Vụ việc: Mất tích tại phòng gym
Thời gian: 22/04/2017
Nguồn tin: Điền Tĩnh
Chi: 5.000 tệ
Thu: 150.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Tôi rất hay nhận được yêu cầu tìm kiếm người mất tích. Với trường hợp mất tích quá lâu, tôi thường khuyên thân nhân đăng kí trên trang web tìm người chứ đừng cậy nhờ tôi, vì xác suất thành công không cao.
Tiểu thuyết gia kiêm cảnh sát Nhật Bản Doba Shunichỉ từng đề cập đến một thống kê của Sở Cảnh sát Tokyo, theo đó, tỉ lệ tìm ra người mất tích quá bốn mươi tám tiếng đồng hồ là cực kì thấp. Con số này đúng với cả Trung Quốc. Bất kể dùng phương tiện giao thông nào, bốn mươi tám giờ là đủ để người mất tích cách xa phạm vi tìm kiếm của cảnh sát địa phương.
Lái xe từ thành phố Yên hai ngày là thừa sức ra khỏi biên giới. Nên tôi từ chối hầu như mọi lời nhờ vả tìm người mất tích quá hai ngày, trừ phi là bạn bè thân thiết, như Điền Tĩnh chẳng hạn.
Quả thật gần đây tôi đang đau đầu vì nhiệm vụ tìm người mà Điền Tĩnh giao phó.
Trưa 22 tháng Tư năm 2017, Điền Tĩnh gọi điện nhờ tôi tìm kiếm người bạn mất tích, “Con cô ấy chưa đây một tuổi, giờ mẹ mất tích nên buộc phải cai sữa. Chồng cô ấy lo lắm, nài nỉ tôi liên hệ với cậu suốt.”
“Mất tích bao lâu rồi?”
“Hai ngày.”
“Thế thì đừng sốt ruột, không tìm ra ngay được đâu. Tôi chưa ăn cơm, 1 giờ gặp nhau ở quán canh lễ đường Hồ Đông nhé, vừa ăn vừa bàn.”
Khi tôi đến quán, Điền Tĩnh đã có mặt, gọi món xong xuôi và đang chờ tôi. Tôi nói, “Chị lo sốt vó ấy nhỉ, còn không cho tôi thời gian gọi đồ ăn.”
Điền Tĩnh mắng tôi lắm điều, đi thẳng vào vấn đề, “Người mất tích là bạn thân từ bé của tôi, tên Dương Minh Nguyệt.”
Tôi biết cô gái này vì từng nghe Điền Tĩnh nhắc đến. Mỗi khi giục con gái cưới chồng, mẹ Điền Tĩnh lại liệt kê vài người bạn cùng lứa với chị đã kết hôn, sinh con, sống hạnh phúc. Dương Minh Nguyệt là người hay được nêu tên nhất.
Bố Dương Minh Nguyệt và bố Điền Tĩnh làm chung đơn vị, cùng được phân căn hộ trong một khu tập thể gần đại học Trọng Châu. Hồi nhỏ, hai cô gái thường đi học cùng nhau. Nay Dương Minh Nguyệt đã kết hôn ba năm, con gần một tuổi, chồng làm trong lĩnh vợc tài chính, rất giàu có, yêu thương vợ.
Tôi hỏi, “Dương Minh Nguyệt mất tích thế nào?”
Điền Tĩnh kể, “Hôm 20, cô ấy bảo tới phòng gym chạy bộ rồi không về nữa. Chồng cô ấy như ngồi trên đống lửa, hết báo cảnh sát lại nhờ người tìm giúp. Rồi anh ấy nghĩ đến cậu, biết chúng ta quen thân nên nhờ tôi liên hệ và đề nghị trả 150 nghìn tệ để cậu tìm Dương Minh Nguyệt trong một tuần, không tìm thấy cũng trả tiền.”
“Thế mà chị không nói sớm, mới nãy tôi còn nghĩ vụ này giúp chị chắc làm không công rồi. Đưa tôi thông tin liên lạc, chiều tôi bắt tay vào việc luôn.”
Điền Tĩnh lườm tôi, “Để tôi gửi qua WeChat.”
Ăn xong, tôi liên lạc với chồng Dương Minh Nguyệt, hẹn chiều nay gặp mặt tại nhà anh ta. Tôi gọi Chu Dung theo, lái xe tới chỗ hẹn: chung cư Vọng Phú gần cầu Vọng Nhất. Hơn 3 giờ chiều, chúng tôi gặp chồng Dương Minh Nguyệt ngoài cổng chung cư Vọng Phú. Người này hơi phốp pháp, đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm, kính hắn đầy dấu tay. Anh ta dẫn chúng tôi lên nhà. Tôi quan sát, riêng phòng khách đã rộng 70-80m², trang trí lộng lẫy, xem ra họ thật sự rất khá giả.
Tôi ngồi xuống sofa, cất tiếng hỏi, “Chuyện chị nhà mất tích cụ thể là thế nào, anh thuật lại được không?”
Anh ta kể, “Sau khi sinh con, cô ấy hơi phát tướng. Độ hai tháng trước, có một phòng gym mới mở trên phố Vọng Nhất Nam, cách nhà chúng tôi khoảng một cây số. Minh Nguyệt làm thẻ thành viên và thường xuyên đến đó chạy bộ, tập tành lấy lại vóc dáng.”
Chu Dung tò mò, “Sao sinh con cả năm rồi mà chị ấy mới nghĩ tới việc lấy lại dáng vóc?”
“Vì mãi mới có phòng gym gần nhà. Chứ ô nhiễm như thành phố Yên thì thà nằm nhà còn hơn tập thể dục ngoài trời.”
Tôi mắng Chu Dung nói leo rồi hỏi thêm vài chi tiết về hôm Dương Minh Nguyệt mất tích.
Hơn 6 giờ chiều ngày 20, Dương Minh Nguyệt báo với chồng rằng mình đi tập gym. Đến gần 10 giờ tối, chồng Dương Minh Nguyệt thấy lạ vì vợ chưa về, gọi điện thì tắt máy. Đợi đến hơn 11 giờ, hỏi hết bạn bè người thân nhưng không ai gặp Dương Minh Nguyệt, anh ta liền báo cảnh sát.
Tôi hỏi, “Vợ chồng anh chung sống hòa thuận không?”
“Cũng ổn, không có mâu thuẫn gì hết.”
Tôi gật đầu, hỏi tiếp, “Anh đến phòng gym hỏi chưa?”
“Tôi đến tìm nhưng phòng gym đóng cửa rồi.”
Chu Dung chen vào, “Thế thì đợi họ mở cửa rồi hỏi!”
Anh ta giải thích, “Không mở nữa, chỗ ấy bỗng dưng đóng cửa, ông chủ và nhân viên đều bốc hơi. Cảnh sát điều tra, phát hiện họ không có giấy phép kinh doanh, còn dùng căn cước giả để thuê nhà.”
Kì lạ thật, tại sao người ta lại mở phòng gym bằng căn cước giả?
Tôi xin phép xem xét quanh nhà. Tôi cùng Chu Dung kiểm tra từng phòng để tìm manh mối, nhìn thấy ảnh cưới của vợ chồng Dương Minh Nguyệt trong phòng ngủ chính. Hồi ấy người chồng to con nhưng không mập chút nào, khác một trời một vợc so với hiện tại.
Tìm một lúc mà không thấy manh mối, tôi quyết định chuyển mục tiêu sang phòng gym. Hỏi rõ địa chỉ, chúng tôi lái xe tới phòng gym Filte đã “đóng cửa” ở ngay gần chung cư, chưa đây hai phút đã tới nơi.
Phòng gym Filte nằm ở căn nhà mặt phố, cổng treo biển “Mời lên tầng hai” nhưng giờ đến cổng tầng một cũng khóa. Chu Dung đỗ xe bên lề đường, đang định xuống quan sát thì bị tôi kéo lại, “Đợi đã.”
Chu Dung ngơ ngác, “Sao thế anh?”
“Cậu nhìn về phía phòng gym đi, có thấy người dáng chuẩn, mặc quần bò, áo thun đen kia không? Cậu ta loanh quanh ở đó mãi, thi thoảng lại áp mặt nhìn qua cửa kính tầng một.”
Chu Dung thắc mắc, “Cậu ta làm gì vậy?”
Tôi đáp, “Không biết, chắc rảnh rỗi quá. Giờ quanh đây đông người, lát ta quay lại sau.”
“Quay lại làm gì?”
“Cậu nhìn mái cổng đi, có camera giám sát kìa. Tối ta quay lại, lẻn vào phòng gym ‘đóng cửa’ này xem có thiết bị lưu trữ dữ liệu camera không, rồi tìm băng ghi hình hôm Dương Minh Nguyệt mất tích.”
Tôi và Chu Dung đi ăn hải sản tại quán Điểm Tửu ở Vọng Đô, sau đó lái xe về gần phòng gym Filte, ngả lưng ghế ngủ một giấc trong xe. Hơn 1 giờ sáng, chúng tôi ra ngoài, tới phòng gym.
Cửa kính tầng một bị khóa bằng khóa xích kiểu cũ. Loại này dễ phá, tôi chọc ngoáy dây thép một hồi là mở được. Đang dợm bước vào thì cả hai giật bắn vì phía sau bỗng có người thét to “Làm gì đấy!”. Chúng tôi ngoảnh lại, thấy cậu chàng mặc quần bò quanh quẩn ở đây ban ngày. Chắc đêm lạnh nên cậu ta mặc thêm áo khoác bò, thành nguyên cây jeans.
Jeans nhìn tôi và Chu Dung, “Hai ông tới chuyển máy móc đi chứ gì?”
Tôi tò mò, “Máy móc gì cơ?”
“Khỏi giả vờ, người của phòng gym thì nhận luôn đi. Tôi biết ngay mấy ông tiếc đống thiết bị nên định lén mang đi nhân lúc trời tối. Đừng hòng, nói cho mà biết, tôi canh ở đây mấy hôm rồi. Hoàn tiền cho tôi, không tôi báo cảnh sát, chọn đi.”
“Hoàn tiền gì?”
“Tiền thẻ tập, hơn 3.000 tệ cho thẻ năm, 12 nghìn tệ cho gói tập cùng huấn luyện viên cá nhân, tổng cộng 15 nghìn tệ. Mới khai trương hai tháng mà đã đóng cửa, thất đức quá thể, biết bao nhiêu người mắc lừa không?”
Chu Dung lên tiếng, “Chúng tôi thật sự không phải nhân viên phòng gym. Nhưng một mình cậu rình ở đây, cứ cho là có người đến lấy máy móc thật đi, cậu xông ra thế này chẳng những không cản được mà còn ăn đòn ấy chứ.”
Thấy Jeans không tin, tôi rút điện thoại, tìm bài báo về vụ mất tích của Dương Minh Nguyệt cho cậu ta xem, “Cô gái này biến mất sau khi tới đây tập gym. Người nhà cô ấy thuê chúng tôi đi tìm, chúng tôi muốn vào đây xem có manh mối gì không.”
Jeans cầm điện thoại đọc lướt qua, cau mày rồi trả máy cho tôi, “Cô ấy mất tích ư?”
Phản ứng của Jeans hơi lạ, giọng điệu nghe như quen biết Dương Minh Nguyệt. Tôi hỏi, “Cậu từng gặp Dương Minh Nguyệt à?”
Jeans gật đầu, “Tôi tới đây hằng ngày, cô ấy cũng thường xuyên đến tập, trông quen lắm.”
“Ngày cuối cùng phòng gym mở cửa là hôm nào?”
“Chắc là 20, buổi chiều còn mở, đến tối tự dưng đóng cửa, báo tạm dừng kinh doanh rồi chẳng thấy mở lại nữa.”
Tôi và Chu Dung đưa mắt nhìn nhau, đó chính là ngày Dương Minh Nguyệt mất tích.
Jeans vẫn nghi ngờ chúng tôi. Tôi nói, “Thế này nhé, cậu đứng ngoài cửa, chúng tôi mà mang bất cứ thứ gì ra thì cậu cứ việc báo cảnh sát!”
Cậu ta cân nhắc rồi đồng ý. Tôi và Chu Dung mở cửa kính, lên tầng hai.
Tôi bật đèn pin điện thoại, soi khắp một lượt. Phòng gym khá rộng rãi, đầy đủ trang thiết bị. Máy tập cơ ngực, máy kéo xô, máy chèo thuyền xếp ngay ngắn quanh phòng, đều là sản phẩm của thương hiệu nổi tiếng.
Chu Dung là chuyên gia tập gym, thấy dụng cụ tập nên ngứa nghề, bèn bước tới khung gánh tạ truyền thống, xoa tay. Tôi bảo, “Dẹp đi, đang điều tra đấy.”
Cậu ta không nghe, chỉ cười hì hì và bước về phía trước, hơi khuỵu chân, gác tạ lên vai, nâng hai lần lại đặt xuống. “Lạ lắm anh Từ. Thanh đòn có vết cấn nhỏ, bề mặt lởm chởm, hàng LULAN mà lạ thế, hãng sắp phá sản à!”
Chu Dung tập thử mấy loại máy khác nhưng chất lượng chỉ tàng tàng, “LULAN sao vậy nhỉ? Sao sản xuất ra toàn phế phẩm thế này?”
Nghe vậy, tôi kiểm tra từng thiết bị một. Quả thật chất lượng rất tệ, đến tên nhãn hiệu in cũng nhòe nhoẹt. “Chắc đây là hàng nhái rồi. Tôi biết hãng LULAN, thương hiệu lâu đời xưa giờ vẫn bán chạy, làm sao tự đào hố chôn mình thế này được.”
“Dụng cụ tập gym mà cũng bị nhái à?”
“Đương nhiên, Trung Quốc có xưởng chuyên gia công đồ nhái, nhỏ thì đòn tạ, to thì máy chạy bộ, giá chỉ bằng một phần mười hàng chính hãng, tiêu thụ cả trong lẫn ngoài nước.”
Tôi kêu Chu Dung bỏ qua thiết bị tập gym, đảo quanh phòng tìm manh mối. Trong sảnh chỉ bày một số dụng cụ, phòng nghỉ của nhân viên cũng trống không. Chắc chắn họ lên kế hoạch cao chạy xa bay từ trước, bằng không đã chẳng thu dọn sạch sẽ thế này.
Thứ duy nhất trong phòng nghỉ chưa được dọn là thùng rác. Tôi đeo găng tay lục lọi, tìm thấy một túi ni lông trong suốt còn vương ít chất lỏng màu ngà. Tôi ngửi thử, hình như là sữa hỏng. Ngoài ra, tôi còn phát hiện hộp thuốc đề tên Synthol, in toàn tiếng Anh. Lên mạng tra cứu thì thấy đây là hợp chất chứa cồn, có tác dụng kích thích cơ bắp phát triển, nguy hiếm cho cơ thể con người. Thuốc này không lưu hành ở Trung Quốc, phải nhờ mua hộ với giá cao tại nước ngoài.
Chúng tôi tìm thêm nửa tiếng mà không thấy thiết bị lưu trữ dữ liệu camera, chắc bị mang đi rồi. Không thu hoạch được gì, cả hai đành bỏ về. Jeans vẫn đứng ngoài cổng. Tôi rút thuốc lá, mời cậu ta một điếu. Jeans nói mình không hút thuốc.
Tôi châm thuốc, rít một hơi, “Thôi, cậu đừng nhìn bọn tôi nữa, muộn rồi, ai về nhà nấy đi!”
Cậu ta gật đầu, “Hai người có thân với cô gái đó không?”
Tôi đáp, “Bạn bè.”
Jeans tần ngần nhìn tôi và Chu Dung. Chu Dung lên tiếng, “Muốn nói gì cứ nói thẳng đi anh bạn, nói chuyện với bọn này đâu cần chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Nghe Chu Dung đùa, Jeans thả lỏng hơn, “Không phải tôi đặt điều cho bạn của mấy anh đâu, nhưng nghe phong thanh hình như cô này cặp kè với huấn luyện viên phòng gym.”
Tôi hỏi, “Cậu nghe ai nói? Chắc chắn người được đề cập tới là cô ấy chứ?”
Jeans hỏi ngược lại, “Có phải con cô ấy chưa cai sữa không?”
“Đúng.”
Jeans gật đầu, “Chuẩn cô ấy rồi. Huấn luyện viên cá nhân của tôi ở đây kể đấy.”
“Cô ấy cặp với huấn luyện viên cá nhân của cậu sao?”
Jeans giải thích, “Không phải, với người khác cơ, tôi cũng từng gặp anh ta rồi. Đúng là trông họ mờ ám thật.”
Chu Dung thắc mắc, “Cậu thân với huấn luyện viên gym tới vậy à?”
“Ừ, tối qua chúng tôi còn nói chuyện qua WeChat.”
Tôi lấy làm lạ, “Vậy tại sao cậu không hỏi người này chủ phòng gym đang ở đâu?”
Jeans lắc đầu, “Anh ấy cũng là nạn nhân, không hề biết phòng gym đóng cửa, giờ còn đang thất nghiệp đây.”
Tôi bảo Chu Dung kết bạn WeChat với Jeans, trao đổi số điện thoại rồi về nhà ngủ. Trưa hôm sau, anh em tôi lại lái xe tới chung cư Vọng Phú gần cầu Vọng Nhất. Ngồi trong nhà Dương Minh Nguyệt, tôi hỏi người chồng, “Có khi nào vợ anh bỏ nhà theo người khác không?”
Anh ta phản bác, “Làm gì có chuyện đó? Các anh điều tra được gì rồi?”
“Vợ anh có thích đàn ông cơ bắp không?”
Anh ta lặng đi. Hồi lâu sau, anh ta lấy ra cả cây thuốc lá Trung Hoa dưới gầm bàn, bóc một bao, châm thuốc rít mấy hơi, “Thuốc khô mất rồi. Tôi cai thuốc từ hồi muốn có con. Suốt hai năm từ lúc Minh Nguyệt mang thai rồi sinh con, tôi không hề động vào thuốc lá.”
“Tôi hiểu. Thuốc cũng hút rồi, ta giải quyết vấn đề trước mắt đi.”
Anh ta gật đầu, “Hồi mới quen Minh Nguyệt, tôi khá đô con, bụng sáu múi. Bấy giờ cô ấy cũng bảo mình thích người cơ bắp. Vậy nên vợ tôi có ưng ai ở phòng gym tôi cũng chẳng lạ.”
Chu Dung tò mò, “Tại sao anh lại phát tướng vậy?”
Anh ta đáp gọn lỏn, “Cai thuốc.”
Tôi và Chu Dung cùng “Ồ” lên.
Sau một hồi im lặng, anh ta nói, “Hai anh cứ tìm cô ấy giúp tôi nhé. Con còn nhỏ, không thể thiếu mẹ được. Yên tâm, tôi vẫn sẽ trả đủ tiền.”
Rời nhà Dương Minh Nguyệt, leo lên xe, Chu Dung nhìn tôi, “Dĩ nhiên là chọn cách tha thứ rồi!”
Tôi ngơ ngác, “Gì cơ?”
Chu Dung chê, “Anh chẳng hiểu gì cả, đúng là có tuổi rồi.”
“Suốt ngày nói nhảm, liên lạc với Jeans đi. Cậu ta nói mình thân với huấn luyện viên phòng gym. Nhờ cậu ta hẹn gặp anh chàng huấn luyện viên cá nhân để khai thác thông tin.”
Chu Dung gật đầu, gọi điện trình bày rõ vấn đề. Jeans rất nhiệt tình, nói sẽ liên lạc ngay. Mười phút sau, cậu ta gọi lại, báo huấn luyện viên của mình bị ốm, đang khám ở bệnh viện số 3, phố Anh Đào Đông, muốn gặp thì tới thẳng đó luôn.
Tôi hỏi Jeans, “Cậu đã đánh tiếng trước chưa?”
Cậu ta đáp, “Chưa, cần gì đánh tiếng. Gặp mặt nói chuyện trực tiếp đi.”
Jeans có mặt tại bệnh viện số 3 trước chúng tôi. Đứng cạnh cậu ta là một người đàn ông lực lưỡng, bắp tay to hơn cả đùi tôi, trăm phần trăm là huấn luyện viên thể hình rồi.
Chu Dung sán lại gần tôi, “Ngực ông anh này nở ngang mông em.”
Tôi bảo cậu ta im miệng rồi tiến lại bắt tay với huấn luyện viên, rút ảnh Dương Minh Nguyệt ra hỏi, “Anh biết chuyện của cô gái này không?”
Anh ta thoáng bối rối, “Chuyện của cô ấy sao lại hỏi tôi?”
Tôi giải thích, “Là thế này, cô ấy đang mất tích, chúng tôi nghe nói cô ấy khá thân thiết với một huấn luyện viên tại phòng gym nên muốn hỏi anh để tìm huấn luyện viên kia, rồi từ đó lần ra tung tích cô ấy.”
Anh ta gật đầu, “Tôi mới vào làm được khoảng một tháng, thấy phòng gym mở gần nhà nên ứng tuyển. Làm được mấy hôm thì tôi thấy có vấn đề: huấn luyện viên ở đây toàn gà mờ, giấy chứng nhận thì rởm, chỉ biết cắm đầu chào bán khóa tập.”
“Không ai khác nhận ra à?”
“Có chứ. Vài khách hàng thấy huấn luyện viên kém, muốn phòng gym hoàn tiền, Dương Minh Nguyệt là một trong số đó.”
Tôi gật gù, “Cuối cùng vụ việc được xử lý êm xuôi?”
Anh ta đáp, “Vâng, huấn luyện viên không muốn hoàn tiền cho Dương Minh Nguyệt nên ngỏ ý ‘phục vụ giường chiếu’. Hôm sau, anh ta còn kể với các huấn luyện viên là ngực Dương Minh Nguyệt có sữa, làm ai cũng ngưỡng mộ.”
Chu Dung chen vào, “Tôi xin phép ngắt lời, phòng gym có cả dịch vụ này hả?”
Huấn luyện viên gật đầu, “Vâng, ít nhất thì chỗ chúng tôi có mấy người sẵn sàng phục vụ.”
Chu Dung hỏi, “Thế chủ phòng gym mặc kệ à?”
“Chứ sao, toàn tay chân của sếp, phải khác cái loại làm thuê như tôi chứ.”
Trước kia vụ việc tương tự từng bị phanh phui, không ngờ nay chúng tôi lại gặp phải.
Tôi hỏi, “Anh có liên lạc được với huấn luyện viên đó không?”
“Không.”
Chu Dung tiếp, “Thế còn chủ phòng gym?”
“Không nốt, tôi mà liên lạc được thì kiểu gì cũng phải bắt ông ta trả lương tháng cuối!”
Không khai thác được thông tin hữu ích, Chu Dung hỏi tôi, “Làm sao bây giờ?”
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, “Điều tra từ dụng cụ tập gym đi. Tìm xưởng sản xuất thiết bị nhái thương hiệu LULAN, lấy phiếu giao hàng của họ để tìm ra người nhập hàng bên Filte, khả năng cao kẻ này chính là nhân viên phòng gym. Từ đó mình sẽ mò ra được huấn luyện viên cặp kè với Dương Minh Nguyệt.”
Trong hai ngày tiếp theo, tôi liên lạc từng người cung cấp thông tin, nghe ngóng xem thành phố Yên có xưởng chuyên nhái máy tập gym không. Chu Dung thì lên mạng tra cứu thông tin liên quan đến thiết bị của LULAN và đăng bài hỏi mua số lượng lớn với giá rẻ.
Ngày 26 tháng Tư, Chu Dung có manh mối trước. Cậu ta nhận được cuộc gọi từ một người tự xưng là chủ công ty dụng cụ thể thao, sở hữu cơ sở sản xuất riêng ở ngoại ô phía Bắc, và quan trọng là họ có máy móc hãng LULANvừa rẻ vừa tốt.
Tôi dặn Chu Dung hẹn lập tức tới xem hàng.
Sau gần hai tiếng chạy xe dọc đường Thông Bắc, chúng tôi có mặt tại một nhà xưởng ven đường, đề biển “Công ty Trách nhiệm hữu hạn Dụng cụ thể thao Cụ Kiện”. Tiếp đón chúng tôi là một quản lý họ Lâm. Chào hỏi xong, y dẫn chúng tôi đi tham quan. Máy chạy bộ, máy tập leo núi, xe đạp thể dục chồng đống lên nhau, khắp phòng la liệt dụng cụ gym, đang được hơn chục công nhân đóng thùng.
Chu Dung giả vờ kiểm tra chất lượng sản phẩm, ngó nghiêng sờ soạng hết chỗ này đến chỗ kia rồi ghé tai tôi thì thầm, “Anh Từ, chắc chắn đống này cùng một lô với thiết bị ta thấy ở Filte tối hôm trước.”
Tôi gật đầu, hỏi quản lý Lâm, “Tôi định mở phòng gym gần đường Kim Hoa, quận Đông Thuận, nếu mua cả bộ thì hết bao nhiêu?”
Y đáp, “Không đáng là bao. Chắc cậu cũng biết sản phẩm bên tôi là hàng nhái, một chiếc máy kéo cáp loại nhỏ dán mác LULAN chỉ 8.000 tệ, trong khi đó hàng xuất dư rẻ nhất cũng phải 30 nghìn tệ!”
“Chất lượng thế nào? Máy tập mà chất lượng không ra gì là chết người đấy.”
“Bảo đảm tốt. Xưởng chúng tôi mới sản xuất hàng dán mác LULAN, hiện mới cung cấp cho câu lạc bộ Gym Mặc Thuẫn, các cậu biết họ không?”
Chu Dung đáp, “Biết.”
Mặc Thuần là chuỗi phòng gym mới nổi vài năm nay ở thành phố Yên, đã mở liền mười mấy cơ sở tại đây.
Quản lý gật đầu, “Họ nhập hàng số lượng lớn bên tôi mà vẫn làm ăn ngon lành đấy thôi, cậu lo gì?”
Chúng tôi nói sẽ cân nhắc thêm rồi ra về. Ngồi sau tay lái, Chu Dung châm thuốc, “Không ngờ chuỗi câu lạc bộ gym nổi tiếng lại dùng hàng rởm.”
“Thực hư thế nào chưa rõ, nhưng nếu sản phẩm này đúng là mới bán cho Mặc Thuẫn chứ chưa từng bán cho Filte như lời quản lý Lâm nói, thì vụ này thú vị rồi đây.”
Tìm trên mạng thấy trụ sở chính của câu lạc bộ gym Mặc Thuẫn nằm gần Ngưu Gia Bảo, chúng tôi bèn lái xe đến đó. Tới nơi mới biết phòng gym này không bán buổi lẻ, phải đăng kí thành viên, Chu Dung rút hầu bao làm hai tấm thẻ tháng 800 tệ theo lệnh của tôi.
Chúng tôi ra cửa hàng Kim Thái ở Ngưu Gia Bảo mua hai bộ đồ thể thao rồi về câu lạc bộ gym Mặc Thuẫn thay quần áo, thử từng loại máy một. Ở đây dùng cả đồ thật lẫn đồ nhái. Những loại dễ gây nguy hiểm chết người như ghế đẩy tạ thì họ cẩn thận chọn hàng thật, còn loại không dễ gây thương tích như máy chạy bộ về cơ bản toàn hàng nhái.
Xem ra quản lý Lâm nói thật, Mặc Thuẫn đã nhập một lô đồ “pha ke” của họ. Nhưng y bảo xưởng mình chỉ bán cho mỗi Mặc Thuẫn, nên rất có thể dụng cụ của Filte nhập từ Mặc Thuẫn.
Chu Dung cho rằng đã mất công đến thì tập cho bõ, vậy là kiên quyết bắt tôi tập gym suốt hai tiếng, từ bài tập hiếu khí* đến yếm khí*, còn mua hộp bột protein 450 gam ngoài quầy lễ tân, pha vào cốc giấy, đưa cho tôi, “Uống bột protein bổ sung năng lượng đi.”
Tôi đón lấy nhấp một ngụm, thấy giống nước lọc và không hề dính răng. Tôi hỏi Chu Dung, “Cậu pha ít bột phải không?”
Nhìn đáy cốc không sót tí cặn nào, Chu Dung nói, “Đâu, em cho hắn non nửa cốc mà, còn sợ không tan được ấy chứ! Có khi đây là bột rởm nên mới vừa tan nhanh vừa không dính răng đấy.”
Hai chúng tôi cầm hộp bột vào nhà vệ sinh, đốt một ít bằng bật lửa mà không ngửi thấy mùi lạ. Quả nhiên là hàng giả, vì bột thật khi đốt sẽ bốc mùi hôi. Chu Dung nói, “Thất đức thật đấy! Bột protein giả có thể gây suy thận. Cả đời em chỉ ước lưng khỏe thận tốt, bọn nó làm vậy khác nào hại đời em? Để em trả hàng.”
Tôi can, “Đừng trả, tôi còn đang rầu vì không có quân bài đem ra thương lượng đây!”
Tôi và Chu Dung mang bột protein cùng hóa đơn vào văn phòng tổng giám đốc. Một ông anh đầu hơi hói đang ngồi nghịch điện thoại sau bàn làm việc. Thấy chúng tôi vào mà không gõ cửa, ông ta hỏi chúng tôi tìm ai. Tôi chất vấn, “Ông là tổng giám đốc?”
Ông ta đáp, “Phải.”
Chu Dung, “Thế thì tốt, chúng tôi tìm ông đấy!”
“Tìm tôi có việc gì?”
Tôi đưa ông ta xem bột protein Chu Dung mua, “Mới mua bên ông. Đồ giả.”
Ông ta vẫn khá bình tĩnh, “Làm gì có chuyện ấy. Sản phẩm của chúng tôi đều là hàng thật, nếu cậu thấy khó uống quá thì chúng tôi chịu thiệt, chấp nhận cho cậu trả hàng vậy.”
“Trả làm gì, giữ lại còn có cái để nói chứ. Bột protein giả cực kì hại cho sức khỏe, phòng gym của ông bán kha khá rồi nhỉ? Hay để tôi gọi mấy người bạn làm phóng viên đến nhé?”
Ông ta gườm gườm nhìn chúng tôi, “Mấy cậu muốn gì, tiền hả?”
Tôi nói, “Không, thế lại thành ra tống tiền à? Tôi biết tỏng thiết bị chỗ này toàn hàng nhái. Tôi chỉ muốn hỏi các ông có bán chúng cho người khác không?”
Ông ta gật đầu, “Có, thì sao?”
Chu Dung mỉa mai, “Ghê thật, còn làm trung gian ăn chênh lệch nữa!”
Tôi lườm Chu Dung, “Thằng em họ tôi bị thương khi nằm đẩy tạ ở phòng gym Filte, do máy móc trục trặc, chủ phòng gym bỏ chạy rồi, giờ tôi muốn tìm cho ra kẻ đó.”
Tổng giám đốc nói mình không biết người ấy. Tôi giục ông ta mang phiếu giao hàng ra, “Phiếu giao hàng phải ghi số điện thoại chứ!”
Ông ta cân nhắc giây lát rồi bảo phải trao đổi với người khác đã, sau đó nhắn tin WeChat một hồi. Chúng tôi lại giục, ông ta bèn mở một bảng excel trên máy tính, “Tự xem đi.”
Tôi tiến lại kiểm tra, Chu Dung đứng sau lưng tôi phòng hờ tổng giám đốc đánh úp. Từ thông tin trong bảng, tôi phát hiện một người có thời gian và địa chỉ nhập hàng trùng khớp với Filte, gần đây còn đặt thêm lô hàng mới, giao tới phòng gym ở phố Tuệ Hân Tây.
Tôi rút điện thoại chụp lại tên, địa chỉ và phương thức liên lạc trên phiếu giao hàng, vừa định bỏ đi thì năm huấn luyện viên gym vạm vỡ bước vào. Tổng giám đốc bật cười, bắt tôi và Chu Dung nộp điện thoại ra, “Hai thằng ranh, tao cho chúng mày xem phiếu giao hàng để chúng mày khỏi bỏ chạy đấy.”
Tôi đáp, “Chạy á? Chạy làm gì? Trước khi vào đây, tôi đã báo cảnh sát, còn gọi cả Cục Quản lý Thực phẩm rồi. Giờ mà bỏ đi, cảnh sát lại tưởng tôi báo tin giả.”
“Mày định lừa ai? Mày nói là tao tin chắc?”
Tôi bảo Chu Dung mở điện thoại, cho ông ta xem lịch sử cuộc gọi tới tổng đài cảnh sát mười lăm phút trước. Ông ta bảo đám huấn luyện viên ra ngoài, đề nghị biếu tôi 50 nghìn tệ coi như tiền giải hạn, đổi lại khi cảnh sát đến, tôi phải khai mình nhầm.
Cảnh sát ập đến trong lúc chúng tôi câu giờ. Họ giải tổng giám đốc về điều tra, tôi và Chu Dung cũng đi theo cho lời khai. Xong xuôi, rời khỏi đồn cảnh sát, Chu Dung hỏi tiếp theo nên làm gì. Tôi đáp, “Tôi có cách. Nhưng về ngủ đã, mai bàn sau.”
Sáng hôm sau, chúng tôi thuê một chiếc xe bán tải nhỏ, phóng tới xưởng hàng nhái ở ngoại ô phía Bắc mua hai máy chạy bộ đểu với giá 4.000 tệ, đóng giả nhân viên Mặc Thuẫn giao hàng đến phòng gym mới mở trên phố Tuệ Hân Tây, tức địa chỉ mới của người phụ trách Filte. Đến nơi, tôi gọi cho người phụ trách, báo đã chuyển thiết bị đến. Máy còn chưa cúp, vài người đã hớn hở bước ra phụ tôi và Chu Dung khiêng máy vào. Người cầm điện thoại hỏi, “Mỗi hai cái này thôi à?”
Tôi đáp, “Dạo này khan hàng, tạm thời chỉ có thế, số còn lại phải đợi mấy hôm nữa.”
Chu Dung tìm cách gợi chuyện, “Anh là chủ chỗ này à?”
Gã đáp, “Đâu ra, bọn tôi đều là huấn luyện viên làm thuê cho người ta thôi.”
“Trông vóc dáng mấy anh không giống huấn luyện viên gym lắm.”
Họ cười, “Các anh bán máy nhái, bọn tôi làm huấn luyện viên giả, mở phòng gym rởm, chẳng phải thành một ‘dây chuyền’ đấy u?”
Huấn luyện viên giả tôi còn hiểu, chứ chưa nghe đến phòng gym rởm bao giờ. Tôi mời thuốc từng người, nhờ họ giải thích. Nói chuyện một lúc mới hiểu phòng gym Filte đột ngột đóng cửa là phòng gym rởm.
Chúng hoạt động với thủ đoạn như sau: đầu tiên thuê địa điểm bằng căn cước giả, thời hạn thuê thường chỉ kéo dài ba tháng, sau đó sắm sửa vài máy chạy bộ rẻ bèo, làm ra vẻ đang sửa sang trang hoàng để mở phòng gym. Chúng thuê một tốp người loanh quanh ở những nơi như cổng ga tàu điện ngầm, mời mọc người đi đường mở thẻ, làm sớm được hưởng ưu đãi. Tiền đăng kí thẻ chúng đổ vào lượng lớn dụng cụ gym kém chất lượng, mở phòng gym, quảng cáo mức giá hấp dẫn để tiếp tục thu hút khách hàng làm thẻ và nạp tiền, rồi ôm của chạy lấy người trước khi hợp đồng thuê nhà hết hạn.
Với trò “không bột cũng gột nên hồ”, chúng chỉ phải bỏ ít tiền thuê địa điểm và mua dụng cụ đểu. Căn cước giả, giấy phép hoạt động không có, cảnh sát muốn truy dấu cũng khó.
Tôi và Chu Dung rời đi, thanh toán tiền thuê xe cho tài xế bán tải rồi tới quán Non nước Hoài Nam phố Tuệ Hân Tây dùng bữa. Gọi xong món giăm bông xào ngải cứu, Chu Dung uống nước, “Giờ mình tìm người bằng cách nào đây anh?”
“Cậu nhờ Jeans tới cơ sở mới xem có tay huấn luyện viên cặp bồ với Dương Minh Nguyệt không.”
Jeans tới nơi, tôi nhờ cậu ta lên tầng, giả vờ tham quan phòng gym. Lát sau cậu ta trở xuống, “Tôi thấy mấy người quen nhưng không thấy anh ta.”
Tôi suy tính, “Ta trà trộn vào đây vài ngày để xem ông chủ là ai.”
Chu Dung lên tiếng, “Anh Từ, mình mới giao hàng cho họ mà, họ nhận ra đấy, trà trộn kiểu gì!”
Nơi này khá gần phòng gym cũ của họ, cách vỏn vẹn ba cây số. Tôi quay sang hỏi Jeans, “Chúng tôi sẽ đưa đón và làm thẻ gym mới cho cậu, cậu tới đó tập gym hằng ngày, tiện thể tìm hiểu xem ai là chủ phòng gym giúp chúng tôi nhé? Tìm ra kẻ đó, chúng tôi sẽ đòi lại tiền giúp cậu.”
Jeans cũng nhận lời cái rụp như lần trước và đi tập gym ngay chiều hôm đó. Ba ngày sau, Jeans báo lại đã biết ông chủ là ai. Cứ 4-5 giờ chiều hằng ngày lại có một người đàn ông đứng tuổi đến đi quanh phòng gym, tất cả huấn luyện viên đều gọi ông ta là sếp. Sang ngày thứ tư, Jeans chỉ vào ông trung niên lái Audi A4L đến phòng gym, bảo chúng tôi, “Ông ta đấy.”
Tôi bảo Jeans về nhà trước. Hơn 5 giờ, ông trung niên ra về. Ông ta chạy xe dọc đường Bắc Viên, phóng ra ngoại ô phía Bắc. Tôi và Chu Dung lái xe bám theo.
Trong lúc chờ đèn đỏ gần quảng trường Long Uyển, thấy xung quanh không có ai, lợi đụng lúc ông trung niên mở cửa sổ hút thuốc, tôi xuống xe, tới trước cửa xe ông ta, nhanh như cắt thò tay vào trong mở chốt cửa. Ông ta chưa kịp ú ớ gì đã bị lôi tuột ra ngoài.
Chu Dung tấp xe vào lề, cùng tôi kéo ông trung niên vào ghế sau rồi khóa cửa xe. Sau đó đỗ con Audi A4L vào ven đường, trở về xe mình. Tôi và cậu ta kẹp người đàn ông trung niên ở giữa.
Khống chế được ông ta rồi, tôi sai Chu Dung báo tin cho Jeans, nhờ cậu ta gọi huấn luyện viên chúng tôi gặp ở bệnh viện đến xác nhận đây có phải chủ phòng gym Filte không, đúng thì tiện thể đòi lương luôn. Chu Dung gật đầu, xuống xe gọi điện. Tôi quay sang nhìn người đàn ông, “Ông có giữ băng ghi hình camera hồi trước của Filte không?”
Ông ta bật cười, “Đây là mục đích của các cậu hả? Đó là camera giả, tôi mua trên Taobao mất có mấy đồng thôi.”
Đúng lúc này, Chu Dung gọi điện xong và quay lại, “Cũng phải, đến phòng gym của thằng cha này còn bất hợp pháp thì lấy đâu ra camera chống trộm tử tế!”
Tôi gật đầu, lại hỏi về chuyện nhân viên của ông ta tằng tịu với khách hàng nữ. Ông ta im lặng lắc đầu, thản nhiên như không. Nửa tiếng sau ông ta mới chịu mở miệng, “Gọi cho bạn các cậu đi.”
Tôi không hiểu ông ta có ý gì, bèn ra hiệu cho Chu Dung gọi Jeans, nào ngờ máy báo thuê bao đã tắt máy.
Ông trung niên cười ha hả, “Đám huấn luyện viên theo tôi từ những ngày đầu, biết bao lần hết đóng lại mở phòng gym, chúng nó vẫn một lòng một dạ đi theo. Cậu bảo bạn mình nhờ đàn em của tôi đến vạch mặt tôi, khác gì trò đùa?”
Hóa ra huấn luyện viên gym chúng tôi gặp ở bệnh viện đã nói dối. Anh ta cũng là chân tay của ông ta. Chu Dung bảo, “Anh Từ, hay mình đưa ông ta lên đồn đi.”
“Tìm thấy Jeans đã rồi tính. Ông muốn gì?”
Ông trung niên đòi gọi điện cho đàn em, “Để tôi hỏi đứa nào đang giữ bạn cậu và bảo chúng nó đưa đến đây, đổi lấy tự do cho tôi.”
Tôi đồng ý, mở di động của ông ta và trả lại, “Nhưng ông phải bật loa ngoài cho chúng tôi nghe.”
Ông ta gật đầu, gọi vài cú điện thoại nhưng rồi phát hiện sự việc không như mình tính: chẳng tên đàn em nào gặp Jeans cả!
Ông ta hơi hoảng, hỏi chúng tôi rốt cuộc muốn tìm huấn luyện viên nào. Chu Dung toan trả lời thì tôi giơ tay cản lại, “Bạn chúng tôi tên Dương Minh Nguyệt, chúng tôi muốn tìm huấn luyện viên từng cặp với cô ấy.”
Hỏi han vài người, ông trung niên mới biết huấn luyện viên bồ bịch với Dương Minh Nguyệt là ai và gọi điện cho anh ta, “Dương Minh Nguyệt ở chỗ mày hả?”
Đầu dây bên kia ngơ ngác, “Ai cơ ạ?”
Ông ta gắt lên, “Dương Minh Nguyệt, mày ngủ với nó mà còn không biết là ai à!”
Đầu dầy bên kia nhớ ra, “À à, con bé có đứa con còn bú mẹ ấy ạ? Từ hồi mình bỏ đi, em có liên lạc với nó đâu!”
Trao đổi thêm vài câu, xác nhận Dương Minh Nguyệt không ở chỗ tên này, ông ta mới cúp máy, “Mấy cậu đùa tôi à?”
Tôi nói, “Ai rảnh mà đùa với ông? Cái tên cao khoảng im80, mặt chữ điền, cơ bắp cuồn cuộn, bắp tay to bằng đùi tôi, ngực nở bằng mông tôi có phải đàn em của ông không?”
Ông ta ngẫm nghĩ, “À, thắng biến thái ấy hả.”
Tôi hỏi, “Biến thái nào?”
Ông ta kể, “Hồi tôi kinh doanh phòng gym Filte, có một tay vập vạp đến xin làm huấn luyện viên, không đòi lương cao. Đám tay chân của tôi chẳng đứa nào có cơ bắp cả, cậu này đứng vào sẽ đẹp đội hình nên tôi đồng ý. Cậu ta cuồng gym lắm, tập hùng hục từ sáng đến tối, không những vậy còn mê mẩn cơ bắp đến phát rồ, tiêm steroid, synthol, mạo hiểm cà tính mạng để có cơ bắp trong mơ.
“Lính của tôi kể cậu này còn mua sữa mẹ trên mạng để uống, vì đây là phương pháp hỗ trợ cho dân tập gym rất phổ biến ở nước ngoài. Nhưng sữa mẹ trên mạng không đảm bảo nguồn gốc, chứa mầm bệnh nên cậu ta bị giang mai, phải đi viện suốt.”
Chúng tôi giao chủ phòng gym cho cảnh sát rồi chạy đến Filte, vì tay huấn luyện viên cuồng gym từng tiết lộ mình sống gần đó. Tôi định đi loanh quanh tìm manh mối, xem bên đường có cửa hàng nào lắp camera giám sát không. Nhưng nhác trông thấy Filte, tôi đã phát hiện điều bất thường: khói bay ra từ khe cửa phòng gym, hình như xảy ra hỏa hoạn.
Tôi cúi đầu, tiến lại kiểm tra, đồng thời dặn Chu Dung gọi cứu hỏa. Cửa khóa nhưng rõ ràng đây là khóa mới chứ không phải loại lần trước tôi phá.
Tôi cạy khóa bằng dây thép, nín thở, tranh thủ lúc lửa chưa bốc lớn bịt mũi bịt miệng xông vào. Giữa vòng vây lửa dữ, một người nằm dưới đất, vẫy tay với tôi.
Đêm đột nhập cùng Chu Dung lần trước, tôi nhớ mình từng thấy bình chữa cháy ở góc tường cạnh cửa, bèn dò dẫm tìm bình dập lửa mở đường, phát hiện người đang nằm dưới đất chính là Jeans. Cậu ta cởi trần, mặc độc quần lót, bịt miệng và mũi bằng quần bò.
Tôi lại gần đỡ Jeans dậy, cậu ta không quên chia cho tôi một ống quần.
Dìu Jeans thoát khỏi đám cháy, tôi hỏi sao cậu ta lại ở đây. Jeans kể, “Tôi tới tìm huấn luyện viên cá nhân để báo đã có manh mối về Dương Minh Nguyệt, tiện thể nhờ anh ta đi nhận mặt ông chủ phòng gym. Thế mà anh ta thụi ngay hai cú vào đầu tôi, đánh tôi ngất xỉu.”
Tôi gật gù, “Cậu biết anh ta sống ở đâu không?”
“Có.”
Jeans dẫn tôi và Chu Dung tới chung cư Chấn Phấn Viên gần đó, lên tầng năm tòa nhà nơi huấn luyện viên sinh sống. Tôi áp máy nghe lén xuyên tường lên cửa, dỏng tai nghe ngóng một lát. Đoán chừng bên trong không có ai, tôi mở khóa bằng dây thép và vào nhà.
Tôi tìm thấy Dương Minh Nguyệt trên giường phòng ngủ. Miệng cô ấy bị nhét quần lót, thân trên trần trụi, tứ chi bị trói gô bằng dây thừng. Thấy chúng tôi, cô ấy kêu ú ớ.
Tôi cởi áo khoác, choàng lên người cô ấy, rút con dao móng hổ trong túi ra cắt dây thừng, hỏi cô ấy chuyện gì đã xảy ra. Cô ấy lắc đầu khóc mãi, nói chẳng nên lời.
Tôi bảo Chu Dung báo cảnh sát, “Giải thích tình hình, dặn họ ở đây có đối tượng nguy hiểm, tốt nhất hãy mang theo súng.”
Kiểm tra từng phòng một, tôi tìm thấy vài chai nước suối nhỏ đựng sữa trong tủ lạnh, bèn lấy ra xem. Chu Dung và Jeans dìu Dương Minh Nguyệt ngang qua cửa bếp. Thấy thứ trong tay tôi, Dương Minh Nguyệt phát điên, lao tới hất xuống đất.
Đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên. Tên huấn luyện viên to như bò mộng đẩy cửa bước vào, ngẩn ra khi thấy chúng tôi. Vì đứng gần nhất nên tôi xông đến giữ chặt cánh tay anh ta. Thế rồi tôi có cảm giác mình bị quăng ra, ngã phịch xuống đất, mình mẩy đau như bị xe tông.
Chu Dung chạy lại đỡ tôi và hỏi han, tôi bảo đừng lo cho tôi, đuổi theo tên huấn luyện viên đi. Cậu ta gật đầu, lao ra khỏi cửa.
Tôi gắng gượng đứng dậy, nhờ Jeans đưa Dương Minh Nguyệt tới bệnh viện kiểm tra, phần mình thì ra ban công xem Chu Dung có đuổi kịp tên kia không. Nào ngờ vừa mở cửa đã thấy hai xe cảnh sát đỗ dưới sân, một cảnh sát đang chĩa súng vào kẻ bỏ trốn, hai người khác còng tay anh ta lại, Chu Dung đứng nhìn bên cạnh.
Hai ngày sau, tôi nhận được tin phản hồi từ cảnh sát. Vì si mê cơ bắp đến thái quá, tên điên kia đã đổ hết đồng lương huấn luyện viên vào thuốc và sữa mẹ, những thứ rất được ưa chuộng trong giới gym Mỹ. Chúng không chỉ đắt đỏ mà còn khiến anh ta mắc giang mai. Đây cũng là lý do anh ta nảy ý đồ xấu với Dương Minh Nguyệt, khách của phòng gym Filte ngay trước khi nó đóng cửa.
Nghe đồng nghiệp kể Dương Minh Nguyệt đang cho con bú, sữa còn non, anh ta viện cớ gần đây còn chỗ tập gym khác để lừa cô ấy tới nơi vắng vẻ, đánh ngất rồi vác về nhà mình, ép cô ấy ngày ngày cung cấp sữa mẹ.
Jeans đến tìm khiến anh ta tưởng mình lộ tẩy nên đánh ngất Jeans, kéo cậu ta vào phòng gym Filte không người, định bụng phóng hỏa để ngụy tạo hiện trường và diệt khẩu.
Sau khi tên huấn luyện viên bị bắt, tôi giao hết bằng chứng về phòng gym bất hợp pháp và xưởng sản xuất dụng cụ tập gym giả cho cảnh sát. Dương Minh Nguyệt trở về nhà, quả nhiên anh chồng đồng ý tha thứ cho cô ấy.
WARNING
Cách đánh giá chất lượng phòng gym và huấn luyện viên gym
Với huấn luyện viên gym:
1. Nhìn vóc dáng: Huấn luyện viên dáng chuẩn có thể dạy bạn cả cách luyện tập để đạt vóc người đẹp lẫn phương pháp giữ dáng.
2. Kiểm tra năng lực: Yêu cầu huấn luyện viên cho mình xem chứng chỉ hành nghề.
3. Nắm bắt mức độ chuyên nghỉệp: Trao đổi và đánh giá xem huấn luyện viên có hiểu mục tiêu luyện tập của bạn và lập ra chế độ luyện tập rõ ràng, khả thi cho mục tiêu đó không.
4. Lần lượt trải nghiệm buổi tập thường và tập cùng huấn luyện viên cá nhân: Khi tham gia buổi tập thường, hãy quan sát thái độ và phong cách dạy của các huấn luyện viên, chọn lấy một, hai người đạt chuẩn và hẹn học thử một buổi riêng.
Với phòng gym:
1. Chất lượng không khí: Tập gym rất mất sức nên cần nạp một lượng lớn không khí trong lành và thải ra CO 2 . Không khí có mùi lạ chứng tỏ hệ thống thông gió kém, vô cùng có hại cho sức khỏe.
2. Bảo quản và vệ sinh thiết bị: Mọi phòng gym tử tế đều chú trọng giữ gìn và vệ sinh thiết bị cũng như không gian.
3. Lượng người tập ngoài giờ cao điểm: Một phòng gym đắt khách lúc nào cũng có người tập.