người quá, còn có thầy bói chèo kéo khách, chẳng lẽ nó bị ma ám?”

“Đừng có mê tín thế, mình đến nhầm giờ thôi.”

Đông Tam là huyện nằm phía Đông thành phố Yên. Ở gần thành phố nên giá nhà tuy tăng chóng mặt song vẫn rẻ hơn nhiều so với thành phố Yên, rất nhiều người lựa chọn mua nhà ở đây. Các khu dân cư nơi này thưa dân vì đa số khách mua là nhân viên văn phòng và dân đầu cơ bất động sản. Ban ngày, nhân viên văn phòng đi làm trong thành phố Yên hết, còn dân đầu cơ thì chẳng sống ở đây, giờ này chung cư không có người là chuyện bình thường.

Phương Quỳnh trú tại căn 502, đơn nguyên ba, tòa năm. Hôm nay cô ấy xin nghỉ làm để đón chúng tôi.

Lên tầng năm, tôi kiểm tra cửa ra vào trước thay vì gõ cửa. Đúng là dưới đất có vết cháy đen, hơn nữa vết thì đậm, vết thì nhạt và còn nằm rải rác, chứng tỏ việc này không chỉ diễn ra một lần. Ghé sát lại ngửi thì thấy mùi nhựa cháy, chắc không phải mấy thứ như tiền âm phủ hay nhang nến, vì chúng không bốc mùi hắc tới vậy.

Chu Dung hỏi tôi, lát vào nhà thấy Phương Quỳnh có vấn đề về đầu óc thì có phải đưa luôn tới viện không. Tôi cho rằng không nên vội vàng kết luận, vì quả thật những vết cháy ngoài cửa hơi kì lạ.

Tôi chụp mấy tấm ảnh rồi gõ cửa, không ai đáp. Tôi rút điện thoại gọi cho Phương Quỳnh thì đầu dây bên kia lập tức từ chối cuộc gọi. Sau vài giây, tôi nhận được tin nhắn WeChat của cô ấy, “Có người gõ cửa, tôi không dám mở. Là anh à?”

Tôi đáp “Đúng vậy”, bảo cô ấy yên tâm mở cửa. Hơn chục giây sau, một cô gái khá xinh xắn nhưng sắc mặt tiều tụy ra mở cửa. Cô ấy tự giới thiệu mình rồi mời chúng tôi vào nhà.

Đây là căn hộ một phòng rộng khoảng 40m². Tôi hỏi Phương Quỳnh ở đây một mình sao, cô ấy bảo mình sống cùng người yêu. Chu Dung lấy làm lạ, “Người yêu cô đầu? Tầng trên cãi vã mà anh ấy không lên xem thế nào à?” Phương Quỳnh nói không phải, mới chuyển đến chưa bao lâu thì Lý Minh người yêu cô ấy đã mất tích.

Hôm ấy, Lý Minh bảo đi gặp bạn, sau đó không trở về nữa, gọi điện chẳng ai bắt máy. Phương Quỳnh chắc mẩm có chuyện chẳng lành nên báo cảnh sát, nhưng lời của một mình cô ấy chưa đủ để kết luận Lý Minh mất tích. Cảnh sát hỏi đã xác nhận với bạn bè Lý Minh chưa, cô ấy mới nhận ra mình gần như không biết gì về người yêu ngoài tên họ và những kỉ niệm chung của hai người. Cô ấy chỉ biết Lý Minh là nhân viên kinh doanh thiết bị, quê ở miền Nam, làm việc tại quận Thái Hưng. Còn địa chỉ cụ thể của công ty, số điện thoại của đồng nghiệp, bố mẹ và bạn bè Lý Minh là gì, cô ấy mù tịt. Cảnh sát đã gặp nhiều vụ thế này. Qua điện thoại, họ khuyên cô ấy nghĩ thoáng ra, chắc anh người yêu đá cô ấy rồi.

Trò chuyện một lát, Phương Quỳnh xin phép đứng dậy rót nước cho chúng tôi.

Thấy cô ấy hơi căng thẳng, tôi hỏi vài vấn đề nhẹ nhàng, ví dụ tại sao không sống ở ngoại ô phía Đông mà lại trọ tại huyện Đông Tam. Cô ấy nói thuê trọ ở đây rẻ hơn, môi trường tốt, tiện đi làm. Trước cổng chung cư có bến xe buýt, đi một chuyến là đến ngoại ô phía Đông.

Cô gái này khá thông minh, biết tôi nhiều bạn WeChat, gửi tin nhắn qua đó chưa chắc tôi đã đọc nên mới cố ý liên lạc qua Zhihu. Nhưng tôi để ý lúc trả lời câu hỏi, Phương Quỳnh hơi ủ rũ và mất tập trung, chỉ khi nhắc đến chuyện có người theo dõi và định ép cô ấy phát điên, cô ấy mới hăng hái và kể nhiều hơn. Nhưng nói đi nói lại vẫn chỉ quẩn quanh mấy việc: có người đàn ông vạm vỡ cao chừng im80, đeo kính râm, thường xuyên đứng chờ dưới nhà rồi bám theo cô ấy; hàng xóm tầng trên toàn cãi cọ, ném đồ giữa đêm hôm khuya khoắt, còn hay bàn ra tán vào về cô ấy; khuya nào cũng có kẻ gõ cửa, đốt đồ trước cửa nhà cô ấy; hôm nào cô ấy không phải đi làm, muốn nghỉ ngơi là hàng xóm lại miệt mài băm thịt.

Chu Dung xuống dưới sân xem xét một vòng, chẳng thấy ma nào chứ đừng nói là tên đàn ông cao to đeo kính râm, cũng không thấy ai băm chặt hay đốt gì ngoài cửa. Tôi nói với Phương Quỳnh, “Thế này nhé, những chuyện khác tạm thời chưa nhận định được, giờ chúng tôi lên tầng trên xem tình hình thế nào và nói chuyện với hàng xóm giúp cô.”

Phương Quỳnh đáp, “Vâng.”

Tôi và Chu Dung tới căn hộ 602, gõ cửa một hồi mà không thấy trong nhà có động tĩnh gì. Cửa chống trộm kẹp cả đống tờ rơi bám bụi, xem ra đã lâu chưa ai động tới. Tôi cầm mấy tờ rơi lên xem, có quảng cáo của xưởng nội thất, dịch vụ lắp đặt internet băng thông rộng và giới thiệu siêu thị gần đây. Thời gian đề trên tờ quảng cáo siêu thị là một tháng trước.

Rất có thể căn hộ này không có người ở.

Tôi dặn Chu Dung ở lại cùng Phương Quỳnh để cô ấy đỡ sợ, phần mình thì đi gặp ban quản lý chung cư. Không có ai để hỏi đường nên tôi lòng vòng mãi dưới sân mới tìm thấy.

Nơi làm việc của ban quản lý cách căn hộ của Phương Quỳnh bảy tòa nhà. Trong văn phòng có một người đàn ông ngoại ngũ tuần, tóc rối như tổ quạ đang trực ban. Tôi mời ông ta điếu thuốc, lấy bật lửa châm giúp. Ông ta rít sâu một hơi, hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi trình bày, “Tôi muốn hỏi ai sống trong căn 602, đơn nguyên ba, tòa năm. Em gái tôi ở căn 502, tối nào nhà họ cũng ầm ĩ làm em tôi mất ngủ, mong anh đứng ra nói giúp.”

Ông ta hút thuốc, nói, “Cậu đợi chút để tôi kiểm tra.” Đoạn lấy hai tập hồ sơ to đùng từ trong tủ sắt ra rồi lật mở, “Cậu có nhầm không? Hình như căn này không có người ở mà.”

Tôi nhờ ông ta liên lạc với chủ nhà để xác nhận. Ông ta đồng ý, gọi điện cho chủ nhà, đầu dây bên kia xác nhận quả thật căn hộ không có người ở, cả nhà họ đều đang ở thành phố Yên.

Quay về nhà Phương Quỳnh, tôi truyền đạt nguyên văn lời chủ nhà cho cô ấy. Cô ấy ngớ người, “Sao lại thế được, tôi nghe tiếng rõ lắm mà, ngay trên đầu tôi ấy.”

Tôi đề nghị, “Thế này đi, để tôi nhờ Chu Dung về lấy thiết bị, nếu tầng trên có người thật thì khi nào họ làm ồn, cô hãy dùng cái máy ấy mà trả đũa, hiệu quả lắm.”

Tôi bảo Chu Dung lái xe về thành phố Yên, đến trung tâm điện máy mua máy rung sàn - một loại mô tơ rung cỡ nhỏ. Chỉ cần lắp nó lên trần nhà và khởi động, sàn tầng trên sẽ rung lắc khiến chủ nhà không chịu nổi. Tôi lắp máy rung sàn giúp Phương Quỳnh, dặn hễ tầng trên ồn ào thì bật máy. Có người xuống tìm thì cứ bảo họ gọi cho tôi, tôi sẽ giải quyết.

Tôi và Chu Dung nán lại thêm một lát, đến 5 giờ hơn thì lái xe về thành phố Yên. Trên đường đi, Chu Dung hỏi sao tôi không nói thẳng với Phương Quỳnh, chắc chắn tầng trên không có người mà. Tôi bảo mình làm vậy để cô ấy yên tâm.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Phương Quỳnh đã gọi điện nói hàng xóm trên tầng lại ầm ĩ, liên tục chửi rủa cô ấy, mở máy rung sàn cũng không ăn thua. Hai chúng tôi đành quay đầu xe. Tới nhà Phương Quỳnh, máy rung sàn hẵng còn bật. Tôi tắt máy, lắng tai nghe động tĩnh tầng trên nhưng không thấy bất cứ âm thanh nào.

Tôi lên tầng gõ cửa căn 602, không ai ra mở. Nhìn vào trong qua ống nhòm trộm mắt mèo, phòng ốc tối đen như mực. Áp máy nghe lén xuyên tường vào cửa cũng thấy im phăng phắc.

Để Phương Quỳnh hiểu rõ sự thật rằng trên tầng không có bất cứ ai, tôi nói, “Tôi sẽ nghĩ cách mở cửa căn hộ ấy, cô theo tôi lên đó nhìn xem, nếu không có ai, ngày mai cô phải đi viện khám.”

Phương Quỳnh đắn đo rồi bằng lòng, “Vâng.”

Tôi quan sát khắp nhà Phương Quỳnh, bê ghế vào bếp, dùng dao khoét một miếng trên trần chìm rồi xịt ít nước lên đó bằng bình tưới hoa. Sau đó tôi đổ hai chậu nước xuống sàn và bảo Chu Dung gọi ban quản lý đến.

Mười phút sau, Chu Dung dẫn người của ban quản lý tới, cũng chính là người đàn ông vừa nãy. Ông ta quan sát, nói, “Sao lại thế, tầng trên không ai ở làm sao rỉ nước xuống đây được?”

Tôi đưa ông ta điếu thuốc, “Anh ạ, báo đài người ta đưa tin, những chung cư có tỉ lệ lấp đầy thấp, để trống phòng ốc lâu ngày sẽ xảy ra tình trạng người ngoài lẻn vào sống trộm.”

Chu Dung hùa theo, “Đúng đấy, vả lại dù tầng trên không có người ở thì cũng phải giải quyết vụ thấm dột này chứ. Bằng không nhà này ngập thì ai đền, tầng trên hay ban quản lý đây?”

Người đàn ông lại gọi cho chủ nhà tầng trên, bảo rò rỉ nước, thấm hết xuống tầng dưới. Chủ nhà dặn chúng tôi đợi một lát, anh ta gọi người tới kiểm tra ngay.

Hai mươi phút sau, có người gọi điện cho nhân viên ban quản lý, kêu đang ở trên tầng nhưng căn hộ 602 không hề rò nước. Tôi kéo Phương Quỳnh và Chu Dung lên tầng gõ cửa, trong nhà có người hỏi chúng tôi là ai. Tôi nói mình sống ở tầng dưới. Cửa mở, một người để tóc lỡ lưa thưa, tay lần chuỗi hạt đứng chặn ngay thềm, bảo nhà mình không rò nước.

Chu Dung nhìn ông ta, ghé tai tôi thì thầm, “Anh Từ, sao người này trông cứ quen quen nhỉ?”

Tôi đáp, “Sao mà không quen cho nổi? Mình vừa đặt chân vào khu này đã bị ông ta chặn lại, hỏi có nhu cầu ‘làm lễ không đấy.”

“Là thầy phong thủy đó hả! Ông ta không cầm la bàn làm em chẳng nhận ra.”

Tôi đòi vào nhà xem thử nhưng thầy phong thủy không đồng ý. Tôi thấy lạ, không cho vào đã đành, nhưng trời tối từ đời nào rồi, sao không bật đèn trong nhà? Phải chăng có thứ gì đó ông ta không muốn chúng tôi nhìn thấy?

Tôi vờ nổi giận, bảo nói mồm thôi thì làm sao biết là rò hay không, phải vào xem thế nào. Thế rồi tôi đẩy ông ta ra, vào nhà bật đèn. Chu Dung, Phương Quỳnh và nhân viên ban quản lý cũng theo sau. Trông thấy cảnh tượng trong nhà, tất cả cùng sững ra. Phương Quỳnh thét lên, trốn sau lưng Chu Dung.

Trong phòng khách kê bàn dài màu trắng, sơn bóng loáng, đặt ba hũ tro cốt, ba bát hương và vài đĩa táo, chuối, quýt. Táo đã thối, chuối cũng thâm đen. Sau bàn là chiếc giá treo ba tấm di ảnh của một bà cụ và hai ông lão, hai bên dán câu đối “Tiên tổ phúc hồng lưu hậu thế, Tử tôn đức sáng rạng tiền nhân”.

Thầy phong thủy kêu lên, “Các người làm gì đấy? Chưa được cho phép mà đã vào nhà, có tin tôi báo cảnh sát gô cổ hết không!” Dứt lời, ông ta cầm nén hương lên châm lửa, vái lạy rồi cắm vào lư hương. Tôi hỏi Phương Quỳnh mùi cháy cô ngửi thấy có phải mùi đốt hương này không, cô ấy đáp “Không phải”.

Tôi nói, “Anh không báo cảnh sát thì chúng tôi cũng báo. Anh làm trò gì đây? Biến nhà ở thành mồ mả, có định để hàng xóm sống không hả?”

Thầy phong thủy khinh khinh, “Sao, làm thế này phạm pháp à?”

Đến khi chúng tôi gọi cảnh sát tới hòa giải, ông ta mới giải thích ngọn nguồn sự tình. Giá nhà thành phố Yên cao, đất huyệt cũng đắt đỏ. Nhiều người nghĩ thà dùng tiền mua đất huyệt để sắm quách một căn hộ nhỏ ngoài rìa thành phố, không những đủ chỗ cúng bái cả nhà, biết đâu sau này nhà còn lên giá.

Đầu năm 2015, gia chủ mua căn hộ nhỏ này với giá 5.000 tệ/m², mang hết tro cốt các cụ trong nhà tới. Quả thật sau đó giá nhà tăng gấp ba. Chính thầy phong thủy là người giúp họ chọn nhà. Đây là công việc lâu dài, hai tháng ông ta lại tới thắp hương một lần.

Chu Dung nói, “Ghê quá đi mất, ai mà ngờ giữa chung cư lại có mộ thất thế này?”

Tôi đáp, “Đây là tình trạng xảy ra tại cả thành phố Yên lẫn thành phố Ngô. Một dạo thành phố Ngô còn rộ lên tin người ta tới đảo Tông Minh mua nhà làm mộ đấy.”

Tôi đi quanh nhà xem xét. Chắc hẳn nơi này không có người ở, vì chẳng thấy quần áo hay đồ dùng hằng ngày. Nhân viên ban quản lý kiểm tra nhà vệ sinh, không thấy rò nước.

Chu Dung đi theo tôi, quan sát một lượt, “Anh Từ, chẳng lẽ có ma thật?”

Tôi nạt, “Suốt ngày ăn nói linh tinh.”

Lúc xuống tầng, nhân viên ban quản lý và thầy phong thủy cãi nhau tóe lửa về chuyện có được giữ tro cốt trong chung cư không, cảnh sát thì một mực hòa giải. Phương Quỳnh sợ mất mật. Tôi khuyên cô ấy không nên ở đây đêm nay, dặn Chu Dung đặt phòng ở khách sạn tử tế tại huyện Đông Tam cho cô ấy ở tạm. Tôi và Chu Dung thuê phòng ngay sát vách, bảo mọi người đều mệt rồi, có gì để mai tính tiếp, giờ ngủ đã.

Sáng hôm sau, tôi còn chưa tỉnh ngủ, Phương Quỳnh đã tới gõ cửa. Cô ấy kể tối qua lại nghe thấy từ tầng trên vọng xuống tiếng cãi cọ, mắng chửi, sau đó là tiếng băm thịt.

Tôi xin Phương Quỳnh số điện thoại của mẹ cô ấy. Khi tôi gọi, bà ta đang chơi mạt chược. Nghe kể về tình hình của Phương Quỳnh, bà ta nói, “Ôi, chắc con bé lại trúng tà rồi. Thời cấp ba có dạo nó cứ kêu ngửi thấy mùi cháy. Tôi phải mời thầy cao tay về làm lễ cho nó, bao lâu sau đó con bé mới trở lại bình thường.”

Bà ta khuyên con gái về nhà nhưng cô ấy không chịu, đòi chờ xem người yêu có quay về không.

Theo lời mẹ Phương Quỳnh, thời niên thiếu cô ấy từng gặp tình trạng ảo khứu, rất có thể nay bệnh tái phát.

Thịt cừu và thịt bò huyện Đông Tam khá ngon, nên buổi trưa chúng tôi chọn quán lẩu bò. Trong bữa ăn, tôi hỏi Phương Quỳnh có bị trầm cảm không. Phương Quỳnh nói có, hồi mới tới thành phố Yên, áp lực công việc lớn quá nên cô ấy liên tục muốn tự sát. Về sau đi bệnh viện tâm thần kiểm tra, kê đơn, uống thuốc một thời gian thì có chuyển biến tích cực. Tôi dặn cô ấy đi khám lại. Trầm cảm có thể dẫn đến ảo thính và ảo khứu, tức là nghe và ngửi thấy những thứ không tồn tại, thậm chí gây ra ảo thị.

Ăn xong, chúng tôi lái xe đưa Phương Quỳnh tới bệnh viện tâm thần. Bác sĩ chẩn đoán, khả năng cao bệnh trầm cảm nặng chính là tác nhân dẫn đến triệu chứng của Phương Quỳnh, kê thuốc cho cô ấy uống một thời gian xem thế nào.

Chúng tôi chở cô ấy về nhà. Trên đường đi, cô ấy bỗng hỏi tôi, “Anh cũng nhìn thấy vết cháy ngoài cửa mà, chẳng nhẽ đó là ảo giác?”

Tôi nói, “Để tôi nghiên cứu thêm.”

Đưa Phương Quỳnh về đến nhà, Chu Dung hỏi tôi, “Tình trạng của cô ấy không ổn lắm, hay mình đánh tiếng với hàng xóm nhỉ? Để họ giúp một tay khi cô ấy cần.”

Tôi đồng tình, “Cũng được.”

Tôi hỏi nhân viên ban quản lý xem tầng năm còn nhà nào đã dọn về ở. Ông ta đáp căn 501 có người, còn căn 503 thì không.

Chúng tôi chờ ở nhà Phương Quỳnh tới 9 giờ, nghe tiếng người về bên căn 501, cả hai bèn sang gõ cửa. Tôi phát hiện căn hộ này gắn chuông cửa có màn hình, tự động ghi hình bất cứ ai ở trong phạm vi cảm ứng. Nhiều khả năng kẻ đốt đồ ngoài cửa nhà Phương Quỳnh cũng lọt vào khung hình.

Trong nhà vọng ra tiếng hỏi ai thế, tôi đáp mình là hàng xóm sống ở căn 502. Anh ta bảo chủ căn 502 là một cô gái cơ mà. Tôi đáp, “Vâng, đó là em gái tôi.” Tôi nhờ Chu Dung gọi Phương Quỳnh ra để anh ta nhìn qua màn hình.

Một người đàn ông trạc 30, mặc sơ mi đen mở cửa, hỏi chúng tôi có vấn đề gì. Tôi trình bày chuyện Phương Quỳnh bị trầm cảm nặng, nếu có việc gì mong anh ta báo ngay cho chúng tôi. Anh ta đồng ý.

Tôi nói, “Tôi còn một thỉnh cầu nho nhỏ, phiền anh cho tôi xem video ghi lại từ chuông cửa nhà anh được không?”

Anh ta cân nhắc rồi đáp, “Được thôi. Nhưng tôi vừa dọn bộ nhớ nên chỉ còn video mấy ngày gần đây.”

Có lẽ dạo này không có người qua lại buổi tối nên chuông cửa chỉ ghi video ba buổi sáng gần nhất. Xem xong, tôi và Chu Dung dựng tóc gáy.

9 giờ sáng 12 tháng Tám, tức buổi sáng hôm đầu tiên chúng tôi tới chỗ Phương Quỳnh, một người đàn ông lực lưỡng, đeo kính râm bước tới trước cửa nhà cô. Anh ta áp tai vào cửa nghe ngóng một lúc rồi bỏ đi. Phương Quỳnh nói đúng, quả thật có đàn ông bám theo cô ấy!

Xem video, tôi bắt đầu hoài nghi toàn bộ sự việc. Tóm lại Phương Quỳnh có vấn đề về tâm thần không? Rốt cuộc những lời cô ấy nói đầu là thật, đầu là tưởng tượng? Có thể những câu hỏi này sẽ được giải đáp khi chúng tôi tìm ra người đàn ông đeo kính râm bám đuôi Phương Quỳnh.

Tôi và Chu Dung quyết định chầu chực. Chúng tôi đỗ xe cách nhà Phương Quỳnh ba tòa nhà, đuôi xe quay về cổng đơn nguyên để camera lắp ở kính sau xe bắt được hình ảnh người ra vào. Khoảng 8 giờ sáng hôm sau, có chiếc sedan đỗ dưới nhà Phương Quỳnh. Một người đàn ông đeo kính râm bước xuống, hút thuốc rồi lại lên xe. Đến 9 giờ, người này lại xuống xe, đi lên tầng.

Tôi tức tốc nhắn tin WeChat dặn Phương Quỳnh ở yên trong nhà, không được phát ra tiếng động. Tôi và Chu Dung mau chóng xuống xe bám theo. Đuổi lên đến tầng ba thì chắc tên đeo kính râm nghe thấy tiếng bước chân, giả vờ đi xuống như không có chuyện gì.

Ngay lúc lướt qua nhau, tôi và Chu Dung đột ngột quay đầu tóm lấy anh ta. Anh ta tức tối hỏi, “Các anh làm gì vậy?”

Chu Dung, “Chúng tôi cũng muốn biết anh định làm gì.”

Tôi lên tiếng, “Anh bạn, ta tìm chỗ nào nói chuyện đi. Tôi đang nằm bằng chứng anh theo dõi Phương Quỳnh, anh không chịu đi thì chúng tôi đành báo cảnh sát.”

Anh ta đáp, “Được thôi, buông ra đã xem nào.”

Tôi buông tay, “Tốt nhất anh đừng giở trò, chúng tôi chụp biển số xe của anh rồi.”

Ba chúng tôi xuống nhà, hút thuốc bên đường. Tôi hỏi sao anh ta lại bám đuôi Phương Quỳnh. Anh ta rít thuốc, “Tôi là anh trai của bạn gái cũ của người yêu cô ấy.”

Chu Dung nói, “Khoan khoan, để tôi sắp xếp lại đã. Người yêu Phương Quỳnh có bạn gái cũ, anh là anh trai của cô bạn gái cũ đó.”

Anh ta gật đầu, cho biết mình theo dõi Phương Quỳnh để tìm và trả thù Lý Minh.

Tháng Hai năm 2016, em gái anh ta nhảy lầu tự tử. Cô ấy bị trầm cảm, vốn đã đỡ nhiều nhưng từ khi yêu Lý Minh, cô ấy liên tục suy sụp tinh thần, chẳng bao lâu thì tự sát. Nghi ngờ cái chết của em mình có liên quan tới Lý Minh, anh ta bám theo gã từ lúc gã tới dự đám tang của em gái, đến nay đã được nửa năm.

Nghe Chu Dung hỏi điều tra ra gì chưa, anh ta kể, sau khi chia tay với em gái anh ta, Lý Minh cặp kè với hai người nữa, một trong số đó là Phương Quỳnh. Hai cô gái này có một điểm tương đồng với em gái anh ta: tinh thần đều có vẻ bất ổn. Anh ta đoán Lý Minh chỉ hẹn hò với những cô gái có vấn đề về tâm thần.

Chu Dung thắc mắc, “Sao lại thế, gã có âm mưu gì đây?”

“Các cậu từng nghe cụm từ ‘hội chứng hiệp sĩ trắng’ chưa?”

Tôi đáp, “Chưa.” Anh ta mở một bài viết cho chúng tôi đọc.

Những người đàn ông mắc hội chứng này thích con gái u uất, cho rằng mình cứu rỗi được họ để có cảm giác mình là “anh hùng”. Cô nào càng trầm uất họ càng mê. Họ thích kề cận và coi các cô như công cụ thỏa mãn ảo tưởng trở thành hiệp sĩ trắng của mình.

Chu Dung chăm chú đọc rồi nói, “Hiệp sĩ trắng nỗi gì? Thợ săn người trầm cảm thì có.”

Người đàn ông đeo kính râm trả lời, “Đúng vậy, có phải Phương Quỳnh cũng suy sụp lắm rồi không? Gã chỉ muốn hại chết tất cả con mồi thôi.”

Nước ngoài dành nhiều sự quan tâm cho kiểu người này, song tại Trung Quốc chỉ có đúng một bài viết dịch từ ngoại văn. Tôi xem thêm vài bài trên trang web nước ngoài và nhận ra, tuy những người này có động cơ lệch lạc, phản cảm, nhưng không gây ra chuyện chết người.

Tôi thấy suy luận của anh chàng đeo kính râm quá võ đoán, phải tìm ra Lý Minh mới biết thật giả thế nào. Anh ta lắc đầu, “Không tìm được đâu. Tôi quyết tâm làm cho ra nhẽ, tìm tới công ty gã nhưng gã xin thôi việc rồi.

Tôi lại rình rập ở chỗ Phương Quỳnh một thời gian dài mà không thấy gã về. Chắc tên khốn này phát hiện ra tôi nên chuồn luôn, giờ chẳng biết gã trốn ở đâu.”

Tôi hỏi anh ta đứng ngoài cửa nhà Phương Quỳnh làm gì. Anh ta đáp, cứ 8 giờ hơn mỗi sáng là Phương Quỳnh bất xe buýt đi làm, nhưng mấy hôm nay không thấy cô ấy ra ngoài nên anh ta lên kiểm tra xem có phải Lý Minh lén trở về, Phương Quỳnh mới nghi ở nhà không.

Chu Dung hỏi, “Thế tại sao anh lại đốt lửa ngoài cửa nhà cô ấy, để cảnh cáo à?”

Anh ta ngơ ngác, phủ nhận chuyện này. Chu Dung hỏi tiếp, “Anh không phải kẻ lén lút đốt đồ vào ban đêm?”

Anh ta lắc đầu. Chỉ buổi sáng anh ta mới có chút thời gian theo dõi, đến tối vẫn phải về nhà như bình thường. Vợ con anh ta có thể làm chứng. Tôi hỏi thêm mấy câu, anh ta trả lời rất kín kẽ, không giống nói dối.

Tôi trao đổi WeChat cùng số điện thoại với anh ta và xin thông tin của Lý Minh. Tạm biệt anh ta, tôi và Chu Dung lái xe về thành phố Yên, vào một quán lẩu dê. Chu Dung hỏi tôi, “Chẳng nhẽ Lý Minh là kẻ bày mấy trò ma quỷ này? Gã muốn dồn ép khiến bạn gái suy sụp rồi chăm sóc cô ấy, để có cảm giác thỏa mãn.”

“Không biết nữa, phải tìm ra gã đã rồi tính.”

Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung kéo nhau lên công ty cũ của Lý Minh ở quận Thái Hưng, đòi số an sinh xã hội và số căn cước của gã với lý do gã nợ tiền, cắt đứt liên lạc. Người của công ty tin ngay tâp lự vì họ cũng không liên lạc được với Lý Minh.

Từ số an sinh xã hội cùng mật khẩu sáu chữ số mặc định, tôi tìm ra thông tin an sinh xã hội của Lý Minh. Tiền bảo hiểm hai tháng gần đây của gã được nộp qua công ty Thiết bị ST. Rất có thể đây là nơi gã đang công tác.

Chiều hôm đó, tôi và Chu Dung lái xe tới công ty Thiết bị ST thuộc quận Thượng Phương và tìm thấy Lý Minh. Nghe chúng tôi giải thích lý do tìm đến, gã không hoảng hốt chút nào, chỉ hỏi chúng tôi là gì của Phương Quỳnh. Tôi tự xưng là bạn bè, hỏi tại sao gã bỗng nhiên biến mất.

Gã nói, “Dễ hiểu quá mà? Cô ấy ỷ lại tôi như thế, tôi biến mất sẽ càng khiến cô ấy ý thức được mình cần tôi tới mức nào. Có phải bây giờ cô ấy nhớ tôi tới sắp phát điên rồi không?”

Chu Dung cáu tiết, “Anh xem lại cái nết của mình đi.”

Tôi cản Chu Dung, hỏi, “Anh chính là người đốt đồ ngoài cửa nhà cô ấy đúng không? Anh làm vậy để Phương Quỳnh sợ hãi và dựa dẫm anh hơn ư?”

Lý Minh phủ nhận, “Việc gì tôi phải dùng đến chiêu trò đấy?”

Sau cả buổi chiều nói chuyện, Lý Minh có mắc “hội chứng hiệp sĩ trắng” không thì chúng tôi không biết, chỉ biết gã rất đáng ăn đòn. Nhưng có lẽ gã vô can với cái chết của người yêu cũ và chuyện của Phương Quỳnh, vì gã có chứng cứ ngoại phạm. Công việc của Lý Minh đòi hỏi phải đi công tác dài ngày, khoảng thời gian trước khi em gái người đàn ông đeo kính râm qua đời và hầu hết những lần Phương Quỳnh tái phát bệnh cũ, gã đều bận đi công tác, đồng nghiệp và vé máy bay của gã có thể chứng minh điều này.

Nhắc đến em gái của người đàn ông đeo kính râm, Lý Minh thoáng rầu rĩ. Gã nói trước khi chia tay, cô ấy đã nhắm vào tình trạng tinh thần bất ổn, luôn cảm giác có người bám theo, nói chuyện với mình. Cô ấy uống thuốc cũng không đỡ, thậm chí còn gọi đường dây nóng ngăn chặn tự sát. Bấy giờ cô ấy hoàn toàn không còn nghe lời Lý Minh nữa. Lý Minh không tìm được cảm giác tự hào từ sự ỷ lại và phụ thuộc của cô ấy nên chia tay.

Chu Dung thốt lên, “Anh có còn là người không?”

Rời khỏi công ty Lý Minh, Chu Dung hỏi tôi có khi nào Lý Minh ép bạn gái cũ tự sát bằng cách nào đó chúng tôi không biết. Tôi cho rằng rất khó để đưa ra nhận định. Cô gái đó vốn đã bị trầm cảm và cũng qua đời rồi nên không ai có thể nói rõ lý do cô ấy tự sát. Nhưng nếu Lý Minh thật sự có vấn đề, chắc chắn giữa người yêu cũ và Phương Quỳnh phải có điểm tương đồng để gã lợi dụng.

Chúng tôi liệt kê điểm chung giữa hai cô gái: cùng mắc bệnh trầm cảm; từng khám tại bệnh viện tâm thần; là bạn gái Lý Minh; gặp ảo giác nhưng theo kiểu khác nhau.

Buổi tối tôi về nhà, Phương Quỳnh gọi điện nói sau khi uống thuốc thì ảo thính biến mất, dạo gần đây cũng chẳng thấy kẻ bám đuôi nữa. Song cô ấy vẫn nghe thấy tiếng gõ cửa buổi đêm cùng mùi cháy khét. Đúng lúc mất ngủ, tôi gọi điện đánh thức Chu Dung rồi lại tới nhà Phương Quỳnh.

Thấy Phương Quỳnh, tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Mẹ cô ấy từng bảo, thuở niên thiếu cô ấy bị ảo khứu. Vụ người đàn ông bám đuôi đã giải quyết ổn thỏa, uống thuốc xong Phương Quỳnh cũng không còn ảo thính, tại sao thuốc lại không hiệu quả với ảo khứu? Do bệnh khó chữa hay có người cố ý lợi dụng điều này để giở trò? Dẫu sao ngoài cửa đúng là có vết cháy.

Tôi nhớ Lý Minh từng kể, trước khi tự sát, bạn gái cũ của gã gặp ảo thính, luôn cho rằng có ai đó bám theo và cố tình nói chuyện với mình. Tôi bèn gọi cho người đàn ông đeo kính râm. Tôi muốn biết em gái anh ta có triệu chứng đặc biệt nào khi mới mắc bệnh trầm cảm không. Anh ta nói cô ấy bị ảo thính.

Chu Dung khẳng định Lý Minh là thủ phạm, vì gã biết triệu chứng cụ thể của hai cô gái. Phương Quỳnh bỗng xen vào, “Không phải đâu, Lý Minh không hề biết tôi từng bị ảo khứu.”

Ngoài mẹ và “thầy cao tay” từng làm lễ cho Phương Quỳnh hồi nhỏ ra, chỉ có tổng đài viên đường dây nóng ngăn chặn tự sát biết bệnh ảo khứu của cô ấy. Cũng giống bạn gái cũ của Lý Minh, khi trút bầu tâm sự với đường dây nóng, Phương Quỳnh tiết lộ rất nhiều thông tin cá nhân, bao gồm địa chỉ, phương thức liên lạc và bệnh tình của mình.

Tôi hỏi Phương Quỳnh biết đến đường dây này qua nguồn nào. Cô ấy lục tìm một tấm danh thiếp, nói lần trước tới bệnh viện tâm thần khám xong đi ra được người ta dúi cho. Trên đó đề “Kết nối yêu thương”, bên dưới là một số điện thoại.

Lên mạng tra cứu số điện thoại này và tổ chức phụ trách đường dây nóng, tôi phát hiện đây là số sim rác, không có thông tin nào về đơn vị quản lý. Chắc chắn đây không phải tổ chức chính thức.

Tôi và Chu Dung ra hành lang hút thuốc. Tôi bảo cậu ta gọi điện cho số máy trên danh thiếp, giả vờ có ý định tự sát. Vừa bấm nút gọi, điện thoại trong căn 501 bỗng reo vang. Tiếng chuông ngừng đúng lúc đầu bên kia nghe máy.

Chu Dung giật mình, vội vã ấn nút tắt.

Hai chúng tôi trở vào nhà Phương Quỳnh, đợi đến 5 giờ chiều hôm sau, ngoài hành lang vang lên tiếng khóa cửa. Nhòm qua mắt mèo, chúng tôi thấy người đàn ông ở căn 501 ra khỏi nhà. Ghé cửa sổ nhìn xuống dưới sân, chắc chắn anh ta đi rồi, chúng tôi mới mở khóa lẻn vào căn hộ 501.

Mở lịch sử duyệt web trong máy tính người đàn ông, tôi phát hiện một diễn đàn ngầm về tự sát cùng bình luận của người này. Lúc thì anh ta gửi tin nặc danh khuyên người ta tự tử, lúc lại ẩn danh gửi họ “đường dây nóng tự sát” của mình đêTừa người ta gọi điện. Ổ D của anh ta lưu trữ hàng tá video ghi lại cảnh các cô gái nhảy lầu hoặc treo cổ. Trong đó thư mục “Hàng tự làm” chứa ba video dài. Một video quay hình ảnh anh ta liên tục lướt qua một cô gái, thì thầm nói chuyện với cô vào những thời điểm và nơi chốn khác nhau, cuối cùng cô gái nhảy lầu. Tôi đoán đó là bạn gái cũ của Lý Minh. Còn một video dang dở, ghi cảnh anh ta ngồi chồm hỗm trước cửa, đốt túi ni lông rồi gõ cửa. Địa điểm chính là trước cửa nhà Phương Quỳnh.

Chúng tôi sao chép video rồi báo cảnh sát. Cảnh sát bắt được anh ta ngay dưới sân khi anh ta đang định lên nhà.

Một năm sau, người đàn ông căn 501 nhận án tử hình. Hành vi xúi giục, dụ dỗ người khác tự sát sẽ bị xử lý theo tội danh cố ý giết người. Hỏi cảnh sát phụ trách vụ án này, tôi mới biết anh ta bị lệch lạc tình dục.

Nhóm người lệch lạc tình dục thuộc về thiểu số. Họ không thể thỏa mãn bản thân bằng cách quan hệ tình dục thông thường, mà buộc phải dùng đến những cách thức biến thái như ái tử thi, ái nhi hay thậm chí giết người. Trường hợp của kẻ sống trong căn 501 đặc biệt hơn, anh ta đạt cực khoái bằng cách nhìn người khác tự sát. Bởi vậy, anh ta mới săn lùng những cô gái có vấn đề về tinh thân quanh bệnh viện tâm thần, in số điện thoại của mình lên danh thiếp để ngụy trang thành đường dây nóng ngăn chặn tự sát. Thông qua “đường dây nóng”, anh ta nắm được thông tin của rất nhiều cô gái trầm cảm. Từ đó, anh ta chọn lấy con mồi ưng ý và đánh trúng vào triệu chứng của nạn nhân, đọa đày tinh thần khiến họ tự sát.

WARNING

Nhìn nhận bệnh trầm cảm một cách lý trí

1. “Trầm cảm” chỉ tạo nên sự khác thường trong cảm xúc chứ không gây ra bất kì biến đổi nào trên bộ phận cơ thể. Bệnh có phương án trị liệu an toàn, hiệu quả, hạn chế được tác dụng phụ. Nếu xuất hiện triệu chứng trầm cảm, hãy tới bệnh viện để nhận sự giúp đỡ.

2. Lãng nghe người trầm cảm nhưng đừng đánh giá hành động của họ. Nếu người bệnh có khuynh hướng tự sát nghiêm trọng, nhất định phải ở bên họ, đừng để họ một mình.

3. Dù có bị chẩn đoán “trầm cảm” hay không, hãy cứ chia sẻ, trao đổi tâm tư tình cảm và suy nghĩ với nhau.

4. Người bị chẩn đoán mắc chứng trầm cảm cũng có lúc vui vẻ dù nỗi buồn vẫn chất chứa trong lòng.

5. Đừng nói với họ những lời như “phải lạc quan, phải kiên cường, đừng yếu đuối”. Chỉ cần ở bên họ là bạn đã giúp họ rất nhiều rồi.

« Lùi
Tiến »