Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1066 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
khi yêu, người vung tiền như nước, kẻ hầu bao rủng rỉnh

Vụ việc: Bán trộm nhà

Thời gian: 15/07/2017

Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ

Chi: 5.570 tệ

Thu:Chưa thanh toán

Tiến độ điều tra: Hoàn thành

Chiêu trò lũ môi giới lừa đảo ưa dùng nhất là liên tục quấy rối, cố tình sinh sự, ép khách thuê nhà kết thúc hợp đồng trước thời hạn, rồi tìm cớ nuốt luôn tiền cọc cùng số tiền thuê còn lại. Chính vì vậy, rất nhiều người từng bất đắc dĩ trải nghiệm cảm giác bị đuổi khỏi phòng trọ.

Những câu chuyện oái ăm thế này cực kì phổ biến. Không ít người gửi tin nhắn cho tài khoản đăng truyện của tôi, hoặc nhắn thẳng qua WeChat để nhờ tôi giúp đỡ, hướng dẫn cách đối phó khi gặp phải môi giới lừa đảo. Tôi đã soạn sẵn văn bản để hễ độc giả tìm đến là sao chép và gửi cho họ đọc: Thứ nhất, lần sau thuê nhà phải tìm cơ sở môi giới hợp pháp; thứ hai, khi gặp môi giới đen, hãy thu thập đủ chứng cứ bao gồm hợp đồng thuê nhà, lịch sử giao dịch, lịch sử cuộc gọi, bản ghi âm cuộc nói chuyện với môi giới rồi gọi điện tố cáo với Cục Công thương.

Sáng 15 tháng Bảy năm 2017, lại có một cô gái kết bạn WeChat với tôi, “nã” tin nhắn kêu mình bị người ta đuổi khỏi nhà. Như mọi khi, tôi sao chép và gửi cho cô cách giải quyết thông thường. Lát sau, cô trả lời, “Chuyện này không liên quan đến môi giới, đây không phải nhà đi thuê. Tôi đang sống ở nhà mình thì tự dưng bị đuổi đi, mẹ tôi còn mất tích nữa.”

Đây là lần đầu tôi nghe chuyện như vậy nên rất hứng thú. Ăn trưa xong, tôi nhắn tin hỏi cô gái tên Lưu Giai Di này đầu đuôi sự việc.

Lưu Giai Di sinh ra và lớn lên tại thành phố Cẩm, được tòa phán quyết đi theo mẹ sau khi bố mẹ ly hôn. Tuy nhiên hai mẹ con không hợp nhau, suốt ngày cãi vã, bởi thế bà Lưu ít khi ở nhà, thường xuyên về ngoại.

Ngày 5 tháng Bảy, một người đàn ông lạ mặt gõ cửa, đòi Lưu Giai Di trả nhà và chuyển ra ngoài. Lưu Giai Di hoang mang hỏi có phải ông ta nhầm nhà không. Đối phương phủ nhận, bắt cô mau chóng chuyển đi. Lưu Giai Di tưởng ông ta có vấn đề tâm thần nên mặc kệ. Từ đấy cứ ai gõ cửa là cô lại giả vờ đi vắng, nghĩ bụng cố chịu vài bữa là đâu vào đấy, cùng lắm báo cảnh sát.

Một ngày nọ, trong lúc Lưu Giai Di đi chợ, người đàn ông lạ mặt dẫn người xông vào nhà cô, ném hết đồ đạc đi và tự ý thay khóa cửa.

Lưu Giai Di không biết xoay xở thế nào, đành báo cảnh sát. Bất ngờ thay, sổ đỏ đứng tên người đàn ông này thật. Vốn dĩ bà Lưu là chủ sở hữu căn hộ, chỉ mình bà có quyền chuyển nhượng. Lưu Giai Di cuống quýt gọi cho mẹ, nhưng không tài nào liên lạc được. Cô hỏi bà ngoại và bạn bè của mẹ mình, ai cũng nói hơn một tháng rồi chưa gặp bà Lưu. Lưu Giai Di nghi ngờ mẹ bị cưỡng ép bán nhà, giờ đang gặp nguy hiểm, nên muốn nhờ tôi tìm mẹ và đòi lại căn nhà giúp mình.

Tôi bày cách, “Thế này đi, bạn tôi tên Lưu Cường là cảnh sát ở thành phố Cẩm, tôi sẽ nhắn anh ấy trước, cô nhờ anh ấy giúp nhé.”

Theo kinh nghiệm của tôi, những người lâu ngày không tiếp xúc với gia đình, bạn bè, rồi bỗng dưng bán nhà và bốc hơi thường thuộc hai trường hợp: một là con bạc, hai là con nghiện. Cả hai đều không đáng để tôi cất công tới thành phố Cẩm. Tôi gợi ý Lưu Cường điều tra theo hai hướng này rồi quên bẵng luôn.

Hai hôm sau, Lưu Cường đột ngột gọi điện báo bà Lưu mất tích thật.

Nghe tôi hỏi nhờ đầu có kết luận ấy, Lưu Cường thuật lại, “Tôi nhờ một con bạc chuyên nghỉệp có tiền án dẫn Lưu Giai Di đi khắp các sòng bạc ngầm ở thành phố Cẩm, tìm suốt hai ngày nhưng ai cũng bảo chưa từng gặp bà Lưu. Tôi hỏi người thân, bạn bè bà Lưu, họ bảo gần đây bà không có biểu hiện của người hút ma túy như đột ngột sút cân, ngẩn ngơ mất hồn. Quan trọng nhất là bà Lưu chưa từng vay tiền họ, cũng không nợ ngân hàng. Rất hiếm con bạc hay con nghiện chưa vay một xu nào đã bán nhà.”

Cảm ơn Lưu Cường, tôi gọi cho Chu Dung nói có một vụ ở thành phố Cẩm, chưa quyết định đi hay không nên muốn nghe ý kiến cậu ta. Cậu ta đáp, “Đi chứ. Anh không gọi em thì em cũng đang định nói với anh đây. Mình đi tránh nóng thôi, thành phố Yên giờ còn nóng hơn cả Tam Á*, đến dân châu Phi cũng bị cảm nắng.”

Tôi giải thích đây là hiệu ứng đảo nhiệt đô thị do ô nhiễm môi trường và dân cư đông đúc. Chu Dung kêu, “Đảo gì thì đảo, anh em mình vẫn phải đi. Thành phố Cẩm đúng không, em đặt vé máy bay ngay đây.”

2 giờ chiều 17 tháng Bảy, chúng tôi lên máy bay tới thành phố Cẩm. Vừa đặt chân xuống sân bay, Chu Dung đã ngơ ngác, “Dự báo thời tiết bảo nhiệt độ thành phố Cẩm thấp hơn thành phố Yên 4°C cơ mà, sao còn oi bức hơn vậy?”

“Đấy là nhiệt độ không khí, cậu phải xem nhiệt độ cảm nhận mới chính xác. Hơn nữa, không khí ẩm thấp khiến ta thấy nóng hơn 4-5 °C dù mức nhiệt vẫn vậy. Thành phố Cẩm ẩm ướt nên thật ra còn oi ả hơn thành phố Yên.”

Chu Dung than, “Sao anh không nói sớm? Đến nơi rồi mới cho em biết!”

“Vì khách ra giá rồi. Bao ăn ở, tìm được bà mẹ và đòi được căn hộ thì thù lao tương đương 5% giá nhà. Theo tôi tìm hiểu, nhà cô ấy nằm ở khu trường học* Ngọc Lan Thụ, trung bình giá nhà hơn 20.000 tệ/m², căn hộ hơn 100m² đủ giúp mình thu về hơn trăm nghìn tệ, dại gì không đồng ý.”

Trước khi đến thành phố Cẩm, chúng tôi đã lên mạng tìm công ty cho thuê xe để thuê một chiếc sedan đen, hẹn người ta mang tới sân bay trước khi máy bay hạ cánh. Chúng tôi tìm thấy nhân viên của họ tại bãi đỗ xe sân bay và nhận chìa khóa. Cậu nhân viên có thái độ phục vụ tốt, trời lại nóng bức nên anh em tôi quyết định chở cậu ta về văn phòng rồi mới đi gặp Lưu Giai Di.

Trong lúc lái xe vào nội thành, Chu Dung luôn mồm than phiền về tính năng của xe, “Anh nhìn cái xe này đi, đạp ga hết cỡ rồi mà vẫn chậm rì rì. Em muốn thuê xe tử tế mà anh kiên quyết không cho, con SUV nhập khẩu kia rõ ngon lành.”

Tôi bảo cậu ta đừng cò kèo nhèo, “Xe bắt mắt thế làm sao mà lái được?”

Cậu nhân viên xen vào bảo bên mình chỉ có một chiếc SUV nhập khẩu, khách đang thuê dài hạn chưa trả.

Tiễn cậu nhân viên, hai chúng tôi hẹn gặp Lưu Giai Di tại quán miến lòng heo. Đây là món ăn vặt đặc sản địa phương, đặc trưng như phá lấu của thành phố Yên.

Chúng tôi nhanh chóng tới nơi gặp Lưu Giai Di. Ngồi vào chỗ, gọi món xong xuôi, tôi bảo Lưu Giai Di thuật lại sự việc. Cô kể chi tiết quá trình từ khi bị đuổi ra khỏi nhà đến khi mất liên lạc với mẹ là bà Lưu Thục Cầm. Trước mắt đã có ba phát hiện mới:

1. Kiểm tra hệ thống giám sát của cảnh sát, Lưu Cường nhận thấy gần đây bà Lưu không hề mua vé máy bay, vé tàu hay vé xe khách, tức là khả năng bà rời thành phố Cẩm khá thấp, trừ phi bắt taxi hoặc đi xe người khác.

2. Số căn cước của bà Lưu không ghi nhận lịch sử đặt phòng khách sạn trong hai tháng gần đây, có khả năng bà bị nhốt ở đâu đó.

3. Có du khách từng bắt gặp một người giống bà Lưu tại khu du lịch Cẩm Sơn, nhưng manh mối chỉ mỗi vậy.

Tôi gật đầu, hỏi lần cuối Lưu Giai Di liên lạc với mẹ là bao giờ. Cô trả lời mùng 2 tháng Sáu, hai mẹ con ăn cơm rồi to tiếng và chia tay trong tâm trạng không vui. Chu Dung tò mò, “Sao hai mẹ con bất hòa thế?”

Lưu Giai Di thoáng ngập ngừng, “Bố mẹ tôi ly hôn hoàn toàn do mẹ tôi ngoại tình, đã thế còn ngoại tình hai lần. Thậm chí bố nghi ngờ tôi không phải con ruột ông, từng đưa tôi đi giám định ADN.”

Chu Dung hỏi, “Vậy cô có phải con ruột ông ấy không?”

Tôi đá cậu ta dưới gầm bàn, chuyển đề tài, “Cô nghĩ khả năng mẹ mình tự bán nhà có cao không?”

“Không cao lắm. Nhà tôi gần trường tiểu học Ngọc Lan Thụ, hộ khẩu đúng tuyến, mấy năm nay giá nhà liên tục tăng và không lo mất giá. Mẹ tôi biết cả, không đến nỗi nghĩ quẩn vậy đâu!”

Trước khi chúng tôi tới thành phố Cẩm, Lưu Cường đã hỏi chuyện hết bạn bè người thân của bà Lưu nên tôi quyết định bắt tay điều tra từ nhà của hai mẹ con. Sai Chu Dung đi thanh toán, tôi đề nghị đến nhà Lưu Giai Di xem tình hình. Cô định đưa chúng tôi đi nhưng tôi can, “Thôi, lỡ người ta thấy cô rồi không mở cửa thì sao? Cô cứ về đợi tin, có gì mình liên lạc qua điện thoại.”

Hỏi địa chỉ, tôi chờ Chu Dung quay lại rồi lên xe mở định vị, phóng tới phố Ngọc Lan Thụ. Đúng giờ cao điểm buổi tối nên đường tắc cứng, xe không nhúc nhích được. Chu Dung nói, “Em đến thành phố Cẩm cũng mấy lần rồi, thấy cái gì cũng ổn, chỉ có giao thông là chán.”

“Cậu là người thành phố Yên mà cũng đủ tự tin chê thành phố Cẩm tắc đường hả?”

Lê lết gần hai tiếng đồng hồ chúng tôi mới có mặt tại địa chỉ Lưu Giai Di cung cấp, đó là một tòa nhà cũ trên phố Ngọc Lan Thụ. Tôi và Chu Dung dừng xe, lên tầng gõ cửa. Người bên trong hỏi chúng tôi là ai, nghe chúng tôi bảo tới hỏi chuyện mua nhà, anh ta không chịu mở cửa, cảnh cáo chúng tôi đừng quấy rầy nữa.

Lời qua tiếng lại hơn hai mươi phút, anh ta vẫn kiên quyết không chịu mở, tôi và Chu Dung đành xuống sân hút thuốc. Tôi bảo Chu Dung gọi điện hỏi Lưu Cường tan làm chưa, rủ anh ấy qua đây, dặn anh ấy nếu chưa rời đơn vị thì cứ mặc luôn đồng phục cảnh sát tới.

Nửa tiếng sau, Lưu Cường tìm đến. “Bảo tôi mặc nguyên đồng phục làm gì?”

Tôi đáp, “Chúng tôi muốn nói chuyện với khách mua nhà để khai thác thông tin, nhưng người ta không tin tưởng nên không chịu mở cửa. Thấy anh mặc thế này chắc anh ta sẽ hợp tác.”

Lưu Cường hỏi, “Các cậu bẫy tôi à?”

Tôi trấn an, “Yên tâm, anh đâu có thi hành công vụ, chỉ tình cờ đang mặc đồ cảnh sát, luật có cấm mặc đồng phục cảnh sát đi gặp bạn bè đầu!”

Ba chúng tôi cùng lên tầng, tôi và Chu Dung đứng ở chiếu nghỉ cầu thang, khuất tầm nhìn mắt mèo. Lưu Cường gõ cửa, nói muốn hỏi chuyện mua nhà. Người bên trong ngó qua mắt mèo, “Anh là cảnh sát à?”

Lưu Cường đáp, “Vâng.” Đoạn, anh ấy rút thẻ ngành, giơ trước mắt mèo.

Cửa vừa mở, tôi và Chu Dung nhào tới, đẩy Lưu Cường cùng chen vào nhà. Anh chàng vừa mở cửa ngỡ ngàng, “Làm cái gì đấy?”

Tôi đáp, “Anh bạn, chúng tôi thật sự chỉ muốn hỏi chuyện về căn nhà này, hỏi xong đi luôn. Nếu anh không yên tâm, ta có thể nói chuyện ngoài hành lang.”

Anh ta suy nghĩ rồi nói, “Vợ con tôi đang ở trong nhà, ta ra hành lang đi.”

Cả bốn bước ra ngoài, anh ta đóng cửa lại. Cầm điếu thuốc tôi mời, anh ta rít mấy hơi rồi thả lỏng đôi chút. “Tôi làm thủ tục mua nhà hợp pháp, chuyện chủ cũ mất tích không liên quan tới tôi.”

Chúng tôi hỏi sao biết có người mất tích, anh ta lại rít thuốc, “Cô con gái của chủ cũ nói vậy. Tôi đuổi rồi mà cô ta vẫn đến đây làm ầm ĩ mấy lần liền, đòi tôi trả nhà cho mẹ cô ta. Tôi bỏ tiền mua nhà đúng pháp luật, trả cái gì mà trả!”

Tôi nói, “Chúng tôi không đến đòi nhà hay uy hiếp anh, cơ bản là hiện tại chủ cũ mất tích, căn hộ này là manh mối cuối cùng chúng tôi tìm được nên mới qua hỏi chuyện, anh đừng căng thẳng. Chúng tôi chỉ muốn biết anh mua nhà này như thế nào.”

Nghe vậy, chủ nhà thoải mái hơn, đưa mắt nhìn Lưu Cường rồi kể trước kia anh ta làm việc trên thành phố Yên nhưng không chịu nổi áp lực công việc, đúng lúc công ty mở chi nhánh ở đây nên xin thuyên chuyển, hiện công tác tại khu công nghiệp công nghệ cao phía Nam. Anh ta định mua nhà trả góp ở thành phố Yên bằng số tiền dành dụm sau mấy năm mưu sinh tại đó, khi biết chừng ấy là đủ mua đứt căn hộ tại thành phố Cẩm, đợt vừa rồi anh ta liên tục đi xem nhà.

Ngày 8 tháng Sáu, anh ta tới trao đổi với công ty Môi giới Bất động sản Cẩm Lạc gần ngõ Tiểu Đạt. Xong xuôi, vừa bước ra khỏi cửa thì một người đàn ông mày rậm mắt to, cao chừng im80 xông tới bắt chuyện, nói cần tiền gấp nên muốn bán căn hộ ở khu trường học với giá thấp, rẻ hơn giá thị trường gần trăm nghìn tệ nhưng phải trả hết trong một lần, nếu hứng thú có thể đi xem nhà luôn, xe đang đỗ ngay đây.

Ban đầu anh bạn mua nhà nghĩ tay này là phường lừa đảo, nhưng quay sang thì thấy người ta lái chiếc SUV nhập khẩu. Bọn lừa đảo có bao giờ lái xe đắt thế đâu. Vậy là anh ta lên xe với tâm thế cầu may. Ngồi ở ghế tài xế là một phụ nữ trung tuổi xinh đẹp, lái xe đưa anh ta đi xem nhà. Đến nơi, anh ta vừa ngắm đã ưng ngay.

“Tới lúc mua tôi vẫn lo bị lừa nên cẩn thận nhờ luật sư kiểm tra tính chính xác của thông tin chủ nhà và sổ đỏ, đến ngày 12 tháng Sáu bọn tôi tới Cục Quản lý Bất động sản làm thủ tục chuyển nhượng.”

Tôi rút điện thoại, tìm ảnh bà Lưu do Lưu Giai Di gửi, “Có phải bà ta không?”

Anh ta gật đầu, “Đúng rồi, chính bà ấy chở tôi đi và bán nhà cho tôi. Tôi so đi so lại thông tin trên sổ đỏ và căn cước, chắc chắn bà ấy là chủ sở hữu mới kí hợp đồng.”

Tôi ngỏ ý muốn xem hợp đồng mua bán, anh ta đắn đo rồi nói, “Bản gốc tôi không cho xem được, để tôi chụp ảnh gửi anh.”

Tôi đồng ý, xin địa chỉ công ty môi giới nơi anh ta gặp người bán nhà.

Ra về, tôi lên mạng tìm hiểu công ty của anh chàng mua nhà, theo cái tên anh ta tiết lộ. Đúng là công ty này đặt trụ sở chính ở thành phố Yên và mới thành lập chi nhánh tại thành phố Cẩm chưa bao lâu. Xem ra người này không phải hạng trí trá.

Kết thúc buổi điều tra hôm nay, Lưu Cường mời tôi và Chu Dung ăn đêm tại quán cá bò da trên đường Cẩm Hán. Món lẩu cá bò da làm nên thương hiệu của quán này cực kì ngon.

Sau bữa ăn, chúng tôi lái xe đưa Lưu Cường về nhà rồi đến khách sạn Cẩm Viên đã đặt phòng sẵn. Sáng hôm sau, đánh răng rửa mặt xong, chúng tôi tìm tới công ty Môi giới Bất động sản Cẩm Lạc gần ngõ Tiểu Đạt.

Trước cổng công ty Cẩm Lạc lắp camera giám sát. Chúng tôi gặp và trình bày với giám đốc chuyện băng ghi hình ngày 8 tháng Sáu có thể liên quan tới vụ mất tích, rồi xin phép được kiểm tra.

Giám đốc rất xởi lởi, “Được, cứ xem đi!”

Nhân viên nghiệp vụ được gọi tới, thao tác trên máy tính. Một lúc sau, cậu ta nói với giám đốc, “Không xem được nữa rồi sếp. Bộ nhớ đệm của camera mỗi tháng dọn dẹp một lần, băng ghi hình ngày 8 tháng Sáu bị xóa rồi.”

Tôi và Chu Dung cảm ơn họ rồi đi loanh quanh tìm các cửa hàng có lắp máy quay. Đối diện công ty Cẩm Lạc có hàng tạp hóa, ông chủ kê bàn ngồi trong nhà xem phim truyền hình. Cửa hàng lắp camera 360 độ nhìn thẳng ra mặt phố. Tôi và Chu Dung sang đường, bước vào hỏi mua một cây thuốc lá. Ông chủ ngồi ì một chỗ, dính mắt vào ti vi, gọi con trai ra lấy thuốc lá cho chúng tôi.

Lúc đi ra, cậu con trai vẫn mải miết câm mặt vào điện thoại chơi game, đi tìm thuốc lá với vẻ rất miễn cưỡng. Tôi đứng sau lưng, cất tiếng, “Em ơi, cho anh hỏi chút, quanh đây có hay mất trộm xe điện không? Hôm mùng 8 tháng Sáu anh bị trộm mất xe ở bên kia đường.”

Cậu nhóc ngó lơ, vừa chơi game vừa móc một cây thuốc từ dưới quầy hàng ra, ném cho tôi, “210 tệ.”

Tôi quét mã thanh toán, giơ điện thoại cho cậu nhóc xem. Cậu nhóc thoáng liếc, gật đầu, chẳng buồn để tâm câu hỏi của tôi. Tôi cũng bó tay với đám thiếu niên nghiện game, bèn đánh mắt ra hiệu với Chu Dung.

Chu Dung rút điện thoại, lên Taobao mua vài trang phục giới hạn của game cậu nhóc đang chơi rồi tiến lại, “Cần thêm trang phục không em? Anh có mấy mã quà tặng trang phục, bản giới hạn đấy nhé, muốn lấy không?”

Cuối cùng cậu nhóc cũng thấy hứng thú, ngẩng đầu hỏi, “Bán rẻ hả?”

Chu Dung nói, “Không, anh tặng em luôn đấy. Hôm mùng 8 tháng Sáu bọn anh bị thó cái xe điện, em cho bọn anh xem camera giám sát được không?”

Cậu nhóc nhìn lom lom mấy mã quà tặng trong điện thoại Chu Dung, “Có một đám ngoại tỉnh chuyên ăn cắp xe, xe đạp địa hình em dùng để đi học, khóa không kĩ cũng bị múc luôn. Mẹ lũ chó.”

Chu Dung đáp, “Đừng phân biệt vùng miền, bọn anh cũng dân ngoại tỉnh đấy.”

Tôi lại nài xem video từ máy quay vì biết đâu lại tìm ra manh mối để bắt trộm. Cậu nhóc gật đầu, vào phòng cầm máy tính ra, mở một thư mục, “Anh tự xem đi, thứ tự xếp theo ngày tháng đấy, bắt được chúng nó thì tốt quá.” Nói đoạn, cậu nhóc nhìn chúng tôi, giục Chu Dung đưa mã quà tặng rồi đổi ngay trang phục trong game.

Tôi tìm thấy băng ghi hình ngày 8 tháng Sáu, bèn tua nhanh gấp tám lần. Nhưng một vấn đề nảy sinh: camera không bắt được sang tận bên kia đường, chỉ bao quát một đoạn phố trước cửa hàng.

Tôi xem đi xem lại vài lần. Khoảng 2 giờ 45 phút chiều, một chiếc SUV nhập khẩu biển số Cẩm AG1XXX đi ngang qua hàng tạp hóa. Camera bắt được biển số nhưng hình ảnh trong xe không rõ, chỉ thấy lờ mờ một nam một nữ. Tôi gửi biển số xe cho Lưu Cường nhờ anh ấy điều tra, rồi cùng Chu Dung về khách sạn đợi tin.

Tối đến tắm rửa xong, Chu Dung huơ huơ di động trước mặt tôi. Lưu Cường vừa gọi điện báo chiếc SUV không phải xe riêng mà thuộc một công ty cho thuê, trùng hợp thay, đó cũng chính là chỗ chúng tôi thuê xe. Tôi gật đầu, “Phải chiếc xe tôi không cho cậu thuê không?”

Chu Dung đáp, “Đúng rồi anh ạ.”

Tôi cuốn khăn quanh đầu, “Ngủ thôi. Sáng mai nhớ liên lạc với anh chàng giao xe cho mình.”

Sáng hôm sau, Chu Dung gọi điện cho cậu nhân viên công ty cho thuê xe, hỏi thuê chiếc SUV nhập khẩu. Cậu ta đáp, “Anh đợi giúp em thêm một hôm nhé, tối nay tới hạn trả xe rồi, mai em đưa xe cho các anh.”

Chu Dung kì kèo, “Cậu nói nhỏ cho chúng tôi biết người thuê là ai được không? Tối nay chúng tôi cần xe ngay, cậu trao đổi với họ để chúng tôi qua lấy xe tối nay đi.”

Cậu nhân viên xin chút thời gian để gọi điện thương lượng với khách. Lát sau, cậu ta gọi lại, “Họ đồng ý rồi, các anh lên mạng trả phí nhé, tiền thuê tính từ ngày mai. Em sẽ gửi anh số điện thoại, 7 rưỡi tối anh tới cầu Tam Nhãn lấy xe ạ.”

6 giờ chiều, tôi và Chu Dung ăn xong rồi chạy xe men sông theo hướng Đông tới cầu Tam Nhãn. Gọi vào số di động cậu nhân viên cung cấp, đầu dây bên kia hẹn gặp tại quán bar nhạc jazz.

Chúng tôi đi theo định vị tới quán bar. Ngoài cửa, một thanh niên lùn tịt đang đứng vung vẩy chìa khóa SUV. Anh em tôi dợm xuống xe chào hỏi thì một chiếc taxi đỗ xịch trước cửa quán, một bà trung niên mặt bự phấn bước xuống.

Thấy bà ta, cậu lùn hớn hở xáp tới bắt chuyện, còn định nằm tay. Người phụ nữ chẳng buồn đoái hoài, hất tay cậu ta ra rồi đi thảng vào trong. Cậu lùn tiếc nuối nhìn theo, rồi lại dán mắt vào bà cô khác đang rảo bước bên đường.

Chu Dung tò mò, “Dân đa cấp hay là cuồng phụ nữ lớn tuổi thế nhỉ? Sở thích độc đáo quá!”

Tôi đáp, “Không biết, xuống xem sao.”

Chúng tôi tới gần cậu chàng thấp bé, hỏi có phải cậu ta đang chờ để giao xe không. Cậu ta đáp, “Đúng rồi. Đi, ra bãi đỗ nói chuyện.”

Cả ba vòng ra bãi đỗ đằng sau quán bar, thấy mấy chàng trai mặc vest đang chụp ảnh bên chiếc SUV. Tôi quan sát kĩ, không thấy ai cao chừng 1m80, mắt to mày rậm. Tức người đàn ông dính dáng đến vụ mất tích của mẹ Lưu Giai Di không có trong nhóm này.

Chu Dung ghé tai tôi thì thầm, “Họ không thấy nóng à?”

Cậu lùn đến chỗ chiếc SUV, vỗ tay nói, “Rồi, đến đây thôi các anh em, người ta tới lấy xe kìa.” Đoạn, cậu ta đưa chìa khóa xe cho tôi, “Anh mà không thuê, chúng tôi còn định giữ con SUV may mắn này thêm mấy hôm đấy.”

Tôi hỏi tại sao lại bảo nó may mắn, cậu ta cười ha hả, lái sang chuyện khác, “Mấy anh thích tán gái không?”

Tôi nói, “Tôi bình thường, cậu ta thì có.”

Cậu lùn lại phá lên cười, đưa tôi một tấm danh thiếp, “2 giờ chiều mai chúng tôi tổ chức hội họp ở tòa nhà Thương Giới, các anh thích thì xin mời tham gia, đảm bảo tha hồ tán gái.”

Tôi nhận danh thiếp và hứa sẽ tới.

Tôi để Chu Dung lái SUV nhập khẩu, còn mình đi lấy chiếc xe đỗ ven đường rồi cùng quay lại khách sạn. Về phòng, chúng tôi bắt đầu nghiên cứu tấm danh thiếp. Danh thiếp đề dòng chữ “Thầy Lý - nghệ sĩ PUA” cùng thông tin liên lạc. Chu Dung hỏi tôi PUA là gì, tôi giải thích PUA là viết tắt của pick-up artist (nghệ sĩ tán gái).

Ở Trung Quốc, PUA có tên dân dã là “thợ cầm cưa”, chỉ những người chuyên dạy cách tán gái. Đây là văn hóa ngoại lai khởi nguồn từ Neil Strauss, tác giả người Mỹ đã viết cuốn sách Thâm nhập thế giới ngầm của nghệ sĩ tán gái *, hướng dẫn đàn ông cách chinh phục phái đẹp.

Chu Dung khinh thường, “Trò này hiệu quả không? Anh chàng ban nãy bắt chuyện với hai bà cô liên tiếp mà thất bại cả đấy thôi.”

“Tôi chỉ biết qua chứ đã học bao giờ đâu. Nhưng quả thật có rất nhiều người tin vào lý thuyết này, nghe nói công ty đào tạo thành công nhất kiếm được mấy chục triệu một năm, chuẩn bị phát hành cổ phiếu đến nơi.”

Cậu ta gật gù, “Mai mình đi thám thính, tiện thể mở mang tầm mắt luôn.”

Sáng hôm sau, chúng tôi trả chiếc sedan đen cho công ty thuê xe, đúng 2 giờ chiều tới tòa nhà Thương Giới bằng chiếc SUV. Dưới cổng tòa nhà, mười mấy người mặc Âu phục vây quanh chiếc xe sang, thay phiên nhau tạo dáng cùng xe, cảnh tượng chẳng khác nào ở bãi đỗ hôm qua.

Tôi và Chu Dung đỗ xe, gọi cho thầy Lý. Cậu ta đi từ cổng ra đón, “Ôi, hôm nay hai người lái chiếc SUV may mắn tới à!”

Chu Dung hỏi tại sao lại gọi đây là SUV may mắn, thầy Lý vẫn không trả lời, “Lát nữa tôi giải thích, giờ lên tầng làm quen trước đã.”

Thầy Lý nhìn Chu Dung chằm chằm trong lúc chờ thang máy, “Thật ra lần đầu gặp tôi đã thấy cậu giàu tiềm năng rồi, vừa trẻ vừa đẹp.”

Chu Dung cười, “Tiềm năng gì? Bán thân à?”

Thầy Lý đưa điện thoại cho cậu ta, “Bán gì mà bán! Ý tôi là cậu có thể theo học lớp của chúng tôi, bảo đảm sau này muốn gì có nấy, chứ đừng nói là chỉ mua nhà!” Vừa nói, thầy Lý vừa lướt màn hình điện thoại trên tay Chu Dung, giới thiệu về lớp học, “Chúng tôi sẽ dạy cậu cách đánh nhanh, thắng lớn. Rồi sau này cậu thích gái hay tiền cũng có tuốt. Học viên thành công bên tôi đông vô số kể, mà nói thật nhé, họ thua xa cậu, cậu có tố chất lắm đấy!”

Thang máy tới nơi, chúng tôi theo thầy Lý lên tầng sáu, vào căn 606. Căn hộ hệt như studio chụp ảnh, bày biện sẵn phông nền, nào vườn tược hoa cỏ, phòng ngủ xa hoa, nào quán cà phê...

Thấy thầy Lý dồn hết sự chú ý vào Chu Dung, tôi bắt đầu đi xung quanh quan sát. Trong góc là tủ quầy đề chữ “Đạo cụ”. Tôi tiến lại nhìn. Tủ quầy bày vài món xa xỉ phẩm như ví hàng hiệu, đồng hồ vàng, bên cạnh ghi rõ giá thuê. Đồng hồ vàng 30 tệ cho 5 phút chụp ảnh, ví hàng hiệu 20 tệ 10 phút, rượu Cognac 10 tệ 10 phút. Trả 300 tệ, khách được phép tùy ý sử dụng bất cứ món đồ nào trong vòng năm tiếng, nhưng chỉ được dùng hai thứ cùng lúc.

Một anh bạn để ria mép bước đến trả đồng hồ, tay thì thá0 đồng hồ hàng hiệu đặt lên quầy, mồm thì than với tôi, “Hôm nay tôi đến từ sáng sớm, trả 300 tệ chỉ để chụp mấy tấm ảnh này đăng lên WeChat, xây dựng hình tượng, anh thấy tốn kém không?”

Cô thu ngân đứng sau quầy kiểm tra đồng hồ, xen vào, “Thiệt đi đâu được, WeChat mà kém sang là đám con gái chẳng thềm ngó ngàng đâu. Anh nhìn Văn Thành Cát mà xem, kiếm hơn hai triệu tệ rồi kia kìa.”

Tôi hỏi cô ta hai triệu tệ gì, đúng lúc này, thầy Lý dẫn Chu Dung tới, tiếp lời, “Văn Thành Cát là học viên cũ bên tôi, mới đây vừa được nữ đại gia tặng cho căn hộ gần trường học, nghe đâu bán được hơn hai triệu tệ!”

Chu Dung và tôi đưa mắt nhìn nhau. Cậu ta đề nghị, “Thầy Lý kể rõ cho chúng tôi nghe với.”

Thầy Lý gật đầu, “Dạo trước Văn Thành Cát thuê chính con SUV may mẳn hôm nay hai người lái, giả làm đại gia, thế là câu được phú bà. Anh ta mời bà ấy chung vốn làm ăn và dụ bán nhà để đầu tư cho mình hơn hai triệu tệ.”

Tôi hỏi, “Thầy có liên lạc được với anh ta không?”

Thầy Lý cười, gật đầu nhưng không cho chúng tôi số điện thoại. Tôi vỗ lưng Chu Dung, nói, “Bọn tôi sẽ tham gia khóa học bên mình, thầy liên lạc với cao thủ ấy giúp bọn tôi nhé? Anh em tôi muốn mời anh ta một bữa rồi học hỏi kinh nghiệm, có phải trả phí cũng sẵn sàng!”

Thầy Lý đồng ý, “Được thôi. Theo học lớp này, đảm bảo hai người sẽ được cung cấp đủ kiến thức từ giai đoạn tạo dựng phong thái, bắt chuyện, mời gọi cho đến khi tình cảm chín muồi. Học phí chỉ 5.000 tệ.”

Tôi giục Chu Dung nộp 5.000 tệ, nói để Chu Dung thử trước rồi mình đăng kí sau. Nộp tiền xong, Chu Dung được thầy Lý hồ hởi kéo ra ngồi bên bàn cà phê cạnh cửa sổ. “Tạo dựng phong thái phải bắt đầu từ mục Khoảnh Khắc trong WeChat, hôm nay tôi dạy cậu mấy mẹo. Cậu để ví lên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ để tôi chụp cho.”

Chu Dung lén đảo mắt ra chiều khó chịu, trông ra cửa sổ, đặt chiếc ví da bò đơn sắc, không có logo lên bàn. Thầy Lý lắc đầu, “Ví này không ổn rồi.” Dứt lời, cậu ta quay lưng đi mất, “Để tôi ra kia lấy ví hàng hiệu cho cậu.”

Chu Dung nhìn tôi, “Tên này điên à! Ví em đắt hơn cái thứ ‘hàng hiệu’ kia nhiều!”

Tôi xoa dịu, “Cậu cố nhịn đi, khó khăn lắm mới tìm ra manh mối.”

Dạy Chu Dung một mớ tuyệt kĩ tán gái xong, thầy Lý mới chịu liên lạc với Văn Thành Cát, bảo chúng tôi ngày mai có thể gặp mặt nhưng phải trả 3.000 tệ học phí. Chúng tôi đồng ý.

Buổi tối về khách sạn, chúng tôi đều thấy nhẹ nhõm. Chắc hẳn Văn Thành Cát chính là kẻ dụ dỗ bà Lưu bỏ nhà đi, mai gặp gã nữa là xong.

12 giờ trưa hôm sau, chúng tôi lái xe tới “Trà quán Nguyệt Quang”, lên sảnh tầng hai gặp Văn Thành Cát. Gã cao chừng im80, mày rậm mắt to, mặc sơ mi cộc tay và quần Tây, giống hệt lời miêu tả của khách mua nhà.

Chúng tôi ngồi xuống, gọi một ấm trà, chủ động rót trà mời gã, xong xuôi mới chìa ảnh trích xuất từ camera bữa trước tôi chụp, “Người phụ nữ ngồi trong xe SUV cùng cậu hôm mùng 8 tháng Sáu đâu rồi?”

Văn Thành Cát bật dậy toan bỏ đi, “Anh nói gì tôi chả hiểu.”

“Này cậu, tôi chỉ muốn biết Lưu Thục Cầm đầu? Còn sống hay đã chết? Cậu phải nói cho bằng hết.”

Gã chối đây đẩy, “Tôi chịu, chả hiểu anh nói gì.”

Tôi dọa, “Cậu ép tôi báo cảnh sát hả? Có cần tôi gọi khách mua nhà tới làm chứng không?”

Văn Thành Cát cười, “Thích thì đi mà báo cảnh sát, bảo người ta kiểm tra camera giám sát đi. Mấy hôm đó tôi còn bận chơi ở quán net của bạn trên phố Bì Tượng. Chuyện anh nói tôi biết gì đâu.” Thế rồi gã quay lưng bỏ đi.

Chu Dung uống trà, “Tên này tự tin quá!”

Tôi cau mày, “Đúng là hơi lạ. Ta tới quán net gã nói xem thế nào đã.”

Ông chủ quán net phố Bì Tượng không cho xem băng ghi hình và đuổi chúng tôi thẳng cổ. Chu Dung hỏi tôi phải làm thế nào, tôi đáp, “Gọi điện bảo Lưu Giai Di báo cảnh sát, nói Văn Thành Cát là người cuối cùng gặp bà Lưu trước khi bà ấy mất tích.”

Bà Lưu xuất hiện lần cuối vào ngày 12 tháng Sáu, tại Cục Quản lý Bất động sản. Lưu Giai Di mà trình báo, chắc chắn cảnh sát sẽ điều tra chứng cứ ngoại phạm trong khoảng thời gian này của Vương Thành Cát, chúng tôi chỉ cần rung đùi chờ.

Gọi xong, tôi và Chu Dung đỗ xe đối diện quán net, chờ đến hơn 5 giờ chiều thì thấy hai cảnh sát đến. Tôi vỗ vai Chu Dung, “Đi thôi.”

Cảnh sát tới quầy lễ tân, kiểm tra lịch sử kết nối internet và băng ghi hình từ mùng 8 tới 12 tháng Sáu. Tôi và Chu Dung giả làm người qua đường hóng chuyện, nấp sau lưng đám đông đang đứng xem, mở điện thoại chụp trộm băng ghi hình trích xuất từ camera.

Lịch sử kết nối internet cho thấy Văn Thành Cát lướt net tại đây suốt từ mùng 8 đến 12 tháng Sáu. Trong băng ghi hình, gã luôn đeo khẩu trang, nhưng chiều cao, dáng vóc và độ dài tóc đều khớp, trông mặt mũi cũng giống.

Chu Dung thì thầm hỏi tôi, “Là gã à?”

Tôi nói, “Khả năng cao không phải. Chủ quán là bạn gã, kẻ trong camera giám sát lại đeo khẩu trang từ đầu chí cuối, hình ảnh cũng khá mờ. Văn Thành Cát khăng khăng đây là mình thì cảnh sát cũng bó tay.”

Chu Dung gật đầu, “Vậy chắc chắn Văn Thành Cát đứng sau vụ mẹ Lưu Giai Di mất tích.”

Tôi bổ sung, “Chiều cao và diện mạo của Văn Thành Cát hoàn toàn trùng khớp với lời khách mua nhà miêu tả, chuyện gã lừa tiền phụ nữ, người bên công ty dạy tán gái cũng biết hết, họ chẳng việc gì phải lừa ta. Nhưng vấn đề bây giờ là không thể chứng minh bằng chứng ngoại phạm của gã là giả.”

Chu Dung ngẫm nghĩ, “Lúc đăng kí học lớp tán gái, em phải điền hầm bà lằng thông tin vào một bảng rất chi tiết. Thầy Lý còn khoe một số học viên xuất sắc sẽ chia sẻ kinh nghiệm thành công của mình và được công ty trả tiền khuyến khích. Hay mình tìm cách lấy tư liệu về Văn Thành Cát, xem thù đoạn của gã là gì để tìm ra sơ hở?”

“Được đấy, tối nay ta lại đến công ty ấy.”

Chúng tôi kiếm quán lẩu xiên lạnh gần tòa nhà Thương Giới để giải quyết bữa tối. Ăn xong, chúng tôi lái xe tới tòa nhà, quan sát cửa sổ tầng sáu. Hơn 6 giờ thì đèn tắt. Tôi và Chu Dung đợi đến 7 giờ, mang theo dụng cụ phá khóa, mặc áo có mũ, đội mũ, đeo khẩu trang, tránh camera giám sát, lẻn lên tầng sáu.

7 rưỡi tối, cả tầng vắng tanh, chúng tôi hí hoáy mở cửa từ của công ty tán gái, đến 8 giờ thì thành công lẻn vào trong. Tìm đến văn phòng hậu cần, tôi khởi động máy tính trên bàn, phát hiện họ vẫn dùng hệ điều hành WinXP. Tôi sử dụng tài khoản administrator mặc định của hệ điều hành, truy cập máy tính bằng chế độ an toàn. Trong thư mục “Hình ảnh học viên” là hình học viên khóa trước chụp cùng xe sang. Mỗi người có sáu tấm với các góc chụp khác nhau, chắc dành để đăng lên mạng xã hội, xây dựng hình ảnh.

Chu Dung tinh mắt phát hiện, “Nhìn này anh Từ, có mấy tấm của Văn Thành Cát liền!”

Tôi đối chiếu từng hình với ảnh chụp trộm băng ghi hình của quán net hồi chiều, định bụng tìm ra điểm khác nhau trên gương mặt và dáng vóc. Mượn ánh sáng màn hình so sánh suốt nửa tiếng đồng hồ, sắp mù đến nơi thì cuối cùng tôi cũng soi ra sự khác biệt.

Tôi cho Chu Dung xem ảnh Văn Thành Cát đeo khẩu trang (chụp từ băng ghi hình trích xuất camera) và ảnh gã ngồi trên cầu thang. Cả hai đều là hình chụp từ trên cao xuống. “Nhìn ra điểm bất thường chưa?”

Chu Dung ngắm nghía một lúc, “Dáng dấp và độ dài tóc hơi khác biệt, nhưng ảnh chụp vào thời điểm khác nhau nên có sai lệch cũng dễ hiểu.”

Tôi nói, “Cậu nhìn kĩ phần xoáy tóc xem, Văn Thành Cát đeo khẩu trang có một xoáy tóc, còn lúc không đeo khẩu trang lại có hai xoáy tóc. Chắc chắn hai ảnh này không chụp cùng một người!”

Tôi lưu hết ảnh và tài liệu về mấy vụ lừa phụ nữ điển hình của Văn Thành Cát vào điện thoại rồi tắt máy tính, cùng Chu Dung rời tòa nhà, lái xe về khách sạn. Về đến nơi, tôi gọi báo cho Văn Thành Cát biết mình đang nắm giữ hai tài liệu, một là những vụ lừa tình lừa tiền ngoạn mục của gã được lưu tại công ty dạy tán gái, hai là chứng cứ cho thấy gã đã ngụy tạo bằng chứng ngoại phạm. “Không chỉ cậu mà hai người bạn của cậu cũng dính đến việc làm giả chứng cứ. Nếu không đến gặp tôi để nói chuyện trực tiếp, tôi sẽ giao hết tài liệu này cho cảnh sát.”

10 giờ tối, chúng tôi gặp Văn Thành Cát tại sảnh khách sạn. Gã van nài chúng tôi đừng báo cảnh sát, “Tôi thật sự không biết bà ta đang ở đâu!”

Chu Dung nói, “Bốc phét, bà Lưu bị anh lừa rồi mất tích mà anh không biết bà ấy ở đâu à?”

Mặt Văn Thành Cát méo xệch, “Tôi lừa gì cơ? Tôi mới là người ăn quả lừa đây này!”

Thấy lạ, tôi hỏi gã ngọn ngành sự việc. Gã giải thích, “Tôi không những không lừa được đồng nào mà còn lỗ ối tiền kia kìa. Hồi đầu, tôi mua trang sức, mời bà ta đi ăn, thuê xe vờ làm đại gia, mất chừng trăm nghìn tệ chỉ để lấy lòng bà ta. Tôi tưởng bà ta cắn câu rồi nên dụ bán nhà để đầu tư cho tôi kinh doanh, hốt bạc. Nào ngờ tôi lại sập bẫy, bà ta bán nhà mà không chia tôi cắc nào.”

Chu Dung ngạc nhiên, “Sao lại thế được? Chẳng phải anh đi bán nhà cùng bà Lưu sao?”

Văn Thành Cát gật đầu, “Cầm được tiền, bà ta kêu hạn mức chuyển khoản trong ngày là 500 nghìn tệ nên sẽ chuyển chừng đó tiền cho tôi trước. Tôi nhận được tin nhắn, cứ ngỡ tiền đổ vào tài khoản rồi. Ai dè hôm sau mới phát hiện chưa có đồng nào đến tay mình, tới tìm thì bà ta chối không biết tôi. Xin tiền bà ta không chịu đưa, đòi lại quà tôi từng mua tặng bà ta cũng không đồng ý, còn gọi hai, ba chục người ra dọa đánh tôi. Chẳng biết bà ta kiếm đâu ra đám này mà có đủ già trẻ gái trai, ai nấy đều căm hận tôi như kẻ thù. Tôi mới là người bị hại.” Nói đoạn, gã cho tôi xem tin nhắn.

Đọc xong tin nhắn, tôi tin gã nói thật. Khi chuyển tiền bằng ngân hàng di động, nếu cố tình nhập sai một kí tự trong số thẻ, ngân hàng vẫn sẽ gửi tin nhắn thông báo giao dịch chuyển khoản vào số điện thoại của người nhận, nhưng tiền chưa được gửi vào tài khoản người nhận ngay mà cần chờ ngân hàng xác thực. Khi phát hiện tên và số thẻ của người nhận sai lệch, ngân hàng sẽ hoàn tiền lại thẻ của người chuyển. Đây là một chiêu lừa đảo phổ biến.

Chu Dung hỏi, “Anh không lừa thì sao phải khổ sở tìm người đóng giả mình vào quán net?”

Văn Thành Cát trả lời, “Vì tôi sợ cảnh sát lần theo manh mối, điều tra ra tôi từng học khóa tán gái chứ sao. Thế thì nhục chết đi được! Không lừa được tiền, tặng bà ta bao nhiêu quà mà còn phải đòi lại, xe đi thuê thì toàn để bà ta lái, trong khi tôi là người trả tiền. Tôi đành chém gió với các học viên khác là mình lừa được bà ta hơn hai triệu tệ, có thế mới giữ được thể diện và kiếm ít tiền khuyến khích của công ty. Chứ thật ra tôi chẳng lấy được cóc khô gì hết, còn lỗ chổng vó ấy chứ!”

Tiễn Văn Thành Cát, Chu Dung ngồi thần ra, “Anh Từ, chuyện này là sao?”

“Tôi cũng không biết, hơn nữa lạ ở chỗ dạo này bà Lưu không hề gặp bạn bè hay người thân, vậy bà ta kiếm đâu ra đến mấy chục người đủ lứa tuổi giới tính?”

Chu Dung trầm ngâm, “Chẳng lẽ mẹ Lưu Giai Di dính đến xã hội đen?”

“Không biết, giờ tôi cũng đang ù ù cạc cạc đây. Thủ phạm biến thành người bị hại, phải tìm thấy bà Lưu mới hiểu được đầu đuôi sự tình.”

Ban nãy Văn Thành Cát nói toàn để bà Lưu lái chiếc SUV nhập khẩu, mà xe của các công ty cho thuê đều gân thiết bị định vị GPS chất lượng tốt, ghi lại và theo dõi hành trình di chuyển của ô tô. Dựa vào đó, chúng tôi có thể xác định những địa điểm bà Lưu hay lui tới.

Chu Dung gọi ngay cho cậu nhân viên của công ty thuê xe, giải thích rõ sự việc và xin cậu ta bản đồ hành trình di chuyển của chiếc SUV. Cậu nhân viên do dự giây lát rồi đồng ý.

Chúng tôi nghiên cứu hành trình của xe trong khoảng thời gian từ mùng 5 tới 12 tháng Sáu, phát hiện bà Lưu thường xuyên loanh quanh khu vợc gần núi Bắc Đẩu.

Chu Dung thắc mắc, “Em không hiểu anh ơi, mình khai thác được gì từ manh mối này?”

Tôi giải thích, “Cậu nghĩ mà xem, giả sử bà Lưu chủ động bỏ đi, không tá túc nhà người quen hay khách sạn, vậy bà ta có thể dừng chân ở đâu mà không cần căn cước làm thủ tục?”

Chu Dung không biết. Tôi kêu, “Chậm hiểu thế, chùa chiền và đạo quán chứ đâu.”

Tôi lên mạng tra cứu, đỉnh núi Bắc Đẩu có một đạo quán tên là Huyền Chân Cung. Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe gần một tiếng đã tới núi Bắc Đẩu. Leo đến lưng chừng núi, Chu Dung vào nhà vệ sinh công cộng giải quyết nỗi buồn, tôi chờ bên ngoài. Bỗng Chu Dung kêu lên, “Anh Từ, ha ha ha... Anh vào đây xem này!”

Tôi vào nhà vệ sinh, thấy khu vợc rửa tay dán một tấm bảng tuyên truyền viết “Học thuyết đáng sợ: Thủ dâm điều độ hoàn toàn vô hại”, nào là “Thủ dâm ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh tiên thiên*, cản trở quá trình dậy thì, gây suy giảm trí tuệ, thận hư”... Dưới cùng là dòng chữ “Mọi thắc mắc xin truy cập diễn đàn Kiêng Sắc Dục để tìm hiểu những câu chuyện đẫm nước mắt đầy hối tiếc cũng như sự tái sinh của hàng triệu thành viên”.

Chu Dung cười như nắc nẻ, “Cái quái gì thế này!”

Tôi phổ cập kiến thức cho cậu ta: hồi mới thành lập, diễn đàn Kiêng Sấc Dục khá bình thường, chỉ khuyên nhủ mọi người đừng thủ dâm quá nhiều. Nhưng giờ họ biến chất, phản đối tất cả những hành vi tình dục như thủ dâm, quan hệ trước hôn nhân, xem phim người lớn, đã thế còn liệt kê hàng tá hậu quả nghe sởn gai ốc như viêm xoang, xấu xí, hao hụt sinh lực, thận yếu, vô sinh, liệt dương, thậm chí phải xuống địa ngục sau khi chết. Họ còn làm quá đến mức cấm cả suy nghĩ đồi bại.

Chu Dung nói, “Sao nghe như tà giáo thế? Có người tin cái này à? Nghĩ mà cũng cấm!”

Tôi nói, “Đúng là khá giống tà giáo. Những người này luôn rình rập để báo cáo nội dung khiêu dâm trên mạng.”

Chu Dung cười gập cả người, “Em cười sái quai hàm mất, anh đừng nói nữa, đám này hài quá, anh mà nói tiếp là hôm nay em khỏi leo núi.”

Quãng đường lên núi chỉ mất nửa tiếng nhưng chúng tôi tốn tròn một tiếng rưỡi, vì thành viên diễn đàn Kiêng Sắc Dục dán đầy biểu ngữ lên cây cối nên Chu Dung cứ đi một lúc lại dừng chân xem và cười phá lên.

Tới đạo quán, chúng tôi chưa kịp vào trong, hai cậu trai trẻ đã sán đến phát tờ rơi, khuyên chúng tôi từ bỏ ham muốn dâm dục. Chúng tôi vừa bước qua cửa, chưa vào chính điện, một ông trung niên đã lại gần hỏi có phải tới tham gia buổi họp mặt tại thành phố Cẩm của diễn đàn Kiêng Sắc Dục không. Đang bận tìm mẹ Lưu Giai Di, không muốn rước thêm phiền toái nên hai anh em tôi bảo mình không phải thành viên diễn đàn, chỉ là du khách leo núi.

Ông trung niên rất nhiệt tình, “Không phải thành viên cũng được. Đi nào, trưa nay Huyền Chân Cung phát cơm chay miễn phí, các cậu vào nhà ăn vừa dùng cơm vừa nghe tôi giới thiệu.”

Ông ta kéo chúng tôi vào nhà ăn nhận cơm chay, ngồi xuống rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt về tác hại của tà dâm cùng lợi ích của việc kiêng dâm, còn khuyên chúng tôi phải coi phụ nữ như những bộ xương. Người ta gọi đó là bạch cốt quán*.

Tôi đang đau cả đầu vì tràng diễn thuyết thì Chu Dung huých nhẹ, “Anh nhìn góc tường đằng kia kìa, người phụ nữ bên cạnh thùng gỗ có phải mẹ Lưu Giai Di không?”

Tôi ngoảnh sang, thấy bà Lưu đang ngồi ăn cơm, chuyện trò vui vẻ cùng một đôi nam nữ bên chiếc bàn cạnh góc tường. Bà ta ở trong đạo quán này thật.

Tôi ngắt lời người đàn ông đang bắn súng liên thanh, “Ở đây buổi tối ngủ nghỉ thế nào?”

Ông ta trả lời, “Ngủ giường tập thể, nam nữ ở chung. Đợt này rất đông thành viên diễn đàn tham gia, mọi người có thể giám sát lẫn nhau, tránh hành vi tà dâm.”

Tôi và Chu Dung quyết định tối nay ở lại trên núi chứ không về nữa. Người đàn ông mừng húm, cứ tưởng đã thành công lôi kéo chúng tôi vào nhóm.

7 giờ tối, mặt trời đã lặn, chúng tôi cố tình chọn chỗ ngủ gần bà Lưu, giả vờ muốn tán gẫu để bắt chuyện, “Cô ơi, cô cũng là thành viên diễn đàn ạ? Cô tới được mấy hôm rồi?”

Bà đáp, “Ngót nghét một tháng rồi.”

Tôi hỏi, “Cháu nhớ ra rồi, có phải đợt trước thành viên diễn đàn kéo đến thành phố Cẩm để giúp cô đuổi một cậu thanh niên đi không?”

“Đúng rồi, cậu ta suốt ngày làm phiền, quấy rầy khiến cô không tập trung kiêng khem được, nên trước khi lên núi, cô mới liên lạc diễn đàn, nhờ mọi người đuổi cậu ta đi. Cảm ơn mọi người nhiều lắm.”

“Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà cô.”

Thấy cuộc trò chuyện bắt đầu cởi mở hơn, tôi lựa lời hỏi, “Cô có con không ạ?”

Bà Lưu trả lời, “Cô có một đứa con gái nhưng không gần gũi lắm.”

Chu Dung hỏi, “Có phải tà dâm ảnh hưởng tới mối quan hệ của mẹ con cô, giống trường hợp của nhiều thành viên diễn đàn không?”

Bà Lưu đáp, “Ừ, hồi trẻ cô ngoại tình khiến gia đình tan vỡ, nên giờ tham gia đại gia đình Kiêng Sắc Dục để kiểm soát bản thân.”

Tôi đi vào trọng tâm, “Cô à, kiểm soát bản thân thì sao phải bán nhà? Cháu có cô bạn tên Lưu Giai Di, đang ở nhà yên lành thì bỗng bị người ta đuổi ra ngoài đường vì mẹ bán nhà, đã thế bà ấy còn biến mất. Chúng cháu đi tìm mẹ cô ấy suốt mấy hôm nay đấy cô ạ!”

Bà Lưu biến sắc, “Giờ nó biết tìm tôi rồi à! Trước đây nó xỉa xói tôi suốt, tốt xấu gì tôi cũng là mẹ nó, nuôi nó lớn khôn cơ mà, sao nó dám đối xử với tôi như vậy? Giờ nó không còn nhà để ở nên mới nhớ đến tôi chứ gì?”

Tôi không trả lời câu hỏi ấy, “Đó là chuyện của gia đình cô, chúng cháu tìm được cô coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi. Nhưng cháu vẫn thắc mắc một chuyện. Cậu Văn Thành Cát bị cô gọi hội đuổi đánh ấy, cũng có thể coi là bạn trai cũ của cô nhỉ, sao cô lại đối xử với cậu ta như thế?”

Bà đăm chiêu rồi hỏi ngược lại, “Biết nghệ thuật ‘cầm cưa’ không?”

“Có ạ, Văn Thành Cát cũng theo học môn này.”

Bà Lưu gật đầu, “Không chỉ đàn ông học để cưa gái, phụ nữ cũng học để cưa trai đấy. Tôi rất thích cặp với trai trẻ, yêu nhau được càng tốt, nhưng cũng bởi vậy mà tôi bị đám trai trẻ lừa cả đống tiền. Lưu Giai Di bực tôi lắm, đã không thông cảm cho tôi lại còn liên tục vin vào đó để trách cứ, cho rằng tôi nên an phận thủ thường. Thật ra tôi cũng rất hối hận vì bị lừa tiền nên mới gia nhập diễn đàn Kiêng Sắc Dục.

“Giao lưu với các thành viên, tôi mới biết bọn moi tiền của tôi toàn học ở lò dạy tán gái, thế là tôi cũng đăng kí một khóa dạy cưa trai. Họ dạy tôi cách giả làm đại gia, tán lũ đàn ông muốn cặp kè phú bà. Từ đây tôi mới quen Văn Thành Cát. Cậu ta mời mọc tôi đầu tư để cậu ta mở công ty, tôi nghĩ bỏ tiền cho người ta thà tự mở công ty dạy phụ nữ lớn tuổi giống mình cách tán đàn ông còn hơn. Thế nên tôi bán nhà, định lập công ty cùng mấy chị em quen trên diễn đàn Kiêng Sắc Dục. Tôi muốn chứng minh cho Lưu Giai Di thấy điều tôi theo đuổi không sai trái.”

Một năm sau, tôi tình cờ trò chuyện với Lưu Giai Di trên WeChat. Tôi hỏi thăm bà Lưu, Lưu Giai Di kể công ty của mẹ kinh doanh rất phát đạt, giờ cô cũng hỗ trợ một tay. Hai mẹ con còn mua được nhà mới ở khu biệt thự, lần sau chúng tôi tới thành phố Cẩm, thể nào cô cũng mời một bữa. Tôi cảm ơn Lưu Giai Di, thầm nghĩ nhờ vụ việc này mà hai mẹ con thân thiết với nhau cũng tốt đấy chứ.

WARNING

Cách nhận biết trai đểu/gái đểu

1. Biết cách lấy lòng bạn. Có thể những gì bạn thấy chỉ là lớp vỏ bọc họ cố tình xây dựng sao cho phù hợp với bạn.

2. Mập mờ với người khác giới trên mọi mạng xã hội hiển thị bình luận.

3. Những lúc hai người bên nhau, thi thoảng họ lại lủi ra một góc để nghe điện thoại và trả lời tin nhắn.

4. Ăn nói trước sau bất nhất.

5. Luôn thềm muốn thân thể hoặc tiền bạc của bạn.

6. Chỉ gửi tin nhắn thoại hoặc gọi video với bạn trong khung giờ nhất định, ngoài ra luôn viện cớ bận bịu.

7. Nhập số điện thoại của họ vào ô tìm kiếm trên các trang mạng xã hội, bạn sẽ thấy mỗi nền tảng họ lại trưng ra bộ mặt khác nhau.

8. Luôn kè kè điện thoại bên cạnh, cố tình giấu giếm tin nhắn, cương quyết không chịu chia sẻ thông tin cá nhân.

9. Thường xuyên hỏi dò thông tin cá nhân của bạn nhưng lại không muốn nhắc về mình hoặc cố tình tô vẽ bản thân.

« Lùi
Tiến »