Vụ việc: Quỵt nợ
Thời gian: 20/11/2017
Nguồn tin: Độc giả nhờ giúp đỡ
Chi: 5.200 tệ
Thu: 18.000 tệ
Tiến độ điều tra: Hoàn thành
Tôi không đếm nổi mình đã nhận được bao nhiêu yêu cầu hỗ trợ, từ mất chó, gặp kẻ quấy rối, bị quay trộm tại khách sạn, rồi con cái mắc bệnh lạ... Nhưng đa số vẫn là chuyện tiền nong. Nào là cho người khác vay rồi bị quỵt, nào là chính người xin giúp đỡ nợ tiền không trả nổi, còn có người coi MOJO như công ty P2P*, cứ xin vay tiền Chu Dung, hứa trả lãi theo tháng.
Với những trường hợp này, tôi thường đưa ra lời khuyên chứ không giúp được gì. Suy cho cùng, tôi nào phải dân tài chính hay đòi nợ thuê. Nhưng đôi khi ngoại lệ cũng xảy ra. Ví dụ dạo trước, tôi nhận lời đòi nợ hộ, nhưng điều tra được nửa chừng thì người nhờ vả bỗng biến mất, không để lại chút manh mối nào.
Ngày 20 tháng Mười một năm 2017, một người tên Vương Đạt liên tục nhắn tin cho tôi, còn gửi kèm số căn cước và điện thoại của mình, xin tôi giúp anh ta bằng mọi giá, bằng không cả gia đình anh ta sẽ chết mất.
Nghe nghiêm trọng quá, tôi bèn gọi vào số máy anh ta gửi, hỏi rốt cuộc có chuyện gì mà kinh khủng đến nỗi chết cả nhà thế. Vương Đạt kể anh ta vay tiền để buôn lương thực ở Hà Bắc, nhưng lương thực mất giá nên lỗ hơn 700 nghìn tệ, ngày nào cũng bị chặn cửa đòi nợ. Mẹ anh ta bẽ bàng quá, lăn ra ngất xỉu rồi ra đi mãi mãi. Bố anh ta cũng nhập viện, vợ đưa con gái về nhà ngoại. Vương Đạt còn không lo nổi viện phí cho bố, đang cần gấp một khoản tiền.
Tôi hỏi có phải Vương Đạt muốn vay tiền không. Anh ta phủ nhận, nói một người bạn đang nợ anh ta 600 nghìn tệ. Chỉ cần tìm ra và bắt người này trả tiền, Vương Đạt sẽ xoay xở được.
Sợ tôi không tin, Vương Đạt mời tôi tới nhà mình, “Cậu cứ đến sẽ biết tôi nói thật. Tôi không vay tiền đâu. Cậu tìm ra người đó, tôi sẽ trả cậu 20% số tiền đòi lại được.”
Tôi nói, “Chuyện đó tính sau.”
10 giờ sáng hôm sau, tôi cùng Chu Dung tới cư xá Hoằng Vũ gần đường Ngũ Thắng, gặp Vương Đạt tại điểm hẹn. Thấy chúng tôi, người đàn ông trung niên khá vạm vỡ này tiến lại hỏi tôi có phải Từ Lãng không. Tôi gật đầu, chỉ xe van đề dòng chữ “Đòi nợ thuê, chuyên trị quỵt nợ” phía sau Vương Đạt, hỏi có phải nó bám theo anh ta không.
Vương Đạt ngoái đầu nhìn, thừa nhận đám trên xe đang bám riết đòi nợ, sợ anh ta trốn nên cử cả người đứng canh ngoài phòng bệnh của bố và cổng trường con gái anh ta.
Tôi đề nghị lên nhà Vương Đạt. Vào đơn nguyên, lên đến tầng năm, Chu Dung bịt mũi, ồm ồm nói, “Sao dân đòi nợ thích dùng chiêu này thế nhỉ?” Dễ dàng nhận ra ngay đầu là nhà Vương Đạt. Cửa chống trộm ghi hơn chục dòng “Trả tiền đây” bằng sơn đỏ, cửa nhà từng bị tạt phân, không lau sạch nên chảy cả xuống đất, két thành mảng màu vàng.
Vương Đạt mở cửa mời hai chúng tôi vào. Tôi và Chu Dung sải bước dài, tránh vết bẩn. Trong nhà chỉ có vài món nội thất kiểu cũ, lâu đời lắm rồi, trên chiếc tủ kê xó tường là ảnh đen trắng của một bà cụ, trước ảnh bày vài quả táo, cắm thêm nén hương. Chắc đó là mẹ anh ta.
Vương Đạt mời chúng tôi ngồi, rót hai cốc nước. “Từ Lãng à, cùng đường bất đắc dĩ lắm tôi mới phải phiền cậu thế này.”
Tôi hỏi sao không kiện, Vương Đạt bảo kiện rồi, còn được xử thắng nữa, nhưng con nợ vẫn không chịu trả tiền. Hắn đã trốn biệt một thời gian dài, không ai tìm nổi, tòa án cũng không thể tìm ra để bắt hắn thi hành án. Hồi vay tiền, hắn từng cho biết mình sống tại cư xá Tài Nguyên gần đường Hà Đường Đông, giờ vợ hắn vẫn sống ở đó. Vương Đạt tự in và dán cả xấp tờ rơi đòi nợ ở cư xá Tài Nguyên mà cũng vô ích.
Chu Dung nói, “Anh ơi, em xin phép ngắt lời, đây là nhà anh phải không? Sao anh không bán đi trả nợ?”
“Tôi cũng muốn bán lắm, nhưng đây là nhà của bố tôi, ông không đồng ý, nói muốn bán nhà phải bước qua xác ông đã.”
Trong lúc họ trò chuyện, tôi liếc thấy tờ rơi viết người nợ tiền tên Triệu Châu, phía dưới là ảnh của người này. Hình như ảnh chụp tại một bữa tiệc, mé phải còn dính góc mặt nghiêng của một người, tôi ngỡ ngàng nhận ra đó chính là Hứa Kì Hoa!
Tôi cắt ngang cuộc nói chuyện, bảo Vương Đạt mình sẽ nhận vụ này và dặn anh ta chờ tin. Tôi cầm một tờ rơi, gọi Chu Dung ra về.
Chúng tôi dùng bữa tại một quán Nhật trên đường Ngũ Thắng. Gọi món xong, Chu Dung hỏi tôi, “Sao anh lại nhận vụ này? Có bao nhiêu người cần đòi nợ, suốt ngày giúp họ thì lấy đâu ra thời gian điều tra với viết lách nữa?”
Tôi cho Chu Dung xem bức ảnh trên tờ rơi, thế là cậu ta im lặng. Xem ra tôi không nhận nhầm người.
Hôm sau, chúng tôi chạy xe tới cư xá Tài Nguyên. Khu nhà cũng cũ kĩ giống nhà Vương Đạt. Trước cổng đơn nguyên một của tòa nhà Triệu Châu ở, một chiếc SUV đang đỗ, trên xe cũng in dòng chữ “Đòi nợ thuê, chuyên trị quỵt nợ”. Ba anh chàng mặc đồ đen đứng cạnh xe, vừa hút thuốc vừa tán gẫu, thấy tôi và Chu Dung bước tới, họ đưa mắt nhìn theo mãi.
Chúng tôi lên tầng bốn, gõ cửa nhưng không thấy động tĩnh gì. Chu Dung đoán, “Chắc không ai ở nhà.”
“Không đâu. Nhất định mấy anh chàng mặc đồ đen dưới kia đến đây đòi nợ, không có ai ở nhà thì canh làm gì. Thế nào trong nhà cũng có người.”
Chu Dung nghĩ có khi họ chờ xem Triệu Châu có về nhà không. Tôi nói, “Chắc chắn không phải thế. Nếu đợi Triệu Châu thì phải nấp đi, chứ đứng lù lù vậy, Triệu Châu vừa thấy đã co giò chạy rồi. Dứt khoát là họ theo dõi vợ Triệu Châu để bắt ông chồng phải trả tiền.”
Chu Dung trở lại xe lấy ống nhòm trộm mắt mèo theo lệnh của tôi. Nhìn vào trong, tôi thấy một phụ nữ trung niên ngồi im trên sofa phòng khách, vờ như vắng nhà. Hai chúng tôi lại gõ cửa. Tôi nói, “Chị ơi, chúng tôi biết chị có nhà. Chúng tôi là phóng viên, không đến đòi nợ mà chỉ muốn phỏng vấn.”
Một lúc sau, cuối cùng chị ta cũng hỏi vọng ra, “Có thẻ không?”
Tôi rút thẻ phóng viên đã chuẩn bị sẵn, cho người phụ nữ xem qua mắt mèo. Vợ Triệu Châu đột ngột mở cửa, làm tôi giật bắn. Chị ta vồn vã mời tôi và Chu Dung vào nhà, kêu chờ chúng tôi lâu lắm rồi.
Chu Dung tò mò, “Chị đợi chúng tôi lâu lắm rồi ư?”
Chị ta nói, “Ừ, mấy cậu là phóng viên mà? Tôi không đếm nổi mình đã gửi bao nhiêu email cho các cậu nữa, mãi các cậu mới tới.” Nói rồi, chị ta lấy một thiết bị điện tử màu đen ra, bật công tắc, dặn chúng tôi đứng sát vào, “Máy này có phạm vi hoạt động hai mét, các cậu đừng cách xa tôi quá.”
Chu Dung hỏi đó là gì, chị ta nói là máy gây nhiễu sóng để tránh người khác nghe trộm. Bà chị này chuyên nghỉệp quá, có cả thiết bị chống nghe lén. Tôi hỏi, “Kẻ đòi nợ chồng chị cài máy nghe lén ở nhà chị à?”
“Không, chẳng liên quan gì đến chồng tôi, tôi mới là mục tiêu bị nhắm đến.”
Trong lúc nói chuyện, chị ta tỏ ra hết sức bồn chồn, cứ dáo dác nhìn quanh, còn áp tai lên tường nghe động tĩnh bên ngoài, thi thoảng lại đứng dậy kéo rèm, lén lút nhìn xuống dưới.
Tôi và Chu Dung đều hoang mang không biết tại sao chị ta lại cư xử như vậy. Chu Dung thử dò hỏi giờ chị ta có liên lạc được với Triệu Châu không.
Thấy chúng tôi liên tục đề cập đến Triệu Châu, chị ta mới sực tỉnh, hỏi chúng tôi tới tìm mình hay chồng mình. Tôi đáp tìm chồng chị ta, nhưng nếu đang gặp vấn đề, chị ta cứ chia sẻ. Chị ta suy nghĩ rồi bảo chuyện của chồng không liên quan đến mình, đoạn đứng dậy bước ra cửa, lẳng lặng nhìn chúng tôi, tỏ rõ ý tiễn khách.
Tôi và Chu Dung đành đứng dậy ra về. Trước khi đi, tôi đưa chị ta số điện thoại của mình để liên lạc khi có manh mối hoặc gặp phiền phức. Chị ta có vẻ cảm động lắm, lúc đóng cửa, chị ta bỗng thốt một câu lạ lùng, “Khi ăn uống phải cẩn thận, kẻo người ta bỏ mấy thứ linh tinh vào.”
Chu Dung hỏi chị ta có ý gì, chưa dứt lời, người phụ nữ đã đóng sập cửa lại. Cậu ta nhìn tôi, “Anh Từ, có phải đầu óc chị này không bình thường không?”
Tôi đáp, “Cũng hơi hơi, chắc bị đòi nợ gắt quá nên tâm lý bất ổn.”
Chúng tôi vừa xuống đến sân, mấy người mặc đồ đen đã vây quanh, hỏi có phải vừa lên nhà Triệu Châu không. Tôi đánh mắt ra hiệu cho Chu Dung, cậu ta mời thuốc lá từng người một, tôi thì bắt đầu hỏi dò, “Các cậu cũng đến đòi nợ à?”
Tưởng chúng tôi là đồng nghiệp, họ cởi mở hơn, bảo “Đúng vậy”, còn hỏi chúng tôi đòi nợ theo cách nào.
Tôi nói mình theo “kiểu Hàn Băng”, thường dùng chiêu “đánh rắn đánh dập đầu”. Hàn Băng là bậc thầy đòi nợ nổi tiếng, được mệnh danh là “ông tổ” nghề đòi nợ Trung Quốc, hành nghề theo lối phi bạo lực. Theo Hàn Băng, ai cũng có nhược điểm, cũng như rắn có điểm yếu là phần đầu. Từ đây, ông ta đưa ra phương pháp mang tên “đánh lần đánh dập đầu”. Nói một cách đơn giản, trước khi bắt tay đòi tiền, người đòi nợ phải điều tra thật kĩ lưỡng để tìm ra và lợi dụng nhược điểm của con nợ, từ đó chọn cách đòi sao cho con nợ buộc phải trả tiền, ví dụ, với con nợ thích chơi gái và sợ vợ, người đòi nợ phải chụp ảnh gã mua dâm, dọa không trả tiền thì sẽ đưa bằng chứng cho vợ gã.
Đòi nợ kiểu này kì công không kém gì thám tử tư nên chi phí cũng rất cao, dân đòi nợ giỏi có khi lấy giá 50% khoản nợ.
Nghe tôi bảo theo “kiểu Hàn Băng”, mấy người đàn ông bật cười, nói kiểu phi bạo lực của tôi không có đất dụng võ rồi.
Triệu Châu cực kì trơ trẽn, tòa bắt trả nợ mà hắn vẫn lì lợm, bị liệt vào danh sách nợ xấu cũng mặc. Giờ chắc chỉ dùng bạo lực là hữu dụng. Họ không ngại ngồi tù một thời gian, vì thù lao đòi nợ Triệu Châu đủ để ăn vài năm rồi. Nhưng nhà và xe của gia đình Triệu Châu đều đứng tên vợ hắn, hơn nữa còn là tài sản trước hôn nhân. Hai vợ chồng ly thân từ khi Triệu Châu vay mượn khắp nơi để ăn chơi, nên tòa án ra kết luận vợ hắn không có trách nhiệm trả nợ.
Mãi không tìm thấy Triệu Châu, đám đòi nợ đành quay sang theo dõi vợ hắn. Họ đã thử uy hiếp chị ta nhưng vô ích, vì hình như đầu óc người phụ nữ này không bình thường. Chị ta chẳng sợ, cứ mặc họ rình rập thỏa thích, còn nói cứ giày vò chị ta thế này họ sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.
Trước khi hành động, dân đòi nợ thuê sẽ điều tra tường tận tất cả thông tin về con nợ, bao gồm tài sản người này đứng tên. Chu Dung xin họ cho xem tài liệu về vợ chồng Triệu Châu. Đọc xong, tôi phát hiện ra vợ Triệu Châu sở hữu một chiếc sedan đen nhưng tôi không thấy xe đâu. Cư xá Tài Nguyên không có hầm gửi xe, mọi người thường đỗ xe ngay dưới chân tòa nhà mình ở, kể cả hết chỗ, người ta cũng cố gắng đỗ xe gần tòa nhà.
Tôi và Chu Dung đảo một vòng quanh cư xá, xác nhận không thấy xe của vợ Triệu Châu. Có khi nào Triệu Châu đang lái chiếc xe này?
Tôi nhắn WeChat nhờ cậu bạn Tiểu Mã làm ở Phòng Quản lý Phương tiện giao thông kiểm tra lịch sử vi phạm của chiếc xe, rồi kể sơ lược tình hình điều tra cho Vương Đạt. Cúp máy, tôi sực nhớ có thể tra cứu thông tin người thất tín do tòa án nhân dân tối cao đăng tải, tìm những chủ nợ khác của Triệu Châu, biết đâu khai thác được manh mối. Trước đó Vương Đạt cho biết tòa đã tuyên án vụ anh ta kiện Triệu Châu, vậy sự việc hắn đã được ghi vào lịch sử thất tín của hắn.
Tuy nhiên, dù đã xem đi xem lại lịch sử thất tín của Triệu Châu, tôi vẫn không thấy thông tin vụ kiện. Tiếp tục kiểm tra trên trang web tìm người quỵt nợ của cộng đồng mạng, kết quả trả về vẫn bằng không. Có linh cảm chẳng lành, tôi tức tốc gọi cho Vương Đạt, song không liên lạc được.
Hôm sau, Chu Dung thay tôi gọi Vương Đạt nhưng anh ta vẫn tắt máy, tôi quyết định đến thẳng nhà tìm. Buổi chiều, chúng tôi tới cư xá Hoằng Vũ. Cửa nhà Vương Đạt đã được lau chùi sạch sẽ. Chu Dung gõ cửa, một bà cụ ra mở. Thấy bà, Chu Dung hét toáng lên, lùi lại, túm tay tôi, tôi cũng giật mình. Bà cụ mở cửa chính là người mẹ đã qua đời của Vương Đạt mà chúng tôi thấy trên di ảnh.
Nghe Chu Dung hét, bà hỏi, “Này cháu, sao cháu bất lịch sự thế? Các cháu tìm ai?”
Tôi bình tĩnh lại, hỏi Vương Đạt có nhà không. Bà cụ lắc đầu, nói chúng tôi nhầm nhà rồi, ở đây không có ai tên Vương Đạt.
Chu Dung cũng hoàn hồn, “Bác có chắc không ạ? Cái anh khôi ngô, to cao ấy ạ, anh ấy không phải con trai bác à?”
Bà đáp, “Bác chưa gặp bao giờ.” Thế rồi bà sập cửa, không ngó ngàng tới chúng tôi nữa. Chúng tôi lại gõ cửa nhưng bà không chịu mở.
Lạ lùng thật. Tôi và Chu Dung xuống sân hút thuốc. Chu Dung rít một hơi sâu, “Thế này là sao nhỉ?”
“Chờ tôi chút.” Vương Đạt từng gửi tôi ảnh chụp căn cước của anh ta. Tôi gửi nó cho anh Khổng, người bạn thám tử tư của tôi. Anh kiểm tra và báo rằng người này không tồn tại.
Tôi sơ suất quá, xem mỗi ảnh đâu thể phân biệt căn cước là thật hay giả. Giờ tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhất định phải tìm ra Triệu Châu hoặc Vương Đạt, bằng không vụ việc sẽ rơi vào ngõ cụt.
Kiểm tra số điện thoại của Vương Đạt, tôi phát hiện anh ta cũng dùng sim rác giống mình.
Manh mối còn lại duy nhất là Triệu Châu, may mà Tiểu Mã kiểm tra được lịch sử vi phạm giao thông của chiếc xe vợ hắn sở hữu. Ngay chiều hôm qua, tức lúc tôi và Chu Dung tới tìm vợ Triệu Châu, chiếc sedan đen đỗ sai quy định tại cao ốc Bảo Hiểm ở phía Đông thành phố và bị dán phiếu phạt. Không những thế, gần đây xe này đã bị phạt hai lần cũng tại địa điểm trên với lý do tương tự.
Sáng hôm sau, tôi và Chu Dung đến khu vợc gần cao ốc Bảo Hiểm, đỗ xe ven đường rồi xuống tìm chiếc sedan đen. Giữa chừng, tôi bỗng nhận được tin nhắn từ số máy lạ, nhắc nhở tôi ngày mai sẽ xảy ra chuyện lớn, nếu sau đó người này mất tích, tôi nhất định phải mãi mãi ghi nhớ người này từng tồn tại trên đời.
Tôi tưởng người ta gửi nhầm nên không trả lời. Lát sau, tin nhắn lại tới, “Cậu phóng viên, cậu phải nhớ là ngày mai đấy. Chúng tôi đang chiến đấu với thế lực tà ác, dẫu nhỏ bé nhưng chúng tôi vẫn quyết dốc sức, để những người Trung Quốc thiện lương thoát khỏi sự kiểm soát của thế lực tà ác.
Bấy giờ tôi mới nhận ra người gửi là vợ Triệu Châu. Chu Dung thấy chị ta cường điệu quá, có mấy tên đòi nợ thuê thôi, làm gì đến mức phải gọi là thế lực tà ác.
Tôi nói, “Tạm thời đừng để ý đến chị ta, tập trung tìm xe đã.”
Chúng tôi lùng quanh cao ốc Bảo Hiểm, phát hiện chiếc sedan đen gần một cửa hàng tiện lợi. Trong xe không có ai, tôi và Chu Dung bèn đỗ chiếc BMW M3 bên kia đường và kiên nhẫn chờ đợi.
Đến hơn 4 giờ chiều, Triệu Châu xuất hiện. Hắn lấy đồ ra khỏi xe rồi khóa xe, đi bộ vào con phố nhỏ phía Tây. Chúng tôi lò dò bám đuôi, thấy hắn vào một nhà nghỉ nhỏ tên “Tinh Mỹ Di Gia”.
Cả hai đi vào theo. Giữa sảnh nhà nghỉ có một bàn kí tên, trên bàn đặt tấm biển đề “Hiệp hội phản đối NK”. Một cô gái đứng đó nói hôm nay nhóm NK đã bao hết nhà nghỉ, hỏi chúng tôi có phải thành viên không.
Chúng tôi gật đầu, được cô gái hướng dẫn kí tên và ghi số điện thoại vào bảng khai báo. Cả tôi lẫn Chu Dung đều dùng tên và số điện thoại giả, sau đó lên phòng 1012 theo lời cô gái. Phòng đã đông nghịt, phải đến hơn 20 người. Vấn đề là, những người này mặc quần áo in dòng chữ kì lạ, lời nói và hành động vô cùng quái đản: chàng trai tựa vào cửa liên tục lắc chai nước khoáng; người đàn ông đứng cạnh thì lăm lăm radio toàn tạp âm, dí vào tai để nghe tiếng rè rè; cô gái ngồi bên mép giường ăn mặc lòe loẹt, không giống người xuất gia chút nào nhưng lại áp mõ vào mặt mà gõ. Khó hiểu nhất là người đàn ông trong nhà vệ sinh, tay phải cầm vòi sen xối nước lên người, tay trái vỗ lia lịa vào đầu, mạnh đến mức nghe “bôm bốp” từng hồi.
Chu Dung không chịu được, bước đến hỏi, “Anh này, anh không sao chứ?”
Người đàn ông cười, “Không sao, nước làm trung hòa phóng xạ trên da mà.”
Chu Dung ngoảnh đầu nhìn tôi, “Anh Từ, anh ta nói gì vậy?”
Tôi đáp, “Tôi lờ mờ hiểu chuyện này rồi.” Đoạn, tôi chỉ đám người túm tụm trong góc phòng, “Thấy cái máy họ cầm có quen không?”
Chu Dung nhìn chăm chú, “Thiết bị chống nghe lén của vợ Triệu Châu?”
“Anh em mình nhầm hết rồi. Đấy không phải thiết bị chống nghe lén, mà là máy chặn sóng điện não.”
Chu Dung hỏi, “Gì cơ? Sóng điện não cũng chặn được à?”
“Đương nhiên là không. Máy đấy chẳng có tác dụng gì, người ta bốc phét để lừa tiền thôi. Trừ hai ta ra, cả phòng này có lẽ toàn ‘người bị điều khiển trí não’. Mấy hành vi kì quặc của họ chính là cách ‘chống điều khiển trí não’ lưu truyền trên mạng.”
“Người bị điều khiển trí não” cảm thấy não mình bị ai đó điều khiển, không thể làm chủ cơ thể và hành động của bản thân, ngoài ra còn nghe thấy giọng người khác trong đầu. Chúng tôi đang trao đổi thì một người lướt qua trước mặt. Anh ta mặc áo thun vàng, lưng áo đề chữ “Phản đối tấn công bằng sóng điện từ”. Chu Dung vẫn không hiểu mô tê gì, tôi giải thích, thật ra đây là một dạng rối loạn tâm thần.
Người cho rằng mình bị “điều khiển trí não” thường có ba biểu hiện: một là hoang tưởng bị hại, khẳng định có những người hoặc tổ chức đang tấn công, hãm hại, mưu hại mình bằng những thủ đoạn tinh vi, đa dạng như đầu độc, giám sát, bám đuôi, dàn dựng âm mưu, tung tin phỉ báng, coi họ là vật thí nghiệm; hai là hoang tưởng ảnh hưởng vật lý, cho rằng tâm trí mình bị kiểm soát bởi thủ đoạn công nghệ cao, phải chặn sóng điện não mới thoát được; ba là cảm thấy suy nghĩ của mình bị phơi bày cho thiên hạ biết, không khác gì Wi-Fi không mật mã, ai cũng có thể sử dụng.
Khi gặp “người bị điều khiển trí não”, cần mau chóng đưa họ tới bệnh viện tâm thần để điều trị thuốc men sẽ làm thuyên giảm những triệu chứng tâm thần phân liệt này.
Có một cuốn sách tên Me, Myself, and Them đề cập đến vấn đề này. Tác giả là một chàng trai người Mỹ luôn nghĩ mình bị FBI điều khiển trí não. Nhờ uống thuốc và chữa trị, bệnh tình chuyển biến tích cực, anh ta đã viết ra câu chuyện của mình để nhắn nhủ những “nạn nhân bị điều khiển trí não” phải chịu khó điều trị.
Chu Dung gật gù, hỏi tôi, “Giờ mình báo cảnh sát hay gọi cho nhà thương điên?”
“Chờ đã, vẫn chưa làm rõ vụ Triệu Châu và Vương Đạt mà.”
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Triệu Châu bước ra từ đám đông, vỗ tay thật mạnh, “Trật tự nào. Các anh chị em còn nhớ lý do chúng ta tụ họp hôm nay chứ? Chính là để chống lại ‘bè lũ điều khiển trí não’. Ngày mai tôi sẽ dẫn mọi người tới đại bản doanh của chúng, bằng mọi giá phải cho chúng biết thế nào là lễ độ.” Triệu Châu nói xong, tất cả reo hò cổ vũ. Chúng tôi toan tiếp cận Triệu Châu thì hắn đi ra ngoài, theo sau là vài người khác. Chúng tôi vội bám theo đến phòng 1013.
Cửa mở ra, bên trong tối om. Triệu Châu không mở rèm, cứ thế bật đèn. Trên chiếc ghế cạnh giường có một người bị trói, đeo bịt mắt, miệng nhét khăn lông. Tôi đứng sau thò đầu vào nhìn, người đó chính là Vương Đạt đã mất liên lạc hai hôm nay.
Triệu Châu nói với những người đứng bên rằng Vương Đạt thuộc “bè lũ điều khiển trí não” (người nghĩ mình bị điều khiển trí não cho rằng cò kè dùng thiết bị đặc biệt để kiểm soát não mình bằng sóng điện não và từ trường, làm ảnh hưởng tới tâm trí, gây cảm giác đau đớn quằn quại. Những người không tồn tại này được họ gọi chung là “bè lũ điều khiển trí não”), dặn họ đừng nương tay.
Đám người tiến lên, giật khăn ra khỏi miệng Vương Đạt, giơ đèn pin siêu sáng và một loại máy dò kì lạ ra, vừa rà người Vương Đạt vừa tra hỏi anh ta giấu chip ở đâu, tại sao lại điều khiển trí não người khác. Vương Đạt thét lên, “Các người điên rồi hả!” Triệu Châu thẳng tay bạt tai anh ta. Thấy vậy, vài người cũng nhảy vào đánh, chất vấn anh ta có âm mưu gì.
Vương Đạt luôn mồm van vỉ, “Em có mưu đồ gì đâu anh ơi. Em xin anh, anh tha cho em, em không cần tiền nữa, coi như em xui.”
Đánh xong, chúng lại trói Vương Đạt, trở về phòng 1012 tiếp tục bàn bạc “kế hoạch” cùng đồng bọn. Tôi bảo Chu Dung sang đó theo dõi, tiện thể trông chừng chúng giúp tôi. Tôi đi khắp nhà nghỉ, thấy bác dọn phòng đang nghỉ trong nhà kho. Thừa lúc bác chợp mắt, tôi nhón thẻ từ trong túi bác.
Nghe Chu Dung báo không có ai sang phòng 1013, tôi vội vàng chạy vào đó, kéo cả Vương Đạt lẫn ghế ra, mở phòng 1014 kế bên bằng thẻ từ của bác dọn phòng rồi đẩy anh ta vào. Tôi bật đèn, cởi bịt mắt, bỏ khăn ra khỏi mồm anh ta. Thấy tôi, Vương Đạt sửng sốt, “Sao cậu tìm ra chỗ này?”
Tôi nói, “Đừng hỏi tôi, anh nhìn lại tình cảnh của mình đi, rồi giải thích tôi nghe chuyện này là sao.”
Vương Đạt giả ngu, khăng khăng khẳng định mình bị Triệu Châu bắt cóc tới đây. Tôi dọa dẫm bằng cách làm bộ định đưa anh ta về phòng 1013, anh ta cuống lên, thừa nhận mình không phải chủ nợ của Triệu Châu mà chỉ là kẻ đòi nợ thuê.
Triệu Châu vay cả đống tiền trên đủ các nền tảng P2P, giờ không biết bao nhiêu dân đòi nợ thuê đang truy lùng hắn. Nếu trót lọt, họ đủ tiền ngồi chơi xơi nước mấy năm liền.
Vương Đạt hay đọc truyện trên tài khoản chính thức của tôi, biết tôi làm nghề gì, bèn bày khổ nhục kế để tôi tìm Triệu Châu hộ mình. “Căn nhà” Vương Đạt dắt tôi đến thực chất là nhà một con nợ anh ta phụ trách. Họ bị khủng bố đến mức phải đi trốn nợ, chớp cơ hội này, Vương Đạt lẻn vào, lấy ảnh của mẹ con nợ làm thành di ảnh bày trên bàn thờ. Chiêu này khiến gia đình con nợ nhanh chóng trả tiền, đồng thời anh ta tận dụng để lừa tôi luôn. Lần thứ hai tôi tới thì gia đình đó đã quay về, người mở cửa chính là “mẹ của Vương Đạt” vừa “sống lại”.
Nghe tôi nhắc đến cách tra cứu thông tin xe, Vương Đạt học lỏm, lần ra tung tích của Triệu Châu qua đường dây riêng và tìm được đến đây. Anh ta định lập công tóm Triệu Châu đầu tiên để ẵm khoản thù lao kếch xù, nào ngờ bị hắn vu là “bè lũ điều khiển trí não” và bị hắn cùng đồng bọn bắt cóc luôn.
Vương Đạt kể xong, tôi hỏi, “Anh có biết Triệu Châu định làm gì không?”
“Không, nhưng tôi biết trước kia hắn từng làm gì.”
Triệu Châu lập nhóm gồm toàn kẻ quỵt tiền, suốt ngày bàn nhau cách trốn nợ, trả thù những kẻ đòi nợ. Để đòi tiền, Vương Đạt trà trộn vào nhóm này. Anh ta phát hiện chúng có rất nhiều mánh khóe: thuê người viết bài bôi nhọ, tố cáo sai sự thật với cơ quan chức năng và đăng bài nói xấu công ty P2P. Rất nhiều công ty P2P là nạn nhân của chúng, bị khách hàng quay lưng, thành ra phá sản. Vậy là đám quỵt nợ không phải trả tiền nữa.
Triệu Châu đã tịch thu điện thoại của Vương Đạt nên tôi đưa máy của mình, yêu cầu anh ta đăng nhập vào tài khoản để xem chứng cứ. Tôi mở lịch sử trò chuyện, đúng như lời Vương Đạt, thành viên trong nhóm toàn kẻ quỵt nợ, đề tài thảo luận chỉ xoay quanh việc tìm cách không phải trả tiền. Triệu Châu còn thông báo trong nhóm rằng ngày mai mình làm việc lớn, mọi người hãy chờ tin tốt.
Tôi hỏi Vương Đạt có cần tôi báo cảnh sát giúp không. Anh ta ngẫm nghĩ hồi lâu, ấp úng từ chối. Anh ta đòi nợ bằng vũ lực, giờ mà lên đồn kiểu gì cũng gặp phiền phức.
Cởi trói cho Vương Đạt, thấy hành lang không có ai, tôi giục anh ta bỏ trốn, phần mình thì về phòng 1012 tìm Chu Dung.
Chu Dung đã nắm được địa điểm tập hợp của “kế hoạch” ngày mai: đúng 9 giờ sáng tập trung tại cao ốc Thương Mại, hoặc xuất phát từ nhà nghỉ Tinh Mỹ Di Gia cùng mọi người.
Ở lại chẳng giải quyết vấn đề gì nên chúng tôi quyết định về nhà. Trên đường về, Chu Dung hỏi tôi những “người bị kiểm soát trí não” biết đến nhau bằng cách nào. Theo tôi, khả năng cao cò kè cố ý đứng ra móc nối. Người mắc bệnh tâm thần dê bị dụ dỗ, cũng dễ bị lừa tiền. Chẳng hạn, thiết bị chặn sóng điện não thực chất vô dụng nhưng vẫn bán được với giá vài nghìn tệ một chiếc.
8 giờ hơn sáng hôm sau, tôi và Chu Dung chầu chực sẵn ở cao ốc Thương Mại. 9 giờ, Triệu Châu đưa một nhóm người tới dưới chân tòa nhà. Vợ Triệu Châu cũng góp mặt. Tôi và Chu Dung trốn tít cuối đoàn vì sợ chị ta nhận ra.
Trong lúc kiểm tra sĩ số, Triệu Châu phát hiện ra vợ mình, bèn kéo chị ta ra một bên, thì thầm, “Anh bảo em không được đến cơ mà?”
Chị vợ hùng hồn, “Đây là chuyện hệ trọng, em phải ở bên mọi người.”
Triệu Châu phát biểu cổ vũ tinh thần cả nhóm. Sau khi tìm hiểu kĩ càng, anh ta phát hiện trong cao ốc này có một công ty cho vay ưu đãi, chuyên sản xuất chip điều khiển trí não. Đa phần chip trong đầu của thành viên nhóm là do công ty này chế tạo, bởi vậy mọi người tuyệt đối không được nhẹ tay.
Tôi và Chu Dung còn chưa kịp hiểu có chuyện gì, bọn họ đã lao vào đập phá công ty kia. Tôi bảo Chu Dung báo cảnh sát, còn mình nhảy vào can.
Hiện trường hết sức hỗn loạn, cô lễ tân chưa kịp làm gì đã bị đẩy ngã. Chu Dung báo cảnh sát xong bèn chạy tới che chở cô gái, nhưng cũng bị đánh. Đông người quá nên tôi và Chu Dung không tài nào xoay xở nổi, cũng vì xông vào can ngăn nên cả hai mau chóng thu hút sự chú ý.
Triệu Châu chỉ chúng tôi, “Chúng nó là bè lũ kiểm soát trí não.” Vợ hắn cũng xác nhận, nói chúng tôi còn giả vờ làm phóng viên đến nhà chị ta, nào ngờ là bọn xấu xa.
Cả đám ùa lên bao vây tôi và Chu Dung, rọi đèn pin siêu sáng vào mắt chúng tôi. Thấy tôi và Chu Dung chớp mắt, họ kích động hô chắc chắn chúng tôi là lũ điều khiển tâm trí người khác.
Tôi bảo Chu Dung ôm đầu, chờ cơn mưa đòn ập xuống. Đúng lúc ấy, cảnh sát tới làm chủ tình hình, giải tất cả đi.
Chiều hôm đó, cho lời khai xong, tôi, Chu Dung cùng Cúc Ưu tới nhà hàng Tây Tankstelle uống bia. Cúc Ưu đã tới nhà tôi lấy tờ rơi đòi nợ của Vương Đạt, giúp tôi dò hỏi về quan hệ giữa Triệu Châu với Hứa Kì Hoa.
Triệu Châu thường xuyên tổ chức hoạt động của “Hiệp hội NK” ở ngoại tỉnh để lừa tiền. Tấm hình trên tờ rơi có thế do thành viên tham gia hoạt động nào đó chụp lại, đăng lên mạng. Triệu Châu không nhớ ảnh chụp lúc nào, ở đâu, và cũng chẳng quen tên Hứa Kì Hoa mà chúng tôi muốn tìm hiểu.
Kế xong, thấy tôi mãi không nói gì, Cúc Ưu đặt cốc bia xuống. “Ít nhất giờ ta có manh mối mới là ‘điều khiển trí não’, rồi thể nào Hứa Kì Hoa cũng lộ tung tích thôi.”
Chu Dung gật đầu, “Nếu tên này là ‘người bị điều khiển trí não’ thì càng dễ tìm, chỉ cần lùng sục từng bệnh viện tâm thần một!”
Tôi phì cười, nâng cốc mời Cúc Ưu và Chu Dung.
WARNING
Khi cho vay tiền cần chú ý những điều gì?
1. Nếu số tiền cho vay tương đối lớn, tốt nhất nên soạn hợp đồng kèm giấy nợ, giấy trắng mực đen làm bằng chứng.
2. Số tiền không lớn vẫn nên viết giấy nợ.
3. Thương lượng với người vay để thu mức lãi hợp lý, nhưng không được cao vượt mức quy định của pháp luật, vì như vậy sẽ không được pháp luật bảo vệ.
4. Tìm hiểu sơ qua mục đích sử dụng tiền của người vay. Biết người vay vay tiền để tham gia hoạt động phi pháp mà vẫn cho vay sẽ không được pháp luật bảo vệ.
5. Đừng tin lời đường mật của quảng cáo mời đầu tư P2P. Khi muốn đầu tư sản phẩm tài chính, hãy kiểm tra thông tin liên quan của công ty đó rồi mới đưa ra quyết định.
6. Điều 188, chương Chín của Các Quy tắc chung về Luật Dân sự quy định: Thời hiệu yêu cầu tòa án nhân dân bảo vệ quyền lợi dân sự là 03 năm. Trường hợp pháp luật có quy định khác thì thực hiện theo quy định của pháp luật. Trong trường hợp người vay chưa trả tiền dù đã quá hạn, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ của pháp luật sớm nhất có thể.
7. Mẫu giấy nợ chuẩn cần ghi rõ những nội dung sau:
1) Tên đầy đủ của người vay và người cho vay;
2) Khoản tiền vay (bằng cả chữ lẫn số);
3) Mục đích vay, thời điểm vay và thời hạn trả tiền;
4) Khoản vay có lấy lãi không, nếu có thì lãi suất hằng năm hoặc hằng tháng cụ thể là bao nhiêu, và tổng tiền lãi cần trả (bằng cả chữ lẫn số);
5) Cuối giấy nợ, người vay cần ghi rõ họ tên, đóng dấu, in dấu vân tay hoặc tự tay kí tên;
6) Người bảo lãnh (nếu có) cần ghi rõ họ tên, đóng dấu, in dấu vân tay hoặc tự tay kí tên.