Dấn Thân

Lượt đọc: 2730 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

William chui vào giường của mình khoảng vừa sau mười giờ, nhưng anh không ngủ. Vài thuỷ thủ đang chờ chia bài, trong lúc những người khác ba hoa về các kho báu mà họ đã tìm thấy dưới đáy đại dương. Chẳng mấy chốc mọi người đều đã rõ là họ không hề biết chuyến đi ngày sẽ thành công đến đâu, và không nhiều người trong số họ có vẻ lạc quan.

Trong lúc William nghỉ ngơi, Monti tiếp tục làm việc và canh gác trên boong tàu. Anh ta quay lại giường của William ngay trước nửa đêm, và vì căn phòng đã yên ắng hơn, anh ta có thể tóm tắt công việc với đồng nghiệp của mình mà không bị ai nghe thấy.

“Không có gì nhiều xảy ra trên boong,” anh ta bảo. “Carter và Grant chưa rời khỏi khoang của họ kể từ lúc chúng ta ra khơi. Tôi không nghĩ chúng ta sẽ trông thấy cả hai trước buổi sáng đầu tiên đâu. Nhưng chúng ta không thể mạo hiểm bất kì điều gì, nên tốt hơn anh nên thay chỗ của tôi. Khi nào lên boong anh sẽ thấy một cái xuồng bên mạn phải tàu.”

“Mạn phải là bên nào?” William hỏi.

“Là bên phải ấy, đồ ngốc. Tôi tưởng anh tới từ một đất nước của thuỷ thủ chứ. Chui vào bên dưới lớp bạt ấy, để nếu có ai ra ngoài boong tàu trong lúc anh canh gác thì họ cũng không thấy anh. Nhưng chớ có ngủ. Gọi tôi dậy lúc bốn giờ và tôi sẽ thay phiên cho anh.”

William đi cầu thang xoắn ốc lên boong. Anh trông thấy chiếc xuồng cứu hộ đang khẽ đung đưa trong gió và lẻn về phía đó, dừng bước trước âm thanh nhẹ nhất.

Kiểm tra một lần cuối để đảm bảo là không ai theo dõi mình. Anh giữ yên cái xuồng, đẩy người lên và chui tọt xuống dưới lớp vải bạt. Chẳng mấy chốc anh nhận ra khó có nguy cơ mình sẽ ngủ gật. Anh cảm thấy muốn nôn nhiều hơn.

Anh cố thực hành kĩ năng lắc lư cùng với chiếc tàu, và dù có xem đồng hồ bao nhiêu lần đi nữa, thì kim phút cũng không chịu di chuyển nhanh hơn. Và rồi, không một lời cảnh báo, anh nghe thấy tiếng bước chân đang đi tới chỗ mình, theo sau là một giọng nói tiếng Anh.

22 GIỜ 19 PHÚT GIỜ GMT

Jackie quyết định rằng việc này thậm chí còn tệ hơn cả một vụ nằm vùng, bởi vì họ đang chờ đợi một kẻ không có ở đó, thay vì một kẻ đã ở sẵn đó và dần dà rồi cũng sẽ phải xuất hiện.

0 GIỜ 58 PHÚT GIỜ TRUNG ÂU

“Tất cả mọi thứ đều đã đâu vào đấy. Giờ chúng ta chỉ còn phải…”

William không dám động một li nào cho đến khi giọng nói ấy đã lùi xa. Thêm nhiều lời nữa được nói ra, nhưng chúng đã bị trôi theo cơn gió. Anh nhấc tấm bạt phủ lên cỡ vài phân, và mắt anh nhìn về phía nhóm bốn người đang đứng cách xuồng cứu sinh vài mét.

Grant kéo khoá túi đồ nghề và nhấc chiếc hộp gỗ cũ mà William đã trông thấy lần đầu trong xưởng của Carter ra. Gã cẩn thận đặt nó lên boong. Ông đội trưởng đội thuỷ thủ lặng lẽ quấn một cái dây thừng quanh nó cứ như ông ta đang bọc một món quà Giáng sinh. Khi đã yên tâm là nó đã được buộc chặt, ông ta đi ngang sàn tàu và gắn sợi dây với cái tời mà William và Monti đã giúp mang lên tàu. Người thuỷ thủ cầm tay nắm và chậm rãi quay nó cho đến khi chỗ thừng bị thừa đã được thu hết. Một người đàn ông lớn tuổi hơn với khuôn mặt dạn dày sương gió và bộ ria không cạo, đội một chiếc mũ lưỡi trai có dây bện bên trên, giữ nguyên cái hộp gỗ trong lúc nó được nâng lên từng phân một, lửng lơ bên trên boong tàu.

Khi cái hộp đã cách mặt đất khoảng chín mươi phân, vị thuyền trưởng chỉnh cho nó ra ngoài rìa lan can tàu một chút, rồi gật đầu. Đội trưởng đội thuỷ thủ bắt đầu xoay cái tời theo chiều ngược lại. Chiếc hộp từ từ lặn xuống nước. William không rời mắt khỏi nó cho đến khi nó đã biến mất dưới làn sóng nước. Mất thêm vài phút nữa người xoay tời mới hoàn thành công việc của mình, và chiếc hộp đã nằm yên dưới đáy biển, cách họ chừng bốn chục mét bên dưới. Thuyền trưởng và thuỷ thủ sau đó hạ một chiếc neo nhỏ qua thành tàu. Nó được gắn với một cái phao phát sáng, đánh dấu chính xác địa điểm thả hộp.

Carter dành cho thuyền trưởng một lời chào mỉa mai. Grant nhặt cái túi trống không lên và cả bọn băng qua sàn tàu. William chui xuống dưới tấm bạt nhưng không thể nhận ra bọn chúng đang nói gì cho đến khi chúng đi ngang qua chiếc xuồng.

“Tôi hi vọng bọn họ đáng tin cậy.”

“Bọn họ đã được trả hậu hĩ rồi, còn nếu…”

William không cử động một cơ bắp nào, anh quyết định chờ đến khi chắc chắn chúng đã về lại khoang của mình.

0 GIỜ GIỜ GMT

Sĩ quan cảnh sát bắt chéo hai chân. Ông ta đã muốn giải toả lắm rồi, nhưng ông sẽ không phải là người đầu tiên thừa nhận chuyện đó. Lamont tiếp tục nhìn chằm chằm đầy hi vọng xuống con đường thật dài dẫn lên ngôi nhà trong lúc chăm chú lắng tai nghe tiếng động cơ xe.

Suốt ba tiếng vừa rồi Jackie đã xem đi xem lại đồng hồ, mỗi lúc lại càng thêm sốt ruột.

2 GIỜ GIỜ TRUNG ÂU

William nhấc tấm bạt lên một phân và hé nhìn xung quanh. Không có dấu hiệu của ai cả. Anh xem đồng hồ trước khi bò ra khỏi chiếc xuồng lắc lư và lăn qua mạn xuồng không được nhẹ nhàng lắm, suýt thì tuột tay. Anh ngã chúi đầu xuống sàn tàu trơn trượt.

Anh cố trụ lại và đứng lên, nhưng lại yếu và chóng mặt đến mức phải tóm chặt lấy lan can tàu. Cuối cùng anh đành đầu hàng, chúi người qua lan can và nôn lấy nôn để. Khi ngẩng đầu lên, anh thấy lúc này con tàu đang đi vòng quanh một cái phao bập bùng.

Phải mất một lúc anh mới hồi phục đủ để lết xuống cầu thang xoắn ốc và đổ sập xuống giường mình, nằm bất động, dùng ý chí ép bản thân không được nôn nữa.

Anh quyết định không đánh thức Monti, vì chẳng việc gì phải bắt anh ta tốn thêm hai tiếng nữa trên chiếc xuồng ấy, sẽ không có chuyện gì xảy ra trước sáng mai. William vẫn không ngủ.

1 GIỜ 7 PHÚT GIỜ GMT

Lamont có thể nghe thấy tiếng một chiếc xe đang tới từ sau lưng ông. Vài phút sau một chiếc Jaguar màu xanh lái ngang qua và tiếp tục lượn lên lối lái xe, đèn bật sáng. Nó dừng phắt lại bên ngoài ngôi nhà.

Tài xế trèo ra ngoài, mở cửa trước và biến vào trong. Vài phút sau đèn hành lang sáng lên.

Lamont chửi thề mấy lần rồi mới đập tan khoảng lặng trên điện đàm và ra mệnh lệnh mà ông đang sợ chết khiếp.

“Chiến dịch Thời kỳ Xanh bị huỷ. Trở về căn cứ.”

Có lẽ việc ông không thể nghe thấy một dàn đồng thanh những tiếng rên rẩm và tiếc nuối phát ra từ hai chiếc xe buýt là tốt. Suốt hơn năm tiếng vừa qua hai chiếc xe đã chở những người lính trung thành của ông trong cảnh câm lặng hoàn toàn. Vài người nhảy ra khỏi xe và bắt đầu đi tè cùng một lúc.

6 GIỜ 9 PHÚT GIỜ TRUNG ÂU

“Sao anh không đánh thức tôi lúc bốn giờ?” Monti hỏi. Anh ta lườm nguýt William, lúc này mặt anh vẫn còn cùng màu với tấm ga trải giường và vẫn còn đang nôn mửa. William đặt một tay lên môi mình ra dấu là họ nên trèo lên boong.

Những chú mòng biển kêu quang quác đang lởn vởn trên đầu họ trong lúc William chỉ vào chiếc phao đánh dấu phát sáng đang dập dềnh lên xuống trên sóng biển, rồi anh giải thích với Monti vì sao mình lại không buồn đánh thức anh ta dậy.

“Suy nghĩ thấu đáo đấy,” Monti nói.

Họ cùng nhìn lên cầu chỉ huy, ở đó thuyền trưởng đang lái chiếc tàu theo những vòng tròn quanh cái phao. Không thấy dấu hiệu nào của Carter hay Grant, nhưng William nghi là chúng còn đang ngủ.

Suốt bốn mươi phút sau đó, Monti và William làm theo bất kể mệnh lệnh gì mà đội trưởng thuỷ thủ giao cho họ, nhưng cặp mắt thì liên tục hướng về lối vào khoang riêng cho khách trong lúc chờ đợi những diễn viên chính xuất hiện.

Hơn bảy giờ, Carter, theo sau là hai thợ lặn trong bộ bảo hộ, bước lên boong tàu. Hai thợ lặn đeo mặt nạ và chân nhái vào, ngồi lên thành tàu và điều chỉnh ống thở. Sau đó họ ngã người xuống dòng nước và biến mất dưới những con sóng.

5 GIỜ 20 GIỜ GMT

Sĩ quan cảnh sát Wall đưa Lamont và Jackie quay lại Guilford, thả hai người xuống ở trung tâm thị trấn. “Tôi cảm thấy chắc chắn các vị sẽ tìm được đường về nhà ga,” ông ta nói trước khi lái đi.

“Đến lúc chúng ta quay lại Yard,” Lamont nói, “có thể chúng ta sẽ thấy là Chánh thanh tra Warwick đã thay tôi làm sếp phòng Nghệ thuật và Cổ vật, còn tôi thì bị giáng cấp xuống làm trung sĩ thanh tra rồi còn phải gọi cậu ta là sếp nữa.”

“Có nghĩa là tôi sẽ quay lại đứng đường để điều tiết giao thông,” Jackie nói.

8 GIỜ 30 PHÚT GIỜ TRUNG ÂU

Hai thợ lặn trồi lên mặt nước khoảng bốn lần trong một giờ tiếp theo, và vào mỗi dịp ấy đều ra dấu ngón cái chĩa xuống, trước khi trở lại với nhiệm vụ của mình. Sau khoảng vài tiếng, họ trèo lại lên tàu với vẻ kiệt sức, rồi nằm thẳng cẳng trên boong để hồi sức. William nghi là bọn họ chẳng xuống dưới mặt nước quá vài mét.

Carter và Grant tỏ vẻ thất vọng, thế là đám thuỷ thủ đã bắt đầu mất hứng thú với nỗ lực của chúng. Nhưng William biết họ chỉ đang chứng kiến hồi một trong vở kịch câm này, và bức rèm sẽ lại được kéo lên lần nữa sau đoạn nghỉ.

Khi các thợ lặn đã hồi phục, họ quay về với nhiệm vụ. Thêm ba lần quay ngón cái chĩa xuống giữa thanh thiên bạch nhật để tất cả cùng thấy mấy tiếng sau đó. Chính Monti là người để ý thấy chiếc phao đánh dấu và ngọn đèn nhấp nháy của nó đã không còn tăm tích. “Chắc bọn họ xác định được chỗ cái hộp rồi,” anh ta thầm thì.

“Nhưng vẫn chưa sẵn sàng để thừa nhận điều đó,” William nói.

Hai thợ lặn lại biến mất dưới những con sóng, nhưng lần này khi trồi lên một trong hai người vẫy tay điên cuồng trong lúc người kia ra dấu ngón cái lên. Cả đám thuỷ thủ chạy ra phía mạn phải tàu và bắt đầu hô hào, mặc dù William để ý thấy thuyền trưởng vẫn còn tỏ ra khá bình tĩnh. Dù sao thì ông ta cũng đã đọc hồi hai rồi mà.

Đội trưởng thuỷ thủ nhanh chóng quay lại chỗ cái tời, và bắt đầu thu dây thừng. Carter và Grant gia nhập nhóm thuỷ thủ, những người đang chúi hết đầu qua lan can trông đợi, và khi chiếc rương gỗ hiện ra trên mặt nước vài phút sau đó, đầy đủ cả hàu bám, trông bọn họ cũng ngạc nhiên và vui sướng như tất cả những người khác.

Đội trưởng đội thuỷ thủ chậm tay quay để món hàng quý giá có thể được nâng lên một cách an toàn qua lan can tàu, xuống sàn tàu. Ông ta quỳ sụp xuống và bắt đầu cởi sợi dây thừng trong lúc thuyền trưởng đi từ cầu chỉ huy xuống. Tất cả những người khác đều tụ lại, sốt ruột chờ đợi được khám phá thứ nằm trong hộp. Chà, không phải tất cả.

Khi sợi dây thừng đã được gỡ ra, ông đội trưởng đứng sang một bên để cho Carter diễn màn mở đầu, nhưng gã vẫn còn giả vờ cần đến sự trợ giúp của Grant để giật mở ổ khoá đã rỉ sét ra. William băn khoăn không hiểu Carter đã ghé qua những cửa hàng đồ cổ như thế nào mới kiếm được một cái khoá đáng tin như thế. Khi nắp hộp cuối cùng cũng được nhấc lên, nối tiếp nó là một giây hoàn toàn im lặng, tất cả mọi người trên tàu nhìn đăm đăm không tin nổi vào 712 đồng xu bằng bạc. Chỉ Carter là biết chính xác con số ấy.

Tất cả thuỷ thủ đoàn đều hò reo khi Grant cầm cái rương lên và ôm nó trong tay mình như thể nó chỉ là một đứa bé vừa được giải cứu dưới lòng đại dương. Rồi gã chậm rãi đi về phía buồng ngủ riêng, một Carter cười toe toét nối gót gã.

Thuyền trưởng tuyên bố với thuỷ thủ đoàn rằng họ sẽ về quay về bến cảng ngay lập tức, nhưng tất cả thuỷ thủ sẽ vẫn nhận được lương đầy đủ một tuần. Điều này thậm chí còn làm tiếng hò reo lớn hơn nữa.

10 GIỜ 54 GIỜ GMT

“Văn phòng của Chỉ huy Hawksby xin nghe.”

“Bruce Lamont đây, Angela. Cô nối máy cho tôi gặp sếp được không?”

“Ông ấy vẫn còn ở Ý, Bruce. Tôi nghĩ ông ấy phải đến thứ Hai mới về.”

“Có cơ may nào để ông ấy ở lại luôn không?”

“Xin lỗi ông vừa nói gì cơ chánh thanh tra?”

“Cô chưa nghe thấy tôi nói gì nhé, Angela.”

“Việc có chờ được đến thứ Hai không?”

“Đành chịu thôi. Nhưng, đúng là, tôi thà ngồi một chỗ chờ chỉ để phát hiện ra không có ai ở đó còn hơn.”

12 GIỜ 36 PHÚT GIỜ TRUNG ÂU

Khi ciếc tàu đã cập bến, William và Monti chui qua lan can tàu theo dõi Grant lôi chiếc hộp gỗ xuống cầu tàu. Gã vẫn còn bám chặt lấy nó lúc ngồi vào ghế sau của chiếc xe đang chờ sẵn.

William nhận ra người lái xe. Hài hước thật, anh nghĩ, vì người đó biết chính xác giờ nào anh ta cần đứng chờ hai hành khách của mình dù bọn họ chẳng có cách nào để liên lạc với nhau. Carter bắt tay thuyền trưởng, đội trưởng đội thuỷ thủ và hai thợ lặn, việc đó đã hé lộ có những ai trong âm mưu này. Sau đó gã đi xuôi cầu tàu và nhập hội cùng Grant trên ghế sau ô tô.

Trong lúc chiếc xe lướt đi, và trước khi William kịp hỏi, Monti đã nói, “Đừng lo, chúng sẽ bị theo dõi. Dù sao thì chúng ta cũng biết chính xác chúng định đi đâu rồi.”

“Nhưng nếu chúng thay đổi kế hoạch thì sao?” William nói.

“Chúng ta sẽ bắt chúng, đánh cắp chiếc hộp và nghỉ hưu.”

William cười phá lên khi một người đàn ông ăn vận lịch sự, mặc một bộ áo vest hai hàng khuy đi bộ ngang qua chỗ chiếc tàu và quay về khách sạn của mình, trông y như một vị du khách giàu có.

William và Monti xếp hàng cùng các thuỷ thủ khác để nhận đủ một tuần lương. Không ít quá, William nghĩ, nhưng Carter cần những diễn viên phụ để họ cùng lặp lại phiên bản đáng tin cậy về những gì đã chứng kiến trước mặt bạn bè và gia đình mình, hay bất kì ai quan tâm muốn nghe.

Sau khi cả hai đều đã kí nhận, họ quay về khách sạn của Hawksby, nơi ông đang ngồi chờ sẵn. Lần này William được phép tắm rửa, còn Monti thì cạo râu và đánh răng sau nhiều ngày.

Khi đã thay lại quần áo của mình, họ cùng ngồi ăn trưa với Hawksby. Không phải vì William thấy đói. Họ chỉ vừa ăn xong món chính thì hầu bàn đã tiến lại chỗ họ và nói với Trung uý Monti là có một cuộc gọi đang chờ, và anh ta ra bàn lễ tân để nghe.

“Người tốt đấy, Monti ấy,” Hawksby nói và nâng cốc sau khi anh ta đã rời khỏi bàn ăn.

“Chắc chắn là vậy ạ,” William nói và rót cho mình một ly rượu nữa. “Không biết Chiến dịch Thời kỳ Xanh diễn tiến thế nào rồi?”

Hawksby xem giờ. “Đến giờ chắc là xong xuôi rồi, dù có ra sao,” ông nói khi anh chàng trung uý quay lại và ngồi vào chỗ của mình.

“Tôi có thể xác nhận là một hộp gỗ chứa hơn bảy trăm đồng xu bạc đã được chuyển vào Văn phòng Hải quân Ý ở Rome. Một vị xưng là Carter đã trưng giấy phép hợp lệ của mình ra, và tuyên bố tìm được chỗ kho báu trên, luật sư Booth Watson kề vai sát cánh cùng gã.”

Hawk và Willam đập hai bàn tay xuống bàn.

“Lần cuối người ta trông thấy thì Carter đang chụp ảnh trong lúc trò chuyện với báo chí về phát hiện đáng kể của gã,” Monti nói khi William rót đầy cốc cho anh ta. “Ông muốn xử lí vụ này tiếp theo thế nào ạ?”

“Tôi không vội gì,” Hawksby nói. “Bộ máy chính quyền lúc nào cũng chạy chậm, vậy thì sao không để cho lũ tội phạm được hưởng thụ vài ngày tiêu pha số tiền chúng chưa kiếm được trước khi chúng ta cho cả thế giới biết, rốt cuộc, phát hiện phi thường của chúng không đáng giá tới hơn bảy trăm ngàn bảng, mà cùng lắm cũng chỉ được vài ngàn mà thôi.”

“Và thậm chí chúng còn không được thò tay vào chỗ đó,” Monti nói, “bởi vì chúng ta sẽ phải tịch thu cả chiếc hòm cùng các thứ bên trong nó để làm vật chứng trong phiên toà sắp tới, vụ việc chưa xảy ra trong ít nhất một năm nữa.”

13 GIỜ 25 GIỜ GMT

William và ngài chỉ huy chia tay ở sân bay Heathrow.

“Tôi sẽ gặp lại cậu lúc chín giờ sáng thứ Hai trong văn phòng tôi để nghe báo cáo kết luận,” Hawksby nói. “Chúc cuối tuần vui vẻ.”

Lần đầu tiên, William cảm thấy mình là một thành viên đầy đủ tư cách của đội.

Trong lúc lên chuyến tàu điện ngầm về London, anh tự hỏi liệu Lamont và Jackie có trải qua thành công tương tự với Chiến dịch Thời kỳ Xanh hay không. Anh cân nhắc chuyện gọi cho cô nhưng quyết định rằng mình có thể đợi đến cuộc họp với Hawk vào thứ Hai.

Anh rời nhà ga Nam Kensington và đi thẳng về nhà. Nhưng nó có còn là nhà nữa không? Beth đã tha thứ cho anh chưa, đã quên cuộc cãi vã đầu tiên của họ chưa, hay là cô sẽ nhốt anh ở ngoài? Nếu cô có làm thế đi nữa, ai mà trách cô được? Anh cảm thấy e ngại khi đi bộ tới cửa trước, nhưng khi anh tra chìa vào ổ khoá, nó không những mở ra mà bó hoa của anh còn đang được cắm trong bình ở tiền sảnh.

Beth chạy ào ra từ trong bếp và dang hai cánh tay ôm anh.

“Em rất xin lỗi,” cô nói. “Em đã cư xử như đồ ngốc. Tất nhiên em biết là anh không thể nói về công việc của mình, đặc biệt là chuyện liên quan đến bức Rembrandt. Nhưng, làm ơn, lần sau nếu anh có phải rời đi vội vã giữa đêm, ít nhất cũng gọi điện và cho em biết khi nào anh sẽ về nhà. Em đã mất ba ngày thắc mắc có phải anh đã bỏ em rồi không, vì anh không gọi điện gì cả…”

“Anh đi làm nhiệm vụ.”

“Em không cần biết đâu,” Beth nói, dẫn anh vào bếp. Chiếc bàn đã đặt sẵn hai cây nến chờ được thắp lên.

“Em đã nấu một bữa đặc biệt để bù đắp cho hành xử quá đáng của mình. Nửa giờ nữa là xong, rồi em có thể kể cho anh biết tin mới của em.”

William kéo cô vào vòng tay và hôn cô. “Anh nhớ em quá.”

“Em cũng nhớ anh. Thực ra em còn tưởng đã mất anh rồi cơ.”

Anh nắm lấy tay cô và dẫn ra khỏi nhà bếp.

“Nhưng chúng ta còn chưa ăn tối mà!” Cô nói trong lúc anh lôi cô lên gác.

“Ai chẳng biết con người làm chuyện ấy trước khi ăn tối mà.”

“Man di quá,” Beth nói khi anh bắt đầu cởi khuy váy của cô.

William đang đọc một bài báo trên tờ Guardian – một tờ báo mà anh chưa bao giờ đọc trước khi gặp Beth. Anh xem lại bài báo về vụ việc ở Rome lần thứ hai trước khi đưa nó cho Beth và chờ nghe phản ứng của cô.

“Chà, hơn bảy trăm ngàn bảng,” cô nói. “Đúng là một chuyện phi thường. Đó có phải là lí do anh đã rời đi vội vã thế không? Xin lỗi, đáng lẽ em không được hỏi.”

William gật đầu. “Câu chuyện thật sự sẽ được hé lộ sớm thôi, và nó sẽ không nằm ở trang mười hai đâu, mà lên trang nhất, nhưng cho đến khi đó anh không thể nói gì thêm được.”

“Em hiểu,” Beth nói trong lúc cắt món trứng.

“Đêm qua,” William nói, “em có nhắc là mình cũng có tin gì thú vị.”

“Đó là trước lúc anh chen ngang, người rừng ạ.”

“Thế em có định kể cho anh nghe không?”

“Em có việc mới đấy.”

“Em rời Fitzmolean ư?”

“Không, cho đến khi anh trả lại bức tranh mà em không được phép hỏi thăm tung tích đó.”

“Vậy thì thế nào?”

“Em được cất nhắc lên làm trợ lý quản lý tranh.”

“Anh thì khá thích ý tưởng chung sống với một trợ lý quản lý tranh, dù anh không biết chắc họ làm gì.”

“Em sẽ phụ trách tổ chức các sự kiện đặc biệt, như là buổi triển lãm Van Eyck tháng tới, và em sẽ báo cáo trực tiếp với Mark Cranston, người quản lý.”

“Với mức lương cao hơn chứ?”

“Không đáng kể đâu. Nhưng nói thật, em thậm chí không biết mình được cân nhắc cho vị trí đó.”

“Cha mẹ em chắc sẽ tự hào lắm,” William nói.

“Em đã gọi điện cho cha tối qua để kể tin tốt lành với ông ấy.”

William ngạc nhiên nhưng không bình luận gì.

“Và em còn một tin nữa: Jez sẽ bỏ em.”

“Vì một người đàn ông khác?”

“Vâng, cậu ta sẽ chuyển về ở với anh bạn Drew, nên em sẽ phải tìm một khách trọ mới. Và trước khi anh hỏi, câu trả lời là không.”

« Lùi
Tiến »