Chào mọi người, tôi là Từ Lãng.
Mùa hè ba năm trước, trong truyện viết về sự việc xảy ra tại Trung Quan Thôn, Bắc Kinh, tôi đã đề cập đến cụm từ “kẻ săn tin” (hay dạ hành giả). “Kẻ săn tin” có tên gọi tiếng Anh là “night crawler”, một nghề tương tự phóng viên săn ảnh.
Kẻ săn tin theo đuổi các sự kiện xã hội, điều tra sự thật phía sau và bán tin gốc cho giới truyền thông để kiếm tiền. Lấy tư cách một cây viết, tôi đã tái hiện lại các “sự kiện xã hội” này dưới hình thức truyện hư cấu, đặt tên là Dạ hành thực lục và đăng tải từng kì lên mạng.
Giờ đây, nó đã trở thành cuốn sách trên tay bạn. Đây đã là cuốn thứ hai trong loạt truyện này.
Ngay khi đặt bút viết dòng chữ đầu tiên ba năm trước, tôi đã xác định Dạ hành thực lục sẽ là loạt truyện nhắm vào người dùng internet bằng di động. Truyện đăng tải trên ứng dụng điện thoại, phù hợp cho độc giả thưởng thức trên xe, trong lúc xếp hàng hoặc trước khi đi ngủ. Có thể nói, tôi chính là tác giả thuộc “thế hệ Z”, gắn liền với internet di động.
Tôi không hề cố ý sắp đặt điều này. Ngay khoảnh khác nảy ra ý định viết truyện, tôi đã tưởng tượng ra cảnh: bạn đứng trong khoang tàu điện ngầm đông người, lướt điện thoại, nhanh chóng đọc hết một câu chuyện. Câu chuyện ấy diễn ra tại chính thành phố bạn ở, thậm chí tại một trạm dừng bạn từng đi qua.
WeChat, Weibo và hàng loạt các ứng dụng khác đã thành một phần trong cuộc sống thường nhật của tôi và bạn. Nói cách khác, điện thoại đã trở thành “giác quan” không thể thiếu của chúng ta. Tôi không phải người hoài cổ, tôi chỉ mong được sáng tác cho thế giới hiện tại.
Thực tế, rất lâu trước khi thật sự bắt đầu viết lách, tôi từng bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu xem trong thời đại tràn lan thông tin tủn mủn như ngày nay, văn học giật gân truyền thống sẽ thay đổi ra sao. Bởi vậy, dù hâm mộ cuồng nhiệt sách giấy, tôi vẫn phải thừa nhận, dưới sự biến chuyển của truyền thông và hoàn cảnh đọc sách, việc kể chuyện bằng con chữ nay đã khác xưa. Có thể nói, “hình thức văn học” đang thay da đổi thịt.
Loạt truyện Dạ hành thực lục cũng nằm trong quá trình thay đổi ấy. Không chỉ chú trọng phong cách viết, tôi còn thử kết hợp nhiều hình thức truyền thông mới. Thế là những câu chuyện trong Dạ hành thực lục lan truyền trên WeChat cùng nhiều nền tảng nội dung khác với tốc độ chóng mặt. Đây quả là sự ưu ái mà độc giả dành cho tôi, là niềm vui tôi khó có thể diễn tả thành lời, nhưng thứ lỗi cho tôi to mồm huênh hoang, kết quả này dường như cũng là điều tất yếu. Điều chỉnh lối hành văn sao cho phù hợp với hoàn cảnh đọc quả thật có thể khiến nhiều người “chìm đắm” vào câu chuyện hơn.
Năm ngoái, loạt truyện Dạ hành thực lục xuất bản cuốn sách giấy đầu tiên, lượng tiêu thụ khá khả quan. Tôi kinh ngạc phát hiện, rất nhiều người không phải độc giả của MOJO cũng đọc cuốn sách này. Điều đó chứng tỏ ranh giới của truyền thông thật mong manh, những câu chuyện được “đo ni đóng giảy” cho truyền thông di động vẫn có thể chạm đến trái tim của bao người khác.
Vậy nên, tôi mong muốn nhiều bạn đọc có cơ hội thưởng thức Dạ hành thực lục hơn, không chỉ trong lúc lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, mà còn là khi lật giở từng trang sách. Nếu một bác trai lớn tuổi không sử dụng điện thoại thông minh vẫn có thể tiếp cận Dạ hành thực lục thì tôi cảm động lắm.
Không phải vì muốn có thêm nhiều người biết đến Từ Lãng nên tôi nghĩ vậy đâu nhé. Tôi ghét người ta gọi mình là “nhà văn”, vì xét về khả năng sáng tác, tôi thấy bản thân không xứng là nhà văn, cùng lắm chỉ là một người viết hoặc người kể chuyện.
Ngược lại, tôi cũng rất thực tế. Tôi hiểu rõ Dạ hành thực lục là cuốn sách hữu ích, giúp cảnh báo, cung cấp những kĩ năng sống cần thiết cho bạn đọc.
Tôi không giỏi viết những câu chuyện về thám tử đại tài như Sherlock Holmes hay Poirot, những người có thể vận dụng trí thông minh để suy luận chân tướng vụ án. Người bình thường không thể suy luận logic siêu phàm như vậy, ít nhất tôi chưa từng gặp người nào như thế ngoài đời thực.
Dạ hành thực lục là tiểu thuyết dưới dạng sổ tay hướng dẫn, kể về các vấn đề có thể sẽ gặp phải và cần cảnh giác trong cuộc sống, cũng như dạy độc giả bíp kíp xử lý. Con gái ở một mình không nên sử dụng tên thật khi mua hàng Online hoặc đặt đồ ăn, tốt nhất xuống tận nơi lấy đồ để tránh rò rỉ thông tin cá nhân. Ngoài ra có thể đặt giày đá bóng của đàn ông ngoài cửa, trước khi ngủ nhớ khóa trái cửa, đề phòng rủi ro ngoài mong muốn.
Để mọi người chú ý và ghi nhớ những lời cảnh báo đề cập trong truyện, trong quá trình sáng tác, tôi đã tính toán kĩ càng cách thể hiện chúng, xây dựng những tình huống gần gũi với cuộc sống của độc giả, để câu chuyện như thể đang xảy ra ngay cạnh các bạn vậy.
Vài truyện trong Dạ hành thực lục có thể lạ thường, nhưng ngoài đời còn nhiều chuyện khác nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Với tư cách tiểu thuyết giật gân, Dạ hành thực lục còn rất nhiều thiếu sót. Có hằng hà sa số những con người xuất sắc hơn hẳn tôi về văn phong và các phương diện khác. Nhưng nếu xét đến tính hiện thực trong truyện, tôi có thể mặt dày mà khẳng định, Dạ hành thực lục hữu dụng hơn đại đa số các cuốn tiểu thuyết giật gân khác. Nó bày cho người đọc các phương pháp có thể vận dụng trực tiếp trong cuộc sống. Có lẽ, đối với tôi, viết tiểu thuyết giống một cách giao tiếp hằng ngày.
Thêm một người biết khóa trái cửa chống trộm, thêm một cô gái sử dụng chặn cửa khi ở khách sạn, biết đâu lại bớt một sự việc không may xảy ra.
Quay lại chủ đề chính. Xuất bản dưới dạng sách giấy giúp tăng sức ảnh hưởng cho “cách giao tiếp” này, dĩ nhiên tôi cũng phải tự vấn: Phải làm sao để cách viết, cách trình bày trực quan... của Dạ hành thực lục phiên bản sách giấy phù hợp hơn với hoàn cảnh đọc sách giấy. Hồi chuẩn bị viết truyện trên WeChat, tôi đã nói chuyện với một số nhà quản lý sản phẩm trực tuyến, còn giờ tôi nhờ tới các biên tập sách xuất bản. Họ dạy tôi cách sửa bản thảo, điều chỉnh phong cách, sao cho độc giả dễ dàng đắm chìm vào câu chuyện khi cầm cuốn sách trên tay.
Hi vọng bạn thật sự nhập tâm vào những câu chuyện trong Dạ hành thực lục và rút ra được kinh nghiệm cho mình. Nếu được thì cho bạn bè mượn đọc.
Vậy là đủ.