Vụ việc: Xe nhái
Thời gian: 28/01/2017
Nguồn tin: Tình cờ biết đến trong buổi họp lớp
Chi: 2.000 tệ
Thu: Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Xem mặt và Tết nhất là đôi bạn thân.
Cứ mỗi dịp năm hết Tết đến, các ông bố bà mẹ lại cuống cuồng chạy khắp nơi lùng sục người yêu cho con cái độc thân. Mẹ Điền Tĩnh cũng là một trong số đó. Trước Tết, bà mang hồ sơ của Điền Tĩnh ra công viên trung tâm để “bày bán” cùng hàng loạt phụ huynh. Tôi tò mò qua xem thì thấy cảnh tượng hết sức hoành tráng: các cô các bác túa ra khắp công viên, thông báo tìm bạn đời trải đầy đất, không khác nào một buổi chợ sớm.
Vài hôm sau, trong lúc ăn cơm với Điền Tĩnh, tôi hỏi chị, “Giờ nam nhiều nữ ít, sao mẹ chị phải cuống quýt tìm chồng cho chị thế?”
Điền Tĩnh đáp, “Mẹ tôi xem tin tức thấy bảo tỉ lệ nam nữ chưa kết hôn tại thành phố Yên từ 6:4 nay đã thành 6:5, hơn nữa đàn ông chưa lập gia đình chủ yếu tập trung ở nông thôn, còn phụ nữ đa phần ở thành phố và thị trấn. Đồng nghĩa, trên thực tế các đô thị có số lượng gái ế cao hơn trai ế, nên mẹ tôi lo sốt vó.”
Tôi hỏi có phải mẹ chị thấy chị lớn tuổi rồi không, Điền Tĩnh đá cho tôi một phát dưới bàn.
Đương nhiên mẹ Điền Tĩnh không phải trường hợp cá biệt, bởi các bậc phụ huynh ở bất cứ thành phố nào cũng là người “gai mắt” với đám thanh niên độc thân nhất. Mấy năm nay tôi sống ở thành phố Yên, mẹ tôi đã giới thiệu bốn cô gái, bắt tôi kết bạn WeChat, trò chuyện cùng người ta.
Năm 2015, một trang web xem mặt đã khảo sát 1.200 người, kết quả cho thấy, 85% người độc thân gặp phải áp lực, chủ yếu tới từ bố mẹ. Những áp lực và nhu cầu này đã khiến cho thị trường xem mặt phát triển mạnh. Trang web, ứng dụng xem mặt, trung tâm mai mối, góc tìm bạn đời* mọc lên như nấm để đáp ứng lượng cầu ngày một tăng.
Không chỉ vậy, nhiều kẻ ôm ý đồ xấu cũng chầu chực miếng bánh béo bở này. Nào bày trò mồi rượu*, lừa đảo, nào dàn dựng đánh ghen để lừa tiền, lừa tình, thậm chí lừa cả tiền lẫn tình. Đến hội nhóm đa cấp cũng tấn công vào thị trường, lấy cái mác xem mặt để lừa người ta vào đa cấp.
Nhưng những vụ lừa tình lừa tiền trên không thể li kì bằng chuyện cặp đôi kết thân qua mai mối mà tôi gặp sau đây.
Một tuần trước Tết, tôi quyết định sẽ không đăng truyện trong dịp Tết Nguyên đán. Cả năm nay vừa điều tra vừa viết lách làm tôi quá mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi. Tôi gọi điện dặn dò Chu Dung, mình muốn đi du lịch để thư giãn, nhờ cậu ta gửi tin nhắn thoại thông báo cho độc giả. Sắp xếp hành lý xong, tôi bắt đầu nghĩ xem đi đâu nghỉ dưỡng cho lại sức. Cuối cùng tôi không đi du lịch mà về quê nghỉ ngơi cho thoải mái, dẫu nhiệt độ thành phố Cáp xuống đến -20°C vào tháng Một.
Sáng 26 tháng Một năm 2017, tôi xuống tàu tại ga Tây thành phố Cáp, đeo ba lô đi bộ về nhà. Chung cư bố mẹ tôi ở cách ga Tây vỏn vẹn một cây số. Khu nhà phải quẹt thẻ để ra vào mà tôi lại không có thẻ, toan gọi điện nhờ bố xuống đón thì một người đàn ông bước lên từ phía sau, quẹt thẻ mở cửa. Tôi cảm ơn, cúi đầu bước vào, người đàn ông ngập ngừng gọi, “Từ Lãng hả?”
Tôi quay lại, nhận ra người vừa mở cửa chính là bạn cấp hai, đành giả vờ mừng rỡ, “Bao lâu rồi mình chưa gặp nhau nhỉ? Ông cũng ở chung cư này à?”
Cậu ta gật đầu đáp “Ừ”. Hàn huyên một lúc, cậu ta vỗ vai tôi và bảo, “Kể ra trong lớp mình ông là đứa bí ẩn nhất, hầu như chẳng ai liên lạc được với ông, cũng không biết ông đang làm gì.”
Tôi trà lời, “Làm linh tinh thôi ông, chẳng nên trò trống gì nên cũng ngại liên lạc với mọi người. Bố mẹ còn đang chờ tôi về ăn cơm, để hôm nào nói chuyện sau nhé.”
Cậu ta đồng ý, hỏi số điện thoại và địa chỉ của tôi rồi bỏ đi.
Tôi về nhà, bỏ ba lô xuống, ăn cơm cùng bố mẹ rồi quyết định mấy ngày nay sẽ hạn chế ra ngoài, tránh đụng mặt người quen để đỡ mất công xã giao. Nào ngờ ghét của nào trời trao của nấy. Tối đó, cậu bạn đụng mặt dưới nhà gọi điện nói tối mùng 2 có buổi họp lớp, cậu ta đã báo trong nhóm WeChat của lớp chuyện tôi về quê, nhiều bạn rất mong gặp tôi, nài nỉ đòi tôi tới.
Trong lớp luôn có thành phần thích hội họp, kết nối mọi người như cậu ta. Tôi ngại từ chối nên đành phải đồng ý.
Tối mùng 2 Tết, tôi lái chiếc A4 của bố đi họp lớp tại nhà hàng Đầu Bếp. Gặp tắc đường nên tôi đến hơi muộn, khi vào phòng, các bạn đã tề tựu gần đông đủ. Bắt tay chào hỏi từng người xong, tôi tìm chỗ ngồi xuống, một bạn hỏi, “Từ Lãng tới rồi, mình còn thiếu ai nữa không? Đủ rồi thì lên món thôi.”
Cậu bạn sống cùng chung cư với bố mẹ tôi đứng dậy, nhìn một vòng, “Còn thiếu Lưu Vũ, để tôi gọi cậu ấy.”
Cậu ta cầm điện thoại, chưa kịp gọi thì một người cao tầm tầm, gầy nhom, da trắng đẩy cửa bước vào, “Chúc mừng năm mới cả lớp nhé.”
Da Lưu Vũ xấu hắn so với hồi cấp hai nhưng vẫn rất trắng, lời nói cử chỉ hơi nữ tính. Thời chúng tôi còn là học sinh, mọi người đều thích con trai nam tính, chưa kể vùng Đông Bắc này tôn sùng hình tượng đàn ông lần rỏi, nên Lưu Vũ thường xuyên bị bắt nạt. Nhưng hôm nay, cậu ta lại thân thiết cười nói, chạm ly cùng những kẻ từng bắt nạt mình.
Giờ đây trong mắt bạn cùng lớp, Lưu Vũ là một người thành công, ăn nên làm ra ở Quảng Đông, còn vớ được một phú bà Hồng Kông, nghe bảo đôi bên đã đến giai đoạn bàn chuyện cưới xin.
Tôi đang nghe họ trò chuyện thì Lưu Vũ cầm chai bia tiến lại, “Lãng này, hồi đi học lúc nào ông cũng giúp tôi, hôm nay tôi phải mời ông một chén mới được.”
Tôi nâng cốc, cạn chén với cậu ta, “Nghe bảo giờ ông khá lắm, kiếm bộn tiền ở Thâm Quyến, bạn gái còn là người đẹp Hồng Kông, hai người quen nhau thế nào vậy?”
Cậu ta ợ hơi, “Giữa năm ngoái tôi về quê lập nghiệp, mẹ tôi nằng nặc bắt phải lấy vợ, tôi bèn đăng kí thành viên trên trang web xem mặt và hẹn gặp cô ấy. Mới gặp đã thấy hợp tính, thế là hẹn hò.”
Tôi không hiểu tại sao một cô gái Hồng Kông lại tới thành phố Cáp xem mặt, “Tôi cứ tưởng ông quen cô ấy tại Quảng Đông, người yêu ông kinh doanh ở đây à?”
Cậu ta lắc đầu, “Cô ấy là người thành phố Cáp, sau này mới sang Hồng Kông định cư.”
Nghe tôi hỏi tìm người yêu qua mạng không sợ bị lừa ư, cậu ta đáp, “Chẳng sao đâu, giờ đi xem mặt toàn phải mang căn cước, kiểm tra căn cước xong mới bàn tiếp.” Tôi gật đầu, làm vậy quả thật sẽ giảm xác suất bị lừa xuống một chút.
Tôi có cơ hội gặp người yêu Lưu Vũ lúc tan tiệc. Cô ta để tóc dài, có vẻ dịu dàng nhã nhặn, lái chiếc Land Rover Evoque. Vài người bạn dìu Lưu Vũ say khướt lên ghế phụ lái, cô bạn gái ấn còi tạm biệt rồi phóng xe đi.
Tôi nhìn chiếc Land Rover, cảm thấy là lạ. Trong số người quen của tôi, Chu Dung am hiểu xe cộ nhất. Tôi bèn lấy điện thoại chụp mấy tấm gửi cho Chu Dung để cậu ta xem chiếc xe có vấn đề gì không. Lát sau, Chu Dung trả lời tin nhắn WeChat, “Em thấy đường nét sai sai, gầm xe cũng hơi thấp. Xe được cải tạo từ Landwind X7 à?”
Đúng là xe này hơi giống Landwind X7 hoán cải. Ngoại hình của xe nội địa Landwind X7 rất giống Land Rover Evoque, nhiều người chỉnh sửa một số chi tiết để biến nó thành Land Rover Evoque.
Tôi chưa trả lời tin nhắn thì Chu Dung đã gọi điện, “Anh Từ, em thấy trong ảnh biển số xe là Cáp A, anh về thành phố Cáp rồi à?”
Tôi đáp “Ừ”, cậu ta nói tiếp, “Vậy để em tới chỗ anh. Em đi chúc Tết bà nội, bà ngoại xong hết rồi, ở lì thành phố Yên chán chết, giờ em đặt vé máy bay đây.” Không chờ tôi trả lời, cậu ta đã cúp máy.
Về đến nhà, tôi đứng hút thuốc dưới sân, lòng thấy lấn cấn. Theo lời đám bạn bàn luận bên bàn ăn, “bạn gái Hồng Kông” của Lưu Vũ hẳn phải giàu nứt đố đổ vách, sao lại lái Land Rover giả!
Sáng hôm sau, tôi tới sân bay đón Chu Dung, kể cậu ta nghe chuyện này trên đường về nhà mình. Chu Dung nói, “Chắc chắn là lừa đảo rồi. Anh còn nhớ anh chàng lái Mercedes-Benz giả không? Cũng sửa lại từ xe nội địa, giả vờ là đại gia để lừa tiền lừa tình trên trang web xem mặt. Cô này dùng chung mánh lới đây mà.”
Tôi gật gù, hai vụ này tương đồng thật. Chu Dung khuyên, “Anh nên báo cho bạn mình một tiếng kẻo anh ấy mắc lừa, nếu đã vào tròng phải chui ra ngay. Anh có định nói không?”
“Có chứ. Dù sao cũng từng học cùng lớp, giúp được cứ giúp, nhưng lỡ mình nhầm thì sao? Tôi phải kiểm tra lại đã.”
Tôi gửi biển số chiếc Land Rover cho người bạn làm tại Phòng Quản lý Phương tiện giao thông thành phố Cáp, nhờ kiểm tra thông tin xe. Bạn tôi trả lời bây giờ người ta quản chặt lắm, làm rò rỉ thông tin là “dính đạn” ngay.
Tôi nói không cần tiết lộ thông tin chủ xe, chỉ cần kiểm tra biển số có phải của một chiếc Land Rover không.
Mười phút sau, bạn tôi trả lời qua WeChat, “Theo thông tin tương ứng với biển số, đây đúng là biển của xe Land Rover Evoque.”
Chu Dung hỏi, “Hóa ra em nhầm thật à?”
Tôi nói, “Chắc thế.”
Cậu ta không phục, rút điện thoại mở ảnh ra xem, “Nhìn kiểu gì cũng thấy giống Landwind, nếu là Land Rover thì đường nét phải rắn rỏi hơn. Anh Từ, anh nghĩ cách bảo bạn anh lái xe tới đây đi, nếu không phải Landwind thì em đi đầu xuống đất!”
Tối đó, Chu Dung dứt khoát ngồi lì trong phòng tôi, càm ràm chuyện này mãi không thôi, khẳng định mình không nhìn nhầm. Tôi đồng ý ngày mai sẽ hẹn gặp Lưu Vũ, Chu Dung mới về phòng cho khách.
Sáng mùng 4, tôi tìm WeChat của Lưu Vũ trong nhóm trò chuyện của lớp, kết bạn rồi hỏi cậu ta rảnh không thì ra ngoài ăn cơm. Cậu ta đồng ý ngay.
Tới lúc dùng bữa, tôi và Chu Dung mất một tiếng đồng hồ để chuốc say Lưu Vũ, moi ra tên cô bạn gái là Diêm Băng. Chúng tôi mở khóa điện thoại Lưu Vũ bằng vân tay của cậu ta, gọi cho Diêm Băng bảo Lưu Vũ quá chén, phiền cô ta tới đón người yêu.
Diêm Băng đồng ý, nhờ chúng tôi dìu Lưu Vũ ra ngoài cửa nhà hàng, cô ta tới ngay.
Chúng tôi đỡ Lưu Vũ ra cửa, đứng ven đường. Một lát sau, chiếc Land Rover Evoque trắng phi tới. Trong lúc đưa Lưu Vũ lên xe, Chu Dung tiện thể ngó nội thất, quay đầu nói với tôi bằng khẩu hình, “Giả đấy, đây là Landwind.”
Đúng lúc này, Diêm Băng khách sáo ngỏ ý, “Giờ các anh đi đâu? Để tôi chở đi.”
Tôi nói, “Vâng, chúng tôi định ra spa Đại Cung Điện bên đại lộ Tây, cô cho bọn tôi quá giang một đoạn nhé.” Dứt lời, tôi mở cửa sau, kéo Chu Dung lên, thì thầm bảo giả vờ quá chén đi.
Tôi làm bộ say, bắt chuyện với Diêm Băng, “Nghe bảo, ờ, cô là người Hồng Kông à?”
Cô ta đáp “Vâng”. Tôi nói, “Thế tốt quá rồi, lương cao, phúc lợi tốt. Hình như căn cước Hồng Kông khác với đại lục, cho tôi xem được không?”
Chắc không muốn lằng nhằng với một con “ma men” nên Diêm Băng đua tôi căn cước. Nhìn bề ngoài có vẻ là căn cước Hồng Kông thật. Tôi nhớ số rồi trả lại cho cô ta.
Xuống xe tại Đại Cung Điện, tôi và Chu Dung quyết định vào tắm luôn cho tỉnh rượu.
Chu Dung ngâm mình trong bể, hỏi tôi, “Anh xem căn cước của cô ta làm gì?”
“Kiểm tra xem có phải hàng thật không.”
Chu Dung tò mò, “Anh biết kiểm tra cả căn cước Hồng Kông à?”
“Có một trang web cho phép xác thực sơ bộ độ thật giả của số căn cước, nhưng không cung cấp thông tin cá nhân.” Tôi cầm điện thoại, truy cập vào trang web tra cứu, nhập số căn cước của Diêm Băng, kết quả trả về cho thấy đây là số hợp pháp.
Chu Dung hỏi, “Căn cước thật à?”
“Chưa chắc, điều này chỉ chứng minh số căn cước là thật, có khi cô ta chiếm dụng thông tin cũng nên.”
“Vậy anh kiểm tra cũng vô ích, nói mỗi vụ chiếc xe liệu bạn anh tin nổi không?”
“Tôi có cách khiến cậu ta tin.”
Chiếc Land Rover của Diêm Băng là xe nhái. Đầu tiên, chiếc Landwind X7 được sửa sang thành Land Rover, rồi khoác lên biển số và thông tin của xe Land Rover thật. Xưởng sửa xe nào cũng có thể “thay áo” cho Landwind giống Land Rover, nhưng tôi chỉ biết duy nhất một cửa hàng tại thành phố Cáp dám hô biến Landwind thành Land Rover và giả mạo biển số.
Sáng mùng 5, chúng tôi tới một tiệm sửa xe gần đường Tuyên Hoa. Tiệm này không tên, tấm biển xanh lá bạc phếch in logo đủ các hãng xe sang như Porsche, Land Rover, Audi, Mercedes-Benz, BMW... Mặt tiền không rộng, nhân viên ai nấy đều mặc đồng phục xanh cáu bẩn. Một phụ nữ hơn 30 tuổi đang ngồi trên ghế sau chiếc Qs để lau chùi gầm ghế trước. Bờ tường bên trái dán quảng cáo tuyển thợ học việc, bao ăn ở, lương cơ bản 3.000 tệ, thưởng hoa hồng doanh thu.
Bên ngoài chuyên phục vụ rửa xe, bên trong là nơi sửa xe. Gara rộng vài chục mét vuông, hai phía trái phải là góc sửa xe loang lổ vệt dầu. Phụ tùng bỏ đi chất đống bừa bãi, bốn mặt tường treo nước làm mát và sơn xịt, lối lên cầu thang dán bảng giá tân trang xe hơi: dán decal 1.888 tệ, đánh bóng 150 tệ, phủ sáp 80 tệ, cải tạo xe giá thương lượng.
Chu Dung kêu, “Tiệm gì mà lụp xụp quá! Nhưng ban nãy em thấy người ta mang linh kiện của Enzo Ferrari vào. Tiệm này lạ nhỉ, lai lịch thế nào vậy?”
Tôi hỏi, “Nghe tên Tư Kiều bao giờ chưa?”
Cậu ta đáp, “Rồi, người đứng đầu mọi bảng xếp hạng đại ca băng nhóm xã hội đen Trung Quốc chứ gì? Trên mạng bảo y can tội vượt xe cán bộ cấp cao nên ngoẻo rồi. Tiệm sửa xe này liên quan đến y à?”
“Chuyện cậu hóng được toàn là đồn đại linh tinh, tam sao thất bản.”
Hồi xưa thành phố Cáp có đến bốn, năm đại ca xã hội đen ngang hàng Tư Kiều. Trong một đợt trấn áp mạnh tay tội phạm hình sự vào năm 1990, cả nhóm đại ca này cùng thế lực phía sau bị xử lý theo pháp luật. Sau đợt ấy, hầu hết băng đảng xã hội đen tại thành phố Cáp đã đồng loạt bốc hơi, các tổ chức có hành vi phạm tội đều bị tóm gọn, số còn lại hầu như toàn bọn côn đồ tép riu chưa từng phạm pháp. Băng đảng xã hội đen giải tán, thế là đám này thành “vô công rồi nghề”.
Nhóm đối tượng này khá đông, may thay chính quyền vẫn giúp họ giải quyết kế sinh nhai: mở một chợ đồ điện gia dụng trên tầng thượng trung tâm mua sắm phố thương mại, chia cho họ cùng mấy cô gái làng chơi được cứu trong đợt trấn áp mỗi người một quầy hàng.
Trong băng nhóm của Tư Kiều, anh Thông là thành viên cấp cao duy nhất không bị bỏ tù. Anh Thông đỡ đạn giúp Tư Kiều nên được trọng dụng, chưa từng làm chuyện phạm pháp.
Anh Thông thích chơi xe, đổi quầy điện gia dụng để mở tiệm sửa xe này cùng mấy cậu đàn em. Dẫu sao anh ta cũng từng lăn lộn giang hồ, xe nào cũng dám cải tạo. Thời cấp ba, tôi thường đến đây nâng cấp xe máy nên có qua lại với anh ta.
Đây là tiệm duy nhất dám làm giả biển số cho Landwind, biến nó thành Land Rover.
Chúng tôi vào tiệm, hỏi anh Thông có đây không, một nhân viên bèn vào gian trong tìm giúp. Một phút sau, một ông chú trán sẹo, tuổi ngoại ngũ tuần bước ra, thấy tôi liền bảo, “Từ Lãng đấy à, về bao giờ thế?”
Chu Dung thì thầm, “Anh Từ, sẹo trên trán ông anh này ngay chóc vị trí sẹo của Harry Potter.”
Tôi ngó lơ cậu ta, tiến lên bắt tay anh Thông, “Dạo này sao rồi anh?”
“Vẫn thế, chú làm ăn ở thành phố Yên ổn chứ hả?”
“Vâng. Thôi không dài dòng nữa, hôm nay em tới gặp để hỏi một chuyện, các anh có từng nhái một chiếc Landwind thành Land Rover biển số Cáp AKxxx không?”
Anh Thông cười, “Sao thế, ‘bánh mì’ làm xước xe chú à?”
Tôi không hiểu, hỏi, “‘Bánh mì’ nghĩa là gì hả anh?”
Anh Thông bảo tiệm mình từng cải tạo xe ấy giúp “bánh mì”.
“‘Bánh mì’ này tên Diêm Băng à?” Tôi dò hỏi.
“Không, Lưu Vũ.”
Tôi và Chu Dung đưa mắt nhìn nhau. Chuyện này nằm ngoài dự đoán của chúng tôi. Đến lượt Chu Dung hỏi, “Tại sao anh ấy lại là ‘bánh mì’?”
Anh Thông ngó quanh, hỏi một thợ sửa xe, “Hôm nay vợ tôi có đến không?”
Cậu thợ đáp “Không ạ”, anh Thông gật đầu, quay sang nhìn tôi, “Nhóm bọn tôi hay ghé một quán karaoke trên đường Tiền Phong, quán đó có cả ‘bánh mì*’ lẫn ‘bánh bèo*’. Lưu Vũ là át chủ bài của quán.
“Thi thoảng mấy chị em đi cùng chúng tôi cũng gọi Lưu Vũ lên phục vụ. Chúng tôi toàn lén gọi cậu ta là ‘bánh mì’, về sau cậu ta không làm ở đó nữa, nghe bảo đi Thâm Quyến làm ăn, khoảng hơn nửa năm trước thì về thành phố Cáp, đặt tiệm tôi cải tạo chiếc xe đó.”
Tôi gật đầu, “Vâng, em biết rồi, cảm ơn anh.”
Anh ta hỏi tôi, “Rảnh không? Lát anh em mình làm bữa lẩu nồi sắt ngoài phố Lâm Giang.”
Tôi từ chối, “Để hôm khác anh nhé, bố mẹ đang chờ cơm em.” Tôi và Chu Dung ra khỏi tiệm sửa xe, lái chiếc A4 của bố tôi về nhà. Trên đường về, Chu Dung lôi bao thuốc trong túi ra, châm cho tôi một điếu trước, “Mất bao công điều tra mới phát hiện không phải con gái nhà người ta lừa đảo, mà là bạn anh kiếm tiền bằng ‘vốn tự có’ xong muốn tìm gái ngoan.”
“Ừ, sao ta không nghĩ tới việc đó là xe của Lưu Vũ nhỉ?”
Về nhà ăn cơm xong, tôi cầm điện thoại mở WeChat, thấy hơn 100 tin nhắn mới trong nhóm trò chuyện của lớp. Tôi mở tin trên cùng, vuốt xuống dưới đọc một lát rồi vỗ vai Chu Dung, đưa điện thoại ra hiệu cho cậu ta xem.
Chu Dung lướt tin nhắn, “Sao thế này? Lưu Vũ bị lừa chứ không phải anh ấy lừa người ta à?”
Lưu Vũ cầu cứu trong nhóm, hỏi có ai có người thân là cảnh sát không. Cậu ta bị cô bạn gái Hồng Kông lừa hơn trăm nghìn tệ, lái luôn xe của cậu ta bỏ đi, mất liên lạc hai ngày rồi. Cậu ta hỏi mọi người xem phải làm thế nào. Người thì khuyên báo cảnh sát, người lại đề xuất tìm thám tử tư. Tôi uống hớp nước, gọi thẳng cho Lưu Vũ, “Biết cô ta sống ở đâu không?”
Lưu Vũ đáp, “Bọn tôi sống cùng nhau.”
Tôi dặn cậu ta về nhà, tôi và Chu Dung sẽ qua ngay, xem có giúp tìm được manh mối không.
Lưu Vũ và Diêm Băng sống tại khu đô thị mới Tân Hằng gần trung tâm triển lãm, môi trường xung quanh khá đảm bảo. Căn hộ hai ngủ, rộng gần 80m², giá thuê 2.500 tệ một tháng. Nghe xong tiền thuê, Chu Dung không sao tin nổi, “Bao nhiêu cơ?”
Tôi nói, “Thế là đúng rồi, nhà ở đây giá hơn chục nghìn tệ một mét vuông chứ có như thành phố Yên đâu.”
Trong lúc sục sạo từng ngóc ngách tìm manh mối, Chu Dung mở tủ quần áo ra. Tôi ghé nhìn. Tủ quần áo treo đây những thứ như váy tay bồng, váy hầu gái. Lưu Vũ ngượng ngùng, “Diêm Băng rất thích mặc đồ cosplay.”
Chu Dung gật gù, “Anh hạnh phúc thật!” Lưu Vũ cười méo xệch.
Trong thùng rác có mấy hộp thuốc rỗng đề toàn chữ tiếng Anh. Tôi đeo găng tay cầm lên xem, tra cứu tên thuốc trên công cụ tìm kiếm. Số thuốc này chia làm hai loại: Premarin và Androcur. Tôi hỏi Lưu Vũ đây là thuốc của cậu ta hay Diêm Băng. Lưu Vũ đáp, “Của Diêm Băng, thuốc giảm cân cô ta thường uống.”
Tôi nói, “Ông chắc đây là thuốc giảm cân chứ?”
Lưu Vũ nói, “Tôi cũng không biết, có hiểu tiếng nước ngoài in bên trên đâu!”
Tôi bảo Lưu Vũ ngồi xuống giường, kéo ghế ngồi đối diện cậu ta, “Giờ tôi hỏi ông ba câu, ông phải trả lời thành thật.”
Cậu ta gật đầu, “Sao nghiêm túc thế?”
Tôi hỏi, “Tâm trạng Diêm Băng có thường xuyên thất thường không?” “Có. Cô ta đa sầu đa cảm lắm, lúc nào cũng khóc vì chuyện cỏn con.” Tôi gật đầu, “Ông và Diêm Băng từng quan hệ chưa?”
Cậu ta cân nhắc rồi nhìn tôi, “Chưa, từ hồi về quê tôi không khỏe lắm, ít ham muốn, với lại cô ta cũng không chịu.”
Chu Dung nhịn cười, gửi tin nhắn WeChat cho tôi, “Trước làm hùng hục nên giờ ‘cạn xăng’ chứ sao.”
Quả thật trước kia tôi từng nghe nói trai bao không thể hành nghề quá ba năm, bằng không sẽ rước bệnh vào thân.
Tôi lờ Chu Dung đi, hỏi Lưu Vũ câu cuối cùng, “Hai người từng vào khách sạn chưa?”
Lưu Vũ đáp, “Rồi. Hồi chưa ở chung, chúng tôi hay thuê phòng ở khách sạn Hoa Đình đường Tùng Sơn, nhưng cùng lắm chỉ hôn hít vuốt ve chứ không làm gì cả.”
“Làm thủ tục thuê phòng bằng căn cước của ai?”
“Ai tới trước thì dùng của người đó.”
Tôi gật đầu, “Tôi muốn thuê thám tử tư điều tra danh sách đặt phòng để xác thực vài chuyện, nhưng tiền phải do cậu trả, vì việc này là để giúp cậu.”
Lưu Vũ hỏi tốn bao nhiêu, tôi nói Tết nhất chắc giá sẽ tăng, nhưng nhiều nhất không quá 1.200 tệ. Cậu ta ngẫm nghĩ rồi đồng ý.
Tôi gọi cho một văn phòng thám tử tư ngay tại thành phố Cáp, nhờ họ kiếm danh sách những người đặt phòng khách sạn trong khoảng thời gian Lưu Vũ áng chừng.
Chuyển 1.000 tệ qua Alipay, mười lăm phút sau, tôi nhận được một tệp excel. Tìm từ khóa Diêm Băng, kết quả cho thấy người này là nam. Lưu Vũ ngỡ ngàng, “Hay là nhầm?”
Tôi lắc đầu, “Không đâu, hai loại thuốc tôi tìm thấy trong thùng rác gồm thuốc bổ sung estrogen tên là Premarin, và thuốc ức chế testosterone tên là Androcur.”
Chỉ có một kiểu người sử dụng hai thứ thuốc hormone này cùng lúc, thích cosplay, không lên giường với bạn trai, đa sầu đa cảm, cảm xúc thay đổi thất thường vì tác dụng của thuốc: đó chính là người chuyển giới nữ*.
Diêm Băng là nam chuyển giới nữ.
Chu Dung và Lưu Vũ ngẩn ra, hỏi tôi thế là sao.
Tôi giải thích, người chuyển giới nữ thuộc cộng đồng người chuyển giới, có bản dạng giới là nữ, giới tính sinh học là nam. Họ sử dụng thuốc hormone để thay đổi nội tiết của mình, khiến cơ thể dần trở nên nữ tính. Nghe nói chỉ cần uống thuốc ức chế testosterone và thuốc bổ sung estrogen, người chuyển giới nữ mặc đồ con gái ra phố cũng không ai nghĩ họ là đàn ông, ra vào nhà vệ sinh nữ như bình thường.
Chu Dung mắt tròn mắt dẹt, hỏi tôi, “Nhóm người này có đông không?”
Tôi nói, “Cũng khá đông đấy. Theo một bài viết trên Nhân thế gian , báo cáo điều tra năm 2014 của tổ chức phi chính phủ quốc tế Hội Xúc tiến châu Á cho biết người chuyển giới tại châu Á chiếm 0,3% dân số trưởng thành. Số lượng người chuyển giới tại Trung Quốc đại lục là hơn bốn triệu người. Nhưng sự quan tâm họ nhận được từ xã hội vẫn thua xa cộng đồng đồng tính luyến ái.”
Trừ số ít cá biệt, phần lớn người chuyển giới đều sống khá chật vật, rất nhiều trường hợp xảy ra xung đột với gia đình, phải hành nghề bán dâm để kiếm sống vì không có nguồn thu nhập. Do không có tiền thực hiện phẫu thuật chuyển giới, họ buộc phải uống thuốc hoặc hormone để duy trì bề ngoài nữ tính.
Chu Dung vỗ vai Lưu Vũ, “Ở chung mà anh không phát hiện ra à?”
Lưu Vũ lặng đi như bị sốc nặng. Đây là lý do tôi hỏi cậu ta có quan hệ tình dục với Diêm Băng không.
Trước đó Lưu Vũ đã báo cảnh sát nên chúng tôi theo cậu ta ra đồn cập nhật tình tiết vụ án: kẻ lừa đảo có thể sẽ khoác lên mình dáng vẻ của đàn ông và cải tạo chiếc xe về Landwind X7.
Sáng mùng 7 Tết, tôi và Chu Dung đang ngồi nhà ăn mì trộn mẹ tôi làm thì Lưu Vũ gọi. Cậu ta nói Diêm Băng bị bắt tại một huyện lị thuộc thành phố Cáp, thuê phòng bằng căn cước của mình với giới tính nam, và quả đúng chiếc xe đã được sửa về Landwind X7.
Mùng 8 Tết, tôi và Chu Dung lên máy bay về thành phố Yên. Sau khi hạ cánh, tôi nhận được tin nhắn WeChat của Lưu Vũ, “Cảnh sát sắp xếp cho bọn tôi gặp mặt hòa giải. Cô ấy thú nhận lừa tiền tôi để mua thuốc, giữ hình ảnh trong lòng tôi, không muốn nói dối tôi nữa nên mới bỏ đi.”
Lát sau, cậu ta lại nhắn, “Tôi thấy mình vẫn thích cô ấy.”
Chu Dung hỏi với vẻ khó tin, “Anh ấy biết Diêm Băng là người chuyển giới mà vẫn thích à?”
Tôi nói, “Tối mùng 6, anh Thông gọi điện mời tôi đi ăn xiên nướng nhưng tôi không đi, chỉ nói chuyện qua điện thoại. Anh Thông kể Lưu Vũ không chỉ tiếp khách nữ mà thi thoảng còn nhận khách nam, chắc cậu ta là người song tính. Người song tính không ngại chấp nhận người chuyển giới.”
Chu Dung thoáng trầm tư, “Anh Từ, anh nghĩ sao về cộng đồng người chuyển giới?”
Tôi ngẫm nghĩ, “Bất kể là ai, miễn không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của người khác thì đều đáng được đối xử bình đẳng.”
WARNING
Chiêu trò bẫy tình phổ biến
1. Vòi tiền (Đa số thủ phạm là nam giới, gây án có tổ chức: một kẻ đóng chính, hai tới ba kẻ khác giả làm thân thích)
Thường nhắm vào những phụ nữ có tướng mạo bình thường, tuổi đã lớn. Sau khi tiếp xúc ít nhất hai tháng và chiếm được lòng tin của nạn nhân, đối tượng bắt đầu viện đủ lý do để vòi vĩnh tiền bạc. Đạt được mục đích, chúng sẽ lấy cớ gia đình và bạn bè cấm cản để chấm dứt mối quan hệ và bốc hơi. Đặc điểm: Tự giới thiệu mình có điều kiện tốt về mọi mặt, không đặt nặng vấn đề tuổi tác, sống ở tỉnh khác và chấp nhận yêu xa.
2. Gạ lên giường (Đa số thủ phạm là nam giới)
Gạ lên giường khác tình một đêm. Tình một đêm là khi đôi bên hiểu rõ tính chất và tự nguyện tham gia, còn kẻ gạ gẫm lên giường lợi dụng lòng tin và tình cảm của người bị hại để đạt mục đích, khiến nạn nhân tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần.
3. Mời đầu tư vào xổ số, đua xe, tem, tiền, thẻ điện thoại, dầu thô, kim loại hiếm... (Đa số thủ phạm là nữ giới)
Trưng ảnh (có thể là ăn cắp ảnh người nổi tiếng trên mạng) kèm giới thiệu mình mở cửa hàng quần áo, tiệm làm móng... Và kiếm được kha khá, rồi đóng vai dân chuyên, tâm sự mình đang nghiên cứu các xu hướng đầu tư, từ đó chiếm lòng tin, để lại số điện thoại, chờ con mồi chủ động cắn câu.
4. Tìm người cùng mở cửa hàng online (Đa số thủ phạm là nữ giới)
Khá tương đồng với loại số 3. Đối tượng chủ yếu lừa đảo trên mạng xã hội, phần giới thiệu trên trang cá nhân thường mở đầu bằng “Tìm người cùng phấn đấu mở cửa hàng online”. Lúc trò chuyện, kẻ gian sẽ tâm sự rằng muốn tìm bạn trai, chỉ cần có chí tiến thủ là được nhưng vẫn hi vọng cả hai có thể “cùng nhau kinh doanh Online”.
Đặc điểm: Đối tượng lừa đảo không yêu cầu chuyển tiền thẳng cho chúng, thay vào đó sẽ gửi phương thức liên lạc của người phụ trách việc nhượng quyền cửa hàng online, thông qua một kẻ thứ ba để lừa nạn nhân bỏ tiền mua nhượng quyền.
5. Mồi rượu mồi cơm (Đa số thủ phạm là nữ giới)
Nhóm lừa đảo sử dụng nhiều tài khoản để giăng bẫy trên nhiều nền tảng cùng lúc. Hễ con mồi sập bẫy, nhận lời gặp mặt, chúng sẽ gọi điện cho các cô gái mồi rượu, mồi cơm gần khu vợc nạn nhân sinh sống, để các cô gái này tiếp đãi.
Đặc điểm: Dù có xe đưa xe đón nhưng đối tượng vẫn kiên quyết đòi đến địa điểm ăn uống mình chỉ định, bằng không sẽ cư xử lạnh nhạt vì nạn nhân “không thành tâm”, rồi “thế thì thôi”. Ngoài ra, diện mạo ngoài đời khác với ảnh trên mạng.
6. Dụ mua hàng Online (Đa số thủ phạm là nữ giới)
Khi đã trò chuyện thân thiết, đối tượng sẽ bịa rằng hôm nay là sinh nhật mình, đòi quà nhưng không hài lòng với quà nạn nhân chọn, sau đó gửi liên kết tới một cửa hàng online và bảo mua ở đó.
7. Lừa yêu xa (Thủ phạm có cả nam lẫn nữ, đa số ở ngoại tỉnh)
Yêu xa một thời gian rồi lấy cớ muốn tới thành phố của nạn nhân để gặp mặt, lừa tiền đi lại rồi mất hút. Thậm chí có trường hợp kẻ gian đòi nạn nhân nghỉ việc, tới thành phố của mình rồi đưa nạn nhân vào tổ chức bán hàng đa cấp.