Xử lý ứng phó khẩn cấp đối với lần nước lũ này của ban ngành liên quan rất nhanh, cũng rất thỏa đáng.
Sau khi Ba Thanh kể hết những chuyện này xong, trên mặt bèn lộ ra một nụ cười mộc mạc.
Kết quả này nằm ngoài dự liệu của tôi, nhưng cũng nằm trong tình lý, tôi thực sự thở phào một hơi.
Hai ngày sau, chúng tôi ra khỏi núi.
Sau khi ra khỏi núi, do đám người Ba Thanh đưa Lại Văn qua cục cảnh sát.
Còn tôi vừa mới sạc pin cho điện thoại xong, liền nhận được một đống cuộc gọi và tin nhắn.
Nhiều nhất, ngoại trừ nhà họ Phùng, thì chính là của Trâu Vi Dân.
Sau khi liên lạc với bọn họ xong, tôi mới biết, người của nhà họ Phùng liên tục đợi ở sân bay trong thành phố Ba Giang.
Trâu Vi Dân thông qua phối hợp giữa lãnh đạo và ban ngành liên quan, tra ra tôi đang ở dãy núi Đông Vụ thuộc địa phận Ba Giang này, bèn cùng người nhà họ Phùng đều ở trong thành phố đợi tôi.
Đối với sự quan tâm của nhà họ Phùng, và cả Trâu Vi Dân cùng với cấp trên La Lâm của anh ta, tôi không khỏi cảm kích.
Tôi trước tiên rời khỏi khu du lịch của dãy núi Đông Vụ, đi về phía nội thành của thành phố Ba Giang.
Sau khi tập hợp với người nhà họ Phùng ở gần sân bay xong, tôi cũng nhìn thấy Trâu Vi Dân.
Chúng tôi không lập tức đi về Nội Dương ngay, mà theo yêu cầu của tôi, máy bay tư nhân của nhà họ Phùng, qua Trần Thương trước.
Tôi vẫn phải qua tộc Khương một chuyến trước, đưa thân xác của Liễu Doanh Nguyên về.
Chuyến đi này tôi chỉ gặp được một mình Thẩm Kế, chứ không gặp được Liễu Dục Chú.
Thẩm Kế bảo với tôi, lúc đó sau khi tôi rời đi, Liễu Dục Chú rõ ràng tâm trạng rất không ổn định, thậm chí còn định lén lút rời khỏi tộc Khương.
Liễu Tam Nguyên giận dữ, mệnh lệnh cho tất cả Trưởng lão, cùng cưỡng chế giữ Liễu Dục Chú lại, hơn nữa nhốt hắn trong khu nhà nghỉ ngơi của Đại trưởng lão, bắt nhốt hắn nửa năm, cho hắn ổn định tâm trí, mới có thể ra ngoài.
Còn sau khi tôi đem chuyến đi Long mạch này, cùng với những việc mà Khâu Xử Đạo làm, cùng với giao phó của Dương Thanh Sơn đối với tôi bảo với Thẩm Kế xong, Thẩm Kế mặt đầy kinh hãi, thần sắc cực kỳ phức tạp.
Cô ta trầm mặc hồi lâu, rồi mới bảo với tôi, cô ta sẽ làm tốt những gì Dương Thanh Sơn giao phó.
Hơn nữa cô ta theo bản năng cũng cảm thấy, cô ta không muốn nhà họ Liễu trở thành gia tộc lệ thuộc vào tộc Khương.
Trước khi từ biệt, Thẩm Kế bảo tôi nửa năm sau lại tới tộc Khương một chuyến.
Lúc đó Liễu Dục Chú có thể ra ngoài, chắc rằng lúc đó tâm cảnh của gã cũng đã đủ ổn định rồi, tôi liền có thể giải thích rõ ràng với gã, tại sao lúc đó lại đổi ý vào phút chót.
Tôi không từ chối, gật đầu đồng ý với ý tốt của Thẩm Kế.
Thẩm Kế còn bảo với tôi, nửa năm sau, cô ta dự định mời Liễu Dục Chú cùng cô ta lại đi Hồng Hà một chuyến.
Cô ta phải làm nốt chuyện chưa làm xong, không vớt được xác chết của con gái sư tôn Tưởng Bàn của cô ta lên, trong lòng cô ta cả đời bèn đều sẽ có một cái gai.
Lần đó Thẩm Kế lập lời thề trên sông Hồng Hà, cảnh tượng đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt tôi.
Tôi đang định nói, chuyện này tôi cũng sẽ toàn lực giúp đỡ.
Nhưng còn chưa đợi tôi mở miệng, Thẩm Kế liền bảo với tôi, cô ta sẽ mời tôi cùng đi, nhưng chỉ là bảo tôi xem, chứ không cho tôi nhúng tay vào.
Nhân quả báo ứng, đạo trời luân hồi, đây là nhân quả của cô ta, là đại sự mà cô ta cần hoàn thành, chứ không phải là của tôi.
Tôi không khỏi im lặng, không cách gì nói thêm gì khác nữa.
Tôi không ở lại tộc Khương quá lâu, những chuyện này bàn giao rõ ràng, hẹn sẵn ngày giờ lần sau tới tộc Khương xong, bèn lập tức rời đi.
Bởi vì tôi lúc này, cũng đã như muốn bay về nhà rồi!
Đại sự đã xong, bà nội lần đó còn bị bà cụ Hà đưa về trong thôn, để tránh bà ngăn cản tôi lần nữa rời đi.
Tôi phải nhanh đi đón bà về, khỏi khiến bà lo lắng.
Đồng thời tôi cũng sợ Từ Thi Vũ quá lo lắng cho an nguy của tôi.
Tuy rằng thông tin tôi tập hợp với mấy người Trâu Vi Dân và nhà họ Phùng, sớm đã được thông báo cho tất cả mọi những người liên quan đến tôi ngay lúc đó, nhưng tôi vẫn cứ muốn nhanh chóng quay về, sau khi gặp được hai người họ xong, tôi mới có thể yên tâm triệt để.
Sau khi về đến trong thành phố Ba Giang xong, tôi cũng không tiếp tục nghỉ ngơi, mà trực tiếp qua thẳng sân bay, chuẩn bị quay về thành phố Nội Dương.
Có điều phút chót lại xảy ra một việc nhỏ, bởi vì nguyên nhân kiểm soát hàng không, mà máy bay không thể lập tức rời đi.
Tôi cũng vừa hay lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này ngủ một giấc, còn thay một bộ Đường phục mới mà nhà họ Phùng chuẩn bị cho tôi, sau khi tắm rửa kỹ toàn thân một lượt xong, mới xua tan một phần mệt mỏi do đi đường gấp rút.
Cuối cùng máy bay cũng cất cánh, lúc này tôi bèn không còn tâm trạng để tiếp tục ngủ nữa.
Ý thức tỉnh táo cao độ, tất cả mệt mỏi, đều hoàn toàn bị tinh thần nén xuống.
Nửa ngày sau, máy bay dừng lại tại sân bay thành phố Nội Dương.
Sau khi tôi được mọi người đưa từ trong sân bay ra ngoài xong, trên đường phố bên ngoài sân bay, đã đỗ sẵn ít nhất mười mấy chiếc xe.
Ở trên đầu nhất, lại không phải là nhà họ Phùng và nhà họ Thích, mà hóa ra là La Lâm!
Ông ta áo vest giày da, bên cạnh cũng đi cùng không ít người có khí trường không yếu y hệt, rõ ràng, bọn họ đều là đồng nghiệp của La Lâm.
Điều này đủ để thấy được sự coi trọng của lãnh đạo thành phố Nội Dương đối với tôi.
Từ Thi Vũ đang đứng cạnh La Lâm, khoảng thời gian này trôi qua, khí sắc của Từ Thi Vũ rõ ràng đã tốt lên rất nhiều, cũng không còn gầy gò như lúc đó nữa.
Phía sau đám người La Lâm, mới là nhà họ Phùng, nhà họ Thích, cùng với Phong thủy sư của thành phố Nội Dương, và cả đoàn người của Trường Thanh Đạo Quán.
Trần mù, Lưu Văn Tam đều đứng cùng với nhà họ Phùng, nhà họ Thích.
Hà Thái Nhi và bà cụ Hà đều theo sau lưng Lưu Văn Tam, Hà Thái Nhi với bà nội tôi lại còn đang cùng dìu đỡ lần nhau!
Bà nội, cũng được bọn lão đón từ trong thôn ra rồi!
CHÁU, ẮT LÀ NHÂN TRUNG LONG PHƯỢNG
Ngao sói cũng ở trước đám đông, có điều lại bị Trần mù dùng gậy khóc tang chấm trên đầu.
Theo lý mà nói, ngao sói đã không khác gì với xác thanh thi, chỉ có điều sự trung thành của nó, khiến nó không thể nào giãy ra khỏi Trần mù.
Vậy nên nó tuy hưng phấn, nhưng cũng không thể lao đến trước mặt tôi.
Tôi đứng như trời trồng tại chỗ một hồi, hít thở sâu tận mấy lần, ổn định lại cảm xúc của bản thân.
Sau đó tôi mới sải bước lên trước, La Lâm cũng đi lại phía tôi, Từ Thi Vũ thì hơi hơi cúi đầu, đi theo bên cạnh ông ta.
Hai người bọn họ đến trước mặt tôi xong, trên mặt La Lâm toàn là nụ cười hài lòng.
Ông ta trước tiên là đưa tay, bắt tay tôi thật chặt, tiếp đấy mới cảm thán nói: “La tiên sinh, lại làm một việc đại sự, tuy không thể nói rõ ràng ra, nhưng tôi thay những bách tính đó, nói lời cảm ơn với cậu.”
Tôi đang định nói.
Nhưng La Lâm thì không cho tôi cơ hội mở miệng, ông ta nhấc tay, lại kéo tay tôi ra ngoài một chút.
Ngay tiếp đó bên tay còn lại của ông ta lại kéo lấy tay của Từ Thi Vũ, đặt lên trên lòng bàn tay của tôi.
Lúc ông ta ta đặt tay tôi và Từ Thi Vũ vào với nhau, tay của Từ Thi Vũ rõ ràng còn run lên, cô ta không ngẩng đầu, có điều trên mặt đã có vệt nước mắt.
Ông ta trịnh trọng nói: “Có điều cậu tuy là La tiên sinh mà mọi người kính phục, nhưng cậu cũng là La Thập Lục, lúc Thi Vũ quen cậu, cậu cũng vẫn chỉ là một người bình tường, con bé bảo lãnh cho cậu nhiều lần, mới khiến chúng tôi tin tưởng cậu.”
“Thi Vũ không có nhà đẻ, còn chúng tôi, bèn không khác gì người thân của con bé, cậu không được bắt nạt con bé đâu đấy, rõ chưa?”
Bả vai của Từ Thi Vũ hơi hơi rung lên, nước mắt trên má cũng càng nhiều hơn.
Tôi trịnh trọng gật gật đầu, ôm Từ Thi Vũ vào lòng.
Từ Thi Vũ khóc nức nở trong lòng tôi, cô ta ôm chặt lấy tôi, giống như muốn để bản thân hòa vào trong lòng tôi vậy.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang La Lâm, trong mắt cũng đều là vẻ kiên định.
La Lâm cười cười, vỗ vỗ vai tôi, rồi bèn nhường đường ra.
Lúc này nhà họ Phùng, nhà họ Thích, và những người còn lại mới lên trước.
Mọi người đương nhiên đều mặt mày tươi cười, Lưu Văn Tam không uống rượu, trên người cũng không có mùi rượu một cách hiếm thấy.
Trần mù cũng đã thay một bộ áo dài màu đen mới toanh.
Ngao sói sáp lại gần, dụi dụi lên trên chân tôi.
Phùng Chí Vinh và Thích Lan Tâm, thì đi lên trước báo cáo với tôi không ít việc, bao gồm đại sự trong khoảng thời gian sau khi thành phố Nội Dương sửa đổi bố cục Phong thủy này, cùng với chuyện nước lũ của bên Ba Giang, bọn họ tổ chức tất cả người có quan hệ thân thiết trong giới làm ăn đi quyên góp.
Đối với cách làm của nhà họ Phùng và nhà họ Thích, tôi rất hài lòng.
Có được tiền tài vượt xa người bình thường, cũng cần gánh vác trách nhiệm vượt xa người bình thường! Như thế mới có tư cách giữ được nó!
Đợi mọi người đã nói hòm hòm xong, Hà Thái Nhi mới dìu bà nội tôi đến trước mặt tôi và Từ Thi Vũ.
Bà nội mím môi, trên khuôn mặt già nua, lúc này toàn bộ cũng đều là vui vẻ yên tâm.
Nếp nhăn trên mặt bà nội, dường như đều giãn ra không ít, trong mắt càng đầy vẻ hiền từ, thậm chí còn chút nụ cười tự hào.
“Bà nội, xin lỗi, cháu...” Tôi đang định xin lỗi bà nội.
Bà nội mới lắc lắc đầu, tròng mắt của bà hơi hơi đỏ lên, nói: “Thập Lục, cháu không có lỗi với bà.”
“Bà Hà đã nói chuyện với bà rất nhiều, Thi Vũ cũng tới khuyên bà, Thái Nhi cũng nói không ít.”
“Bà nội đích thực, hơi có chút hà khắc với cháu, nhìn cháu hôm nay được mọi người ủng hộ, bà nội rất vui, vui từ trong tâm vui ra.”
Lúc bà nội nói những lời này, giọng nói đều hơi hơi run rẩy.
“Cháu với ông nội cháu, giống, quá giống, nhưng cháu đã vượt xa ông ấy rồi, nguyện vọng cả đời này của ông ấy, chính là dùng thuật Phong thủy bảo vệ được tất cả, cứu giúp người đời, bài trừ tai họa, sự kiên trì của cháu, há chẳng phải là đại nghĩa, há chẳng phải chính là di nguyện của ông nội cháu sao?”
“Trên người cháu, không chỉ là mạng của một mình cháu, cháu gánh vác càng nhiều, thì việc cháu cần làm sẽ càng nhiều, bà nội, không nên là gánh nặng của cháu, nên dốc sức ủng hộ cháu mới đúng.”
“Ông nội cháu chưa rời đi, ông ấy luôn bên cạnh cháu, nhìn cháu đấy.”
Lúc nói đến đây, trên mặt bà nội tuy có nước mắt, nhưng nét cười trong mắt bà cũng càng nhiều hơn, đồng thời giọng nói của bà cũng càng tự hào, càng kiên định hơn.
“Cháu không làm ông ấy thất vọng, không làm mẹ cháu thất vọng, không làm bố cháu thất vọng, càng không làm bà nội thất vọng!”
“Chúng nó mong con thành rồng, không tiếc dùng mạng sống đánh đổi, bà nội nhìn cháu trưởng thành đến ngày hôm nay.”
“Cháu, nhất định sẽ trở thành, nhân trung long phượng!”
Câu nói cuối cùng của bà nội dứt lời, giọng của bà cũng càng mạnh mẽ khí phách.
Lòng tôi nghẹn ngào, tròng mắt cũng cay xè.
Có điều đó là vui mừng!
Từ Thi Vũ ngẩng đầu lên, trong mắt cô ta tuy vẫn cứ tràn ngập nước mắt, nhưng tôi biết đó là mừng đến phát khóc!
Bà nội gõ gõ gậy chống, hạ giọng nói: “Từ Nương báo mộng cho bà, nó còn cần đợi, đợi nhìn cháu xong hết mọi việc, nó sẽ rời đi, nó bảo bà nói với cháu, đừng thay nó đưa ra bất cứ quyết định nào.”
Tôi ngẩn ra một phát, nhưng giây tiếp theo bèn trịnh trọng gật gật đầu với bà nội, sẽ không làm trái với ý tứ của bà nội, càng sẽ không làm trái với ý tứ của mẹ tôi.
Tiếp đó, Mao Thủ Nhất của Trường Thanh Đạo Quán cũng cùng với các Phong thủy sư còn lại của thành phố Nội Dương lên trước chúc mừng tôi.
Mao Thủ Nhất trước tiên là cảm ơn tôi đã mở đường cho Mao Sam, để cậu ta vào nhà họ Liễu, lại bảo với tôi, nhà họ Liễu đã phái đạo sĩ tiền bối tới Trường Thanh Đạo Quán, truyền thụ cho bọn họ một số đạo thuật của nhà họ Liễu, khiến Trường Thanh Đạo Quán càng lên thêm một tầng cao mới.
Còn những Phong thủy sư khác kia, việc họ cảm ơn tôi là chuyện lão già trộm thọ hồi đó, và còn cả việc tôi trừ khử Viên Hóa Thiệu.
Đến phút chót, Mao Thủ Nhất còn thận trọng bảo với tôi, Trường Thanh Đạo Quán dạo gần đây có hai bố con tới.
Người đàn ông thì là người bình thường, còn đứa bé thì lại là Âm sanh tử, gã đàn ông đó muốn tới cầu bình an cho đứa bé, hắn muốn mời tôi có thời gian thì qua xem.
Tôi nhất thời khựng lại một phát, rồi khóe miệng bèn nở nụ cười, bảo với Mao Thủ Nhất, tôi sẽ dành thời gian qua gặp bọn họ.
Đứa bé đó có duyên số với tôi.