Vụ việc: Nữ sinh đại học mất tích
Thời gian: 14/09/2017
Nguồn tin: Cố vấn học tập của Chu Dung
Chi: 11.265 tệ
Thu: Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Tháng Chín năm 2017, tôi thềm món pín dê nướng kinh khủng nên kéo Chu Dung đi lùng khấp thành phố Yên, tìm được hai quán xiên nướng ngon nhất đất này, lại còn có cả pín dê nữa. Hai hàng đều ở phía Nam thành phố, một tại khu Cảnh An, một ở Nam Gia Trang. Ngày 14 tháng Chín, đang ăn xiên nướng ở Cảnh An thì Chu Dung hỏi, “Anh Từ, đây là bữa xiên nướng thứ ba trong tuần rồi, anh muốn tráng dương à mà ăn pín dê như bò ngốn cỏ thế?”
“Đồ ăn không có tác dụng tráng dương, đừng nghe mấy lời bốc phét.”
Chu Dung toan hỏi tiếp, bỗng điện thoại đổ chuông. Nghe máy xong, cậu ta lặng đi một lúc, gọi thêm hai chai bia rồi rót đầy cốc cho tôi, “Anh à, mấy hôm nay em cùng anh đi khắp thành phố tìm pín dê, vậy đã chí tình chưa?”
Tôi bảo Chu Dung có gì cứ nói thẳng, cậu ta giãi bày, “Ban nãy người gọi điện là cố vấn học tập của em hồi đại học, khá thân thiết với em. Mới đây có cô bé trong trường mất tích, cố vấn biết mấy năm nay em theo anh điều tra vụ án nên bảo em nhờ anh tìm giúp.”
“Mất tích thì báo cảnh sát chứ nhờ tôi làm gì?”
Cậu ta gọi thêm hai xiên pín dê, “Vụ này hơi đặc biệt.”
Cô gái mất tích tên là Trịnh Tuyết, mắc rối loạn lưỡng cực, thường xuyên bỏ tiết, không hòa đồng với bạn học. Biết Trịnh Tuyết mang bệnh, sợ ép buộc lại không hay nên bấy lâu nay nhà trường toàn mắt nhắm mắt mở cho qua, miễn cô ấy không thi trượt là được.
Gần đây trường chuẩn bị đánh giá thể lực sinh viên nên ngày 10 tháng Chín, cố vấn học tập nhờ bạn cùng phòng Trịnh Tuyết gọi cô ấy về trường. Chiều đó, bạn cùng phòng đang đề cập chuyện này với Trịnh Tuyết qua WeChat, Trịnh Tuyết bỗng gửi tin nhắn thoại. Mở ra, cô bạn sợ điếng người khi nghe tiếng thét của Trịnh Tuyết, “Anh làm gì đấy? Đừng chạm vào tôi, đừng có chạm...” Sau đó không ai liên lạc được với cô ấy nữa, gọi điện cũng không nhấc máy.
Cố vấn học tập ghi âm tin nhắn thoại, gửi cho Chu Dung. Nghe xong, tôi thấy bất thường thật, vì ngoài tiếng thét của Trịnh Tuyết ra còn có tiếng rung ù ù.
Chu Dung liên tưởng, “Hay đây là tiếng máy rung tình dục?” Tôi lắc đầu tỏ ý không dám chắc.
Chu Dung đoán vậy vì hầu hết các vụ nữ sinh đại học mất tích đều dẫn đến kết cục bi thảm. Năm 2014, theo một thống kê, có đến chín nữ sinh đại học mất tích từ tháng Tám tới tháng Chín cùng năm. Người rơi vào hang ổ đa cấp, người bắt taxi dù rồi bị giam cầm và xâm hại tình dục, hoặc bị chính người quen bắt nhốt và hãm hiếp. Trong đó có tới năm nạn nhân chỉ còn là cái xác thối rữa khi được tìm thấy.
Vụ của Trịnh Tuyết khá đặc biệt. Bị bệnh tật hành hạ, cô ấy từng cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài hai lần, trong đó một lần được cảnh sát tìm thấy, lần còn lại cô ấy tự trở về. Vì cô ấy mà trường rộ lên tin đồn nữ sinh mất tích hai lần liền, hệ lụy để lại là không hề nhỏ.
Tôi nói, “Nể tình pín dê nướng, tôi sẽ hỗ trợ điều tra. Nếu có vấn đề thật, tốt nhất nhà trường nên báo cảnh sát, đừng sợ phiền phức hay điều tiếng.”
Tôi gọi cho cố vấn học tập của Trịnh Tuyết. Chị phân bua, “Không phải chúng tôi trốn tránh trách nhiệm, mà do phụ huynh Trịnh Tuyết cũng bình chân như vại. Hai lần trước em ấy mất tích, hai bác lo sốt vó, nhưng lần này chúng tôi báo mà họ chỉ nói không sao, rồi em ấy lại quay về ấy mà.”
Tôi nhờ chị gửi hết thông tin sẵn có về Trịnh Tuyết cho mình, bao gồm ảnh chụp, số điện thoại, WeChat, sống ở kí túc xá hay ở đâu, có người yêu chưa... không sót chi tiết nào. Chị đồng ý, hứa sẽ nhờ lớp trưởng thu thập và gửi lại cho tôi trong ngày mai. Cúp máy, tôi nhìn Chu Dung, “Bảo sao cậu sốt sắng thế, hóa ra cố vấn học tập là nữ.”
Sáng hôm sau, tôi nghiên cứu tài liệu do cố vấn gửi. Phía nhà trường không cung cấp được thông tin hữu ích, cũng chẳng bạn học nào thân thiết với Trịnh Tuyết. Trước giờ cô ấy toàn thuê trọ gần trường, nên chúng tôi quyết định đến đó tìm hiểu.
Ăn trưa xong, Chu Dung lái xe đưa cả hai sang phía Đông thành phố, tới Tào Trang nơi Trịnh Tuyết ở. Tôi lên tầng tám đơn nguyên ba, gõ cửa nhưng không ai mở, nhìn vào nhà qua ống nhòm trộm mắt mèo, tôi phát hiện mắt mèo đã bị che.
Chu Dung hỏi tôi, “Làm thế nào bây giờ?”
Tôi ngồi xuống kiểm tra lõi khóa, “Phá khóa thôi. Nếu Trịnh Tuyết vần bình an thì rút lui ngay, coi như không có gì xảy ra. Còn lỡ cô ấy gặp bất trắc thì lập tức liên hệ nhà trường báo cảnh sát.”
Tôi đeo găng tay, dễ dàng mở cửa chống trộm bằng đồ nghề. Đưa mắt liếc nhanh, tôi giục Chu Dung vào vì không có ai trong nhà.
Chu Dung hỏi, “Sao anh biết không có người?”
Tôi nói, “Cửa chỉ khóa một nấc từ bên ngoài bằng chìa. Nếu có người trong nhà và khóa trái cửa, tôi đã không mở được rồi.” (Chu Dung chú thích: Khi ở nhà nên khóa trái cửa chống trộm, với những kẻ có kĩ năng phá khóa, cửa không khóa trái chẳng khác nào mở toang.)
Đây là căn hộ một phòng rộng hơn 20m². Phòng ốc bừa bộn, đồ đạc chất đống trên giường và bàn. Chu Dung quệt lớp bụi dày trên bàn, chắc hẳn nhà vắng hơi người lâu rồi.
Nghi ngờ Trịnh Tuyết gặp chuyện chẳng lành, tôi khẩn trương tìm manh mối. Trên bàn la liệt mỹ phẩm, thực phẩm chức năng, hầm bà lâng vitamin. Lạ ở chỗ, quá nửa là sản phẩm kích thích mọc tóc và chống rụng tóc. Chu Dung lôi mũ bảo hiểm ra từ đống quần áo trên giường, “Không ngờ cô này còn chơi mô tô.”
Tôi nói, “Làm gì có mũ bảo hiểm nào chỉ che mỗi tóc thế này, trông cũng chẳng giống mũ bảo hiểm mô tô.”
Chiếc mũ có công tắc và cổng sạc, mặt trong lắp một dải đèn hồng ngoại, na ná máy mát-xa. Rìa mũ in ba chữ “Tóc Trí Đức”. Tìm trên mạng mới biết đây là mũ kích thích mọc tóc, tôi hiếu kì, “Cô này bị rụng tóc hay sao mà mua nhiều sản phẩm kích thích mọc tóc thế nhỉ?”
Chu Dung đoán, “Hay cô ấy đi chữa rụng tóc, ngượng nên tránh mặt mọi người?”
“Đâu tới mức phải cắt đứt liên lạc. Cậu gọi điện hỏi cố vấn học tập xem có phải Trịnh Tuyết bị rụng tóc nặng không.”
Nhận điện thoại, cố vấn học tập bối rối nói Trịnh Tuyết tinh thần bất ổn nhưng tóc tai bóng mượt, bồng bềnh. Hồi đầu tháng Chín, cả lớp tổ chức tiệc chia tay hai bạn đi trao đổi tại đại học Đông Ngô của Đài Loan, Trịnh Tuyết cũng tham gia. Hôm đó cố vấn còn vuốt tóc cô ấy hỏi thăm tình hình gần đây. Nếu bấy giờ Trịnh Tuyết đội tóc giả, cố vấn đã phát hiện ngay.
Sau khi cúp máy, cố vấn học tập gửi cho tôi vài tấm ảnh buổi tiệc chia tay. Trịnh Tuyết để tóc ngang vai, trông khá gọn gàng.
Chẳng lẽ đống thuốc thang, máy kích thích mọc tóc này là của người khác? Còn người khác sống trong căn hộ này ư?
Tôi và Chu Dung tiếp tục tìm kiếm, phát hiện một túi giấy đựng quần áo hãng SN trên sofa, miệng túi còn nguyên băng dính. Tôi xé băng dính, bên trong là chiếc váy liền thân chưa cắt mác. Hóa đơn trong túi đề ngày tháng và địa chỉ mua hàng. Tôi đối chiếu, thời điểm mua là mùng 10 tháng Chín, hai tiếng trước khi Trịnh Tuyết biến mất. Trong thùng rác có một túi đựng hộp đồ ăn đặt ngoài, thức ăn còn thừa đã bốc mùi. Theo hóa đơn, thời điểm gọi đồ cũng là trưa mùng 10 tháng Chín.
Tôi sắp xếp lại từng hoạt động của Trịnh Tuyết hôm mùng 10 tháng Chín. Buổi trưa, cô ấy gọi đồ về nhà ăn, tới trung tâm thương mại mua váy, về nhà, vứt váy xuống sofa rồi lại ra khỏi nhà. Trong nhà không có dấu vết ẩu đả, hộp đồ ăn còn thừa chưa vứt, đồ đạc cũng không dọn dẹp, cửa chỉ khóa một nấc, không giống chuẩn bị đi xa, nhưng chuyện gì đó đã xảy ra khiến Trịnh Tuyết không quay về.
Tôi và Chu Dung tới cửa hàng thời trang SN tại trung tâm thương mại, xem có băng ghi hình camera giám sát hôm Trịnh Tuyết mua sắm không. Camera lắp ở trung tâm thương mại thường lưu trữ dữ liệu trong một tháng hoặc một tuần, Trịnh Tuyết mới mất tích sáu ngày, chắc chắn video vẫn còn.
Cầm hóa đơn mua hàng của Trịnh Tuyết, tôi giải thích với nhân viên cửa hàng rằng mình đánh mất nhẫn lúc mua đồ ở đây ngày 10 tháng Chín, tìm khắp nơi rồi không thấy nên muốn kiểm tra máy quay an ninh, xem có phải bị ăn cắp không.
Nhân viên chỉ đồng ý cho xem camera nếu có cảnh sát đi cùng. Vớ vẩn, chẳng qua họ ngại phiền phức thôi. Theo điều 7 Luật Bảo vệ Quyền lợi Người tiêu dùng, khách hàng thất lạc đồ đạc trong trung tâm mua sắm hoàn toàn có quyền kiểm tra băng ghi hình giám sát liên quan.
Tôi dọa, “Đừng phét nữa, luật nào quy định phải đi cùng cảnh sát mới được xem camera? Cậu nói tôi nghe để tôi báo cảnh sát.”
Thấy tôi khó xơi, cậu ta gọi điện rồi bảo quản lý không có mặt, mời chúng tôi ngày mai quay lại.
Sáng hôm sau, tôi bảo Chu Dung gọi điện cho cố vấn học tập, nhờ hơn chục sinh viên kéo đến cửa hàng cùng mình. Nhân viên sợ cả bọn làm ầm lên nên bảo đội trưởng đội bảo vệ đưa chúng tôi đi xem băng ghi hình ngày 10 tháng Chín.
Hôm đó, Trịnh Tuyết xem đồ trong cửa hàng hơn hai mươi phút, mua đồ xong đi luôn. Đội trưởng đội bảo vệ xem một lúc mới nhận ra tôi và Chu Dung không xuất hiện trong khung hình. Tôi chỉ Trịnh Tuyết, “Đây là em gái tôi, con bé đi công tác, không tới được nên tôi đi thay.” Chắc anh ta nghĩ dù sao cũng cho chúng tôi xem rồi nên không hỏi thêm.
Xem đi xem lại ba lần, Chu Dung bỗng chỉ vào một người, kêu hơi đáng ngờ. Tôi gật đầu. Đối tượng khả nghi độ hơn 30 tuổi, tóc lưa thưa, cứ lén lút bám theo Trịnh Tuyết, còn rút điện thoại chụp trộm cô ấy. Chu Dung nghi ngờ “anh hói” này liên quan tới mớ sản phẩm chống rụng tóc trên bàn ở nhà Trịnh Tuyết. Chắc chắn anh ta phải biết gì đó thì mới hành động mờ ám thế kia.
Tôi một mực cho rằng người đàn ông này có thể là kẻ cắp, đòi kiểm tra tất cả máy quay bắt được hình ảnh anh ta trong trung tâm thương mại. Theo đó, sau khi Trịnh Tuyết bỏ đi, anh ta ra ngoài từ cổng hông, leo lên ghế lái của chiếc SUV biển Yên E87XXX.
Chu Dung hỏi có cần nhờ Tiểu Mã bên Phòng Quản lý Phương tiện giao thông kiểm tra thông tin biển số không, tôi nói thử gọi dịch vụ di chuyển xe đã.
Dịch vụ di chuyển xe có mặt tại rất nhiều thành phố. Khi người khác đỗ xe chặn lối đi nhưng không để lại số điện thoại, ta có thế gọi số 114, cung cấp biển số xe để dịch vụ 114 chuyển tiếp cuộc gọi cho chủ xe chặn đường. Thông tin của đôi bên được bảo mật hoàn toàn.
Tôi gọi 114, báo biển số xe của anh hói, nói mình lỡ làm xước xe anh ta, nhờ nhân viên chăm sóc khách hàng nối máy. Sau hơn hai mươi giây, một giọng nam trầm vang lên hỏi tôi là ai. Tôi nói, “Xin lỗi, tôi làm xước xe của anh nhưng giờ có việc gấp phải đi, anh cho tôi số điện thoại để liên lạc sau nhé?”
Anh ta đáp, “Không được, đợi tí, tôi đang ở cầu Ngô Phương, sắp tới bãi gửi xe rồi, chỉ mất mười phút thôi, cậu đừng đi vội.”
Tôi lên mạng tra xem bãi đỗ xe nào cách cầu Ngô Phương mười phút di chuyển, chỉ có một chỗ. Tôi và Chu Dung tức tốc lái xe tới đó.
Mất hai mươi phút mới tới nơi, chúng tôi đỗ xe bên đường, thấy anh hói đang lượn quanh chiếc SUV của mình kiểm tra, mồm lẩm bẩm với vẻ ngờ vợc. Sau vài phút, anh ta lên xe bỏ đi. Tôi và Chu Dung bám theo tới chung cư Cao Bắc Viên, xuống hầm gửi xe, không thấy anh ta lên nhà bằng lối nào, đành canh chừng ngoài cổng ra duy nhất của khu chung cư.
Hơn 2 giờ chiều, anh hói ra ngoài, chúng tôi bám sau, đến ngoại ô phía Nam. Anh hói dừng xe trước cổng một ngôi làng, chúng tôi cố ý chạy xe đi thẳng hơn trăm mét mới đỗ ven đường rồi xuống xe, đi ngược trở lại. Lúc cả hai sắp tới cổng làng, ba người lăm lăm gậy gộc bỗng lao ra từ trong ngõ. Chu Dung cảnh giác kéo tôi nấp vào góc tường bên cạnh.
Ba người lại gần anh hói, không đợi anh ta lên tiếng đã quật túi bụi. Chu Dung hỏi tôi, “Mình ra cứu không anh?”
“Xem thế nào đã, ba người đó không nặng tay lắm, toàn tránh chỗ hiểm.”
Anh hói ôm đầu, nằm co ro dưới đất, gào lên chửi giữa cơn mưa đòn, “Chu Viễn! Đánh thì đánh, sao còn nhổ tóc tao, mày chết không yên thân đâu!”
Ba người đần cho anh ta một trận rồi chạy mất. Tôi và Chu Dung đợi hai phút, thấy không ai quay lại mới bước tới đỡ anh ta lên, đưa tới bệnh viện gần đó. Tôi đi lấy số cho anh hói, anh ta bảo mình tên Lâm Hải. Chu Dung nhìn đỉnh đầu anh ta, lẩm bẩm tên với người không hợp nhau tí nào*, bị tôi đạp cho một cái.
Y tá băng bó cho anh hói. Trong lúc chờ tiêm, tôi hỏi dò anh ta đắc tội với ai. Anh hói tự giới thiệu mình là phóng viên, đang tác nghiệp điều tra, nào ngờ bị người ta hãm hại.
“Anh điều tra gì vậy, có thể kể chúng tôi nghe không?” Tôi ướm hỏi.
“Tôi tìm hiểu về xưởng nhái sản phẩm mọc tóc. Các cậu tới đó làm gì thế?”
“Có cô gái nợ tiền bọn tôi, nên bọn tôi đi tìm.” Dứt lời, tôi mở điện thoại cho Lâm Hải xem ảnh Trịnh Tuyết, quan sát phản ứng của anh ta.
Anh ta cầm máy, ngắm nghía hình chụp rồi nói, “Ơ, tôi biết cô này!”
Tôi hỏi Lâm Hải gặp Trịnh Tuyết ở đâu. Anh ta cho biết, Trịnh Tuyết thường đi cùng chủ xưởng sản xuất hàng nhái mình đang điều tra. Gã tên Chu Viễn, phó tổng giám đốc chi nhánh thành phố Yên của công ty Tóc Trí Đức Hồng Kông. Trí Đức chuyên về sản phẩm kích thích mọc tóc, được mệnh danh là thương hiệu có tuổi đời hàng trăm năm của Hồng Kông, sở hữu rất nhiều điểm bán hàng ở thành phố Yên với các mặt hàng như thuốc uống mọc tóc, mũ mọc tóc do công ty tự phát triển.
Tôi sực nhớ ra, tất cả sản phẩm nuôi tóc tại nhà Trịnh Tuyết đều mang thương hiệu này.
Đầu tháng Bảy, Lâm Hải mua mũ mọc tóc Trí Đức, dùng hai tháng mà đâu vẫn hoàn đấy, anh ta đâm nghi là đồ giả, bèn bắt tay vào điều tra, phát hiện phó tổng giám đốc Chu Viễn là nội gián. Gã giấu công ty, tự mở xưởng hàng nhái, mượn danh Trí Đức để bán hàng giả, cung cấp sản phẩm giá rẻ cho các điểm bán hàng.
Hôm nay, Lâm Hải hẹn gặp tổng giám đốc của Trí Đức ở xưởng Tóc Trí Đức để phỏng vấn chuyện của Chu Viễn. Chẳng biết thông tin rò rỉ từ đâu, Chu Viễn sai người chặn đánh anh ta. Nói rồi, anh ta mở điện thoại cho chúng tôi xem mấy tấm ảnh mình chụp được, “Khả năng cao cô gái các cậu tìm là bồ nhí của Chu Viễn.”
Tôi và Chu Dung cùng xem. Người trong hình đúng là Trịnh Tuyết, có hình chụp cô ấy đi cạnh một người đàn ông to cao, có hình chụp trộm Trịnh Tuyết chọn quần áo trong cửa hàng SN hôm trước. Nhưng lạ là trong một số tấm, Trịnh Tuyết lại để tóc dài quá vai. Nhìn thời gian chụp hiển thị trên điện thoại, tôi hơi nghi ngờ. Tôi thận trọng hỏi Lâm Hải, “Mấy tấm hình cô này để tóc dài được chụp từ bao giờ?” Câu trả lời của anh ta là chiều mùng 10 tháng Chín.
Thăm khám xong, chúng tôi đưa Lâm Hải về nhà, cô vợ ra mở cửa với vẻ ngái ngủ. Lâm Hải mời chúng tôi vào ngồi chơi, chúng tôi lấy lý do trời đã muộn để từ chối. Vào thang máy, tôi và Chu Dung xuống một tầng rồi lẳng lặng đi thang bộ lên, áp máy nghe lén xuyên tường lên cửa nhà Lâm Hải, nghe trộm vợ chồng họ trò chuyện.
Sau vài câu trao đổi về chuyện gia đình, vợ Lâm Hải hỏi, “Dạo này anh có ‘lái xe’ không? Có mấy người muốn ‘lên xe’ đấy.” Lâm Hải đáp, “Mấy bữa nay không có thời gian, đi ngủ thôi em, hôm nay anh đen lắm rồi.”
Hai chúng tôi xuống tầng, Chu Dung hỏi, “Chẳng phải Lâm Hải là phóng viên ư? Sao còn kiêm cả tài xế, cái gì mà lái xe với chả lên xe?”
Tôi lắc đầu, “Tôi không biết, nhưng chắc chắn người này có vấn đề. Anh ta tự xưng là phóng viên điều tra xưởng hàng nhái, đến thủ phạm cũng tìm ra rồi, sao phải gặp tổng giám đốc để trao đổi? Phóng viên thực thụ sẽ phanh phui toàn bộ sự việc luôn, tránh đêm dài lắm mộng. Vả lại, anh ta bảo mình chụp ảnh Trịnh Tuyết tóc dài quá vai vào chiều mùng 10, cậu thấy có lạ không? Theo bức ảnh cố vấn học tập của cậu cung cấp, Trịnh Tuyết cắt tóc cũng phải hai năm rồi.”
Chu Dung nói, “Hay cô ấy nối tóc, dạo này nối tóc là mốt mà? Nhưng sao phóng viên điều tra lại bám theo người ta chụp ảnh đời tư nhỉ? Hay anh ta định tống tiền?”
Chúng tôi quyết định đi tìm Chu Viễn. Theo lời Lâm Hải, chắc chắn người này quen Trịnh Tuyết.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến xưởng Tóc Trí Đức ở ngoại ô phía Nam, xin gặp Chu Viễn. Ngờ đâu Chu Viễn thẳng thừng phủ nhận chuyện quen biết Trịnh Tuyết. Thế là chúng tôi giơ ảnh gã đi cùng Trịnh Tuyết ra, gã không đáp mà hỏi chúng tôi là ai. “Trên đời có bao nhiêu người lướt qua nhau, chẳng lẽ ai tôi cũng phải biết à? Còn chuyện gì khác không? Không thì phần. Cứ tưởng đến bàn việc làm ăn!”
Tôi nói mình là phóng viên. Chu Viễn nổi cáu, “Đừng tưởng tao không biết chúng mày cùng một giuộc với Lâm Hải, định giúp hắn tống tiền chứ gì?” Gã vừa nói vừa phăm phăm ra cửa, vẫy tay gọi mấy người vào văn phòng.
Tôi kéo Chu Dung vội vã bỏ đi. Chu Viễn không đuổi theo mà đứng phía sau hét, “Tao đánh được nó thì cũng đánh được chúng mày! Chúng mày tưởng mình là cái thá gì? Lũ giẻ rách chỉ biết sống bằng nghề lừa đảo!”
Ra khỏi xưởng, tôi nghĩ mãi vẫn thấy lạ. Rốt cuộc Lâm Hải đang làm gì? Tôi gọi điện kể tường tận sự việc cho anh Kim. Nghe xong, anh Kim khẳng định Lâm Hải không phải phóng viên, khả năng cao là người bóc phốt hàng giả*. “Lái xe”, “lên xe” là thuật ngữ của dân trong nghề.
Chu Dung hỏi tôi, “Thế hóa ra Lâm Hải đang làm việc tốt à?”
Tôi nói, “Không thể nhận định như vậy. Với dân bóc phốt hàng giả, chính nghĩa hay tốt xấu không quan trọng, họ chỉ quan tâm tới lợi ích. Hiện đây là một ngành kinh doanh. Họ thường tìm chứng cứ bất lợi với doanh nghiệp, dọa bóc trần sự thật để ép doanh nghiệp bồi thường một khoản ‘tiền giám định’.”
Tôi hiểu hành vi của Lâm Hải rồi. Anh ta không phanh phui sự việc vì chưa tống tiền thành công.
Chúng tôi gặp Lâm Hải, bóc mẽ chuyện anh ta hành nghề bóc phốt hàng giả và hỏi về vụ mất tích của Trịnh Tuyết. Anh ta nói mình thật sự không biết, ảnh của Trịnh Tuyết là anh ta chụp khi bám theo chụp trộm Chu Viễn. Trịnh Tuyết thường xuyên đi cùng Chu Viễn nên anh ta tưởng cô ấy là tình nhân của gã, định chụp ảnh hai người hẹn hò, dọa gửi ảnh cho vợ gã để uy hiếp, bắt gã xì tiền.
Chẳng biết phải làm sao, chúng tôi đành quay lại theo dõi Chu Viễn. Theo thông tin Lâm Hải cung cấp, Chu Viễn sống tại chung cư phía Nam thành phố, hằng ngày rời nhà lúc 9 giờ sáng, còn vợ gã cứ tầm 9 rưỡi mới ra ngoài.
10 giờ sáng 18 tháng Chín, thấy hai vợ chồng họ ra khỏi nhà, tôi bảo Chu Dung đứng canh chừng dưới sân, còn mình lẻn vào nhà Chu Viễn. Trên tường phòng làm việc của gã treo vài bức vẽ phụ nữ đầu trọc đậm phong cách hậu hiện đại. Thấy máy tính trên bàn, tôi mở ra, nhấp vào ổ cứng dành cho công việc, phát hiện hơn 500 video. Xem thử vài cái, cái nào cũng quay cảnh những cô gái xinh đẹp bị cạo đầu.
Tôi kiểm tra trình duyệt web, thấy một diễn đàn lạ lùng mang tên Gái Nhẵn Nhụi trong mục dấu trang. Giao diện sơ sài, thiết kế theo phong cách từ hơn chục năm trước. Bài đăng mới nhất đăng ảnh một cô gái trong tiệm làm tóc, kèm treo giải cho người có video cô này cạo đầu. Tôi lại mở ngẫu nhiên vài bài, bài nào cũng toàn ảnh người đẹp ăn diện bắt mắt, cạo trọc mái tóc dài. Bên dưới có rất nhiều bình luận thể hiện sự thích thú. Ở vài bài khác, nhân vật nữ tự đăng ảnh và video cạo đầu cho mọi người xem, đông đảo cư dân mạng để lại bình luận xin làm quen.
Tôi tìm thấy video của Trịnh Tuyết trong lịch sử đăng bài của Chu Viễn. Trong video, Trịnh Tuyết đang nghịch điện thoại, Chu Viễn cầm tông đơ bước tới, Trịnh Tuyết gào lên, “Anh làm gì đấy? Đừng chạm vào tôi, đừng có chạm...” Trịnh Tuyết giãy giụa nhưng vẫn bị cạo trọc đầu. Bấy giờ Trịnh Tuyết vô tình ấn vào nút gửi tin nhắn thoại nên cô bạn cùng phòng mới nhận được đoạn ghi âm. Cả một cơn mưa bình luận tung hô Chu Viễn, bày tỏ sự yêu thích với thể loại cưỡng ép cạo tóc. Lạ thật, không ngờ lại có người thích xem cảnh nữ giới cạo đầu.
Tôi sao chép hơn 500 video vào USB, quay lại video Trịnh Tuyết bị cạo trọc đầu trong bài đăng rồi lướt diễn đàn tiếp. Một bài đăng thu hút sự chú ý của tôi. Ngày kia, diễn đàn tổ chức sự kiện offline, cụ thể là triển lãm với hoạt động cạo đầu tại chỗ. Địa điểm là một cao ốc ở phía Đông thành phố. Sự kiện chỉ dành cho thành viên cấp kim cương trở lên, ngoài ra cần mua vé vào cửa trị giá 3.000 tệ. Mà muốn đăng kí làm thành viên diễn đàn, phải có mã mời.
Tôi trả máy tính về nguyên trạng rồi rời khỏi căn hộ của Chu Viễn. Về đến nhà, tôi lên mạng tìm kiếm, phát hiện nhiều người từng đặt câu hỏi: Tại sao lại có khoái cảm khi ngắm phụ nữ cạo đầu? Đây là lần đầu tôi nghe đến việc đạt khoái cảm khi nhìn nữ giới cạo tóc. Tôi bắt tay lần mò manh mối về nhóm người có sở thích đặc biệt này, cuối cùng cũng tìm ra nhóm QQ của họ. Chúng tôi kết bạn với một thành viên kim cương của diễn đàn Gái Nhẵn Nhụi trong nhóm. Chu Dung trả gấp ba tiền vé để đổi lấy hai tấm vé tham gia sự kiện.
Ngày 20 tháng Chín, tôi và Chu Dung tới tòa cao ốc ở phía Đông thành phố. Triển lãm diễn ra trên tầng năm, trang hoàng hết sức sang trọng. Một nửa diện tích là không gian triển lãm nghệ thuật với chủ đề “Triển lãm nghệ thuật người và tóc”, nửa còn lại là viện cấy tóc.
Tôi trình thông tin mua vé cho nhân viên soát vé rồi vào phòng triển lãm. Nơi này hệt như một bảo tàng tóc, trưng bày đủ các tư liệu, tác phẩm nghệ thuật... liên quan đến tóc. Một bên đang trình chiếu nhiều video về các cô gái cạo đầu. Đa phần khách tham gia triển lãm đều đổ dồn vào đó xem video, không nói với nhau câu nào, có người còn mang biểu cảm hết sức kì quái.
8 giờ tối, phòng triển lãm ngừng đón khách, người xem được mời vào một phòng nhỏ ở góc. Căn phòng bài trí hơi giống nhà hát kịch nói.
Khách khứa yên vị xong, đèn giữa sân khấu bừng sáng, một cô gái tóc dài, mặc xường xám đi ra múa. Kết thúc màn múa, cô ta ngồi xuống chiếc ghế giữa sân khấu. Một người đàn ông đẩy xe đựng dụng cụ cắt tóc ra. Y đứng sau lưng cô gái, choàng tấm vải lên người cô, bắt đầu tỉ mẩn cạo đầu cô gái, khán giả bên dưới còn huýt sáo cổ vũ.
Chẳng mấy chốc, đầu cô gái đã trọc lốc.
Chu Dung há hốc mồm, “Cái quái gì đây?”
Tôi không nán lại xem tiếp, mượn bóng tối để lèn vào “cánh gà”, vài cô gái đang ngồi đó chờ lên sân khấu cạo đầu. Tôi hỏi từng người xem có quen Trịnh Tuyết không, một cô nói, “Có, cô ấy xộ khám rồi mà nhỉ?”
Tôi hỏi, “Sao lại xộ khám?” Cô gái đáp, Trịnh Tuyết bị bắt vì tội bán hàng giả, đang ở trong trại tạm giam phía Bắc thành phố.
Một tuần sau, trại tạm giam duyệt đơn xin thăm gặp do cố vấn học tập của Trịnh Tuyết viết. Tôi xin đi cùng.
Để trang trải tiền thuê nhà ngoài trường, Trịnh Tuyết làm thuê cho Chu Viễn suốt bấy lâu nay. Công việc của cô ấy là chào hàng và quản lý việc giao hàng. Đợt vừa rồi, một vị khách báo cáo với cơ quan công thương chuyện Trịnh Tuyết bán hàng giả. Chiều mùng 10 tháng Chín, Trịnh Tuyết bị bắt khi đang ở một điểm bán sản phẩm Tóc Trí Đức, nhận án tạm giam ba tháng.
Hôm ấy, bị Chu Viễn đè ra cạo đầu nên Trịnh Tuyết không còn tâm trí trả lời bạn cùng lớp. Cô ấy phải đội tóc giả, trên đường tới điểm bán sản phẩm Tóc Trí Đức thì bị Lâm Hải chụp trộm nên trông tóc mới dài như thế. Ngay sau đó cô ấy bị bắt giữ, bởi vậy nhà trường không liên lạc được.
Tôi đặt câu hỏi, “Tại sao cảnh sát không thông báo cho nhà trường?”
Trịnh Tuyết nói bố mẹ cô ấy biết chuyện, sợ ảnh hưởng tới việc học hành của con nên nài nỉ cảnh sát đừng báo cho trường. Cô ấy được trả một khoản tiền để nhận hết tội bán hàng giả, tôi không hỏi cụ thể là bao nhiêu.
Lâm Hải uy hiếp Chu Viễn bằng cách dọa tố cáo với tổng giám đốc, nhưng lại bị đánh hội đồng. Ấy là do tổng giám đốc cùng một giuộc với Chu Viễn, cũng ăn tiền từ việc sản xuất hàng giả. Họ nào quan tâm đến doanh thu của công ty mẹ tại Hồng Kông, chỉ lo mình kiếm được bao nhiêu tiền thôi.
Sau khi vụ việc qua đi, Chu Dung mời tôi ăn pín dê ở Nam Gia Trang. Cậu ta chạm cốc với tôi, “Anh Từ, anh nghĩ mũ mọc tóc có tác dụng không?”
Tôi đáp, “Chịu. Cũng giống như cậu hỏi tôi ăn pín dê có phải để tráng dương không ấy. Tôi đoán dù có tác dụng, hiệu quả cũng chẳng đáng kể.”
Pín dê không có tác dụng tráng dương, nhiều thứ không thể kích thích mọc tóc, chẳng qua ta tự lừa dối bản thân. Thôi thì thà được an ủi còn hơn không.
WARNING
Bí kíp phòng thân của nữ sinh
1. Khi cần đi đâu quá lâu, hãy báo địa điểm với bạn cùng phòng để lỡ xảy ra bất trắc, cảnh sát còn có manh mối điều tra.
2. Khi ra đường một mình lúc đêm khuya và bị theo dõi, hãy thử đi theo hướng ngược lại, sang đường hoặc cầu cứu người dân, cửa hàng gần đó.
3. Đợi xe ở nơi sáng sủa để dễ quan sát trong xe có gì bất thường không. Ghi nhớ biển số xe và nhắn thông tin hành trình cho bạn thân.
4. Nếu gặp cướp, hãy quăng tiền bạc và tài sản ra xa, chạy theo hướng ngược lại trong lúc kẻ cướp nhặt đồ.
5. Nếu bị nhốt trong cốp ô tô, hãy xoay người sao cho mặt đối diện với thanh cản sau ở đuôi xe; tìm tay nằm hoặc chốt cửa phát sáng dạ quang trong bóng tối và giật (kéo) nhẹ, cốp xe sẽ bật mở.
6. Cố gắng tiết kiệm pin điện thoại để liên lạc với người khác bất cứ lúc nào, treo thiết bị báo động hoặc vật phòng thân vào chìa khóa.
7. Không tùy tiện ngồi xe người lạ, vì thứ chờ đón bạn có thể là mối tình lãng mạn hoặc một kẻ hiếp dâm, đừng mạo hiểm.