Vụ việc: Sòng bạc ngầm
Thời gian: 13/08/2017
Nguồn tin: Phụ huynh học sinh tiểu học
Chi: 5.000 tệ
Thu: Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Ngày 13 tháng Tám năm 2017, tôi nhận được tin báo nghi ngờ có kẻ xâm hại bé gái theo học trường tiểu học gần thị trấn Dương Phản, ngoại ô phía Bắc. Người cung cấp thông tin là một phụ huynh. Chị không có chứng cứ, chỉ tiết lộ gần đây một người đàn ông lạ mặt thường xuyên lái xe đến đón Dương Vũ, cô bé học cùng lớp với con gái mình. Chị bảo con hỏi thì Dương Vũ trả lời đó là bạn của bố mình, gạn hỏi thêm cô bé lại không chịu nói nữa.
Tôi thắc mắc chị đã báo vụ việc lên trường chưa, chị đáp, “Tôi nói với giáo viên chủ nhiệm rồi. Dương Vũ chỉ có bố, mẹ mất sớm, Dương Vũ sống cùng bố. Giáo viên chủ nhiệm gọi cho bố cô bé nhưng tắt máy suốt, hỏi thì Dương Vũ nói bố đi công tác, cô bé cũng không liên lạc được. Tìm gặp cô ruột của Dương Vũ thì cô ta xoen xoét bảo sẽ lo liệu, nhưng mấy ngày nay vẫn thấy ông kia đến đón Dương Vũ, chẳng biết thế nào nữa. Trường học lại liên lạc với cô ruột nhưng cô ta rất thiếu hợp tác.”
Tiếp nhận thông tin, tôi trao đổi với Chu Dung. Cậu ta căm thù tột độ hành vi xâm hại trẻ em, vừa nghe xong đã nói, “Nhất định phải điều tra, không cần trả tiền cho em cũng được.”
Chiều hôm sau, tôi và Chu Dung chạy xe tới trường tiểu học Dương Phản, gọi phụ huynh cung cấp tin vào xe đợi cùng. Gặp ai Chu Dung cũng dễ dàng kết thân, chẳng mấy chốc họ đã nói chuyện rôm rả, tôi ngồi nghe bên cạnh mà phát oải, cũng may chờ một lúc là đến giờ tan học.
Học sinh nối nhau ra khỏi cổng trường, tôi nhờ chị phụ huynh xem người đàn ông lạ mặt tới chưa. Chị bước xuống ngó quanh, cho biết chiếc sedan màu đen, đỗ cạnh cột điện đằng trước chính là chiếc xe hằng ngày tới đón Dương Vũ. Chỉ xong, chị đi đón con.
Sợ đỗ ở đây lát nữa tắc đường, tôi dặn Chu Dung lái chiếc M3 lên phía trước, còn mình xuống xe, tới sau chiếc sedan đen, châm thuốc ngó ra cổng trường, giả vờ đang chờ con. Mười phút sau, một bé gái tóc ngắn, mặc đồng phục tiến về phía chiếc sedan, ngồi lên ghế phụ lái. Tôi trở lại xe, bảo Chu Dung bám theo.
Men theo đường Thông Bắc đi về hướng Nam, chúng tôi tới một làng đô thị nằm sát ngoại ô, thuộc phía Đông thành phố. Tôi sợ chiếc M3 của Chu Dung bắt mắt quá nên dặn cậu ta dừng xe ven đường rồi cùng đi bộ vào.
Chiếc sedan đen đỗ trong khu nhà có tường bao, chúng tôi vừa vào thì thấy một người đàn ông trung niên bước xuống xe. Y mặc áo polo vàng nhăn nhúm trông rõ nhếch nhác, dắt Dương Vũ vào cửa đơn nguyên của một tòa nhà trong khu.
Chúng tôi toan đi theo, một thanh niên mặc áo thun đen sải bước tới gần, “Anh tới chơi ạ?”
Chu Dung đang định hỏi chơi gì thì bị tôi chặn họng, cướp lời, “Ừ, định chơi một lát.”
Cậu ta gật đầu, hỏi, “Các anh mang tiền mặt không?”
Tôi nói, “Không, tôi trả qua WeChat hay Alipay được không?”
Cậu ta đáp, “Không được anh ạ. Ngân hàng đối diện có cây ATM, các anh muốn chơi bao nhiêu cứ rút bấy nhiều, em đợi ở đây nhé.”
Chúng tôi ra ngân hàng Công Thương phía bên kia đường, Chu Dung đứng tần ngần trước ATM, “Mình định làm gì hả anh? Phải rút bao nhiêu tiền?”
“Rút tạm 5.000 tệ đi. Tôi cũng chẳng rõ cậu kia kinh doanh gì.”
Làng đô thị là sản phẩm đặc biệt của quá trình đô thị hóa. Vùng ven thành phố Yên có đến mấy chục khu làng đô thị như nơi đây, trong đó nhiều làng là nơi tụ tập của giới nghệ sĩ, hoặc hang ổ của những ngành nghề trái phép như sòng bạc ngầm, hàng gội đầu “tươi mát” hay thậm chí tụ điểm mua bán ma túy.
Áo Thun Đen mời chúng tôi vào chơi và chỉ chấp nhận tiền mặt, chứng tỏ nơi ấy không quang minh chính đại gì cho cam. Giả sử Dương Vũ và người đàn ông nọ cũng liên quan, chưa biết chừng đó còn là cơ sở cưỡng ép bé gái bán dâm ấy chứ. Tốt nhất nên thâm nhập để xác nhận.
Tôi dặn Chu Dung vào đó có thấy gì cũng phải bình tĩnh, đợi ra ngoài rồi báo cảnh sát, kẻo lại vạ lây. Cậu ta gật đầu đồng ý.
Chúng tôi rời ngân hàng, theo Áo Thun Đen trở lại tòa nhà khi nãy, nhưng không vào đơn nguyên mà người đàn ông dắt Dương Vũ vào. Mỗi tầng có ba căn hộ. Cửa ra vào ở tầng một được sửa thành cửa kính lớn, ngồi phía trong là một ông già mặc đồng phục bảo vệ đang giám sát từng vị khách ra vào đơn nguyên. Thấy Áo Thun Đen, ông ta gật đầu, đứng dậy đi khuất, vài giây sau, cánh cửa chống trộm bên phải chúng tôi mở ra. Tôi và Chu Dung toan bước vào thì Áo Thun Đen giơ tay cản lại, “Không được mang tiền mặt vào anh ạ, phải đổi thành phỉnh đã.”
Tôi không mang thẻ ngân hàng, 5.000 tệ này là của Chu Dung. Sau khi cân nhắc, tôi để Chu Dung đưa tiền cho Áo Thun Đen. Cậu ta nhấm nước bọt đếm hai lượt, moi mười phỉnh trong túi ra, đưa chúng tôi, “Đây là phỉnh trị giá 500 tệ, vào trong hai anh có thể đổi sang các mệnh giá khác.”
Chúng tôi đi vào, bảo vệ cẩn thận khóa cửa rồi dẫn chúng tôi tới một căn phòng. Trong phòng có cầu thang dẫn lên tầng hai. Bảo vệ đưa chúng tôi lên phòng tầng hai, gõ sáu nhịp lên cửa. Người bên trong nhòm qua mắt mèo rồi mở cửa. Cửa cách âm cực kì tốt, chỉ khi he hé mới nghe tiếng xì xầm vọng ra, kèm theo đó là mùi thuốc lá trộn lẫn mùi mồ hôi.
Tôi và Chu Dung bước vào. Trong không gian rộng lớn và thông tầng, người chia bài đứng cạnh bàn casino dài năm, sáu mét, hai cô gái mặc váy đồng phục cũn cỡn đang nhận và phát phỉnh. Trên tường treo ba màn hình tinh thể lỏng nằm tách biệt, chiếu diễn biến và kết quả ván cược. Một tốp nam nữ vây quanh bàn casino để đặt cược. Tôi đưa mắt nhìn, nhận ra họ đang chơi baccarat*. Đây là một sòng bạc ngầm.
Chu Dung thầm thì hỏi tôi, “Sao người ta không cho mình mang tiền mặt vào nhỉ, có phải Ma Cao đâu, phạm pháp mà cứ ra vẻ đàng hoàng làm gì?”
Tôi giảng giải, đây là cách lách luật của các sòng bạc ngầm. Khi cảnh sát ập vào sòng bạc nhưng không tìm thấy tiền mặt đặt cược, thì kể cả tiền cược lên tới hàng chục triệu tệ cũng khó khép tội vì thiếu bằng chứng trực tiếp, hình phạt rất nhẹ.
Chu Dung gật gù, “Tiếp theo phải làm sao đây anh?”
“Còn làm sao nữa? Thua cho nhanh còn về. Cửa nhà cái với cửa người chơi, cửa nào đông người đặt thì cậu đặt cửa ấy, bảo đảm chẳng mấy mà thua sạch.”
Góc nào của sòng bạc cũng có vài người lượn lờ. Họ không đặt cược, chỉ giám sát người chơi. Tôi sợ người ta nghi ngờ mình có biểu hiện lạ nên cứ đứng sau lưng Chu Dung, chờ cậu ta thua hết tiền liền giả vờ kéo lại, khuyên cậu ta bình tĩnh, đừng cược nữa rồi lôi ra ngoài.
Rời đơn nguyên, đi được một đoạn, Chu Dung dùng bước, châm thuốc nói, “Hay mình sang đơn nguyên lúc nãy Dương Vũ vào?”
Tôi kéo cậu ta, “Giờ mình về đã. Đằng sau có người đi theo, đừng quay lại.”
Chúng tôi ra xe, mở cửa định lên thì người đàn ông phía sau nhanh chân đuổi theo, “Hai anh ơi, hai anh đi đâu đấy?”
Chu Dung bảo về nội thành, gã hỏi tiếp, “Cho tôi quá giang một đoạn được không? Ở đây khó bắt taxi quá, dùng ứng dụng đặt xe cũng không gọi được. Các anh không phải đưa về tận nhà đâu, chỉ cần tiện đường thả tôi xuống công viên Huệ Nguyên, để tôi tự bắt xe về.”
Tôi muốn xem gã định làm gì, bèn mời gã ngồi ghế phụ lái còn mình ra ghế sau. Nếu tôi và Chu Dung cùng ngồi đằng trước còn gã ngồi sau, lỡ gã mang dùi cui điện thì tấn công chúng tôi dễ như trở bàn tay.
Gã chuyện trò như pháo ran suốt chặng đường về thành phố, tự giới thiệu mình tên Lâm Đào, còn dò la gia cảnh chúng tôi, không biết là vô tư hay cố tình. Gã khoe mình nằm lòng những chiếu bạc, chỗ ăn chơi khắp thành phố Yên, muốn kết thân với chúng tôi và rủ sau này đi chơi cùng.
Tôi làm bộ tò mò hỏi Lâm Đào để kiểm chứng lời gã nói. Đúng là gã am hiểu thật. Từ chốn bay nhảy cao cấp đến nơi thác loạn bí mật ở thành phố Yên, gã tỏ như lòng bàn tay. Gã kể, ở quận Đông Thuận có một club cao cấp cực kì nổi tiếng, nữ phục vụ nào cũng kè kè va li bên mình, y hệt tiếp viên hàng không, hễ được khách chọn vào phòng là bắt buộc phải kéo va li theo. Trong va li đựng hơn hai chục loại thuốc và dụng cụ cấp cứu, mang thiếu món nào là phạt tiền món ấy. Trước khi làm việc chính thức, các nữ phục vụ sẽ được đào tạo kiến thức cấp cứu cơ bản, phòng trường hợp khách gặp bất trắc trong lúc sử dụng dịch vụ.
Tôi từng điều tra vụ nữ phục vụ mất tích nên cũng hiểu biết ít nhiều. Những lời Lâm Đào nói hẳn là sự thật, chuyện này người bình thường còn lâu mới biết, vì các Club phải giấu kẻo khách lo lắng.
Lâm Đào trao đổi số WeChat với chúng tôi rồi xuống xe ở công viên Huệ Nguyên. Tôi trở lại ghế phụ lái, bảo Chu Dung lái tiếp một đoạn hẵng dừng bên lề đường. Cậu ta châm thuốc, “Tay kia có gì lạ không anh? Chắc chỉ là khách thôi nhì.”
“Tôi cũng không biết. Mới đầu tôi lo gã được sòng bạc sai đi dò xét khách, nhưng sau khi quan sát, tôi đoán gã chỉ là người chơi. Gã diện hàng hiệu từ đầu tới chân, cũng không bốc phét câu nào, bảo là tay chân của sòng bạc thì không hợp lý. Mà lạc đề rồi, ta đang điều tra vụ Dương Vũ chứ đâu phải sòng bạc ngầm, tạm gác qua một bên.”
Chu Dung than, “Điều tra thế nào bây giờ? Mình vừa đặt chân vào khu nhà đã bị lom lom giám sát, không xoay xở nổi.”
“Tối nay quay lại đó xem có manh mối không.”
Chúng tôi ra quán cơm gần Thái Tân Đồn ăn gà tam hoàng nướng lá thơm. 7 giờ tối, Chu Dung về đổi chiếc xe khiêm tốn hơn rồi cả hai phóng đến làng đô thị phía Đông thành phố. Tới nơi, chúng tôi chạy xe quanh khu nhà vài vòng. Ngoài cổng và trong sân luôn có người canh chừng, hễ dừng xe là bị để ý ngay chứ đừng nói là lẻn vào trong.
Cứ quanh quẩn ở đây cũng không giải quyết được vấn đề, chúng tôi bèn đỗ trước quán bánh mì thịt lừa ở chếch đối diện, ngồi trong xe quan sát khu nhà. Tầm 8 giờ, một người ra khỏi cổng, leo lên xe sedan trắng bỏ đi. Chu Dung ngờ vợc, “Kia là Lâm Đào đi ké xe mình mà? Sao gã lại đến nữa thế?”
Tôi nói, “Không biết là ‘lại đến’ hay là ‘quay về’.”
“Đuổi theo xem gã giở trò gì không anh?”
Tôi gạt đi, “Thôi. Chiếc sedan đen đón Dương Vũ ngoài cổng trường cũng ra rồi, bám theo đã.”
Sedan đen chạy đến một cư xá cũ ở phía Nam thành phố. Dương Vũ xuống xe, bước vào cư xá, người đàn ông trung niên sau tay lái không xuống cùng mà phóng đi luôn.
Chúng tôi vào cư xá theo Dương Vũ. Cô bé bước vào tiệm tạp hóa dưới tầng một đơn nguyên ba của tòa số tám, mãi chưa trở ra. Quan sát một lúc, Chu Dung nói, “Em cũng đang khát, hay mình vào mua chai nước đi.”
Tôi đồng ý, “Ừ.”
Tiệm tạp hóa rộng khoảng 40m², sát cửa kê vài kệ hàng bày nước, quà vặt linh tinh, bên trong là bốn bàn mạt chược không ai chơi. Sâu trong cùng có một cánh cửa. Chúng tôi gọi mua nước, một phụ nữ đứng tuổi đi ra bán hàng. Dương Vũ cũng ra theo, gọi người này là cô. Cô bé nhìn chằm chằm chai sữa trên kệ, kêu khát.
Nhận tiền của chúng tôi xong, người phụ nữ lấy nước khoáng trên kệ, mở nâp đưa cho Dương Vũ, “Uống hết đừng để phí nhé. Cháu ngồi đây làm bài tập đi, có khách đến thì gọi cô.”
Dương Vũ gật đầu. Tôi và Chu Dung uống nước, cô của Dương Vũ quay gót bước qua cánh cửa sâu phía trong. Khi chị ta mở cửa, tôi nhác thấy bên trong toàn người là người.
Nhân lúc không có ai, Chu Dung bắt chuyện với Dương Vũ, hỏi cô bé học trường nào, lớp mấy. Cô bé nói mình học lớp năm trường tiểu học Dương Phản. Cậu ta giả vờ ngạc nhiên, chỉ tôi, kêu lên, “ô, chú này là thầy giáo trường Dương Phản đấy, em biết chú ấy không?”
Dương Vũ lắc đầu. Tôi hùa theo Chu Dung, “Thầy làm ở phòng giáo vụ, thầy biết con đấy. Con là Dương Vũ lớp 5-3 đúng không? Gần đây cô chủ nhiệm lớp con nói có một chú lạ mặt hay đến đón con, đúng vậy không?”
Dương Vũ gật đầu.
Tôi hỏi người đàn ông đó là ai, cô bé đáp đó là bạn của bố mình, cô ruột cũng biết ông ta. Hằng ngày ông ta đón cô bé đi học về, sang nhà ông ta chơi một lát rồi đưa về đây, ngoài ra cô bé không biết gì khác.
Chu Dung hỏi, “Chú ấy có làm gì kì lạ với em không, cởi quần áo em chẳng hạn?”
Dương Vũ đáp, “Không ạ, hôm nào em cũng xem Teletubbies ở nhà chú ấy.”
Chu Dung nhìn tôi, “Chả hiểu thế nào nữa, sao một người đàn ông đứng tuổi lại ngày ngày đón Dương Vũ về nhà mình xem Teletubbies?”
Tôi nói, “Chịu, xem ra lại phải đi thêm chuyến nữa rồi.” Đoạn, tôi quay sang hỏi Dương Vũ, “Chú đó ở tầng mấy vậy con?”
“Phòng giữa tầng ba ạ.”
Tôi hỏi thêm, “Ở đó còn ai khác ngoài chú ấy không?”
“Không ạ, có mình chú ấy thôi.”
1 rưỡi sáng hôm sau, tôi và Chu Dung kéo đến làng đô thị lần thứ ba. Đảo quanh khu nhà mấy vòng, trong sân và ngoài cổng không có người canh gác, chắc giờ này sòng bạc giải tán rồi.
Chúng tôi dừng xe bên kia đường, đi bộ vào khu nhà, định kiểm tra chiếc sedan đen để tìm manh mối, nào ngờ đi khắp sân mà không thấy nó đâu. Thế là cả hai vào đơn nguyên của người đàn ông trung niên, lên tầng ba. Nhìn qua ống nhòm trộm mắt mèo, trong nhà tối om, không thấy gì, áp tai lên cửa cũng không nghe thấy tiếng động.
Chu Dung hỏi “Làm thế nào bây giờ”, tôi giơ tay gõ cửa, không ai đáp lời. Cậu ta liền bảo, “Xe không đỗ dưới sân, hay là gã chưa về?”
“Cũng có thể.” Dứt lời, tôi lấy dụng cụ trong túi ra, lọ mọ phá khóa. Sau mười phút, tôi mở được cửa, để Chu Dung vào trước rồi khẽ khàng khép cửa lại. Sợ trong nhà có người nên chúng tôi nhón chân nhẹ nhàng, liếc quanh một vòng căn hộ một phòng ngủ này. Khi đã chắc chắn phòng khách, phòng ngủ và nhà vệ sinh không có ai, chúng tôi mở đèn pin điện thoại ra, lùng tìm manh mối. Chu Dung đang soi bỗng kêu lên, “Ôi anh ơi, em tìm thấy sách khiêu dâm.”
“Vứt đi nhanh lên, ai biết hắn từng làm gì với quyển sách đó chứ, gớm chết đi được.”
Chu Dung vứt sách xuống chân tôi. Tôi soi bằng điện thoại, thấy bìa sách in hình một phụ nữ mặc nội y trắng gần như xuyên thấu, nhan đề là Tinh hoa siêu vòng một của chị Bạch . Lạ thật, sách đồi trụy mà đặt tên kiểu này à. Tôi giơ chân gẩy mấy trang, thấy rất nhiều ảnh khỏa thân của người phụ nữ ngoài bìa, trên ba vị trí nhạy cảm của cơ thể cô ta đề vài con số.
Tôi nhặt sách lên, Chu Dung sán lại, “Sao anh lại xem văn hóa phẩm đồi trụy thế? Không nhanh lên là tên kia về đấy.”
“Đây không phải văn hóa phẩm đồi trụy!”
“Chứ đó là gì?”
“Sách đoán số”. Đây là loại sách dùng để chơi xổ số mark six* chui.
Xổ số mark six chui là ngành cá cược bất hợp pháp, vẫn ngang nhiên tồn tại mặc cho vô số lần bị cấm. Loại hình cá cược này ra đời đầu năm 2000, khi một nhóm kẻ gian núp bóng xổ số mark six Hồng Kông để tạo nên xổ số mark six giả. Chúng trao thưởng bằng kết quả của mark six Hồng Kông nhưng lại tự mở xới trái luật. Hòng lôi kéo thêm nhiều người tham gia, chúng lén lút phát hành “sách đoán số” và “báo đoán số”, tung tin nhảm rằng chỉ cần “ngộ” ra nội dung là đoán được kết quả hôm ấy.
“Chị Bạch” chính là “sách đoán số” nổi tiếng nhất. Không dừng ở đó, chúng còn phao tin vịt rằng những chương trình truyền hình như Teletubbies, chương trình vào bếp mỗi ngày và dự báo thời tiết đều chứa con số trúng thưởng mark six. Ví dụ hôm đó trong Teletubbies có cảnh nhân vật tắm bằng xà phòng, mà “xà” trong xà phòng đồng âm với “xà” mang nghĩa lần, suy ra mua mark six phải chọn “tị”, tức là con rắn*.
Chu Dung ngạc nhiên, “Cái quái gì vậy, thế mà cũng có người tin à?”
Tôi nói, “Nhiều người tin lắm. Năm 2009, tính riêng một huyện ở tỉnh Hội Đông đã có một triệu lượt người tham gia trò cá cược này.”
Cậu ta gật đầu, “Vậy tên kia không bật Teletubbies cho Dương Vũ xem, mà cho mình xem để chơi mark six.”
“Có lẽ thế. Nhưng việc y ngày ngày đưa Dương Vũ tới đây vẫn là một ẩn số. Chẳng lẽ y thật sự là bạn của bố cô bé nên săn sóc, nấu cơm cho Dương Vũ mỗi ngày hộ bạn?”
Lo chủ nhà bất ngờ quay về, tôi và Chu Dung tìm thêm lượt nữa, không phát hiện được manh mối mới nên ra về, quyết định mai tới tìm “người cô bất hợp tác” của Dương Vũ để hỏi rốt cuộc bố Dương Vũ đi đâu.
Sáng hôm sau, tôi đang ngủ thì Chu Dung gọi điện, “Anh Từ, Lâm Đào gọi cho em nói sòng bạc để mắt đến mình rồi.”
Tôi thấy khó hiểu, “Sao lại thế?”
Chu Dung giải thích, “Tối qua mình lọt vào camera giám sát trong khu nhà, giờ bên sòng bạc đang tìm, muốn biết chúng ta là ai, định làm gì.”
Tôi hỏi sao Lâm Đào lại biết chuyện này, Chu Dung đáp, “Em chịu. Lâm Đào xung phong giúp anh em mình nói chuyện với bên kia, muốn gặp mình để bàn bạc. Có nên gặp không anh?”
“Gặp ở nơi đông người thì đi.”
“Ngon lành anh ơi. Lâm Đào hẹn 9 giờ tối nay gặp nhau ở quán rượu E, đặt bàn rồi.”
9 giờ tối, chúng tôi tới quán rượu E đúng hẹn. Quán đông nghịt người, Chu Dung còn bắt gặp hai người bạn, trò chuyện đôi ba câu. Lúc chúng tôi tìm được bàn của Lâm Đào, gã đã ngồi chờ sẵn, khui hai chai rượu ngoại, gọi một khay hoa quả, thấy chúng tôi tới bèn rót rượu cho cả hai.
Mang tâm lý đề phòng, tôi và Chu Dung bảo mình chỉ uống bia. Chu Dung nhờ một quản lý quen lấy hai tá bia. Tiếng nhạc xập xình khiến chúng tôi phải gào lên mới nghe thấy nhau nói gì.
Lâm Đào hỏi Chu Dung hay tới đây à, Chu Dung gật đầu, hỏi gã người của sòng bạc tìm chúng tôi làm gì. Lâm Đào nói họ muốn biết tại sao nửa đêm chúng tôi lại mò tới đó, hiện đã gửi hình chúng tôi trên camera cho tất cả khách quen.
Chu Dung đưa mắt nhìn tôi. Tôi giải thích. “Tan học mỗi ngày, bạn của em gái tôi lại được một người lạ mặt tự xưng là bạn của bố cô bé tới đón. Chúng tôi không liên lạc được với ông bố để xác nhận, đành theo dõi người đón xem bụng dạ tốt xấu thế nào.
Lâm Đào gật gù, hỏi, “Người đó sống ở đơn nguyên ba à?”
“Đúng rồi.”
Lâm Đào chạm cốc với chúng tôi, “Thú vị đấy. Hai đơn nguyên cạnh sòng bạc là chỗ ở của côn đồ, hoặc bọn lợn.”
Chu Dung tò mò, “Côn đồ thì tôi hiểu, nhưng lợn là sao?”
Lâm Đào uống hớp rượu, “Những kẻ vay tiền sòng bạc để cá cược nhưng thua, không xu trả nợ, phải chịu sự kiểm soát của sòng bạc thường được gọi là lợn, vì họ vừa sống vừa chờ đến ngày bị ‘làm thịt’. Có trường hợp lợn không trả nổi tiền, đành làm tay sai cho sòng bạc để trả nợ, không biết người anh đề cập tới là côn đồ hay lợn.”
Tôi hỏi sao Lâm Đào hiểu rõ về sòng bạc ngầm thế, gã nói, “Tôi là khách quen, năm nào cũng cống cho họ mấy triệu tệ, có gì họ cũng kể tôi nghe.”
Chu Dung lấy làm lạ, “Thua thế mà anh vẫn chơi à?”
Lâm Đào nói, “Trò chơi thôi mà. Cờ bạc cốt để tìm vui, giống như mua xe, uống rượu ấy, miễn đủ tiền kham là được.”
Lát sau, Lâm Đào đi vệ sinh, Chu Dung ghé lại gần tôi, “Anh Từ, em thấy gã này còn giàu hơn em, riêng tiền thua bạc hằng năm đã tận mấy triệu tệ.”
Chờ Lâm Đào quay lại bàn, tôi đi thẳng vào vấn đề, “Anh thân với bên sòng bạc đúng không, hay anh hỏi họ giúp chúng tôi xem người đàn ông kia là ai.”
Lâm Đà0 đồng ý, ra ngoài gọi điện thoại rồi quay lại, nói, “Họ bảo tên ấy là lợn đang làm việc cho sòng bạc để trả nợ. Bố cô bé y đón về mỗi ngày cũng nợ tiền cá cược. Hôm nào y cũng phải đưa cô bé tới chỗ mình, quay video gửi cho ông bố, thứ nhất để cảnh cáo rằng sòng bạc đang giữ con gái anh ta, thứ hai để anh ta biết cô bé còn khỏe mạnh, nhanh nhanh mà về trả tiền.”
Tôi hỏi, “Bố cô bé bỏ trốn à?”
Gã đáp, “Không, nghe nói là đi kiếm tiền.”
Chúng tôi nhờ Lâm Đào giải thích rõ với sòng bạc rằng mình không có ý động chạm, chỉ muốn giúp cô bé. Gã nhận lời.
Lúc bắt taxi về, Chu Dung hỏi, “Thế vụ sòng bạc coi như xong hả anh?”
“Mai đi gặp cô ruột Dương Vũ, trình bày ngọn ngành rồi bảo chị ta báo cảnh sát.”
Trưa hôm sau, tôi và Chu Dung đến tiệm tạp hóa của cô ruột Dương Vũ nhưng nó đóng cửa. Chúng tôi loanh quanh gần đó mãi đến tối. 7 giờ hơn, cả hai trở lại thì thấy nhiều người rồng rắn xếp hàng ngoài cửa tiệm, chủ yếu là người già và phụ nữ. Chu Dung ngạc nhiên, “Họ kéo nhau vào đấy tập thể dục à?”
“Linh ta linh tinh, ra đó xem sao.”
Chúng tôi lại gần, đúng lúc đó cô ruột Dương Vũ ra mở cửa. Đoàn người ùa vào, xông thẳng đến cánh cửa cuối phòng. Tôi và Chu Dung theo sau, bước vào gian phòng nhỏ chưa đến 10m². Thấy không còn ai nữa, cô ruột Dương Vũ khóa cửa.
Phòng ốc đơn sơ, chỉ có một cái đèn bàn, một cái bàn, một chiếc điện thoại, bên cạnh là giấy bút. Cô Dương Vũ ra sau bàn, hô, “Chốt đơn”.
Đám đông vây quanh bàn, bắt đầu đọc số hoặc con giáp mình muốn mua. Ông bác đứng trước chúng tôi cầm cuốn “Chị Bạch” say mê nghiền ngẫm. Tôi thò đầu nhìn, thấy ngực chị Bạch in một bài thơ, “Thần tiên trú cõi mây trời, lão Tôn say rượu lại chơi túy quyền*, đăng đàn long phụng vãng lai, xứng danh khách cược anh tài vô song*.”
Thấy tôi nghển cổ, ông bác bèn chỉ vào ngực chị Bạch, “Kết quả trúng thưởng hôm nay ở cả trong này đấy.”
Đợi hai tiếng thì mark six quay số, trừ một thanh niên trúng 400 tệ ra, những người còn lại đều trắng tay. Đám đông tản đi. Chờ khách khứa bỏ về sạch, tôi ra trao đổi với cô ruột Dương Vũ về việc hằng ngày cháu gái bị sòng bạc đưa đi, đồng thời khuyên chị ta báo cảnh sát.
Cô ruột Dương Vũ nói, “Không sao đâu, người đón con bé là khách quen của tôi. Tôi dặn anh ta chăm sóc cẩn thận cho Dương Vũ rồi. Bao giờ mang tiền về, anh tôi sẽ giúp anh ta trả ít nợ.”
Tôi ngờ vợc, “Anh ta tin anh trai chị sẽ giúp sao?”
Cô ruột Dương Vũ khẳng định chắc nịch và bảo tôi đừng lo chuyện ba0 đồng.
Ra khỏi cư xá cùng Chu Dung, tôi nói, “Thôi thế này đi, mai cậu báo cảnh sát nhé.” Chu Dung đồng ý ngay.
Hôm sau, Lâm Đào nhắn tin rủ chúng tôi đi chơi, khoe có chỗ này hay lắm, kiểu gì cũng phải đi. Nhờ gã ra tay, “lệnh truy nã” của sòng bạc mới được giải quyết, nên chúng tôi cũng ngại từ chối. 1 giờ chiều, gã lái chiếc MPV xa xỉ đến chỗ hẹn, mời chúng tôi lên xe.
MPV bon bon về phía Tây, tới một công xưởng tồi tàn. Cả công xưởng chỉ có duy nhất một đường xe chạy. Ngoài cổng lố nhố vài người, họ ngó nghiêng vào trong xe, thấy Lâm Đào bèn cho qua.
Vào công xưởng, Lâm Đào dẫn chúng tôi đến căn phòng rộng rãi có chừng chục người ăn mặc lịch sự và mấy nàng thỏ bận bikini. Lâm Đào giới thiệu, “Đây là quản lý cấp cao của công ty tài chính, còn kia là chủ công ty giải trí.”
Sau khi làm quen và trao đổi đôi câu, có ông chủ nọ đề nghị mọi người cùng chơi stud năm lá*, “Cược ít thôi, từ 30 nghìn trở lên nhé.”
Lâm Đào mời chúng tôi nhập cuộc nhưng tôi khước từ, “Thôi, mọi người chơi đi.”
Quản lý cấp cao phật ý, “Sao, không mang tiền à? Để tôi cho vay.”
Tôi nói, “Không phải không mang tiền, mà là không có tiền.”
Lâm Đào bật cười nhìn Chu Dung, “Phét, mẹ cậu là giám đốc Lâm mà? Cậu thiếu gì chứ chẳng bao giờ thiếu tiền.”
Tôi vỗ vai gã, “Anh bạn, đừng diễn nữa. Tưởng cậu ấm cô chiêu ai cũng lơ ngơ như bò đội nón chắc? Ừ đúng rồi đấy, cậu ta lơ ngơ thật, nhưng tôi thì không. Các người giăng bẫy ra đây cho ai xem?”
Lâm Đào nhìn tôi, nụ cười tắt ngấm, “Bẫy gì cơ?”
“Thì cái chiêu các người hay dùng ấy. Lập hội, giả vờ giàu có, tiếp cận đại gia thực thụ, lừa người ta chơi stud năm lá rồi ăn gian, khiến nạn nhân mất hàng đống tiền.”
Lâm Đào kêu, “Tôi chẳng hiểu anh nói gì hết.”
“Để tôi lấy mấy ví dụ nhé.”
Tháng Mười một năm 2007, tin lời kẻ gian “muốn mua cửa hàng”, một chủ doanh nghiệp ở Sơn Tây bị lừa đến Ma Cao, buộc phải chơi stud năm lá và mất trắng 14,1 triệu tệ.
Năm 2008, hai thương nhân Hàng Châu nghe lời dụ dỗ, đến Thâm Quyến bàn chuyện đầu tư làm ăn, được mời mọc chơi stud năm lá và mất hơn chín triệu tệ.
Tháng Năm năm 2011, chủ một mỏ than tại Tân Cương mắc mưu kẻ gian, tới Huệ Châu (Quảng Đông) để kí thỏa thuận mua bán mỏ than, bị lừa chơi ba ván stud năm lá, mất 14 triệu tệ tiền mặt.
Tương tự các trường hợp trên, tháng Mười năm 2012, chủ một mỏ than tại Tân Cương bị lừa tới khách sạn ở Hồng Kông và dụ chơi stud năm lá, thua 9,85 triệu đô la Hồng Kông chỉ trong nửa tiếng, riêng ván cuối mất 8,7 triệu.
Tháng Bảy năm 2013, chủ một doanh nghiệp tại Từ Châu nghe lời rủ rê, đến Malaysia đàm phán đầu tư, bị dụ chơi stud năm lá và mất 18,9 triệu tệ.
Chiêu của Lâm Đào cao tay hơn đám lừa đảo trên. Đây là trò lừa “Thiên Môn bát tướng*”, trước hết chúng cho một người tiếp cận, lấy lòng và kết thân với nạn nhân, sau đó lợi dụng chính sự thân quen để dụ nạn nhân vào tròng. Đồng bọn gồm kẻ xúi bẩy, kẻ đánh cược, kẻ trông chừng. Chúng thông đồng với nhau, chơi đến khi nạn nhân thua không còn một cắc.
Lâm Đào toan phản bác thì một kẻ chạy vào báo cảnh sát tới, thế là cả đám trong phòng bỏ chạy.
Buổi chiều lúc Lâm Đào rủ đi chơi, tôi và Chu Dung đang báo án ở đơn vị của Cúc Ưu. Tôi trình bày, tên này tìm gặp chắc chắn vì ý đồ xấu, thế nào cũng kéo chúng tôi đi bài bạc. Khi nào gặp gã, tôi sẽ mở định vị, cảnh sát cứ đi theo và tóm gọn cả đám là xong.
Mấy hôm sau, Cúc Ưu cho biết nhờ bắt giam cô ruột Dương Vũ vì vụ mark six chui, cảnh sát mới phát hiện bố Dương Vũ bị bắt cóc ở Myanmar. Tôi ngạc nhiên, “Vô lý, bắt cóc anh ta làm gì? Anh ta nghèo kiết xác mà.”
Cúc Ưu hẹn gặp để cho tôi xem video trong điện thoại của cô ruột Dương Vũ. Video quay cảnh bố Dương Vũ quỳ dưới đất, miệng dán băng dính, đầu quấn băng vải rướm máu. Bị gậy sắt phang thẳng vào lưng, anh ta ngã lăn ra đất. Một kẻ không xuất hiện trong khung hình nói anh ta nợ 100 nghìn tệ tiền cược, yêu cầu người nhà khẩn trương chuyển tiền vào một tài khoản ở Myanmar.
Cúc Ưu nói, “Nghe bảo có người ở Myanmar biết số trúng giải đặc biệt của mark six, anh ta đến mua với giá cao. Nào ngờ tới nơi lại bị lừa vào sòng bạc và bị ép chơi, thành ra nợ đầm nợ đìa.”
Tôi bỗng vỡ lẽ tại sao con bạc ngày ngày đón Dương Vũ tan học lại chăm sóc cô bé chu đáo. Gã tưởng bố Dương Vũ sắp đổi đời nhờ giải mark six độc đắc không bao giờ trúng nổi.
Con bạc luôn gửi gắm hi vọng đổi vận vào canh bạc tiếp theo, nhưng không biết nó chỉ khiến mình thua đau hơn.
WARNING
Cách tránh bị người quen lừa (người quen ở đây là người quen biết chứ không thân thiết)
1. Chỉ gặp người quen hoặc bạn trên mạng ở nơi công cộng. Nếu buộc phải gặp riêng, tốt nhất hãy rủ ai đó đi cùng, hoặc báo trước lộ trình cho bạn bè người thân và giữ liên lạc với họ suốt chuyến đi.
2. Luôn đề phòng khi ở cùng người quen tại không gian khép kín như phòng riêng, nhà nghỉ. Nhờ trước người thân, bạn bè gọi điện vào thời điểm đã hẹn để lấy cớ nghe máy thoát thân. Chỉ gặp trong ba mươi phút, bỏ đi ngay khi đối phương có hành động vượt quá giới hạn.
3. Không tùy tiện tiết lộ thông tin riêng tư như thu nhập, hoàn cảnh gia đình, thói quen thường ngày, đồng thời không đưa quá nhiều thông tin lên mạng xã hội.
4. Không tùy tiện kết bạn. Đừng bạ ai cũng nhận làm bạn, đặc biệt cẩn thận trước người tiếp cận mình với ý đồ riêng.
5. Trong một số trường hợp (chẳng hạn như mời rượu), đối phương thường khích bác hoặc đánh vào sĩ diện của bạn, khiến bạn hạ thấp giới hạn và đánh mất bản thân. Những lúc đó, đừng sĩ diện hay cả nể, cứ từ chối khi cần từ chối, nhớ giữ lý trí và tỉnh táo.
6. Khi mâu thuẫn với người quen, tốt nhất hãy nhờ một người cả hai cùng quen biết hòa giải, đừng bốc đồng, cả giận mất khôn.