Vụ việc: Người mâu khỏa thân bi ngược đãi
Thời gian: 19/09/2016
Nguồn tin: Lý Mẫn (ban Chu Dung)
Chi: 50.000 tệ
Thu:Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Tôi dành một tình cảm rất đặc biệt cho cánh người mẫu.
Hồi tôi học cấp hai, có mấy người mẫu Nga thuê trọ ở tầng dưới nhà tôi, chị nào chị nấy chân dài miên man, da trắng nõn nà. Tới hè, họ mặc bikini phơi nắng cạnh bồn hoa của cưxá. Một tối nọ, có chị người mẫu mặc quần siêu ngân khệ nệ bế mèo và thức ăn cho mèo đứng ngoài cổng khu. Tôi xung phong ẵm mèo về nhà hộ chị, tiện thể tán gẫu đôi câu.
Công chúng Trung Quốc lần đầu biết đến nghề người mẫu vào tháng Mười năm 1981. Ấy là khi nhà thiết kế Pháp Pierre Cardin tổ chức buổi trình diễn thời trang tại khách sạn Bắc Kinh cùng một nhóm người mẫu.
Sau khi du nhập vào Trung Quốc, nghề người mẫu có thể chia thành sáu loại hình cơ bản, gồm người mẫu thời trang, người mẫu thương mại, người mẫu nội y, người mẫu thử đồ*, người mẫu bộ phận* và người mẫu đặc thù*. Những năm gần đây, ngành này còn sản sinh thêm vài loại hình khác như người mẫu mạng và người mẫu thương vụ*.
Theo một bài báo năm 2008, Trung Quốc có khoảng một triệu người mẫu, một nửa trong số đó sống tại thành phố Yên. Nếu số liệu này đúng thì hiện tại lượng người mẫu ở thành phố Yên chắc chắn phải hơn 500 nghìn, vì riêng người mẫu ảnh cho sàn thương mại điện tử đã tăng gấp đôi mỗi năm rồi.
Bạn đồng hành của nghề này chính là hiểm nguy và hỗn loạn. Ngày 19 tháng Chín năm 2016, trong lần điều tra vụ ngược đãi người mâu nữ, tôi đã được tận mắt chứng kiến tình trạng lộn xộn của giới này.
Lần đó, người cung cấp thông tin là Lý Mẫn, bạn Chu Dung, cậu ta hành nghề nhiếp ảnh gia chụp ảnh khỏa thân tại một bảo tàng mỹ thuật ở Tiêu Viên Địa, có thể coi là dân trong giới người mẫu. Lý Mẫn hay đăng ảnh khỏa thân mình chụp lên Khoảnh Khắc trên WeChat. Thi thoảng Chu Dung cho tôi xem, “Cậu ta lại tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy này.”
Tôi sửa lưng, “Ăn nói linh tinh, nghệ thuật cả đấy, văn hóa phẩm đồi trụy ở đâu ra.”
Ngày 19 tháng Chín, Lý Mẫn cho biết mình đang nắm giữ manh mối vụ việc người mẫu bị ngược đãi, hỏi Chu Dung có hứng thú không. Tôi và Chu Dung đang dùng bữa ở quán ăn Hồ Nam đường Trung Sơn 4, tiện thể mời Lý Mẫn tới ăn cùng luôn. Tới nơi, cậu ta gọi thêm một đĩa tôm hấp tỏi bún khô. Tôi bảo cậu ta kể cụ thể sự tình.
Lý Mẫn tâm sự, “Nhiếp ảnh gia chụp ảnh khỏa thân thường quen dùng vài người mẫu nhất định. Tôi có một người mẫu thân tên Tiểu Ninh, từng hợp tác rất nhiều lần, bỗng một ngày không liên lạc được nữa. Bấy giờ tôi không để tâm lắm. Chẳng mấy cô làm nghề này dùng tên thật. Một khi muốn bỏ nghề, họ sẽ đổi số điện thoại và khoác lên mình thân phận mới, cắt đứt hoàn toàn với nghề.”
Chu Dung nhận xét, “Nghe na ná cung cách của mấy cô ‘gái ngành’ ở Vạn Thành nhỉ?”
Lý Mẫn nói, “Đúng là gần giống nên tôi cũng không bận tâm. Thế rồi một hôm, đang dạo trên web người lớn thì tôi thấy ảnh Tiểu Ninh trong mục ảnh tự chụp trên Cộng đồng DX.”
Chùm ảnh rất “nặng đô”, thuộc thể loại lăng nhục. Người mẫu bị nhốt trong lồng, đeo bịt mắt, giả làm chó. Không những thế còn bị trói lại bằng dây thừng, tay chân bị cùm bằng khóa kim loại.
Tôi hỏi Lý Mẫn, “Cô ấy đeo bịt mắt mà, sao cậu dám chắc đó là Tiểu Ninh?”
Lý Mẫn giải thích, “Tiểu Ninh là người mẫu của tôi, tổng thời lượng chụp phải đến hơn năm mươi giờ, chỉ nhìn đường cong là tôi đã nhận ra rồi. Chưa kể xương quai xanh cô ấy còn có hình xăm. Tôi cho rằng cô ấy bị giam giữ, bị bắt ép chụp những tấm ảnh này.”
Chu Dung hỏi, “Sao cậu biết cô ấy không đồng thuận?”
Lý Mẫn lắc đầu, “Cô ấy không phải kiểu người như vậy. Độ hở của ảnh khỏa thân chia làm ba mức: mình trần mặc quần lót lọt khe, khỏa thân bình thường, khỏa thân nặng đô. Trước khi hẹn lịch chụp, người mẫu sẽ bàn bạc rõ ràng vấn đề này.
“Tiểu Ninh cùng lắm chỉ đồng ý chụp ảnh khỏa thân bình thường, và luôn nhận công việc an toàn, như làm mẫu tranh hay ảnh lõa thể cho trường lớp hoặc trung tâm nghệ thuật đàng hoàng. Cô ấy không xinh xuất sắc nhưng khuôn mặt rất sắc nét, vóc dáng bốc lửa, cao ráo, chân thẳng, ngực nở, eo thon, đường cong quyến rũ. Trước đây có người nhờ tôi bắt mối với Tiểu Ninh, ra giá cao để bao cô ấy nhưng Tiểu Ninh không đồng ý. Người ta bỏ cả đống tiền mà Tiểu Ninh còn từ chối, lý nào lại chụp bộ ảnh bạo hành nặng đô như trên web!”
Tôi gật đầu, “Nhờ đâu mà cậu phát hiện và mời Tiểu Ninh làm mẫu ảnh cho mình?”
Lý Mẫn đáp, “Một người chuyên môi giới người mẫu mà tôi quen giới thiệu.”
“Cậu hẹn người này ra nói chuyện được không?”
“Được, nhưng chắc phải chi ít tiền đấy.”
Chu Dung xen vào, “Anh Từ bảo cậu hẹn thì cậu hẹn đi, cứ nhắc tiền nong làm gì?”
Lý Mẫn gọi điện cho môi giới, trao đổi một hồi rồi cúp máy, “12 giờ trưa mai tại làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa, có thể nói chuyện hai tiếng, 500 tệ một tiếng.”
Chu Dung hỏi, “Ôi trời, má mì này cao giá phết nhỉ, mặt mũi thế nào?” Lý Mẫn đáp, “Hơn 30 tuổi, mặn mà đằm thắm.”
Chu Dung nói, “Thế thì được!”
Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe tới làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa. Đây là khu nghệ thuật mới với rất nhiều ảnh viện và studio chụp ảnh, tọa lạc cạnh trung tâm nghệ thuật danh tiếng. Nơi đây tập trung nhiều hiệu chụp ảnh nên khu vợc lân cận rất đông người mẫu sinh sống.
Chúng tôi hẹn gặp người môi giới tại quán ăn tên Thanh Liệu Xưởng. Tôi và Chu Dung tới sớm, chưa kịp ăn sáng nên hơi đói, bèn gọi gà xào ba ly*, thịt bò xào khoai tây và nước ô mai.
Hai anh em đang ăn thì có hương thơm phả vào mặt. Tôi ngoảnh đầu, nhìn từ dưới lên. Cẳng chân săn chắc dưới bộ váy hoa, bàn tay với khớp xương thô, cổ có yết hầu, tóc dài - đây là một người đàn ông mặc đồ nữ. Anh ta cười, chìa tay về phía Chu Dung, “Cậu là Chu Dung nhi, Lý Mẫn có gửi ảnh cậu cho tôi.”
Chu Dung ngẩn tò te, “Anh là người môi giới?”
Anh ta ngồi xuống, thực khách xung quanh thi nhau ngó sang. Chu Dung khẽ rủa, “Thằng Mẫn quá đáng thế không biết.”
Tôi hỏi môi giới có biết tình hình Tiểu Ninh gần đây không. Anh ta đáp, “Không, dạo này tôi không liên lạc được với cô ấy.”
Môi giới cũng không rõ về Tiểu Ninh lắm, chỉ nắm được số điện thoại của cô ấy, nơi ở là chung cư gần Thanh Thảo Địa nhưng địa chỉ cụ thể thì chịu.
Tôi hỏi dạo này Tiểu Ninh có nhận công việc mạo hiểm nào từ anh ta không. Anh ta đáp, “Không. Nếu chụp riêng, Tiểu Ninh chỉ nhận lời trường lớp mỹ thuật hay trung tâm nghệ thuật uy tín, còn lại toàn chụp nhóm, đông người nên rất an toàn.”
Chu Dung thắc mắc, “Chụp riêng với chụp nhóm là gì?”
“Chụp riêng là chụp ảnh một mình trong không gian riêng tư, thường chỉ có một nhiếp ảnh gia. Còn với chụp nhóm, người tổ chức sẽ liên hệ với mẫu ảnh và khách hàng, đăng thông tin buổi chụp lên một số kênh. Giá cả công khai rõ ràng, thời gian và địa điểm được xác định sẵn, mỗi nhiếp ảnh gia chỉ cần nộp 300 đến 500 tệ để tham dự.”
Chu Dung tò mò, “Để cả đám người chụp ảnh mình lõa thể, vậy mà người mẫu cũng chịu à?”
“Có hai lý do. Một là thù lao chụp nhóm khá hậu hĩnh, hai là đông người chụp nên hình ảnh được chia sẻ rộng rãi, dễ được người khác biết đến. Đôi lúc các đạo diễn nước ngoài sẽ tìm kiếm ảnh khỏa thân từ nhiều nguồn, biết đâu người mẫu lại được chọn làm diễn viên.”
Chu Dung hỏi tiếp, “Đối tượng tham gia chụp nhóm là ai?”
“Nhìn chung chia ra làm hai loại, một là nhiếp ảnh gia chân chính đến sáng tác nghệ thuật, nhưng hiện tại số này khá ít. Còn lại phần lớn là người thích chụp ảnh khỏa thân, có tí tiền lại háo sắc, mê chụp ảnh nặng đô, luôn cố ý chụp bộ phận nhạy cảm.”
“Thế thì khác nào đại hội thưởng ngoạn da thịt của bọn dê cụ?”
“Không đâu, còn có số ít người tới với mục đích kiếm tiền. Họ chuyên chụp ảnh người mẫu khỏa thân, bán cho tạp chí người lớn nước ngoài, một bộ ảnh mười tấm có thể thu về 300 bảng Anh (tương đương khoảng 2.800 tệ).”
Hai tiếng trò chuyện không mang về bất cứ thông tin hữu ích nào ngoài vài bài học vỡ lòng về giới người mẫu. Tôi và Chu Dung đành tìm manh mối quanh chung cư Thanh Viên nơi Tiểu Ninh sống, cầm ảnh cô ấy đi hỏi nhân viên và chủ quán cơm, cửa hàng tiện lợi gần đó có biết cô ấy không, mất mấy tiếng đồng hồ mà tay trắng vẫn hoàn tay trắng.
Phải đến 4 giờ chiều, chúng tôi mới tìm ra manh mối tại một tiệm xăm cạnh quán bánh Hương Hà.
Khi chúng tôi bước vào tiệm, thợ xăm đang buồn chán nghịch điện thoại. Thấy khách, cậu ta đứng dậy, “Hai anh muốn xăm gì, xăm kín tay à?”
Chu Dung chỉ tôi, “Anh ấy muốn xăm hình tôm hùm đất.”
Tôi mắng cậu ta huyên thuyên rồi giơ ảnh của Tiểu Ninh ra, “Chúng tôi đang tìm người này. Cậu từng gặp cô ấy chưa?”
Thợ xăm nhìn ảnh, “Rồi, cô này bạo gan lắm, chọn xăm phản quang hẳn hoi.”
Chu Dung tò mò, “Lại còn có cả xăm phản quang cơ à?”
Thợ xăm gật đầu, “Ở thành phố Yên này khó tìm được tiệm xăm phản quang nào ngoài chỗ tôi ra.”
Tôi hỏi, “Cậu có biết Tiểu Ninh sống ở đâu không?”
“Biết. Các anh là ai? Tìm cô ấy làm gì?”
Tôi giải thích, “Chúng tôi là đồng nghiệp của Tiểu Ninh, không liên lạc được với cô ấy suốt mấy ngày nay, gọi điện không ai bắt máy. Chúng tôi sợ Tiểu Ninh gặp bất trắc nên tới đây xem thế nào, khổ nỗi không biết địa chỉ cụ thể của cô ấy.”
Thợ xăm gật gù, “Cô ấy ở tòa ba ngay cạnh đây. Có lần xăm xong thấy đau nên cô ấy gọi điện nhờ tôi mang thuốc giảm đau Saridon. Để tôi dẫn mấy anh đi.”
Cậu ta đưa chúng tôi lên nhà Tiểu Ninh, gõ cửa mãi mà không ai thưa nên cậu ta bỏ về. Thấy xung quanh không có ai, tôi rút dây thép cạy khóa, bắt đầu lục soát từ cửa. Tiểu Ninh có cả núi quần áo, vứt la liệt khắp nơi, giỏ đựng đồ bẩn cạnh máy giặt ngồn ngộn nội y chưa giặt đang bốc mùi.
Chu Dung nhặt váy liền thân màu trắng dưới đất lên, “Cô này bừa bộn quá đi mất, đã vứt quần áo khắp nhà thì chớ, lại còn giẫm thẳng lên nữa.”
Tôi liếc nhìn, “Chắc không phải cô ấy giẫm đâu. Dấu chân này ít nhất phải cỡ 43, chân con gái làm sao to thế được?”
Chu Dung đoán, “Vậy là có người đến đây trước chúng ta?”
Tôi đáp, “Chắc thế.”
Chúng tôi lại lùng sục một hồi. Chu Dung cầm hai miếng hình bông hoa màu da người trên bàn lên, “Đây là gì thế anh Từ?”
Tôi đưa mắt nhìn, “Miếng dán ngực.”
Chu Dung ướm lên ngực mình, “Dùng có tốt không anh?”
Tôi lờ cậu ta đi, mở ngăn kéo dưới bàn trang điểm, thấy một xấp giấy dày cộp. Đó là hợp đồng chụp ảnh của Tiểu Ninh. Tờ trên cùng là hợp đồng chụp nhóm, quyền lợi của người mẫu như sau: thù lao 800 tệ một tiếng, mỗi buổi chụp không quá sáu tiếng. Nhiếp ảnh gia không được động chạm hay xúc phạm người mẫu, song người mẫu có nhiệm vụ tạo dáng phối hợp chụp hình.
Mục chữ kí bên A đề tên studio Lưu Cẩm Bân kèm theo số điện thoại. Ngày tháng trùng với hôm cuối cùng Tiểu Ninh tham gia chụp nhóm, dựa trên lời kể của người môi giới.
Lật tung cả nhà lên mà không thấy thêm manh mối nào, tôi chụp ảnh hợp đồng rồi ra về. Sau đó tôi gọi điện cho studio Lưu Cẩm Bân trong hợp đồng, hỏi sắp tới có hoạt động chụp nhóm nào không. Đầu dây bên kia nói, “Có, 2 giờ chiều ngày kia 22 tháng chín, làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa. Phí tham dự 1.200 tệ một người, thời gian chụp sáu tiếng, bao đồ uống nhưng không có thức ăn.”
Tôi đáp, “Được, cho tôi đăng kí hai suất.”
Đầu bên kia xác nhận đăng kí rồi kết bạn với tôi và Chu Dung bằng tài khoản WeChat tên Studio Lưu Cẩm Bân. Chu Dung chủ động chuyển 2.400 tệ, chúng tôi được thêm vào nhóm trò chuyện có tổng cộng 19 thành viên, tính cả người tổ chức. Thông tin về địa điểm tập trung và hồ sơ người mẫu đều được gửi vào nhóm.
Buổi trưa hai ngày sau, Chu Dung làm tài xế, còn tôi phủi bụi cho chiếc máy ảnh Đức của cậu ta. 2 giờ đúng, chúng tôi có mặt tại địa điểm tập trung được chỉ định: cổng làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa. Cả hai tiến về phía người đàn ông trung niên đeo kính đang giơ tấm bảng đề Studio Lưu Cẩm Bân. Anh ta chào hỏi, “Tôi là Lưu Cẩm Bân, cho hỏi số điện thoại của các cậu đuôi bao nhiêu?”
Nghe chúng tôi đọc xong, anh ta gật đầu, “Còn thiếu hai cậu thôi đấy, mời theo tôi.”
Anh ta dẫn chúng tôi sang bên kia đường, đối diện làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa, băng qua rừng cây, tới cổng một nhà xưởng cũ được cải tạo thành khu nghệ thuật. Hơn chục người đàn ông đeo túi lớn túi bé đang trao đổi kiến thức nhiếp ảnh. Chúng tôi bước vào nhà xưởng trống trải, người mẫu đã có mặt. Mọi người bỏ túi xuống, lấy máy móc, tôi và Chu Dung cũng lôi thiết bị ra.
Cô người mẫu trông ngây thơ hơn trong ảnh, mới chớm 20. Mọi người chỉnh máy xong, cô ấy bắt đầu cởi áo, mặc nội y để chúng tôi chụp một lúc, sau đó lại cởi áo lót, tạo dáng trong bộ dạng bán khỏa thân. Tạo được mười mấy dáng, mẫu cởi cả quần lót.
Kể từ lúc đó, tiếng màn trập “tanh tách” càng thêm dồn dập. Có kẻ còn vừa chụp, vừa cầm bóng thổi bụi ống kính ghé sát lại xịt vào giữa chân người mẫu. Cô gái cáu lắm, Lưu Cẩm Bân bèn đứng ra khuyên giải, “Đừng làm ảnh hưởng tới buổi chụp hình chỉ vì chuyện cỏn con.”
Tôi và Chu Dung giả bộ chụp ảnh, mãi đến tận tối. Sau hơn năm tiếng đồng hồ, buổi chụp đi đến hồi kết, hai nhiếp ảnh gia còn chưa thỏa mãn xúm vào người mẫu, hỏi phí chụp riêng là bao nhiêu. Tôi tranh thủ bắt chuyện với mấy người đứng cạnh, lấy ảnh khỏa thân hồi trước Lý Mẫn chụp cho Tiểu Ninh ra, bảo họ, “Mẫu này khá phết đấy.”
Một bác ngoài 60 gật đầu, “Tiểu Ninh phải không? Người mẫu buổi chụp tuần trước của Lưu Cẩm Bân đây mà. Đúng là khá thật.”
Tôi hỏi bác buổi chụp hôm đó thế nào, bác nói, “Cũng được, có điều cuối buổi Lưu Cẩm Bân và cô ấy cãi nhau ầm ĩ, làm người chụp cụt cả hứng.”
Sau khi giải tán, tôi và Chu Dung giữ Lưu Cẩm Bân lại để hỏi chuyện của Tiểu Ninh. Nhưng vừa nghe nhấc tới tên cô ấy, Lưu Cẩm Bân đã sầm mặt, không trả lời mà bỏ đi thẳng.
Chu Dung nói, “Ô, có tật giật mình à, chắc chắn tay này có vấn đề!”
Tôi đồng tình, “Ừ, bám đuôi xem thế nào.”
Chúng tôi lái xe bám theo Lưu Cẩm Bân đến chung cư Quảng Thông Uyển, theo dõi đến tận khi anh ta vào đơn nguyên mới quay xe về nhà. Chu Dung bảo, “Anh ạ, giờ mình theo dõi Lưu Cẩm Bân là được.”
Tôi phân công, “Việc này cậu phụ trách.”
Chu Dung hỏi, “Hả? Thế còn anh?”
Tôi rút điện thoại cho cậu ta xem, “Cậu đọc kĩ bài đăng bộ ảnh bạo hành của Tiểu Ninh mà Lý Mẫn cho mình xem chưa?”
“Hôm đó có anh với Lý Mẫn nên em ngại, có dám nhìn kĩ đâu, chỉ liếc một tẹo thôi!”
“Thế cậu xem kĩ đi.”
Thành thật mà nói, bộ ảnh này không hề máu me, nhưng mẫu nữ bị trói và phải tạo đủ tư thế đáng xấu hổ, đã thế còn phải bắt chước động tác của chó, nên ảnh nào cũng sặc mùi coi khinh nữ giới, xem họ như món đồ chơi, khiến tôi và Chu Dung rất khó chịu, đặc biệt là khi nghĩ đến việc có thể nhân vật chính trong ảnh bị ép buộc.
Xem xong, Chu Dung hỏi, “Tự nhiên anh bắt em xem cái này làm gì?”
“Cậu đã phát hiện ra gì chưa?”
Chu Dung ngẫm nghĩ, “Không có tủ đầu giường, tường trắng, không ti vi, không làm trần thạch cao chìm, chắc không phải khách sạn hay câu lạc bộ mà là phòng riêng. Thường người ta dựng bối cảnh chụp ảnh kiểu này ở khách sạn hay câu lạc bộ chứ hiếm khi làm tại nhà mình. Đèn, rèm cửa, giường, ga giường đều dùng những loại phổ biến, không thể dựa vào đó để truy dấu.”
Tôi gật gù, “Phân tích khá đấy, kết luận là gì?”
Chu Dung dõng dạc, “Chẳng có manh mối gì sất.”
“Võ vẽ thế này thì bao giờ cậu mới khá lên được?”
“Vậy anh phát hiện ra gì rồi?”
Tôi giải thích, “Đúng là không có manh mối trong tấm ảnh, nhưng trên trang Cộng đồng DX thì có. Thông thường, những bài đăng chính chủ trong mục ảnh tự chụp đều được gắn nhãn tác phẩm gốc, song bài đăng này không được gắn nhãn, chứng tỏ quản trị viên cho rằng đây là bài đăng lại từ nguồn khác.”
Xét thời điểm Tiểu Ninh mất tích thì bộ ảnh mới được chụp gần đây, dễ dàng được gắn nhãn tác phẩm gốc khi đăng lên Cộng đồng DX. Rất có thể quản trị viên đã thấy bộ ảnh được đăng ở chỗ khác nên mới không gắn nhãn.
Chu Dung gật đầu, “Anh Từ, lên trang web người lớn anh cũng để ý từng li từng tí thế, không mệt à?”
“Thường thôi. K (Chu Dung chú thích: K là người cung cấp thông tin cho Từ Lãng) có bạn là quản trị viên chuyên mục phim đen châu Á trên Cộng đồng DX, để tôi nhờ cậu ấy hỏi giúp.”
“À ừm, anh này, tiện thể anh xin cho em mã giới thiệu được không?”
“Được thôi, cậu trông chừng Lưu Cẩm Bân cẩn thận rồi tôi xin mã cho.”
Tôi nhanh chóng nhận được câu trả lời từ K. Quản trị viên kia quả thật từng nhìn thấy những bức ảnh này trên tài khoản WeChat cung cấp dịch vụ người lớn. Khách hàng chỉ cần bỏ ra 15 tệ để xem ảnh, 30 tệ để xem video dài ba phút, 100 tệ để sở hữu video dài ba phút thực hiện theo yêu cầu của mình.
Tôi kết bạn với tài khoản WeChat này nhưng mãi không được chấp nhận.
Những khi manh mối ít ỏi tới mức không thể khai thác, tôi cần tới sự trợ giúp từ bên ngoài, ví dụ anh Khổng, người bạn hành nghề thám tử tư của tôi. Lần này yêu cầu của tôi hơi nan giải: tìm người qua tài khoản WeChat, tức định vị hoặc kiểm tra xem ai đang sử dụng tài khoản này.
Chiều hôm sau, anh Khổng gửi tôi một tấm ảnh, “Tài khoản WeChat này không mở định vị, không xác định được vị trí cụ thể đâu. Nhưng tôi tra ra lịch sử chi tiêu của tài khoản. Gần đây tài khoản thường xuyên giao dịch ở một cửa hàng tiện lợi tại Viên Trang. Kiểm tra camera giám sát của cửa hàng, chúng tôi phát hiện chính người trong ảnh đang sử dụng tài khoản này để thanh toán.”
Tôi phóng to ảnh trích xuất từ camera, thấy một cô gái đội mũ mua ít đồ ăn vặt và nước đang thanh toán ở quầy thu ngân. Bức ảnh được trích xuất rất khéo, cho thấy rõ gương mặt ngẩng lên cùng hình xăm trên xương quai xanh của người lọt vào khung hình. Cô gái này chính là Tiểu Ninh.
Đúng lúc ấy, Chu Dung gọi cho tôi, “Anh Từ, em phát hiện chuyện bất thường.”
“Sao thế?”
Chu Dung kể, “Hình như ngoài em ra còn kẻ khác bám theo Lưu Cẩm Bân. Em bắt gặp một chiếc Hyundai trắng ngoài cổng chung cư của Lưu Cẩm Bân, rồi lại thấy lần nữa khi anh ta đi ăn tại Đại Hi Thành. Lúc nãy Lưu Cẩm Bân đến làng nghệ thuật Thanh Thảo Địa, chiếc xe tiếp tục xuất hiện. Không thể là trùng hợp đâu anh nhỉ?”
“Ừ, cậu ghi lại biển số xe chưa?”
“Em ghi rồi, Yên C5NXXX.”
“Ok, đợi tôi nhờ anh Khổng điều tra. Cậu tạm dừng theo dõi Lưu Cẩm Bân, tôi tìm thấy Tiểu Ninh rồi. Tới đón tôi đi, ta đến Viên Trang.”
Nửa tiếng sau, Chu Dung có mặt dưới nhà tôi. “Anh Từ, vụ này coi như mình công toi hả? Em vừa gọi điện mắng cho Lý Mẫn một trận, cung cấp manh mối kiểu gì không biết, cô gái này có bị giam đâu?”
Tôi khuyên, “Không thể trách cậu ta được, đúng là chuyện này kì lạ thật. Tìm ra Tiểu Ninh đã rồi tính tiếp.”
Chu Dung gật đầu, “Vâng, mình tới Viên Trang thôi.”
Chúng tôi tìm đến học viện Nghệ thuật Âm nhạc ở phía Nam thành phố, đánh xe vào khu chung cư cạnh đó. Theo thông tin anh Khổng điều tra, cuối cùng Tiểu Ninh đã vào khu này.
Chung cư cho phép xe ra vào, tôi và Chu Dung đỗ bên cổng chính nhiều người qua lại nhất, ngồi trên xe đợi Tiểu Ninh xuất hiện. Chúng tôi hút thuốc trong lúc chờ. Tôi hỏi Chu Dung đã kể với ai chuyện mình đi tìm Tiểu Ninh. Chu Dung đáp, “Em có tiết lộ cho ai đâu, chỉ nói với Lý Mẫn lúc gọi điện mắng ban nãy thôi.”
Tôi hỏi Chu Dung con Hyundai trắng phía sau có phải chiếc xe liên tục xuất hiện khi cậu ta theo dõi Lưu Cẩm Bân không. Chu Dung ngó gương chiếu hậu, “Đúng rồi, chính nó, biển Yên C5NXXX.”
“Cậu nói gì với Lý Mẫn?”
“Em bảo tin tức của cậu ta không chính xác, anh em mình đã tìm thấy Tiểu Ninh, cô ấy không bị giam, giờ mình đi gặp đây.”
“Quay xe, đi thôi.”
Chu Dung thắc mắc, “Hả? Không đợi nữa à?”
Tôi đáp, “Không đợi nữa, về bàn bạc đã rồi tính.”
Tôi và Chu Dung phóng xe lên đường vành đai, chiếc Hyundai bám riết phía sau. Tôi bảo Chu Dung cắt đuôi, cậu ta đạp mạnh chân ga. May chưa đến giờ cao điểm nên đường không tắc, chỉ một chốc là chiếc Hyundai mất dạng.
Chu Dung hỏi, “Mình đi đâu đây anh?”
“Đến nhà cậu.”
Chu Dung sống tại khu biệt thự ở Bắc Viên, người lạ không được ra vào tùy ý. Chúng tôi đỗ xe dưới hầm, gửi biển số của chiếc Hyundai cho độc giả Tiểu Mã của MOJO* đang công tác tại Phòng Quản lý Phương tiện giao thông thành phố Yên. Trước kia Tiểu Mã nhắn tin ngỏ lời hỗ trợ kiểm tra thông tin xe cộ khi chúng tôi cần, nhưng chúng tôi phải giữ bí mật.
Tiểu Mã nhanh chóng tìm ra thông tin chiếc Hyundai và chủ sở hữu: biển số Yên C5NXXX, chủ xe Tùy XX, 39 tuổi, nam.
Tôi đưa điện thoại cho Chu Dung, “Nhận ra người này không?”
Chu Dung nói, “Nhìn ảnh trông quen quen, nhưng không rõ là ai.”
Tôi đáp, “Anh ta mà mặc đồ nữ là cậu nhận ra ngay.”
Chu Dung kêu lên, “Khỉ thật, tên môi giới! Anh ta bám theo mình từ đầu tới giờ sao?”
“Tôi đoán thế này, không chắc có đúng không. Ta đi qua cổng phụ bên cạnh quán cà phê của khu biệt thự, vòng ra cổng chính trên đường Bắc Viên xem thế nào.”
Để xe trong khu, chúng tôi đi bộ vòng qua cổng phụ. Chiếc Hyundai trắng đỗ cạnh cổng chính khu biệt thự. Đúng lúc này, một chiếc taxi chạy qua, tôi kéo Chu Dung lên xe, đi thẳng tới Viên Trang. Đến nơi, chúng tôi ăn xiên que tại Bản Nhi Tam Bảo rồi ngồi hút thuốc trước cửa hàng tiện lợi cạnh đó.
Hơn 11 giờ đêm, một cô gái đội mũ bước vào cửa hàng. Chờ cô ấy mua đồ xong và trở ra, tôi vỗ vai từ phía sau, “Tiểu Ninh!” Cô ấy bỏ chạy, Chu Dung chặn phía trước, kéo cô ấy vào xe trước khi cô ấy kịp thét lên, tôi cũng nhanh chóng lên xe, đóng cửa lại.
Chu Dung la oai oái, “Anh Từ, cô ấy cắn em!”
Tôi nói, “Cô nhả cậu ấy ra đi, nếu chúng tôi cùng một giuộc với lũ kia thì đã trói cô luôn rồi.” Đoạn, tôi lấy điện thoại, mở tài khoản WeChat chính thức của chúng tôi cho cô ấy xem, “Cô nhìn này, đây là tài khoản đăng tải những câu chuyện của tôi, mỗi bài có tới mấy trăm nghìn lượt đọc.”
Tiểu Ninh cảnh giác xem một bài, yên tâm phần nào. “Các anh tìm tôi làm gì?”
Tôi đáp, “Để biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Tại sao cô lại đột nhiên vứt bỏ quá khứ và nhận lời chụp thể loại ảnh đó?”
Cô ấy lắc đầu, “Thật ra tôi cũng không rõ. Trước đó mọi chuyện vẫn bình thường, rồi một ngày nọ, sau buổi chụp nhóm, môi giới nói có một đạo diễn muốn trao đổi với tôi và bảo tôi lên xe anh ta. Vừa lên xe tôi đã bị trói gô, đưa đến nơi nào đó. Tôi còn bị bịt mắt và buộc phải quay chụp rất nhiều ảnh và video. Suốt ngày tôi bị nhốt trong phòng có người giám sát, đôi khi còn phải quay video ngắn theo yêu cầu của khách, không nghe là ăn đòn.
“Về sau nhân lúc kẻ canh chừng đi vệ sinh không cầm theo điện thoại, tôi thó luôn máy, lẻn ra ngoài, may thay thang máy dừng ở đúng tầng đó nên tôi chạy thoát. Ra ngoài tôi mới biết đang là buổi tối. Tôi trốn trong bụi cỏ gần một đêm mới dám ra khỏi khu nhà, bắt taxi. Bác tài nói chỗ đó là phía Bắc thành phố, tôi muốn trốn đi xa nên chạy sang phía Nam.”
Tôi gật đầu, “Cô toàn dùng tiền của người sở hữu tài khoản WeChat này đúng không?”
“Vâng, trong tài khoản còn hơn 8.000 tệ. Tôi mất hết căn cước và thẻ ngân hàng rồi, cũng không dám đánh liều đi làm cái mới, phải lên mạng thuê căn hộ không yêu cầu căn cước để kí hợp đồng. Hôm nào tôi cũng phải chờ đến tối mới dám xuống nhà mua đồ ăn.”
Chu Dung thắc mắc, “Sao cô không báo cảnh sát?”
Tiểu Ninh đáp, “Tôi sợ quá, vả lại trước đó tôi đọc được bài viết trên mạng, người ta bảo thoát khỏi hội nhóm đa cấp tốt nhất đừng báo cảnh sát hay tới những nơi như ga tàu để tìm cách trốn. Cứ mai danh ẩn tích sống ở khu vợc đó một thời gian là hay nhất.”
Chu Dung nói, “Ôi trời, cô gái à, hai việc khác nhau mà? Cô đâu dính vào đa cấp, với lại sự tình đâu lắt léo như phim thế!”
Tôi nói, “Tôi còn một câu hỏi cuối cùng, cô và Lưu Cẩm Bân là gì của nhau?”
“Đó là bạn trai cũ của tôi, anh ta không muốn tôi làm người mẫu khỏa thân nữa nên cả hai cãi nhau rồi chia tay.”
Chúng tôi an ủi Tiểu Ninh rồi báo cảnh sát giúp cô ấy. Hôm sau, tôi và Chu Dung hẹn Lý Mẫn đi ăn lẩu dê tại một nhà hàng. Lý Mẫn mời rượu chúng tôi, “Cảm ơn hai tráng sĩ đã giải cứu thêm một cô gái vô tội!”
Tôi nói, “Chớ khách sáo. Khi nhìn ảnh chụp Tiểu Ninh bị roi vụt chảy máu, nằm dưới đất, tôi đã quyết tâm phá vụ án này.”
Lý Mẫn bất bình, “Tôi cũng nhớ tấm ảnh đó, đúng là bất nhân!”
Tôi hỏi, “Cậu nhìn thấy ở đâu?”
“Mục ảnh tự chụp trên Cộng đồng DX ấy, chẳng phải tôi đã nói rồi sao?”
Chu Dung xen vào, “Đừng vờ vịt nữa Mẫn, bộ ảnh đăng trên Cộng đồng DX không đầy đủ, làm gì có bức hình đó, phải kết bạn WeChat, rút hầu bao mới được xem.”
Tôi gật đầu, “Chúng tôi đã tìm và nhờ một quản trị viên kiểm tra email đăng kí của kẻ đăng bài. Cậu đoán xem địa chỉ email đó là gì? Lưuinxxx@ sina.com*.
“Trong lúc theo dõi Lưu Cẩm Bân, chúng tôi phát hiện một chiếc Hyundai trắng cũng đang bám đuôi anh ta. Khi Chu Dung tiết lộ với cậu chuyện chúng tôi định tới Viên Trang tìm Tiểu Ninh, Hyundai trắng lại xuất hiện.
“Chúng tôi đã cắt đuôi, vậy mà sau đó chiếc xe vẫn lù lù ngoài cổng khu nhà Chu Dung. Sao tài xế biết Chu Dung sống ở đâu? Thật ra cậu nhờ chúng tôi điều tra tung tích Tiểu Ninh để từ đó tìm và bắt nhốt cô ấy tiếp chứ gì!”
Lý Mẫn cười, “Anh nói gì vậy? Hà cớ gì tôi phải làm thế?”
Tôi nói, “Tôi đã cơ bản đoán ra mục đích của cậu, và dám khẳng định cậu là người chụp bộ ảnh bạo hành đó. Bố cục của nó mang phong cách giống hệt ảnh nghệ thuật hồi trước cậu chụp cho Tiểu Ninh.”
Chu Dung gật đầu, “Mẫn, chỉ cần đặt mấy tấm ảnh cạnh nhau để so sánh, ai cũng nhận ra cậu là người chụp!”
Tôi tiếp lời, “Không những vậy, tôi còn dùng công cụ tìm kiếm trên trang nước ngoài để tìm ảnh tương tự với gương mặt Tiểu Ninh, cậu đoán xem kết quả trả về là gì? Tiểu Ninh xuất hiện trên trang bìa của ba tạp chí người lớn và nội dung yêu cầu trả phí của mười mấy web khiêu dâm. Giờ cô ấy cũng thuộc hàng ngôi sao trong giới giải trí người lớn nước ngoài rồi nhỉ?
“Theo lời tên môi giới, một bộ mười ảnh khỏa thân do nhiếp ảnh gia vô danh chụp có thể bán ra nước ngoài với giá 300 bảng Anh. Chắc cậu phải kiếm được hàng chục nghìn bảng trên thân xác Tiểu Ninh rồi ấy chứ! Chưa kể còn bán video qua WeChat nữa, cậu đúng là lắm chiêu làm tiền.”
Lý Mẫn cãi, “Chứng cứ đâu, không có đúng không?”
Tôi nói, “Phải, thế nên chúng tôi mới báo cảnh sát, tiện thể báo cáo luôn chuyện có khả năng cậu dính dáng tới tên môi giới. Đoán chừng khi thẩm vấn anh ta, cảnh sát sẽ hỏi luôn chuyện của cậu đấy. Tên ẻo lả đó thì cứng được với ai?”
Nét mặt Lý Mẫn sầm hẳn xuống. Cậu ta đứng dậy, bỏ đi.
Cảnh sát nhanh chóng làm rõ ngọn ngành sự việc, phát hiện ra vài email và hóa đơn liên quan đến tạp chí cùng web khiêu dâm nước ngoài trong hòm thư của Lý Mẫn. Lý Mẫn và tên môi giới bị khởi tố với tội danh giam giữ người trái pháp luật, cố ý gây thương tích và tấn công tình dục.
Đầu tháng Mười, chúng tôi nhắc đến vụ án này trong lúc uống rượu ở nhà anh Kim. Anh Kim sửa lưng tôi, nói Pierre Cardin không phải người đưa nghề người mẫu du nhập vào Trung Quốc.
Anh giảng giải, “Đường Bá Hổ* vẽ tranh thị nữ đã dùng tới người mẫu rồi. Nghề người mẫu khỏa thân cũng ra đời rất sớm. Năm 1915, giám đốc học viện Mỹ thuật Thượng Hải thời bấy giờ là Lưu Hải Túc đã tìm người làm mẫu khỏa thân cho các học sinh của mình.”
Chu Dung lên tiếng, “Chú Kim, mấy chuyện xưa như Trái Đất này để sau hẵng bàn. Anh Từ, em còn vấn đề này chưa hiểu. Tiểu Ninh đâu đến mức xinh đẹp tuyệt trần, sao lại bị nhắm đến và biến thành công cụ kiếm tiền?”
Tôi giải thích, “Gu thẩm mỹ của người nước ngoài và người Trung Quốc không giống nhau lắm. Cậu xem, Trung Quốc chỉ có mấy cô người mẫu như Lưu Văn, Đỗ Quyên là thành công ở quốc tế, chính là nhờ gương mặt dù không nổi trội nhưng sáng sủa, nét nào ra nét ấy, cộng với thân hình cao ráo. Người Âu Mỹ thích hình mẫu như họ.”
Chu Dung hỏi, “Nghe anh nói em cũng hơi ngộ ra rồi, nhưng vẫn chưa hiểu tại sao cô ấy không báo cảnh sát?”
“Đúng vậy, bất kể xảy ra chuyện gì, báo cảnh sát luôn phải là lựa chọn đầu tiên.”
WARNING
Những lưu ý cho phái nữ khi chụp ảnh khuê phòng*
1. Trước khi chọn nhiếp ảnh gia, hãy tham khảo tác phẩm cũ của họ, tìm kiếm đánh giá, bình luận về họ để xem người này có đáng tin không.
2. Cần trao đổi trước khi đặt lịch chụp, hãy cảnh giác nếu phó nháy chỉ chăm chăm thăm dò thông tin cá nhân chứ không thảo luận về việc chụp ảnh.
3. Xác nhận trang phục sẽ sử dụng và độ táo bạo của ảnh trước khi chụp.
4. Kiểm tra mức độ an toàn của địa điểm chụp, tốt nhất nên chọn nhiếp ảnh gia có địa điểm chụp cố định. Cần cảnh giác nếu buổi chụp tiến hành tại nhà nhiếp ảnh gia hay nhà nghỉ.
5. Nhiếp ảnh gia cần có sự đồng ý của khách nếu muốn bán ảnh của họ. Phó nháy bán xong mới chia cho khách vài đồng đa số đều không đáng tin, hãy báo cảnh sát nếu gặp phải trường hợp này.