Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1053 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
xông hơi cùng tôi, trùm móc túi tiết lộ băng đảng của mình thường xuyên bắt trộm

Vụ việc: Móc túi ở ga tàu

Thời gian: 14/12/2016

Nguồn tin: Vô tình bắt gặp tại ga tàu

Chi: 13.000 tệ

Thu: Đang bán tin

Tiến độ điều tra: Hoàn thành

Ga tàu luôn là chốn tạp nham nhất ở mọi thành phố của Trung Quốc, bước chân vào là lo ngay ngáy. Không cần tận mắt chứng kiến cũng hiểu đây là nơi hội tụ đủ hạng người, từ trộm cướp, phe vé, đến lũ dàn cảnh để ép khách mua bán, cùng vô số những chiêu trò bịp bợp quái gở. Vậy nên tôi không thích đi tàu, thay vào đó, tôi thường chọn di chuyển bằng máy bay với quy trình kiểm tra an ninh và quản lý nghiêm ngặt hơn, chỉ trừ những lúc cảm cúm, vì đi máy bay khi cảm khiến tôi bị ù tai rất lâu khỏi.

Ngày 14 tháng Mười hai năm 2016, tôi sắp xếp hành lý, bắt tàu điện ngầm tuyến số 14, tới ga đường sắt cao tốc để về thành phố Cáp dự hôn lễ của bạn thân hồi trung học. Sở dĩ tôi không đi máy bay là do tham gia một buổi đấu giá cùng Chu Dung.

Chiều hôm trước, Chu Dung gọi điện rủ tôi cùng đi dự buổi đấu giá thay mẹ cậu ta. Địa điểm tại khách sạn Côn Bằng trên đường Tân Uyển Nam. Năm nào thành phố Yên cũng tổ chức theo quý vài buổi đấu giá cao cấp quy mô lớn, khách mời không có tiền cũng có thế.

Chuyện này vốn chẳng liên quan đến tôi, nhưng hôm đó mẹ Chu Dung có việc đột xuất, sai con trai thay mình đấu giá, giành lấy bức tranh sơn thủy của Phó Bão Thạch*. Thế là Chu Dung kéo tôi theo.

Buổi đấu giá tổ chức tại đại sảnh tầng hai của khách sạn. Máy sưởi trong sảnh không đủ ấm, cộng thêm mấy hôm trước không nghỉ ngơi tử tế nên tôi dính cảm luôn, đành trả vé máy bay, mua vé tàu cao tốc.

Có mặt tại tầng B1 ga tàu cao tốc trước giờ khởi hành hơn một tiếng, tôi định vào tiệm bánh trong góc để mua bánh. Lúc ngang qua cửa hàng thức ăn nhanh, thấy người ta xúm đen xúm đỏ, tôi cũng ghé lại nhòm do thói quen nghề nghiệp. Một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng đang nằm ngửa dưới đất, tay ôm vết thương tứa máu trên cổ, bên cạnh là dao găm, nhíp và điện thoại.

Hành hung giữa chốn đông người à? Tôi chen vào, hỏi ông anh đứng chụp ảnh phía trên cùng có chứng kiến được chuyện gì xảy ra không. Anh ta nói, “Tay này tự làm mình bị thương. Tôi đang gọi điện thoại thì thấy anh ta rút dao cứa cổ.”

Tôi gật gù, hỏi tiếp, “Lúc ấy còn ai khác xung quanh không?”

“Có một người đứng sau kéo tay anh ta, thấy anh ta rút dao tự gây thương tích thì bỏ chạy.”

“Người đó có mặc đồng phục cảnh sát không?”

Ông anh hóng chuyện đáp, “Không.”

Đúng lúc này, Chu Dung gọi điện hỏi tôi lên tàu chưa. Tôi nói, “Chưa, cậu đến hầm B1 ga tàu cao tốc đi, mang cả máy ghi âm với đồ nghề nữa nhé, có người tự cứa cổ ở đây.”

Chu Dung, “Vâng, anh không về quê nữa à?”

Vụ tự hại tại ga đường sắt cao tốc là một đề tài hấp dẫn, viết thành bài chắc sẽ thu được kha khá tiền, tôi quyết định điều tra xong mới đi.

Khi Chu Dung tới nơi, người đàn ông trung niên đã được nhân viên y tế cùng cảnh sát cáng đi, chỉ còn lại vết máu dưới đất, nhân viên vệ sinh đang hì hục lau chùi, có lẽ chỉ lát nữa thôi cả vết máu cũng sẽ biến mất.

Chu Dung đưa tôi chai nước, “Anh trả vé rồi à?”

Tôi vặn nắp chai, uống một hớp, “Chưa, không kịp trả, đành cắn răng tạm biệt hơn nghìn tệ.”

Cậu ta ngó quanh, “Người ta được cáng đi rồi, mình còn điều tra gì đây?”

Tôi rút điện thoại, cho cậu ta xem ảnh vừa chụp, “Cậu xem ảnh tôi mới chụp có gì bất thường không?”

Chu Dung cầm máy lướt một lát, hỏi tôi, “Anh ta có chuyện khiếu nại nên muốn tự hại để thu hút sự chú ý à?”

Tôi đáp, “Không phải. Nhìn bên cạnh tay anh ta có gì kìa, nhíp, dao găm và điện thoại, người này là dân móc túi!”

Chiếc nhíp đã được cải tiến, đầu nhọn bọc vải chống trượt, dao găm thì chuyên dùng để rạch túi. Đây là hai đồ nghề cơ bản của dân móc túi. Ốp điện thoại đính đá hồng, khó mà cho rằng nó thuộc về người đàn ông đứng tuổi. Chắc hẳn anh ta vừa trộm điện thoại bằng nhíp thì bị phát hiện nên rút dao găm cứa cổ.

Chu Dung lấy làm lạ, hỏi tại sao anh ta phải làm thế. Tôi giải thích, “Đây là mánh khóe quen thuộc của đám móc túi. Hễ bị bắt, chúng sẽ tự hại hoặc nuốt dao lam nhằm uy hiếp cảnh sát. Mọi sự cố xảy ra trong quá trình xử lý vụ án có thể phải trả giá bằng mạng người chứ chẳng chơi, nên lắm lúc cảnh sát đành thả nghi phạm để đảm bảo tính mạng cho chúng.”

Chu Dung hỏi, “Tức là sau khi bị cảnh sát bắt, anh ta đã cứa cổ mình?”

Tôi lắc đầu, “Chắc người bắt anh ta không phải cảnh sát.”

Ban nãy tôi hỏi những người xung quanh và được biết người bắt kẻ gian không mặc cảnh phục, có lẽ cũng chẳng phải cảnh sát mặc thường phục. Nếu là cảnh sát chỉ cần gọi cứu thương là xong, chẳng cần bỏ đi để đỡ phải giải thích với cảnh sát. Người mất điện thoại thì càng không phải, vì điện thoại mất trộm vẫn nằm dưới đất, không bị lấy đi.

Chu Dung lại hỏi, “Vậy ai đã bắt tên móc túi?”

“Có thể là hiệp sĩ đường phố.”

Hiệp sĩ đường phố tình nguyện bắt cướp giật móc túi tại những nơi đám móc túi lảng vảng. Nhưng do không có quyền thực thi pháp luật, họ buộc phải tránh mặt khi kẻ gian bị thương. Trước kia từng có vụ kẻ móc túi tử vong, khiến cả tình nguyện viên bắt móc túi lẫn hội hiệp sĩ đường phố bị khởi tố.

Có thể thành viên hội hiệp sĩ bắt được tên móc túi, thấy anh ta cứa cổ, sợ tai bay vạ gió nên bỏ đi.

Tôi và Chu Dung bàn bạc, quyết định đi phỏng vấn hội hiệp sĩ đường phố bắt móc túi tại ga đường sắt cao tốc hôm nay, bổ sung thông tin cho bài báo để bán cho hãng truyền thông lớn.

Tìm hội hiệp sĩ đường phố tại thành phố Yên rất đơn giản. Tất cả đoàn thể, tổ chức xã hội hợp pháp đều phải đăng kí tại cơ quan dân chính. Hội hiệp sĩ đường phố là tổ chức mang tính nhạy cảm, bị kiểm soát còn chặt chẽ hơn. Chúng tôi truy cập trang web Tổ chức Xã hội Trung Quốc của bộ Dân chính, tìm và gọi đến từng số điện thoại của vài hội hiệp sĩ đường phố. Gọi xong mới phát hiện, tất cả các hội đều không có hoạt động chống trộm cắp trong hôm nay, người khiến tên móc túi tự hại không phải thành viên của họ.

Chu Dung cúp máy, “Hỏng rồi anh Từ, đứt manh mối rồi. Lúc đó anh nên theo kẻ móc túi tới viện rồi bắt đầu điều tra từ anh ta. Giờ thì chẳng có gì hết ngoại trừ mấy tấm ảnh, khỏi mơ tin này bán được giá cao!”

Quả thật lần này tôi đã tự phụ, giờ muốn tìm người đàn ông đó khó hơn nhiều so với bám theo từ đầu.

Chu Dung hỏi tôi còn muốn tiếp tục điều tra không. Tôi đáp, “Có chứ, ít ra phải kiếm đủ tiền bù tấm vé hạng thương gia của tôi!”

Ăn xin, trộm cướp hay xã hội đen đều chia bè phái, phân địa bàn, chắc chắn một nơi như ga đường sắt cao tốc phải có băng nhóm trộm cướp độc chiếm. Nếu đám “ngoại lai” cướp đất làm ăn, nhẹ thì bị giải đến đồn cảnh sát, nặng thì mất luôn ngón tay, nên thường không tên móc túi nào dám ra tay trên địa bàn của kẻ khác.

Muốn tìm ra kẻ móc túi tự hại, phải lùng ra băng nhóm trộm cướp đóng quân ở ga đường sắt cao tốc.

Chu Dung gật đầu, “Vậy mình tìm băng nhóm đó bằng cách nào?”

“Tôi vừa mới nói đấy thôi, dân chôm chỉa chỉ làm ăn trên địa bàn của mình, ta cứ tìm bừa một tên móc túi nào đó rồi bám theo là sẽ tìm ra cả ổ.”

Thông thường, dân móc túi có ba điểm chung như sau:

- Ăn mặc tương đối phong phanh, mang theo sách báo, tạp chí hoặc túi xách cỡ nhỏ để làm vật che chắn khi gây án.

- Thường xuyên dáo dác ngó quanh, liên tục nhìn hành lý và tài sản của người khác.

- Năng đi lại, không đứng hay ngồi yên một chỗ. (T.G)

Tôi và Chu Dung quanh quẩn ở ga đường sắt cao tốc đến tối nhưng công cốc. Sáng hôm sau, chúng tôi ra ga tiếp tục tìm kiếm. Sau buổi sáng trắng tay, chúng tôi mua hai set hamburger tại cửa hàng đồ ăn nhanh. Đang đánh chén bỗng nghe bên ngoài có tiếng hét, “Tôi bị trộm mất ví rồi!”

Tôi vội vàng đặt chiếc hamburger mới ăn một nửa xuống, ra khỏi cửa hàng ngó nghiêng. Giữa đám đông, một cô gái đang vừa kêu mất ví vừa nhìn quanh. Chu Dung cũng quan sát tứ phía, “Chắc tên móc túi ở ngay gần đây thôi, sao anh không tìm? Cứ nhìn chằm chằm cô kia làm gì? Đâu phải gu của anh.”

Tôi nói, “Cô này có vấn đề. Nếu mất ví, cậu có đứng gào toáng lên giữa đám đông như sợ trộm không nhanh chân chạy trốn không?”

Đây là một mánh trộm cướp. Đa số ai nghe thấy tiếng kêu “Có kẻ trộm ví” đều sẽ vô thức sờ túi mình xem tài sản còn không. Lúc này, công việc của kẻ gian sẽ đơn giản hơn nhiều, vì hành động chạm vào túi đã gián tiếp báo cho chúng biết ví cất ở đâu.

Chúng tôi đứng trước cửa hàng đồ ăn nhanh, giả vờ trò chuyện nhưng để ý sát sao cô gái kêu mất ví. Tôi quay lưng về phía ả, bảo Chu Dung âm thầm quan sát qua bả vai tôi xem rốt cuộc ả có phải dân móc túi không.

Theo dõi một lúc, Chu Dung nhìn tôi, “Anh Từ, em và ả chạm mắt nhau hai lần, em cảm giác hình như ả phát hiện ra em rồi.”

Tôi quay phắt lại. Ngón tay cô gái đang liên tục vuốt ve môi trên như thể ở đó mọc râu. Chắc chắn ả là dân móc túi. Động tác này chính là ám hiệu. Khi phát hiện bị cảnh sát mặc thường phục bám theo, đám móc túi thường chĩa ngón tay tạo hình khẩu súng hoặc vuốt ria mép, ra hiệu ch0 đồng bọn dừng tay.

Tôi nhìn quanh mà không thấy đồng bọn của ả, bèn bảo Chu Dung khỏi lén lút, bám theo luôn. Ả đã phát hiện ra thì trốn nữa cũng vô ích.

Thấy hai chúng tôi lại gần, ả quay lưng chạy thẳng về phía đường ray, chúng tôi đuổi theo. Ga tàu cao tốc đông người quá nên chẳng mấy chốc ả đã mất hút.

Chu Dung hỏi, “Làm sao bây giờ? Lạc dấu mất rồi, vả lại chắc cả băng đảng đã chú ý tới mình.”

“Đúng vậy, xem ra lại phải đổi cách. Đi tìm ‘đàn anh’ ga tàu thôi.”

Chu Dung hỏi thế nghĩa là sao, tôi bèn giải thích cho cậu ta: Phe vé tại ga tàu thường là người nắm bắt tin tức nhanh nhạy nhất. Họ làm thân với nhân viên và “nhóm đối tượng đặc thù” tại ga. Phe vé cắm rẽ nhiều năm tại một ga tàu được gọi là “đàn anh”, họ nằm lòng tất thảy mọi sự ở ga, bao gồm cả chuyện móc túi.

“Vậy sao mình không tìm ‘đàn anh’ ngay từ đầu, sao phải tốn công thế này?” Chu Dung hỏi.

Tôi nói, “Chủ yếu tại tôi không thích tiếp xúc với họ. Đám này chỉ biết có tiền, hỏi một tí cũng chặt chém tưng bừng.”

Tìm thấy một phe vé đang mời chào khách, chúng tôi hỏi thăm “đàn anh” ga tàu này đang ở đâu. Gã đòi 200 tệ rồi dẫn chúng tôi lên quán ăn nhanh kiểu Trung trên tầng ba, gặp một người đàn ông mặc sơ mi xanh lam đang ngồi ăn bên cửa sổ. “Anh Trạch, hai người này tìm anh.”

Anh Trạch uống coca, hỏi tôi và Chu Dung tìm y có việc gì. Tôi nói mình muốn gặp và nói chuyện với “thầy lớn” của băng nhóm trộm cắp tại ga tàu cao tốc. Đám móc túi hoạt động theo chế độ thầy trò, một thầy đào tạo cả bầy học trò, học trò lại đi dạy người khác.

Anh Trạch ngẫm nghĩ rồi đòi mười nghìn tệ, “Thiếu một xu thì nghi bàn.”

Tôi nhờ Chu Dung chuyển tiền cho anh Trạch qua WeChat, y bèn tiết lộ một địa chỉ. “Trùm của băng này là ông Bảy, hay xuất hiện ở địa điểm đó.”

Chúng tôi rời ga tàu cao tốc, bắt taxi, bảo tài xế men theo đường Ngưu Gia Bảo Đông đi một mạch về hướng Nam, quay đầu ở cột đèn giao thông đầu tiên, đi dọc đường Tịch Lạc Viên Bắc về hướng Đông tới giao lộ thứ hai. Rẽ trái ở đây, đi thêm 50 mét sẽ thấy một phòng tắm công cộng. Anh Trạch nói đây là sào huyệt của đám móc túi ở ga tàu cao tốc.

Phòng tắm công cộng cao hai tầng, lớp sơn tường màu xám đã bong tróc nham nhở sau nhiều năm ngấm hơi nước, cửa treo tấm biển xanh lá với dòng chữ lớn nhấp nháy đèn LED “Nhà tắm công cộng Hoằng Vũ”. Vén tấm rèm xanh bộ đội treo ngoài cửa sẽ thấy lớp cửa kính mù hơi nước với bốn chữ “Chào mừng quý khách” bằng băng dính đỏ. Đối diện cửa là lối vào bể tắm nữ, bên trái cửa là quầy thu ngân, ngay cạnh quầy là cầu thang dẫn lên tầng trên, dưới gầm cầu thang có một tiệm cắt tóc mini.

Lễ tân hỏi chúng tôi muốn mua vé tắm lẻ hay gói dịch vụ, Chu Dung bèn mua hai gói 89 tệ bao gồm tắm kì, giác hơi và bấm huyệt chân, tặng một miếng xà phòng thơm.

Thu tiền xong, chủ phòng tắm lấy ra hai đôi dép cùng hai chìa khóa trên giá gỗ màu nâu phía sau. Chúng tôi cởi giày, đưa cho ông chủ rồi lên phòng tắm nam tầng trên. Phía sau tấm rèm in chữ “Nam” là phòng thay đồ, vài người đàn ông trung niên đang thoăn thoắt cởi quần áo, tống vào tủ đồ, bốn chiếc ghế xốp màu đen bày giữa phòng hắn vết mông họ đè lõm.

Chúng tôi cởi đồ, bước vào phòng tắm nam. Một ông già gầy móp cao chừng 1m60 đứng dậy khỏi bể tắm. Chu Dung thì thầm hỏi tôi, “Ông Bảy đây à?”

“Chắc vậy,” tôi đáp. Tay phải của ông già chỉ có ngón áp út và ngón út, ba ngón còn lại cụt lủn.

Từ lúc đứng lên, ông Bảy cứ nhìn chúng tôi lom lom. Chu Dung nói, “Anh Từ, giữa phòng tắm mà ông già dán mắt nhìn mình thế này, cứ xấu hổ sao ấy.”

Tôi nhắc cậu ta giữ mồm giữ miệng, “Trong này chắc toàn quân của họ đấy, ăn nói cho cẩn thận kẻo chút nữa không ra khỏi đây được đâu.”

Trong lúc chúng tôi trao đổi, ông Bảy ra khỏi bể tắm, chỉ phòng xông hơi khô, “Vào đó nói chuyện đi.”

Chúng tôi theo ông Bảy vào phòng xông hơi khô. Ông ta dội một chậu nước lên đá xông, khói trắng bốc nghi ngút. Tôi cất tiếng, “Chào ông Bảy, xem ra anh Trạch chưa gì đã bán đứng hai chúng tôi rồi.”

Ông ta không tiếp lời, chỉ hỏi chúng tôi là ai. Tôi đáp, “Chúng tôi là phóng viên, song không tới để dò la chuyện ‘chạy vỏ*’ của các ông mà chỉ muốn hỏi người đàn ông tự cứa cổ ở ga tàu cao tốc hôm qua giờ sao rồi. Chúng tôi muốn thực hiện một bản tin chuyên sâu về vấn đề như ai đã bắt anh ta, tại sao anh ta lại tự hại.”

Ông Bảy nhìn chúng tôi chằm chằm hồi lâu, lắc đầu, “Tên đó không phải người của tôi.”

Chu Dung nói, “Không phải người của ông thì sao dám ăn cắp ở ga tàu cao tốc? Chẳng phải các ông phân chia địa bàn sao?”

Ông Bảy lau mặt bằng khăn lông, “Chia thì có chia, hôm ấy quân của tôi phát hiện tên này phạm luật, ngang nhiên ‘chạy vỏ’ trên địa bàn của chúng tôi nên bắt hắn lại định đưa về, nào ngờ hắn lại thình lình tự cứa cổ.

“Khi hắn xuất viện, tôi sai người dẫn về hỏi mới biết hắn là dân móc túi trên đường Thượng Văn. Hắn khai có kẻ dúi cho 10 nghìn tệ, bảo chờ điện thoại, có cuộc gọi tới là phải đến ga tàu cao tốc ăn trộm, cố tình bị bắt rồi tự hại để thoát thân.”

Tôi gật đầu, “Người bắt anh ta là quân của ông?”

Ông Bảy nói, “Đúng. Hắn bị người của tôi bắt nhưng tưởng là cảnh sát nên lập tức cứa vào cổ mình.”

Tôi cau mày. Chuyện đến là quái lạ, sao lại thuê một kẻ móc túi thuộc địa bàn khác đến ga tàu cao tốc ăn trộm, yêu cầu phải cố tình bị bắt rồi tự hại để thoát thân? Chỉ có một cách giải thích. Có kẻ muốn gây hỗn loạn, khiến lực lượng cảnh sát tại ga tàu đổ dồn vào tên móc túi, rồi nhân cơ hội ấy giở trò gì đó!

Tôi hỏi ông Bảy dạo này ga tàu cao tốc có xảy ra chuyện gì không, ông ta gật đầu, “Mấy hôm nay cảnh sát làm căng lắm, quân của tôi sa lưới mấy đứa rồi. Tôi nhờ người quen nghe ngóng mới biết hôm qua có người đánh rơi ‘hầu bao*’ chứa món đồ hết sức quý giá ở ga.”

“Ông có biết ‘món đồ quý giá’ ấy là gì không?” Tôi hỏi.

Ông Bảy đáp, “Nghe bảo là một bức tranh của Phó Bão Thạch, tên là Ngắm sơn thú .”

Chu Dung quay phắt sang nhìn tôi. Tôi hiểu ý cậu ta. Trong buổi đấu giá chúng tôi tham dự thay mặt mẹ Chu Dung hôm đó có ba bức họa của Phó Bão Thạch. Ngoài tranh sơn thủy chúng tôi đấu giá giúp mẹ cậu ta ra, bức họa thất lạc chính là một trong hai bức còn lại!

Rời nhà tắm công cộng Hoằng Vũ, Chu Dung hỏi tôi, “Mình có điều tra tiếp không anh? Vụ tự hại đã rõ ràng, ta vẫn tiếp tục chứ?”

Tôi đáp, “Đương nhiên, giờ là lúc tăng ca kiếm tiền, vụ này lớn đấy.”

Chúng tôi tới công ty của mẹ Chu Dung tại Vọng Đô, nhờ bà hỏi thăm giới đấu giá phương thức liên lạc của người mua bức Ngắm sơn thú . Gọi điện cho người đó, chúng tôi cho biết mình đang nắm manh mối vụ thất lạc bức tranh, có thể hỗ trợ tìm kiếm nhưng cần thù lao, rồi ngỏ ý gặp mặt nói chuyện.

Nhận được lời đồng ý, chúng tôi hẹn gặp tại quán cà phê Chờ Đợi Godot tại cổng Tây Nam ga tàu điện ngầm Bắc Cổ Hà vào ngày hôm sau.

11 giờ trưa 16 tháng Mười hai, tôi và Chu Dung gặp vị khách tại điểm hẹn. Đó là một phụ nữ trung niên quý phái. Sau khi gọi ba cốc trà bưởi, chị tự giới thiệu mình tên Lý Miêu rồi hỏi thẳng chúng tôi có manh mối gì. Tôi thuật lại những thông tin trước đó khai thác được, “Chắc hẳn chị đã bị theo dõi từ trước. Có kẻ cố ý bày mưu lừa chị, thuê người tự hại, thu hút sự chú ý của cảnh sát ga tàu cao tốc rồi thừa lúc ấy đánh cắp bức tranh của chị.”

Lý Miêu nói, “Không thể nào, tôi đâu kể chuyện mình về Đại Liên với ai, đến chồng tôi cũng không hay tôi mua vé ngày mấy.”

“Quá đơn giản, thông tin mua vé trên mạng rất dễ bị rò rỉ. Chị vừa mua vé xong là người khác lập tức nắm được thông tin.”

Chu Dung thắc mắc, “Sao chị không đi máy bay, vừa an toàn vừa nhanh?”

Lý Miêu trả lời, “Tôi mắc hội chứng sợ máy bay, thà đi tàu hỏa đường dài còn hơn.”

Tôi gật đầu, “Mà hôm đó chị xách mấy cái túi vậy?”

Lý Miêu nhớ lại, “Ba cái.”

Tôi lại hỏi, “Mất cả rồi à?”

Chị lắc đầu, “Chỉ mất cái túi đựng bức Ngắm sơn thú .”

Thú vị đây! Lý Miêu chưa từng tiết lộ với ai trong túi có gì, sao kẻ chủ mưu lại biết Ngắm sơn thú của Phó Bão Thạch nằm trong túi nào và chỉ cướp mỗi túi đó?

Chu Dung cũng nhận ra điều này, “Anh Từ, chẳng lẽ tên trộm tranh có máy nhìn xuyên thấu?”

“Không phải đâu, túi làm bằng chất liệu khá dày dặn. Máy nhìn xuyên thấu di động cùng lắm chỉ nhìn xuyên qua áo quần mỏng chứ tuyệt đối không xuyên thấu túi được.”

Chu Dung hỏi, “Vậy rốt cuộc là sao?”

“Tôi đoán tên trộm không có máy nhìn xuyên thấu, nhưng ga tàu cao tốc thì có. Ai vào ga cũng phải đặt túi lên máy soi chiếu an ninh để kiểm tra, trong túi đựng gì máy này soi rõ mồn một.”

Nhiều khả năng tên trộm nhân lúc Lý Miêu kiểm tra an ninh để nhìn máy soi từ sau lưng nhân viên, biết Lý Miêu mang theo bức tranh và cất trong túi nào.

Tôi và Chu Dung cùng Lý Miêu tới ga tàu cao tốc, xin nhân viên quản lý cho xem băng ghi hình giám sát gần máy soi chiếu vào ngày 14 tháng Mười hai. Nhân viên nhà ga biết chuyện Lý Miêu mất tranh nên đồng ý ngay.

Chúng tôi cùng xem băng ghi hình ngày hôm đó. Trong lúc Lý Miêu kiểm tra an ninh, một tình nguyện viên mặc áo đỏ, đội mũ đỏ cứ đứng sau lưng nhân viên an ninh nhìn chăm chú. Lý Miêu “Ồ” lên, “Tôi có nhớ cậu ta. Hôm đó tôi đang đợi tàu thì cậu ta tiến lại hỏi cần xách hộ hành lý không, rồi mời vào ga sớm với giá mười tệ.”

Phía ga tàu gọi một nhân viên phụ trách quản lý tình nguyện viên tới, hỏi có biết người này không. Anh ta ngắm nghía một hồi, “Biết, hình như là tình nguyện viên từ mấy tháng trước, đùng cái bỏ việc, còn chưa trả quần áo.”

Xem xong camera giám sát, Lý Miêu gọi điện cho cảnh sát phụ trách vụ án để trình bày tình hình. Cảnh sát nhanh chóng tìm ra người này trong danh sách tình nguyện viên tham gia nửa năm trước và lập kế hoạch truy bắt cậu ta.

Ba ngày sau, Lý Miêu gọi điện báo đã giải quyết xong vụ án, thủ phạm là một băng nhóm chuyên trộm cắp tác phẩm nghệ thuật. Chúng chuyên rình rập những buổi đấu giá lớn tổ chức hằng năm tại thành phố Yên, mua lại danh sách người thắng đấu giá từ nhân viên nhà đấu giá, rồi chi tiền mua thông tin đặt vé từ người của trang web bán vé, đối chiếu xem có ai đi tàu hỏa hay tàu cao tốc không.

Chúng sẽ theo dõi người mua vào ngày họ khởi hành, theo dõi thiết bị soi chiếu an ninh để xem họ có mang theo tác phẩm nghệ thuật quý giá không rồi gây rối, nhân cơ hội ra tay.

Bức Ngắm sơn thú Lý Miêu đấu giá thắng đã bị băng nhóm này bán mất, nhưng chị vẫn chuyển cho tôi 100 nghìn tệ như đã hứa.

Sau khi nhận thù lao, tôi biên tập tư liệu điều tra, nhờ Điền Tĩnh bán cho đơn vị truyền thông rồi gọi Chu Dung tối đi uống rượu ăn mừng.

Tối đó, tôi và Chu Dung nhậu ở quán rượu Đường Hội gần sân vận động. Chu Dung bỗng hỏi tôi, “Ơ, anh Từ này, anh không về quê ăn cưới bạn học à? Có phải đám cưới kết thúc rồi không?”

“Ối, tôi quên béng mất.”

“Chắc chắn có người đang nói xấu anh không biết giữ lời đấy.”

“Không sao, tôi sẽ đền bù cho người ta, dẫu sao lần này cũng kiếm được kha khá, mừng thêm tiền là được.”

WARNING

Thủ đoạn trộm cắp thường gặp của móc túi ở ga tàu

1. Nẫng túi: Thừa dịp hành khách dở tay ở khu cung cấp nước nóng hay nhà vệ sinh để xách hành lý đi mất.

2. Chen chúc: Đồng bọn giả vờ chen chúc, tạo cơ hội cho kẻ móc túi thò tay hoặc nhíp vào túi áo quần của hành khách để ăn cắp ví và điện thoại.

3. Tráo đồ: Đặt túi của mình bên cạnh hành lý của hành khách, vờ lấy đồ để thó luôn túi của con mồi hoặc “rút ruột”, tức là lấy của cải bên trong ra, nhét vào túi mình.

4. Móc quần áo: Che phủ quần áo của mình lên quần áo của hành khách, làm bộ lục túi mình nhưng thực chất là đang moi túi hành khách.

5. Khoắng giường nằm: Xác định con mồi trong khoang giường nằm, nhân buổi tối lúc hành khách ngủ say để ăn trộm túi, thay quần áo trốn vào khoang khác rồi chuồn đi khi tàu đến ga.

6. Thó “sâu ngủ”: Lợi dụng thời điểm 4-5 giờ sáng khi hành khách còn say ngủ, dùng lưỡi dao một cạnh rạch túi quần áo, túi đeo hông hay thậm chí là quần lót để trộm đồ.

7. Rình góc chết: Nhiều hành khách đặt hành lý lên máy soi xong, không đợi hành lý chạy qua rèm đã vội bước tới cửa kiểm soát an ninh. Kẻ gian sẽ nhân cơ hội này để cuỗm đồ đi (cửa kiểm soát an ninh và máy soi an ninh là góc chết).

8. Tận dụng thời gian soát vé: Thừa lúc hành khách và nhân viên soát vé đưa vé cho nhau để trộm điện thoại và ví của hành khách.

9. Bám nóc tàu: Nhằm tránh cảnh mất cả người lẫn của ăn cắp, sau khi lên tàu, đầu sỏ sẽ mở cửa toa bằng chìa khóa chuẩn bị từ trước, trèo lên nóc tàu, nằm ở đó chờ đồng bọn giao nộp của cải thó được. Khi tàu vào ga, tên này xuống tàu rồi lẩn vào dòng người.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang