Vụ việc: Thuê sát thủ qua mạng
Thời gian: 13/04/2017
Nguồn tin: Độc giả cung cấp
Chi: 6.930 tệ
Thu:Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Thời buổi này làm gì cũng chuộng lập hội, tình trạng phạm tội theo nhóm cũng ngày một gia tăng. Theo tài liệu năm 2016 của Sở Cảnh sát tỉnh Quảng Đông, 20% các nhóm tội phạm chuyên nghỉệp đứng sau tới 80% số vụ phạm tội, đến tội phạm thanh thiếu niên cũng bắt đầu kết bầy để hoạt động.
Trong quá trình điều tra, tôi ngại nhất phải xử lý các vụ phạm tội theo nhóm ở thành thị. Những vụ này thường chia làm hai loại: Một là mang tính ngẫu nhiên, thành viên nhóm không cố định, không lên kế hoạch hay sắp đặt trước, chỉ tình cờ gặp cơ hội, tạm thời hợp tác. Rất khó để phân tích động cơ của đám này trong quá trình điều tra. Hai là có quy mô băng nhóm, chia đại ca và đàn em, phạm tội có tổ chức và kế hoạch. Tính mạng có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào trong quá trình điều tra.
So ra, gặp trường hợp hai vẫn khá khẩm hơn, vì ít nhất tôi còn có thể báo cảnh sát nếu không tự giải quyết được. Chứ trường hợp một rất dễ đẩy tôi vào bế tắc, lúc cần kíp không thể cung cấp thông tin chuẩn xác để trình báo cảnh sát.
Tình trạng phạm tội theo nhóm ngày một tăng khiến tôi phải bỏ nhiều công sức nghiên cứu logic của hành vi phạm tội này, đặc biệt là loại ngẫu nhiên. Thế rồi, tôi tìm được vài “tụ điểm” của chúng, một trong số đó là dark web*. Tuy nhiên tội phạm ẩn náu trên dark web đều thuộc dạng cao cấp, chủ yếu buôn lậu, mua bán ma túy, chỉ đồng ý giao dịch bằng bitcoin, đưa ra yêu cầu ngặt nghèo. Những nơi như diễn đàn thì không đặt điều kiện cao tới vậy.
Ngày 13 tháng Tư năm 2017, một độc giả nhắn tin cho biết mình vừa phát hiện một tụ điểm tội phạm, kèm theo đó là địa chỉ trang web. Tôi sao chép liên kết vào trình duyệt và truy cập. Một diễn đàn tên “Phạm tội xyz” mở ra. Lướt xuống dưới, tôi kinh ngạc phát hiện diễn đàn này hoành tráng không thua kém dark web. Đây là nơi thu thập căn cước, mua bán tiền giả, thuê côn đồ, và còn vô vàn lời mời lập nhóm hợp tác. Kẻ cắp tìm người phá khóa nhanh, dân dàn dựng đánh ghen và mồi rượu thì kiếm gái xinh để bắt tay giăng bẫy, ngoài ra có những người không nói rõ nội dung công việc, chỉ bảo làm chuyện lớn, ai quan tâm mời để lại số QQ.
Nơi đây là cái nôi của loại hình phạm tội theo nhóm ngẫu nhiên.
Tôi dành cả buổi sáng nghiên cứu diễn đàn này, trong đó có một bài viết từ nửa tháng trước thu hút sự chú ý của tôi. Người đăng bài tuyển sát thủ, thậm chí còn nhận được hồi âm.
Dù diễn đàn này là chốn tụ tập của tội phạm, nhưng chỉ có một bài viết tìm sát thủ, hơn nữa còn ở thành phố Yên. Mạng người không phải chuyện đùa, tôi cân nhắc rồi đăng kí tài khoản QQ mới, để lại số QQ dưới bài viết.
Chắc thỏa thuận không thành với những người khác nên sáng hôm sau, một tài khoản có nickname “Thiêu Thân” kết bạn với số QQ tôi gửi trên diễn đàn, hỏi tôi có nhận vụ giết người này không. Tôi trả lời, “Nhận. Nhưng thù lao trả kiểu gì, đặt cọc bao nhiêu?”
Y đáp, “Chuyện là thế này. Tôi muốn giết một phụ nữ sống ở chung cư Kim Yến, khu Huệ Nguyên. Tôi sẽ cung cấp tất cả thông tin của cô ta, bao gồm phạm vi hoạt động thường ngày và thói quen sinh hoạt, cần thì tôi đưa luôn chìa khóa nhà cô ta cho anh. Khi nào thấy tiện ra tay nhớ báo tôi một tiếng và chụp ảnh gửi tôi trước, tôi chuyển khoản toàn bộ rồi hẵng hành động.”
Tôi giả vờ đồng ý, xin thông tin của mục tiêu và gửi số tài khoản ngân hàng để y chuyển 2.000 tệ tiền đặt cọc.
Hơn bốn mươi phút sau, tài khoản của tôi nhận 2.000 tệ, xem ra tên này không phải lừa đảo.
Tôi báo đã nhận được tiền cọc, Thiêu Thân gửi một tệp word tổng hợp hết sức chi tiết thông tin của một phụ nữ tên Ngô Tú Kì, bao gồm lý lịch, ảnh đời thường, thời gian ở nhà, thời gian chồng đi làm, thời gian người giúp việc tới nhà dọn dẹp... Thậm chí tài liệu đề cập cả chuyện chìa khóa dự phòng nhà Ngô Tú Kì giấu dưới chậu hoa ngoài cửa.
Tôi gọi cho Chu Dung, kể vắn tắt sự việc để cậu ta cùng phân tích. Chu Dung ngẫm nghĩ, “Hay mình cảnh báo cô ấy?”
Tôi nói, “Làm vậy ích gì? Đã biết kẻ muốn giết cô ấy là ai đâu. Chuyện này khó đề phòng lắm, không điều tra ra ngọn nguồn thì đừng hòng giải quyết triệt để.”
Cậu ta gật gù, “Có lý, vậy nên làm gì đây?”
“Từ tài liệu có thể thấy, kẻ này hẳn phải rất thân thiết với Ngô Tú Kì mới nắm rõ cuộc sống của cô ấy đến thế. Ta hãy điều tra những người xung quanh cô ấy xem ai có động cơ.”
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lái xe tới chung cư Kim Yến tại Huệ Nguyên. Theo tài liệu Thiêu Thân cung cấp, trước kia Ngô Tú Kì từng làm việc tại một công ty truyền thông nhưng đã nghỉ việc từ lâu. Cuộc sống hằng ngày của cô ấy chỉ có chạy bộ ở công viên Huệ Nguyên gần nhà, đi siêu thị mua đồ ăn, chờ chồng lái xe đến đón về, thi thoảng dạo phố, khoảng thời gian còn lại gần như chỉ ở trong nhà. Cô giúp việc cách ngày lại tới dọn dẹp một lần nên Ngô Tú Kì không phải làm việc nhà.
Khoảng 10 giờ, tôi và Chu Dung ngồi trong xe, trông thấy Ngô Tú Kì ra khỏi chung cư. Cô ấy đeo tai nghe, chạy về phía công viên Huệ Nguyên. Chu Dung tấm tắc, “Anh Từ, cô này biết giữ dáng ghê.”
“Cậu tập trung vào trọng điểm cho tôi nhờ.”
“Trọng điểm nào?”
Tôi chỉ cho cậu ta xem, “Ông anh ăn mặc nhếch nhác chạy chậm đằng sau cô ấy suốt kia kìa, thấy chưa?”
Chu Dung nói, “Thì sao? Tuổi già chí không già, em chạy bộ mà tia được cô nào xinh cũng sẽ bám theo tìm cách bắt chuyện!”
Cậu ta nói có lý, Ngô Tú Kì sở hữu gương mặt và vóc dáng ưa nhìn, thu hút ánh mắt của mấy anh trung niên trong lúc chạy bộ cũng là lẽ thường.
Chúng tôi theo Ngô Tú Kì tới công viên Huệ Nguyên rồi đến siêu thị. Mua đồ xong, cô ấy ra ven đường chờ. Lát sau, chiếc Baojun 730 đỗ trước mặt cô ấy, một người đàn ông trung tuổi bước xuống, giúp cô ấy cất đồ vào cốp rồi hai người lên xe phóng đi. Chúng tôi nổ máy bám theo, đến khi họ vào hầm để xe chung cư Kim Yến.
Chu Dung châm thuốc lá, “Chắc là chồng cô ấy, trông lớn tuổi hơn vợ nhiều đấy.”
Tôi gật đầu, “Giờ điều tra xem anh ta làm nghề gì.”
Tôi gửi biển số xe cho Tiểu Mã ở Phòng Quản lý Phương tiện giao thông, nhờ cậu tra cứu thông tin của chiếc Baojun 730 rồi cùng Chu Dung lái xe tới quán đồ Nhật gần đó dùng bữa. Vừa gọi xong món tôm hồng khoái khẩu thì Tiểu Mã nhắn WeChat, cho biết tên chủ xe là Mã Sam Lâm. Nhập cái tên này vào ô tìm kiếm trên mạng, tôi dễ dàng tìm thấy kết quả: không ngờ Mã Sam Lâm lên hẳn Baike*.
Theo đó, Mã Sam Lâm từng theo cao học tại đại học Tokyo, mới ngoài 40 đã giữ chức trưởng khoa Tâm thần của một bệnh viện danh giá tại thành phố Yên. Ngoài ra, anh ta còn cầm trịch nhiều dự án y học cấp quốc gia, đứng đầu các hội học thuật chuyên ngành, trăm phần trăm thuộc tầng lớp tinh anh. Người như vậy không giàu mới lạ.
Chu Dung nhấp ngụm rượu mơ, “Có khi nào anh ta muốn bỏ Ngô Tú Kì, nhưng tiếc một nửa tài sản nên thuê người giết vợ không?”
Tôi gạt đi, “Chắc không đến nỗi cực đoan thế đâu. Đừng đoán mò, ban nãy tôi thấy Mã Sam Lâm ân cần với vợ đấy chứ, bằng không đã chẳng xuống xe xách đồ giúp.”
Chúng tôi quyết định ngày mai sẽ tiếp tục theo dõi Ngô Tú Kì, một là để xem có tìm được manh mối gì không, hai là để đảm bảo an toàn cho cô ấy, phòng trường hợp kẻ thuê tôi mướn thêm sát thủ khác.
Sáng hôm sau, chúng tôi lại tới chung cư Kim Yến. 10 giờ hơn, Ngô Tú Kì ra khỏi nhà như mọi khi, thong thả chạy về phía công viên Huệ Nguyên. Chu Dung khởi động xe, “Mình đến công viên chờ luôn nhé.”
Tôi nói, “Khoan đã, tấp vào lề rồi xuống xe đi.”
Chu Dung cười, “Sao thế anh Từ? Anh cũng muốn chạy theo người ta à? Em tưởng anh bảo không bao giờ tập thể dục buổi sáng mà?”
Tôi gắt, “Cái đồ đần này, nhìn xem ai kia!”
Cậu ta ngẩng đầu nhìn, “Khốn thật!”
Người đàn ông ăn mặc luộm thuộm hôm qua lại bám đuôi Ngô Tú Kì. Thấy gái xinh nên chạy theo vài bước là chuyện bình thường, song theo đuôi một người hai ngày liên tiếp thì chắc chắn có vấn đề!
Tôi và Chu Dung xuống xe, từ xa bám theo họ đến công viên Huệ Nguyên. Bấy giờ nơi đây đã khá nhộn nhịp, có một nhóm bác gái đang khiêu vũ, trò chuyện. Người đàn ông bám sau Ngô Tú Kì một đoạn, chốc chốc lại ngó nghiêng xung quanh, trông đến là đáng ngờ. Lúc băng qua khúc vắng vẻ, gã móc một thứ trong túi ra, tiếp cận Ngô Tú Kì. Chúng tôi cố ý cười nói oang oang, chạy về phía họ, thế là gã lại nhét đồ vào túi.
Ngô Tú Kì chạy hai vòng trong công viên, giãn cơ xong cũng đã gần trưa, cô ấy rút điện thoại xem giờ rồi ra khỏi công viên bằng cổng Bắc. Người đàn ông dợm đi theo thì bị chúng tôi càn lại, kéo vào bụi cây ven đường.
Gã vùng vẫy thật lực, “Các người là ai? Muốn làm gì?”
Chu Dung nạt, “Bé mồm thôi!” Rồi mở điện thoại cho gã xem video gã theo dõi Ngô Tú Kì khi nãy, “Bám đuôi con gái nhà người ta giữa ban ngày ban mặt, không biết xấu hổ à? Có tin tôi tống cổ lên đồn không? Lưu manh mất dạy!”
Người đàn ông nhìn lướt qua đoạn phim, hạ giọng, “Tôi có bám đuôi đâu, tôi chỉ tản bộ thôi.”
Tôi sai Chu Dung giữ chặt gã từ phía sau để tôi lục soát người. Có thể thứ gã giấu trong túi là công cụ gây án mà gã định dùng để tấn công Ngô Tú Kì ban nãy.
Trong túi phải của áo khoác ngoài, tôi phát hiện một chai thủy tinh nhỏ tối màu, cao khoảng 15 phân, đựng đầy chất lỏng. Tôi mở nắp, một mùi gắt phả ra. Nhìn bọt trắng trên miệng chai, tôi kêu lên, “Là axit clohidric đậm đặc, tên này định hủy hoại gương mặt Ngô Tú Kì!”
Nghe vậy, Chu Dung lên gối thúc cho gã một phát rồi đè nghiến xuống đất, “Mày có còn là con người không mà đối xử với phụ nữ như thế? Anh Từ, mình gô cổ thằng này lên đồn luôn đi!”
Tôi bảo, “Cứ bình tĩnh, nghe xem anh ta có thâm thù gì mà phải tạt axit người ta.”
Người đàn ông hỏi chúng tôi là ai, tôi đáp mình chỉ là dân thường ham làm việc nghĩa. “Anh được người ta thuê, hay có tư thù cá nhân?”
Gã im lặng giây lát, “Các người đưa thẳng tôi lên đồn đi, dù sao tôi cũng mắc bệnh tâm thần, không bị coi là phạm pháp.”
Nghe gã kêu bị tâm thần, Chu Dung ngờ ngợ, “Bệnh nhân của Mã Sam Lâm à? Định dùng cách này để trả thù anh ta hả?”
Gã không trả lời.
Tôi gạn hỏi, “Anh có thù oán gì? Có đáng đánh đổi tự do của bản thân chỉ để báo thù không?”
Người đàn ông bỗng thao thao chửi rủa suốt hai phút, rồi mới bắt đầu giải thích mối thù sâu như biển giữa mình và Mã Sam Lâm. Hai mươi năm trước, Mã Sam Lâm còn là sinh viên mới tốt nghiệp đại học, không có tiền học lên cao nên đành nghe phân công tới một bệnh viện huyện lị tại tỉnh Yên Bắc, phụ trách thu dung tại khoa tâm thần. Bấy giờ, ở địa phương có băng nhóm xã hội đen chuyên cưỡng chế di dời. Chúng cấu kết với Mã Sam Lâm, ai dám chống đối, chúng sẽ bắt lại đưa tới chỗ Mã Sam Lâm để làm giấy chứng minh “tâm thần*” và ép nhập viện. Mà đã bước chân vào viện tâm thần thì đừng hòng thanh minh. Tới khi xuất viện, nhà cửa đã bị phá dỡ, nói gì đến tiền đền bù giải tỏa.
“Vụ án cưỡng chế tâm thần” của Từ Lâm Đông (Loa Hà, Hà Nam): Từ Lâm Đông giúp người tàn tật kiện chính quyền thị trấn rồi bị nhốt trong bệnh viện tâm thần. Bị trói 48 lần, chích điện 54 lần trong vòng sáu năm rưỡi, khiến những vụ cưỡng chế tâm thần thu hút nhiều hơn sự quan tâm của xã hội. (T.G)
Nhờ hợp tác với thế lực xã hội đen, sau hai năm, Mã Sam Lâm đã tích góp đủ tiền đi Nhật Bản, tiếp tục con đường học vấn. Trong khoảng thời gian anh ta dùi mài kinh sử tại xứ người, Trung Quốc nhiều lần triển khai chiến dịch quy mô lớn nhằm truy quét băng đảng tội phạm, lũ gian ác bắt tay với Mã Sam Lâm khi ấy cũng tiêu đời, còn anh ta đang học ở nước ngoài nên thoát nạn. Sau khi về nước, anh ta đội lốt thành phần ưu tú tốt nghiệp trường danh giá vừa hồi hương, đầu quân vào một bệnh viện tiếng tăm tại thành phố Yên, sự nghiệp ngày càng thăng tiến.
Người đàn ông theo đuôi Ngô Tú Kì từng là nạn nhân vụ cưỡng chế di dời và bị tống vào bệnh viện tâm thân. Khi gã trở lại xã hội, vợ đã bỏ đi, nhà thì mất, đầu óc cũng chập cheng từ hậu quả của việc uống thuốc và chích điện hồi ở bệnh viện. Gã muốn báo thù, khốn nỗi chẳng biết tung tích của Mã Sam Lâm. Mãi đến gần đây, xem ti vi thấy anh ta tham dự chương trình về bệnh tâm thần với tư cách chuyên gia, gã mới tìm tới thành phố Yên hòng trả thù. Tuy nhiên Mã Sam Lâm cực kì cảnh giác, đi đâu cũng tự lái xe, không nhận khám bệnh tại nhà. Người đàn ông chẳng tài nào tóm nổi anh ta nên đành chuyển mục tiêu sang cô vợ.
Chu Dung nghe mà tròn xoe mắt, “Anh không nghĩ tới việc chứng minh mình không tâm thần à?”
Tôi nói, “Chứng minh làm sao được. Không riêng gì anh ta, bất cứ ai trên thế giới đều không thể chứng minh mình không bị điên. Đại học Stanford từng thực hiện thí nghiệm Rosenhan nổi tiếng, theo đó, tám người bình thường giả vờ gặp ảo thính để được đưa vào viện tâm thần. Sau khi nhập viện, những người này lập tức tuyên bố mọi triệu chứng đã biến mất và cảm thấy khỏe mạnh, nhưng vẫn nhận kết quả chẩn đoán ‘tâm thần phân liệt nhẹ’, cần tiếp tục trị liệu.”
Kết quả thí nghiệm này cho thấy, không một ai có thể chứng minh mình là người bình thường trong bệnh viện tâm thần. Đây là chuyện vô vọng, vả lại sau một thời gian sống trong nhà thương điên, người ta rất dễ hóa điên thật.
Dẫu thương xót nhưng tôi và Chu Dung vẫn đưa người đàn ông tới đồn cảnh sát gần đó. Trình bày sự việc và cho lời khai xong thì trời cũng sẩm tối. Đói meo cả ngày nay, tôi thềm thịt nướng nên tới quán Thịt nướng anh Lưu tại Bản Kiều Doanh.
Ngốn hết một miếng bít tết, Chu Dung thỏa mãn thở phào, “Anh Từ, tiếp theo phải làm gì đây?”
“Nếu ông anh kia nói thật thì Mã Sam Lâm là hạng mặt người dạ thú, không từ thủ đoạn để đạt mục đích. Ngữ này hoàn toàn có thể giết vợ vì tài sản. Ngày mai ta sẽ rình lúc hắn đi vắng để tới nhà hắn thăm dò tình hình.”
Theo thông tin Thiêu Thân cung cấp, từ 2 đến 5 giờ chiều mỗi thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu, trong nhà chỉ có mình Ngô Tú Kì. Thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy cô giúp việc mới tới.
2 rưỡi chiều thứ Hai, tôi và Chu Dung xách vài hộp thuốc bổ, lên tầng 11 bằng thang máy và gõ cửa nhà vợ chồng Ngô Tú Kì. Cô ấy mở cửa, hỏi chúng tôi tìm ai. Tôi kéo Chu Dung lại, xin gặp bác sĩ Mã Sam Lâm, “Thằng em tôi là bệnh nhân của bác sĩ Mã, hiện sức khỏe cải thiện trông thấy nên chúng tôi muốn tới cảm ơn!”
Ngô Tú Kì nhìn Chu Dung, Chu Dung gật đầu, nặn ra nụ cười cứng đờ, “Em bị trầm cảm!”
Cô ấy liền nói, “Mời vào.”
Đây là căn hộ thông tầng, phòng khách ở tầng một. Tôi và Chu Dung ngồi xuống sofa, Ngô Tú Kì rót nước cho chúng tôi, “Chồng tôi không có nhà, hai người cứ để lại tên, khi nào anh ấy về tôi sẽ bảo anh ấy.”
Tôi nói, “Cảm ơn chị. Tôi tên Từ Dung, em họ tôi là Chu Lãng.”
Trong lúc Ngô Tú Kì rót nước, tôi để ý thấy mảng tím bầm lớn trên cánh tay cô ấy, “Tay chị sao vậy?”
Cô ấy đáp, “Không sao, bị ngã ấy mà.”
Chúng tôi hàn huyên đôi lời rồi từ biệt. Ra khỏi nhà, tôi và Chu Dung hút thuốc ngoài cổng chung cư. Chu Dung rít một hơi sâu, “Chắc chắn vết thương ấy không phải do ngã.”
Tôi hỏi, “Sao cậu biết?”
Chu Dung giải thích, “Ban nãy lúc Ngô Tú Kì rót nước, em vô tình nhìn thấy cả vết bầm to trên ngực cô ấy. Ngã thì làm sao cùng lúc bị thương cả tay lẫn ngực được? Chưa kể hình như cổ cô ấy cũng có vết thâm.”
Tôi gật đầu, “Mai ta lại đến.”
Hôm sau, tôi và Chu Dung quay lại chung cư Kim Yến, nhưng không phải để gặp Mã Sam Lâm và Ngô Tú Kì, mà để đợi cô giúp việc nhà họ.
11 giờ trưa, chúng tôi nấp trong buồng thang bộ trước nhà Mã Sam Lâm, chỉ mở hé cửa để quan sát. 12 giờ hơn, Mã Sam Lâm và Ngô Tú Kì về nhà, chừng 1 giờ chiều thì Mã Sam Lâm rời khỏi nhà, cô giúp việc tới. Tôi và Chu Dung nấp sau cửa, nhớ kĩ mặt cô rồi xuống tầng.
4 rưỡi chiều, cô giúp việc dọn dẹp xong ra về, bị tôi và Chu Dung giữ lại trước cổng chung cư, “Cô ơi, cho bọn cháu hỏi chút chuyện được không?”
Cô giúp việc nhìn chúng tôi, chắc thấy không giống người xấu nên đáp, “Các cậu muốn hỏi gì?”
Tôi giải thích, “Bọn cháu là em họ của chị Tú Kì. Lần trước ăn liên hoan, bọn cháu phát hiện vết thương trên người chị ấy. Có phải chị ấy bị chồng bạo hành không?”
“Tôi không biết, chưa thấy hai vợ chồng xô xát bao giờ, mới thấy cãi nhau thôi.”
Chu Dung hỏi họ cãi vã chuyện gì, cô giúp việc thoáng chần chừ, “Tôi nghe Tú Kì hét lên ngoại tình, bồ nhí gì đó.”
Nghe tôi hỏi còn phát hiện chuyện lạ nào khác không, cô ngẫm nghĩ, “Mấy lần tôi tới quét dọn thì thấy bình hoa, bát đĩa rơi vỡ, cũng biết chuyện Tú Kì bị thương. Hỏi thì con bé chỉ khóc, bảo bị ngã.”
Theo thống kê, hơn 39% nạn nhân các vụ bạo hành chọn cách nhẫn nhịn, không muốn vạch áo cho người xem lưng.
Chu Dung liếc tôi, nói bằng khẩu hình, “Bạo hành gia đình!”
Cả ngày hôm đó, chúng tôi giả làm người của tổ dân phố, gõ cửa hỏi thăm hàng xóm của Mã Sam Lâm và Ngô Tú Kì. Tất cả đều từng nghe thấy tiếng đôi vợ chồng này to tiếng, ném đồ đạc, tranh cãi chuyện bồ bịch và tiếng kêu đau đớn của người vợ. Còn một chuyện nữa khiến tôi càng thêm tin rằng Ngô Tú Kì bị bạo hành. Theo phản ánh của hai hàng xóm, một ngày sau cuộc cãi vã dữ dội, Mã Sam Lâm và Ngô Tú Kì đối xử hết sức ngọt ngào với nhau, Mã Sam Lâm cư xử rất dịu dàng và tử tế.
Đây gọi là “tuần trăng mật hậu bạo lực”, một hiện tượng phổ biến của bạo hành gia đình. Sau khi đánh đập nạn nhân, kẻ bạo hành sẽ tỏ ra hết sức dịu dàng, tạo ảo giác lãng mạn, ấm áp cho nạn nhân, hai người như trở lại quãng thời gian ngọt ngào nhất. Khi ấy, nạn nhân sẽ cảm thấy kẻ bạo hành vẫn là người mình yêu, chỉ vì nhất thời cả giận mất khôn nên mới ra tay đánh mình. Vậy là người bị hại lại rơi vào vòng xoáy không hồi kết.
Tôi và Chu Dung trở vào xe, phân tích con người Mã Sam Lâm: sẵn sàng làm mọi thứ để đạt mục đích, quen thói bạo hành vợ, ngoại tình, mưu mô quỷ quyệt. Kẻ thuê sát thủ với biệt danh Thiêu Thân biết rõ về gia đình này như người trong nhà. Nghĩ đi nghĩ lại thì khả năng Mã Sam Lâm chính là người thuê sát thủ vẫn cao nhất.
Chu Dung hỏi, “Giờ mình ngửa bài với Ngô Tú Kì chứ anh?”
Tôi gật đầu, “Nhưng không thể nói thẳng mà phải nghĩ cách khiến cô ấy tin.”
Chu Dung thắc mắc, “Sao lại không tin?”
“Cậu nghĩ mà xem, bị Mã Sam Lâm đánh hết lần này tới lần khác mà Ngô Tú Kì vẫn tha thứ, vậy cô ấy sẽ tin chồng mình hay hai kẻ xa lạ như chúng ta?”
“Cũng đúng, vậy phải làm thế nào?”
“Phải để cô ấy nếm mùi nguy hiểm mà sáng mắt ra. Tôi sẽ ‘giết’ cô ấy.”
2 giờ chiều hôm sau, tôi tới chung cư Kim Yến. Để đề phòng bất trắc, tôi còn quay trước video trên điện thoại, nói rõ mục đích lần này là cứu người chứ không phải giết người. Lên tầng 11, tôi lấy chìa khóa dưới chậu hoa trước cửa, mở cửa vào nhà.
Tầng một không có ai, lên tầng hai thì thấy Ngô Tú Kì đang ngủ, tôi tiến lại, bịt miệng cô ấy, rồi trói gô tay chân cô ấy bằng dây thừng, “Có người thuê tôi giết chị với giá 500 nghìn tệ. Đừng hét, tôi sẽ cho chị nói.”
Ngô Tú Kì hoảng sợ gật đầu, tôi rút khăn nhét trong miệng cô ấy ra, mở QQ, chụp mấy tấm ảnh gửi cho Thiêu Thân, cho biết mình chuẩn bị ra tay, mau chuyển nốt 498 nghìn tệ còn lại. Xong xuôi, tôi đưa điện thoại cho Ngô Tú Kì xem, “Sắp có người chuyển 498 nghìn tệ để tôi giết chị rồi, chị đoán xem kẻ đó là ai?”
Cô ấy bỗng bật cười, “Không phải đoán đâu, 500 nghìn tệ tiền mặt cất trong tủ đầu giường đấy, tôi chuẩn bị xong từ lâu rồi.”
Nhìn nụ cười của Ngô Tú Kì, tôi chợt thấy lạnh toát người, “Ý chị là sao?”
“Thế mà cũng không hiểu à? Chính tôi thuê anh giết tôi đấy.”
Thoạt tiên, tôi nghĩ đây là trò dàn dựng tống tiền. Nghĩ tới đoạn video thanh minh mình quay trước khi vào việc cùng máy ghi âm trong túi, tôi lại vững dạ, “Rốt cuộc chị muốn làm gì?”
Ngô Tú Kì không trả lời thẳng, “Ngoài 500 nghìn tệ ra, trong tủ đầu giường còn có găng tay, anh đeo găng rồi giết tôi bằng con dao gốm chuôi trắng trong bếp, trên dao có dấu vân tay của chồng tôi. Chớ làm hỏng chuyện đấy.”
Tôi gật đầu, “Tôi nhớ rồi. Nhưng sao chị lại hận đời thế? Chồng ngoại tình hay đánh đập chị à?”
Ngô Tú Kì lại cười, “Điều tra cặn kẽ phết nhỉ. Nhưng trật lất cả rồi, lão yêu tôi chết đi được ấy chứ.”
“Chị kể tôi nghe đầu đuôi được không?”
Cô ấy từ chối, “Không.”
“Thế tôi không giết chị nữa, chị tự đi mà chơi một mình.”
Cô ấy đắn đo rồi nhượng bộ, “Thôi được rồi, anh muốn biết gì?”
“Tại sao chị lại bị thương?”
“Tôi tự cấu véo, giả vờ bị bạo hành để cô giúp việc và hàng xóm nhìn thấy, như thế họ sẽ thành nhân chứng. Tôi cũng cố tình vu cho lão ngoại tình.”
Tôi không tài nào hiểu nổi, “Chị làm vậy mà chồng cũng mặc kệ à?”
Ngô Tú Kì cười, “Đương nhiên là không. Nhưng lão là bác sĩ tâm thần, mặc nhiên coi hành động của tôi là biểu hiện của hoang tưởng ghen tuông*, một chứng rối loạn tâm thần. Mà cậu biết không? Tỉ lệ bệnh nhân tâm thần tự hại và tự sát cao gấp mười lần người thường, nên tôi có tự hại cũng dễ hiểu.”
Tôi gật gù, “Vậy là sau mỗi lần chị tự làm mình bị thương, chồng chị lại đối xử rất dịu dàng vì sợ chị quá khích?”
“Ừ. Có mấy vụ bạo hành trước đó làm căn cứ, lại thêm bao nhiêu nhân chứng, dao thì dính dấu vân tay của lão, còn lâu lão mới chối được tội.”
“Tôi chỉ còn băn khoăn một điều, sao chị lại làm vậy?”
“Quê tôi ở một huyện lị nhỏ tại Yên Bắc. Năm tôi 12 tuổi, mẹ tôi bị xã hội đen cưỡng hiếp, bố tôi lên Cục Cảnh sát tố cáo, trên đường đi bị xã hội đen lôi vào viện, giám định thành bệnh nhân tâm thần rồi tống vào nhà thương điên. Sau đó mẹ tôi tự sát, bố thì điên thật, tôi được cô ruột nhận nuôi. Lớn lên, tôi cố tình tìm và kết hôn với Mã Sam Lâm, vì kẻ giám định bệnh tâm thần cho bố tôi năm ấy chính là lão!”
“Tôi hiểu rồi.” Dứt lời, tôi cởi trói cho Ngô Tú Kì, “Không đùa nữa, chị tự giải quyết đi!”
Cô ấy giãy giụa, “Anh mà không giết tôi, tôi sẽ báo cảnh sát chuyện anh đột nhập cướp tài sản.”
Tôi rút máy ghi âm ra, “Tùy chị, nhưng tốt nhất đừng thuê sát thủ giết mình nữa, bằng không tôi nộp máy ghi âm này cho cảnh sát đấy. Lát tôi gửi lại chị 2.000 tệ tiền cọc.”
Tôi ra khỏi chung cư, Chu Dung đang ngồi đợi trong xe. Tôi châm thuốc, rít một hơi rồi kể lại sự tình cho cậu ta. Chu Dung mải nghe đến nỗi thuốc cháy đến tay mà không nhận ra, “Cô này mưu mô quá, khiếp thật.”
“Đúng đấy. Thôi đi uống rượu.”
Trên đường tới quán rượu, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, có chuyện này khiến em lăn tăn mãi, Mã Sam Lâm bất nhân như vậy mà ta cứ thế bỏ qua cho lão sao?”
Tôi ngẫm nghĩ rồi đáp, “Mấy hôm nữa hai ta tới Yên Bắc.”
WARNING
Đừng kết hôn với đối tượng có khuynh hướng bạo hành với các dấu hiệu sau
1. Gia trưởng: Có thái độ cực đoan, thiếu văn hóa.
2. Hoang tưởng: Luôn miệng bao biện “Vì muốn tốt cho anh/em” nhưng trên thực tế chỉ coi tình yêu như công cụ thỏa mãn ham muốn kiểm soát của mình.
3. Nát rượu: Men rượu khiến người ta mất lý trí và có những hành vi bạo lực.
4. Bạo lực: Coi vũ lực là lựa chọn hàng đầu để giải quyết vấn đề, trong khi cuộc sống gia đình rất dễ nảy sinh mâu thuẫn.
5. Thiếu khả năng phản tỉnh: Không biết tôn trọng người khác, không biết hối cải trước sai lầm của mình là những biểu hiện của rối loạn nhân cách và cũng là đặc điểm thường thấy của kẻ bạo hành.