Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1064 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
đồng hương đông bắc buộc tôi nhảy lầu vì không chọn combo mát-xa chân

Vụ việc: Lừa đảo việc làm mùa tốt nghiệp

Thời gian: 15/06/2017

Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ

Chi: 873 tệ

Thu: Đang bán tin

Tiến độ điều tra: Hoàn thành

Hằng năm cứ đến mùa tốt nghiệp, thành phố Yên lại đón luồng gió mới từ làn sóng sinh viên ra trường nô nức đổ về. Họ làm việc quần quật như trâu cày để biến giấc mơ thành hiện thực. Đồng thời, mùa tốt nghiệp cũng chính là thời gian vàng để kẻ gian “lùa gà”, với các vụ lừa đảo việc làm nhiều không đếm xuể.

Thành phố Yên là lựa chọn hàng đầu của đông đảo sinh viên mới ra trường, do đó tỉ lệ gặp lừa đảo việc làm cũng cao hơn. Nạn nhân phần lớn bị lừa tiền, nhưng cũng có trường hợp nghiêm trọng hơn như bị giam cầm, tấn công tình dục, thậm chí mất mạng. May thay đây chỉ là cá biệt, song nếu thủ đoạn lừa đảo này phổ biến tới mức ai cũng coi nó là chuyện thường thì lại là vấn đề đáng quan ngại.

Ngày 15 tháng Sáu năm 2017, một cô gái liên lạc và cung cấp cho tôi manh mối về vụ lừa đảo cô ấy gặp phải khi lên thành phố Yên kiếm việc. Chuyện là hồi sắp ra trường, cô ấy rải CV trên hàng loạt trang web tuyển dụng để ứng tuyển các công ty tại thành phố Yên. Nhận được vài lời mời phỏng vấn, cô ấy lặn lội từ quê lên ngay sau khi tốt nghiệp.

Phỏng vấn vài công ty đầu tiên không thành, cô ấy không cam lòng, tiếp tục nộp CV thêm một thời gian. Ngày 10 tháng Sáu, một người tự xưng là quản lý nhân sự công ty Miểu Tân gọi cho cô ấy, báo đang cần tuyển nhân viên kinh doanh, nếu cô ấy quan tâm có thể tới phỏng vấn tại tòa nhà Ốc Trì quận Hồ Điện vào 11 giờ trưa hôm sau.

Hôm đó cô ấy tới nơi đúng giờ, bắt gặp vài cô gái trẻ tập trung sẵn trước cổng tòa nhà. Một chiếc xe buýt cỡ trung tấp vào, từ trên xe có người phụ nữ bước xuống, mời ứng viên của công ty Miểu Tân lên xe để đến trụ sở chính phỏng vấn.

Độc giả của tôi lên xe, ngồi ghế cạnh cửa sổ. Vài ba cô gái liên tục ca ngợi cái hay cái đẹp của Miểu Tân, nhiệt tình kết bạn WeChat với mọi người. Độc giả của tôi không ưa giao lưu nên vờ ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng càng nhìn càng thấy lạ: nhà cửa xung quanh thưa dân, bảng chỉ đường cho thấy xe đang chạy tới đường cao tốc Yên Đông.

Kiểm tra vị trí bằng bản đồ trên điện thoại, cô ấy phát hiện xe đang ở mạn ngoại ô phía Đông, đi về hướng thị trấn Yên Đông ở tỉnh bên, cứ đà này sẽ ra khỏi thành phố Yên. Cô ấy hơi sợ, bèn mượn cớ xuống xe đi vệ sinh để bắt taxi ven đường, về nhà trọ tại Quảng Thông Uyển.

Tôi hỏi phải chăng cô ấy cả nghĩ, nhưng cô ấy phủ nhận. Về đến nhà, cô ấy phát hiện những người kết bạn WeChat với mình trên xe đã cho mình vào danh sách đen. Trên mạng cũng hoàn toàn không có bất cứ thông tin gì về công ty Miểu Tân.

Tôi gọi cho số điện thoại mời phỏng vấn nhưng sim đã khóa.

Quả thật vụ việc này khá lạ lùng nên tôi quyết định bắt tay điều tra. Tôi dặn Chu Dung 9 giờ sáng mai tới đưa mình đến tòa nhà Ốc Trì xem tình hình ra sao.

Hơn 10 giờ sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe tới tòa nhà Ốc Trì, nhìn quanh một lượt. Khu vợc này không lắp thiết bị giám sát nên không cách nào tìm ra biển số chiếc xe buýt cỡ trung. Chu Dung châm thuốc, “Giờ phải làm gì hả anh Từ? Manh mối duy nhất ta có là địa điểm phỏng vấn.”

“Hết cách rồi, đành rình ở đây mấy hôm xem có xe đến đón người tiếp không.”

Chúng tôi cắm rê ở tòa nhà Ốc Trì hai ngày mà không tìm ra manh mối. Đến trưa hôm thứ ba, cả hai đang tính đến chuyện bỏ cuộc thì Chu Dung bỗng chỉ ra ngoài cửa xe, “Nhìn kìa anh Từ.”

Tám cô gái ăn mặc mát mẻ đang đứng nói cười rôm rả bên đường Thượng Tuyền. Vài phút sau, một chiếc xe van nội địa phóng tới, cả tám cô cùng lên xe.

Chu Dung nhìn tôi, băn khoăn, “Liệu có liên quan đến vụ ta đang điều tra không nhỉ? Tại em thấy mấy cô này không giống sinh viên mới ra trường lắm.”

“Chịu, nhưng chờ ba ngày rồi, kiểu gì cũng phải đi theo xem thế nào.”

Tôi và Chu Dung bám theo xe van mang biển Yên H35XXX, rời thành phố Yên theo hướng Bắc, men tuyến đường Yên Đông cũ đến thị trấn Yên Đông. Đi thêm một đoạn, xe van đỗ ở cửa sau spa dưỡng sinh tên Yến Thịnh. Các cô gái xuống xe, bước vào spa.

Tôi vỗ vai Chu Dung, “Xuống đi, vào mát-xa chân.”

“Thôi. Tối qua em vừa mát-xa rồi, vả lại chỗ này có vẻ không sạch sẽ, anh mát-xa một mình đi.”

“Thôi được rồi.”

Chúng tôi xuống xe, đẩy cửa bước vào Yến Thịnh. Một nam nhân viên ra đón, dẫn chúng tôi qua sofa để cởi giày, “Hai anh đến chăm sóc sức khỏe, bấm huyệt chân hay muốn sử dụng dịch vụ khác ạ?”

Tôi nói, “Không, chúng tôi muốn thuê phòng nghỉ ngơi một lát, khi nào cần mát-xa chúng tôi sẽ gọi.”

Cậu nhân viên bối rối, “Thế thì hơi khó cho chúng em ạ, hay để em cho hai bé lên mát-xa cho các anh. Bên em tặng kèm phòng nghỉ khi gọi mát-xa, xoa bóp xong nghỉ ngơi cực kì thoải mái đấy ạ. Mấy bé nhân viên mới bên em ngọt nước lắm!”

Tôi gạt đi, “Không cần đâu, thật đấy. Thế này đi, chúng tôi không mát-xa, bạn cứ lấy cho tôi một phòng, tính tiền theo giá dịch vụ dưỡng sinh rẻ nhất ấy.”

Nam nhân viên nghệt mặt ra, rồi dẫn chúng tôi lên tầng hai. Cậu ta vẫn dai như đia, liến thoắng mời chào gói dịch vụ từ bóp chân giẫm lưng đến mát-xa toàn thân suốt đến tận khi lên phòng, nhưng tôi từ chối hết.

Vào phòng, tôi rút trong túi ra một cái chốt chặn cửa, gắn vào cửa phòng. Chu Dung tò mò, “Anh làm gì vậy?” Tôi giải thích, cửa phòng mát-xa thường không khóa được để tiện bổ sung dịch vụ hay gọi thêm nhân viên trong lúc phục vụ đặc biệt cho khách.

“Sao anh biết rõ thế?”

“Mỗi khi đi điều tra xa, tôi thường nghỉ chân ở mấy cơ sở trị liệu dưỡng sinh kiểu này nhằm tránh để lộ dấu vết. Họ cho phép thuê phòng không cần căn cước, nên tôi cũng quen mang chặn cửa theo.”

Chúng tôi quyết định nghỉ ngơi một lát rồi gọi một cô nhân viên mát-xa lên dò hỏi thông tin để tìm manh mối. Đang bàn bạc thì chợt tay nắm cửa bị vặn. Tôi và Chu Dung đưa mắt nhìn, người bên ngoài lại vặn thêm vài lần nhưng không mở được. Bỗng một tiếng “rầm” vang lên làm chúng tôi giật bắn. Kẻ bên ngoài đạp cửa, nhưng cửa bị chặn nên vẫn không bật ra.

Tôi dặn Chu Dung lấy ba toong trong túi của tôi, đoạn lại gần cửa, nhìn qua mắt mèo. Đứng ngoài là cậu nhân viên phục vụ vừa đón tiếp tôi và Chu Dung, cùng năm, sáu tay đô con vạm vỡ đang thay phiên đạp cửa. Tôi nói vọng ra, “Ấy ấy, sao vậy mấy anh? Hiểu lầm gì à?”

Cậu nhân viên chửi ầm lên, “Còn giả ngu nữa hả, đừng tưởng tao không biết chúng mày làm nghề gì!”

Tôi hoang mang nhận gậy ba toong từ tay Chu Dung. Chẳng lẽ lộ tẩy rồi? Nhưng sao họ biết chúng tôi là ai?

Đoán chừng khó lòng trốn thoát chỉ với một cây ba toong, tôi vừa ra hiệu cho Chu Dung mở cửa sổ chuẩn bị nhảy xuống, vừa tìm cách xoa dịu, “Anh bạn, tôi không hiểu ý anh, chúng tôi chỉ muốn nghỉ ngơi một lát thôi mà. Anh bạn nói giọng Đông Bắc nhỉ, tôi cũng là người Đông Bắc, quê ở thành phố Cáp. Chắc chắn mình hiểu lắm nhau rồi.”

“Chẳng hiểu lầm gì hết, ngữ như mày là khốn nạn nhất, đồng hương với nhau mà còn nhăm nhe hại tao, hôm nay tao phải đập chết chúng mày!”

Chu Dung lao tới, “Chết rồi anh Từ, cửa sổ lắp chuồng cọp.”

Chẳng biết khi nào cửa sẽ bị đạp tung, tôi xông vào phòng tắm, nhanh chóng thấm ướt hai chiếc khăn lông, buộc vào chuồng cọp, bẻ thanh treo rèm, cuốn khăn vào rồi bảo Chu Dung khẩn trương vặn, còn mình ra cửa chặn tiếp. May mà chuồng cọp làm bằng hợp kim nhôm xoàng xĩnh nên chỉ vặn một lúc đã gãy. Từ tầng hai, tôi vứt túi xuống rồi nhảy theo Chu Dung trước khi họ kịp xông vào phòng. Tiếp đất rồi mà vẫn nghe thấy tiếng họ đập cửa.

Chui vào xe, Chu Dung hỏi, “Sao lại thế, mình bị phát hiện rồi à?”

Tôi cũng mù mờ không hiểu mô tê gì. Thú thật, mới đầu tôi cứ tưởng đây chỉ là cơ sở mại dâm thông thường, có thể mấy cô ở đường Thương Tuyền được đưa tới đây để đổi địa điểm hành nghề, vì rất nhiều cơ sở nhạy cảm hay “thay máu nhân sự” bằng cách trao đổi gái làng chơi để tạo cảm giác mới lạ, giữ chân khách cũ. Nhưng trước việc Yến Thịnh cảnh giác cao với chúng tôi, tôi dám chắc họ đang giấu giếm bí mật, chẳng hạn lừa mấy cô gái tìm việc vào hang ổ bán dâm.

Tôi cân nhắc rồi quyết định bảo Chu Dung gọi cảnh sát. Cậu ta thắc mắc, “Em phải nói thế nào?”

Tôi dặn, “Tố cáo spa dưỡng sinh Yến Thịnh tổ chức hoạt động mại dâm. Cảnh sát mà vào cuộc, họ che giấu bí mật gì thì cũng lộ tẩy bằng sạch”

Chu Dung báo cảnh sát bằng ứng dụng gọi điện qua internet. Hơn chục phút sau, vài chiếc xe cảnh sát phóng đến, một tốp cảnh sát bước xuống, tiến vào spa Yến Thịnh. Nửa tiếng trôi qua, cảnh sát trở ra mà không dẫn ai theo. Tôi nhìn đồng hồ, “Hỏng rồi, mới hơn 3 giờ chiều, làm gì có ai tới chơi gái, khó bắt quả tang lắm.”

“Làm sao đây?”

“Tối ta sẽ trình báo thêm lần nữa.”

Chu Dung gật đầu, “Vậy giờ phải làm gì?”

“Đi mua giày mới.” Ban nãy nhảy xuống, chúng tôi vẫn xỏ nguyên dép lê của Yến Thịnh.

Chu Dung vỗ đùi, “Giày thể thao phiên bản giới hạn của em! Đôi đấy khó mua lắm!”

“Lắm chuyện, giày xấu bỏ xừ, mất thì thôi.”

Trên đường lái xe đi mua giày, chúng tôi tiện thể ghé cửa hàng kim khí mua sơn latex. Mua sắm xong, chúng tôi quay về spa Yến Thịnh, đỗ xe ở cửa sau.

9 giờ hơn, chúng tôi xuống xe, vòng ra cửa chính. Chờ vài lượt khách vào rồi, chúng tôi mới lấy sơn latex trong cốp ra, vẩy lên kính chắn gió của xe van Yến Thịnh. Như vậy họ sẽ không kịp lái xe đưa gái trong spa trốn đi.

Tôi trở lại xe, gọi cho cảnh sát bằng số điện thoại của mình, báo spa Yến Thịnh cung cấp dịch vụ người lớn. Chu Dung thắc mắc, “Sao anh không dùng ứng dụng gọi điện qua internet?”

Tôi giải thích, “Buổi chiều cảnh sát tới nhưng không tìm thấy gì, giờ gọi tiếp qua ứng dụng lỡ người ta tưởng lại báo tin giả, không điều ai tới thì sao?”

Gần hai mươi phút sau, cảnh sát lại ập tới. Lần này họ không ra về tay trắng mà dẫn theo một tốp nam nữ khoảng 20 người, Chu Dung nhìn cảnh sát giải tốp người lên xe, “Anh Từ, mình làm gì tiếp đây?”

“Về thành phố Yên thôi. Vài bữa nữa sẽ biết cơ sở này có liên quan tới nguồn tin của ta không.”

Cho lời khai xong, chúng tôi quay lại thành phố. Đường sá thị trấn Yên Đông thưa thớt người xe. Khi đang ở gần học viện Phương Bắc, còn cách giao lộ bảy, tám trăm mét, Chu Dung thình lình bảo, “Dừng lại đi anh Từ.”

“Sao thế?”

“Hình như có cô gái ngồi khóc bên vệ đường kia kìa?”

Tôi nhìn sang phải, không có đèn đường nên tôi phải căng mắt lên mới trông ra bóng người ngồi ở lề đường. Tôi khen, “Chu Dung, cậu cừ thật đấy, tôi thấy mỗi cái bóng đen sì, thế mà cậu lại nhận ra đấy là cô gái ngồi khóc, đúng là mắt cú vọ.”

Chu Dung cười hì hì, tháo dây an toàn, toan mở cửa xuống xe nhưng tôi cản lại. Cậu ta hỏi, “Sao thế anh? Chắc không phải dàn cảnh tai nạn đâu nhỉ?”

“Ừ, làm gì có cô gái nào không biết sợ mà nửa đêm nửa hôm dàn cảnh giữa đường? Chưa kể đêm hôm khuya khoắt thế này, quanh đây còn chẳng sầm uất hay lắp camera, có bị xe tông chết thật cũng phải đến mai người ta mới phát hiện chứ đừng nói là dàn cảnh tai nạn. Nhưng cậu phải cân nhắc những mối nguy khác. Một số đối tượng sẽ sai mấy cô gái chặn xe trên đường rồi xông ra cướp bóc đấy.”

Lùi xe lại vài chục mét, tôi quan sát xung quanh, đảm bảo không có ai mai phục rồi mở đèn cảnh báo nguy hiểm, đỗ xe bên lề đường, cùng Chu Dung bước ra chỗ cô gái.

Thấy chúng tôi, cô ấy hơi sợ hãi, hỏi gì cũng không đáp. Chúng tôi ngỏ lời báo cảnh sát hộ thì cô ấy mới gạt đi và tỏ ra tin tưởng hơn.

Cô gái này tên Vu Tuệ, gia đình chỉ còn mẹ. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy lên thành phố Yên làm việc và đưa cả mẹ theo. Nào ngờ mấy hôm trước, nghe theo lời dụ dỗ của một công ty đầu tư “thương mại điện tử, kinh doanh theo chuỗi”, mẹ cô ấy khăn gói đến thị trấn Yên Đông rồi nằng nặc bắt con gái đi cùng mình.

Để cứu mẹ, Vu Tuệ buộc phải tới Yên Đông, bị ép nghe giảng suốt mấy ngày, nhưng khuyên nhủ thế nào mẹ cũng không nghe, kiên quyết ở lại đây làm giàu, tuyên bố phải kiếm đủ 10,4 triệu tệ.

Chưa hết, mẹ Vu Tuệ còn “cống nạp” cho công ty đa cấp khoản tiền 130 nghìn tệ con gái gom góp sau mấy năm mưu sinh nơi đất khách. Bất lực, Vu Tuệ một mình chạy ra đường, định về thành phố Yên nhưng lại không nỡ bỏ mẹ lại, đành tuyệt vọng ngồi khóc bên đường.

Chu Dung kéo tôi ra chỗ khác, “Mình giúp cô ấy đi anh Từ.”

“Thôi, cậu biết tôi không thích dính đến đa cấp mà.”

Bắt đám đa cấp thì dễ nhưng lập hồ sơ vụ án thì rất khó vì quá trình thu thập chứng cứ và xác định tính chất khá phức tạp, thường lâm vào tình trạng bắt được người nhưng không đủ chứng cứ nên phải thả.

Dựa trên lời kể của Vu Tuệ, hắn mẹ cô ấy đã lọt vào nhóm đa cấp kiểu miền Nam mang tên “Dự án Ánh Dương 1040*”. Chúng không hạn chế tự do của thành viên, ai thích bỏ đi cũng được. Có điều mẹ Vu Tuệ đã bị tẩy não, không muốn đi.

Nhìn Vu Tuệ khóc nức nở, Chu Dung nhất quyết không chịu lên xe. Lằng nhằng mất nửa tiếng, tôi đành giơ tay đầu hàng, Chu Dung hớn hở lại gần trao đổi số điện thoại với cô gái. “Cô nín đi, vừa hay chúng tôi đang điều tra ở thị trấn Yên Đông, cô cứ gửi hết thông tin cho tôi, chúng tôi sẽ tìm cách cứu mẹ cô.”

Vu Tuệ lo cho mẹ nên ở lại khách sạn bình dân ở khu phố trung tâm, chờ tin từ chúng tôi.

Thị trấn Yên Đông là một trong những nơi nạn đa cấp hoành hành nghiêm trọng nhất Trung Quốc, với hơn chục nghìn người tham gia. Lái chiếc M3 của Chu Dung dễ gây chú ý, nên hôm sau cả hai chạy xe của tôi tới cửa hàng thời trang, mua vài chiếc áo thun đen rẻ tiền cho Chu Dung mặc. Cậu ta thắc mắc, “Anh Từ, sao tự dưng anh lại mua quần áo cho em? Mua tận mấy bộ liền mà toàn đồ rẻ tiền.”

Tôi giải thích, “Tôi sợ cậu không có quần áo để thay.”

Cậu ta vẫn ngơ ngác, tôi nói tiếp, “Cậu muốn giúp Vu Tuệ tìm mẹ mà? Không xâm nhập vào tổ chức đa cấp thì tìm kiểu gì? Mặc toàn hàng hiệu làm sao trà trộn được?”

“Em còn phải trà trộn á?”

Tôi gật đầu, “Đương nhiên, ai vơ chuyện ba0 đồng thì tự đi mà gánh.”

Vu Tuệ kể rằng tổ chức đa cấp lừa mẹ cô ấy thường “săn gà” ở Lâm Gia Trang. Hai chúng tôi vào quán “Bánh mì thịt lừa hảo hạng”, gọi suất “bánh mì thịt lừa đầy đủ siêu ngon”, ăn xong phóng xe đến Lâm Gia Trang. Trước khi xuống xe, tôi bắt Chu Dung đeo tai nghe truyền âm qua xương* ngụy trang thành kẹp tóc, dán thêm máy thu phát tín hiệu và bốn micro nghe trộm lên thắt lưng cậu ta.

Tôi dặn Chu Dung tìm thấy mẹ Vu Tuệ phải báo ngay cho tôi, tai nghe chỉ dùng được ba mươi tiếng nên cậu ta phải thoát khỏi đó trong vòng hai ngày. May là đám đa cấp kiểu miền Nam không kiểm soát thành viên nghiêm ngặt, chắc cậu ta sẽ dễ dàng trốn thoát.

Chu Dung đeo thiết bị, xuống xe đi lòng vòng gần công viên phía Bắc Lâm Gia Trang. “A lô, anh có nghe thấy không anh Từ? Ở đây đông người, làm sao biết ai là đa cấp?”

Tôi đáp, “Kiên nhẫn vào. Với cả cậu giấu giọng thành phố Yên đi kẻo lòi đuôi bây giờ.”

Đang nói chuyện thì một người đàn ông mặc vest, đeo kính gọng đen tới gần Chu Dung, đúng lúc lướt qua thì điện thoại người này đổ chuông: “Đôi ba năm phấn đấu hết mình, đến gang cũng tôi thành thép.”

Chu Dung chê, “Anh Từ, anh nghe thấy không? Nhạc chuông gì mà dở òm.”

Tôi nói, “Dở là đúng. Đây là bài ‘Sóng cuộn Vịnh Bắc Bộ’, ‘hành khúc’ của đa cấp miền Nam đấy. Bám theo mau.”

Chu Dung phì cười, “Lại còn ‘hành khúc’ nữa, đúng là dở hơi.”

“Vào đa cấp xong làm gì còn ai đầu óc bình thường?”

Chu Dung bám theo người đàn ông mặc vest. Rẽ ngang rẽ dọc một hồi, cuối cùng hắn dừng lại tại một hàng bán đồ ăn sáng, ngồi xuống gọi hai bánh quẩy và một sữa đậu nành. Chu Dung cũng ngồi theo, gọi một xửng tiểu long bao.

Tôi ngồi trong xe theo dõi từ xa, gọi điện cho Chu Dung, “Bây giờ cậu im lặng nghe tôi nói, tôi nói dứt câu nào cậu lớn tiếng lặp lại câu đấy, khi nào tôi bảo ‘Hết’ mới thôi.”

“Vâng, em biết rồi.”

Chu Dung nói theo như cái máy, “A lô, vâng, em vừa tới thị trấn Yên Đông rồi, vẫn chưa tìm được việc, kiếm bừa việc gì làm đã, ai chẳng muốn giàu? Học hết cấp ba biết làm giàu kiểu gì? Thôi, để sau nói chuyện tiếp nhé, em cúp máy đây.”

Người đàn ông mặc vest hiển nhiên đã bị Chu Dung cùng cuộc điện thoại thu hút sự chú ý. Hân bưng sữa đậu nành, ngồi xuống bàn Chu Dung. “Anh thấy chú cũng ưa nhìn, không học đại học đúng là đáng tiếc. May mà thời buổi này người ta chỉ nhìn vào thành công chứ không quan trọng xuất thân, ngay cả thương trường quốc tế cũng vậy.”

Chu Dung tung hứng mấy câu, người đàn ông hứng khởi, nói tiếp, “Thôi để anh dẫn chú đi gặp thầy Ngô, giới thiệu công việc cho chú, anh em mình phấn đấu kiếm tiền!”

Chu Dung giả vờ đồng ý, lấy tay ra hiệu “ok” về phía tôi rồi đi theo hắn, bước lên xe MPV nội địa. Lúc họ lên xe, tôi để ý thấy một ông trung tuổi ngồi ghế phụ lái đang nói chuyện với mọi người trong xe. Người đàn ông mặc vest giới thiệu với Chu Dung đó là thầy Ngô. Thấy xe đã kín chỗ, thầy Ngô cho tài xế nổ máy.

Lúc xe ngang qua hiệu sách Tân Hoa, thầy Ngô bảo tài xế dừng xe để xuống mua mấy cuốn sách, “Đây đây, tôi mua ít tài liệu tham khảo ở hiệu sách quốc doanh để chia sẻ với mọi người. Mọi người đọc để hiểu về đường hướng điều tiết kinh tế vĩ mô của nhà nước nhé.”

Chu Dung cũng được phát cho một cuốn, cậu ta giở ra đọc qua, “Thầy Ngô ơi thầy nhầm rồi, năm 2004 hiệu sách Tân Hoa tái cơ cấu, không thuộc nhà nước nữa. Với cả cuốn này in ấn tệ quá.”

Thầy Ngô cuống lên, “Nhầm là nhầm thế nào? Tân Hoa là nhà sách cách mạng đàng hoàng, đại diện cho đường lối của nhà nước. Cậu không hiểu cũng chẳng ai trách, nhưng người làm việc lớn không phát biểu lung tung.”

Tôi phải khuyên nhủ qua tai nghe là đừng cãi cố, Chu Dung mới nhịn không vặc lại.

Chiếc xe vòng vèo một hồi rồi tiến vào chung cư Hàm Thành Yên Đông, dừng lại trước một tòa nhà. Tôi sợ bị phát hiện nên không vào theo mà đỗ bên ngoài.

Tai nghe kêu rè rè, gián đoạn tín hiệu lúc Chu Dung vào thang máy. Cậu ta ra khỏi thang máy, tôi nhắc báo cáo vị trí. Chu Dung liền bắt chuyện với người bên cạnh, “Sao công ty mình lại ở tầng 14 vậy, số xui quá, chắc là giá thuê rẻ à?”

Thầy Ngô đứng cạnh vội sửa lưng, “Chúng ta đang phục vụ sự nghiệp quốc gia, là những chiến sĩ theo chủ nghĩa duy vật, không tin quan điểm duy tâm, ở tầng 14 vẫn có thể tạo nên thành tựu vinh quang như thường. Chưa kể nơi này còn là địa điểm làm việc nhà nước cấp cho nên không cần trả tiền thuê.”

Đây là chiêu trò quen thuộc của bọn đa cấp “Dự án Ánh Dương 1040”. Chúng làm gì cũng núp dưới danh nghĩa nhà nước để dụ người ta tin đây là hoạt động của chính phủ, chắc chắn sẽ kiếm ra tiền.

“Nhà nước dành nguyên tầng 14 cho ta để các thành viên sử dụng. Điều đầu tiên cần học khi vào nghề là ăn quả nhớ kẻ trồng cây.” Thầy Ngô vừa nói vừa giữ “học sinh cá biệt” Chu Dung lại, đưa một mình cậu ta vào phòng riêng, không cho ở chung với những người mới khác.

Thấy tiếng khóa trái cửa vang lên trong tai nghe, lo Chu Dung ăn đòn nên tôi tức tốc xuống xe định lao lên cứu người, nào ngờ đầu bên kia lại truyền tới một giọng nữ, “Chào em, cô là cô Đặng. Thầy Ngô nói em có những suy nghĩ rất khác biệt. Dám nghĩ khác là tốt, là phẩm chất người làm việc lớn cần có, nhưng suy nghĩ cũng cần được định hướng, nên cô sẽ trò chuyện cùng em nhé?”

Cô giáo mào đầu đơn giản rồi chuyển sang giới thiệu “dự án”, “Tổ chức chúng ta thuộc chi nhánh mở rộng tại thành phố Yên của ‘Dự án quốc gia Ánh Dương 1040’, chủ yếu quản lý mảng thương mại điện tử cho nhà nước, có nhiệm vụ bồi dưỡng lứa nhân tài ‘cấp cao, chuyên sâu, đi đầu’ ngành thương mại điện tử, góp sức xây dựng vị thế quốc gia trên thương trường quốc tế.”

Cô này chắc cũng thuộc hàng xinh xắn nên giọng Chu Dung nghe có vẻ hớn hở, “Ơ chị ơi, đây là thị trấn Yên Đông mà? Sao lại là chi nhánh thành phố Yên ạ?”

“Đấy, em thấy khó hiểu rồi chứ gì?” Cô Đặng thong thả giảng giải, “Từ thành phố Yên đi xe buýt là đến thị trấn Yên Đông, đúng chưa? Các bộ ngành liên quan đã quy hoạch thị trấn Yên Đông vào thành phố Yên, tin nội bộ đấy nhé, không được tiết lộ ra ngoài đâu. Thế nên mới có xe buýt từ thành phố Yên sang thị trấn Yên Đông.”

Tôi dặn Chu Dung đừng nói leo, phải làm bộ ngoan ngoãn để cô ta giảng cho nhanh rồi còn nghĩ cách cứu mẹ Vu Tuệ.

Cô Đặng nói tiếp, “Trước tiên em cần đầu tư 69.800 tệ để làm thành viên của dự án. Sau đó, cấp độ của em trong tổ chức và lợi nhuận thu về hằng tháng sẽ tăng lên dựa trên số lượng thành viên mới em mời được.

Toàn bộ khoản tiền mọi người đầu tư sẽ được nhà nước dùng vào việc xây dựng đường sắt, đường bộ và sân bay. Chính phủ nhất định sẽ không để ai lỗ vốn đâu.”

Chu Dung ra vẻ đồng ý. Cô Đặng tiếp tục, “Quan trọng nhất, một khi lên đến cấp năm, em sẽ nhận được giấy chứng nhận hoàn thành và số tiền trị giá 10,4 triệu tệ, ngoài ra có thể tiếp nhận nhiều dự án quốc gia tùy thích”

Cô Đặng vừa thao thao bất tuyệt vừa vẽ sơ đồ các cấp độ. Nghe tiếng ngáp của Chu Dung, tôi nhắc cậu ta kiềm chế, “Cứ vờ tin mấy câu bốc phét của cô ta.”

Một tiếng sau, cô Đặng giảng bài xong và mời Chu Dung tối nay tham gia tiệc chào mừng thành viên mới.

Bữa tiệc tổ chức ở căn hộ khác cũng trên tầng 14, mỗi người nộp 30 tệ phí tham gia. Chu Dung thắc mắc với thầy Ngô, “Chẳng phải nhà nước tài trợ hết ư? Tại sao phải nộp tiền mới được ăn?”

Thầy Ngô giải thích, “Để không lạm dụng nguồn tài trợ của nhà nước. Chính phủ bỏ tiền đào tạo ta, ta không được phụ lòng chính phủ.”

Nơi tổ chức tiệc là căn hộ một ngủ một khách được cải tạo từ căn hộ ba ngủ một khách. Lướt mắt nhìn hơn trăm người ngồi ở phòng khách, Chu Dung nhớ lại bức ảnh Vu Tuệ gửi, phát hiện mẹ Vu Tuệ đang ngồi trong góc, cạnh một người đàn ông. Hai người tựa sát vào nhau, trông rất thân mật, về sau Chu Dung nói với tôi nhìn họ giống vợ chồng.

Tiệc tan, Chu Dung lấy cớ chào hỏi để ghé chơi từng căn hộ trên tầng 14, nhiệt tình làm quen với mọi người, kết bạn WeChat với tất cả các cô gái cùng tầng, tiện thể tìm hiểu rõ đường đi lối lại. Cậu ta tìm thấy phòng của mẹ Vu Tuệ nhưng không tiếp xúc với bà để tránh lộ tẩy.

Phòng mẹ Vu Tuệ nằm đối diện lối thoát hiểm. Chu Dung đẩy cửa thoát hiểm, phát hiện cửa bị khóa từ phía ngoài. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân Chu Dung được “trưởng phòng” cho phép tự do hoạt động ở tầng 14.

Tới giờ ngủ, người ta phân Chu Dung vào một phòng có năm người, tính cả “trưởng phòng”. Tất cả cùng nằm dưới đất nhưng không chật chội lắm.

Nghe Chu Dung thì thầm báo rằng sắp đi ngủ, tôi cũng ngả lưng ghế chuẩn bị chợp mắt. Đúng lúc này, một chiếc xe buýt nhập khẩu cỡ trung chạy vào chung cư. Bảy cô gái trẻ từ trong khu bước lên xe. Hai cô đứng lại cạnh cửa xe, dáo dác nhìn quanh, xem chừng không muốn lên lắm. Nhưng bốn người đàn ông và một phụ nữ phía sau xô đẩy khiến cả hai vẫn phải trèo lên. Sực nhớ cô gái cung cấp thông tin từng đề cập đến chiếc xe buýt cỡ trung, tôi lập tức ngồi dậy, nổ máy, bám theo.

Xe buýt phóng tới một tòa nhà ba tầng tối om, nằm phía Bắc bệnh viện thị trấn Yên Đông. Lúc xuống xe, hai cô gái không hợp tác ban nãy còn ăn mấy cái tát.

Tốp người vào tòa nhà, đèn tầng ba bật sáng, tôi liền báo cảnh sát. Cùng lúc đó, người phụ nữ mới nãy đứng cùng bốn tay đàn ông đi ra ngoài, bắt xe bỏ đi. Tôi lái xe bám theo, lại quay về chung cư Hàm Thành Yên Đông. Hơn hai tiếng sau, cảnh sát gọi điện hỏi tôi có tiện đến cho lời khai không. Tôi nói mình đang bận nên xin phép mai tới, cảnh sát đồng ý.

Sáng hôm sau, Chu Dung thì thầm thông báo, “A lô, a lô, anh Từ, anh có đó không? Em đang đi vệ sinh.”

Tôi đáp, “Có. Đi vệ sinh còn báo tôi làm gì?”

“Tầng 14 toàn người là người, muốn nói chuyện tử tế chỉ còn nước vào nhà vệ sinh.”

“Hôm nay tôi phải tới đồn cảnh sát, có manh mối vụ lừa đảo việc làm mà mình điều tra lúc đầu rồi. Cậu tìm được phòng của mẹ Vu Tuệ rồi đúng không? Mau đưa bác ấy ra ngoài đi.”

Chu Dung hỏi, “Đưa kiểu gì? Đến Vu Tuệ còn bó tay thì sao em làm nổi?”

Tôi gọi cho Vu Tuệ, dặn cô ấy tắt máy, rồi bảo Chu Dung đi tìm mẹ cô ấy, “Tôi kêu Vu Tuệ tắt máy rồi đấy, cậu bảo với mẹ cô ấy là con gái bác gặp tai nạn, không tin cứ gọi điện xem.”

“Vâng, anh tiếp viện cho em nhé?”

“Tiếp viện cái gì, đa cấp miền Nam không giam giữ thành viên, còn chẳng thềm tịch thu điện thoại của cậu kia kìa. Hai người cứ thế đi xuống, tôi chờ ngoài cổng.”

Tai nghe vang lên tiếng Chu Dung đi tìm mẹ Vu Tuệ, bịa chuyện Vu Tuệ gặp tai nạn. Mẹ cô ấy cuống lên, vội vàng đi theo Chu Dung, được nửa đường bỗng bảo, “Thôi chết, bác phải tìm bác trai đã. Bác ấy đang họp ở phòng khác chưa về!”

Chu Dung ngớ ra, “Bác ơi, bố Vu Tuệ cũng ở đây ạ?”

Mẹ Vu Tuệ đáp, “Ừ.”

Chu Dung hỏi tôi qua tai nghe, “Chuyện này là sao? Vu Tuệ nói nhà chỉ còn mỗi mẹ mà?”

Tôi cũng thấy lạ, bèn nói, “Kệ đi, đưa bác gái ra rồi hỏi sau.”

Chu Dung theo mẹ Vu Tuệ vào căn 1407 tìm chồng. Cô Đặng đang họp cùng vài thành viên cốt cán, cho biết gần đây cảnh sát địa phương điều tra hội nhóm đa cấp rất gắt gao. Tổ chức đang thực hiện “nhiệm vụ mật quốc gia”, không được va chạm với lực lượng chức năng, kẻo để lộ thân phận. Vừa nói, cô ta vừa cho mọi người xem “văn bản mới nhất chính phủ ban hành”, trong đó nêu rõ không được xung đột với cảnh sát địa phương, để lộ nhiệm vụ bí mật. “Lát nữa các anh chị thông báo với mọi người rằng thời gian này tốt nhất nên hạn chế ra ngoài.” Các thành viên cốt cán đồng ý. Mẹ Vu Tuệ sốt ruột, bước ra kéo người đàn ông ngồi cạnh bà trong buổi tiệc chào mừng người mới, “Con gái mình gặp tai nạn rồi.”

Người đàn ông đẩy bà ra, “Anh đang họp, có chuyện gì họp xong hẵng bàn.”

Cô Đặng liếc mẹ Vu Tuệ, hỏi sao bà biết con bị tai nạn, có phải cảnh sát báo tin không. Mẹ Vu Tuệ nói, “Không,” bà chỉ Chu Dung, “cậu này báo tôi biết.”

Cô Đặng nhìn Chu Dung, lệnh cho các thành viên chủ chốt canh chừng thang máy, không cho ai ra ngoài và tìm những người đang ở ngoài về.

Khi Chu Dung kéo mẹ Vu Tuệ ra hành lang, bên thang máy đã có người đứng chặn. Cậu ta vỗ tai nghe, “Hỏng rồi anh Từ, không đi được thang máy.”

Tôi đáp, “Tôi nghe thấy rồi, đang lấy đồ nghề đây, mười lăm phút nữa tôi gặp hai người ở cửa cầu thang thoát hiểm tầng 14.”

Tôi đi thang máy lên tầng 13 rồi leo thang bộ, tiện tay chộp luôn bình chữa cháy bột trong góc để phòng thân. Đến nơi, tôi gõ cửa, Chu Dung đứng phía bên kia hỏi, “Anh Từ à? Anh mau mở cửa đi!”

“Từ từ bình tĩnh.” Tôi cứ đinh ninh cửa lắp khóa dễ mở nhất, nào ngờ họ còn luồn thêm khóa Top Dog qua tay nắm cửa. Lõi khóa Top Dog rất xịn, muốn phá phải dùng kìm thủy lực, nhưng kìm nặng quá nên tôi để trong cốp chứ không mang lên. Nghe tôi giải thích, Chu Dung quýnh lên, “Nhanh nhanh anh ơi, lát nữa kiểu gì họ cũng đi tìm em!”

Tôi quay lại tầng 13 để đi thang máy xuống xe lấy kìm thủy lực, rồi hộc tốc quay lên tầng 14. Phía bên kia cửa thoát hiểm có tiếng phụ nữ nói chuyện với Chu Dung. Đó là giọng cô Đặng. Cô ta bắt đầu nghi ngờ Chu Dung. Không thể chần chừ thêm nữa, tôi chỉnh kìm thủy lực, tức tốc cắt khóa Top Dog, kéo phăng cửa thoát hiểm ra.

Loạt tiếng động khiến Chu Dung, mẹ Vu Tuệ và một người phụ nữ ưa nhìn cùng nghệt ra, ngoảnh đầu nhìn tôi. Tôi lao tới kéo Chu Dung, “Đi!”

Chu Dung cõng mẹ Vu Tuệ chạy xuống cầu thang thoát hiểm. Cô Đặng ở tầng trên hô hoán, tôi tháo van bình chữa cháy bột, phun thẳng vào mặt cô ta cùng hai thành viên cốt cán đang xông đến. Cô Đặng ôm gương mặt lấm đầy bột trắng, ho khan, mồm vẫn gào lên. Tôi bỏ chạy, đuổi kịp Chu Dung ở tầng hai. Cậu ta cõng mẹ Vu Tuệ, mệt phờ râu, “Anh bảo đa cấp miền Nam không nhốt thành viên mà, sao em vừa vào họ lại đột ngột quản chặt thế?”

“Tôi biết lý do, lát nữa giải thích, giờ chạy cái đã.”

Chúng tôi lao xuống sân. Vài kẻ chạy tới từ hướng cổng chính, chắc là thành viên tổ chức vừa nhận được tin. Tôi nói, “Không lái xe qua cổng chính được rồi, đi cửa phụ thôi.”

Chúng tôi lao ra cửa phụ. Đường sá không một bóng người, cũng chẳng có taxi, chúng tôi đành đi xe “căng hải”. Đám người ráo riết đuổi theo, đồn cảnh sát lại cách khá xa. Tôi vât óc nghĩ, nhắc Chu Dung bám sát mình rồi chạy về phía spa Yến Thịnh.

Bọn đa cấp càng lúc càng thu hẹp khoảng cách, nhưng chúng tôi cũng mỗi lúc một gần Yến Thịnh. Cậu nhân viên hôm trước dẫn côn đồ lên đạp cửa phòng đang lau chiếc SUV cùng một gã đầu trọc đeo dây chuyền vàng. Tôi hét to, “Đánh chết bọn này đi!”

Thấy tôi và Chu Dung kéo hội đến, cậu nhân viên sợ mất mật, chạy vào gọi quân. Tôi lại ngoái đầu hét đúng câu vừa rồi với lũ đa cấp.

Chu Dung thả mẹ Vu Tuệ xuống, cùng tôi “dẫn” phe đa cấp lao vào quân của Yến Thịnh. Hai bên lập tức xông vào ẩu đả. Tôi và Chu Dung kẹp giữa, nóng lòng muốn thoát nên không đánh trả, thế là ăn mấy cú đấm đau điếng. Lao khỏi đám đông hỗn chiến, thấy chiếc SUV vẫn cắm chìa, tôi bèn kéo mẹ Vu Tuệ lên xe, khóa cửa và báo cảnh sát.

Chu Dung ôm gương mặt bị đấm sưng vù, trách móc, “Thế mà anh bảo đa cấp miền Nam không nguy hiểm. Tí thì em bị đánh chết rồi đấy!”

“Không nguy hiểm thật mà, cho đến tối qua.” Đoạn, tôi kể cậu ta chuyện mình theo dõi chiếc xe buýt. Chu Dung xoa mặt, “Hai chuyện này liên quan tới nhau à?”

Tôi rút thuốc lá, châm cho cậu ta một điếu, “Đương nhiên. Ban nãy lúc mở cửa thoát hiểm, tôi mới phát hiện cô Đặng chính là người phụ nữ tối qua gọi taxi đi trước, không bị cảnh sát bắt. Thế nên hôm nay cô ta mới không cho cậu ra ngoài, sợ cậu gọi cảnh sát đến.”

Lúc này mẹ Vu Tuệ mới hoàn hồn, hỏi Vu Tuệ sao rồi. Tôi đáp, “Vu Tuệ vẫn ổn, cô ấy chỉ muốn lừa bác ra ngoài thôi.”

Bà nói, “Thế thì bác phải về tìm chồng.”

Tôi khuyên, “Bác ơi, bác cứ ngồi đây đã, bên ngoài hỗn loạn thế kia thì ra kiểu gì?”

Cảnh sát vừa tới, hai phe liền bỏ chạy tán loạn. Chúng tôi xuống xe giải thích tình hình, theo cảnh sát về đồn cung cấp lời khai cho sự việc hôm nay và vụ tối qua.

Tôi hỏi đồng chí phụ trách lấy lời khai rốt cuộc đám người giam giữ các cô gái có lai lịch ra sao. Anh cảnh sát thân thiện cho biết đó là tổ chức đa cấp miền Bắc, nhưng anh không thể tiết lộ chi tiết vì vụ án còn chưa kết thúc.

Tôi hỏi, “Chưa bắt được ả cầm đầu kia phải không anh?”

Anh cảnh sát ngạc nhiên nhìn tôi, “Đúng vậy. Sao anh biết cô ta là trùm?”

“Tôi đoán.”

Xong xuôi, chúng tôi ra ngoài. Cậu nhân viên của spa Yến Thịnh và vài người khác đang bị còng tay ở một chỗ, chờ lấy lời khai. Tôi bước tới hỏi, “Này anh bạn, anh bạn thù oán gì tôi vậy?”

Cậu ta nói, “Tao nhìn là biết chúng mày là dân đa cấp. Đến spa dưỡng sinh nhưng không gọi dịch vụ gì, chỉ thuê phòng để ngủ. Xung quanh bao nhiêu nhà trọ thì không vào, chắc chắn mày là nòng cốt của công ty đa cấp, không có căn cước hay chỗ ở nên mới tới chỗ tao nghỉ tạm. Chính đám đa cấp chó chết chúng mày lừa tao từ Đông Bắc lên thị trấn Yên Đông. Kinh doanh theo chuỗi cái con khỉ, đã lừa tiền thì chớ, lại còn đánh người, may phước tao chưa đắp chiếu ở đây. Loại lừa đồng hương như mày không chết yên thân được đâu.”

Tôi không giải thích, kéo Chu Dung đang định xắn tay áo lao vào cãi lộn ra ngoài, bắt taxi đến chung cư Hàm Thành Yên Đông để lấy xe của tôi. Cả hai vào xe hút thuốc. Chu Dung rít một hơi sâu, “Anh Từ, rốt cuộc cô Đặng liên quan gì đến hội đa cấp miền Bắc?”

Tôi giải thích, “Thủ đoạn của đa cấp miền Bắc cực đoan hơn miền Nam. Chúng giam giữ thành viên, hễ ai chạy trốn sẽ bị đánh nhừ tử. Cô gái nào không nghe lời thậm chí còn bị thành viên hội cưỡng hiếp tập thể, ép phải ngoan ngoãn. Chúng còn cố tình lừa các cô gái trẻ tham gia hội để làm ‘quà’ cho thành viên nam, giành sự tin tưởng của nhóm đàn ông và tiện bề tẩy não. Cô Đặng rất có thể là trùm hội đa cấp miền Bắc.”

Chu Dung ngơ ngác, “Cô ta vừa làm quản lý hội miền Nam vừa là trùm hội miền Bắc được á?”

“Sao không? Quản lý của hội miền Nam vào hội miền Bắc mà không làm đại ca thì còn ý nghĩa gì nữa. Bởi chỉ người đứng đầu mới kiếm ra tiền. Giống như chưởng môn phái Hoa Sơn kiêm luôn chưởng môn phái Võ Đang ấy, thành viên có hay biết gì đâu, chẳng có gì là không thể.”

Chu Dung lấy làm lạ, “Thế không ai phát hiện ra à?”

Tôi lấc đầu, “Tổ chức đa cấp phân cấp rất nghiêm ngặt, hạng nào biết chuyện hạng nấy, không ai nắm được việc của cấp trên.”

Hút hết điếu thuốc, chúng tôi lái xe trở lại đồn cảnh sát đón mẹ Vu Tuệ. Bà không chịu đi, đòi ngồi đây đợi chồng. Tôi khuyên nhủ, “Bác ơi, bác theo chúng cháu đi tìm Vu Tuệ đã, khi nào bác trai được thả thì hai mẹ con cùng đón.”

Mẹ Vu Tuệ bật khóc, “Con bé không đi cùng bác đâu. Nó chẳng ưa bố dượng, mấy hôm trước tự dưng kéo hai bác tới Yên Đông chơi, thế rồi bố nó tham gia đa cấp!”

Tôi hỏi, “Ý bác là Vu Tuệ rủ rê bác trai vào tổ chức đa cấp?”

Mẹ Vu Tuệ liếc nhìn tôi rồi ngậm chặt miệng, kiên quyết không đi theo. Tôi đành bỏ cuộc, nhờ Chu Dung gửi tin nhắn WeChat báo cho Vu Tuệ biết mẹ cô ấy đang ở cổng đồn cảnh sát, mọi việc coi như xong.

Trên đường lái xe về thành phố Yên, Chu Dung hỏi tôi, “Tóm lại chuyện nhà Vu Tuệ là sao nhỉ?”

“Chấc lại sóng gió gia đình ấy mà. Vu Tuệ không thích bố dượng, tìm cách lừa ông ta vào tổ chức đa cấp, nào ngờ mẹ mình cũng tham gia theo. Giờ hối cũng không kịp.”

Tối hôm sau, Chu Dung rủ tôi tới trường đua Vọng Đô đua xe go kart* giữa đêm khuya để đền bù vụ tôi điều tra đa cấp giúp cậu ta. Lúc về, tôi giật chìa khóa xe Chu Dung, “Để tôi lái, chứ lỡ cậu quen lái go kart, trèo lên M3 lại phóng như bay thì chết dở.”

Ngồi trên xe, Chu Dung lấy chai nước khoáng ra uống, “Ở đó một đêm là em hiểu tại sao anh không thích dính dáng đến đa cấp rồi.”

“Ừ, trong cuốn Bạch Lộc Nguyên, Trần Trung Thực từng viết, ‘... rồi sẽ bị kiểm soát bởi chính hình tượng mà ta vẽ ra. Đó không phải tín ngưỡng mà là mê tín.’ Tôi thấy đa cấp và mê tín không khác nhau là bao, cứu ra thì dễ, đây cách, nhưng làm họ tỉnh ngộ thì khó lắm!”

Ngày 22 tháng Sáu, tôi phản hồi kết quả cho cô gái cung cấp manh mối vụ việc lần này. Tôi tóm tắt tình tiết, cho cô ấy xem ảnh của Vu Tuệ cùng mấy thứ khác. Nhận được ảnh Vu Tuệ, cô ấy quýnh quáng gửi tin nhắn thoại cho tôi, “Anh Lãng, đây chính là cô gái ngồi cạnh em trên xe buýt, luôn miệng ca ngợi công ty đấy. Cô ta là chim mồi à?”

WARNING

Cách tránh mắc bẫy khi tìm việc

1. Chỉ tìm việc trên các nền tảng tuyển dụng hợp pháp, không đăng sơ yếu lý lịch lên trang web nhỏ để tránh rò rỉ thông tin cá nhân.

2. Đừng bao giờ tin việc nhẹ lương cao. Cần nhận thức đúng về mức lương trong ngành nghề cũng như năng lực làm việc của bản thân.

3. Đừng tin công việc đặt đơn hàng ảo, hứa hẹn thù lao cao và đòi hỏi ứng trước “tiền cọc”.

4. Nói chuyện trực tiếp luôn tốt hơn trao đổi qua mạng. Chú ý đến bầu không khí và chi tiết trong buổi nói chuyện để đánh giá chung về công ty, tránh rủi ro.

5. Tìm hiểu kĩ càng thông tin công ty trước khi phỏng vấn, nhất là tên, địa chỉ, thông tin đăng kí doanh nghiệp... Nên đến tận nơi quan sát môi trường xung quanh, đánh giá tính xác thực của những thông tin công ty công bố cùng khả năng duy trì hoạt động của công ty.

6. Khi bạn bè người thân giới thiệu công việc nơi đất khách, cần hỏi rõ địa chỉ chính xác, tìm hiểu trước tình hình công ty và khảo sát một mình chứ đừng đi cùng người giới thiệu.

7. Tới buổi phỏng vấn cùng bạn bè, hoặc gửi định vị theo thời gian thực cho bạn bè, người thân để đảm bảo an toàn.

8. Đừng tin những công việc yêu cầu nộp các chi phí như tiền đặt cọc, phí khám sức khỏe, tiền trang phục trước khi vào làm.

« Lùi
Tiến »