Vụ việc: Tống tiền bệnh viện phẫu thuật bao quy đầu
Thời gian: 18/10/2017
Nguồn tin: Vô tình bắt gặp tai bệnh viện
Chi: 6.280 tệ
Thu: Đang bán tin
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Có mẹ là bác sĩ nên tôi không khác nào khách quen của bệnh viện. Hồi nhỏ, tôi thường theo mẹ đi trực nên nằm lòng từ quầy thuốc tới nhà xác, chỉ xa lạ với mỗi phòng phẫu thuật vì không được vào.
Bấy lâu nay tôi luôn thắc mắc, tại sao quầy thuốc chỉ phát thuốc men qua ô cửa nhỏ giống quầy giao dịch ngân hàng? Đã thế lớp thủy tinh còn dày cộp, chẳng khác nào kính chống đạn ở quầy giao dịch. Người ta lấy thuốc chứ đầu rút tiền, có buộc phải thiết kế như vậy không?
Thế rồi vào một buổi tối năm lớp ba, tôi phát hiện điều này hoàn toàn cần thiết.
Hôm ấy mẹ đưa tôi đi trực đêm ở tầng hai bệnh viện. Bỗng, tầng dưới vọng lên tiếng đập phá loảng xoảng. Tò mò nên tôi chạy ù xuống tầng một trước khi bị mẹ tóm. Trước cửa quầy thuốc, một ông trung niên mặt mũi trắng bệch, run lẩy bẩy, bổ rìu cứu hỏa lên kính quầy, chửi rủa ầm ĩ, “Đưa pethidine* ra đây ngay!” Tôi hẵng còn nhỏ, không biết ông này nghiện ma túy nên đến viện cướp pethidine để thỏa mãn cơn thềm thuốc. Mẹ đuổi kịp, kéo tôi lên tầng hai, tôi còn hỏi, “Pethidine là gì? Đắt lắm hả mẹ?” Mẹ cho tôi một bạt tai rồi gọi cảnh sát. Tổng đài nói trước đó đã nhận được thông tin và sắp tới nơi.
Từ đó trở đi, mẹ không cho tôi đi viện cùng nữa, trừ những lúc khám bệnh. Tôi hoàn toàn đồng tình. Tôi có thích tới đó đâu, đi khám bệnh còn chẳng muốn nữa là. Không phải do chứng kiến con nghiện cướp quầy thuốc nên tôi ám ảnh hay thấy ác cảm, khó chịu gì, chỉ là tôi không thích bầu không khí của bệnh viện. Cả bác sĩ lẫn người bệnh trông đều mệt mỏi, vội vã, thiếu sức sống, bải hoải rã rời.
Nhưng giờ đây, tôi phải đi viện vì chứng mất ngủ trầm trọng. Thuốc ngủ là thuốc kê đơn, phải tới bệnh viện xin toa. Tôi dùng liều cao, lại sợ bị ngắt quãng nên nghĩ ra một cách, đó là dành nguyên một ngày để đến mấy bệnh viện liền, như thế sẽ lấy được nhiều thuốc ngủ, khỏi phải đi viện nhiều lần, mất thời gian lắm.
Ngày 18 tháng Mười năm 2017, tôi nhờ Chu Dung chở đi khắp các bệnh viện sau khi đã hết thuốc. 4 giờ chiều, chúng tôi có mặt tại bệnh viện thứ năm: bệnh viện công Khang Hội. Thấy mọi người xúm đen xúm đỏ ngoài cổng, Chu Dung dừng xe ven đường, “Có vào không anh? Hơi đông nhỉ, hay đi thẳng tới bệnh viện kế tiếp nhé?”
Tôi nói, “Đằng nào cũng đến rồi, vào xem thế nào.”
Tới cổng, chúng tôi mới biết đám người này đang túm tụm hóng hớt. Chu Dung muốn chen vào giữa đám đông, tôi cho cậu ta xem thỏa thích, còn mình đi vào khám.
Sau một hồi chạy tới chạy lui, cuối cùng tôi cũng nhận được thuốc và ra ngoài. Chu Dung đang hút thuốc ngoài cổng, cậu ta chỉ đám đông, “Anh Từ, anh ra kia xem đi, hay lắm đấy!” Tôi hỏi hay tới mức nào nhưng Chu Dung không nói, khăng khăng bắt tôi tự ra nhìn. Tôi chen chúc, thấy giữa vòng vây là sáu, bảy người đàn ông, trong đó có hai thanh niên độ hai, ba mươi tuổi, những người còn lại tầm bốn, năm mươi. Họ ngồi dưới đất, giơ băng rôn và bìa cứng với dòng chữ “Trả lại đời sống tình dục cho tôi” được viết to tướng. Nhiều người đứng quanh cầm điện thoại chụp ảnh, quay video.
Chu Dung cũng lách vào, “Theo anh, có phải họ bày trò tống tiền bệnh viện không?”
Tôi nói, “Chưa chắc, vấn đề họ phản ánh khá đặc biệt, không giống dàn dựng lắm.”
Đúng lúc ấy, nhóm người ngồi dưới đất bắt đầu hô khẩu hiệu. Đang đứng xem trò vui, hai chúng tôi bỗng ngửi thấy mùi hôi thối. Chu Dung bịt mũi, “Ai tiêu chảy mà vẫn nán lại đây hóng chuyện thế?”
Tôi kéo cậu ta tránh xa khỏi đám đông. Khi không còn ngửi thấy mùi thối nữa, tôi nói chừng này thuốc cũng hòm hòm rồi, tạm thời không cần xin tiếp, vụ “trả tôi đời sống tình dục” khá hấp dẫn, có khi viết bài bán được.
Tôi dặn Chu Dung ở lại chụp ảnh, còn mình ra xe lấy máy ghi âm để phỏng vấn. Thình lình, mấy người gây rối đứng phắt dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn bị giải tán. Chu Dung hỏi tôi, “Làm sao bây giờ?” Tôi nói, “Bám theo họ.”
Ra khỏi bệnh viện, tốp người chia làm hai: một nhóm đi về bên trái, còn một người rẽ sang bên phải. Tôi kêu Chu Dung chặn nhóm người đi bên trái để nói chuyện, còn mình rẽ phải, đuổi theo kẻ đi một mình.
Cậu chàng đi rất nhanh. Bám theo vài bước, tôi toan chạy lên giữ cậu ta lại, bỗng một gã đầu trọc vạm vỡ đeo dây chuyền vàng, mặc áo ba lỗ đen, xăm kín tay vác gậy gỗ lao ra chặn đường rồi phang luôn gậy vào chân cậu ta. Cậu ta ngã xuống, gã đầu trọc còn đá cho mấy phát, “Này thì sinh sự linh tinh!”
Tôi đến gần, kéo tay gã, “Thôi đi, đủ rồi!”
Bấy giờ Chu Dung cũng chạy tới, hét lên, “Làm gì thế!”. Đầu trọc liếc chúng tôi rồi quay lưng chạy biến.
Tôi đỡ cậu kia dậy, hỏi han tình hình. Cậu ta đáp, “Tôi không sao. Bệnh viện trả đũa đây mà.”
Trong lúc cậu ta gọi điện báo cảnh sát, tôi hỏi Chu Dung có khai thác được thông tin không. Chu Dung đáp, “Không, họ chẳng chịu tiết lộ gì, chỉ bảo em tìm từ khóa ‘phẫu thuật cắt dây thần kinh lưng dương vật* của bệnh viện Khang Hội’ rồi kéo nhau lên một chiếc xe van, bỏ đi hết.”
Chúng tôi đứng chờ cùng cậu bạn bị đánh, làm chứng với cảnh sát rằng có người đàn ông đầu trọc tấn công cậu ta. Xong xuôi, cậu ta cảm kích lắm, đòi mời chúng tôi một bữa. Tôi và Chu Dung đồng ý, kéo nhau vào quán Cá Nướng Bà Làm gần đó. Gọi cá nướng và vài chai bia, cậu chàng mời chúng tôi mỗi người một cốc, cảm ơn tinh thần nghĩa hiệp của chúng tôi.
Tôi hỏi cậu ta chiếc băng rôn “Trả lại đời sống tình dục cho tôi” có ngụ ý gì. Cậu ta uống ngụm bia, “Ôi, kể ra xấu hổ lắm, tôi làm phẫu thuật cắt bao quy đầu ở đó xong bị bất lực luôn.”
Chu Dung gật đầu đây thương cảm, “Chậc anh cắt bằng laser nhỉ? Tôi thấy trên mạng có người cắt bao quy đầu bằng laser, thế nào mà cụt lại còn đúng một centimet.”
Cậu ta nói, “Không, chuyện của tôi khác cơ.”
Từ nhỏ, cậu ta đã bị dài bao quy đầu nhưng cứ nghĩ là không sao. Đầu năm nay, cậu ta có bạn gái, sau khi mặn nồng mới biết mình bị xuất tinh sớm. Trước giờ cậu ta cứ ngỡ xuất tinh sớm chỉ tồn tại trong các mẩu quảng cáo rác, nào ngờ chuyện lại xảy đến với mình.
Sau khi chia tay bạn gái, cậu ta lên mạng vùi đầu tìm đọc tài liệu về xuất tinh sớm, phát hiện nguyên nhân có thể do bao quy đầu của mình quá dài. Cậu ta tìm tới bệnh viện Khang Hội gần nhà, bác sĩ cũng đưa ra kết luận tương tự, chỉ định làm phẫu thuật cắt bao quy đầu, còn được bảo hiểm y tế thanh toán nên cậu ta đồng ý luôn.
Trước khi phẫu thuật, bác sĩ gọi cậu ta vào văn phòng, cho biết cũng có thể vì dương vật quá nhạy cảm nên cậu ta mới xuất tinh sớm. Rất nhiều nghiên cứu y học những năm gần đây chứng minh dương vật quá nhạy cảm là một trong những nguyên nhân dẫn đến xuất tinh sớm. Hiện nay có một phương pháp phẫu thuật mang tên “cắt dây thần kinh lưng dương vật”. Theo đó, bác sĩ sẽ chặn hoặc cắt bỏ một phần dây thần kinh lưng dương vật nhằm giảm cảm giác. Như thế, không những chứng xuất tinh sớm sẽ biến mất mà “cậu nhỏ” còn có thể “cày ngày cày đêm”, chỉ bằng thực hiện cùng thủ thuật cắt bao quy đầu luôn.
Nghe đến “cày ngày cày đêm”, cậu ta gật đầu ngay vì không cưỡng nổi sức hấp dẫn. Một tháng sau phẫu thuật, cậu ta tháo băng, để rồi kinh hoàng phát hiện mình không tài nào cương nổi. Cậu ta đã bị liệt dương vĩnh viễn.
Nói tới đây, cậu ta nốc bia, “Năm nay tôi xui thật, đầu tiên là xuất tinh sớm, phẫu thuật xong thành liệt dương, tới bệnh viện đòi quyền lợi thì ăn đòn.”
Tôi hỏi, “Có nhiều người bị như cậu không?”
“Chắc cũng nhiều đấy. Những người biểu tình ngoài cổng viện hôm nay toàn các anh em gặp sự cố sau phẫu thuật.”
“Mọi người có quen biết nhau không?” Chu Dung hỏi xen vào.
“Không, tôi thấy trên mạng có bài viết rủ nhau biểu tình hôm nay nên đến thôi.”
Tôi hỏi tiếp, “Cậu có số điện thoại của họ không?”
“Chúng tôi nói chuyện qua mạng, chỉ hẹn thời gian, địa điểm gặp mặt.”
Tôi cau mày, Chu Dung nói nhóm người đó cùng lên một chiếc xe van, ít nhiều cũng phải quen biết nhau chứ, nhưng cậu này lại phủ nhận điều đó. Chẳng lẽ trừ cậu ta ra, những kẻ còn lại đều là dân tống tiền bệnh viện có tổ chức?
Chu Dung hỏi sao không kiện bệnh viện, cậu ta thở dài, không muốn nói thêm.
Cơm no rượu say, trao đổi số điện thoại với cậu ta xong, tôi và Chu Dung gọi dịch vụ lái xe hộ để về nhà. Lên xe rồi, Chu Dung châm thuốc. “Anh Từ, anh có thấy chuyện này lấn cấn không?”
“Đúng là hơi lấn cấn. Có thể những người khác biết nhau, chỉ mình cậu kia là người ngoài. Lạ nhất là bọn họ chỉ biểu tình chứ không kiện bệnh viện.”
Về đến nhà, tôi lên mạng tìm kiếm, thấy rất nhiều bài viết lên án bệnh viện Khang Hội, mang tiếng bệnh viện công đàng hoàng nhưng lại cho thuê khoán mấy phòng, khoa liền, trong đó có cả nam khoa. Xem ra nguyên nhân bắt nguồn từ bệnh viện này thật, vậy càng nên tố cáo hoặc kiện luôn.
Tối hôm sau, tôi vừa tắm xong thì nhận được liên kết Chu Dung gửi. Lại có người đăng bài tố cáo, hẹn tất cả nạn nhân của nam khoa bệnh viện Khang Hội tập trung vào 3 giờ đến 5 giờ chiều mai để đòi công bằng. Bìa cứng và băng rôn sẽ được chuẩn bị sẵn, người tham dự chỉ cần tự mang đồ ăn nước uống.
3 giờ chiều hôm sau, tôi và Chu Dung tới nơi đúng giờ. Tốp người biểu tình đã bắt đầu ngồi im. Theo chúng tôi quan sát, đa số vẫn là những khuôn mặt quen thuộc hôm qua tới bảo vệ quyền lợi. Cậu bạn bị đánh không tham dự, tôi nhờ Chu Dung nhắn WeChat hỏi tình hình. Cậu ta nói công ty có việc bận, chúng tôi cứ phỏng vấn để lật mặt cái bệnh viện mất dạy này đi.
Nhìn đám người ngồi yên giơ khẩu hiệu, tôi kéo tay Chu Dung, bảo cậu ta giả vờ mình cũng trục trặc “súng ống” để bắt chuyện với họ, dò hỏi xem rốt cuộc họ thật sự là người bệnh hay chỉ là dân chuyên tống tiền bệnh viện, và tại sao không kiện ra tòa luôn.
Chu Dung giãy nảy, “Sao lại là em? Sao em phải giả vờ liệt dương? Sao anh không tự ra mà hỏi?”
Tôi nói, “Bảo đi thì đi đi, tôi phải đứng bên ngoài quan sát họ chứ.”
Chu Dung vờ đồng bệnh tương lân, mon men làm quen với nhóm người biểu tình nhưng chẳng ai thềm ngó ngàng tới cậu ta. Sau cả buổi chiều quan sát, tôi đưa ra kết luận: trừ Chu Dung, những người còn lại chắc chắn cùng hội. Họ thường xuyên thì thầm trò chuyện với nhau, chia nhau đồ ăn nhưng chẳng buồn nói chuyện với Chu Dung.
5 giờ chiều, đám người lại bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tôi và Chu Dung lái xe bám theo. Tới gần đường Trúc Viên, cả nhóm leo lên chiếc xe van mang biển Yên DH1XXX.
Trên đường đi, tôi hỏi Chu Dung ban nãy có dò la được thông tin gì không. Cậu ta đáp, “Không, nhưng em vẫn ngửi thấy mùi thối hôm qua, ghê kinh khủng. Em ngờ rằng một trong số họ bị đại tiểu tiện mất kiểm soát.”
Xe van đỗ bên đường Gia Cát, thả nhóm biểu tình xuống. Tôi và Chu Dung định dừng xe rồi cuốc bộ bám đuôi, nhưng họ đã hòa vào dòng người. Đang loay hoay tìm kiếm xung quanh, Chu Dung bỗng vỗ vai tôi, “Anh Từ, nhìn xem ai kìa?”
Tôi đưa mắt theo hướng cậu ta chi, thấy bóng một kẻ mặc áo ba lỗ đen, xăm kín tay, xách túi ni lông. Đó chính là gã trọc đánh người ngoài cổng bệnh viện Khang Hội hôm trước.
Chu Dung hỏi phải làm gì tiếp theo. Tôi ngó nghiêng, xác nhận quanh đây không có ai giống đồng bọn của gã trọc, định bước ra giữ gã lại, bỗng gã bắt chuyện với một cô gái đang ôm hộp. Nói vài câu thì cô gái lắc đầu. Một người đàn ông xách túi ni lông đen đi ngang qua, trao đổi với gã trọc, lấy một hộp trong túi ra đưa gã. Gã trọc rút tiền trả, đối phương nhận tiền xong lắc đầu, chỉ tay về một phía.
Chu Dung hỏi, “Đồng bọn của gã à?”
Tôi đáp, “Không giống lắm, tôi cứ thấy gã như đang mua hàng.”
“Chắc không phải đâu, nếu thế đã có người ra mời mình mua rồi chứ?”
Đúng lúc này, gã trọc rảo bước về hướng được chỉ. Sợ gã chạy mất, tôi tiến lại kéo tay gã. Gã liền hét lên, “Các người là ai? Ối, đau quá! Buông tay ra, không tao tẩn mày một trận đấy!”
Chu Dung kêu, “Sao anh yếu ớt thế, mới kéo tay đã đau à?”
Tôi giải thích, “Vì tay gã mới xăm, vết thương chưa lành, chạm vào là đau.”
Vừa xăm xong da sẽ đóng vảy, tuy khó phát hiện do màu mực nhưng trông vẫn khác, như thể nếp nhăn. Chu Dung kinh ngạc, “Thế mà anh cũng phát hiện ra!”
“Cũng thường thôi, thật ra sờ vào tôi mới biết, với lại hình xăm của gã vẫn chưa hoàn thành.”
Gã trọc không đủ kiên nhẫn nghe nữa, bèn vung cánh tay phải không bị kéo, định đâm tới. Tôi lùi lại tránh đòn, gọi Chu Dung ra cùng giữ chặt gã. Gã gào lên, “Chúng mày làm gì đấy? Bất cóc à?”
Tôi đáp, “Đừng hét, anh có nhớ hôm trước anh đánh người ngoài cổng bệnh viện Khang Hội không?”
Gã nhìn chúng tôi, điên cuồng giãy giụa, chiếc hộp mới mua tuột khỏi tay rơi bịch xuống đất, nghe loảng xoảng tiếng thủy tinh vỡ. Tôi liền nhặt lên. Đây là hộp thuốc, lọ thủy tinh bên trong đã vỡ tan, bao bì đề “Pethidine hydrochloride”.
Chu Dung hỏi tôi đó là gì. Tôi không đáp, chỉ nhìn gã trọc, “Anh còn giãy nữa là tôi báo cảnh sát đấy. Đã đánh người còn mua pethidine bất hợp pháp, anh chơi ma túy chứ gì?”
Gã thôi chống cự, “Chúng mày không phải cảnh sát hả? Thế sao dám bắt tao?”
Tôi nói, “Anh không cần quan tâm, tôi chỉ muốn hỏi anh chút chuyện. Tại sao hôm đó anh lại đánh người ngoài cổng bệnh viện? Bệnh viện thuê anh à? Sao không đánh nhóm người còn lại? Nhỡ đâu anh biết ở đây có kẻ bán pethidine? Mua làm gì?”
Gã trọc hỏi rốt cuộc chúng tôi là ai. Tôi dọa nếu còn không chịu khai, tôi sẽ báo cảnh sát ngay. Đã tấn công người khác còn mua chất gây nghiện, kiểu gì cũng phải bóc lịch. Gã hơi sợ, nói mình không liên quan đến bệnh viện. Gã đánh người vì nhóm biểu tình làm gã mất trắng khoản tiền mua thuốc giảm đau.
Gã tên Trương Long, quê Hồ Lô Đảo. Từ khi lên thành phố Yên kiếm việc, gã bắt đầu chán đời. Một ngày nọ, gã tìm thấy Thiên An Hội trên cộng đồng video ngắn. Đó là một nhóm toàn đàn ông xăm mình, cởi trần, suốt ngày uống rượu bốc phét, huyên thuyên về tình nghĩa anh em. Gã thấy ngầu quá, muốn tham gia, liên hệ với họ thì được yêu cầu phải xăm mình. Chưa có hình xăm, gã chỉ là thành viên dự bị, được phép chat với mọi người nhưng không có quyền tham gia hoạt động ngoài đời thực. Yêu cầu này chẳng khác nào làm khó gã trọc, gã sợ đau chết khiếp nên phải lùng sục đủ cách xăm không đau.
Chu Dung hỏi, “Khoan đã, Thiên An Hội là gì? Xã hội đen à?”
Tôi giải thích, “Xã hội đen nào ở đây? Đó là tổ chức mang tính chất băng đảng, hội tụ đủ các thành phần như người bán nông sản trên WeChat, nhà khởi nghiệp trên internet, chủ tiệm xăm... Họ bày trò để thu hút sự chú ý của cư dân mạng và quảng cáo bản thân.”
Đầu trọc không tiếp lời tôi, kể tiếp. Gã tìm hiểu được hai loại thuốc giảm đau thường dùng khi xăm, gồm loại dành cho vết thương hở và loại dành cho da lành. Loại thứ nhất thường có dạng xịt, giúp giảm đau trong thời gian ngắn cho người xăm; loại thứ hai phải bôi trên da trước khi xăm, lau sạch sau bốn mươi đến sáu mươi phút, hiệu quả giảm đau có thể duy trì khoảng ba tiếng. Với hình xăm lớn, người ta sẽ dùng loại thứ hai. Nhưng cả hai loại thuốc đều có nguồn gốc không rõ ràng, đa số kém chất lượng, sản xuất ở xưởng thuốc chui quy mô nhỏ, thậm chí còn có trường hợp tử vong do sử dụng bừa bãi khi xăm. Chính bởi vậy, gã trọc không dám dùng tùy tiện.
Gã chợt nảy ý tưởng tìm thuốc giảm đau “chất lượng” từ nguồn hàng đáng tin cậy. Gã kiếm một con phe ngoài cổng viện, hỏi có kiếm được thuốc không. Con phe bán cho gã một tấm “thẻ cấp thuốc giảm đau gây nghiện” với giá 2.000 tệ.
Chu Dung bất ngờ, “Có cả thẻ này cơ à?”
Tôi nói, “Ừ. Thuốc giảm đau gây nghiện thường được cấp cho hai nhóm bệnh nhân: người làm phẫu thuật và người mắc ung thư giai đoạn cuối. Nhiều bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối vì quá đau đớn nên phải sử dụng những loại thuốc giảm đau như pethidine và morphine trong thời gian dài. Bởi thế, nhà nước cho phép họ xin thẻ này để tiện mua thuốc định kì.”
Gã trọc nói, “Đúng, tôi mua thẻ ấy đấy. Con phe dặn tôi nói với người ta là lấy thuốc cho mẹ, mỗi lần chỉ lấy một ít, bác sĩ sẽ không nghi ngờ.”
Hình xăm của gã trọc khá lớn, phải làm mấy lần mới xong, trước mỗi lần xăm gã đều đi lấy thuốc. Chẳng bao lâu sau, con phe gọi cho gã: chuyện gã dùng trộm thẻ cấp thuốc của người khác đã vỡ lở, gã phải mau trả thẻ lại rồi nhè 3.000 tệ để dàn xếp. Gã hỏi tại sao lại bị phát hiện, con phe trả lời do vụ biểu tình ngoài cổng bệnh viện, ban ngành quản lý đang vào cuộc làm rõ, các phòng, khoa cũng phải tự điều tra và hỏi thăm bệnh nhân. Nếu chủ thẻ khai chưa từng lấy thuốc giảm đau, kẻ giao dịch chui kiểu gì cũng phải ăn cơm tù.
Gã trọc tới bệnh viện Khang Hội thám thính, ngoài cổng có người biểu tình thật. Gã đâm hãi, trả thẻ và đưa tiền cho con phe. Ra khỏi bệnh viện, nhóm biểu tình đã giải tán, thấy một người tách khỏi nhóm, lại nghĩ tới 5.000 tệ mọc cánh bay đi, gã nóng máu xông ra đánh đấm cho hả giận.
Tôi gật đầu, “Sao anh biết đường đến đây mua thuốc giảm đau?”
Gã trọc nói do được con phe chỉ chỗ. Lần này gã đã khôn lên, không mua thẻ nữa mà hỏi thẳng con phe có bán thuốc không. Con phe thu 100 tệ phí tư vấn, bày gã kiếm túi ni lông in logo bệnh viện, xách túi đi loanh quanh đầu ngõ đối diện đường Gia Cát, người ta tự khắc tìm đến.
Gã mặt dày mày dạn tới khu vợc gần bệnh viện xin túi ni lông, bỏ hai gói thuốc lá vào rồi xách ra đầu ngõ. Thơ thẩn chưa tới hai phút đã có cô gái tiếp cận, hỏi gã bán thuốc à. Gã nói mình cần mua thuốc. Cô gái hỏi mua thuốc gì, gã đáp thuốc giảm đau. Cô gái kêu mình không có, gã phải tìm người khác. Gã ngỡ ngàng, không ngờ có nhiều người bán thuốc chui như vậy. Cô gái bảo đây người bán, đoạn gọi người đàn ông xách túi ni lông đen đứng cạnh đó. Người đàn ông bán cho gã một hộp pethidine. Trả tiền xong, gã thấy chừng này chưa chắc đã đủ, bèn hỏi còn hàng không. Người đàn ông chỉ đường đến một nhà trọ, chủ nhà trọ bán đủ các loại thuốc giảm đau.
Gã trọc chỉ cho chúng tôi hướng đi đến nhà trọ. Tôi gật đầu, nhận ra mình đang đứng ở đâu. Anh Kim từng kể, nơi này có tên ngầm là “quảng trường Bách Thảo”. Gọi là “quảng trường” nhưng thực chất đây là khu vợc toàn nhà xây dựng trái phép, còn cái tên “Bách Thảo” liên quan đến sự tồn tại của một nhóm người đặc biệt.
Con đường chật chội rộng chưa đầy ba mét, hai bên san sát những căn nhà nhỏ, người qua kẻ lại như mắc cửi. Cả nam lẫn nữ, ai nấy đều cầm thứ gì đó trên tay. Kẻ xách túi ni lông to màu đen, người bê hộp giấy con con, đựng cơ man là thuốc. Họ đều là con buôn thuốc, mua với giá thấp từ dân thành thị rồi đến đây bán lại cho khách có nhu cầu. Thuốc nào lưu thông trên thị trường, ở đây bán tuốt. Những người ghé nơi này thường mua thuốc điều trị bệnh tiểu đường, tim mạch và mạch máu não. Các loại thuốc này phải sử dụng lâu dài, giá ở đây lại rẻ hơn trên thị trường chút đỉnh.
Con buôn cao cấp hơn thì kiếm thẻ bảo hiểm xã hội qua kênh bất hợp pháp. Chúng dùng thẻ đó mua cả lô thuốc, phân loại, giao cho người chuyên trách tiêu thụ để tuồn cho những kênh cố định, doanh số hằng năm có thể lên đến hàng chục triệu tệ.
Tôi bỗng nhớ ra một việc, bèn hỏi gã trọc có quen những người biểu tình còn lại không. Gã ngờ vợc lắc đầu. Hỏi thêm vài câu nhưng không khai thác được thông tin mới, tôi chụp lại căn cước của gã, lấy số điện thoại rồi thả gã đi. Giờ tôi sẽ dạo quanh quảng trường Bách Thảo xem sao. Tình cờ thay, nơi này nằm chính giữa mấy bệnh viện lớn của thành phố Yên, đi viện nào cũng gần, tiện cả mua lẫn bán thuốc.
Công trình hai bên đường hầu như toàn nhà nhỏ tự xây, cao một hoặc hai tầng, sơn màu trắng xám hoặc phơi nguyên lớp gạch tường đỏ. Buổi đêm nhìn xuống từ vùng trời phía Tây của thành phố Yên, ta sẽ thấy quảng trường Bách Thảo lọt thỏm giữa cả rừng cao ốc sáng choang.
Tôi và Chu Dung đi ngang qua một đám buôn thuốc, tìm đến nhà trọ trong lời kể của gã trọc. Đó là một ngôi nhà hai tầng màu xám, không treo biển, chỉ viết hàng chữ “Nhà trọ Nhân Ái” trên mặt kính cửa ra vào.
Chúng tôi bước vào, căn nhà bốc mùi ẩm ướt mốc meo, thật hiếm thấy ở thành phố Yên khô hanh này. Cạnh cửa có phòng trực, một phụ nữ trạc bốn, năm mươi tuổi đang ngồi xem phim Hàn, cắn hạt dưa. Thấy tôi và Chu Dung, bà ta hỏi, “Mấy đứa thuê phòng à?”
Chu Dung toan trả lời thì tôi huých cậu ta, nói, “Vâng ạ.”
Bà ta hỏi tôi, “Thuê dài hạn hay ngắn hạn? Một hay hai giường?”
Tôi đáp, “Một ngày, hai giường ạ.”
Bà ta nhổ vỏ hạt dưa, gật đầu, “60 tệ, cọc 100 tệ.”
Nếu không đến đây, tôi chẳng tài nào tin nổi giữa thành phố Yên lại có phòng tiêu chuẩn giá 60 tệ một đêm. Chu Dung tò mò hỏi, “Không cần trình căn cước để làm thủ tục ạ?”
Bà ta nguýt, “Thích trình căn cước thì ra khách sạn bên ngoài mà ở.” Tôi trả tiền, lấy chìa khóa, đẩy Chu Dung đang tức tối đi thật nhanh.
Hành lang nhà trọ sâu hun hút, mất mấy phút mới đi hết, càng vào trong càng tối tăm. Phòng ốc nằm dọc hai bên lối đi, số phòng màu đỏ.
Tới phòng mình, chúng tôi mở cửa, thấy phòng nhỏ xíu, kê hai chiếc giường vừa cao vừa cứng, y hệt giường spa chân sắt trong nhà tắm công cộng. Ga trải nhớp nhúa, bốc mùi khó tả và cáu bẩn. Trong phòng còn chiếc ti vi kiểu cũ, tủ kệ ti vi loang lổ gỉ sét, tôi và Chu Dung không buồn mở ra xem.
Chu Dung mặc đồ của nhà thiết kế nổi tiếng, trông rõ lạc quẻ giữa căn phòng này. Cậu ta nhìn giường, không dám ngồi, cứ đứng hút thuốc lá, hỏi sao tôi lại thuê phòng. Tôi đang định trả lời, bỗng nghe tiếng ho khù khụ vọng lại từ phòng bên cạnh. Tường phòng hoàn toàn không có khả năng cách âm. Tôi đành thì thầm giải thích: nếu hỏi thẳng, cùng lắm người ta chỉ bán cho ít thuốc, còn ở lại đây sẽ nắm được ai đến mua thuốc, ai đến đưa hàng.
Cậu ta gật đầu, “Có lý.”
Hai chúng tôi ở lì trong phòng, vừa dỏng tai nghe ngóng, vừa nhìn qua mắt mèo để theo dõi hành lang. 8 giờ tối, tiếng gào khóc của đàn ông thình lình vang lên từ một căn phòng. Một phụ nữ trung niên lao ra khỏi cửa, chạy tới phòng trực, “Lấy thuốc cho tôi mau lên, anh ấy không chịu nổi nữa rồi.”
Canh lúc chị ta cầm thuốc chạy về, tôi và Chu Dung mở cửa bám theo. Chị ta không kịp đóng cửa, chỉ vội bơm thuốc vào ống tiêm, tiêm cho người đàn ông nằm trên giường.
Chờ chị ta bơm xong, tôi hỏi han, “Không sao chứ chị?”
Chị ta lắc đầu, “Chẳng cầm cự được mấy nữa.”
Tôi hỏi người chồng mắc bệnh gì, chị ta đáp, “Ung thư phổi giai đoạn cuối.”
Trên đường về phòng, Chu Dung đòi đi vệ sinh. Phòng ở đây không có toilet riêng, chỉ có toilet chung ở cuối mỗi tầng. Gian ngoài toilet chật hẹp, có độc một bồn rửa tay, phía trên phơi đầy quần áo. Giải quyết xong, đi ra đến cửa, Chu Dung bỗng dưng hít lấy hít để, “Anh Từ, anh ngửi xem!”
Tôi nói, “Không, cậu đi mà ngửi.”
Chu Dung giải thích, “Không phải. Đây chính là mùi chúng ta ngửi thấy ở bệnh viện Khang Hội. Chắc chắn không phải mùi phân, còn ghê hơn cả mùi phân nữa.”
Tôi ngửi thì thấy đúng thật. Dò theo mùi thối, chúng tôi tìm đến căn phòng gần nhà vệ sinh. Tôi ngó quanh, phát hiện hành lang không lắp camera, bèn rút ống nhòm trộm mắt mèo ra xem tình hình trong phòng, thấy một người đàn ông đang ho như cuốc kêu. Bỗng anh ta bước về phía cửa, tôi cuống cuồng kéo Chu Dung né sang một bên, giả vờ đi ngang qua.
Người đàn ông mở cửa, lao vào toilet chung, ho sặc sụa vào bồn rửa tay. Anh ta ho ra rất nhiều đờm lẫn máu, mùi trong nhà vệ sinh càng lúc càng nồng.
Nhân lúc chưa bị phát hiện, chúng tôi về phòng, đóng cửa lại. Chu Dung nhìn tôi, “Anh ta cũng tham gia biểu tình ngoài bệnh viện Khang Hội lúc chiều!”
Tôi gật đầu, “Trùng hợp quá. Người này ho sù sụ, đờm bốc mùi hôi, khả năng cao là ung thư phổi giai đoạn cuối. Đến nước này rồi mà vẫn còn đầu óc nghĩ tới chuyện phòng the, chứng tỏ anh ta có mục đích khác.”
Chúng tôi quyết định tiếp tục quan sát, còn mua thêm mấy bộ quần áo rẻ tiền, thể theo yêu cầu quyết liệt của Chu Dung.
Sau ba ngày ở trong nhà trọ lụp xụp này, chúng tôi đã nắm được đại khái tình hình. Đây là nhà trọ ung thư, phần lớn khách thuê là bệnh nhân ung thư hoặc người nhà của họ.
Để hưởng điều kiện chữa trị tốt hơn, rất đông bệnh nhân ngoại tỉnh kéo lên các thành phố lớn như thành phố Yên, thành phố Ngô. Song, do khác tỉnh, mức chi trả của bảo hiểm y tế khá hạn chế, chi phí sinh hoạt hằng ngày ở chốn đô thành lại đắt đỏ, lâu dần, người bệnh không mấy dư dả sẽ khánh kiệt.
Họ cần chỗ ở rẻ tiền, vậy là “nhà trọ ung thư” ra đời.
Đương nhiên, thi thoảng cũng có kiểu người thứ ba tìm đến đây, đó là con nghiện mặt bủng da chì. Chúng dễ dàng mua được pethidine hoặc morphine từ khách trọ là bệnh nhân ung thư. Với chúng, đây là lựa chọn tuyệt vời khi lên cơn nghiện mà chỉ có vài đồng giắt túi.
Trong ba ngày ở nhà trọ ung thư, ngoài người đàn ông hôi miệng, chúng tôi còn bắt gặp những người khác từng biểu tình tại bệnh viện Khang Hội. Nhưng lý do họ ăn vạ vẫn cần điều tra làm rõ. Để thu thập thêm thông tin, tôi bàn với Chu Dung, cậu ta sẽ giả làm bệnh nhân ung thư, để tôi, trong vai người nhà, kết thân với “xóm giềng”.
Chu Dung cân nhắc, “Được, vậy em vờ mắc ung thư gì đây?”
“Ung thư tinh hoàn được không?”
Chu Dung giãy nảy lên, “Anh làm thế khác nào giết em? Hay anh để em diễn vai người chết luôn đi?”
Tôi thỏa hiệp, “Không thì ung thư dạ dày vậy, cậu lăn lộn trên giường, giả vờ đau bụng, không ra ngoài kẻo mấy kẻ biểu tình bắt gặp, vì họ từng thấy cậu rồi.”
Chu Dung làm theo, nằm trên giường cả ngày, tôi thì lê la hết phòng này đến phòng khác, nghe “hàng xóm” kể khổ. Ngày 27 tháng Mười, đang trò chuyện với tôi, vợ bệnh nhân ung thư phổi phòng kế bên chợt ngập ngừng. Tôi khơi gợi, “Chị ơi, có gì chị cứ nói đi, ở đây đâu có người ngoài!”
Chị ta gật đầu, hỏi tôi, “Cậu kẹt tiền phải không?”
Tôi đáp, “Hiển nhiên rồi, không kẹt ai lại ở đây hả chị!”
Chị ta vỗ vai tôi, “Tôi thấy hai anh em cậu ở đây mấy hôm mà không tái khám, cũng chẳng mua thuốc, chắc hết tiền rồi chứ gì. Bảo hiểm y tế không thanh toán hả?”
Tôi hùa theo, “Vâng. Em trai em giờ chỉ uống được thuốc điều trị ung thư nhập khẩu. Khốn nỗi thuốc đât quá, tận hơn mười nghìn tệ một liều, bảo hiểm không thanh toán cho nữa.”
“Tôi hiểu. Chồng tôi cũng thế, lên đây khám rồi về quê xin bảo hiểm thanh toán, nhưng chỉ đỡ phần nào. Nếu có bảo hiểm y tế ở thành phố Yên, một số khoản sẽ được thanh toán tối đa hơn 90% đấy.”
“Cũng ích gì đâu? Mình làm gì có.”
Chị ta không tiếp lời, chỉ hỏi tôi có “thẻ cấp thuốc giảm đau gây nghiện” không. Tôi đáp “Có”, chị ta gật đầu, “Cậu mang thẻ cho chủ nhà trọ, để ông ấy lo tiền bảo hiểm cho. Ông ấy sẽ tìm giúp cậu thẻ bảo hiểm thành phố Yên của người trạc tuổi, trông hao hao em trai cậu. Rồi em trai cậu mạo danh xin thanh toán phí nằm viện, phí điều trị, vậy là đỡ được chút tiền. Hoặc ông ấy khai khống chứng từ viện phí để bảo hiểm dưới quê thanh toán thêm tiền cho cậu. Vấn đề là cậu muốn thế nào thôi.”
Tôi vờ tỏ ra sợ hãi, “Làm vậy sao được hả chị, bị phát hiện là vào tù đấy.”
Chị ta rất bình tĩnh, “Có sao đâu, chồng tôi làm thế hai năm rồi mà có việc gì đâu. Đây là chuyện sống còn, hơi đâu lo nhiều thế!”
Nghe chị ta giới thiệu, tôi đã cơ bản nắm được cách kiếm tiền của chủ nhà trọ ung thư này. Nơi đây xập xệ thật, nhưng với giá nhà của thành phố Yên, kinh doanh kiểu này vẫn lỗ vốn. Chẳng sao, ông ta có thể kiếm bù lại từ những kênh khác. Bệnh nhân ung thư và người nhà sẽ bán thẻ cấp thuốc giảm đau cho ông chủ. Nhờ số thẻ này, hằng năm ông ta lấy được lượng lớn thuốc giảm đau và bán lại cho con nghiện. Ngoài ra, ông ta cũng giúp bệnh nhân ung thư dùng bảo hiểm y tế thành phố Yên của người khác, hoặc làm giả hóa đơn để trục lợi.
Tôi gọi cho gã trọc, nhờ gã liên lạc với con phe ở bệnh viện Khang Hội.
Nhờ đó, tôi mua được một tấm thẻ cấp thuốc giảm đau để bán lại cho chủ nhà trọ. Đổi lại, ông ta kiếm giúp tôi thẻ bảo hiểm y tế thành phố Yên kèm theo căn cước. Chàng trai 27 tuổi trong ảnh thẻ đúng là hao hao Chu Dung thật.
Từ khi tôi bán thẻ cấp thuốc cho chủ nhà trọ, các bệnh nhân cùng người thân ở nhà trọ ung thư đã hoàn toàn tin tưởng tôi. Thậm chí họ còn kéo tôi vào hội tương trợ (thành viên là khách quen của nhà trọ), tối nào cũng tụ tập dưới tầng một, thảo luận về thuốc điều trị ung thư mới và cách tiết kiệm tiền, hoặc giúp đỡ lẫn nhau.
Lúc tham gia buổi họp, tôi cố ý dẫn dắt chủ đề sang bệnh viện Khang Hội, rằng ai cũng khen bệnh viện này chữa ung thư dạ dày giỏi, có nên đưa “em trai” đến đó khám không. Thế là mấy người liền khuyên đừng đi vì bệnh viện ấy có vấn đề: rất nhiều bệnh nhân dùng ké bảo hiểm mà họ quen đều bị tống tiền khi khám hoặc nhập viện. Có kẻ gọi điện cho những bệnh nhân ấy, vạch trần chuyện họ dùng bảo hiểm y tế của người khác, đòi họ chuyển 20 nghìn tệ nếu không muốn bị tố cáo và vào tù.
Tôi hỏi mọi người, “Thế họ có đưa tiền không?”
“Có chứ, không thì biết làm sao? Muốn tiết kiệm tiền nhưng lại thành ra tốn tiền hơn!”
Đúng lúc này, anh chàng hôi miệng húng hắng ho khan, “Nhưng đâu thể bỏ qua như vậy được. Khang Hội làm khổ mình, mình cũng không thể để họ yên thân!”
Anh ta cho hay, bọn họ tra cứu trên mạng và phát hiện bệnh viện Khang Hội giao khoán nam khoa cho một công ty tư nhân. Bệnh nhân cắt bao quy đầu sẽ được bác sĩ chào mời phẫu thuật cắt dây thần kinh lưng dương vật để cải thiện khả năng chăn gối. Thế nhưng, rất nhiều người phẫu thuật xong thì gặp sự cố. Vậy nên họ nghĩ ra một cách: cử vài bệnh nhân ung thư vô phương cứu chữa tới đó phẫu thuật, rồi biểu tình định kì với cái cớ “đánh mất đời sống tình dục” để bắt bệnh viện đền bù tổn thất.
Tôi nghe mà nghệt mặt ra, “Có đáng phải làm vậy không?”
Anh chàng hôi miệng nói, “Trời! Có gì mà đáng với không đáng, sống được bao lâu nữa đâu, chẳng thà tìm cách kiếm thêm ít tiền còn hơn. Dù chỉ chọc giận được bọn chó ấy cũng đáng rồi.”
Hôm sau, tôi và Chu Dung rời nhà trọ ung thư, tới bệnh viện Khang Hội tìm con phe bán thẻ cấp thuốc giảm đau gây nghiện cho tôi và gã trọc. Gã trọc từng nói mới dùng thẻ vài lần đã phải nhè ra 5.000 tệ. Thật ra đây là một kiểu tống tiền trá hình, chắc chắn con phe này có vấn đề.
Tôi dọa báo cảnh sát để ép con phe thừa nhận tống tiền. Y nói, “Tôi có tống tiền đầu, chính bệnh viện cho biết có người đang điều tra nên bắt tôi bỏ tiền dàn xếp mà.”
Tôi hỏi cụ thể ai nói vậy, y đáp là một nhân viên tại quầy thuốc. Người này có thể kiểm tra thông tin bảo hiểm y tế của bệnh nhân trên máy tính, mỗi lần lấy thuốc cho bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân, người này sẽ lặng lẽ đối chiếu thông tin, kiểm tra xem người lấy thuốc có dấu hiệu đáng ngờ không.
Lấy ví dụ trường hợp của gã trọc. Gã nói giọng Đông Bắc đặc sệt, bảo lấy thuốc cho mẹ nhưng theo thông tin, mẹ gã lại là người thành phố Yên, chứng tỏ có điều khuất tất. Phát hiện người lấy thuốc không khớp với thông tin trên thẻ bảo hiểm, nhân viên kia lẳng lặng ghi lại để lừa đảo hoặc tống tiền. Nạn nhân không dám ho he gì, vì chiếm dụng thẻ bảo hiểm của người khác vốn là hành vi phạm pháp.
Tôi bắt con phe dẫn mình tới quầy thuốc, chỉ mặt kẻ tống tiền, rồi tôi gọi điện báo cảnh sát. Con phe đòi tôi thả y đi, tôi nói, “Đừng hòng, chắc chắn anh cũng dính dáng, bằng không tại sao nhân viên quầy thuốc lại thông báo với anh trước khi tống tiền người mạo danh mua thuốc?”
Cảnh sát tới nơi, tôi tiện thể trình báo luôn vụ nhà trọ ung thư bán pethidine.
Sau vụ việc này, tôi và Chu Dung đi nhậu tại một quán rượu ở Cổ Lâu. Cậu ta vẫn thắc mắc một chuyện, “Những bệnh nhân ung thư kia tuy phạm pháp, nhưng họ làm vậy cũng chỉ vì muốn sống. Ông chủ nhà trọ ung thư bán pethidine cho con nghiện, có thể đã hủy hoại gia đình người khác, nhưng cũng hỗ trợ biết bao nhiêu bệnh nhân, cho họ chỗ ở, giúp họ có tiền khám bệnh. Mình tố cáo nhà trọ ấy liệu có phải không?”
Tôi khuyên giải, “Trên đời này có nhiều chuyện khó phân biệt đúng sai, muốn giải quyết chỉ có thể dùng cách tương đối đúng đắn.”
Shakespeare từng viết trong Hamlet , “Không có gì tốt hay xấu, tất cả do cách nghĩ quyết định.”
WARNING
Cách tránh bị dùng trộm thẻ bảo hiểm y tế
1. Đổi ngay mật khẩu mặc định sau khi lấy thẻ.
2. Không cho người khác mượn thẻ, không nhờ người khác lấy thuốc. Giữ lại hóa đơn sau khi lấy thuốc.
3. Khi nhận cuộc gọi thông báo thẻ bị âm tiền, đóng băng, đừng cung cấp bất cứ tài khoản và mật khẩu nào của mình. Thẻ bảo hiểm y tế chỉ bị đóng băng trong hai trường hợp: một là chủ thẻ báo mất, hai là chủ thẻ chi tiêu sai quy định với dụng ý xấu, bị hạn chế sử dụng. Cục Bảo hiểm Y tế sẽ không gọi điện yêu cầu chủ thẻ cung cấp mật khẩu, nên hãy cẩn trọng kẻo bị lừa.
4. Khi phát hiện mất thẻ bảo hiểm y tế, lập tức gọi cho số điện thoại báo mất thẻ do cơ quan nhà nước công bố. Sau khi báo mất, thẻ sẽ bị vô hiệu hóa.
5. Người dùng có quyền từ chối quẹt thẻ khi máy quẹt thẻ của nhà thuốc trục trặc, không xuất hóa đơn; kiểm tra số dư tài khoản bất cứ khi nào, tránh để nhà thuốc trừ quá số tiền mua thuốc.
6. Nếu nhà thuốc làm sai quy định, không đối chiếu thông tin người quẹt thẻ, khiến thẻ bảo hiểm y tế bị dùng trộm, chủ thẻ có quyền yêu cầu bồi thường.