Đất Trời Vần Vũ

Lượt đọc: 3381 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Hắn thích thú cảnh người rụng xuống như chim. Giết! Giết! Đó là chuyện bình thường của con người. Đó là thứ trò chơi thú vị nhất mà tại sao mẹ hắn lại khóc?

- Hú hú hà... Giết chết nó!

Thằng Thắng lại rú lên từng chặp, sau cơn động kinh, mặc dù những bắp thịt cuồn cuộn giống cơ bắp của con dã nhân, nhưng người hắn còng queo, vặn vẹo như rễ cây cổ thụ, nước mắt tuôn xối xả, bọt và máu sùi ra hai bên mép. Hắn giương đôi mắt dài dại nhìn ra vườn, nơi người đàn ông đang ngồi uống rượu với một người đàn bà không phải mẹ hắn. Tên hắn là Trương Quyết Thắng, nhưng hắn đã thất bại hoàn toàn trước định mệnh. Hắn biết, mẹ hắn đã sinh ra hắn trong địa đạo giữa rừng, cha hắn cúi hôn hắn sau một trận đánh còn khét mùi thuốc súng và máu. Ông đặt tên hắn là Trương Quyết Thắng, nếu định mệnh không khắc nghiệt với hắn, thì giờ này chắc hắn cũng sẽ phóng chiếc Mẹc-xi-đì bóng lộn với những cô gái xinh đẹp sực nức mùi nước hoa đắt tiền.

Tự dưng hắn gào lên:

- Hú hà...! Giế...t!

Diễm giật mình buông miệng khỏi vết thẹo trên đùi Tư Ngồng, nhìn về phía chuồng sắt. Diễm tròn mắt kinh ngạc, trước hình hài kỳ dị đang nhìn chằm chặp vào khoảng hở giữa hai bầu vú tròn trịa của nàng. Tư Ngồng đưa tay vít đầu nàng xuống.

- Kệ mẹ hắn, đồ quái vật!

Diễm thẫn thờ hôn vào vệt thẹo trên đùi Tư Ngồng, nàng đã mất hết hứng thú với trò chơi cùng người đàn ông quyền lực này.

- Hú hà...! Giế...t!

Hắn lại gầm lên, người ta nghĩ hắn sống đời sống thực vật, hắn vô thức, thực sự hắn biết hết và hắn thực sự muốn giết. Hắn nhớ những ngày thơ ấu, hắn được mẹ hắn nâng niu, cha hắn lâu lâu mới về nhà cho hắn nghịch cây súng, lúc đó hắn đã muốn giết ai đó. Nhiều hôm hắn ôm cây súng thật chỉa vào cha hắn:

- Pằng... pằng... pằng... pằng!

Cha hắn cười ngặt nghẽo và khen hắn có máu nhà binh. Mẹ hắn giật cây súng nhìn cha hắn trách móc.

Đêm nằm cạnh mẹ, hắn thì thầm:

- Lớn lên con sẽ giết người!

Mẹ hắn ôm mặt khóc.

Tại sao lại khóc, hắn nhớ những ngày còn ở trong địa đạo, hắn đã thấy cha hắn ôm cây súng vọt lên bắn vào đám người nhảy từ trên máy bay xuống. Hắn thích thú cảnh người rụng xuống như chim. Giết! Giết! Đó là chuyện bình thường của con người! Đó là thứ trò chơi thú vị nhất mà tại sao mẹ hắn lại khóc?

Hắn lớn lên bình thường như những đứa trẻ khác trong chiến tranh, mà đồ chơi chính là súng đạn, cho đến khi chiến tranh chấm dứt. Một cơn sốt quật hắn và từ đó hắn không còn hình hài của con người, những mụn thịt và lông mọc tua tủa khắp người, hắn thích thú ăn tất cả áo quần có trong nhà. Càng lớn hắn càng thích thú nhìn thấy máu. Hắn còn nhớ một buổi chiều mẹ hắn ngất xỉu, khi bà thấy hắn lao vào bóp chết con chó và dùng đôi tay lông lá xé con vật ra thành từng mảnh.

Hắn đã bị nhốt vào trong cái lồng sắt này từ buổi chiều ấy. Hắn thực sự muốn giết. Hắn thốt lên thành tiếng ước muốn ấy hàng ngày. Hắn muốn giết người đàn bà đang ngả ngớn với cha hắn và hắn cũng muốn giết người đàn ông mà hắn được dạy là phải gọi bằng cha. Từ khi người đàn bà ấy bước vào căn nhà này, mẹ hắn trở thành con ở. Hắn thường xuyên nhìn thấy cảnh cha hắn túm tóc và đánh đập dã man người đã sinh ra hắn, rồi bình thản vuốt thẳng nếp áo quần bước lên chiếc xe bóng lộn có người đàn bà kia ngồi sẵn. Hắn nhìn vào cái lõm ngực ấy không phải hắn khao khát tình dục. Hắn ước lượng vị trí quả tim nếu hắn xé toang được lồng ngực của người đàn bà.

Diễm không hề yêu Tư Ngồng, điều đó nàng hiểu rõ, nàng thích tiền bạc và quyền lực của ông. Trong đời mình, nàng chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào có uy quyền như ông, tất cả mọi người đều thần phục ông, kể cả người vợ chính thức của ông. Ngày ông đưa nàng về ngôi biệt thự này, nàng cũng cảm thấy sợ.

Nhưng người vợ của ông, một thiếu phụ đẹp và có đôi mắt u buồn, lấm lét phục vụ nàng như chủ nhân mới. Dần dần nàng biết cách hành xử như thế nào cho hợp với vị trí của nàng.

Diễm tựa vào ông, nhìn những con thuyền chậm rãi trôi trên sông, không gian chậm chạp ngưng đọng lại giữa mùi hương hoa bưởi. Không gian như tấm vải lụa thỉnh thoảng bị xé toang ra bởi tiếng thét của con quái vật trong cái lồng sắt.

- Hú hà...! Giế...t!

Diễm nũng nịu ngả vào lòng Tư Ngồng, mỗi khi có tiếng rú của Thắng. Trước đây Tư Ngồng rất khó chịu với tiếng rú của đứa con oan nghiệt. Nhưng từ khi có Diễm về, ông thấy dễ chịu hơn và khoan khoái với động tác nũng nịu của cô gái trẻ. Diễm cũng thường rú lên mỗi khi ông đi vào trong người nàng. Ông khuyến khích nàng hãy hét lên nếu cảm thấy sung sướng. Sự cực khoái của Diễm, khiến khoái lạc của ông đạt đến tột đỉnh. Ông không hề có cảm giác đó mỗi lần cùng vợ, người đàn bà mà ông cưới trong chiến tranh quá khô cứng, người đàn bà được giáo dục độ lượng và chịu đựng, đã làm cho ông chán chường từ nhiều năm qua. Công bằng mà nói thì những ngày đầu trong chiến khu ông cũng có được những giây phút thích thú với sự dịu ngọt của cô gái quê, nhưng bây giờ thì khác, sự đòi hỏi hưởng thụ của ông tăng dần theo thời gian, chức vụ và sự giàu sang.

- Giết... giế...t!

Con quái vật lại rú lên man rợ, hai tay cào vào song sắt tóe máu, đôi mắt hằn học nhìn vào lõm giữa hai bầu vú của người đàn bà. Bầu trời sụp dần xuống, mặt trời đỏ sẫm trên sông. Tư Ngồng bất giác rùng mình, bầu trời giống y hệt những ngày đẫm máu trong quá khứ, lâu lắm ông mới nhớ chuyện cũ.

- Mẹ kiếp! - Ông chửi thề.

Diễm nũng nịu:

- Có chuyện gì thế anh yêu?

Ông gạt tay Diễm ra, đôi mắt hằn lên những tia máu, ông đi về phía chuồng sắt, gầm lên với con quái vật.

- Tao sẽ giết mày!

- Giết! Giết! Giế...t!

Con quái vật gầm lên trả lời ông. Diễm sợ hãi co rúm cả người lại. Gương mặt của Thắng, bất ngờ trở nên hung hãn, nó đưa hai ngón tay về phía Tư Ngồng.

- Pằng! Pằng!...

Đôi mắt lạnh và ác như đôi mắt loài cá. Tư Ngồng khẽ rùng mình, đôi mắt giống y hệt đôi mắt của Trần Đình trước mũi súng của ông.

« Lùi
Tiến »