Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1055 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
cầm tấm bản đồ giả tại nhà nghỉ rồi mất tích, cô gái bỗng xuất hiện trên bảng xếp hạng tìm kiếm

Vụ việc: Bạn gái người ủy thác mất tích

Thời gian: 03/01/2017

Nguồn tin: Độc giả ủy thác

Chi: 23.000 tệ

Thu: 60.000 tệ

Tiến độ điều tra: Hoàn thành

Tôi có hai tài khoản WeChat, một dành để liên lạc với gia đình và bạn bè, một để kết nối với độc giả và người cung cấp thông tin. Mỗi ngày, WeChat chuyên kết bạn với độc giả nhận không biết bao nhiêu yêu cầu hỗ trợ, chuyện lớn thì người thân mất tích, mắc bệnh hiểm nghèo, không kiểm soát được cảm xúc và muốn phạm pháp, chuyện nhỏ thì mất chó, bị bạn trai cắm sừng, bạn thân nói xấu sau lưng...

Tôi muốn giúp lắm nhưng thú thật là lực bất tòng tâm, kẻ săn tin chỉ đặc biệt hơn những nghề khác chút đỉnh chứ nào phải siêu anh hùng. Tôi chỉ có thể đưa lời khuyên với những vụ việc mình có kinh nghiệm. Đương nhiên thi thoảng tôi cũng giúp đỡ độc giả chứ không khuyên nhủ suông.

Ngày 3 tháng Một năm 2017, một độc giả tên Đỗ Siêu liên tục cầu cứu tôi. Để chứng minh mình không phải lừa đảo, Đỗ Siêu gửi ảnh căn cước, hộ khẩu, thậm chí cả hộ chiếu và thẻ thông hành Hồng Kông, Ma Cao cho tôi.

Sở dĩ Đỗ Siêu sốt ruột như vậy là do bạn gái cậu ta đã mất tích trong chuyến đi công tác tới thành phố Yên, suốt hai ngày nay không liên lạc được. Tôi bảo cậu ta, “Cậu đừng cuống, gửi tôi số điện thoại của cậu đã.”

Nhận được số máy, tôi gọi cho Đỗ Siêu bằng ứng dụng gọi điện qua internet không hiển thị số. Số của Đỗ Siêu có mã vùng thành phố Trung Châu. Mới đổ một tiếng chuông, đầu bên kia đã nghe máy ngay, “A lô?”

Tôi cất tiếng, “Chào cậu, tôi Từ Lãng đây, cậu kể tường tận chuyện bạn gái mình được không?”

Đỗ Siêu cố bình tĩnh lại, “Bạn gái tôi tên Lưu Khả, làm việc tại một công ty ngoại thương ở Trung Châu. Mấy hôm trước, cô ấy tới thành phố Yên tham gia hội chợ thương mại rồi đột ngột mất liên lạc. Theo lời đồng nghiệp ở cùng phòng, trước khi mất tích, bạn gái tôi đăng kí tour tham quan thành phố Yên trong ngày, tối đó cô ấy không trở về, gọi điện không nghe máy.”

Bặt tin bạn gái, Đỗ Siêu cuống cuồng tìm tới thành phố Yên, đặt phòng cùng nhà nghỉ với đoàn của công ty Lưu Khả.

Tôi hỏi, “Đồng nghiệp của Lưu Khả còn ở thành phố Yên không?”

Cậu ta nói, “Còn, ngày mai họ sẽ về Trung Châu.”

Tôi hỏi địa chỉ rồi gọi Chu Dung cùng lái xe tới nhà nghỉ Ngang Khang nằm gần bệnh viện Dật Hòa. Chúng tôi đỗ xe gần đó rồi cuốc bộ tới nhà nghỉ, sắp đến nơi thì nhìn thấy một người đang vừa hút thuốc, vừa bồn chồn đi đi lại lại ngoài cổng.

Chu Dung hỏi, “Đỗ Siêu đấy à?”

Người nọ đưa mắt nhìn chúng tôi rồi tiến lại bắt tay, “Anh Từ Lãng và cậu Chu Dung phải không ạ? Cảm ơn hai người đã tới đây, cảm ơn rất nhiều, tôi thật sự không biết phải xoay xở sao nữa. Tôi không có nhiều tiền nhưng vẫn mong hai người giúp đỡ.”

Tôi vỗ vai cậu ta, “Để điều tra xong hẵng bàn chuyện tiền nong, trước hết cậu dẫn chúng tôi đến gặp đồng nghiệp của Lưu Khả đã.”

Vào nhà nghỉ, trong căn phòng tiêu chuẩn ở tầng một, chúng tôi gặp đồng nghiệp ở cùng Lưu Khả. Đây là một cô gái khá xinh đẹp, khoảng 25-26 tuổi. Thấy cô ấy, mắt Chu Dung sáng lên. Công ty ngoại thương này nhiều người đẹp, trước đó Đỗ Siêu gửi ảnh Lưu Khả cho tôi nên tôi biết Lưu Khả cũng rất xinh.

Tôi hỏi cô đồng nghiệp có biết Lưu Khả đăng kí tour tham quan của công ty du lịch nào không. Cô ấy lắc đầu, “Tôi không biết. Tối đó Lưu Khả cứ cầm khư khư bản đồ thành phố Yên xem xét, nói đây là lần đầu tới đây, muốn đi tham quan một ngày, hỏi tôi có muốn đi cùng không nhưng tôi thích mua sắm hơn nên từ chối.”

Sau một hồi nói chuyện, cảm thấy không khai thác được thêm thông tin, tôi từ biệt Đỗ Siêu, khuyên cậu ta chớ sốt ruột, để tôi điều tra đã. Trước khi đi, Chu Dung mon men lại gần đồng nghiệp của Lưu Khả, “Cô cho tôi xin số điện thoại hoặc WeChat nhé, khi nào cần đối chiếu thông tin lại phiền cô vậy.”

Thấy tôi lườm, Chu Dung toét miệng cười khi khì.

Ra đến sảnh nhà nghỉ, Chu Dung dợm bước khỏi cửa, tôi liền cản, “Khoan đã.”

Cậu ta ngơ ngác, “Sao thế?”

“Cậu không thấy lạ à? Cô đồng nghiệp kể Lưu Khả cầm bản đồ thành phố Yên chăm chú nghiên cứu, nhưng thời này ai còn mua bản đồ giấy? Đến bố mẹ tôi còn biết xem bản đồ trên điện thoại nữa là.”

Chắn Dung ngẫm nghĩ, “Đúng là hơi lạ. Chưa chắc Lưu Khả tự mua mà là được cho hoặc lấy ở điểm phát miễn phí.”

Tôi đảo một vòng quanh sảnh nhà nghỉ, phát hiện một chồng bản đồ thành phố Yên trên giá cạnh quầy lề tân. Cầm một tấm lên ngắm nghía, tôi nhận ra vài chi tiết bất thường. Bản đồ in ấn không chỉn chu lắm, quảng cáo của công ty du lịch thành phố Yên cũng in rất cẩu thả, số đăng kí kinh doanh của công ty ấy là L - BJGLooio. Tôi kiểm tra trên điện thoại, ba chữ số cuối số đăng kí kinh doanh của công ty du lịch ở thành phố Yên phải là 001, số trên bản đồ sai rồi.

Tấm bản đồ này là giả!

Chu Dung nghe xong cũng đờ ra, “Anh Từ, bản đồ mà còn làm giả á?”

“Dĩ nhiên rồi, thậm chí đây còn là vấn đề nổi cộm tại thành phố Yên. Vài công ty du lịch lừa đảo rải tờ rơi khắp các nhà nghỉ hòng tổ chức tour tham quan trong ngày trái phép. Cậu nhìn tour này đi, tham quan 11 thắng cảnh mà chỉ thu 150 tệ, còn chưa đủ trả tiền vé vào cửa, rõ là lừa đảo.”

Chu Dung hỏi, “Không ai quản lý à?”

“Có chứ, năm nay người ta bắt cả rổ, vừa phạt tiền vừa tạm giữ. Chuyện này để bàn sau. Tôi cho rằng vụ mất tích của Lưu Khả liên quan tới bản đồ giả. Có thể cô ấy mua tour qua công ty du lịch lừa đảo rồi gặp chuyện không may.”

Chu Dung gật đầu, “Giờ ta điều tra từ đâu đây?”

Tôi giơ tấm bản đồ trong tay, “Gọi điện đăng kí tour tham quan ngày mai.”

Tôi gọi cho công ty du lịch in tên trên bản đồ, ngỏ ý muốn tham gia tour “Một ngày hương sắc hữu tình cùng thành phố Yên”. Đầu dây bên kia hỏi chúng tôi có mấy người, tôi đáp hai, người này bèn nói, “Được, các anh thuê phòng ở đâu?”

“Nhà nghỉ Ngang Khang.”

“Thế này nhé, giao lộ trước cổng nhà nghỉ của các anh có điểm dừng thuộc tuyến du lịch của chúng tôi, gắn cả biển báo đấy, nhìn là nhận ra ngay. 6 giờ 20 phút sáng mai các anh đứng đó chờ, xe buýt của chúng tôi sẽ tới đón.”

Tôi cúp máy rồi ra ngoài cùng Chu Dung, nhìn thấy tấm biển đề “Tuyến du lịch bằng xe buýt” ngay ở giao lộ ngoài cổng nhà nghỉ. Tấm biển trông rất giả, chỉ lừa được du khách lơ ngơ.

Sáng sớm hôm sau, tôi và Chu Dung lên xe buýt du lịch tới điểm tham quan. Trên xe, hướng dẫn viên du lịch thu mỗi người 150 tệ, không kí hợp đồng mà chỉ ghi tên và chú thích “Đã nộp tiền” vào một cuốn sổ nhỏ. Tôi bịa bừa một cái tên giả.

Cả ngày hôm ấy, đoàn chúng tôi được đưa tới hơn mười điểm mua sắm, những cảnh đẹp quảng cáo trên bản đồ thì chỉ ngồi trên xe nhìn lướt qua. Dù bị hướng dẫn viên nói bóng nói gió, thậm chí chửi đổng, nhưng tôi và Chu Dung bấm bụng chịu chứ quyết không mua gì suốt cả ngày trời. Giữa chuyến có du khách muốn xuống xe, thế là ngoài hướng dẫn viên ra, hàng ghế đầu xe còn có bốn tay “côn đồ” đứng dậy nói không được bỏ về giữa chừng.

Hơn 4 giờ chiều, chuyến đi kéo dài một ngày chấm dứt, họ thậm chí chẳng buồn đưa chúng tôi về nhà nghỉ. Dạo xong điểm mua sắm cuối cùng gần cầu Giang Thủy Viên, du khách đi ra thì xe buýt đã bỏ đi từ đời nào, mọi người đành tự nghĩ cách về nhà nghỉ.

Trước đó tôi đã theo dõi sát sao hướng dẫn viên nên họ toan bỏ đi là tôi phát hiện ra ngay, bèn gọi Chu Dung bắt taxi bám theo xe buýt đến tận phía Bắc thành phố. Phía ngoài một cửa hàng nhỏ lụp xụp có mấy chiếc xe buýt đang đỗ, trong cửa hàng túm tụm cả tốp hướng dẫn viên du lịch và tài xế, chắc đang kiểm kê doanh số hôm nay.

Chu Dung nói, “Anh Từ, xem ra công ty này chỉ lừa tiền chứ không hại đến mạng người. Liệu họ có thật sự liên quan đến vụ mất tích của Lưu Khả không?”

Tôi đáp, “Tôi không biết, gọi điện báo Đỗ Siêu chúng ta tìm thấy công ty du lịch bạn gái cậu ta đăng kí trước khi mất tích, rồi nhờ cậu ta báo cảnh sát đi.”

Không bao lâu sau, vài chiếc xe cảnh sát phóng tới, kiểm tra và niêm phong công ty lừa đảo. Hơn 8 giờ tối, Đỗ Siêu gọi cho tôi, “Anh Lãng, vẫn chưa có tin tức của bạn gái tôi, cảnh sát đã thẩm vấn cả công ty rồi nhưng không tìm thấy chứng cứ bắt cóc du khách, chắc đó chỉ là công ty du lịch lừa tiền thôi. Nhưng quả thật bạn gái tôi đăng kí tour tham quan trong ngày của họ, tên cô ấy xuất hiện trong sổ thu chi của một hướng dẫn viên, mục ngày 1 tháng Một.”

Tôi ghi nhận và dặn cậu ta về nghỉ ngơi, đợi tin tôi.

Đỗ Siêu hỏi, “Cho tôi điều tra cùng hai người được không? Chờ một chỗ thế này tôi sốt ruột quá.”

Tôi từ chối, “Việc chuyên môn cậu cứ để dân chuyên lo.”

Đúng là Lưu Khả đã mua tour của công ty du lịch lừa đảo vào ngày cô ấy biến mất. Mà công ty này đưa khách tới điểm mua sắm để khách phải móc hầu bao, còn cho bốn tay “côn đồ” canh trên xe, ngăn mọi người bỏ về giữa chừng. Cũng có nghĩa điểm cuối cùng tất cả du khách xuống xe chính là trung tâm mua sắm gần cầu Giang Thủy Viên.

Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe quay lại đó. Trung tâm mua sắm này nằm trong khu dân cư, cửa hàng nhỏ mọc như nấm bên cạnh, trong đó nhiều nơi lắp camera giám sát. Chu Dung hỏi, “Làm sao đây anh Từ, mình chia ra hành động à?”

“Ừ, dúi 200 tệ cho chủ mấy cửa hàng lắp camera an ninh, nhờ họ trích xuất dữ liệu tối mùng 1 xem có tìm được hành tung của Lưu Khả không. Cửa hàng nào không lắp thì cho chủ quán xem ảnh Lưu Khả, hỏi họ có nhận ra không.”

Chu Dung gật đầu, vừa xoay lưng chuẩn bị bắt tay vào việc thì bị một người đàn ông đứng tuổi đeo kính, mặc sơ mi trắng chặn lại. Ông ta đưa danh thiếp cho Chu Dung, “Chào cậu, tôi là nhà sản xuất thuộc đoàn làm phim Bốn kiếp đào hoa . Tôi thấy gương mặt và phong thái của cậu rất hợp với hình tượng nam phụ của chúng tôi. Cậu có hứng thú tới công ty chúng tôi thử vai không?”

Chu Dung từ chối, quay đầu bỏ đi điều tra.

Tôi lại gần hàng bánh bao ven đường, lấy ảnh Lưu Khả ra cho chủ quán xem, hỏi ông có nhận ra cô gái này không. Chủ quán ngắm nghía rồi gọi một nữ nhân viên phục vụ ra, “Nhìn này, có phải người đứng ngoài cửa hôm trước không?”

Nhân viên phục vụ đáp, “Hình như thế.”

Tôi thắc mắc ý họ là gì, nhân viên phục vụ hỏi tôi, “Anh có dùng Weibo không?”

Tôi đáp, “Có.”

Cô ta nói, “Anh tìm từ khóa ‘Đánh ghen ở Giang Thủy Viên’ đi.”

Tôi tìm kiếm trên Weibo, kết quả hàng đầu là một đoạn video. Tôi mở ra, video ghi lại cảnh ba đàn ông và hai phụ nữ xúm vào đánh đập một cô gái, trong đó một phụ nữ vừa đánh vừa hét, “Này thì dụ dỗ chồng bà này!”

Cô gái bị đánh chỉ biết ôm đầu kêu “Không phải tôi”. Người phụ nữ còn lại giật tóc kéo đầu cô ấy lên. Thấy gương mặt cô gái, tôi cau mày. “Cô bồ” bị đánh chính là Lưu Khả mất tích!

Cuối video, Lưu Khả bị mấy người này lôi lên một chiếc GL8, camera không quay được biển số xe.

Tôi điện cho Chu Dung, gọi cậu ta về. Hai chúng tôi ăn cơm tại một quán gần đó. Gọi bao tử chần và thịt dê thái lát xong, tôi cho Chu Dung xem video. Cậu ta ngẩn tò te, “Thế này là thế nào?”

Tôi hỏi Chu Dung nghĩ sao, cậu ta nói mình chỉ thắc mắc đúng một chuyện, “Chẳng phải Lưu Khả là bạn gái Đỗ Siêu ư? Sao lại thành bồ nhí thế kia?”

“Ta điều tra lịch sử đặt phòng của Lưu Khả xem có vấn đề gì không.”

Tôi gọi điện cho anh Khổng hành nghề thám tử tư, cung cấp thông tin cá nhân của Lưu Khả, nhờ anh điều tra lịch sử đặt phòng của cô ấy. Anh Khổng cúp máy, chẳng mấy chốc đã gửi lại một bức ảnh chụp màn hình cho thấy 31 tháng Mười hai, tức một ngày trước khi mất tích, Lưu Khả đã đặt phòng cùng một người đàn ông tại khách sạn Á Châu.

Chu Dung nhìn tôi, “Anh Từ, có cần báo chuyện này cho Đỗ Siêu không?”

Tôi gạt đi, “Để xong xuôi hẵng nói, bây giờ quan trọng là phải tìm ra Lưu Khả đã.”

Cậu ta gật đầu, “Trước mắt ta cần thông tin của người đàn ông này.”

“Đúng thế, kho dữ liệu tấn công phi kĩ thuật chắc không đầy đủ thông tin, thôi cứ nhờ anh Khổng tìm giúp.”

Mới dứt lời, tôi nhận được ngay tin nhắn WeChat của anh Khổng. Anh gửi một tệp word chứa thông tin của người đàn ông, kèm thêm câu, “Tôi đoán cậu cần tài liệu này. Như mọi khi, xong việc thì thanh toán.”

Tôi trả lời, “Cảm ơn nhé.”

Tôi mở tệp word. Thì ra người đàn ông thuê khách sạn với Lưu Khả là CEO của một công ty khởi nghiệp có tiếng. Công ty này mới hoàn thành vòng gọi vốn series C* chưa bao lâu và huy động được một khoản tiền đầu tư kếch xù.

Ngoài ra còn một thông tin khác hấp dẫn tôi: gần đây anh ta đang làm thủ tục ly hôn. Không biết là vì ly hôn nên tâm trạng xuống dốc, muốn ra ngoài “giải sầu”, hay vì ngoại tình bị bắt quả tang nên mới ly hôn.

Tôi gọi cho người đàn ông theo số điện thoại trong tài liệu, hẹn gặp tại quán cà phê gần công ty anh ta để trao đổi vụ thuê khách sạn. Ban đầu anh ta không đồng ý. Tôi dọa, “Nếu vậy tất cả nhà đầu tư, đối tác, nhân viên của anh sẽ biết chuyện anh đặt phòng ở khách sạn Á Châu.”

Anh ta cân nhắc rồi bằng lòng gặp tôi. Tôi và Chu Dung tới nơi trước, gọi hai cốc nước ép kiwi, ngồi cạnh cửa sổ chờ anh ta. Hơn mười phút sau, anh chàng CEO bước vào quán cà phê. Thấy tôi vẫy tay gọi, anh ta bèn tiến lại, ngồi đối diện tôi và Chu Dung.

Chu Dung hỏi CEO uống gì, anh ta gọi trà chanh. Tôi đi thẳng vào vấn đề, “Anh và Lưu Khả quen nhau thế nào?”

Anh ta hỏi ngược lại, “Lưu Khả là ai?”

Tôi đưa ảnh Lưu Khả ra, anh ta gật gù, “Tôi không biết tên cô ấy.”

Chu Dung hỏi, “Không biết tên mà vẫn thuê khách sạn cùng?”

Anh ta thoáng lưỡng lự, “Tôi chỉ muốn tìm ‘tình một đêm’. Độ giữa tháng trước, vợ tôi vẳng nhà, tôi tải một ứng dụng hẹn hò về, lướt qua lướt lại xem hình các cô gái gần mình thì ưng mắt một cô, chính là cô Lưu Khả mấy cậu nhắc đến.”

Kì lạ thật, Đỗ Siêu nói tuần trước Lưu Khả mới tới thành phố Yên lần đầu, sao tháng trước anh chàng CEO đã tìm thấy cô ấy trong lúc lướt mục “Tìm kiếm quanh đây” rồi?

Tôi ra hiệu cho anh ta nói tiếp. CEO kể, “Sau đó chẳng có gì đặc biệt. Nói chuyện quen trên ứng dụng hẹn hò rồi, chúng tôi kết bạn WeChat. Tôi hẹn gặp mấy lần liền, tới tuần trước cô ấy mới đồng ý. Chúng tôi thuê phòng ở khách sạn Á Châu, tôi đi tắm, lúc ra ngoài Lưu Khả đã biến mất, đúng là không xơ múi được gì còn mang tiếng.”

Chu Dung hỏi, “Hai người chưa kịp làm gì à?”

CEO lắc đầu, Chu Dung nhìn anh ta bằng ánh mắt cảm thông.

Tôi hỏi anh ta, “Vợ anh biết chuyện này không?”

Anh ta đáp, “Không. Tôi hẹn gặp ngẫu nhiên đúng lần ấy thôi, cũng chưa kịp ‘hành sự, làm sao cô ấy biết được?”

Tôi nói, “Tôi có thể nói chuyện với vợ anh không?”

Anh ta rất cảnh giác, “Để làm gì?”

Tôi rút điện thoại cho anh ta xem video Lưu Khả bị đánh, “Lưu Khả bị kéo lên xe, từ đó mất liên lạc. Chúng tôi nghi ngờ việc này liên quan đến vợ anh nên muốn nói chuyện với chị nhà.”

CEO lắc đầu, “Hai bà đánh ghen này đều không phải vợ tôi, chắc Lưu Khả cặp với ông khác rồi bị phát hiện.”

“Tôi không biết. Chúng tôi chỉ điều tra ra gần đây cô ấy thuê khách sạn cùng anh. Anh mà không chịu thì chúng tôi đành báo cảnh sát với lý do vụ mất tích nhiều khả năng liên quan tới vợ chồng anh, để hai người lên đồn phối hợp điều tra. Khi đó anh chẳng giấu nổi vụ ‘ăn chả’ đâu.”

Anh ta cúi đầu trầm tư, uống cạn trà chanh rồi mới mở lời, “Gần đây tôi và vợ đang làm thủ tục ly hôn. Tôi sẽ giúp hai cậu hẹn cô ấy, nhưng đừng đưa chứng cứ tôi ngoại tình cho vợ tôi, kẻo đẩy tôi vào thế bất lợi trong việc phân chia tài sản.”

Tôi đồng ý, anh ta sợ lời nói gió bay nên gọi luật sư mang hai bản thỏa thuận bảo mật đến cho tôi và Chu Dung kí. Kí xong, anh ta hẹn cô vợ đi ăn tối để bàn vụ ly hôn, địa điểm tại nhà hàng lẩu bò cạnh quán cà phê.

6 giờ chiều, tôi và Chu Dung gọi xong nước lẩu bò viên, thịt bò cùng rau. Vợ CEO có mặt đúng giờ, được nhân viên phục vụ dẫn tới bàn 17 như đã hẹn. Không thấy chồng, chị ta còn tưởng mình nhầm bàn.

Tôi đứng dậy mời chị ta ngồi, giới thiệu, “Chúng tôi là bạn của chồng chị, hôm nay mời chị tới để hỏi một chuyện.”

Chị ta cau mày, không chịu ngồi, “Chuyện gì?”

Tôi rút điện thoại cho chị ta xem ảnh Lưu Khả, “Chị biết cô gái này không?”

Chị ta hốt hoảng quay lưng bỏ đi. Tôi đuổi theo ra ngoài, “Cô ấy mất tích mấy hôm rồi, chúng tôi nghi ngờ chuyện có liên quan đến chị.”

Chị ta đứng bắt taxi bên đường, “Liên quan gì đến tôi? Tôi còn chẳng biết cô ta.”

Tôi bật video đánh ghen, “Chứ không phải chị thuê người đánh ghen à? Từ lúc bị kéo lên xe là cô ấy biệt tăm luôn.”

Chị ta nhìn chằm chằm vào đoạn phim, “Không phải tôi, người đánh cô ấy trong video cũng đâu phải tôi.”

Tôi tắt video rồi cho chị ta xem mấy tấm ảnh chụp màn hình. Ngày 31 tháng Mười hai, CEO và Lưu Khả thuê phòng ở khách sạn Á Châu, đằng sau có một người bám theo và cầm điện thoại chụp ảnh, chính là chị ta.

Chị ta ngẩng đầu nhìn tôi, “Cậu lấy đâu ra mấy bức ảnh này?”

Lúc CEO hẹn vợ ra ăn tối giúp chúng tôi mới là 2 giờ chiều. Tôi và Chu Dung không biết đi đâu trong bốn tiếng chờ đợi, thế là quyết định tìm manh mối quanh khách sạn Á Châu.

Khu vợc gần khách sạn Á Châu toàn quán rượu. Những quán này lắp camera giám sát rất xịn để đối phó với mấy vụ ẩu đả hay mất đồ. “Dân chơi” Chu Dung quen hết quản lý và chủ quán ở đây nên xem camera dễ như bỡn.

Chúng tôi kiểm tra camera an ninh ngoài cửa vài quán rượu sát khách sạn Á Châu, trong đó một camera ghi lại cảnh CEO và Lưu Khả tay trong tay đi thuê phòng. Xem đi xem lại mấy lần, tôi bất ngờ phát hiện có người đi theo chụp trộm. Buổi tối, vừa thấy vợ CEO, tôi nhận ra ngay chị ta là kẻ chụp trộm.

Nghe tôi giải thích, chị ta im lặng. Tôi đề nghị, “Hay ta vào quán lẩu tâm sự?” Chị ta gật đầu.

Khi chúng tôi trở lại bàn ăn, Chu Dung đang nhúng cả khay gầu bò vào nồi, “Nhanh nhanh, em chén sạch hai khay thịt rồi đấy.”

Tôi ngồi xuống, ăn mấy miếng thịt, rót cho vợ CEO cốc nước ô mai, “Ngay từ đầu chị đã biết chồng mình ngoại tình?”

Chị ta gật đầu.

Tôi hỏi tiếp, “Tôi thắc mắc một chuyện, sao chị biết chồng đặt phòng lúc nào, ở đâu?”

Chị ta đáp, “Vì cô gái đó do tôi thuê. Cậu biết nhân tình chuyên nghỉệp không?”

“Tôi hiểu rồi.”

Nhân tình chuyên nghỉệp là một nghề mới nổi, có cả nam lẫn nữ. Trong quá trình phân chia tài sản khi ly hôn, một số cặp vợ chồng sẽ thuê nhân tình chuyên nghỉệp quyến rũ bạn đời mình, từ đó lấy bằng chứng vợ hoặc chồng ngoại tình để được chia nhiều tài sản hơn.

Chị ta nói, “Cô gái mất tích cậu nhắc tới chính là người tôi thuê, nhưng chúng tôi không liên lạc trực tiếp mà chỉ trao đổi qua công ty cô ấy.”

Tôi hỏi, “Cô ấy dụ dỗ chồng chị bằng cách nào?”

Biết chồng có thói quen dùng ứng dụng hẹn hò, chị ta gửi thông tin cho công ty nhân tình, công ty gửi lại mật khẩu tài khoản của hàng chục người đẹp đủ phong cách để chị ta ngồi nhà đăng nhập. Nhờ vậy, khi lướt mục “Tìm kiếm quanh đây”, chồng chị ta sẽ thấy những tài khoản này, ưng mắt cô nào sẽ chủ động liên hệ ngay.

Tôi gật gù, “Thảo nào công ty của Lưu Khả toàn người đẹp, và chồng chị tìm thấy Lưu Khả trong mục ‘Tìm kiếm quanh đây’ dù cô ấy chưa từng tới thành phố Yên.”

“Tôi thuê nhân tình để chụp ảnh làm chứng cứ, giành thêm tài sản, sao có thể đánh chính người mình thuê chứ?”

Ăn xong, chúng tôi tiễn vợ CEO đi rồi lái xe về nhà. Chị vợ nói có lý, chị ta không có lý do gì để đánh cô nhân tình do chính mình thuê, vậy đám người đánh ghen chui ở đâu ra? Chu Dung ngồi sau tay lái, “Anh Từ, công ty ấy cử nhân viên ở tỉnh này sang tỉnh khác, phạm vi hoạt động phủ khắp toàn quốc à?”

“Chắc vậy, làm thế cũng hay. Chuyện xong xuôi, nhân tình không phải chạm mặt với đương sự, khỏi sợ đương sự thẹn quá hóa giận rồi báo thù.”

Tôi sai Chu Dung gọi ch0 đồng nghiệp của Lưu Khả, nói chúng tôi đã biết thực chất công ty ngoại thương của họ là công ty cho thuê nhân tình, hỏi xem lần này Lưu Khả tới thành phố Yên còn nhận vụ nào khác không. Cậu ta tấp xe vào lề đường, gọi cho cô gái, trò chuyện một hồi rồi quay sang bảo tôi, “Cô ấy nói lần này Lưu Khả chỉ nhận mỗi vụ đó. Đứt manh mối rồi.”

“Xem ra phải dùng cách mất thời gian rồi. Ta quay lại Giang Thủy Viên, xin người ta trích xuất camera xem có quay được biển số chiếc GL8 không.”

Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung tới Giang Thủy Viên, dúi tiền cho từng cửa hàng lắp camera để xin xem băng ghi hình. Mất 1.800 tệ, manh mối cuối cùng cũng chịu xuất hiện.

Camera giám sát ngoài cửa một hàng giặt là quay được cảnh diễn ra một tiếng rưỡi trước khi Lưu Khả bị đánh. Trong băng ghi hình, Lưu Khả bước ra từ điểm mua sắm rồi đi loanh quanh. Thế rồi một người đàn ông giữ cô ấy lại nói chuyện, một lúc sau cô ấy đi theo ông ta.

Chu Dung chăm chú xem, “Anh Từ, đây là ‘nhà sản xuất’ hôm đó kéo em lại mời đóng phim.”

“Cậu còn giữ danh thiếp của ông ta không?”

“Có, em chưa kịp vứt.”

Tôi gật đầu, “Gọi điện nói muốn đến thử vai đi!”

Chu Dung đồng ý, gọi vào số điện thoại trên danh thiếp. “A lô, chào ông, hôm trước ở cầu Giang Thủy Viên ông có đưa tôi danh thiếp, mời thử vai nam phụ.” Sau một hồi trao đổi, Chu Dung buông điện thoại, “Ông ta sẽ gửi địa chỉ cho em, giờ có thể đi luôn.”

Hai phút sau, Chu Dung nhận được tin nhắn cho biết buổi thử vai diễn ra tại chung cư gần cầu Lục Lễ. Lái xe đến nơi, tôi đứng dưới tòa nhà, đưa đồng hồ GPS của mình cho Chu Dung đeo, “Gặp phiền phức gì cứ ấn nút chỉnh giờ, tôi tới cứu cậu ngay.”

Chu Dung gật đầu, bước vào chung cư. Theo lời kể và ảnh Chu Dung chụp trộm sau đó, “đoàn làm phim” đóng quân tại căn hộ ba phòng ngủ, lần lượt là phòng giám chế, phòng tài vụ và phòng đạo diễn.

Điền xong thông tin cá nhân, Chu Dung chờ vào phòng đạo diễn thử vai. Xếp hàng trước cậu ta có ba cô gái, mời người thử vai khoảng nửa tiếng. Trong lúc chờ đợi, mọi người được nhân viên mời xem tạp chí do chính công ty này biên soạn, nội dung kể về việc nghệ sĩ của công ty giành được cơ hội quay phim thế nào, bước lên tầm cao mới ra sao.

Chu Dung thử vai chưa đến mười phút, đạo diễn đã nhận ngay. Tiếp theo cậu ta phải chụp ảnh tạo hình, nhưng cần trả trước 8.000 tệ, đồng thời đạo diễn còn nhấn mạnh rằng kí hợp đồng không mất phí, khoản tiền này chỉ để trả chi phí chụp ảnh.

Trả tiền xong, Chu Dung được đưa xuống thang máy, ra ngoài theo lối hầm để xe, lên một chiếc GL8 phóng thẳng tới Hoài Nhu, khuất hắn tầm mắt người canh ngoài cổng là tôi. Ba tiếng sau tôi mới phát hiện đồng hồ GPS Chu Dung đeo phát định vị ở tận thị trấn Dương Tùng.

Tôi bám theo GPS, tới một ngôi làng gần trụ sở Điện ảnh Sao Sáng thị trấn Dương Tùng. Chu Dung không hề liên lạc với tôi, xem ra cậu ta đã bị tịch thu điện thoại. Tôi đứng chờ cạnh nhà vườn theo định vị GPS một lát rồi lái xe quay lại thành phố, Chu Dung chưa ấn nút cầu cứu, chứng tỏ tạm thời cậu ta chưa gặp nguy hiểm.

Sau hai ngày, Chu Dung vẫn không ấn nút, tôi bắt đầu sốt ruột, đang nghĩ có nên báo cảnh sát cứu cậu ta không thì Chu Dung gọi về, “Anh Từ, anh đến đón em đi, em chết mất thôi.”

Tôi xem định vị, cậu ta đã rời làng, đang đứng bên đường cao tốc. Tôi lập tức phóng xe đến. Đón được Chu Dung, tôi hỏi cậu ta muốn ăn gì, cậu ta đáp, “Gì cũng được, miễn có thịt. Mau lên, em chết mất!”

Tôi tìm một quán lẩu gần đó, gọi lẩu dê cay. Chu Dung vừa ăn vừa tố khổ, “Chúng nó không phải con người. Chúng nhốt bọn em ở dưới quê, mỗi hôm chỉ cho ăn một bữa bánh phở xào cải thảo, cắt luôn cơm sáng cơm tối! Em phải ở trong cái phòng tồi tàn, vỏn vẹn hơn 10m² mà kê bốn cái giường tầng. Ngoài giường ra chỉ còn lối đi bé tẹo, phải lách người mới di chuyển được, áo quần giày dép tống dưới gầm giường, cái mùi khó tả lắm anh Từ, em định gắng gượng thêm mấy ngày nhưng không trụ nổi.”

Tôi hỏi Chu Dung thoát bằng cách nào, cậu ta đáp, “Thì nộp tiền. Trả 6.000 tệ sinh hoạt phí là chúng thả em đi. Em định chạy trốn cơ, nhưng trong khu nhà có năm, sáu quản lý liền, tóm được là phạt tiền, không có tiền thì ăn đòn.”

Tôi gật đầu, chiêu trò này cơ bản giống đa cấp miền Bắc*. Tôi lại hỏi, “Các cậu có bị giam cùng thành viên nữ không?”

Chu Dung lắc đầu, “Toàn đàn ông thôi. Em phải dúi nốt nửa bao thuốc lá cho tay quản lý để bắt chuyện làm quen. Gã nói phụ nữ giam hết ở nơi khác, tên để tóc Mohican lái xe đưa em tới đây chính là người phụ trách chính của khu nữ.”

Ăn xong, tôi đưa Chu Dung về nhà tắm rửa thay quần áo rồi cả hai lại tới chung cư cạnh cầu Lục Lễ, song lần này tôi đợi ở lối ra hầm để xe. Chu Dung đứng dưới tòa nhà, ai đến thử vai thì cản lại, khuyên họ chớ mắc lừa. Tôi vừa châm được điếu thuốc thì một chiếc GL8 phóng ra khỏi hầm, tài xế để đầu Mohican, mặt mũi gần giống như Chu Dung miêu tả.

Tôi gọi Chu Dung lên xe, bám đuôi tên Mohican rời thành phố, phóng về phía Bắc hơn nửa tiếng rồi men đường đất đi về hướng Tây một tiếng. Đến giữa cánh đồng, chúng tôi bắt gặp tòa nhà nhỏ hai tầng với tường rào cao tầm ba mét, đầu tường gắn mảnh thủy tinh và lưới sắt. Mé Bắc tường rào là cổng sắt to, rộng chừng hai mét và nặng trình trịch, không phải loại điện tử. Chốn này chẳng khác nào một nhà tù cỡ nhỏ.

Bên trái cửa sắt là phòng giao nhận đồ. Chúng tôi lại gần, thấy một người đàn ông hói đầu đang ngồi gà gật bên trong, gương mặt của kẻ trụy lạc quá độ toát lên vẻ bơ phờ.

Chiếc GL8 đỗ ngoài cổng, nhấn còi mấy lần. Bảo vệ nghe tiếng, ưỡn bụng bia, chật vật kéo cổng ra, vừa chào hỏi tài xế vừa thò đầu ngó nghiêng vào xe với ánh mắt hau háu đầy dục vọng.

Tôi cho xe chầm chậm vòng qua khu nhà, không dám dừng lại tránh gây chú ý. Đi khoảng bảy, tám trăm mét, tới khúc ngoặt không thấy được tòa nhà hai tầng nữa, tôi mới dừng xe, lấy thang từ cốp ra, đi về phía tòa nhà.

Tôi đặt thang ở góc tường khuất rồi trèo lên, thò đầu ngó qua tường. Trong sân có hơn 30 cô gái đang đi dạo, hóng mát, vài gã đàn ông cầm dùi cui đứng trò chuyện trước nhà, chốc chốc lại nhìn sang giám sát cánh phụ nữ trong sân.

Ngẫm nghĩ một hồi, tôi trở lại xe lấy tai nghe bluetooth mini, kết nối với điện thoại dự phòng, tự gọi cho mình rồi nhận máy, chạy lại chỗ bức tường. Nhân lúc một cô gái lại góc tường chỗ tôi, tôi tạo tiếng động thu hút sự chú ý của cô ta. Cô ta ngẩng đầu, giật thót khi thấy tôi. Tôi đưa tay lên miệng “suỵt”, ném tai nghe mini xuống chân cô ta, ra hiệu đeo vào.

Tranh thủ lúc mấy gã đàn ông không chú ý, cô gái cúi xuống nhặt tai nghe lên, đeo vào tai phải, che lại bằng tóc. Tôi nói vào điện thoại, “Cô nghe tôi nói đây, tôi tới để giúp cô, cô cho tôi biết tình hình trong đó được không?”

Cô gái lí nhí, “Anh mau báo cảnh sát đi! Họ giam giữ chúng tôi, còn bắt bán dâm nữa!”

Tôi cúp máy, quay lại xe gọi cho Cúc Ưu, trình bày rõ tình hình nghiêm trọng ra sao. Sẩm tối hôm đó, cảnh sát tóm gọn cả đoàn làm phim giả mạo lẫn “trại giam” này.

Thấy Cúc Ưu tới, tôi gửi cho cô bản thu âm cuộc gọi vừa rồi, “Gửi cô ít chứng cứ.”

Cả Lưu Khả lẫn các cô gái khác đều được thả sau khi lấy lời khai. Khi chúng tôi đưa Đỗ Siêu tới gặp Lưu Khả, cô ấy khóc nức nở, “Em xin lỗi, đáng ra em không nên đi thử vai.”

Về sau, trong một lần ăn cơm với tôi và Chu Dung, Cúc Ưu kể tôi nghe vụ đánh ghen là do người của đoàn làm phim dàn dựng. Hễ buổi thử vai có những cô gái như Lưu Khả (người tỉnh khác tới du lịch, không có thân thích ở đây, lạ nước lạ cái, xinh xắn ưa nhìn, không chịu đi theo chúng ngay), chúng sẽ diễn màn kịch đánh ghen, tạo cảnh hỗn loạn để bắt cóc nạn nhân. Người đi đường không muốn dây vào chuyện nhà người khác nên hầu như chẳng ai can ngăn.

Nghe vậy, Chu Dung bực tức, “Dù có là bồ nhí thật cũng không thể đánh người bừa bãi. Cô ấy làm sai thì cũng còn nhân quyền mà!”

Tôi nói, “Ừ. Có người vì đồng tiền mà đóng vai nhân tình, giúp người ta ly hôn. Có người lợi dụng tiếng xấu của bồ nhí để giả vờ đánh ghen ngoài đường, bắt cóc con gái nhà người ta. Nhưng dù là thật hay giả, khi thấy một cô gái bị đánh hội đồng giữa phố và bị lôi lên xe, ta cũng không nên chỉ đăng bài lên Weibo. Ai mà biết rốt cuộc sự thật phía sau là gì.”

Chu Dung gật đầu, “Với cả mấy cô này dễ lừa quá. Làm gì có chuyện được đóng phim, làm ngôi sao ngon ơ như thế?”

Tôi đồng tình. Vụ này khiến tôi nhớ tới vụ án Hồ Vệ Đông năm 2009, hẳn dùng miếng mồi “gia nhập giới giải trí” để lừa các cô gái xinh đẹp muốn làm ngôi sao, bắt họ bán dâm.

Giải quyết xong sự việc, Đỗ Siêu xin tôi đừng tiết lộ vụ này vì sợ ảnh hưởng xấu tới Lưu Khả. Tôi đáp, “Tôi không bán tin cho đơn vị truyền thông, tuy nhiên sau này chắc sẽ đề cập trong truyện và dùng tên giả, cậu yên tâm.”

“Cảm ơn anh.”

Nửa tháng sau, cậu ta lại gửi tin nhắn WeChat cho tôi, “Anh Lãng, sau chuyện này tôi không biết mình còn có thể ở bên cô ấy không. Giờ hai chúng tôi cứ gặp nhau lại thấy mất tự nhiên kiểu gì ấy.”

Tôi trả lời, “Việc này tôi không giúp được, quyền quyết định nằm trong tay cậu.”

Một tháng sau, sực nhớ tới chuyện này, tôi định hỏi thăm cuối cùng cậu ta giải quyết thế nào, gửi tin nhắn WeChat mới nhận ra cậu ta đã hủy kết bạn với tôi.

WARNING

Cách nhận biết người/công ty chiêu mộ ngôi sao có đàng hoàng không

1. Đối tượng xin thông tin liên lạc của bạn với danh nghĩa chiêu mộ ngôi sao nhưng không thể xuất trình giấy tờ hợp pháp thì hầu như là lừa đảo.

2. Việc tiếp xúc thân thể là không cần thiết trong quá trình chiêu mộ.

3. Nếu bạn tốt nghiệp ngành khác, kinh nghiệm trong nghề bằng không, tố chất bình thường nhưng người chiêu mộ vẫn dày mặt tâng bốc bạn, rất có thể đó là kẻ lừa đảo.

4. Người chiêu mộ sẽ chỉ gửi bạn mã số chiêu mộ của mình và để bạn liên lạc trực tiếp với công ty.

5. Kiểm tra trên trang web công thương xem công ty chiêu mộ có đăng kí kinh doanh không.

6. Cần cảnh giác với công ty chiêu mộ không xét duyệt cẩn thận, không ghi chép đầy đủ các thông tin cá nhân như căn cước, bằng tốt nghiệp.

7. Người chiêu mộ và công ty chiêu mộ sẽ không thu tiền của bạn trước khi bạn nhận được thù lao.

« Lùi
Tiến »