Đạo Làm Người Và Tài Xử Thế

Lượt đọc: 846 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiết 1
dựng lênnhững tình huống giao tiếp hay

Cổ ngữ có câu: “Không được có tâm hại người, nhưng không thể không có tâm đề phòng người”. Nhưng nếu trong giao tiếp lúc nào chúng ta cũng có tâm lý đề phòng, luôn sợ mắc lừa, sợ người ta từ chối, vậy thì làm sao có thể giao tiếp hoà hợp đây? Trong xã hội có nhiều cuộc hợp tác kinh doanh tốt đẹp chỉ vì nghi ngờ lẫn nhau mà đổ bể. Nhiều người bạn tốt cũng vì vậy mà chia tay.

Người đề phòng người khác luôn bị động, trình độ thấp; cao thủ thực sự chính là phải hiểu sâu sắc về bản chất con người, chỉ có như vậy mới có thể đứng ở trên cao quan sát mục đích của đối phương trong giao tiếp. Nhìn rõ ý đồ, tâm lý và có thể có cách đối phó thì không cần phải cẩn thận đề phòng nữa, cũng sẽ không bị lừa. Cái mà anh ta muốn làm là loại bỏ tâm lý đề phòng của đối phương, cố gắng tạo lập môi trường giao tiếp tốt, cũng có nghĩa là dung hoà trạng thái tâm lý giữa hai bên. Dưới đây giới thiệu cách tạo môi trường giao tiếp tốt.

Trên thế giới này, phong cảnh ở đâu đẹp nhất? Trung Hoa gấm vóc nói đó là rừng đá Vân Nam, mọi người không ai cảm thấy bất ngờ. Nhưng đến rừng đá Vân Nam thì lại cực kỳ bất ngờ vì đó là tự nhiên. Sở dĩ Hoàng Sơn khiến mọi người trầm trồ khen ngợi, cảm thấy đẹp tuyệt vời cũng do nó là phong cảnh tự nhiên. Giống như Lý Bạch đã nói: “Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức”.

Tự nhiên là một loại vẻ đẹp, tự nhiên cũng chính là cái có sức hấp dẫn mạnh mẽ. Chúng ta thích thong thả thoải mái, những từ ngữ mỹ miều này đều bao hàm tự nhiên. Trên thực tế, bất cứ lúc nào bạn tỏ ra tự nhiên, bạn sẽ có sức hấp dẫn.

Làm bộ làm tịch đều là giả tạo, sẽ khiến mọi người cảm ghét. Nhưng kỳ lạ là, rất nhiều người lại thích làm bộ, thường đóng kịch khiến người khác buồn nôn. Điều bất hạnh là, nhiều người lại bị tác động bởi kiểu làm bộ làm tịch này.

Bạn đã trải qua điều này chưa? Phụ nữ trang điểm loè loẹt có thể khiến bạn ngây ngất nhưng khi lột bỏ son phấn, bạn sẽ cảm thấy thất vọng, sẽ có cảm giác bị lừa.

Đàn ông thực sự già đời hoặc hiểu sâu sắc về phụ nữ chỉ luôn cảm thấy căm ghét đối với sự giả tạo, làm bộ làm tịch của phụ nữ. Tôi có một người quen, chồng của cô hơn cô về mọi mặt từ chí khí, văn hoá cho đến địa vị, cả ngày cô luôn thấp thỏm lo âu, sợ bảo bối bay mất. Vì vậy suốt ngày đi thẩm mỹ viện, tập thể dục thẩm mỹ, ăn uống kiêng khem để giữ thân hình kiều diễm, luôn theo sát chồng, chồng hơi muộn một chút mà chưa về nhà liền gọi điện thoại kiểm tra, luôn phục tùng chồng. Nhưng càng như vậy chồng cô càng căm ghét. Bởi vì cô đã mất đi thứ đẹp nhất mà cô từng có. Tôi là đàn ông, tôi hiểu tâm lý đàn ông, thực không thể lọt mắt, tôi mới nói với cô: “Các bạn lấy nhau là do yêu nhau, bạn tất nhiên có điểm thu hút, hấp dẫn anh ấy. Sao bạn không để mình được tự nhiên, thoải mái cùng chung sống với anh ấy, như vậy tự nhiên sẽ bộc lộ ra bản tính của mình, lấy lại sức hấp dẫn của bạn. Làm bộ làm tịch chỉ là sự đau khổ, cũng sẽ khiến chồng bạn kiêu căng tự phụ. Mọi người thường nói: “Đã xấu người lại còn hay làm bộ”, đây là một triết lý. Càng những người có nhiều nhược điểm lại càng tô son trát phấn. Cách tốt nhất là hãy để bạn tự nhiên, bình dị, vui vẻ dễ gần, như vậy bạn sẽ cảm thấy sự vĩ đại của mình”.

Có người thường đau khổ vì tính cách của mình, và luôn muốn thay đổi. “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, tính cách của con người không thể thay đổi hoàn toàn. Hướng nội muốn thay đổi thành hướng ngoại, cảm giác gây ra cho mọi người chắc chắn là sự giả tạo, hướng ngoại muốn đổi thành hướng nội cũng giống như chú khỉ giả vờ nho nhã, khiến mọi người có cảm giác không hài hoà. Trên thực tế, tính cách không có tốt xấu, tính cách nào cũng có tính hấp dẫn, hướng nội có vẻ đẹp kín đáo, hướng ngoại có vẻ đẹp hào phóng thẳng thắn. Cá tính là bản tính tự nhiên, là vẻ đẹp thuần tuý. Nếu một người chỉ cần bộc lộ hết cá tính của mình, thuận theo tự nhiên, cho dù là kiểu hướng ngoại hay hướng nội đều có sức hấp dẫn tự nhiên.

Sự giả tạo của phụ nữ là vô tri, sự giả tạo của đàn ông là bất tài. Tự nhiên sẽ khiến bạn thoải mái, trưởng thành, khoáng đạt, khiến bạn có sức hấp dẫn vô cùng. Tự nhiên là sự cởi mở, là phong độ ngời ngời.

Bất kỳ một anh chàng nào mới bước vào tình trường khi đứng trước mặt cô gái đều ngại ngần, căng thẳng, có một vài người thậm chí còn nói run, chứ còn nói gì đến biểu lộ sức hấp dẫn. Nhưng những người đã yêu nhiều lần, kinh nghiệm đầy mình, khi đứng trước mặt bạn gái có thể giữ được bình tĩnh, tự nhiên, thoải mái, biết nên nói gì, biết nên nói như thế nào mới có thể khiến cô gái thích. Bọn họ trưởng thành lão luyện, tự tin, luôn có sức hấp dẫn mà bạn gái không thể chống lại được.

Ở trên tôi nói đến nhiều sự tự tin, dũng khí, loại bỏ trở ngại về tâm lý, tất cả đều giúp bạn thoát khỏi sự ràng buộc, lấy lại sự tự nhiên, làm cho bạn phát huy được tốt nhất tiềm lực của mình.

1.

Trong lớp huấn luyện của tôi có 2 cô gái xinh đẹp, bọn họ đều làm việc trong phòng đón tiếp Hoa Thành, cô Vương là trưởng phòng khách, cô Khổng phục vụ ở tổng đài. Về nhân phẩm, khí chất… có thể nói 2 cô ngang nhau, nhưng trong lớp, sự yêu quý của mọi người đối với hai cô khác nhau. Mỗi lần trong lớp tổ chức nấu nướng, bơi lội, cô Khổng càng được yêu quý, là điểm sáng trong mắt mọi người, mọi người đều muốn ở bên cô, đều muốn nói chuyện với cô, cô Vương, thì ngược lại bị mọi người lạnh nhạt xa lánh. Trước tình hình thực tế đó, cô Vương đau khổ hỏi tôi rằng “Tại sao?”.

Tại sao? Tôi cũng đang tự hỏi mình. Sau đó cuối cùng tôi cũng tìm thấy câu trả lời từ cô gái khác.

Cô gái này là diễn viên của đoàn ca vũ, hát hay múa giỏi, lại xinh đẹp, khi cô đi bơi ở đâu có cô, ở đó chắc chắn sẽ đông người, cô trở thành nhân vật trung tâm, khi cô nhẹ nhàng cất tiếng: “Ai thi chạy cùng tôi nào?”, lập tức đàn đàn lũ lũ các anh xếp hàng trên bãi cát. Cô có sức kêu gọi mạnh mẽ chỉ vì cô xinh đẹp đa tài? Những người như thế tôi gặp nhiều rồi, nhưng chẳng ai có sự lôi cuốn như cô. Thế là tôi đi hỏi cô ấy, cô ấy cười và hỏi lại: “Anh không thấy rằng tôi đẹp sao?”, tôi cười nói: “Ở trên đường phố Thâm Quyến tìm một chú chó thì khó chứ tìm một cô gái xinh đẹp thì dễ như bỡn”. Lúc đó cô thẳng thắn nói: “Tôi là diễn viên, có tâm lý tốt, mỗi khi tiếp xúc với mọi người tôi biết rằng người ta chắc chắn sẽ thích tôi, kết quả là họ thích tôi thật”.

Lời nói của cô rất có lý. Khi bạn tin rằng người ta sẽ thích mình, khi hành động dường như người ta sẽ thích mình, thì những gì bạn biểu lộ ra sẽ tự nhiên, cởi mở, thoải mái, từ đó có lợi cho việc xoá bỏ tâm lý đề phòng của mọi người, người ta sẽ thực sự thích bạn. Tôi nhớ lại sự đối xử khác nhau giữa cô Vương và cô Khổng, cô Vương quá hướng nội, cẩn trọng, trong lòng luôn tự hỏi: “Liệu người khác có thích mình không?”. Vì vậy khi giao tiếp với mọi người, luôn không thể thả lỏng mình, không thể bộc lộ bản tính tự nhiên, giống như một con ốc sên cho rằng mình sắp bị giẫm đau, mãi mãi trốn trong chiếc vỏ đề phòng của mình, khiến người khác bị ảnh hưởng, cho nên bọn họ cũng dần lùi bước. Cô Khổng không như thế, hoạt bát, vui vẻ, thế giới trong mắt cô luôn là những điều tốt đẹp, luôn đa dạng, phong phú, trong mắt cô mọi người đều nhiệt tình, thân ái, trong lòng không có sự đề phòng. Trạng thái tâm lý “Người ta chắc chắn sẽ thích mình” khiến cho cô ấy tự nhiên, thoải mái, vui vẻ, từ đó cảm hoá được người khác, tạo được sự hài hòa trong giao tiếp.

Tôi muốn nhấn mạnh quy luật tâm lý như thế này: Cho rằng người khác thích mình, người khác sẽ thích mình thực sự. Đây không phải là một sự giả dối mà là một quy luật tâm lý kỳ diệu.

2.

“Khinh đời”, chả coi cái gì ra gì hết, sẽ có người cho rằng điều này đi ngược lại một cách nghiêm trọng đạo đức truyền thống tốt đẹp của phương Đông.

Con người không thể không để ý tất cả mọi thứ trên đời. Đàn ông thì phải “Có danh gì với núi sông”. Trong lòng phải có sự thích thú say mê điều gì đó. Con người không có cái gì để cố gắng, có nghĩa là mất đi mục tiêu sống, cũng không có sự hưởng thụ thực sự. Thói khinh đời mà tôi nói đến không phải là không để ý đến tất cả mọi thứ, mà là một biện pháp giúp bạn khỏi sự ràng buộc, bộc lộ sự tự do thoải mái cho mình.

Lục Tiểu Phượng, Sở Lưu Hương được yêu thích nhất trong tiểu thuyết cổ không phải là có một chút khinh đời hay sao? Hứa Văn Cường trong “Bến Thượng Hải” đã khuynh đảo bao trái tim thiếu nữ không phải cũng như vậy sao? Tiểu thuyết bán chạy một thời của Vương Sóc cũng thu hút độc giả nhờ vào thái độ khinh đời của ông đấy thôi. Sự khinh đời giúp cho bạn được tự nhiên, thoải mái, khiến bạn có nhiều sự hài hước, tỏ ra thông minh và cởi mở.

Phật gia nói với chúng ta rằng: Vạn vật đều là hư không, không bị ràng buộc bởi bất kì cái gì có thể đạt đến mức cao nhất. Khinh đời - theo định nghĩa của từ điển đó là không coi xã hội hiện thực ra gì cả, cái gọi là không nghiêm túc, xét về ý nghĩa nào đó không phải là sự không ràng buộc ư?

Trước nhất, xã hội hiện đại là phản truyền thống, sự thật thà của nam giới đều là bất tài. Việc gì cũng chăm chỉ hết mình có nghĩa là cứng nhắc, không có gì thú vị cả. Nam giới “tốt” người - ta mới kính trọng, “xấu” người - ta mới yêu. Xã hội một thời đã lưu hành phổ biến sự phản đối với quy phạm đạo đức, sẽ khiến bạn trở nên linh hoạt đáng yêu.

Trong “Xã hội khế ước luận”, Lữ Thoa cho rằng: Con người vốn dĩ hoàn toàn tự do. Nhưng anh tự do, tôi cũng tự do, tự do quá trớn sẽ làm hại người khác, để đảm bảo quyền tự do lớn nhất của mọi người, mỗi người đều phải trích ra một phần tự do, thông qua soạn thảo pháp luật mà hạn chế lại. Quy phạm đạo đức là sự bổ sung cho vai trò của pháp luật, được dùng để hạn chế hành vi của con người thông qua dư luận xã hội.

Theo quan điểm thô sơ của Lữ Thoa, theo quy phạm đạo đức khi được dùng để khống chế hành vi của con người thì nó sẽ luôn luôn xung đột với bản tính của con người, như vậy đón nhận những quy phạm đạo đức xã hội một cách đơn thuần thì sẽ khiến bản thân không đạt được lợi ích gì, quy phạm đạo đức chỉ trở thành gông xiềng của con người. Song, nếu chúng ta tuân theo quy phạm đạo đức khi cạnh tranh trong cuộc sống, còn người khác lại không tuân thủ, như vậy giống như khi chơi trò chơi, chúng ta bị ràng buộc bởi các quy tắc, đối phương thì muốn làm gì thì làm, sự cạnh tranh này không công bằng, chúng ta ở vào thế yếu. Cho nên mọi người thường nói, ở đời mà quá lương thiện, quá thật thà thì sẽ phải chịu thiệt thòi.

Huống hồ, những quy phạm đạo đức được tuyên truyền trong xã hội thực ra một phần rất lớn trong đó xét về ý nghĩa nào đó chỉ là thủ đoạn lừa bịp để bảo vệ cho bộ khung xã hội không bị xâm hại. Tuy nó không giống như quan điểm đạo đức mà Lỗ Tấn đã công kích: nhân nghĩa, đạo đức ăn thịt người, nhưng thật sự lại xa rời cuộc sống, ai mà xử thế theo quy phạm này, cuối cùng chắc chắn sẽ thất bại, còn bị chê cười là ngốc nghếch. Ai càng rõ đạo lý này sớm càng có thể chiếm ưu thế trong cuộc cạnh tranh sinh tồn ở cuộc sống, vì vậy nhiều nhà văn thậm chí cho rằng: Kinh tế càng phát triển, ý thức đạo đức của con người càng xuống dốc. Florida còn nói: ý thức của con người càng khách quan chính xác, khoa học, thì càng xa rời đạo đức hoặc giá trị quan.

Đương nhiên, khinh đời không phải là bảo bạn khinh thường mọi quy phạm đạo đức.

Xử sự với quy phạm đạo đức như thế nào đó là vấn đề biện chứng. Quy phạm đạo đức là thứ mà cả xã hội tôn sùng, vậy thì luôn coi thường quy phạm đạo đức có nghĩa là đối phó với toàn xã hội, bạn cũng không được xã hội yêu mến, cũng không thể giành được thành công huy hoàng nhất.

Trong cuộc sống hiện thực, nếu không tuân thủ quy phạm đạo đức, người ta sẽ nói bạn là “xấu”; quá lệ thuộc vào quy phạm đạo đức, lại nói rằng bạn “đần”. Làm người vừa không “đần” vừa phải không để người khác nói mình “xấu” trên thực tế, người thực sự vĩ đại đều không coi quy phạm đạo đức là cái cũi nhốt mình, mà biến nó thành công cụ để phục vụ mình.

Thứ hai, tuy thứ níu kéo là thứ tốt, nhưng có lúc thứ tốt cũng trở thành thứ xấu. Có những thứ rất trống rỗng, quá níu kéo những cái trống rỗng thường khiến ta đánh mất cái cụ thể, sẽ khiến người ta không thể hưởng thụ cuộc sống. Như vậy, quá níu kéo không phải là ngốc sao? Mọi người thường bị mê hoặc bởi tính sĩ diện chính là như vậy. Tuy nhiên không thể phủ nhận rằng, có lúc, những điều này có thể có tác dụng thúc đẩy con người, nhưng cũng thường trở thành xiềng xích đối với tư tưởng và hành động của con người. Khi bạn phải gánh gánh nặng đó, bạn cảm thấy rất mệt, thấy nó kìm hãm tính linh hoạt, kìm hãm sức sống của bạn không? Thái độ khinh đời có thể giúp bạn thoát khỏi gánh nặng này, đối mặt với cuộc sống rất thoải mái.

Sĩ diện trên thực tế là biểu hiện của sự không tự tin.

Tôi còn nhớ một câu chuyện như thế này: Có hai cô cậu sinh viên trẻ tuổi ở trường đại học nọ yêu nhau, mỗi lần hẹn hò đều do cậu con trai hẹn. Một lần, cô gái chủ động hẹn bạn trai đến nơi cũ gặp mặt. Sau khi đến nơi, cậu hỏi một câu: “Em hẹn anh ra để làm gì?”. Cô gái cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương, hẹn anh ra để làm gì? Nữ hẹn nam ra chỗ cũ gặp gỡ, còn có thể làm cái gì? Cô lập tức trả lời: “Em hẹn anh ra đây là muốn nói với anh rằng từ sau em không thèm quan tâm đến anh nữa!”.

Vốn là một chuyện tốt, chính vì sĩ diện nên kết quả là sự chia tay.

Sĩ diện chỉ là sự tôn nghiêm bề ngoài, quá bảo vệ sự tôn nghiêm này thì lại là biểu hiện của sự yếu đuối trong lòng, sẽ đánh mất bản thân. Người thực sự tự tin sẽ không gánh lấy gánh nặng hư vinh. Họ đang tin tưởng vào bản thân một cách kiên nhẫn, trung thực, họ thừa nhận giá trị của bản thân mình.

Người Thâm Quyến đều kinh nghiệm như thế này: Muốn trở thành một người Thâm Quyến thực sự trước tiên phải loại bỏ quan niệm sĩ diện, giống như Tôn Tử, không ngượng khi cầu xin người khác. Làm vừa lòng người khác, không ngượng khi làm chuyện vụn vặt, sau đó dần dần lập nên tính tự tôn của mình trong thành công cuối cùng trở thành ông chủ lớn.

Bất phá bất lập. Không xoá bỏ tính sĩ diện thì không có được sự tự tôn thật sự. Nếu bạn bỏ công điều tra xã hội một chút, nếu loại trừ những người có sẵn ưu thế, trong xã hội hiện đại kẻ có thể thực sự làm nên từ hai bàn tay trắng luôn là “giai cấp vô sản lưu manh”. Họ từng sống ở tầng lớp thấp nhất cùng khổ, phải giãy giụa để sinh tồn, tôn nghiêm, quan niệm đạo đức đều bị cuộc sống vô tình đó giẫm nát. Họ nhìn thấu cuộc đời, biết rằng thủ đoạn là thứ yếu, cái quan trọng là mục đích. Họ phá vỡ tính sĩ diện và những quan niệm đạo đức lụi bại để sáng lập nên sự nghiệp lớn, giành được sự tự tôn mới.

Nhưng những người có văn hoá, do được giáo dục trong thời gian dài, sự hư vinh và sĩ diện luôn đè nặng lên họ, họ bị trói buộc bởi những quan niệm đạo đức lạc hậu. Tuy nhiên bọn họ đã tự cho mình là thanh cao, song cũng đành phải ra sức chống chọi giữa nhân gian, đặc biệt là dưới sự tác động của nền kinh tế hàng hoá hiện nay, bọn họ cũng muốn vùng vẫy nhưng lại không thể phá vỡ những tư tưởng lỗi thời đó, cũng có nghĩa là không bao giờ có thể kiếm được nhiều tiền, đây chính là những điểm yếu chí mạng của những kẻ trí thức. Không làm kỹ nữ, không thể trở thành thánh nhân, không phá bỏ triệt để tính sĩ diện thậm chí cả một số quan niệm đạo đức bị hư hoại thì không thể giành được những thành công để người đời ngưỡng mộ.

Thủ đoạn là phụ, cái quan trọng là mục đích. Câu nói này có thể hơi quá, nhưng nếu thủ đoạn bạn dùng là phải hy sinh sự sĩ diện và tính hư vinh của mình thì câu nói này quả thật như một chân lý.

Ngoài ra, quá níu giữ sẽ làm tâm lý bạn hồi hộp căng thẳng, kìm hãm sự phát huy năng lực của bạn, khiến bạn không cởi mở được, thái độ khinh đời chính là liều thuốc tốt để bạn loại bỏ sự căng thẳng.

Khi yêu nhau chính là như vậy, còn nhớ cuộc tình đó của tôi, tôi rất yêu cô ấy, luôn cảm giác cô ấy ở trên cao lắm. Trước mặt cô ấy tôi thường không giấu nổi sự căng thẳng, ngượng ngùng. Trước mặt các cô gái khác tôi luôn có thể vui vẻ hài hước, cởi mở, phóng khoáng, nhưng chỉ cần có cô ấy ở đó tôi liền trở nên nhút nhát. Thế là cô ấy cho rằng tôi không có trình độ, không chú ý gì đến tôi. Tình yêu đó, nỗi khổ đó, khiến tôi không thể chịu đựng được, tôi quyết định từ bỏ tình yêu đó. Sau khi nghĩ như vậy, trước mắt cô ấy, tôi bắt đầu tỏ ra khinh đời, từ ngôn ngữ đến hành động đều lấy lại được sự tự nhiên, cởi mở và vui vẻ, kết quả là cô ấy lại thích tôi. Tuy nhiên tôi hơi có vẻ “mọt sách”: “Tôi từng dâng hiến tình yêu cho em, nhưng đã bị em huỷ hoại”.

Trên thực tế, yêu một người thực sự, xét từ một ý nghĩa nào đó nó bao hàm sự tôn sùng, như vậy sẽ khiến người đó tự ti, tâm trạng đó sẽ khiến con người căng thẳng, ngượng ngập. Chúng ta không nói rằng quá yêu một người nào đó sẽ huỷ diệt tình yêu đó, nhưng nói ngược lại nếu hiểu điều này thì cũng phải chú ý rằng, những người ngượng ngập, căng thẳng đó có thể chính là người thật tình nhất và yêu bạn nhất. Nếu bạn phát hiện một cô gái nào đó khi gặp bạn luôn ngại ngùng hoặc căng thẳng thì tức là cô ấy đã có ý với bạn rồi.

Tóm lại thái độ khinh đời giúp bạn thoát khỏi những thứ gì gò bó, khiến bạn được cởi mở, linh hoạt, khai thác hết được tiềm lực của mình.

Có thể quan niệm này mâu thuẫn với quan niệm nào đó ở Trung Quốc nhưng sự vật đều có tính biện chứng, quá theo đuổi cái “cao thượng” là một sự cổ hủ, quá “khinh đời” lại là một sự thấp kém tầm thường. “Cao thượng” tất nhiên là nên, nhưng “khinh đời” sao lại không quan trọng, chỉ cần không vượt qua giới hạn là được.

Tôi thích một bài hát tên là “Đời này không hối hận”, sở dĩ tôi thích bài hát này đó bởi vì trong cuộc đời nếu con người có thể sống mà không có gì nuối tiếc, ân hận thì thật là mãn nguyện biết bao! Nhưng ai có thể làm như vậy?

Tôi thường than thở trong nhật ký rằng, trái tim lãng mạn phóng túng, nhiệt tình và cẩn thận không bao giờ tìm được sự hoà hợp, phải chịu cô đơn và đau khổ…

Trên thực tế đó là do tôi tự tạo ra. Nếu có kiếp sau, tôi tin rằng tôi sẽ sống phóng khoáng hơn! Trong cuộc đời tôi, quá nhiều những do dự, ngượng ngập, nhút nhát đã khiến tôi bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội vàng, những sai lầm đó giày vò tôi, cũng huỷ hoại người khác ở một mức độ nào khác. Tất cả những hối hận là đều là do bản thân không đủ dũng cảm để chìa cánh tay thân ái ra trước.

Khống chế được người khác sẽ làm nguội lạnh cảm giác sợ hãi của bạn, mạo hiểm một lần để chứng minh anh ta là một người tốt, hãy đánh thử một ván.

Tuy bạn không thể lần nào cũng thắng nhưng đưa ra bàn tay thân ái mà bị người khác từ chối thì không đáng xấu hổ, ngược lại nó càng tôn thêm sự phóng khoáng rộng rãi của bạn. Huống hồ hầu hết mọi người đều thích tình hữu nghị, giống như tiền vậy. Tình hữu nghị là sự khát khao rất bình thường, nguyên nhân khiến người khác luôn tỏ ra không thân ái có lẽ là do anh ta lo rằng bạn sẽ từ chối anh ta.

Do nhu cầu an toàn của con người, khiến con người đều có sự yếu đuối, nhút nhát, cho dù là người lão luyện như thế nào, trong giao tiếp có lúc cũng sợ sệt, vì vậy dùng cách chủ động, không cần chờ đến khi đối phương phát ra tín hiệu thiết lập sự hữu hảo, bản thân đã đi bước đầu tiên, làm như vậy có lẽ sẽ khiến đối phương bắt đầu trở nên nhiệt tình.

Để cuộc sống trở thành tình yêu như cồn rượu càng phải như vậy. Có một số người lại ngồi chờ hạnh phúc sẽ đến một cách bị động, nhưng cũng có những người chủ động đi tìm hạnh phúc. Một người quen nói với tôi, anh ta viết 8 bức thư tình cho người anh yêu mới nhận được hồi âm. Nghe xong, tôi cực kỳ xúc động, trong cuộc đời, con người có thể yêu thực sự một con người và viết tới 8 bức thư ngỏ lời như vậy mới gọi là yêu thực sự, sống thực sự! Cho dù không nhận được hồi âm, thì cũng còn có gì trở ngại nữa? Bởi vì ta đã từng yêu thực sự! Trên thực tế nhiều người đều mong muốn người khác theo đuổi mình, cho dù không thích anh ta nhưng nếu được anh ta theo đuổi cũng sẽ cảm thấy tự hào. Cô ấy đang chờ anh ta chìa bàn tay thân ái ra đấy.

Đặc biệt là phụ nữ phương Đông, họ đều mỏng manh, bị động, có nhiều ước mơ đẹp về tình yêu mà lại không dám chủ động tấn công. Chỉ chờ đợi sự sắp xếp của số phận, chờ đợi “Hoàng Tử Bạch Mã” trong mộng xuất hiện. Cho dù cô ấy có tình ý với bạn cũng chỉ bày tỏ gián tiếp, biểu đạt hàm xúc và mong bạn sẽ ở thế chủ động (Nếu phụ nữ quá chủ động thì luôn làm cho các anh sợ hãi và bỏ chạy). Là đàn ông phải dũng cảm, khi cần làm kỵ sĩ thì phải dũng cảm mà đi chinh phục. Phụ nữ thường ba phải, nửa lật nửa úp. Tôi thích câu nói của một vị tướng Đức: “Tôi thích là người theo đuổi, chứ không thích người khác theo đuổi mình”. Đây phải là phương châm sống của đàn ông. Tình yêu cũng cần sự thẳng thắn. Bạn đã rơi vào tình huống bối rối: người bạn gái của bạn trịnh trọng tuyên bố cắt đứt hoàn toàn với bạn trước mặt mọi người chưa? Tôi nghĩ nếu gặp phải tình huống đó, anh không tôn trọng tôi, tôi cũng không tôn trọng anh, tôi sẽ nói “Cô có cái gì hay, chia tay thì chia tay”.

Nhưng một người bạn tốt của tôi khi gặp phải tình huống này đã nói như sau: “Em đã quyết định chia tay, anh cũng không thể ép, nhưng chỉ xin em nhớ một điều, anh thật lòng yêu em! Tình yêu này không vì lời từ chối của em mà giảm sút đi”. Nghe những lời anh ấy nói, tôi bỗng cảm thấy quen biết anh ấy mười mấy năm nay mà bây giờ mới hiểu hoá ra anh ấy lại từ tốn lại khoáng đạt như vậy, vĩ đại như vậy. Trong giao tiếp, đây là cách biểu hiện sự cởi mở của bạn.

Có người sẽ nói rằng: “Khi giao tiếp với mọi người phải tỏ ra tự nhiên, dám chìa ra bàn tay thân ái trước tiên. Nói thì dễ, nhưng làm mới khó”.

Thực vậy, mọi người đều có nhu cầu an toàn, người ta có tâm lý đề phòng, bản thân chúng ta cũng có. Điều này khiến chúng ta thường căng thẳng, ngượng ngùng, thậm chí sợ hãi khi giao tiếp với mọi người. Điều đó không chỉ hạn chế sự phát huy tiềm lực của chúng ta, còn khiến cho sức hấp dẫn của chúng ta giảm đi rất nhiều, khiến chúng ta bị coi thường, quan hệ giữa chúng ta với mọi người đi vào ngõ cụt, rất khó hoà hợp. Dưới đây giới thiệu mấy cách loại bỏ tâm lý căng thẳng và lo sợ.

Tin tưởng chắc chắn rằng mình và đối phương đều là “người”.

Có một số người đặc biệt là những người giữ chức vụ lãnh đạo, luôn thích tỏ ra ngạo mạn khiến người khác chỉ nhìn là sợ. Họ trang trí phòng làm việc rất sang trọng, thuê rất nhiều thư ký và nhân viên. Mục đích chính là trang trí cho công ty, chủ định khoe khoang bản thân. Điều cần ghi nhớ là, họ cũng là người, cũng có nỗi sợ như hàng trăm vạn người khác, cũng có nhược điểm và sai lầm. Khi bạn tưởng tượng họ theo hình ảnh thực tế của họ chứ không phải theo hình ảnh mà họ cố tình biểu hiện ra thì những rào chắn tâm lý sẽ lập tức mất đi.

Trên thực tế, người thực sự vĩ đại trên thế giới thường dễ gần, không từ chối phóng viên đến phỏng vấn. Những người làm ra vẻ cao ngạo trên người là những người có tính tự tôn rất thấp. Bọn họ không có tài năng bản lĩnh để tỏ ra mình là kẻ mạnh, chỉ có cách mượn những thứ khách quan đó để dọa bạn, để tăng thêm lòng tin của bản thân họ.

Ông Bách Dương đã viết một bài văn rất thú vị, thông qua sự nghiên cứu rộng rãi với các quan chức Đài Loan, ông phát hiện ra những người đang giữ chức vụ cao có một căn bệnh chung - sợ vợ. Họ bình thường khi ở bên ngoài thì dương dương tự đắc, tỏ ra rất ngạo mạn, nhưng trước mặt vợ, bọn họ không thể giả vờ vì vợ là người hiểu rõ bản chất của con người họ. Trước mặt vợ, bọn họ dường như bị lột hết quần áo che thân, trần như nhộng, không dám ngẩng đầu lên. Đây là nguyên nhân giải thích vì sao họ không thể thoát khỏi căn bệnh “sợ vợ”. Vậy tại sao bạn lại sợ hãi những người như vậy?

Dùng “Thể nghiệm giả tưởng để xóa bỏ cảm giác sợ hãi”

Ông Cao Kiều Thiết nhà tâm lý học nổi tiếng của Nhật Bản đã quá cố, sinh thời từng chữa trị cho rất nhiều thanh niên bị “chứng sợ hãi đêm đầu” quấy rối, và giúp đỡ đắc lực để bọn họ vượt qua cửa ải tâm lý.

Cách làm của ông Cao Kiều là: kể cho họ nghe toàn bộ nội dung “đêm đầu”, và đưa ra họa báo Xuân Cung để bọn họ “thể nghiệm giả tưởng” cái gọi là “nỗi sợ hãi đêm đầu tiên”, làm như thế này, tâm lý học gọi là “liệu pháp tịnh hóa” - liệu pháp tâm lý có hiệu quả đối với tâm trạng sợ hãi.

Cảm giác sợ hãi là do không biết gì về tương lai, nảy sinh ra sự thể nghiệm lạ. Khi bạn cảm thấy sợ hãi về những gì sắp xảy ra, có thể loại bỏ cảm giác đó bằng phương pháp thể nghiệm giả tưởng. Ví dụ bạn căng thẳng, lo sợ khi phải gặp một người nào đó, thì hãy tưởng tượng ra những tình huống khi gặp người đó. Một khi trong lòng đã rõ rằng khi gặp mặt cũng như vậy thôi, thì lúc đó tự nhiên cảm giác sợ hãi sẽ tan biến.

Vận dụng hình ảnh tâm lý để loại bỏ cảm giác sợ hãi.

Sự căng thẳng, sợ hãi của con người đều phát sinh từ tâm lý, sau đó mới phản ánh ra cụ thể. Một khi tâm lý chiến thắng được sự sợ hãi, thì cảm giác sợ hãi được biểu hiện ra bên ngoài cũng mất đi, sẽ sinh ra sự hấp dẫn tự nhiên. Nghệ thuật của hình ảnh tâm lý giúp bạn đạt đến trình độ đó.

Nhân viên marketing Joy Girard nổi tiếng của Mỹ đã kể lại cách anh ta chiến thắng nỗi sợ hãi như sau:

Trong khi làm việc, tôi gặp một khách hàng rất đặc biệt, đó là một ông già mặt nổi đầy gân, ở cổ mọc những sợi tóc ngắn và cứng, từng sợi từng sợi thẳng đứng, khiến người ta có cảm giác ông lúc nào cũng có thể nổi giận, tôi nói không ngớt về ưu điểm của sản phẩm của chúng tôi, nhưng ông ta chỉ nhìn tôi với vẻ mặt bất động, không nói tốt cũng chẳng nói tồi. Tôi nói và nói, nhìn đôi mắt không sắc thái tình cảm của ông, đột nhiên tôi bắt đầu căng thẳng, cuối cùng không chịu được, tôi không tiếp thị và bỏ chạy. Sau khi về nhà, trong lòng tôi tự trách mình: muốn trở thành nhân viên marketing hàng đầu thế giới mà ngay cả một ông già này cũng không thể vượt qua thì còn làm nên trò trống gì. Tôi đi loăng quăng ở công viên, tự khích lệ mình, đột nhiên tôi nhìn thấy con gấu chó lớn trong lồng và nghĩ: ông già đó cũng giống như con gấu chó, nhìn thì đáng sợ nhưng thật ra rất đáng yêu. Thế là tôi lại tìm đến chỗ ông già đó, khi tôi bắt đầu căng thẳng, tôi liền nhìn ông già, trong lòng tưởng tượng ông ấy giống như con gấu chó to, rất đáng yêu mà! Nghĩ như vậy trên mặt liền nở một nụ cười, cảm giác sợ hãi cũng đã chạy xa rồi. Tôi lấy lại được sự bình tĩnh và tự tin trong lời nói, cuối cùng đã làm cho ông ta động lòng và mua hàng.

Biện pháp này thật có hiệu quả, khi bạn sợ ai, có thể dùng hình ảnh tâm lý tưởng tượng người đó là một con vật dễ thương.

Trong đàm phán, tiếp thị, trong giao tiếp, trạng thái tâm lý của hai bên rất quan trọng, trạng thái tâm lý của ai chiếm ưu thế, người đó sẽ giành được quyền chủ động. Người cao tay thường làm cho bạn không biết đâu mà lần, từ đó giành được ưu thế tâm lý.

Tôi gặp một người như thế này, cho dù bạn nói gì thì khuôn mặt dài ngoẵng của anh ta luôn căng ra, tay luôn vân vê bộ râu sơn dương trên cằm, không tỏ thái độ gì cả khiến bạn bị đánh đổ bởi sự khéo léo của anh ta.

Khi tôi cảm thấy những rào chắn tâm lý của mình dần dần bị phá vỡ, tôi liền tưởng tượng tên này không phải giống một con sơn dương già ư, sơn dương già rất hiền lành. Nghĩ như vậy lập tức sản sinh ra một sức mạnh về mặt tâm lý, bản thân lại tìm thấy được ưu thế về tâm lý.

Hình ảnh tâm lý không chỉ có thể tưởng tượng đối phương là động vật dễ thương, có lúc cũng có thể tưởng tượng đối phương là bề trên hiền từ của mình như cha, mẹ… tóm lại chỉ cần làm cho mình về mặt tâm lý không còn sợ đối phương nữa.

Lặp lại nhiều lần một động tác cơ thể một cách thích hợp.

Tôi không biết mọi người loại bỏ cảm giác hồi hộp khi lần đầu tiên hẹn hò với người yêu như thế nào? Nhưng phim, tiểu thuyết thì như sau: cô gái vuốt bím tóc ra đằng trước, hai mắt chăm chú nhìn hai bím tóc, hai tay không ngừng vuốt, chàng trai thì xoa hai tay vào nhau, cười ngốc nghếch.

Trên thực tế đó là ứng dụng của cơ chế tâm lý vốn có. Khi tinh thần hoặc thần kinh ở vào trạng thái căng thẳng, sự vận động mang tính máy móc của cơ thể khiến cho trạng thái căng thẳng này được cởi bỏ. Có một số người lo lắng hoặc căng thẳng mà rung đùi, đây chính là biểu hiện cụ thể của cơ chế tâm lý này.

Các nhà sinh lý học thần kinh cũng cho rằng: bắp thịt ở các bộ phận cơ thể không có liên quan trực tiếp đến tinh thần, thần kinh, hoạt động tư duy được vận động lặp đi lặp lại một cách thích hợp có thể khiến cho trạng thái căng thẳng thần kinh hoặc tinh thần được nới lỏng, lấy lại được sự cân bằng.

Đặc điểm tâm lý và sinh lý này được ứng dụng trong phạm vi khá rộng. Khi bạn tham gia lễ cưới của một người bạn hoặc tham gia hội nghị ở công ty, bạn có thể được mời lên phát biểu bất ngờ, lúc đó bạn có thể vận dụng linh hoạt nguyên lý này, khi bạn đứng lên phát biểu, tốt nhất là cầm trong tay đồ chơi loại ba - chiếc bật lửa, khi phát biểu bật lên bật xuống, như vậy có thể chống lại được sự căng thẳng thần kinh ở một mức độ nào đó. Tất nhiên là phải để các thứ đồ chơi đó ở đằng sau lưng hoặc để ở dưới bục phát biểu để tránh bị người khác cười.

Tự mình ám thị (ra hiệu), tăng lòng tin trong giao tiếp.

Khi thi đấu, vận động viên thỉnh thoảng lại hua hua nắm đấm, mồm thì kêu gào, đó là vì họ đang tự khích lệ mình: Tôi có thể làm được, tôi có thể đánh bại đối phương.

Tự mình ra hiệu có kết quả rõ rệt đối với việc giải rượu, cũng có tác dụng không nhỏ trong việc loại bỏ sự căng thẳng.

Tôi sẽ không căng thẳng, chả có gì đáng sợ cả. Sự tự mình ra hiệu này có lợi cho việc tự duy trì cân bằng.

« Lùi
Tiến »