Vụ việc: Mất tích trong buổi xem mặt tập thể giới nhà giàu
Thời gian: 26/07/2017
Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ
Chi: 80.000 tệ
Thu: Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Một cô gái từng tìm tới tôi, kể rằng bạn trai mình uống rượu với một đồng nghiệp cũ tới thành phố Yên công tác, mãi đến sáng chưa về. Cô lo ngay ngáy, gọi cho bạn trai suốt mấy tiếng đồng hồ mà không ai nhận điện. Hơn 4 giờ sáng, đầu bên kia bỗng nhấc máy, song không phải anh bạn trai mà là một phụ nữ, nói xe của bạn trai cô đang ở Vọng Đô Nam, đến mà lấy. Cô gái hỏi bạn trai mình đang ở đâu, nhưng đầu dây bên kia không đáp mà cúp máy, gọi lại không ai nghe nữa. Sáng hôm sau, cô tới Vọng Đô Nam, tìm thấy ô tô của bạn trai nhưng vẫn không liên lạc được với anh ta. Thông qua một người bạn, cô tìm đến tôi xin giúp đỡ.
Tôi hỏi cô có biết tài khoản và mật khẩu điện thoại của bạn trai không, để tôi định vị qua tài khoản (miễn là máy chưa tắt), tuy nhiên cô không biết. Tôi lại hỏi phương thức liên lạc của bố mẹ, công ty và đồng nghiệp của anh ta, cô vẫn lắc đầu.
Nghe tôi hỏi một hồi, cô gái bằng hoàng nhận ra mình mù tịt về bạn trai, dù cả hai đã sống cùng nhau hơn một năm. Cuối cùng anh chàng bạn trai tự mò về, nói mình quá chén nên quên hết trời trăng, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngẫm kĩ lại, đến vợ chồng chung sống lâu năm cũng chưa chắc đã hiểu nhau. Tôi nhấc nhở cô gái ấy, tốt nhất nên cảnh giác với bất cứ ai mình chưa tìm hiểu kĩ.
Sáng 26 tháng Bảy năm 2017, một cô gái tên Lý Văn gửi tin nhắn WeChat cho tôi, tâm sự rằng đồng nghiệp kiêm bạn thân của mình là Ngô Đan mất tích khi đi xem mặt.
Ngô Đan tham dự buổi xem mặt ở hải ngoại, tức là xem mặt tại nước ngoài chứ không phải gặp gỡ người ngoại quốc. Ngô Đan trả hơn 30 nghìn tệ phí hội viên thường niên để trở thành thành viên cao cấp của công ty mai mối. Họ cam kết sẽ tìm cho cô ấy một “người đàn ông thành đạt”. Tháng Bảy, công ty mai mối tổ chức buổi xem mặt tại Dubai, đưa rất nhiều hội viên tới đó du lịch một tuần.
Bấy giờ Ngô Đan còn thuyết phục Lý Văn đi cùng, khoe các thành viên nam tham gia lần này toàn người thành đạt, kết đôi được với họ là nửa đời sau vô lo vô nghĩ, nhưng Lý Văn ghét xem mặt nên từ chối.
Sau khi tới Dubai, Ngô Đan bỗng bặt vô âm tín, không trả lời WeChat hay cập nhật mục Khoảnh Khắc, hết một tuần cũng không tới công ty. Biết Ngô Đan và Lý Văn thân nhau, cấp trên còn hỏi Lý Văn tại sao Ngô Đan hết hạn nghỉ phép rồi mà chưa đi làm.
Lạ ở chỗ, mọi khi Ngô Đan rất thích khoe khoang, chuyện gì cũng mang lên Khoảnh Khắc, nhưng lần này cô ấy chỉ đăng ảnh vé máy bay điện tử trước khi khởi hành, thông báo mình chuẩn bị đi Dubai rồi không cập nhật nữa.
Kể xong, Lý Văn hỏi tôi, “Em có nên báo cảnh sát không anh?”
Tôi nói, “Chưa chắc cảnh sát đã thụ lý. Hiện chưa có bằng chứng chứng minh Ngô Đan mất tích, biết đâu cô ấy đang đi chơi ở nước ngoài.”
Lý Văn nài nỉ, “Vậy phải làm sao? Anh giúp em được không? Chẳng phải anh rất quan tâm tới những vụ nữ giới mất tích sao?”
Tôi suy nghĩ rồi hỏi, “Cô sống ở thành phố Yên à?”
“Vâng, em làm việc tại một công ty truyền thông mới, gần cầu Quan Nguyên. Tên công ty là Phương Hâm.”
Tôi xin Lý Văn tất cả thông tin liên lạc và dặn cô đợi tin. Sau đó, tôi gọi Chu Dung tới bàn bạc về vụ này. Nghe tôi kể sơ lược tình hình, Chu Dung lấy làm khó hiểu, “Anh Từ, sao anh lại nhận điều tra một vụ còn chưa chắc có phải mất tích không?”
“Có thể vụ này nghiêm trọng hơn thế. Năm 2014, con gái nhà hàng xóm ở quê tôi mất tích, mẹ gọi tôi về tham gia điều tra. Hóa ra ngoài cô ấy côn bốn cô gái khác ở thành phố Cáp bị kẻ xấu dụ dỗ đi làm hoặc đi xem mặt rồi lừa sang Dubai, ép bán dâm. Nếu Ngô Đan cũng gặp phải chuyện này, chưa biết chừng phía sau là cả một tổ chức. Điều tra ra chứng cứ vừa giúp ích cho xã hội, vừa bán được cho hãng truyền thông để kiếm tiền.”
Chu Dung gật gù, “Vậy cũng được.”
Chúng tôi tới Thái Tân Đồn ăn phở bò Việt Nam, chiều đến quán cà phê gần cầu Quan Nguyên gặp Lý Văn.
Lý Văn mới tốt nghiệp đại học hai năm nhưng trông già dặn như đã ngoài 30. Vừa gặp, cô đã nói ngay về chuyện của Ngô Đan, xem chừng rất lo cho bạn. Khi được hỏi có biết công ty môi giới Ngô Đan nhắc đến là công ty nào không, Lý Văn lắc đầu. Cô không cung cấp được thông tin nào hữu ích cho chúng tôi.
Tôi khuyên nhủ, “Cô đừng sốt ruột quá, cứ bình tĩnh, trước hết cần xác định bạn cô có mất tích thật không.”
Lý Văn hỏi phải làm thế nào, tôi đáp, “Thông thường khi kí hợp đồng lao động, công ty sẽ yêu cầu nhân viên điền tên và phương thức liên lạc của người liên hệ khẩn cấp. Đa số mọi người sẽ chọn người thân. Ta tới công ty cô xin thông tin, gọi cho người nhà Ngô Đan xem họ có mất liên lạc với cô ấy không.”
Lý Văn đưa tôi và Chu Dung tới công ty Phương Hâm nơi mình công tác. Hóa ra đây là một công ty khởi nghiệp nhỏ, chỉ có vỏn vẹn sáu, bảy người, chủ yếu hoạt động trong mảng quản lý tài khoản Weibo. Họ thuê căn phòng nhỏ chưa tới 20m² tại tòa nhà văn phòng Bạch Vân Thiên Địa, thậm chí còn không có quản lý nhân sự.
CEO công ty là người tử tế, nghe chúng tôi giải thích sự tình, anh ta lập tức lấy ra hợp đồng lao động của Ngô Đan. Ở mục “người liên hệ khẩn cấp” đề thông tin của bố cô ấy: Ngô Kiến Quốc, số điện thoại: 15125XXXXXX.
Tôi gọi đến số máy này nhưng sim đã bị khóa. Tôi đành kiểm tra bản photo căn cước của Ngô Đan, mò theo quê quán để tìm số điện thoại của đồn cảnh sát địa phương, nhờ CEO gọi điện với danh nghĩa công ty, trình bày sự việc và xin họ thông tin liên lạc của bố Ngô Đan.
Đồn cảnh sát đồng ý với điều kiện phải cung cấp giấy tờ chứng minh. Chúng tôi gửi fax hợp đồng lao động và bản photo căn cước của Ngô Đan cho họ theo yêu cầu. Lát sau, họ cho chúng tôi số điện thoại của Ngô Kiến Quốc.
Tôi ghi lại rồi gọi vào số đó, đầu dây bên kia nhanh chóng nhận điện, hỏi tôi là ai. Tôi đáp, “Cháu là đồng nghiệp của Ngô Đan. Mấy ngày nay Ngô Đan không đi làm, chúng cháu không tìm thấy cô ấy nên muốn hỏi dạo gần đây chú có liên lạc với Ngô Đan không ạ?”
Bố Ngô Đan đáp, “Có chứ, nó đang ngồi cạnh tôi đây này!”
Phòng đông người nên tôi mở loa ngoài, Lý Văn nghe vậy thì sốt sắng lấm, vội xích lại, “Chú ơi, cháu là bạn thân của Ngô Đan, chú bảo bạn ấy nghe máy được không ạ?”
Bố Ngô Đan đồng ý, vài giây sau, một giọng nữ vang lên, “A lô, ai thế?”
Lý Văn bỗng im lặng, CEO đứng cạnh cũng ngơ ngác bảo không giống giọng Ngô Đan. Tôi vỗ vai Lý Văn, nhắc cô mau trả lời. Cô thoáng ngập ngừng, “Ngô Đan đấy à?”
Đầu dây bên kia đáp, “Vâng, cô là ai vậy?”
Lý Văn tất loa, ngoảnh đầu nói đó không phải Ngô Đan, rồi lại nói vào điện thoại, “Cô đọc giúp tôi số căn cước của cô được không?”
Cô kia gắt lên, “Dở hơi à!”, rồi dập máy luôn.
Chu Dung lên tiếng, “Hay là mình nhầm? Xác nhận thêm lần nữa với cảnh sát đi.”
Chúng tôi gọi lại cho đồn cảnh sát địa phương, đối chiếu tên tuổi và số căn cước của Ngô Đan. Họ cho biết hộ gia đình này chỉ có một cô con gái tên Ngô Đan, không còn đứa con nào khác. Cúp máy, tất cả mọi người đều bối rối. Ngô Đan thật ở nhà bấy lâu nay, chưa từng đến thành phố Yên. Ngô Đan mà họ quen biết là kẻ lai lịch bất minh.
Ra khỏi công ty, tôi hỏi Lý Văn, “Cô muốn tìm tiếp không? Nếu tiếp tục, chuyện này sẽ từ ‘tìm bạn’ biến thành ‘tìm người không tồn tại’ đấy.”
Lý Văn đáp, “Có chứ. Dù giấu bí mật gì, cô ấy vẫn là bạn thân của em.”
Tôi gật đầu, “Cô hiểu rõ về Ngô Đan không?”
“Có. Bọn em toàn đi làm và về nhà cùng nhau, còn hay đi dạo phố, đi chơi với nhau nữa.”
Chu Dung hỏi, “Những lúc không đi cùng cô thì cô ấy làm gì?”
Lý Văn ngẫm nghĩ, “Thứ Bảy tuần nào cô ấy cũng tham gia lớp đào tạo phong thái trên đường Tân Hà, buổi tối thi thoảng lại đi xem mặt.”
Tôi thắc mắc, “Còn gì nữa không? Cô có biết người nhà, trường lớp hay bạn cũ của cô ấy không?”
Lý Văn lắc đầu, “Không. Phải làm sao bây giờ anh Lãng?”
Chu Dung xen vào, “Cô biết Ngô Đan sống ở đâu không? Tới đó tìm có khi lại thấy manh mối.”
“Em biết, để em dẫn hai anh đi.”
Ngô Đan thuê trọ ở ghép gần đường Tân Hà. Khi chúng tôi tới, một bạn trọ của Ngô Đan đang ở nhà, nghe Lý Văn nói đến tìm Ngô Đan, cô ta mở cửa cho chúng tôi. Nhân lúc cô ta về phòng, tôi dùng dây thép mở cửa phòng Ngô Đan, cả ba nhanh chóng lẻn vào.
Đây là phòng ngủ phụ rộng khoảng 15m², chỉ kê giường, bàn, tủ quần áo và một thùng gỗ to tướng. Tôi bước lại xem xét chiếc bàn, thấy mấy cuốn sách như Đệ tứ quy *, Liễu Phàm tứ huấn *, Ngũ chủng di quy *. Chu Dung cũng ghé lại nhìn, “Chà, cô này yêu văn hóa truyền thống quá nhỉ.”
Lý Văn nói, “Vâng. Hình như lớp đào tạo phong thái của cô ấy dạy những thứ này là chính.”
Kiểm tra bàn và tủ quần áo nhưng không tìm thấy manh mối, tôi bèn dồn sự chú ý sang thùng gỗ lớn lạ kì trong phòng. Chu Dung để mắt đến nó mãi, ngắm nghía nghiên cứu hồi lâu, “Đây là thùng tắm hả? À không, cửa ở hông thùng thế này làm sao tắm được. Trông cũng không giống thùng để đồ, lạ thật đấy! Anh Từ, nếu là anh thì anh đặt thùng gỗ trong phòng ngủ làm gì?”
Tôi không trả lời. Thật ra thoạt tiên tôi thấy nó từa tựa chuồng chó, nhìn gần mới nhận ra hoàn toàn không phải. Chiếc thùng giống phòng xông hơi khô mini hơn. Tôi chụp lại bằng điện thoại, dùng chính ảnh đó để lên mạng tìm kiếm hình ảnh nhưng không có kết quả. Chứng tỏ đây không phải sản phẩm phổ biến. Tôi hỏi Lý Văn nhưng cô cũng không biết đây là gì, đoán nó liên quan tới lớp đào tạo phong thái của Ngô Đan.
Chu Dung hỏi, “Em thấy rất nhiều đồ đạc trong phòng dính dáng tới lớp học này, rốt cuộc lớp này dạy gì vậy?”
Tôi đáp, “Tôi cũng không rõ lắm, hình như họ dạy cách đi đứng và tạo dựng thói quen sinh hoạt, nhắm đến khách hàng nữ là chính.”
Chu Dung nói đúng, lớp đào tạo phong thái chiếm một phần quá lớn trong cuộc sống của Ngô Đan, ở đó ẩn giấu manh mối cũng nên. Tôi hỏi Lý Văn địa chỉ lớp học. Cô nói lớp học nằm tại cao ốc Phong Thu gần đường Tân Hà, cô từng tới đó tìm Ngô Đan một lần.
Tôi dặn Lý Văn về nhà đợi tin. Trưa hôm sau, tôi và Chu Dung lái xe tới cao ốc Phong Thu, tìm chỗ đỗ xe rồi lên tầng 15 tòa B của cao ốc văn phòng màu đỏ như Lý Văn miêu tả. Ra khỏi thang máy, đi thêm một đoạn, cả hai trông thấy công ty mang tên Đào tạo Lễ nghi Quốc học Hoa Chính, bèn gõ cửa bước vào. Một cô gái cực kì thanh tú, mặc đạo bào, ngồi hỏi chúng tôi cần giúp gì.
Tôi chưa kịp lên tiếng, Chu Dung đã nhanh nhảu tiến lại, “Chúng tôi đăng kí lớp lễ nghi.”
Cô gái đáp, “Xin lỗi anh, tạm thời bên em chỉ nhận học viên nữ.”
Chu Dung phàn nàn, “Ơ hay, chỉ truyền nghề cho phụ nữ thôi à?”
Cô gái lườm cậu ta rồi mời chúng tôi về.
Ra khỏi cao ốc, tôi giẫm cho cậu ta một phát, mắng, “Đồ đần, chưa kịp hỏi gì đã phá đám rồi.”
Chu Dung cãi, “Không phải tại em, em có biết cô ấy là thanh niên nghiêm túc đâu. Giờ phải làm sao đây anh?”
“Họ chỉ nhận học viên nữ thì mình nhờ một cô đến tham gia là được.”
Tôi gọi cho Điền Tĩnh, xin chị giúp “chút việc vặt”, chị đang bận nên không hỏi kĩ đã đồng ý luôn, dặn tôi gửi địa điểm gặp mặt rồi cúp máy cái rụp. Tôi nhắn tin WeChat hẹn chị tại whisky Bar đường Trung Sơn.
Chúng tôi đến nơi khi mới hơn 6 giờ, quán rượu vừa mở cửa. Cả bọn chọn chỗ ngồi trong góc, gọi ba ly cocktail. Điền Tĩnh hỏi tôi muốn nhờ vả chuyện gì. Tôi kể ngọn ngành sự việc. Nghe xong, chị nhấp rượu, “Nhắn tôi địa chỉ.”
“Thôi, để bọn tôi đi cùng chị, đến lúc ấy chị nhớ mang theo máy nghe lén để đề phòng nguy hiểm.”
Chị gạt đi, “Lớp học thôi mà, có gì nguy hiểm? Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ đưa cậu hết tư liệu gốc.”
Tôi cân nhắc rồi đồng ý, “Vậy cũng được.”
Sáng 28, Điền Tĩnh tới đăng kí tại công ty Đào tạo Lễ nghi Quốc học Hoa Chính, tôi và Chu Dung đợi chị dưới chân cao ốc, hai tiếng sau Điền Tĩnh mới đi xuống.
Chu Dung ngủ gật luôn trên xe, nghe Điền Tĩnh gõ cửa, cậu ta giật mình, mở cửa và nhìn điện thoại, “Chị Tĩnh, sao chị đi lâu thế? Chị làm gì trên đó vậy?”
Điền Tĩnh kể, “Họ bắt tôi điền giấy tờ rồi hỏi han đủ thứ, hứa hẹn sẽ đào tạo tôi thành kiểu người mà đàn ông thành đạt sang trọng mới gặp đã mê ngay. Nhưng vẫn chưa biết cụ thể chương trình, ngày mai mới bắt đầu học.”
Sáng hôm sau, Điền Tĩnh tới lớp, được đưa vào một phòng họp rộng rãi, không bàn ghế, chỉ có bục giảng và vài tấm bồ đoàn, ngoài cửa đặt tấm standee quảng cáo đề chữ “Tọa đàm mở”.
Càng quan sát, Điền Tĩnh càng thấy kì lạ. Lối vào kê bàn dài xếp cả chồng sách vở trông như sách rởm, chất giấy sần sùi, lôm côm cuốn dày cuốn mỏng, nào là Giáo dục phẩm chất đạo đức cho phụ nữ , Tầm quan trọng của đạo đức người phụ nữ trong te gia trị quốc , nào là Nữ luận ngữ . Hai bên phòng học treo cặp biểu ngữ in dọc, trái viết “Một người phụ nữ đức hạnh gánh trên lưng vận mệnh cả đất nước”, phải ghi “Tam tòng tứ đức, giúp chồng, dạy con là cách duy nhất cứu rỗi người phụ nữ”.
Điền Tĩnh lập tức nhận ra, lớp đào tạo phong thái này thực chất là lớp dạy đức hạnh cho phụ nữ. Chị lẳng lặng ngồi vào một góc. Độ chục phút sau, một nữ giảng viên to béo bước lên bục giảng, trợ giảng ra hiệu cho mọi người đứng dậy, cúi chào rồi quỳ xuống lạy ba cái. Về sau Điền Tĩnh mới biết đây là thủ tục bắt buộc trong mỗi buổi học.
Tròn ba tiếng đồng hồ, giảng viên oang oang giảng bài với tốc độ rề rà. Bà ta chủ yếu nói về vấn đề “Chỉ người đức hạnh tốt mới khỏe mạnh và giàu sang”, “Phẩm hạnh bất xứng địa vị, sớm muộn gì cũng mất cả người lẫn của”, còn lấy ví dụ: phụ nữ nóng tính, thiếu chu toàn với gia đình thì đàn ông mới đi chơi gái, cặp bồ, loại phụ nữ như vậy là tai họa; phụ nữ ăn mặc hở hang thường có tướng lận đận, khắc bố mẹ, khắc chồng, khác con cháu. Bài giảng càng về sau càng cực đoan, giảng viên uống trà hoa cúc rồi nghiêm giọng răn dạy: nếu quan hệ với ba người đàn ông, tinh dịch của họ hòa với nhau sẽ thành độc, và phụ nữ không được đổi chồng, cần giữ dòng máu thuần khiết.
Chiều đến lượt giảng viên nam giảng bài, nội dung bài học còn kinh khủng hơn. Nào là phân tích sự phân công lao động truyền thống đối với nam và nữ, rồi thì phụ nữ “ăn đòn không được đánh trả, bị mắng không được cãi lại, phải ngậm bồ hòn làm ngọt, tuyệt đối không ly hôn”. Hắn còn khuyên học viên, nếu muốn làm phụ nữ thành đạt thì phải cất đi tử cung và bầu ngực, từ bỏ mọi đặc trung nữ tính.
Vốn là người phụ nữ độc lập và thành công, Điền Tĩnh điên hết cả tiết sau một ngày nghe thuyết giáo, mặt nặng mày nhẹ với tôi và Chu Dung suốt lúc ăn tối ở Thái Tân Đồn.
Chúng tôi không dám chọc giận chị, chỉ gợi ý lần sau đi nhớ mang thiết bị quay lén và nhắc chị mục tiêu có mặt ở đó là để tìm manh mối về Ngô Đan, cần phải nhẫn nại.
Sáng hôm sau, Điền Tĩnh mặc quần áo gắn camera mini đi học. Nhân lúc chưa đến giờ vào lớp, chị bắt chuyện với vài cô gái nhưng không ai biết Ngô Đan. Các cô này đều “có vấn đề” nên mới học ở đây. Người bệnh tật, người thiếu hơi ấm gia đình, kẻ trục trặc trong hôn nhân, còn có cả nạn nhân của bạo hành gia đình. Có cô khoe được bên mai mối giới thiệu đến học, vì cải thiện phong thái sẽ giúp tìm được tấm chồng tốt.
Buổi học hôm đó không có giáo viên đứng lớp, thay vào đó là cao thủ “sờ tay chữa bệnh” khám cho từng người. Bà ta cho biết hệ thống lý thuyết chẩn bệnh của mình mang tên “Bệnh nhân quả từ đầu tới chân”, chẳng hạn như ghét bỏ bố đẻ và bố chồng sẽ bị chóng mặt, đau đầu, dễ dẫn đến huyết khối tĩnh mạch não; hay kiểm soát chồng thì dễ nhồi máu cơ tim, nhồi máu não; thù hằn anh chị em thì đau vai.
Nói xong, bà ta còn đứng trên bục giảng, mở trang web, giới thiệu sản phẩm. Theo lời bà ta, muốn trị bệnh tận gốc, một mặt phải rèn luyện đạo đức, một mặt phải điều trị bằng thánh vật như dung dịch vệ sinh phụ nữ “Gìn giữ phẩm hạnh”, băng vệ sinh “Gìn giữ phẩm hạnh”, giá bán lên đến vài trăm tệ. Ngoài ra còn vòng hạt đeo tay “Gìn giữ phẩm hạnh” giá dao động từ 5.000 đến 8.000 tệ.
Không những thế, Điền Tĩnh còn thấy một thùng gỗ lớn tên là “Buồng cân bằng bồi bổ nguyên khí”, bèn rút điện thoại lén chụp ảnh gửi tôi, hỏi đây có phải thứ chúng tôi nhìn thấy trong phòng Ngô Đan không. Tôi đáp “Đúng vậy”, hỏi chị chiếc thùng có tác dụng gì. Chị nói để ngồi thiền bên trong.
Chiều hôm sau có tiết sám hối tập thể, mọi người cùng rì rầm tụng: Tôi sai vì không chăm sóc tốt cho mẹ chồng; tôi sai nên chồng mới ngoại tình; tôi sai nên đến giờ vẫn không có bạn trai. Thậm chí có người còn nức nở “Tôi không xứng làm người”.
Trong lúc mọi người đang khóc lóc, bỗng có tiếng ai bật cười. Điền Tĩnh ngẩng đầu, thì ra là một cô bé mười ba, mười bốn tuổi tới đây cùng mẹ. Người mẹ ngồi cạnh đang kêu khóc vì chồng ngoại tình.
Trợ giảng tiến lại túm tóc kéo ngã cô bé, bắt em quỳ xuống hối cải, còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với em. Mẹ cô bé vừa định lên tiếng thì trợ giảng cản lại, “Tôi làm vậy là muốn tốt cho cháu nó, con gái mà không biết nhẫn nhục, sau này phải tội lắm!”
Cô bé đau quá gào khóc thảm thiết, nhưng không một ai đứng ra giúp đỡ, trong đó có cả mẹ em. Không chịu nổi, Điền Tĩnh đứng dậy, “Con bé còn nhỏ mà.”
Điền Tĩnh khiến giảng viên trên bục giật mình, chắc không ngờ trong lớp lại có kẻ không biết “nhẫn nhục”. Bà ta suy nghĩ rồi gọi chị vào văn phòng.
Khi Điền Tĩnh đi vào, giảng viên đang xem tờ phiếu chị điền trước đó, “30 tuổi đầu rồi mà chưa cưới chồng, hơi muộn đấy. Em chưa nghe câu ‘Trai 30 tuổi đang xoan, gái 30 tuổi đã toan về già’ à?”
“Chưa. Cô giúp em kiếm chồng được ạ?”
“Đương nhiên là được. Chúng tôi đang hợp tác với một hãng mai mối cực kì giỏi. Học viên nữ chưa kết hôn, có phong thái xuất sắc do bên tôi đào tạo sẽ được giới thiệu với những người đàn ông thành đạt, kiểu người vừa có tiền vừa có quyền ấy. Họ thích những cô gái truyền thống, tam tòng tứ đức lắm!”
Điền Tĩnh hỏi hãng gì mà siêu vậy, cô giáo đáp, “Tình Yêu Vĩnh Cửu. Em lên mạng tìm xem, họ tập trung vào phân khúc khách hàng cao cấp, tổ chức không biết bao nhiêu buổi xem mặt tập thể cho đại gia, còn lên cả báo đấy!”
Cuối cùng cũng tìm thấy manh mối liên quan đến vụ việc của Ngô Đan. Điền Tĩnh giả vờ hứng thú, hỏi mình đạt tiêu chuẩn không. Cô giáo nói Điền Tĩnh rất có khí chất, chỉ cần chăm chỉ nghe giảng, chớ gây rối nữa thì cung cách và tác phong hoàn toàn có thể cải thiện.
“Em xinh thì xinh thật, mỗi tội hơi lớn tuổi. Đàn ông thành đạt toàn thích các cô gái trẻ trung thôi. Nhưng không sao, vấn đề này xử lý được.”
Điền Tĩnh hỏi xử lý thế nào, giảng viên liền đáp, “Để tôi nhờ người ta làm lại hộ khẩu cho em, muốn sửa thành bao nhiêu tuổi cũng xong. Trông em thế này, khai thành 9X còn được nữa là.”
“Hộ khẩu của em ở thành phố Yên, làm lại cũng được hộ khẩu thành phố Yên ạ?”
“Không, chỉ làm được hộ khẩu tỉnh khác thôi, nhưng em có thể giữ cả hai hộ khẩu.”
Điền Tĩnh vờ tỏ ra mừng rỡ, xin số liên lạc của người làm hộ khẩu. Tan học, chị lên xe kể lại sự tình và đưa tôi số điện thoại, “Tôi đoán cậu nhận ra rồi.”
Tôi đáp, “Vâng, chắc hắn đây là hộ khẩu ma.”
Điền Tĩnh gật đầu, “Tôi cũng nghĩ thế.”
Quãng năm 2014-2015, nhiều người dân Trung Quốc bất ngờ phát hiện hộ khẩu của mình đang bị người khác sử dụng. Có trường hợp tự dưng thành người đã lập gia đình, có trường hợp bỗng nhiên mọc đâu ra đứa con. Qua kiểm tra, cảnh sát phát hiện những người này bị chiếm dụng hộ khẩu. Đi sâu điều tra xác minh, kẻ gian không chỉ chiếm dụng hộ khẩu người sống mà đến người đã khuất cũng chẳng tha, thậm chí hộ khẩu của người không tồn tại cũng được đưa vào hệ thống và bán ra khi có nhu cầu. Chúng được gọi là hộ khẩu ma và bị kẻ gian lợi dụng để làm chuyện phi pháp. Có thể đến giờ, những hộ khẩu này vẫn chưa bị xóa bỏ triệt để.
Khả năng cao hộ khẩu của Ngô Đan và hộ khẩu mà cô giáo khuyên Điền Tĩnh làm chính là hộ khẩu ma.
Hôm sau, tôi và Chu Dung gọi vào số máy cô giáo cung cấp, trình bày mong muốn mua hộ khẩu. Đầu dây bên kia hỏi cần hộ khẩu vùng nào, tôi đáp, “Ở đâu cũng được, miễn không trùng hộ khẩu với người khác.”
Y bảo loại này giá hơi cao, tối thiểu phải 80 nghìn tệ. Tôi đồng ý, kêu đang cần gấp nên muốn lấy nhanh. Y nói, “Được chứ. Anh gửi tôi thông tin cá nhân thật cùng một tấm ảnh màu cỡ 2,5x3,5 cm, đến chiều là có ngay, nhưng tôi chỉ nhận tiền mặt thôi đấy.”
Tôi gửi y thông tin cá nhân giả, hẹn 2 giờ chiều gặp mặt tại trung tâm thương mại Thế Ki đường Thượng Văn. Tôi lái chiếc M3 đắt tiền của Chu Dung đến để tay buôn hộ khẩu khỏi nghi ngờ mình là cảnh sát. Chu Dung chạy xe khác lòng vòng gần đó để quan sát hướng di chuyển của y.
2 giờ chiều, tôi đỗ xe ven đường thì y gọi điện hỏi tôi đang ở đâu. Tôi báo vị trí, chẳng bao lâu sau, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai gõ kính xe, đưa tôi một bộ giấy tờ hộ khẩu cùng căn cước, “Xong rồi đây anh.”
Tôi hỏi, “Không sợ tôi quỵt tiền, ôm hàng chạy mất à?”
“Không. Tôi nắm thông tin cá nhân của anh rồi, chỉ cần điền vào giấy nợ giả, gửi công ty cho vay nặng lãi là anh khỏi chạy.”
Tôi chìa 80 nghìn tệ cho y, giữ chặt không buông, “Lỡ anh cầm tiền rồi vẫn ghi giấy nợ giả thì sao?”
“Không có chuyện đấy đâu, chúng tôi có đạo đức nghề nghiệp mà.” Nói rồi y rút lấy tập tiền, đếm và bỏ đi.
Tôi gọi điện dặn Chu Dung bám theo Mũ Lưỡi Trai, phần mình lái xe theo hướng ngược lại. Tôi phát hiện một chiếc xe đi theo mình mãi, hắn chúng đang kiểm tra xem tôi có bám đuôi tên kia không.
Chu Dung theo sau Mũ Lưỡi Trai tới khu chung cư gần đường Thiên Thai. Y bước vào một tòa nhà trong khu. Chu Dung chờ một lúc rồi vào theo, thấy thang máy dừng tại tầng 12.
Tôi lượn một vòng, chắc chắn không còn người bám đuôi mới đỗ xe bên đường, bắt taxi đến chung cư, ngồi trong xe Chu Dung theo dõi tình hình. 9 giờ hơn, tầng 12 tắt đèn, chúng tôi còn tưởng hôm nay ngồi rình phí công, toan bỏ về, bỗng thấy Mũ Lưỡi Trai bước ra khỏi tòa nhà và bỏ đi.
Tôi cùng Chu Dung đeo găng tay, lấy đồ nghề, mau chóng lên tầng ngay sau khi y đi khuất. Dùng máy nghe lén xuyên tường và ống nhòm trộm mắt mèo để kiểm tra, xác định trong phòng không có người, cả hai phá khóa rồi lẻn vào. Soi đèn pin tìm manh mối, tôi thấy 80 nghìn tệ Chu Dung rút hồi chiều đang nằm trên sofa. Chu Dung nhướng mày với tôi, “Mình có mang về không anh?”
“Thôi, đừng rút dây động rừng, cậu chịu khó chút vậy.”
Đi quanh nhà, tôi tìm thấy vài tập tài liệu chứng nhận hộ khẩu các loại và cuốn sổ của Mũ Lưỡi Trai, ghi chép các giao dịch với công ty Hoa Chính. Ngô Đan cùng tên cũ của cô ấy cũng xuất hiện trong đó. Lạ thật, sao những người khác đều làm hộ khẩu ma thông qua công ty Hoa Chính, vậy mà cô giáo lại đưa luôn Điền Tĩnh số của tên buôn hộ khẩu?
Tôi chụp lại hết các chứng cứ này. Sáng hôm sau, tôi mang chúng đến công ty môi giới hôn nhân Tình Yêu Vĩnh Cửu, cảnh báo rằng rất nhiều khách hàng cao cấp “vừa có tiền vừa có quyền” ở đây đang hẹn hò với những người “không tồn tại”, một khi sự việc bại lộ, riêng việc khách hàng trả đũa cũng đủ khiến công ty điêu đứng, chứ chưa nói đến khoản tiền phải bồi thường.
CEO của Tình Yêu Vĩnh Cửu hốt hoảng mời tôi vào văn phòng, hỏi mức tiền cần bỏ ra để tôi giữ miệng. Tôi đáp, “Tôi không đến để tống tiền mà chỉ muốn hỏi chút chuyện. Cô gái tên Ngô Đan tham gia buổi xem mặt tập thể ở Dubai ngày 18 tháng Bảy đầu rồi?”
CEO gọi nhân viên vào hỏi và báo lại, “Cả cô ấy lẫn đối tượng xem mặt đều không lên máy bay. Chúng tôi ngờ rằng họ tự hẹn riêng vì không muốn trả khoản phí còn lại. Vé máy bay của cô ấy chúng tôi cũng trả rồi.”
Tôi nhớ điện thoại mình có lưu ảnh chụp vé máy bay Ngô Đan đăng trên Khoảnh Khắc, bèn kiểm tra mã đặt chỗ. Vé bị trả thật.
Tôi hỏi xin CEO thông tin đối tượng hẹn hò của Ngô Đan. Sau một hồi cân nhắc, ông ta đồng ý và dặn tôi đừng tiết lộ với ai. Tôi nhận lời, đồng thời yêu cầu ông ta giấu Hoa Chính chuyện tôi tới đây, cứ vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đối tượng hẹn hò của Ngô Đan tên là Lưu Tuấn Sinh. Đây không phải “kiểu người vừa có tiền vừa có quyền” như lời giảng viên lớp đức hạnh nói, chỉ là chủ một công ty khởi nghiệp nhỏ. Anh ta nghiến răng bỏ tiền mua xe xịn, thuê căn hộ sang nhằm tìm một cô vừa xinh vừa giàu.
Tôi và Chu Dung thay phiên theo dõi Lưu Tuấn Sinh, phát hiện anh ta ở lì trong nhà mấy ngày liền, hôm nào cũng gọi đồ ăn về, và có một căn phòng trong nhà không bao giờ vén rèm.
Sau ba ngày theo dõi, tôi và Chu Dung chặn nhân viên giao đồ ăn cho Lưu Tuấn Sinh dưới tòa nhà, theo sau cậu ta. Nhắm lúc Lưu Tuấn Sinh mở cửa lấy đồ, chúng tôi xông vào, tìm thấy Ngô Đan bị giam trong căn phòng lúc nào cũng buông rèm.
Chúng tôi báo cảnh sát nhưng Lưu Tuấn Sinh không bỏ chạy, chỉ khóc lóc kể lể rằng mình cũng là người bị hại. Anh ta cứ ngỡ đã tìm được cô người yêu công dung ngôn hạnh, hiền lành đảm đang, nào ngờ quen nhau được một tháng, Ngô Đan thông báo mình nắm trong tay chứng cứ Lưu Tuấn Sinh trốn thuế, ép anh ta đưa hai triệu tệ. Cùng đường, Lưu Tuấn Sinh đành nhốt Ngô Đan lại.
Không thể xác minh tính chân thực của câu chuyện, tôi bảo anh ta chờ cảnh sát đến rồi trình bày.
Tôi gọi cho Lý Văn, định bụng báo tin mừng, nào ngờ không liên lạc được. Chu Dung bảo Ngô Đan, “Khi nào về, kiểu gì cô cũng phải mời Lý Văn một bữa đấy, cô ấy đúng là bạn tốt hết lòng hết dạ, cô vừa mất tích là nháo nhào tìm người giúp.”
Ngô Đan hoang mang, “Tôi không quen ai tên Lý Văn cả!”
Chu Dung ngơ ngác, “Sao lại thế, cô ấy là đồng nghiệp của cô ở công ty Phương Hâm mà!”
Ngô Đan ngẩn ra, “Tôi chưa từng nghe tên công ty này.”
Tôi và Chu Dung đần mặt ra. Bàn giao Ngô Đan và Lưu Tuấn Sinh cho cảnh sát, cung cấp lời khai xong, chúng tôi lại tới tòa nhà văn phòng Bạch Vân Thiên Địa. Thế nhưng, công ty Phương Hâm giờ đã vườn không nhà trống, Lý Văn kể từ đó cũng cắt đứt liên lạc.
Theo kết quả thẩm vấn Ngô Đan và Lưu Tuấn Sinh, công ty Hoa Chính không chỉ đào tạo hàng loạt học viên sùng bái phẩm hạnh phụ nữ, mà còn cài chim mồi vào nhóm học viên giới thiệu cho công ty mai mối để họ quyến rũ những người có tiền có quyền, tìm kiếm vết nhơ của mục tiêu để uy hiếp, tống tiền.
Hoa Chính tổ chức đào tạo không giấy phép và dính líu tới lừa đảo nên bị niêm phong, tay buôn hộ khẩu ma cũng sa lưới, công ty môi giới hôn nhân bị cưỡng chế đóng cửa để chỉnh đốn.
Còn chuyện Lý Văn tôi mãi không hiểu, phải đến tận lúc biên tập tư liệu vụ án này, xem hình chụp tại nhà tên buôn hộ khẩu, tôi mới thấy tấm ảnh 2,5x3,5 cm của Lý Văn giữa đống thông tin cá nhân của tất cả những người từng làm hộ khẩu ma. Dĩ nhiên, trên ảnh đề cái tên khác.
Tôi nhờ người vào trại tạm giam đưa cho Ngô Đan xem tấm hình này. Cô ấy biết người trong ảnh. Đó vốn là quản lý cấp cao của Hoa Chính, về sau tách ra mở lớp dạy phẩm hạnh riêng, còn định kéo Ngô Đan sang bên mình. Có thể “Lý Văn” nghe tin Ngô Đan biến mất, muốn lợi dụng chuyện này hòng loại trừ đối thủ cạnh tranh nên mới nhờ tôi điều tra (vì biết tôi quan tâm tới những vụ phụ nữ mất tích). Nhưng cô ta đâu ngờ tôi lại nắm được thân phận thật của mình.
Ngày 2 tháng Tám, trong lúc uống rượu, tôi và Chu Dung nhắc đến chuyện này, cậu ta hỏi tôi tại sao những phụ nữ kia lại tin tưởng mấy lớp dạy đạo đức cho phái đẹp. Theo tôi, chiêu trò của bọn này cũng tương tự như tà giáo, đa cấp và diễn đàn Kiêng Sắc Dục. Mấy câu giảng viên rao giảng như “không nghe lời chồng thì chết đi phải xuống địa ngục” chính là một trong những thủ đoạn hăm dọa của chúng.
Học giả người Anh Dan Cossins tổng kết ba bước lôi kéo thành viên của tà giáo: Dụ dỗ - Đồng hóa - Hăm dọa.
- Dụ dỗ: Thoạt tiên chúng sẽ tỏ ra thân thiện, dang tay chào đón để bạn thấy chúng như mái ấm thứ hai và cần có trách nhiệm với chúng.
- Đồng hóa: Sau đó, chúng sẽ tìm cách đưa bạn vào môi trường tách biệt với thế giới bên ngoài, biến tập thể sống chung với bạn trở thành xã hội thu nhỏ, ý kiến của chúng chính là ý kiến của bạn.
- Hăm dọa: Đồng thời, chúng sẽ liên tục dọa dẫm bằng những hậu quả khi bạn không tin tưởng chúng. Dần dà, bạn sẽ cho rằng mọi điều chúng nói là thật và sợ hãi chúng. (T.G)
WARNING
Chiêu trò núp bóng lờ đào tạo để lừa đảo của cơ sở bất hợp pháp
1. Tuyên truyền những khóa học, lý luận phản khoa học, bán kèm khóa học đủ những sản phẩm liên quan, ép học viên mua hàng.
2. Nhân viên kinh doanh bày “bánh vẽ”, hứa hẹn trúng tuyển việc làm, mức lương chót vót, lừa đảo bất chấp thủ đoạn để hoàn thành định mức.
3. Lừa ứng viên đến phỏng vấn rồi chê chưa đủ năng lực, yêu cầu tham gia đào tạo mới được vào làm để thu phí đào tạo cao ngất ngưởng.
4. Quảng cáo “học xong, tìm được việc mới phải trả lệ phí” để thu hút học viên. Trong quá trình đào tạo lại dụ dỗ, thậm chí lừa học viên vay tiền, lấp liếm rằng tiền vay là trợ cấp dành cho học viên.
5. Chất lượng đào tạo tệ hại. Giáo viên lừa đảo là chính, thậm chí giả danh chuyên gia, video dạy học toàn tìm trên mạng. Chương trình học và nội dung giảng dạy thực tế chẳng liên quan gì đến nhau, không hoàn tiền khi được yêu cầu.
6. Cuối khóa, thông báo học viên không đạt chuẩn đầu ra, phải trả một khoản tiền lớn để bồi thường chi phí cùng tài nguyên đào tạo mà công ty bỏ ra.
7. Viện đủ lý do để lừa học viên thi chứng chỉ đã bị bãi bỏ, ví dụ chứng chỉ quản trị thương hiệu, thậm chí bịa ra chứng chỉ không hề tồn tại.